Chap 80 - Higuchi Kyoya 2
Quả nhiên, thời khắc đó đến nhanh hơn tôi tưởng.
“Này, Shinohara, còn sống không đấy?”
“...Kuhaa... haahaa...”
Không còn sức để trả lời luôn à. Shinohara mặt cắt không còn giọt máu, xanh mét, chỉ biết thở dốc hồng hộc. Cái mặt nghiêm trọng đến mức ma chê quỷ hờn thế kia thì còn đâu ra gợi cảm với chả quyến rũ nữa, đúng là con nhỏ xấu xí.
“Đừng có chết đấy nhé, sắp tới Quảng Trường Tinh Linh rồi, ơ kìa, thấy rồi.”
Thứ ánh sáng trắng rực rỡ tỏa ra ở phía cuối hành lang u tối. Chắc chắn là Quảng Trường Tinh Linh rồi. Dù sao thì cũng mới chỉ xuất phát từ đó cách đây vài chục phút thôi mà.
“Sao rồi, thấy thế nào?”
“...Đỡ đau hơn, một chút.”
“Hê, cái cỏ đó hiệu quả thật nhỉ.”
Khả năng hồi phục đáng kinh ngạc thật. Không ngờ cái thứ trông chẳng khác gì cỏ dại hay cỏ ba lá kia lại có khả năng chữa trị thực sự. Lần tới chắc phải tìm kiếm nghiêm túc hơn mới được.
“Cơ mà, cô cũng ngu thật, hậu đậu vừa thôi chứ.”
Chuyện cười không nổi.
Sau khi rời khỏi Quảng Trường Tinh Linh này, bọn tôi ngay lập tức bước vào vòm rừng. Và rồi, bị một bầy chó hoang màu đỏ sủa inh ỏi tấn công. Với năng lực hiện tại của tôi, mấy con chó cỏ ấy thì dù có bao nhiêu con tôi cũng cân được hết... nhưng vì số lượng quá nhiều, con ngốc này sợ quá nên bỏ chạy. Nó bỏ mặc tôi làm bia đỡ đạn, không chút do dự hay tội lỗi, quay lưng chạy thẳng.
Đúng là ngu hết phần thiên hạ. Nếu cứ ở lại nghiêm túc dùng Thủy ma pháp hỗ trợ thì đã tiêu diệt gọn gàng rồi. Không cần giết hết, chỉ cần giảm bớt một nửa số lượng là bọn chúng sẽ thấy không lại mà bỏ chạy thôi.
Nhưng Shinohara không chịu nổi gánh nặng chiến đấu trong thời gian ngắn ngủi đó nên đã bỏ chạy.
Kết quả là gì? Chạy đến chỗ có Goma mai phục và bị đâm cho một nhát. Aha, chỗ này đáng cười này.
Tóm lại là Shinohara bị con dao rỉ sét bẩn thỉu của con Goma đâm vào mạng sườn, bị thương nặng. Nhưng ngay trước khi bị kết liễu, tôi đã kịp tới và dùng『Throw Dagger』để xử lý con Goma.
Lúc đầu tưởng kỹ năng này cùi bắp, nhưng khi có đủ dao thì ném dao cũng tiện phết. Đạo Tặc như tôi làm gì có súng, cung hay ma pháp tấn công tầm xa đâu.
Dù sao thì vết thương cũng khá tệ, nhưng Shinohara đã dùng hết số cỏ hồi phục mang theo, bằng cách nào đó bịt miệng vết thương và giữ được cái mạng. Tuy nhiên, vết thương chưa lành hẳn, máu vẫn mất khá nhiều nên đi đứng cũng không vững.
Thấy tình hình này cần phải nghỉ ngơi một chút, cực chẳng đã tôi mới phải cõng nó quay lại Quảng Trường Tinh Linh này đây. Này, biết ơn đi chứ Shinohara. Cõng đi một quãng đường xa thế này, đến cả bạn gái Yukiko của tôi còn chưa được trải nghiệm đâu đấy nhé.
“Im đi... quan trọng hơn là, vết thương... vết thương, không khép miệng...”
“Hả, thật á?”
“Máu vẫn, chảy ra... một ít.”
“Hừm.”
Tôi trả lời hờ hững. Nhìn kỹ thì đúng là máu vẫn rỉ ra thật.
Cũng phải, bị con dao đó đâm ngập sâu thế kia mà. Đòi hỏi vết thương như thế lành hẳn chỉ với vài ngọn cỏ thì đúng là tham lam quá.
“Nè, nè... có cái đó, đúng không?”
“Cái đó?”
“Potion ấy!”
Dù mặt mũi xanh xao nhưng Shinohara vẫn gắt gỏng lớn tiếng. Này này, đừng có quá sức, toác miệng vết thương bây giờ.
“À, cái đó hả, có chứ.”
Thứ thuốc hồi phục ma thuật mà tôi lấy được từ cái rương kho báu đầu tiên mở bằng『Unlock』. Lúc tôi lấy được thì Shinohara cũng ở ngay bên cạnh nên đương nhiên là nó biết.
Cũng may là chưa ngạo mạn đến mức hét lên bắt tôi đưa cái món đồ tôi lấy được từ rương bằng kỹ năng của chính mình cho nó.
“Dùng đi, nè, nhanh lên... Dùng cái đó là vết thương nào cũng, khỏi ngay, đúng không?”
“Nghe đồn thế.”
“Thế thì, nhanh lên, mà sao không dùng từ sớm hả, đồ ngốc này.”
Cô mới là đồ ngốc đấy, Shinohara. Này, cô thực sự không hiểu tại sao tôi không nhắc đến Potion à? Thật tình, tôi đã cố tình lờ đi vì muốn tốt cho cô đấy.
“Thôi, cỏ cũng chữa được kha khá rồi, cứ nằm nghỉ thế này là ổn thôi.”
Tôi đứng dậy, vươn vai một cái.
“Hả!? C-Cái gì, đừng có đùa!”
“Này này, đừng hét to thế. Không khỏi được đâu.”
“Không khỏi là tại cậu không dùng Potion ―― Á!?”
“Đã bảo bình tĩnh đi. Potion chỉ có một lọ thôi, dùng phung phí thế nào được.”
“Ugh! Hự...”
Shinohara làm mặt như muốn nói gì đó, nhưng vì đau quá nên chỉ phát ra tiếng rên rỉ méo mó. Ừ, đó không phải là khuôn mặt mà con gái nên để người khác thấy đâu. Đã xấu rồi thì ít nhất cũng phải biết giữ gìn biểu cảm chứ.
“Cái này để dành cho vết thương nguy hiểm hơn. Vết thương của cô có vẻ tự khỏi được, cứ cắn răng chịu đựng mà nằm nghỉ đi. Lần sau không có nó là chết thật đấy.”
Nói những lời trái lòng xong, tao quay lưng lại với Shinohara và bước đi.
“Thế nhé, tôi đi loanh quanh thám hiểm chút đây, cô nằm im đấy mà ngủ đi.”
“Khoan, đ-đợi đã, này...”
Thiệt tình, đúng là con nhỏ hết thuốc chữa. Khôn hồn thì nhận ra đi chứ. Tôi đời nào lại dùng bình Potion quý giá cho loại như cô.
Bỏ ngoài tai giọng nói oán trách vô lý, tôi rời khỏi Quảng Trường Tinh Linh.
Khoảng hai tiếng sau. Không thu hoạch được gì, tôi quay lại Quảng Trường Tinh Linh. Tôi thực sự đã đi loan quanh thám hiểm nghiêm túc đấy.
Nhưng việc thám hiểm chẳng có ý nghĩa gì mấy. Chủ yếu là giết thời gian, à không, nói ra thì nhục, nhưng thực ra tôi hơi bồn chồn.
Cảm giác không yên tâm chút nào, nhưng phải quyết định thôi. Đằng nào thì con đường tôi đi cũng chỉ có một. Nếu vết thương của Shinohara khá lên thì tốt, mà chết quách đi cũng chẳng sao.
Nhưng nếu cứ dở dở ương ương, bắt buộc phải dùng Potion mới khỏi thì――
“Yo, Shinohara, còn sống không?”
“...Ồn ào quá.”
Shinohara vẫn sống. Vết thương có vẻ không thay đổi gì mấy. Ừm, cứ để thế này khéo chết vì mất máu thật.
Có vẻ như năng lực chữa trị của cỏ ba lá cũng có giới hạn, vượt quá mức đó thì không tác dụng nữa. Hoặc là, nhờ có cỏ mà nó mới cầm cự được đến giờ thay vì chết ngay lập tức.
Dù sao thì, dựa dẫm hoàn toàn vào mấy ngọn cỏ này cũng nguy hiểm thật.
“Shinohara, dùng Potion cho cô cũng được.”
“Thật á!?”
Đồ thực dụng, tươi tỉnh ngay được.
“Ừ, thật, không đùa... nhưng có điều kiện.”
“Gì cũng được! Nói nhanh lên!”
“Cho tôi làm một nháy.”
Này, sao thế, sao im lặng vậy. Chính cô bảo gì cũng được mà.
“Hả? Gì thế, không nghe thấy à? Tôi bảo cho tôi làm. Sex ấy, làm tình ấy, đừng bảo là không biết nhé――”
“Đ-Đồ bệnh hoạn!”
Đã bảo đừng hét to thế, lại đau bây giờ.
Mà, đằng nào tí nữa cũng rên la, cử động toác cả vết thương, biết đâu máu lại chảy ra từ chỗ khác ngoài vết thương nữa.
“Bình tĩnh đi. Chúng ta đến đây được khoảng ba ngày rồi. Trong thời gian đó tôi chưa xả phát nào, tích tụ là đương nhiên thôi.”
“Nói thế mà nghe được à... đ-đồ khốn nạn! Định cưỡng hiếp tôi sao!”
“Đừng dùng từ ngữ khó nghe thế. Đây là giao dịch thôi. Nếu cô là đàn ông thì tôi chẳng đề nghị thế này đâu. Vì làm gì có cái gì để trả.”
Nhưng cô là phụ nữ thì khác.
Tôi là đàn ông, cô là phụ nữ. Nghĩa là cô có thứ hàng hóa giá trị để bán đấy.
“Thực ra tôi thế nào cũng được ấy mà? Chỉ hơi nứng chút thôi, nhịn cũng chẳng sao. Này, nếu tôi thực sự là thằng không kiềm chế được thì đã đè cô ra từ lâu rồi.”
Con nhỏ này ngủ say như chết mà. Cách nhau có cái đài phun nước, tôi ở ngay bên cạnh mà nó vẫn bày cái mặt ngu ra ngủ say sưa. Làm tôi còn chẳng buồn giở trò đồi bại.
“Nh-Nhịn cái gì chứ... loại như cậu chỉ là con khỉ động dục lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện làm với con gái thôi...”
“Vậy à, thế thì hủy kèo nhé. Xin lỗi nha Shinohara. Tôi hơi nứng nên nói linh tinh. Thế nhé, không có Potion đâu.”
Nói đoạn, tôi lấy lọ Potion ra, lắc lắc trước mặt Shinohara đầy khiêu khích.
“C-Cái đó――”
“Không cho đâu. Đây là bảo vật của tôi, Potion quý giá đấy.”
Tôi giữ khoảng cách vừa đủ để Shinohara với tay ra cũng không chạm tới được.
“Hiệu quả của cái này được thông tin ma pháp trận đảm bảo. Chỉ cần đổ chút chất lỏng màu xanh này lên, vết thương lành ngay lập tức. Tạm biệt cơn đau ngay và luôn. Tuyệt thật đấy, sức mạnh ma pháp.”
“――àm.”
“Hả?”
“Làm, tôi cho cậu làm... Nhanh, đưa Potion đây, đồ cặn bã.”
“Này này, nói năng nặng nề thế, tụt hết cả hứng. Tôi có cần thiết phải làm với cô đâu. Người đang cầu xin là cô đấy chứ Shinohara?”
Gương mặt cô ta nhăn nhúm vì uất ức, như sắp nghe thấy tiếng nghiến răng ken két. Có vẻ đã đến giới hạn chịu đựng, nước mắt bắt đầu trào ra.
“B-Biết rồi... Làm ơn, xin cậu, làm với tôi――Ưm!?”
Tôi chẳng cần nghe mấy câu đó từ cô ta. Bắt nói này nói nọ hay làm đủ trò chỉ vui khi đối tượng là mỹ nữ như Yukiko thôi. Hạng trung bình yếu như Shinohara thì cứ im lặng dạng chân ra là được.
Mà, vẫn hôn dạo đầu thế này là tôi còn tử tế chán.
Shinohara đang định nói câu thoại nhục nhã thì bị cướp mất nụ hôn, phản xạ tự nhiên cứng người lại định đẩy tôi ra... nhưng nhớ ra mình đã chấp nhận số phận, cô ta buông xuôi. Miệng cũng để mặc tôi muốn làm gì thì làm.
“――Ugh, mồm cô hơi hôi mùi mồ hôi đấy.”
“...Đồ tồi.”
Yukiko lúc nào cũng thơm phức. Hoàn cảnh này thì chịu thôi. Chắc tôi cũng thế, mà cũng chưa đến mức tụt hứng.
“Ồ, gì đây Shinohara, ngực cũng khá phết nhỉ.”
“Bình thường... chẳng có gì đặc biệt.”
Có lẽ vậy. Nhìn bề ngoài thì tôi không kỳ vọng gì nhiều.
Nhưng có cái để nắm bóp thế này là tốt rồi. Yukiko ngực nhỏ, khoản này thì cô hơn đấy, Shinohara.
Mà, nếu được thì tôi muốn thử một lần với bộ ngực khủng của Rando Kyoko cơ.
“Thế, Shinohara còn zin không?”
“Chuyện đó quan trọng à.”
“Sao cũng được, nhưng hỏi cho biết. Nếu là lần đầu thì tôi sẽ nhẹ tay chút.”
Với Yukiko thì không cần nương tay hay nói mấy lời sến súa. Cô ấy lên giường là bạo lắm.
Cơ hội hiếm có. Những lúc thế này cứ thoải mái đi. Tôi yêu Yukiko nên sẽ chiều chuộng, làm cho cô ấy sướng. Nhưng Shinohara chỉ như gái bán hoa thôi. Không cần giữ kẽ nên cũng thoải mái hơn.
“Sao, thế nào?”
“...Còn zin. Xin lỗi nhé.”
“Không sao, bình thường mà.”
Được rồi, sắp hết chịu nổi rồi. Làm nhanh cho xong việc, rồi thì... xin lỗi nhé, Shinohara. Chúng ta chia tay tại đây.
—
“――Ồ, ghê thật, lành ngay tức khắc luôn.”
Đổ Potion lên vết thương, miệng vết thương khép lại nhanh chóng ngay trước mắt.
“...Ah, không đau nữa.”
Có vẻ cơn đau cũng biến mất sạch sẽ. Chắc do cỏ hồi phục đã chữa được một phần, nhưng đúng là khả năng hồi phục kinh hoàng.
Không, điều đáng ngạc nhiên không phải hiệu quả của Potion.
“C-Cảm ơn... Tôi không nghĩ cậu sẽ dùng nó cho tôi thật.”
“Hả? Cô nghĩ tôi tồi tệ đến mức nào vậy. Tôi có phải kẻ giết người hàng loạt đâu.”
“Không, nhưng mà...”
“Thôi, không muốn nghe. Tôi mua lần đầu của cô bằng Potion. Thế thôi, đơn giản vậy đi.”
Không ổn chút nào. Mày đang làm cái quái gì thế hả tao ơi. Sao lại đưa Potion quý giá cho con nhỏ xấu xí này. Sự ngu ngốc, hay đúng hơn là sự yếu lòng này khiến chính tôi cũng phát hoảng.
Tôi định chơi xong rồi bỏ mặc cô ta chết. Đó là hành động tối ưu mang lại “lợi ích” lớn nhất cho tôi. Đằng nào cũng là đồ vô dụng, bỏ mặc thì chết, nên trước khi chết làm một nháy cũng được, đấy là logic của tôi.
Thực tế là đến đoạn làm với Shinohara vẫn ổn.
Không phải tôi bị mê hoặc hay gì đâu. Gái trinh cũng chẳng có gì đặc biệt hay sướng hơn, chắc chắn là không. Làm với Yukiko quen rồi sướng hơn nhiều.
Nhưng mà, sao nhỉ, làm xong thì... dùng Potion cũng được. Tự nhiên thấy thế.
Chết tiệt, chẳng lẽ làm tình với con nhỏ xấu xí này xong cũng nảy sinh tình cảm à.
“Higuchi, chẳng lẽ cậu đang xấu hổ?”
“Ngu à, bố mày có phải trai tân đâu mà xấu hổ.”
Đừng có được đà làm tới, Shinohara. Nói năng bố láo là tôi bỏ mặc cô chết thật đấy.
“Gì thế, Tsundere à?”
“Cười cái gì mà cười.”
“Ahaha, lạ thật đấy. Tôi bị cưỡng hiếp mà sao không thấy tệ lắm nhỉ.”
“Cưỡng hiếp cái khỉ gì, thuận mua vừa bán, cô tự bán thân còn gì.”
“Haa, đúng là khi tính mạng bị đe dọa thì mấy chuyện khác cũng chẳng quan trọng nữa nhỉ.”
“Nghe bố nói không hả.”
Cái mặt tự đắc như ngộ ra chân lý của Shinohara làm tôi ngứa mắt. Con ranh này, vừa mất zin xong đã ra vẻ người lớn à.
Học tập Yukiko đi. Con nhỏ dâm đãng đó bình thường lúc nào cũng ra vẻ thục nữ ngây thơ trong sáng. Khối thằng con trai bị lừa.
“Tự nhiên tôi thấy có khi tôi với cậu lại hợp nhau đấy.”
“Tôi thì thấy không ổn chút nào... Này, hay là chia tay ở đây đi?”
“Nói linh tinh gì thế. Lúc nào nứng thì tôi lại chiều cậu, nên là bảo vệ tôi cho cẩn thận vào.”
“Uwa, trơ trẽn vãi.”
Con đàn bà này càng ngày càng phiền phức.
Nhưng mà, thôi kệ... chăm sóc thêm một chút cũng được. Tôi nghĩ thế với tâm trạng nửa như cam chịu.
“――Ừ, từ giờ nhờ cậu nhé, Higuchi.”
Lại còn bày đặt làm mặt con gái nữa chứ, Shinohara. Sau nụ hôn giả tạo, tôi miễn cưỡng trả lời.
“Ờ, đành vậy.”
Cơ mà, chuyện này, gặp lại Yukiko thì biết làm sao đây...... Tôi đứng dậy với cơ thể uể oải và tâm trạng hơi nặng nề, ngay lúc đó—— Ah, cái này, bỏ mẹ rồi.
“Haizz, tạm thời rửa ráy đã, cấm nhìn trộm ―― Á!?”
Cùng lúc đó Shinohara cũng đứng dậy, và tôi hoàn toàn vô thức đẩy cô ta ra.
“...Hả?”
Tôi chỉ nhận ra khi tầm nhìn bị nhuộm đỏ bởi hoa máu.
Dòng máu ấm nóng, bắn lên người tôi. Không đau. Không phải máu của tôi. Là máu của Shinohara.
Đúng rồi, Shinohara, cô, sao rồi?
“C-Cái gì thế này...”
Shinohara nằm sấp dưới đất. Đương nhiên rồi, tôi đẩy cô ta mà. Nhưng chỉ ngã thôi thì làm sao có vết thương kia được.
Tại sao. Tại sao lưng cô lại bị chém một đường sâu hoắm ngọt xớt thế kia.
Vừa làm tình xong, Shinohara vẫn trần truồng. Trên tấm lưng trắng ngần, một vết chém sâu, sắc lẹm như lưỡi dao in hằn. Nhìn qua là biết vết thương chí mạng, chém ngọt đến đáng sợ. Máu chảy lênh láng.
Chìm trong biển máu là thế này đây sao.
Đéo hiểu gì cả. Tại sao lại thành ra thế này.
“Aaaaaah!? Này, sao lại trúng Emi!”
“T-Tớ đã nhắm kỹ rồi mà! Tại Higuchi tự nhiên đẩy Shinohara, nên mới ――”
Những gương mặt quen thuộc xuất hiện ở lối vào Quảng Trường Tinh Linh.
Bạn cùng lớp, một nam một nữ. Thằng con trai là Sato, đứa con gái là Iijima.
Sato là thằng mọt sách đeo kính, kiểu người trông có vẻ dị ứng với loại con trai như tôi. Không tởm lợm như Yokomichi, không ồn ào như Saito, nhưng cũng chẳng có nét dễ thương như Momokawa, một thằng mờ nhạt đúng nghĩa.
Ra là vậy, kẻ dùng ma pháp tấn công Shinohara là mày sao.
Iijima hình như nằm trong nhóm nữ otaku của Shinohara. Chắc cũng là bạn bè gì đó. Nhưng tôi không biết rõ, Yukiko không chơi cùng, Shinohara cũng chẳng kể gì về Iijima.
Tóm lại, tôi hiểu ngay tình hình.
“Này, lũ khốn nạn――”
Kẻ chúng muốn giết là tôi. Shinohara thì bọn chúng định cứu hay định bỏ mặc, tôi không biết, và cũng đéo quan tâm.
Tóm lại, chúng thấy tôi trần truồng sau khi làm tình với Shinohara ở Quảng Trường Tinh Linh là cơ hội nên dùng ma pháp tấn công bắn lén. Nhưng『Search High Sense』của tôi đã phản ứng.
Nguy hiểm, tôi chỉ kịp nghĩ thế.
Kết quả là, dù không cố ý, cơ thể tôi phản xạ tự nhiên đẩy Shinohara ra――và biến cô ta thành lá chắn.
Tại tôi mà Shinohara chết. Tôi đã giết Shinohara. Lỗi tại tôi――điên à mà nghĩ thế. Lỗi là tại thằng bắn.
Đừng có đùa, Sato, tao giết mày.
“――Mày đã làm cái quái gì thế hả!”
Lâu lắm rồi tôi mới điên tiết thế này. Từ khi quen Yukiko, tôi đã tu tâm dưỡng tính, không còn nghịch ngợm như hồi cấp hai nữa. Nên lâu lắm rồi tôi mới nổi điên bất chấp hậu quả thế này.
Nhưng trái ngược với cơn giận bùng cháy, cơ thể tôi di chuyển nhanh nhẹn và chính xác đến lạ lùng. Tôi cúi thấp người, vớ lấy cái áo khoác đồng phục vứt gần đó, luồn tay vào túi.
Rút tay ra, con dao bướm bật mở Cạch, vào thế sẵn sàng.
Bình tĩnh nào. Ma pháp tấn công không thể bắn liên thanh như súng máy được. Tùy loại mà còn cần niệm chú. Kể cả không cần niệm chú thì vẫn có một khoảng trễ nhỏ trước khi phát tiếp theo bay tới.
Thằng cầm gậy là Sato. Con Iijima cầm kiếm, chắc là Kiếm Sĩ hay Chiến Binh, kệ nó, tính sau.
Nhờ quen tay với『Throw Dagger』, tốc độ và chính xác khi ném dao của tôi khá đỉnh. Một thằng pháp sư ngu ngốc đang đứng chôn chân phân vân không biết nên chạy hay tấn công tiếp đúng là bia tập bắn ngon ăn. Đéo trượt đi đâu được.
“Ugiiiii!?”
Con dao tôi ném trúng phóc vào Sato. Trúng ngay vai phải. Không chết ngay được, nhưng chắc chắn không còn dư sức để bắn phép nữa. Không chết nhưng đau thì vẫn đau thôi.
“Aaaaaaaaaaaaaaaagghh!”
Thay vì rút thêm dao từ thắt lưng đang vứt dưới đất, tôi tận dụng cơ hội khi Sato và Iijima đang hoảng loạn vì đòn phản công bất ngờ, hét lên một tiếng thị uy và lao tới. Dù chân trần không giày, hay nói đúng hơn là trần như nhộng,『Tật Phong』vẫn cho tao tốc độ phi nhân loại. Băng qua Quảng Trường Tinh Linh và thu hẹp khoảng cách với bọn chúng chỉ trong nháy mắt.
“Oraa!”
Giữ nguyên đà tăng tốc, tôi nhảy lên. Tôi táng gót chân vào thẳng mặt thằng Sato đang ôm vai rên rỉ. Một cú song phi toàn lực.
“Burp, gah!?”
Máu mũi phun ra từ cái mũi bị dập nát, mảnh kính vỡ văng tung tóe, Sato ngã ngửa ra sau.
“Này, mày cũng gan lắm đấy nhỉ, hả!”
Không chần chừ, tao đá bồi thêm vào bụng nó. Mũi chân găm sâu vào chấn thủy, cú đá mạnh đến mức làm cơ thể Sato nảy lên một chút.
Sato nằm im bất động, nhưng chưa xong đâu.
“Này, định giết tao thì chắc cũng chuẩn bị tinh thần bị tao giết lại rồi chứ hả?”
Tao thì rồi đấy. Cái quyết tâm giết người từng lỏng lẻo một lần, giờ nhờ mày mà tao siết lại chặt hơn rồi đấy Sato.
Có khi tao phải cảm ơn mày ấy chứ. Trong tình cảnh này mà cứ giữ cái sự ngây thơ đó thì sống thế đéo nào được.
Giờ thì không còn do dự nữa. Không còn mấy cái cảm xúc ủy mị vớ vẩn. Giờ thì, tao giết được.
“Chết đi.”
Rút con dao cắm trên vai nó ra, tôi rạch toạc cổ họng nó.
“Kh! A, hự...”
Tiếng kêu thều thào như hơi gió rò rỉ của Sato. Dưới dòng máu tươi phun ra xối xả, tôi đảo ngược tay cầm dao, và đâm xuống thêm lần nữa.
Nhắm vào tim. Một nhát, hai nhát. Thế là đủ.
“Ư, ah...”
Sato sùi bọt máu giãy giụa, chưa đầy một phút nữa là chết. Nhưng tôi không rảnh ngồi ngắm nó chết.
“K-Không! Khôngggggg!”
Iijima hét toáng lên vang vọng khắp quảng trường, hai tay run rẩy cầm kiếm, có vẻ định chém tôi bất cứ lúc nào.
Phải xử lý nốt con này.
“Iijima, mày cũng định giết tao à?”
“Đừng lại gần! T-Tôi là thiên chức 『Kiếm Sĩ』 đấy! Tôi giết được cậu đấy!”
“Hê, thế à.”
Thế mà tư thế cầm kiếm nghiệp dư vãi. Hông hở hết cả ra kìa.
“Ê.”
Thanh kiếm chỉ chĩa mỗi cái tay ra. Tôi đá vào chuôi kiếm.
Một kỹ thuật đá từ dưới lên vào vũ khí đối phương đang cầm, đánh bật nó khỏi tay, hay nói đúng hơn là làm nó bay vèo đi. Hồi trước tôi từng bị một thằng du côn nguy hiểm trường Kurokou gây sự, tôi đã làm thử và thành công một lần duy nhất.
Thằng đó điên lên rút dao, nhưng thế đứng hớ hênh quá, tôi thử đá phát ai ngờ được luôn, tự mình cũng bất ngờ. Tất nhiên sau đó tôi đã dạy cho nó biết cách dùng dao thực sự là thế nào bằng chính thân xác nó.
“Aaah!?”
Giống hệt thằng du côn ngu ngốc kia, cú va chạm từ hướng bất ngờ khiến thanh kiếm tuột khỏi tay Iijima một cách dễ dàng.
Keng, thanh kiếm rơi xuống đất nghe chói tai. Con ngu này, mất vũ khí mà chỉ biết đứng đần mặt ra nhìn theo thôi à.
“Ora.”
Hô nhẹ một tiếng, tôi đấm thẳng vào mặt Iijima, cú đấm khá nghiêm túc và không chút nương tay.
“Ngu!”
Không được như Yukiko nhưng Iijima cũng có dáng người mảnh khảnh của con gái, ăn trọn cú đấm thẳng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể của tôi, nó ngã văng ra đất.
Đá văng thanh kiếm ra xa tít góc quảng trường, tôi đá vào bụng nó y như làm với Sato. Con gái thì còn lâu mới dậy nổi.
“Này, chơi tiếp không, Kiếm Sĩ?”
“X-Xin lỗi... tha cho tôi... làm ơn...”
Này này, mới bị đấm đá tí đã xin tha mạng rồi à. Thần Kiếm Sĩ khóc thét mất thôi.
“Này Iijima, lúc nãy mày nhìn thấy tao với Shinohara làm tình đúng không?”
“Kh-Không thấy... đâu...”
“Thế à, mà nhìn bộ dạng này chắc mày cũng đoán ra, tao vừa làm với Shinohara xong.”
Tôi vẫn đang trần như nhộng, tay lăm lăm con dao bấm. Máu của Shinohara và Sato dính đầy người trông như body painting ấy nhỉ.
“Con nhỏ đó còn zin, vừa đau vừa la hét om sòm, làm tao chưa sướng tí nào.”
Rốt cuộc mới chỉ ra được một lần là xong chuyện. Nếu là Yukiko thì giờ mới là hiệp chính và quẩy tưng bừng rồi, nhưng với Shinohara thì lại kết thúc ở đó.
Nên là, hàng họ vẫn còn sung lắm.
Không chút xấu hổ, như muốn khoe ra, tôi phơi bày cái thứ đang cương cứng sừng sững ngay trước mặt Iijima.
“Cho tao làm đi.”
“Uu... Làm ơn, tha cho tôi... tha cho tôi...”
“Thế thì tao giết mày cũng được, nhưng đừng mong chết nhẹ nhàng như Sato nhé?”
Chết hay bị hiếp, chọn đi. Cái ấy cương cứng và lưỡi dao đẫm máu. Mày thích bị cái nào đâm vào hơn?
“H-Hiểu rồi... C-Cứ làm gì cậu thích... nên là, đừng giết tôi...”
“Đúng rồi, thế mới ngoan.”
Đúng vậy, thế này là được.
Tôi sẽ làm lại từ đầu. Lựa chọn tàn nhẫn để sinh tồn mà tôi đã không làm được với Shinohara.
“Ngoan ngoãn nghe lời thì tao sẽ cưng chiều mày như Shinohara.”
Tôi sẽ làm. Lần này thì chắc chắn. Giết, hiếp, rồi cười haha đá vào xác lũ ngu này.
“――Ah, tại sao... dối trá... tại, sao...”
“Phù, cũng được đấy Iijima. Thôi, yên nghỉ đi nhé.”
Sau khi xả xong, tôi cắm phập lưỡi dao vào ngực Iijima. Phải giải quyết hậu quả sớm. Lại nảy sinh tình cảm như với Shinohara thì phiền phức lắm.
“Ah, uh... ah...”
Iijima tắt thở với vẻ mặt kinh hoàng không thể tin nổi, còn tôi thì......
“Hà, gì chứ, làm được mà.”
Tôi đã có thể cười và nhìn nó.
Tội lỗi. Đạo đức. Ghê tởm. Mấy thứ đó ở đây đéo có chút giá trị nào. Giữ lại chỉ tổ phí phạm, stress thêm thôi.
Cho nó chết ngay tức khắc là tôi nhân từ lắm rồi.
“Thế, mày định đứng đó nhìn đến bao giờ?”
Xong việc rồi thì chuyển sang bước tiếp theo thôi.
Lúc đấm phát đầu tiên vào Iijima là tôi đã nhận ra sự hiện diện của nó rồi. Nhưng thấy nó sợ vãi đái ra quần nên tao kệ. Đây cũng là trực giác à. Thằng đó cũng chẳng có gan đánh lén như thằng Sato đâu.
Nên tôi để lại xử sau.
Đúng như trực giác, đến tận lúc tôi chơi xong rồi giết Iijima, thằng hèn nhát đang trốn chui trốn lủi đó vẫn không dám nhúc nhích.
“Ra đây.”
“...H-Higuchi.”
“Gì đây, Saito à. Thấy sợ sệt thế tao cứ tưởng Momokawa chứ.”
Saito Masaru với khuôn mặt cắt không còn giọt máu bước ra từ lối vào Quảng Trường Tinh Linh.
Thằng này cầm một thanh kiếm giống Iijima ở tay phải và một con dao Goma giống tôi ở tay trái, phong cách song kiếm cơ đấy. Tuy không béo như Yokomichi nhưng cái thân hình ục ịch kia chắc cũng khỏe hơn Sato với Iijima.
Nhưng mà, thấy bạn học nữ bị hiếp mà không dám xông vào cứu, cũng chẳng có gan đánh lén để giải quyết kẻ địch, đúng là cái tinh thần hèn hạ như rác rưởi. Tôi đéo biết thiên chức của nó là gì, nhưng dù là gì thì tôi cũng chẳng cảm thấy sẽ thua cái loại này.
Trực giác đạo tặc mách bảo. Thằng này là mỏ ngon.
“Ah, ừm... tại sao, lại làm thế...”
“Saito, tao mới là người đặt câu hỏi.”
Giết thằng này ở đây dễ ợt. Nhưng nó chẳng có đồ gì ngon, giết cũng chẳng được lợi gì.
“Mày, muốn chết ở đây, hay làm nô lệ đi theo tao, chọn đi?”
Solo Dungeon khó lắm. Có đồng đội vẫn hơn.
Nhưng với cái vị thế của tôi trong lớp thì đừng mơ có được người đồng đội tin cậy giao phó tấm lưng như trong truyện tranh thiếu niên.
Vậy thì, kiếm đại đứa nào đó có chút giá trị lợi dụng để bên cạnh cũng là thượng sách rồi.
“N-Nô lệ... là sao.”
“Thì mang vác đồ, làm mồi nhử, hay làm khiên thịt lúc nguy cấp, gì chẳng được. Loại như mày cũng có chút tác dụng đấy.”
“C-Chuyện đó...”
“Không thích thì chết. Tao đang ban cho mày quyền được sống đấy.”
Chậc, thằng đần. Saito cứ toát mồ hôi hột, cứ mãi lừng khừng đắn đo như thế chứ chẳng hề có dấu hiệu gì là sẽ trả lời.
Quyết định nhanh lên. Mày không có cái thân phận cao quý để mà được quyền suy nghĩ lâu đâu.
“Vậy để tao giúp mày có động lực nhé.”
“Này! Ch-Chờ chút, chờ đã! Định làm g――”
Chậm chạp. Saito hoàn toàn không theo kịp tốc độ của tôi khi dùng 『Tật Phong』 áp sát. Song kiếm trên tay chỉ để làm cảnh à.
“――Bufo!?”
Tôi đấm thẳng tay, này này, to xác thế mà cũng như con Iijima, một đấm là nằm đo ván thế hả.
“Thấy chưa Saito, tao mạnh hơn mày! Đi theo tao thì mới chinh phục được Dungeon. Làm tốt thì tao sẽ thả cho mày đi ―― Ha!”
Cứ như cái bao cát bị đứt xích lăn lóc dưới đất ấy nhỉ. Tôi cứ thế đá, đạp, sút cho sướng chân.
“U-ugh! Dừng lại, dừng lại... Biết rồi, tôi làm! Tôi làm nô lệ!”
“Tốt, hợp đồng thành lập.”
Cuối cùng, tôi sút thật lực vào cái bụng bia của nó một phát nữa rồi quay gót.
Giờ thì, người đầy máu và mồ hôi, ra đài phun nước rửa ráy cái đã, rồi lục đồ của Sato với Iijima——
“Được rồi, đi thôi.”
Chuẩn bị xong xuôi, cuối cùng cũng rời khỏi Quảng Trường Tinh Linh.
“Này, mày đi trước. Có bẫy thì, ừm, hứng lên tao sẽ bảo, cứ yên tâm mà đi đi.”
“V-Vâng, tôi biết rồi...”
Tôi đá vào mông Saito, bắt nó đi ra cửa quảng trường.
Cuối cùng, tôi đứng lại trước cây Hồ Đào Tinh Linh to nhất quảng trường.
Nằm dưới gốc cây đó là xác của Shinohara.
Xác của Sato và Iijima tôi cứ vứt đấy. Nhưng với con nhỏ này, vứt lăn lóc thế thì, chẳng hiểu sao lại thấy hơi cấn.
Dù phiền phức, tôi cũng đã lau máu, mặc lại bộ đồng phục thủy thủ cho nó, và phủ một chiếc khăn tay trắng lên mặt. Shinohara, mày là con gái mà chẳng có lấy một cái khăn tay, chán thật. Tôi đành phải dùng chiếc khăn tay có thêu tên mà Yukiko tặng hồi nào để dùng cho cô đấy.
“...Xin lỗi nhé, Shinohara.”
Chẳng hiểu mình xin lỗi vì cái gì, nhưng tôi buột miệng nói thế.
Chẳng còn lời nào khác.
Thay vào đó, tôi đặt một nhánh cỏ hồi phục còn lại của mình bên cạnh cô ấy, rồi đứng dậy.
“Tạm biệt, Shinohara. Cô xấu, tính nết khó ưa, mồm mép ồn ào, nhưng cũng không đến nỗi tệ.”
Và rồi, tôi bước đi không ngoảnh lại.
Chỉ để bản thân được sống. Dùng bất cứ thủ đoạn nào, hy sinh bất cứ ai, tôi sẽ đi tiếp vì chính tôi.
Ngon thì nhào vô. Souma hay Tendo tao cũng kệ mẹ.
Kẻ sống sót cuối cùng, sẽ là tao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
