Chương mở đầu – Cô gái không tên
“Yah-hoo! Em vẫn ổn chứ? Còn sống không đó?”
Người đã cứu tôi – khi tôi vẫn còn là một đứa học sinh tiểu học – là một cô gái khoác lên mình bộ khung kim loại được gọi là 'Thiên Dực Giáp'
“Đứng dậy nào. Một Thiếu nữ tinh tú đã đến cứu em đây.”
Cô mỉm cười thật tươi, khuôn mặt rạng rỡ như ánh sao, chìa bàn tay trắng mảnh về phía tôi.
Trông cô chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi – độ tuổi của thanh xuân và đẹp đẽ nhất của thiếu nữ.
――――Thiếu nữ tinh tú.
Đó là danh xưng của những cô gái đã hợp nhất dòng máu của mình với BIOS – loài sinh vật được cho là kẻ thù của nhân loại – vào cơ thể chính mình, nhờ đó thức tỉnh năng lực đặc biệt, Cho phép điều khiển loại vũ khí tiên tiến nhất của nhân loại, 'Thiên Dực Giáp', để bay lượn giữa bầu trời trong xanh, chiến đấu vì sự sống còn của Trái Đất.
“Ơ kìa, chờ một chút nhé. Hình như vẫn sót lại một con.”
Cô ấy đỡ tôi đứng lên, rồi đưa mắt nhìn về phía xa.
Khoảng một tiếng trước, còi báo động khẩn cấp vang lên. Người người chen chúc chạy trốn, bỏ lại xe cộ nằm ngổn ngang trên đường. Những tòa nhà bốc cháy, khói đen cuộn lên trong không khí.
Giữa khung cảnh ấy, những sinh vật được gọi là BIOS chúng đang bước đi. Không mắt, không mũi. Cơ thể trắng toát, dài hơn hai mét, trông như một con thằn lằn khổng lồ.
Từ vũ trụ rơi xuống, chúng có cánh tay to lớn và mạnh mẽ, hàm răng sắc nhọn, chỉ biết ăn thịt con người không chút do dự.
“Thường thì bọn BIOS đều bị bọn chị bắn hạ ngoài không gian rồi, trước khi kịp xuống Trái Đất. Nhưng dạo này nhiều quá, nên thỉnh thoảng vẫn có vài con lọt được tới đây. Cho nên xin lỗi nhé, chắc em sợ lắm nhỉ. Chị sẽ xử lý chúng nhanh thôi.”
Cô vừa nói và vừa định quay đi, nhưng tôi – trong cơn hoảng sợ – đã vội nắm lấy tay cô ấy.
“Ơ ừ… chị không sợ sao? Khi phải chiến đấu với mấy thứ đó…”
“Hmm… sợ thì cũng có sợ chứ.”
Cô mỉm cười, giọng dịu lại.
“Nhưng mà, bọn chị tồn tại là để bảo vệ mọi người và em. Cho nên, cứ yên tâm giao cho bọn chị, nhóc con à.”
Nói rồi, cô đưa ngón tay chạm nhẹ lên trán tôi – “chọc” một cái – và vẫn giữ nụ cười ấy. Ngay sau đó, bộ Thiên Dực Giáp khởi động, phát sáng rực rỡ. Tiếng động cơ vang lên. Cô bay lên trời, lao thẳng vào đám BIOS đang gào rú phía xa.
Mỗi đường chém của cô là một vệt sáng.
Động tác mạnh mẽ mà mềm mại, dứt khoát mà đẹp đến nao lòng.
Một cô gái xinh đẹp, đang khiêu vũ giữa trận chiến trên bầu trời.
Tôi chỉ biết đứng đó, ngẩn ngơ nhìn theo.
“…Tuyệt quá. Vừa mạnh mẽ, ngầu, và… còn dễ thương nữa…”
Khi cô hạ xong lũ BIOS, tôi liền chạy tới, cố gắng nói hết cảm xúc trong lòng bằng tất cả vốn từ ít ỏi của mình.
“Fufun~ đúng rồi. Chị là học viên mạnh nhất ở học viện mà. Em có thể kỳ vọng vào chị nhiều hơn nữa đấy”
Cô ưỡn ngực, nói không chút ngượng ngùng, tràn đầy tự tin.
Rồi bộ Thiên Dực Giáp trên người cô chớp sáng – hệ thống liên lạc phát tín hiệu.
“Ôi, chị phải đi rồi. Chị nhận được lệnh phải tới điểm tiếp theo, tạm biệt nha..”
“Khoan đã!” – tôi gọi lại.
“Làm sao… làm sao để em cũng có thể được mạnh mẽ giống như chị vậy?”
“Hmm…” Cô khẽ nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc.
Rồi mỉm cười, nói nhẹ như gió: “Là đừng bao giờ bỏ cuộc đấy, nhóc con à.”
“Đừng bao giờ…bỏ cuộc?”
“Phải. Dù có gặp khó khăn đến đâu, dù tuyệt vọng đến mấy, dù hy vọng có bị nghiền nát bao nhiêu lần – vẫn phải bước tiếp. Vì những điều mình muốn làm.”
Cô nhìn quanh thành phố cháy đổ – nhựa đường bị cày nát, kính vỡ, cây ngã đổ – rồi khẽ nói: “Chị tin vào tiềm năng của con người. Em gái chị có thể trở thành thần tượng ca sĩ. Bạn sinh viên hàng xóm của chị thì lại có thể phát minh ra những thứ tuyệt vời. Còn cô bạn hồ tiểu học của chị thì đã trở thành trở thành họa sĩ nổi tiếng. Chị tin rằng, những tương lai vô hạn có thể xảy ra với con người.”
“Vì vậy,” – cô nhìn tôi, ánh mắt trong veo – “bọn chị, những Thiếu nữ tinh tú, sẽ bảo vệ nhân loại đến cùng. Còn em, hãy sống cuộc đời của mình, và làm những điều em muốn làm đi.”
Nói xong, cô vẫy tay, khởi động cơ, lao vút lên bầu trời trong xanh, để lại vệt sáng xanh lam mờ ảo.
“Bảo trọng nhé, nhóc con.”
Sau đó, tôi cứ đứng ngẩn người nhìn bầu trời suốt nhiều phút.
Ngực tôi cảm thấy trống rỗng, tim lại đập rộn ràng.
Một cảm xúc kì lạ xoay tròn bên trong tôi.
Không phải tình yêu – mà là sự ngưỡng mộ.
Đó là một cảm giác muốn được ủng hộ ai đó hết mình.
Ngày hôm đó, tôi đã trở thành fan của những Thiếu nữ tinh tú.
Ký ức ngày ấy – giờ đây thật xa vời.
Phải, khi ấy loài người vẫn còn hy vọng.
Giờ đây, tôi – một thiếu niên mười sáu tuổi – đang run rẫy điều chỉnh chiếc máy vô tuyến cũ trong căn chòi tồi tàn, khẽ gọi đi gọi lại như một lời cầu nguyện: “Có ai… có ai ở đó không? Còn ai còn sống không…?”
Đã sáu năm trôi qua kể từ ngày đó.
Và trong sáu năm ấy – loài người đã thất bại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
