Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Chương 9 - Mê hoặc - Chap 114 - Crusher Reina

Chap 114 - Crusher Reina

“Ừ, không sao rồi.”

“Thật chứ? Nếu thấy đau thì bảo tớ ngay nhé. Việc duy nhất một 『Trị Liệu Sư』 như tớ làm được chỉ là chữa trị vết thương thôi.”

Nhờ nụ cười rạng rỡ của Yamajun mà lòng tôi bình yên trở lại, còn nhanh hơn cả vết thương sau lưng.

Yamakawa Junichiro-kun, hay còn gọi là Yamajun, không phải kiểu đẹp trai chói lóa, chỉ là một nam sinh bình thường. Dáng người trung bình, tóc xoăn nhẹ tự nhiên và cặp kính không gọng, ngoại hình chẳng có gì nổi bật. Đặc biệt là trong một lớp học đầy cá tính như Năm 2 Lớp 7, cậu ấy lại càng mờ nhạt.

Tuy nhiên, cậu ấy được mệnh danh là nam sinh giống Phật Di Lặc với nụ cười hiền hậu lúc nào cũng thường trực trên môi.

Điểm tuyệt vời của cậu ấy là khả năng xã giao đáng nể, có thể trò chuyện với hầu hết nam sinh trong lớp, từ thượng vàng như Souma Yuuto đến hạ cám như Yokomichi Ichi. Việc tôi gọi cậu ấy bằng biệt danh Yamajun một cách tự nhiên cũng là bằng chứng cho điều đó.

Thế nên, cậu ấy không hề e ngại nhóm hào quang của Souma, cũng chẳng rụt rè trước những kẻ như Tendou-kun hay Higuchi. Đồng thời, cậu ấy vẫn luôn đối xử với những kẻ ở tầng đáy như tôi hay Masaru một cách vui vẻ, chân thành và đầy ắp tiếng cười. Ngay cả Yokomichi cũng chịu lắng nghe đôi chút khi cậu ấy bắt chuyện.

Và khả năng giao tiếp của cậu ấy còn lan sang cả phái nữ. Tuy không bằng nam giới, nhưng cậu ấy có thể nói chuyện bình thường với những nữ sinh trung tâm của lớp như Souma Sakura hay lớp trưởng.

Dù vậy, việc cậu ấy không bị các nam sinh khác ghen tị như trường hợp Kousaka-kun, bạn thân của Souma-kun, có thể nói là nhờ nhân đức của Yamajun.

Nói thẳng ra, chắc ai cũng từng nghĩ tại sao lớp trưởng nam không phải là Higashi-kun mà lại là Yamajun. Mà chuyện đó cũng đơn giản thôi, lúc bầu lớp trưởng, khi Higashi-kun tự ứng cử và Yamajun được đề cử trở thành đối thủ, cậu ấy đã lập tức cười tươi tuyên bố nhường chức cho Higashi-kun, thế là xong chuyện.

Dù sao thì, chính vì đối phương là Yamajun nên tôi mới có thể thư giãn được. Việc cậu ấy trở thành 『Trị Liệu Sư』 chuyên chữa lành vết thương, quả nhiên là Thiên Chức. Có vẻ như thần linh cũng nhìn vào tố chất thực sự của con người đấy chứ.

Hiện tại chúng tôi đã chuyển đến một trong những căn phòng trống trong tháp. Nó trống trải như căn phòng Skeleton hồi trước, nhưng những cây cột đổ rạp đã biến thành những chiếc ghế dài vừa vặn, tôi ngồi trên đó và nhận sự điều trị từ cậu ấy.

Reina và nhóm bốn nam sinh đã đi đến Quảng trường Tiinh Linh trên tầng cao nhất của tháp. Những người bạn cùng lớp tập trung ở đây chỉ có chừng này. Không còn ai khác. Thế nên giờ chỉ còn tôi và Yamajun. Việc tách nhân vật rắc rối ra xa, ừ thì, có lẽ là lý do lớn nhất giúp tôi bình tĩnh lại.

“Cảm ơn nhé... Cậu đã bao che cho tớ đúng không?”

Vết thương sau lưng không đáng kể. Cỡ này Thuốc Trị Thương A của tôi dư sức chữa khỏi. Thế nên tôi biết ơn vì điều khác nhiều hơn.

Yamajun tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, rồi ngay lập tức trở lại nụ cười trấn an người khác.

“Ahaha, phản ứng thảm hại thế kia thì ai mà chẳng nhận ra. Bình thường thì người ta sẽ hiểu lầm là cậu yếu đuối đấy.”

“Không, tớ hiểu mà... Reina A. Ayase, cô ta là người mạnh nhất trong đám người ở đây đúng không? Và cũng là kẻ bất hợp tác nhất.”

“Chịu thua cậu rồi, Momokawa-kun. Cậu nhận ra đến mức đó sao...”

Cậu ấy hơi chùng vai xuống, rồi chậm rãi giải thích về tình trạng hiện tại của tổ đội.

“Đầu tiên, tớ đã hành động cùng Yamada-kun ngay từ đầu.”

Không ngoại lệ, Yamada-kun, catcher của đội bóng chày với vị thế không mấy tốt đẹp trong lớp, cũng rất thân thiết với Yamajun. Cả hai đã cùng nhau tiến bước mà không gặp vấn đề gì lớn.

“Một thời gian sau, bọn tớ hội ngộ với nhóm Ueda-kun. Thế nên chuyện gặp Ayase-san là cuối cùng, cũng mới gần đây thôi.”

Đương nhiên rồi, Reina tách khỏi Higuchi cũng chưa lâu mà. Có lẽ sau khi đẩy tôi ra và dịch chuyển, cô ta đã lọt vào tổ đội nam sinh này.

“Nói sao nhỉ, Ayase-san, ừm, là một cô gái rất quyến rũ nên...”

“Lập tức được đối xử như công chúa chứ gì?”

“Ừ, đúng thế đấy. Đặc biệt là Yamada-kun, cậu ấy đã thích Ayase-san từ trước rồi.”

Lolicon thâm căn cố đế sao. Với ngoại hình đó mà là lolicon thì xét về mặt pháp luật, khả năng đi đến cái kết hạnh phúc chắc là một phần vạn.

“Haizz... Tệ thật.”

Việc tôi chán nản cũng là điều dễ hiểu.

Tức là cái tổ đội sáu người này chẳng khác gì một cái fan club nửa mùa, đứng đầu là Reina A. Ayase não toàn hoa, không nhìn thấy gì và chỉ biết nghĩ cho bản thân. Ưu tiên việc làm vui lòng công chúa hơn là chinh phục Dungeon thì ai mà chịu nổi.

“Tớ đang cố gắng để mọi chuyện không trở nên tồi tệ nhất... nhưng xin lỗi nhé, Momokawa-kun. Thú thật là tớ không nghĩ đội này sẽ duy trì được lâu đâu.”

“Uwa, đến Yamajun mà còn bó tay thì chắc là nghiêm trọng lắm rồi.”

Mấy sinh viên đi xin việc hay dùng câu cửa miệng sáo rỗng “dầu bôi trơn cho các mối quan hệ”, nhưng với Yamajun thì phép ẩn dụ đó hoàn toàn chính xác. Cậu ấy có thể đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, đồng nghĩa với việc cậu ấy có thể đứng giữa bất kỳ ai.

Chính là vụ việc đó, đầu xuân khi vừa lên năm hai, Masaru nhanh nhảu bắt chuyện với Yokomichi đang có nguy cơ bị cô lập sớm, tên đó lại nổi điên một cách khó hiểu quát “Bởi thế nên bọn đú bẩn mới thế đấy!”, khiến ngay cả Masaru cũng điên tiết suýt lao vào đánh nhau, hay còn gọi là Vụ Cãi Lộn Otaku Anime Năm 2 Lớp 7. Trước khi giáo viên nghe thấy ồn ào và chạy đến, Yamajun đã lập tức can thiệp và giải quyết êm thấm.

Tất nhiên sau đó Masaru và Yokomichi không nói với nhau câu nào nữa, nhưng bất cứ ai trong lớp chứng kiến vụ đó đều hiểu rằng nếu Yamajun không can ngăn thì hai tên đó đã đấm nhau to rồi.

Đến cả cậu ấy mà còn than thở không duy trì được đội... chẳng lẽ quay lại solo thì tốt hơn?

“Cậu kể chi tiết tình hình cho tớ được không? Dù sao thì từ giờ tớ cũng là đồng đội mà.”

Đúng nhỉ, cậu ấy lẩm bẩm đồng tình với nụ cười khổ, rồi ngập ngừng một hai nhịp trước khi bắt đầu kể.

“Đầu tiên là về Ayase-san.”

Nhân vật rắc rối nhất hiện tại. Nếu không biết về cô ta thì không thể nói chuyện tiếp được.

“Đây chỉ là nhận định của tớ thôi nhé... cô ấy không có ác ý đâu.”

“Quả nhiên, đó là bản chất thật à.”

“Ừ. Vụ tấn công Momokawa-kun vừa rồi cũng vậy, như Ayase-san đã hét lên ấy, chỉ là cô ấy sợ quá nên mới làm thế thôi.”

Nhưng không vì thế mà tôi có chút ý định tha thứ cho cô ta đâu.

“Tớ rất hiểu cảm giác của Momokawa-kun. Tớ không định bảo cậu hãy tha thứ cho Ayase-san hay gì đâu, chỉ là, nói sao nhỉ, tớ nghĩ vấn đề lớn nhất là một cô gái như thế lại sở hữu sức mạnh quá lớn.”

Chắc chắn nếu Reina vẫn là một nữ sinh bình thường, một mỹ thiếu nữ ngây thơ, nhỏ nhắn và yếu đuối như trước khi nhận được sức mạnh Thiên Chức, thì vấn đề đã không lớn đến mức này.

Tuy nhiên, nếu Reina yếu như 『Chú Thuật Sư』 là tôi, hay sở hữu bộ kỹ năng phế phẩm như Randou-san hồi đầu, thì chắc đã sớm thành mồi cho quái vật hoặc trở thành nô lệ của Higuchi rồi.

“Yamajun có biết năng lực của Reina là gì không?”

“Tớ không biết hết đâu. Tớ từng hỏi một lần, nhưng có vẻ chính cô ấy cũng chưa hiểu rõ về hệ thống Thiên Chức nữa.”

Ngay cả bản thân cũng không nắm rõ năng lực của mình... nghĩa là hiện tại đã mạnh kinh khủng rồi, nếu bị dồn vào đường cùng thì có khi còn thức tỉnh năng lực bá đạo chưa từng thấy nữa sao. Đối với người đi thăm dò thì điều này còn phiền phức hơn cả việc bị nói dối vụng về.

“Thiên Chức của Ayase-san là 『Tinh Linh Thuật Sư』, và tớ biết ba năng lực của cô ấy. Hai trong số đó là những con quái vật Momokawa-kun vừa thấy đấy. Cô ấy gọi chúng là 『Linh Thú』.”

Sư tử đỏ rực lửa là 『Viêm Sư Engardo』, còn con ưng sấm sét là 『Lôi Ưng Ramudein』. Việc Reina không bao giờ gọi tên chính thức mà chỉ gọi bằng biệt danh thì tôi đã nghe thấy rồi.

“Thứ ba là 『Thủy Tinh Linh Seiram』, mang hình dáng phụ nữ và sử dụng ma thuật hệ Thủy. Có vẻ Seiram cũng mạnh ngang ngửa Engardo và Ramudein.”

Reina thường dùng Engardo nhất, và khi cảm thấy bất an với chỉ một con thì sẽ gọi thêm Ramudein. Hầu hết quái vật, kể cả Knight Mantis hay Gấu Giáp, chỉ cần một mình Engardo là dư sức thắng, nên Ramudein chỉ xuất hiện khi số lượng kẻ địch quá đông.

Khu rừng rậm này là lãnh địa của Goma nên cũng có vài lần đụng độ với những đội quân lớn đến mức phải triệu hồi Ramudein. Mà, có hai con quái vật bắn Breath hoành tráng thế kia thì Goma cũng chẳng là cái đinh gì.

Seiram hiện là nhân vật hiếm hoi nhất, ít đất diễn nhất. Yamajun cũng chỉ thấy Seiram một lần duy nhất khi chiến đấu với quái vật cá sấu tấn công lúc băng qua con sông lớn trong cuộc hành quân xuyên rừng.

“Chắc là mạnh ở môi trường nước. Cô ấy đã dùng ma thuật như xoáy nước để hạ gục lũ quái vật cá sấu khổng lồ trong một nốt nhạc.”

Nếu có thể tóm gọn quái vật thủy sinh bằng ma thuật hệ Thủy, thì quả nhiên uy lực đó cũng chẳng kém cạnh gì cú Breath của hai con kia.

“Triệu hồi Linh Thú có nhất thiết phải niệm chú không?”

“Không đâu, khi Ayase-san gặp nguy hiểm, chúng sẽ tự xuất hiện mà không cần gọi.”

Có vài lần bị Goma bắn lén bằng cung tên, hay đúng hơn là tên lạc, dù sao thì khi mũi tên bay đến mà Reina còn chưa kịp nhận ra, Linh Thú đã xuất hiện ngay lập tức và dùng thân mình che chắn. Có thể phản ứng với mũi tên đang bay, nghĩa là độ trễ khi triệu hồi gần như bằng không.

“...Không có sơ hở nhỉ.”

“Ừ, năng lực thực sự tuyệt vời. Với sức mạnh của Ayase-san, chỉ cần đi bộ thôi cũng chinh phục được Dungeon.”

Quái vật tấn công, đòn đánh lén, và có lẽ cả cạm bẫy, ba Linh Thú hùng mạnh sẽ giải quyết tất cả. Nếu cưỡi trên lưng Engardo, Reina thậm chí còn chẳng cần phải tự đi bộ.

Không chỉ đám con trai ế chỏng chơ, mà ngay cả Linh Thú ma thuật cũng đối xử với cô ta như công chúa, cô gái tên Reina A. Ayase này đúng là được vận mệnh ưu ái hết mức. Bị triệu hồi đột ngột sang dị giới, phải sinh tồn trong Dungeon mà vẫn có kẻ không tiếc thân mình che chở... có khi nào Reina sở hữu kỹ năng độc nhất kiểu 『Mê Hoặc』 hay gì đó không nhỉ.

“Nhưng mà bản thân Ayase-san lại có tính cách đó... nên chuyện chiến đấu là không thể nào.”

“Ra là vậy, có vệ sĩ đáng tin cậy thế kia mà bản thân lại tuyệt đối không muốn lại gần chiến trường sao.”

“Giá mà cô ấy chịu cử ít nhất một Linh Thú ra hỗ trợ thì chúng tớ đã có thể chiến đấu an toàn hơn nhiều rồi.”

Tôi đã đoán trước được, nhưng nghe xong vẫn thấy đau đầu.

Quả nhiên, con nhỏ này khốn nạn thật.

Souma Sakura còn đáng khen vì tự mình giương cung chiến đấu. Ngay cả Takanashi Kotori dù không có khả năng chiến đấu cũng hiểu rõ và hoàn thành vai trò của mình.

Vậy mà Reina A. Ayase có sức mạnh, có năng lực giúp bản thân không cần chiến đấu, lại hoàn toàn không giúp đỡ gì, chẳng khác nào cục nợ. Rõ ràng có chiến lực đủ để tiêu diệt Rem và Arachne, những đồng đội tôi phải vất vả và may mắn lắm mới có được, như cỏ rác... vậy mà chỉ vì “sợ” mà để mặc sức mạnh đó thối rữa…

“D-Dù sao thì hiện tại mọi người vẫn an toàn, vẫn chiến đấu được nên không sao đâu. Nhóm Yamada-kun cũng muốn thể hiện mặt tốt trước cô ấy nên càng không muốn mượn sức. Với lại, khi cần thiết thì Ayase-san cũng sẽ giúp thôi.”

Bộ mặt tôi đáng sợ lắm hay sao?

Yamajun vội vàng nói đỡ như muốn xoa dịu... nhưng thú thật, tôi xin kiếu việc bị xoay như chong chóng bởi sự ích kỷ của cô công chúa đó, cũng chẳng có nghĩa vụ phải hùa theo cái sĩ diện hão của đám con trai ế ẩm.

Để tiến sâu vào Dungeon phía trước, chỉ với bốn người Yamada-kun và bộ ba Thượng Trung Hạ thì chắc chắn không đủ chiến lực. Thực tế là vừa rồi nếu tôi không vào cứu thì nguy to rồi.

Và nếu họ thực sự trở thành vật hy sinh vào lúc đó――Reina tuyệt đối sẽ không động thủ.

Bởi vì cô ta đã không cứu Higuchi.

Tôi đã chiến thắng trong bộ dạng thảm hại và tơi tả như vậy, nếu muốn ngăn cản hay phá đám thì cô ta dư sức làm được. Thế nhưng, Reina chỉ thực sự hành động sau khi Higuchi chết và vòng tròn ma thuật dịch chuyển kích hoạt.

Nói cách khác, chỉ khi Higuchi chết và ý thức của tôi hướng về phía Reina, cô ta mới hành động.

Bây giờ tôi mới lờ mờ hiểu được cảm xúc của Reina lúc đó. Đối với cô ta, cuộc chém giết giữa tôi và Higuchi chỉ như một vụ ẩu đả tự phát. Hình ảnh chúng tôi liều mạng giết nhau mà chẳng hiểu lý do chắc chắn đã kích động nỗi sợ hãi của nàng công chúa nhát gan.

Và khi nhìn thấy tôi, kẻ chiến thắng, trong đầu Reina không hề có ý định đàm phán, lợi dụng, hay giết tôi để trừ hậu họa, mà chỉ đơn giản là vì sợ quá nên bỏ chạy. Việc sử dụng Linh Thú Engardo đối với cô ta có lẽ là cuộc đào tẩu dốc toàn lực với tất cả dũng khí.

Kết quả là tôi được Yankee team của Tendou nhặt về, kết bạn được với Randou-san và bộ đôi Juri-Mari, coi như trong cái rủi có cái may, nhưng chuyện nào ra chuyện đó.

“Hiểu rồi, coi như loại Reina khỏi vòng chiến lực đi... còn vấn đề gì nữa không?”

Lùi một bước, à không, thậm chí lùi cả trăm cây số để chấp nhận tính cách của Reina và coi cô ta là người ngoài cuộc, thì đội hình gồm 5 nam: 3 chiến binh tiền tuyến, 1 ma thuật sư hậu phương, 1 thuật sư trị liệu cũng khá cân bằng. Dù thực lực từng cá nhân kém xa Mei-chan hay tổ đội Souma, nhưng nếu phát triển Thiên Chức thì họ cũng có thể đối đầu ngang ngửa với quân đoàn Goma.

“Trong nhóm nhiều con trai lại có một cô gái quyến rũ duy nhất. Trong tình huống này, không xảy ra chuyện mới là lạ đấy.”

“À há.”

Mải cay cú và bất mãn với Reina mà tôi quên béng mất.

“Cái kiểu ‘kẻ phá hoại hội nhóm’ đang hot gần đây ấy hả?”

“Tớ nghĩ chuyện này thời nào cũng có thôi.”

Ahaha, nụ cười khô khốc của Yamajun mang mác vẻ giác ngộ.

Đúng là rắc rối tình cảm thì thời nào con người cũng vướng phải. Chỉ là thời nay người ta gọi nó là circle crusher thôi.

Circle crusher ám chỉ một chuỗi hiện tượng tự nhiên: một cô gái gia nhập nhóm toàn con trai chơi thân, làm thay đổi mối quan hệ và bầu không khí của nhóm, khiến các chàng trai lao vào cuộc chiến tình yêu sinh tồn để tranh giành cô gái đó, và kết cục là nhóm bạn tan đàn xẻ nghé đến mức không muốn nhìn mặt nhau nữa.

Chúng tôi không phải là câu lạc bộ đại học, nhưng cũng là một nhóm thanh thiếu niên tụ tập. Dù nói tình yêu không phân biệt tuổi tác, nhưng lũ học sinh trung học đa cảm bọn tôi lại càng nhạy cảm với mấy chuyện này.

Đột nhiên có một cô gái nhảy vào giữa nhóm bạn nam, ai mà chẳng để ý. Dù không phải gu, dù có hơi kém sắc, thì con trai cấp 3 cũng không thể không để ý.

Huống hồ đó lại là siêu cấp mỹ thiếu nữ Reina A. Ayase...

“Cứ cho là Yamada-kun và cả bộ ba Thượng Trung Hạ đều thích Reina đi, thì vấn đề nghiêm trọng đến mức nào?”

“Nói đơn giản là Yamada-kun đang dẫn đầu một chút, và ba người kia đang khá ghen tị với chuyện đó.”

“Cái đó... chắc là theo thứ tự sức mạnh nhỉ.”

“Ừ, trong Dungeon này, nếu muốn thể hiện giá trị thì chỉ có cách đó thôi.”

Cũng hợp lý. Tóm lại, kẻ đóng góp nhiều nhất trong việc bảo vệ công chúa sẽ vinh dự được phong làm Đoàn trưởng Hiệp sĩ Đoàn Adelheid.

Trong trận chiến với Goma vừa rồi, Yamada-kun rõ ràng có khả năng chiến đấu cao hơn hẳn ba người kia nhờ sức phòng thủ trâu bò. Với độ cứng đó, e rằng cậu ta có thể cân cả ba người kia cùng lúc.

“Đáng tiếc là dù có lập công lớn đến đâu trong chiến đấu, thì trong mắt Ayase-san cũng chỉ có mỗi Souma-kun thôi.”

“Chuẩn luôn.”

Rốt cuộc, ai chiến đấu giỏi nhất cũng chỉ là tiêu chuẩn đánh giá do bọn con trai tự đặt ra. Reina ấy mà, chắc chắn chẳng thèm nhìn cách chiến đấu của bốn người đó đâu. Ai mạnh nhất chắc cô ta cũng chẳng biết.

“Ayase-san không có tâm trí đâu mà quan tâm đến cảm xúc của bọn tớ. Nhóm Yamada-kun không nhận ra điều đó, cứ mải mê lấy lòng cô ấy... Bầu không khí hiện tại không thể gọi là tốt đẹp được.”

“Này, tớ hỏi cái này nhé... Yamajun có thích Reina không?”

“Tớ có người trong mộng rồi. Hoàn toàn không có ý đó đâu.”

“Tớ muốn nghe câu đó đấy.”

Ở đây mà cậu ta nghiêm túc bảo “Ayase-san là mục tiêu của tớ, Momokawa-kun đừng có làm gì thừa thãi nhé, giết đấy (cười đen tối)” thì tôi thà quay lại solo còn hơn.

“Trong tình huống này mà tớ cũng mê mệt Ayase-san nữa thì toàn diệt là cái chắc.”

Là toàn diệt đám đàn ông thôi nhé. Reina có Linh Thú bảo kê, dù quan hệ con người có nát bét thế nào thì cô ta cũng chẳng gặp nguy hiểm gì đâu.

“Ra là vậy, thế nên Yamajun đang cố sống cố chết kìm hãm sự căng thẳng của mọi người để tránh bị crush tan nát nhóm chứ gì.”

Mà, còn tôi thì bị crush nát Rem yêu quý trong một nốt nhạc đây.

Không chỉ quan hệ con người mà cả vật lý cũng phá hoại được, đó mới là điểm đáng sợ của ả đàn bà đó.

“Thú thật là Momokawa-kun đến làm tớ nhẹ cả người.”

“Sao thế?”

“Vì nếu là cậu thì tuyệt đối sẽ không thích Ayase-san.”

“Sao cậu dám khẳng định chắc nịch thế?”

“Bởi vì Momokawa-kun là người thích ngực bự nhất lớp mà.”

Đừng có nói mấy câu đó với nụ cười sảng khoái thế chứ. Thông tin ở đâu ra vậy? Tin vịt ở đâu thế hả. Lộ hết cả sở thích, tớ sốc lắm đấy nhé.

“Con gái không biết chuyện này đâu nhỉ?”

“Yên tâm đi. Nếu tớ tung hết mấy tin kiểu này mà tớ biết ra, thì Năm 2 Lớp 7 giờ này tan hoang rồi.”

Hả, cái gì cơ, đáng sợ vậy.

Yamajun, chẳng lẽ cậu là đầu đạn hạt nhân của Năm 2 Lớp 7...

“Ok, Yamajun. Chúng ta sẽ hòa thuận nhé.”

“Ừ, cùng cố gắng để mọi người có thể cùng nhau chinh phục Dungeon nào, Momokawa-kun.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!