Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Chương 6 - Sát nhân - Chap 81 - Thù địch

Chap 81 - Thù địch

“Yo, lâu rồi không gặp nhỉ, Momokawa. Cái này người ta gọi là cuộc tái ngộ đầy cảm động đấy hả?”

“Higuchi, Kyoya……”

“Ây chà, đừng có cảnh giác thế chứ, tao đâu có định làm gì mày đâu.”

Thằng ngu, làm sao mà không cảnh giác cho được. Hắn đã quên những gì hắn từng làm với tôi rồi sao…… Không, biết đâu chừng tên này quên thật cũng nên.

Mấy kẻ như thế này thường thản nhiên quên sạch những chuyện ác đức mà mình đã gây ra cho người khác. Kiểu như người bị bắt nạt thì khắc cốt ghi tâm, còn kẻ đi bắt nạt thì chẳng nhớ gì sáo.

Thiệt tình, giá mà có Mei-chan ở đây, tớ đã dần cho tên này một trận nhừ tử mà chẳng cần nói lý lẽ, lột sạch đồ, trói gô lại chỉ chừa mỗi cái quần lót rồi treo ngược lên thả trôi giữa lòng Dungeon cho xong.

“Đứng lại. Không được lại gần hơn nữa.”

“Haha, đừng có sợ sệt thế.”

Tuy mồm nói vậy, nhưng Higuchi cũng chịu dừng chân lại. Hắn còn giơ cả hai tay lên như để chứng tỏ mình không có địch ý.

Tuy vẫn còn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng nếu nhìn vào khả năng chiến đấu của Thiên Chức 『Đạo Tặc』 như Natsukawa-san, thì khoảng cách này cũng chưa hẳn là an toàn để hắn không thể lao tới chém trong một nốt nhạc. Higuchi, kẻ có lẽ cũng sở hữu Thiên Chức 『Đạo Tặc』 giống cô ấy, chắc chắn coi cự ly này hoàn toàn nằm trong phạm vi tấn công.

Rem và Số Hai bị sự cảnh giác của tôi kích động, lập tức đứng chắn trước mặt Higuchi, giương vũ khí lên như những tiền vệ thực thụ. Nhưng đáng tiếc, đối đầu với một kẻ sở hữu Thiên Chức hàng thật giá thật thì việc này quá sức với Rem. Nếu cầm chân được hắn một chút thì đã là may mắn lắm rồi.

Tuy nhiên, nghĩ đến việc hắn không lao vào đâm tôi ngay lúc tôi vừa sơ hở sau khi dịch chuyển... có vẻ như Higuchi đang có toan tính gì đó. Hắn đang gặp tình huống cần mượn tay tôi, kẻ mà trước đây hắn từng định giết không chút do dự ư?

“Tôi cũng không có ý định chiến đấu. Nhưng tôi không muốn hợp tác với cậu, cũng chẳng muốn nói chuyện. Tôi sẽ rời khỏi đây ngay, đường ai nấy đi.”

“Thôi mà, đừng nói vậy, giúp nhau tí đi. Con Boss ở khu này khá mạnh, tao đang kẹt cứng đây này.”

“Còn đường khác thì sao?”

“Chỗ con Boss này là đường dễ thở nhất rồi.”

“Masaru và Ayase-san đâu rồi, chết rồi à?”

“Đừng lo, vẫn đang ở cùng tao. Này, ra đây được rồi đấy.”

Hóa ra bọn họ ẩn nấp là do hắn cảm nhận được khí tức dịch chuyển nên đã bảo họ lánh đi trước sao?

Theo tiếng gọi của Higuchi, Reina A. Ayase ló gương mặt thiên thần của mình ra từ lối vào quảng trường, rồi ngay lập tức chạy lon ton lại gần một cách đáng yêu. Dù vậy, cô ấy không đứng ở khoảng cách có thể chào hỏi tôi.

“Kotaro……”

Sau đó, Masaru hiện ra với vẻ mặt vô cùng khó xử. Bầu không khí toát lên rõ vẻ cậu ta muốn nói điều gì đó, nhưng tôi chẳng định bận tâm, cũng chẳng có ý định khách sáo. Tôi không phải thánh nhân đến mức có thể tiếp tục ban phát lòng thương hại cho một thằng bạn phản bội.

“Này, nhìn tao thế này thôi chứ tao cũng coi trọng đồng đội lắm đấy nhé. Thế nên tao mới dắt được hai người họ an toàn đến tận đây đấy.”

“Nhưng người thứ tư là tôi thì cậu đâu cần nhỉ.”

“Cũng có lúc tao từng nghĩ thế, nhưng số lượng là sức mạnh mà? Ba người đánh mãi cũng tới giới hạn rồi.”

Và cái giới hạn đó chính là con Boss của khu vực này sao.

Lý lẽ của Higuchi không đến mức quá bất hợp lý. Thực tế, chuyện không hạ được Boss nên không thể đi tiếp và cần hợp tác cũng giống hệt trường hợp của cặp đôi Hirano - Nishiyama. Dù là Higuchi đi nữa, so với giới hạn số người thoát ra, hắn chắc chắn sẽ ưu tiên việc vượt qua chướng ngại vật trước mắt hơn.

Nếu vậy, ít nhất cho đến khi đánh bại con Boss này, dù tôi có thiết lập quan hệ hợp tác với Higuchi thì cũng không lo bị đâm sau lưng lúc đang ngủ.

“Vậy, giả sử tôi hợp tác…… tùy vào màn thể hiện trong trận đấu Boss, hãy coi tôi là người thứ ba. Người thứ tư là Masaru, nô lệ thì dùng xong vứt bỏ cũng được nhỉ.”

“Ồ, được thôi. Thứ tự ưu tiên thoát ra đương nhiên phải dựa trên mức độ cống hiến cho đội rồi, đúng không?”

“Tôi thấy thế là công bằng đấy.”

Hừm, có vẻ như địa vị của Masaru vẫn chưa được cải thiện chút nào. Việc Higuchi thản nhiên đồng ý với ý kiến vứt bỏ cậu ta là bằng chứng cho thấy Masaru chỉ là sự tồn tại ở mức độ đó.

Thực tế, Masaru chỉ dám lén lút quan sát tình hình một cách lộ liễu chứ tuyệt nhiên không dám xen vào cuộc đối thoại giữa tôi và Higuchi. Có lẽ cậu ta đã bị tẩy não để hiểu rằng mình thuộc tầng lớp đáy cùng, không có quyền lên tiếng.

“Sao nào, Momokawa? Có hứng thú chưa?”

“Thú thật là tôi chẳng hứng thú lắm đâu... nhưng được thôi, tôi sẽ hợp tác.”

“Nói chuyện nhanh gọn thế là tốt, cảm ơn nhé Momokawa. Mà, chuyện lần trước là tao sai, nhân cơ hội này xí xóa cho tao nhé.”

“Tạm thời trong lúc còn quan hệ hợp tác, tôi sẽ không mang thù hằn cá nhân vào đâu.”

“Thế thì cảm kích quá. Vậy chốt giao kèo nhé. Mong được giúp đỡ.”

“Tôi cũng vậy, Higuchi-kun.”

Nói rồi, tôi mỉm cười bắt tay Higuchi thật chặt. Và ngay khoảnh khắc đó, tôi cũng hạ quyết tâm——Tôi sẽ giết Higuchi. Tại đây, chắc chắn phải giết.

Tạm thời, tôi quyết định nghỉ ngơi một chút. Dù đã để Rem và Số Hai cảnh giới, nhưng thú thật, đây là lúc tôi thấy bất an nhất.

Nhưng Higuchi không hề tập kích lúc tôi ngủ, hắn giữ mình rất trật tự. Tôi không bị đâm dao khi tỉnh dậy, cũng không bị dây thừng trói gô lại. Có vẻ như hắn không tìm kiếm những sơ hở lớn để giết tôi dễ dàng hơn. Chuyện hợp tác đánh Boss càng lúc càng có vẻ thực tế.

“Oáp……”

Tôi ngáp một cái dài đầy vẻ uể oải, nhưng đầu óc đã bắt đầu hoạt động hết công suất.

Đầu tiên, việc giết Higuchi là điều kiện tiên quyết.

Tại sao ư? Rõ ràng quá rồi, vì tên này rất nguy hiểm.

Giả sử tất cả những gì Higuchi nói đều là sự thật và xuất phát từ đáy lòng hắn. Dù vậy, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tin tưởng hắn hoàn toàn.

Thái độ của hắn lúc gặp Gấu Giáp, cách hắn đối xử với Masaru. Higuchi Kyoya sở hữu cái tâm lý có thể thản nhiên thực hiện những hành vi của loài cầm thú. Tôi không định lên án hay nói hắn vô nhân đạo. Trong hoàn cảnh này, việc có thể hành động tàn nhẫn, không chút từ bi hay khoan nhượng ngược lại là một điểm mạnh lớn.

Nhưng đồng thời, đó cũng là yếu tố tâm lý phá hủy nghiêm trọng mối quan hệ tin tưởng giữa người với người. Với Higuchi, đúng là có thể hợp tác đến khi hạ xong con Boss khu vực này. Nhưng sau đó thì sao? Gã đàn ông này không phải loại người biết nhớ ơn hay mủi lòng trước sự cố gắng của người khác. Cho dù tôi có dùng thuốc chữa trị để cứu một Higuchi đang trọng thương, tôi cũng không thể nào tin rằng hắn sẽ thực tâm bảo vệ tôi như Mei-chan.

Higuchi Kyoya, dù thế nào đi nữa, vẫn chỉ là một mối nguy hại trong tương lai. Vậy thì, đã lỡ gặp rồi, phải loại bỏ càng sớm càng tốt.

Việc tôi suy tính những điều này một cách nghiêm túc và định thực hiện nó, phải chăng tôi cũng đang dần phát điên rồi? Không, không phải. Tôi đã học được bài học rồi.

Lúc hạ Gấu Giáp, rồi bị Higuchi nẫng tay trên cướp mất lõi. Tôi đã nếm trải cảm giác nhục nhã trào dâng từ tận đáy lòng.

Lúc bị Yokomichi Hajime tấn công, tôi đã biết đến sự tồn tại của những con người thực sự dám giết người.

Tôi có động cơ để giết Higuchi, và cũng có lý do hợp lý. Vậy thì, phải giết thôi.

Đến nước này rồi thì chẳng còn gì phải do dự nữa. Trong Dungeon này làm gì có pháp luật. Phải tự bảo vệ lấy bản thân mình, và tôi cũng đã từng dùng thương đâm Yokomichi rồi. Chỉ cần làm y như lúc đó là được. Sẽ không có chuyện lương tâm cắn rứt khiến tay tôi dừng lại ngay trước khi đâm chết hắn đâu.

Mà, sự giác ngộ về việc giết người của tôi thế nào cũng chẳng quan trọng lắm.

Vấn đề lớn nhất là phương pháp thực tế: làm thế nào để một 『Chú Thuật Sư』 như tôi giết được kẻ sở hữu năng lực 『Đạo Tặc』 hùng mạnh như Higuchi. Đó mới là điều đáng phải đau đầu suy nghĩ.

“Yo, dậy rồi hả Momokawa.”

“À, ừ... chào buổi sáng.”

“Gì đấy, đừng có lườm tao thế. Mày thuộc kiểu gắt gỏng khi mới ngủ dậy à?”

“Không, mắt tôi vốn dĩ thế này rồi.”

“Ồ, kể ra cũng đúng thật.”

Higuchi tỏ ra thân thiết một cách kỳ lạ. Tôi không phải là thằng ngốc ngây thơ đến mức nghĩ rằng mình có thể thực lòng kết thân với một kẻ mà sau khi hợp tác đánh Boss xong, hắn có thể vừa nói lời cảm ơn vừa tặng cho tôi một nhát dao.

Tên này đang toan tính gì trong bụng đây? Sự thân thiết này là diễn xuất để khiến tôi lơ là cảnh giác sao? Hay chỉ là sự ngẫu hứng... Nghĩ nhiều quá cũng mệt. Hắn nói bâng quơ thì mình cứ trả lời bâng quơ là được.

“Chưa ăn gì đúng không, ăn hạt hồ đào không?”

“Lại là hồ đào à... không có thịt rắn sao?”

“Hả, rắn á?”

“Rắn ở đây ngon lắm đấy. À, loại rắn thường thôi nhé.”

Chứ rắn độc hay quái vật rắn thì tôi không đảm bảo mùi vị đâu.

“Thật á? Mày ăn rồi á? Rắn ấy, Momokawa, mày ăn rắn thật đấy à?”

“Ăn rồi. Nướng lên kiểu Kabayaki ấy, rồi rắc muối đá Goma vào.”

“Mày ghê thật đấy, Dũng giả hay gì vậy trời.”

Liên quan quái gì đến Souma Yuto đâu.

“Nếu thấy thì bắt thử xem.”

“Haha, để tao tính sau.”

Tên Higuchi làm cái mặt kiểu thà gặm hạt hồ đào nhạt nhẽo còn hơn ăn rắn dị giới. Thằng ngu, rồi mày cũng sẽ bị khuất phục trước sự khoái lạc của thịt thà ngay khi nếm thử món rắn nướng Kabayaki thôi.

Vừa trao đổi vài câu chuyện phiếm nhạt nhẽo đến mức chẳng đáng nhớ với Higuchi, tôi vừa ăn xong bữa sáng hạt hồ đào đạm bạc. Rốt cuộc, tôi vẫn chưa nghĩ ra được cao kiến gì.

“Được rồi, thế thì đi đánh Boss thôi.”

“Hả?”

Tôi vừa ăn xong bữa sáng, Higuchi đã đột ngột đề xuất như thể mọi sự chuẩn bị đều đã hoàn tất. Đương nhiên, tôi không thể không ngăn hắn lại.

“Hả? Gì vậy Momokawa, mày không đi à?”

“Không đi. Đã chuẩn bị gì đâu mà đi.”

“Thế á? Tao thấy cũng ổn mà.”

“Ổn đâu mà ổn, chẳng phải vì không ổn nên cậu mới kẹt ở con Boss đó sao.”

Nếu tôi là một cuồng chiến binh cỡ Mei-chan, thì đa phần đối thủ có thể giải quyết bằng sức mạnh, và tôi có thể đóng góp bao nhiêu trong chiến đấu cũng được. Nhưng xin nhắc lại, Chú Thuật Sư là cái Thiên Chức mà phải nắm được thông tin đối thủ ở mức độ nhất định, rồi đánh vào điểm yếu thì may ra mới thắng được suýt soát đấy.

“Mà, kể ra cũng đúng.”

Tên này bị ngu à... Khoan đã, không phải hắn chỉ đang giả ngu đấy chứ.

Đúng, e rằng Higuchi không phải là một gã ngốc. Dù gì đi nữa, hắn cũng đã tiến được sâu đến mức này trong Dungeon. Lại còn mang theo hai người đồng đội khó có thể gọi là đáng tin cậy như Mei-chan hay Lớp trưởng.

Nếu chỉ đơn thuần dựa vào năng lực Thiên Chức vượt trội như Yokomichi, thì hắn chắc chắn đã chia tách với Ayase-san và Masaru ở đâu đó rồi. Hơn nữa, Higuchi vốn có nhiều bạn bè trong lớp, bộ ba Thượng-Trung-Hạ cũng như đàn em của hắn, và hắn còn giao thiệp rộng với cả con gái.

Nghe đồn hắn đang hẹn hò với Rando Kyoko, người sở hữu vòng một khủng nhất Năm 2 Lớp 7 nếu không tính Mei-chan.

Tóm lại, rõ ràng khả năng giao tiếp của hắn vượt xa một thằng chỉ biết ngồi góc lớp bàn chuyện Otaku với Masaru và sống qua ngày như tôi. Một kẻ như thế, không thể nào nói chuyện mà không suy nghĩ gì cả.

Tôi đang tìm kẽ hở của Higuchi... nhưng hắn chắc chắn cũng đang thăm dò tôi.

Nếu vậy, khả năng cao là hắn cố tình phát ngôn như một thằng ngốc không biết suy nghĩ để xem tôi phản ứng thế nào.

Ví dụ như chuyện vừa rồi, nếu tôi cứ thế bị cuốn theo khí thế của Higuchi, không hỏi han thông tin về Boss, không chuẩn bị hay lên kế hoạch mà cứ thế mơ hồ đi theo, thì sẽ ra sao? Dễ dắt mũi, hắn chắc chắn sẽ nghĩ vậy.

Một khi đã biết thế, Higuchi sẽ không ngần ngại vắt kiệt sức lực của tôi. Giống như Masaru, một tên nô lệ số hai tiện lợi.

Thiệt tình, không đùa được đâu.

“Trước tiên hãy kể cho tôi nghe về con Boss đã. Nó là con gì, di chuyển thế nào, mạnh điểm nào, yếu điểm nào. Những gì cậu biết, những gì cậu dự đoán, kể hết ra.”

“Thôi nào, đừng nóng vội thế. Đằng nào con Boss cũng im lặng chờ ở đó mà.”

“Ừ, thế nên cậu cứ từ từ mà kể đi.”

“À~, tao phiền mấy vụ này lắm, à không phải, là tao dở khoản này. Thế nên là, thay vào đó——Này, Saito, mày nói cho Momokawa nghe đi.”

“Hả.”

Và, người thốt lên tiếng kêu bối rối rõ rệt đó chính là Masaru, kẻ nãy giờ vẫn im lặng co ro trong góc tầm nhìn.

“Cái đó thì hơi...”

Kiểu như “Không muốn đâu” ấy.

“Này, Momokawa, chuyện lần trước mày bỏ qua đi nhé. Thằng đó cũng vì tao đòi hỏi quá đáng nên mới làm vậy thôi, nó đang hối lỗi dữ lắm đấy.”

Thì tôi cũng biết thừa Masaru không phải vì ghét tôi mà làm vậy, và cũng dễ dàng tưởng tượng ra sau vụ đó cậu ta đã sốc và suy sụp thế nào. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu có nghĩa là mối hận của tôi sẽ tan biến, mà quan trọng hơn là, thằng như mày đừng có mở mồm ra nói câu đó.

“Chúng ta sắp thành đồng đội cùng khiêu chiến Boss rồi mà? Với lại, hai đứa mày vốn là bạn thân còn gì, làm hòa nhanh nhanh cái đi.”

“...Thôi, làm hòa thì chắc là không thể rồi, nhưng hợp tác thì được.”

“Được, đầu tiên phải có sự nhượng bộ thế mới là quan trọng chứ.”

Im đi, cái mồm mày mà cũng dám nói câu đó.

“Vậy, nhờ mày đấy.”

Bên ngoài thì nở nụ cười có vẻ vui vẻ, Higuchi vẫy tay gọi Masaru lại gần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!