JETMAN

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol. 03: Hãy Say Giấc Trong Lòng Anh! - Chương 7: Chúc Phúc

Chương 7: Chúc Phúc

1

Những nụ hoa anh đào đang nở rộ trên nền trời xanh trong vắt.

Lũ mèo hoang đang nô đùa dưới ánh nắng mặt trời trên đường phố.

Hoa, côn trùng, muông thú... nếu lắng tai nghe kỹ, ta gần như có thể nghe thấy khúc ca của sự sống đang hân hoan đón chờ mùa xuân.

Đỏ, vàng, tím... Gai dừng chiếc mô tô trước một cửa hàng hoa, anh nheo đôi mắt lại trước những sắc màu rực rỡ đến chói loà.

Gai gọi nhân viên cửa hàng và yêu cầu một bó hoa lớn nhất có thể.

“Hôm nay là một ngày trọng đại.” Hiếm khi nào Gai chủ động mở lời với người lạ. “Bạn thân của tôi kết hôn đấy.”

Gai nhận được thiệp mời đám cưới khoảng một tháng trước. Tên chú rể là Tendo Ryu, cô dâu là Rokumeikan Kaori. Ryu và Kaori...

Đã ba năm kể từ trận chiến cuối cùng với Vyram. Trong ba năm ấy đã xảy ra những gì, Gai không hề biết. Chỉ là, khi cầm tờ thiệp trên tay, Gai chẳng cảm thấy một chút khó chịu nào. Trong cuộc chiến với Vyram, những người chịu nhiều tổn thương nhất có lẽ chính là Ryu và Kaori. Để chữa lành những vết thương đó, chắc hẳn họ đã buộc phải bấu víu lấy nhau. Và giờ đây, họ nói rằng sẽ cùng nhau bắt đầu một cuộc đời mới. Chắc chắn họ đã quyết tâm đoạn tuyệt với quá khứ. Gai thành tâm cảm thấy mừng cho họ.

Giờ đây, tất cả đều không còn là chiến binh nữa. Ai cũng có quyền được mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình. Ngay cả Sóng Birdonic cũng đã tự tan biến khỏi cơ thể của năm người họ sau ba năm trôi qua.

Trong lúc nhân viên gói hoa, Gai vân vê chiếc kèn Saxophone mang theo bên mình. Đó là thứ nhạc cụ yêu quý mà đã lâu lắm rồi anh mới chạm tay vào.

Ngày trước... thuở còn là một thiếu niên... Gai thường xuyên thổi chiếc Saxophone này. Thế nhưng một ngày nọ, anh nhận ra mình không còn có thể chơi nhạc theo ý muốn được nữa và đã từ bỏ. Cảm giác bị âm nhạc ruồng bỏ khi ấy đã khiến anh cô độc biết bao nhiêu. Nhưng nếu là lúc này, có lẽ anh sẽ tìm lại được những âm sắc năm xưa. Nghĩ vậy, Gai lại cầm lấy cây kèn. Anh muốn thổi một khúc nhạc nào đó để dành tặng cho Ryu và Kaori...

Vừa nhận lấy bó hoa và định trèo lên xe, một tiếng thét vang lên xé toạc không gian.

“?”

Một bà lão đang ngã gục trên vỉa hè.

Một tên nhóc giật phăng chiếc túi xách của bà lão rồi lao thục mạng về phía này.

Ngay khoảnh khắc lướt qua nhau, Gai đưa chân ngáng ngã tên nhóc đó.

Thằng nhóc ngã nhào xuống đất chắc hẳn vẫn còn ở độ tuổi thiếu niên... toàn thân nó run lên bần bật.

“Xùy! Cái ngày đại hỷ thế này mà lại ám quẻ à cu! Mày đừng có làm mấy cái trò rẻ tiền đó nữa!”

Gai dùng chiếc túi xách vừa đoạt lại được, cốc nhẹ vào đầu đối phương.

Nhưng ngay khi anh vừa quay gót đi, một tiếng động khô khốc vang lên. Cạch...

Đó là âm thanh của một lưỡi dao vừa bật ra khỏi bao.

Gai vừa kịp ngoảnh mặt lại, lưỡi dao đã đâm xuyên vào bụng anh và ngập sâu đến tận cán.

 

“Tên Gai đó chậm chạp thật đấy,” Raita lẩm bẩm.

“Thật là... những lúc thế này cũng phải đến cho tử tế chứ," Ako đáp lời.

“Cậu ta làm gì có khái niệm về thời gian đâu,” Odagiri nói tiếp.

Tại lễ đường của nhà thờ, ba người đó ngồi lẫn trong đám khách mời.

Cả Raita, Ako và Odagiri dù luôn mồm cằn nhằn, nhưng chẳng ai thực sự giận Gai cả. Hôm nay là một ngày vui. Chẳng ai muốn bận tâm nổi giận vì những chuyện vặt vãnh.

Chẳng mấy chốc, tiếng đàn đại phong cầm bắt đầu vang lên, ba người chỉnh đốn lại tư thế một cách trang nghiêm.

Cánh cửa lễ đường chậm rãi mở ra.

Cảm giác như căn phòng bỗng chốc bừng sáng. Chính bộ váy cưới trắng tinh khôi của Kaori đã mang thứ ánh sáng ấy tới.

Ryu đã đứng sẵn trước bục lễ đài.

Kaori bắt đầu cất bước trên con đường hoa hướng về phía Ryu.

Gai leo lên xe, nổ máy.

Chỉ chạy được vài mét, anh ngã nhào.

Dù lảo đảo, Gai vẫn cố gượng dậy. Anh nhặt bó hoa lên. Nhặt cây kèn saxophone.

“Chán thật... hỏng bét hết rồi... mất công mình đã diện bộ đồ bảnh nhất...”

Một bước, rồi hai bước, Gai vừa đi vừa nhìn chằm chằm xuống đôi chân mình để giữ thăng bằng.

“Không sao... mình vẫn đi được...”

Trên chiếc sơ mi trắng, một vệt đỏ tựa như cánh hoa đang loang ra.

“Phải đi thôi. Ryu đang... chờ.”

Cứ mỗi bước chân của Gai, vệt đỏ ấy lại rộng thêm một chút.

Người đời nhìn thấy Gai nhưng chỉ lạnh lùng bước qua như không hề hay biết. Có những cặp tình nhân còn nhíu mày, xì xào điều gì đó với nhau.

“Xùy! Lũ khốn ngu ngốc!”

Gai nghiến chặt môi, kìm nén thôi thúc muốn gào lên thật lớn.

Mà thôi, con người bọn bây đều là một lũ đần độn, ta vốn biết rõ rồi. Nhưng này, ta đã chiến đấu vì lũ chúng bay đó.

Một cơn đau nhói buốt khiến Gai rên rỉ. Anh khựng lại và cố hít một hơi thật sâu. Không, không phải thế... bất chợt, một ý nghĩ xẹt qua tâm trí Gai.

Ta không chiến đấu vì bất kỳ ai cả... Ta.....

Tendo Ryu... con có nguyện thề yêu thương... dù khi ốm đau hay lúc mạnh khỏe...

 

Rokumeikan Kaori... con có nguyện thề yêu thương... dù khi giàu sang hay lúc nghèo hèn...

Từ bàn tay Ryu sang ngón tay Kaori.....

Từ bàn tay Kaori sang ngón tay Ryu......

“Các con hãy trao nhau nụ hôn ước thề.” Vị linh mục cất lời thúc giục sau khi trao nhẫn.

Ryu khẽ vén tấm màn trắng đang che phủ gương mặt Kaori lên.

 

Phụt! Máu trào ra rầm rập thành từng đợt.

Vừa ôm chặt vết thương, Gai vừa lảo đảo bước đi.

Cuộc chiến đó rốt cuộc là cái quái gì chứ? Gai tự vấn. Những ngày tháng chiến đấu với Vyram, đối với ta, đối với tất cả mọi người... Ta không chiến đấu vì ai khác cả. Phải rồi, công lý hay gì gì đó thì cũng kệ xác nó đi. Ta chưa bao giờ có hứng thú với cái thứ ấy. Ta chiến đấu đơn giản chỉ là vì chính bản thân mình. Cả Ryu, Kaori, Raita, hay Ako cũng vậy... tất cả chúng ta đều giống hệt nhau.

Sau vài cơn đau co thắt dữ dội, Gai quỵ xuống. Một thứ gì đó nhớp nháp, nặng nề hơn cả máu đang tuôn ra từ bụng anh.

“Hê! Nhìn này, đây chính là nội tạng của ta! Lúc này đây, ta đang thực sự nắm giữ lấy chính mình.”

Ta đã từng muốn vượt qua chính mình. Ai cũng vậy thôi. Cả nhóm Ryu, ai cũng mang trong mình những rắc rối riêng. Để vượt qua nó, tất cả đã điên cuồng chiến đấu. Đã vật lộn trong tuyệt vọng để tìm lối thoát.

 

Juuza à, Người đã đúng. Con người đúng là những sinh vật ngu xuẩn. Tại sao Người lại tha thứ cho nhân loại? Những gì Người đã nhìn thấy, làm ơn hãy cho ta thấy với, được không...

“Chúc mừng nhé, Ryu!” Raita hào hứng.

“Kaori, cười lên đi nào!” Ako reo hò.

Hôn lễ kết thúc, Ryu và Kaori cùng bước xuống những bậc thềm đá của nhà thờ.

Nước mắt lăn dài trên má Kaori. Ryu dùng đầu ngón tay khẽ lau chúng đi.

Raita và Ako cùng lúc giật tung những ống pháo giấy cỡ đại.

Giữa cơn mưa giấy vụn bay lả tả, nụ cười của Kaori và Ryu tỏa sáng rạng ngời.

Ta đã luôn tìm kiếm điều gì? Ta đang mưu cầu điều gì?

Gai vẫn tiếp tục lết đi, bàn tay ghì chặt lấy vết thương. Những khúc ruột hồng nặng trĩu trên lòng bàn tay anh. Ruột gan lòi ra qua từng kẽ ngón tay. Chiếc quần dài đã ướt đẫm máu.

“Khốn thật, tay mình bắt đầu tê cứng rồi. Cứ thế này thì chắc không thổi Saxophone nổi nữa...”

Tầm nhìn của Gai bắt đầu quay cuồng.

Không, mình sẽ thổi. Một bản Saxophone mà... chỉ có mình, chỉ mình mới có thể thổi được...

À, mình nhớ ra rồi. Đàn bồ câu lúc đó... đàn bồ câu đã bay vút lên bầu trời đầy sao.

 

Này, nghe tôi nói đi. Đó là chuyện từ hồi tôi còn là một thằng nhóc. Ở trường tiểu học, người ta nuôi rất nhiều bồ câu. Tôi cực kỳ ghét chúng. Dù có thả chúng ra khỏi chuồng, thì chỉ một tiếng sau chúng lại lù lù quay về. Tôi đã nghĩ chúng đúng là một lũ ngốc. Bồ câu đưa thư cái nỗi gì chứ? Chỉ là một lũ chim đã bị thuần hóa, cứ lặp đi lặp lại việc bay quanh một chỗ. Có bay được thì cũng chẳng khác gì không bay.

 

Thế nhưng một ngày nọ, trường học bị cháy. Khi tôi chạy đến nơi, ngọn lửa đã bùng lên dữ dội. Lửa lan sang cả chuồng chim. Cái chuồng nhanh chóng cháy rụi và đổ sập. Chính lúc đó, đàn bồ câu đồng loạt bay vút lên. Trong khoảnh khắc, tôi đã không nhận ra đó là bồ câu nữa. Chúng là những khối cầu lửa. Đàn bồ câu bốc cháy một màu đỏ rực. Chúng vừa cháy vừa bay vút về phía bầu trời sao. Thẳng tắp. Với một tốc độ tuyệt diệu.

 

Có hiểu không? Kể từ đó đến giờ tôi chưa từng được thấy lại một khung cảnh đẹp đẽ đến thế.

Mẹ kiếp! Đau quá. Nóng nữa. Cảm tưởng như cái thân xác này sắp bị xé toạc làm đôi. Đến cả lỗ đít cũng muốn nổ tung ra vậy. Thế nhưng, chẳng hiểu sao tôi lại thấy hả hê. Cứ làm tôi đau hơn nữa đi. Tôi muốn thêm nhiều đau đớn nữa. Từ trước đến giờ, dù có làm cái quái gì tôi cũng chỉ thấy bất mãn. Đây chính là hình phạt. Một hình phạt tất yếu dành cho kẻ chưa bao giờ biết thỏa mãn với bất cứ thứ gì trên đời này. Đây là nỗi đau mà tôi có quyền được hưởng.

 

À, nhớ ra rồi. Cái bản mặt thằng cha linh mục chết tiệt đó. Một cái xác với gương mặt gớm ghiếc.

 

Hồi tôi còn là một thằng nhóc, gần nhà có một lão linh mục cực kỳ khoái giảng đạo. Lão tập hợp dân trong thị trấn lại rồi tuôn ra những lời lẽ thanh cao, sạch sẽ suốt từ sáng đến tối. Đừng uống rượu, đừng hút thuốc, không được đánh lộn, cấm tiệt gái gú, chưng diện hay đùa cợt. Lẽ dĩ nhiên, lão ta sống đúng như những gì mình rao giảng. Một cuộc đời bị kìm kẹp, đè nén mọi dục vọng. Rồi một ngày, tôi thấy trên mặt lão mọc ra một cái mụn nhọt. Một cái nhọt to đùng như quả óc chó. Trán, mũi, má... những cái nhọt cứ thế lan rộng ra khắp mặt lão, cho đến khi lão tự giam mình trong nhà và chẳng bao giờ vác mặt ra ngoài nữa.

 

Kẻ tìm thấy xác lão chính là tôi. Giữa một cánh đồng hoang nơi rìa thị trấn... Lão linh mục đã chết. Không, nói đúng hơn là lão bị sát hại. Gương mặt lão lúc đó chẳng còn là mặt người nữa. Nó bị phủ kín bởi những khối u nhọt gớm ghiếc, bịt kín cả mũi lẫn miệng. Chính những cái nhọt đó, những khối u nhọt quái đản đó đã bóp nghẹt hơi thở của lão.

 

Tôi không giống lão ngốc đó. Tôi luôn trung thành với tham vọng của chính mình. Thế nhưng, hóa ra tôi cũng có một khối u nhọt. Tôi đang mang trên lưng một khối u khổng lồ.

 

Chính là cái sự bất mãn chẳng biết mình thực sự khao khát điều gì... đó chính là khối u nhọt của tôi.

 

Tôi đã tự siết cổ chính mình suốt bấy lâu nay. Tôi muốn được "tốt nghiệp" khỏi bản thân mình. Tôi muốn vứt bỏ cái thân này đi. Tôi chỉ muốn được thỏa mãn với việc hiện diện ngay tại đây, lúc này. Giống như một bông hoa dại nở giữa cánh đồng hoang.

 

Chuyện của ngày hôm qua thế nào, giờ chẳng còn quan trọng nữa. Những gì đã qua chỉ là ảo ảnh.

 

Chuyện của ngày mai thế nào, cũng chẳng còn quan trọng nữa. Đó cũng chỉ là một ảo ảnh mà thôi.

 

Con người ta đa phần chỉ toàn nghĩ về quá khứ hoặc tương lai, và cứ thế, họ đánh mất đi chính khoảnh khắc hiện tại này. Chỉ có cái "bây giờ" mới là thật.

 

Cái đẹp chỉ tồn tại ở ngay lúc này. Tôi hiểu được điều đó. Chính nỗi đau này đang dạy cho tôi biết.

 

Cơn đau thầm thì với tôi: Rằng mi chẳng còn thời gian nữa đâu. Thế nên, hãy nhìn ngắm thế giới này đi. Tôi có thể nhìn thấy nó. Sắc xanh của bầu trời. Màu lục của cỏ cây. Đàn bồ câu cuối cùng cũng đã thấu hiểu được vẻ đẹp của những vì sao. Vậy nên chúng tung cánh bay đi.

 

Ryu, Kaori, tôi sẽ vứt bỏ bản thân mình. Không phải là để chết. Mà là để sống. Để có thể nhìn ngắm thế giới này một cách trọn vẹn nhất.

 

Vậy thì, tôi sẽ làm gì đây?

 

Tôi sẽ trồng một cái cây.

 

Tôi sẽ leo một ngọn núi.

 

Tôi sẽ gặm một quả táo.

 

Khi từ bỏ được chính mình, tôi mới có thể thực sự... theo đúng nghĩa nhất của nó, trồng một cái cây. Có thể leo núi. Có thể gặm một quả táo.

 

Nghe thấy không, Ryu, Kaori?

 

Nghe thấy không, Raita, Ako?

 

Đây chính là tiếng kèn Saxophone của tôi.

HẾT

 

 f1ab4ca2b9e21fc54c2d8acf7b970f72.jpg

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!