Chap 146 - Cùng nhau phát triển
Sự dịu dàng đầy mẫu tính ấy đã chữa lành trái tim tôi, nhưng bộ ngực khủng kia lại tàn sát lý trí tôi. Bị Mei-chan xoay như chong chóng, lúc thì lên voi lúc xuống chó về mặt tinh thần, nhưng tạm thời thì tôi cũng đã bình tĩnh lại rồi. Đi vệ sinh xong cũng thấy nhẹ cả người.
Đồ giặt đang được phơi trên sợi dây thừng tóc đen do tôi căng ra. Cả hai đứa đều đang mặc đồ thể thao, nghĩa là Mei-chan đang trong bộ dạng gợi cảm, khoe trọn khe ngực đồ sộ một cách không ngần ngại. Vì thế, tôi đành nhờ cô ấy khoác tạm chiếc chăn của mình lên. Dù tôi có đang ở trong trạng thái "tịnh tâm" đến đâu, nếu cứ bị bắt ép nhìn vào thứ đó liên tục, lý trí của tôi sẽ lại sụp đổ thêm lần nữa mất. Vốn dĩ, đứng trước bộ ngực ấy, lý trí của tôi còn mong manh hơn cả đôi đũa cắm trên đụn cát, chắc chắn sẽ gãy vụn ngay thôi.
Chính vì lẽ đó, dù vô cùng tiếc nuối, nhưng vì hòa bình thế giới, bộ ngực của Mei-chan đành phải bị che giấu đi. Aaah, biết thế lúc nãy tranh thủ ngắm thêm chút nữa thì tốt biết mấy... Hy vọng vào lần sau chắc cũng không sao đâu nhỉ...
“Nhân tiện, cậu có đói không?”
“Ừm.”
Hình như chưa bao giờ tôi hỏi Mei-chan có đói không mà nhận lại câu trả lời là “không” cả.
Mà, cũng phải thôi, đây là cuộc sống trong Dungeon thiếu thốn lương thực. Dù nhờ có Hạt Dẻ Tiên mà cầm cự được về mặt dinh dưỡng, nhưng cơ hội để ăn no căng bụng là hoàn toàn không có. Ai mà chẳng lúc nào cũng thấy đói. Tôi tuyệt đối không có ý định dán nhãn nhân vật ham ăn cho Mei-chan đâu nhé.
“Tớ vẫn còn một ít nguyên liệu, chúng ta ăn nhé?”
“Eh, thật á, được sao!?”
Đương nhiên là được rồi. Mối quan hệ giữa tôi và Mei-chan là gì chứ. So với việc nấu cho đám con trai ăn, thì nấu cho cô ấy bõ công hơn gấp vạn lần.
Tuy nhiên, để ăn mừng vụ thảo phạt Reina, tôi đã lôi gần hết thịt heo rừng khổng lồ ra khao quân rồi, nên thực sự chỉ còn lại khoảng một phần ăn nữa thôi. Ngoài thịt ra, còn có loại thảo mộc bí ẩn được đánh giá khá cao, chuối khoai, và một ít rau dại cùng nấm có thể ăn được.
Tạm thời, cứ làm món tủ của tôi là lẩu Botan vậy.
“Aaah, đ-đó chẳng lẽ là thịt xông khói sao!?”
Nhìn thấy tảng thịt heo rừng xông khói cuối cùng mà tôi lấy ra, Mei-chan lao vào như cá đớp mồi. À không, không phải theo nghĩa đen đâu nhé.
“Ừ, đúng rồi đấy.”
“Tuyệt quá, cậu còn chế biến thành đồ dự trữ nữa sao... Chắc tốn thời gian lắm nhỉ?”
“Không đâu, qua tay chú thuật của tớ thì chỉ một loáng là xong.”
Nhắc mới nhớ, 『Vạc Phù Thủy』 là chú thuật tôi học được sau khi tách khỏi Mei-chan, nên cô ấy không biết đến sự tồn tại của nó. Từ giờ năng lực này sẽ giúp ích rất nhiều cho sinh hoạt, nên biểu diễn ngay cho nóng nào.
“――Và đây, 『Vạc Phù Thủy』.”
Cạnh đài phun nước, tôi nhanh chóng tạo ra cái bát rồi kích hoạt. Một cái『Vạc Phù Thủy』kích cỡ nồi lẩu, hoàn hảo cho việc nấu nướng liền xuất hiện.
“Đổ nước vào là sôi ngay thôi, hỏa lực cũng khá lắm đấy.”
“Hả, cái gì thế này, không có lửa mà vẫn nóng lên sao! Là bếp từ IH hả?”
Tôi nghĩ là không phải đâu. Chắc chỉ đơn giản là gia nhiệt bằng ma pháp thôi, tôi tự đoán thế. Chú thuật của chính mình mà không hiểu rõ nguyên lý thì cũng hơi kỳ cục nhỉ.
“Cái nồi này không chỉ để hâm nóng, mà còn có thể cấp đông, thậm chí là sấy khô nữa. Nên chỉ cần ném thịt sống vào là có ngay thịt khô một cách dễ dàng.”
“Eh, xịn thế...”
Mei-chan ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời.
Cũng phải, cô ấy thuộc câu lạc bộ nấu ăn, là một người yêu bếp núc chính hiệu. Vậy nên, giữa cái Dungeon này, sự xuất hiện của『Vạc Phù Thủy』, một dụng cụ vạn năng có thể cân mọi loại hình chế biến, trong mắt cô ấy có lẽ chẳng khác nào chiếc nồi phép thuật hiện thực hóa ước mơ. So với đứa chỉ cần ăn được là được như tôi, sự xúc động của cô ấy chắc chắn sâu sắc hơn nhiều.
“Ngoài ra còn có thể làm máy xay, máy trộn, làm được đủ thứ trò nữa cơ.”
“Tuyệt vời! Tuyệt quá đi mất, Kotaro-kun!”
“À ừm, lần tới cậu có muốn dùng thử không?”
“Có chứ! Có cái này thì làm được bao nhiêu là món luôn!”
Mắt cô ấy lấp lánh như sao. Chỉ một cái 『Vạc Phù Thủy』 mà khiến cô ấy vui đến thế này, đúng là mát lòng mát dạ một Chú Thuật Sư. Hay đúng hơn, năng lực này lẽ ra Mei-chan nhận được thì hợp lý hơn tôi nhiều…
—
Vừa thưởng thức món lẩu Botan mới ra lò, chúng tôi vừa trò chuyện về những chuyện đã xảy ra sau khi chia tay, điều mà cả hai đều đang rất tò mò.
Lúc tôi than khóc với Mei-chan, hình như tôi đã kể sơ qua rồi, nhưng giờ bình tĩnh lại và giải thích trình tự những trải nghiệm của mình... Mei-chan vừa nghe những chuyện khổ sở của tôi vừa rưng rưng nước mắt. Thấy cô ấy nhập tâm và khóc thương thật lòng như vậy, tôi cũng suýt khóc theo.
Nhưng mà, nếu giờ lao vào ngực Mei-chan, chắc chắn dục vọng sẽ lấn át tất cả. Là khe ngực trần đấy.
Thôi, chuyện của tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Chẳng thu hoạch được gì mấy, ngoài việc học thêm nguyền chú mới. Hiện tại còn mất cả Rem nữa.
Điều tôi quan tâm là phía Mei-chan cơ.
Cô ấy không chút do dự đứng về phía tôi và chĩa mũi kiếm vào Souma Yuuto cho thấy có vẻ tôi không cần lo lắng về việc bị cắm sừng. Nếu Mei-chan mà mê mệt sức hút của cậu ta, thì tôi đã bị chém chết ngay lúc đó và đi đời nhà ma rồi.
“Về phần tớ thì... cũng thuận lợi thôi.”
Mei-chan kể lại hành trình cùng nhóm Souma với vẻ mặt không mấy vui vẻ, như thể muốn nói rằng nó ức chế đến phát điên.
“Ở cùng một thời gian, tớ nhận ra... À, thì ra chẳng có ai lo lắng cho Kotaro-kun cả.”
Câu nói buông lơi ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát. Đáng lẽ đó là lời quan tâm dịu dàng dành cho sự an nguy của tôi, nhưng tôi lại cảm thấy như nó ẩn chứa một nỗi oán hận sâu không thấy đáy.
“Tớ cũng có tìm kiếm đấy chứ? Nhưng chắc chắn mọi người không hề có ý định tìm thấy Kotaro-kun. Không, phải nói là họ mong không tìm thấy cậu thì đúng hơn.”
Chuyện đó thì cũng dễ hiểu thôi. Nghĩ đến lập trường của họ, thì tôi tốt nhất là nên mất tích vĩnh viễn.
Ngay sau khi tôi bị đẩy ngã, Mei-chan đã nổi cơn thịnh nộ trước hành động vô nhân đạo của Asuna, nhưng nhờ sức mạnh áp đảo của Souma Yuuto và sự thuyết phục liều mạng của Lớp trưởng, cuộc tàn sát lẫn nhau mới tạm thời được ngăn chặn.
Mei-chan hiểu rằng để tiến sâu vào Dungeon và tìm tôi, cô ấy cần sức mạnh của họ. Nhưng đối với Souma Sakura, nếu không tìm thấy tôi, Mei-chan sẽ không làm phản, và về mặt tâm lý thì tôi chết đi cho khuất mắt có khi còn tốt hơn.
“Mà, cũng được thôi. Dù sao lúc đó độ hảo cảm của tớ cũng âm rồi.”
“Ừ, rốt cuộc chỉ là yêu ghét cảm tính mà toàn nói lời hay ý đẹp. Tớ đã phải cố gắng kìm nén cơn giận dữ lắm đấy... Chuyện lúc đó, thực ra tớ không nhớ rõ lắm đâu.”
Nguy hiểm thật, mắt Mei-chan đanh lại rồi kìa. Cũng đâu cần giận đến mức đó... À không, nghĩ lại thì từ góc độ của Mei-chan, tôi thực sự đã suýt bị giết một cách vô lý. Đã thế đám hung thủ còn không hề hối lỗi mà cứ cười cười nói nói, bảo sao không điên tiết cho được.
“Ah, nhưng mà tớ nhớ rất kỹ năng lực của mọi người đấy.”
“Thế à, vậy thì tốt quá.”
“Ừ, tớ đã quan sát kỹ sức mạnh của họ để lỡ có phải biến thành kẻ thù bất cứ lúc nào.”
Hóa ra là đã nung nấu ý định phản bội ngay từ đầu rồi sao. Đối với bọn họ thì đây là cơn ác mộng, nhưng với tôi thì đó là một lập trường đáng mừng đến rơi nước mắt.
“Kể từ đó, càng tiến sâu vào Dungeon, quái vật và boss càng mạnh lên――”
Sau đó, tôi nghe chi tiết về quá trình chinh phục của nhóm Souma. Có vẻ như họ đã chiến đấu với những kẻ thù mạnh hơn nhiều so với những con trùm mà tôi từng đụng độ.
Living Armor ở khu vực cung điện, rồi Goguma & Goguma bốn tay ở lâu đài kim tự tháp.
Tôi cũng đã hạ Goguma để thoát khỏi khu rừng rậm, nhưng không ngờ lại có đến bốn con như thế, chưa kể còn có con đại trùm bốn tay mạnh hơn nữa. Không thể nào, tôi không phải đối thủ của chúng. Ngoài nhóm Souma ra, có lẽ chỉ Tendo-kun là có khả năng đối đầu.
“Cậu giỏi thật đấy, hạ được cả những thứ đó cơ à.”
“Vì kẻ địch mạnh lên nên vũ khí cũng tốt hơn mà. Với lại, hạ được boss Goguma là nhờ công của Kotaro-kun đấy.”
Hả, tôi nghĩ nát óc cũng không nhớ mình đã làm được gì luôn đấy.
“Chuyện là, Thuốc Thử X ấy... Tớ dùng hết sạch rồi.”
“Hảảả!? H-Hết sạch luôn á!?”
Tôi đã đưa cho Mei-chan một lượng kha khá, không ngờ cô ấy dùng hết sạch sành sanh. Dù đã pha trộn thuốc giải độc để điều chỉnh, nhưng đó vẫn chỉ là liều lượng ước chừng của kẻ nghiệp dư. Tuyệt đối không có gì đảm bảo an toàn khi sử dụng.
“Cậu không sao chứ!?”
“Ừ, tớ không thấy bị làm sao cả.”
Đúng là nhìn Mei-chan không có vẻ gì bất thường. Ý thức tỉnh táo, sắc mặt cũng không hề hốc hác. Thậm chí trông cô ấy còn xinh đẹp hơn trước. Không thấy dấu hiệu của kẻ nghiện thuốc.
“Nhưng mà, không được quá sức đâu đấy.”
“Xin lỗi nhé.”
Tuy lo lắng, nhưng Mei-chan đâu phải kẻ ngốc. Để đánh bại con trùm ở lâu đài kim tự tháp, chắc chắn đó là điều bắt buộc. Đúng là tình huống khẩn cấp mà tôi đã dự tính.
Nếu nó thực sự giúp cô ấy vượt qua nguy hiểm, thì tôi nên thành thật vui mừng mới phải. Dù gì đi nữa thì 『Thuốc Thử X』 cũng rất hữu dụng. Sau này phải đảm bảo dự trữ một lượng nhất định mới được.
“Chuyện của tớ là như thế đấy. Trang bị tốt lên, học được Võ kỹ, chỉ mạnh hơn trước một chút thôi.”
Nghe kể chuyện thì tôi thấy không phải là “một chút”, mà là mạnh lên “rất nhiều” đấy chứ.
“A, với cả nhắc mới nhớ, điện thoại dùng được rồi đấy.”
“...Dạ?”
“Điện thoại dùng được rồi đó.”
Dù cậu có lặp lại với nụ cười tươi rói thì tớ cũng không hiểu gì đâu.
“Kotaro-kun, trao đổi địa chỉ mail nhé?”
Bị nụ cười rạng rỡ ấy áp đảo, tôi ngoan ngoãn đồng ý trao đổi địa chỉ. Lâu lắm rồi tôi mới bật nguồn điện thoại. Cái cục gạch nằm ngủ yên dưới đáy cặp này có vẻ vẫn sống tốt.
Cơ mà, chẳng lẽ Mei-chan nghĩ rằng chỉ cần có pin là điện thoại di động có thể gọi được như bộ đàm sao?
Tiếc quá, điện thoại di động đâu phải thứ tự bản thân nó kết nối không dây đâu mà đòi――Pilulululu!
“Hảảả!?”
Điện thoại đổ chuông. Mở ra xem, cái tên Futaba Meiko vừa mới trao đổi xong hiện lù lù trên màn hình.
“Nghe bảo nhờ ma pháp Hiền Giả của Takanashi-san mà chỉ có gọi điện và gửi mail là kết nối được đấy.”
“Ah, ra là vậy...”
Khốn kiếp Takanashi Kotori, đến cả sóng điện thoại mà cũng phủ được, quả nhiên ma pháp Hiền Giả là đồ hack game. Hay đúng hơn là cái trò 『Luyện thành』 ấy mới là hack. Dùng cái gọi là ma thạch hay tinh thể ma lực gì đó thường thấy để bắt đầu chế tạo cả vật phẩm ma thuật luôn rồi sao.
Cứ đà này, chênh lệch về chất lượng trang bị sẽ ngày càng nới rộng. Lúc nãy, một mình Mei-chan đã là một lực lượng đối kháng đủ mạnh rồi... Nếu bọn họ có những vũ khí hay vật phẩm ma thuật dùng để bắt giữ như dây thừng, lưới hay gây tê liệt, thì với tính chất phi sát thương của chúng, họ sẽ không ngần ngại dùng lên Mei-chan để vô hiệu hóa cô ấy. Và nếu dùng loại vũ khí trói buộc đó lên tôi, thì 『Phản Hồi Sát Thương』 cũng không kích hoạt, tôi sẽ hoàn toàn bó tay chịu trói.
Hừm, có lẽ đã đến lúc phải suy nghĩ nghiêm túc về việc thu thập vũ khí và vật phẩm xịn rồi. Con Goguma kia có vũ khí tốt lại còn cầm cả gậy phép, biết đâu chúng nó giấu nhiều kho báu hơn tôi tưởng.
“Phải rồi, tớ có quà cho Kotaro-kun này.”
“Hả, gì thế, tò mò ghê~”
Được tặng quà bất ngờ, tôi vui ra mặt. Hay là cô ấy nhặt được cây gậy phép hắc ám dành riêng cho chú thuật sư trong rương báu nào đó? Hay là quần lót giống như Rando-san? Mà, cái nào cũng thực dụng và tăng sức chiến đấu ngay lập tức cả.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ mấy thứ đậm chất quấy rối và hào hứng ra mặt, thì thứ được trao tận tay lại là hai món trang sức lấp lánh.
“Cái vòng cổ là 『Giọt Nước Sinh Mệnh』, còn chiếc nhẫn gọi là 『Nhẫn Hộ Vệ』. Cả hai đều là vật phẩm ma thuật rất hữu ích để bảo vệ bản thân, tớ đã luôn muốn Kotaro-kun giữ chúng.”
『Nhẫn Hộ Vệ』: Chiếc nhẫn kích hoạt hiệu ứng tương tự như Võ kỹ 『Cường Thân Hộ Thể』.
『Giọt Nước Sinh Mệnh』: Chiếc vòng cổ đính viên đá quý nhỏ, được kết tinh từ đúng một giọt 『Nước Sinh Mệnh』, tương truyền chữa lành mọi vết thương.
Cô ấy tặng chúng nhẹ nhàng như thể tặng bùa an toàn giao thông vậy, nhưng khi nghe giải thích công dụng thực tế, tôi trố mắt không nói nên lời.
“C-Có cả thứ này sao... Hiệu quả khủng khiếp thật!”
Không ngờ đến nước này lại có được vật phẩm ma thuật phòng thân! Khả năng phòng thủ an toàn tuyệt đối chính là thứ sức mạnh mà một chú thuật sư yếu nhớt như tôi khao khát chẳng kém gì sức tấn công.
Tuyệt quá Mei-chan ơi, phương án an toàn tăng lên rồi!
“Cảm ơn cậu, có cái này tớ cảm giác có thể tiếp tục tiến sâu vào Dungeon rồi!”
“May quá, cậu thích là tốt rồi. Ah, để tớ đeo vòng cổ cho nhé?”
Xin hãy làm ơn giúp cho. Được con gái đeo cho chắc chắn tuyệt hơn tự đeo gấp vạn lần.
Và câu trả lời dễ dãi đó chính là khởi đầu của địa ngục.
“Vậy cậu ngồi yên chút nhé――”
Như thể muốn ôm lấy tôi, Mei-chan vòng tay qua cổ và áp sát, tấm chăn trên người cô ấy trôi tuột xuống. Đó là tấm chăn thánh thiện được dùng để phong ấn cặp ma vật song sinh hung ác nhằm duy trì hòa bình thế giới.
Ngay lúc này, bộ ngực khủng thả rông trong chiếc áo thể thao lại được giải phóng. Cô ấy đang cúi người về phía trước, tiếp cận với tốc độ cao!
Ngay trước mắt tôi, cặp ngực trần khổng lồ đang treo lơ lửng đầy mời gọi. Chỉ cần rướn mặt thêm 10cm nữa thôi, mặt tôi sẽ vùi lấp trong khe núi trắng ngần của các vị thần ấy. Với kích cỡ đó, khéo mặt tôi bị chôn vùi hoàn toàn thật ấy chứ.
Muốn vùi vào quá, muốn chìm đắm trong đó... Không, không được, bình tĩnh lại... Còn có mùi thơm cực kỳ quyến rũ nữa chứ... Aaa, lạy Thần linh, lạy Ruinhilde-sama, cứu con với... Sự tra tấn này con không chịu nổi nữa đâu...
“――Xong rồi đó.”
“Eh!?”
Trong một khoảnh khắc, ý thức của tôi đã bay màu. Chắc chắn nó đã bay đến tận cổng thiên đường rồi. Suýt chút nữa thì nguy, tôi tưởng mình không bao giờ quay lại được nữa chứ.
“C-Cảm ơn cậu!”
“Tớ đeo nhẫn cho luôn nhé?”
“Aaah~, tiếc quá đi mất, tớ lỡ tự đeo mất rồi~!”
Nếu không hét lên như thằng ngốc thì tôi không chịu nổi mất. Lý trí của tôi đã rách nát tả tơi rồi. Nếu bị áp sát như thế thêm một lần nữa, tôi thật sự không tự tin là mình chịu đựng được đâu. Cầu nguyện với ngực nhưng cấm sờ vào hiện vật.
“Trang bị xong xuôi rồi, chúng ta xuất phát thôi nhỉ.”
“Nghỉ thêm chút nữa không tốt hơn sao?”
“Vẫn còn khả năng bị truy đuổi, với lại tớ muốn hồi sinh Rem càng sớm càng tốt.”
“Vậy à, đúng rồi ha.”
Đúng thế, nếu không mau chóng chinh phục Dungeon, tâm trạng tôi sẽ bức bối đến mức phát điên mất.
Mei-chan là người đồng đội tuyệt vời nhất mà tôi có thể tin tưởng từ tận đáy lòng. Nhưng cô ấy cũng là người phụ nữ gợi cảm nhất đối với tôi... Tôi chợt nhớ ra rằng việc ở riêng với cô ấy là một chuỗi những sự chịu đựng khổ sở đến nhường nào.
Dù có đau khổ đến đâu, tôi quyết không đánh mất lòng tin của cô ấy――Tôi tự thề với lòng mình như vậy, rồi cùng Mei-chan xuất phát để tiếp tục công cuộc chinh phục Dungeon đã bị gián đoạn bấy lâu.
“Nè, Kotaro-kun. Tớ có một chuyện nhất định phải hỏi cho rõ.”
Ngay khi tôi vừa quyết tâm, Mei-chan bỗng cất tiếng gọi giật lại.
Nhìn sang thì thấy vẻ mặt cô ấy trầm ngâm, vô cùng nghiêm túc.
“Ừ, gì thế, sao vậy?”
Rốt cuộc là câu hỏi trọng đại gì đây? Tôi hơi thủ thế, chờ đợi câu hỏi của cô ấy.
“À thì, lúc nãy giặt đồ tớ tìm thấy cái này――Cái quần lót này, là của ai?”
Cô ấy chìa ra chiếc quần lót da báo với vẻ mặt không cảm xúc.
Thôi xong, toang thật rồi...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
