Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Heart-pounding lily paradise

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

441 6792

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Hoàn thành)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1652 24201

Haiyore! Nyaruko-san

(Hoàn thành)

Haiyore! Nyaruko-san

Manta Aisora

Tự xưng là Nyarlathotep, Nyarko cho biết cô được lệnh đến để bảo vệ Mahiro, ngăn cậu bị tổ chức xấu xa tấn công… Và cứ thế, cuộc sống thường nhật kỳ lạ giữa Mahiro và Nyarko bắt đầu! Một vở hài kịch h

242 12270

Fate/Zero

(Hoàn thành)

Fate/Zero

Gen Urobuchi

Nội dung bộ tiểu thuyết nói về sự kiện của Holy Grail War lần 4, xảy ra 10 năm trước Holy Grail War lần 5 của Fate/stay night, với nhân vật chính là Emiya Kiritsugu (cha nuôi của Shirou) và Irisviel v

24 29

Góc nhìn của Độc giả Toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn của Độc giả Toàn tri

Shinsyong

Kim Dokja là một nhân viên văn phòng bình thường, với sở thích duy nhất là đọc cuốn tiểu thuyết "Ba cách để sinh tồn trong thế giới bị hủy diệt." (gọi tắt là Bí kíp sinh tồn).

166 33190

Chương 7: Dưới chân đèn

Chương 7: Dưới chân đèn

□ [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Hiện tại, [Vua Ám Sát] vẫn đang điều khiển vô số cái bóng đỏ đen nhằm kìm hãm chuyển động của anh Figaro. Chỉ cần đánh bại hắn, những cái bóng sẽ biến mất... và anh Figaro có thể dễ dàng hạ gục Tsukuyo Fuso. Tôi cố tìm kiếm tung tích của [Vua Ám Sát]... nhưng hắn không hề có mặt ở bất cứ đâu trong phạm vi quan sát quanh khu nhà này. Cũng dễ hiểu thôi, bởi tầm nhìn hiện tại đang bị hạn chế nghiêm trọng do những cái bóng không ngừng cuộn trào dưới bầu trời ngày một tối sầm.

Hơn nữa...

"............Dù bỏ mặc tôi ở đây, có vẻ như hắn cũng chẳng hề có ý định để tôi trốn thoát."

Lúc này, những cái bóng đỏ đen đã dựng lên thành một bức tường vây kín chiến địa.

Trong tầm mắt tôi, nơi duy nhất mà cái bóng không biến thành màu đỏ đen chỉ có chỗ dưới chân Tsukuyo Fuso và dưới chân tôi. Khoảng trống dưới chân Tsukuyo Fuso là để bảo vệ cô ta, còn khoảng trống của tôi là... để ngăn tôi tẩu thoát cũng như giữ cho tôi không bị giết. Dù là tẩu thoát hay dính Death penalty để đăng xuất, có vẻ như hắn hoàn toàn không có ý định buông tha cho tôi. Mặc dù bản thân tôi cũng chẳng có ý định bỏ chạy.

...Chà, về phần những cái bóng đỏ đen đang bao vây kia, vì đối phương là bóng tối nên nếu tôi nạp Skill thuộc tính thánh <Purifying Silverlight> cho Silver rồi lao tới đột kích... thì có lẽ cũng sẽ phá vỡ được chúng.

Nhưng nếu tôi làm vậy, [Vua Ám Sát] chắc chắn sẽ hiện hình và nghiền nát tôi. Nghe nói đó là một Job tương đương với [Tuyệt Ảnh], nên tôi đang nhẩm tính đối sách bằng cách đặt Marie vào vị trí của hắn. Nếu là Marie, cô ấy sẽ lấy đầu tôi từ góc khuất ngay khoảnh khắc tôi vừa rục rịch di chuyển.

[Vua Ám Sát] hẳn cũng có thể làm được điều đó.

Tuy nhiên, vì hắn không có ý định để tôi chết hay trốn thoát, nên cùng lắm hắn cũng chỉ bồi thêm một đòn khiến tôi dính trạng thái <Bất Tỉnh> lần nữa mà thôi.

"............?"

Không, khoan đã.

Có gì đó sai sai?

Nếu không định để tôi trốn thoát, tại sao hắn không làm tôi <Bất Tỉnh> ngay khi tôi vừa mở mắt...?

Không, phải nói là ngay từ đầu............

"Chậc..."

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, một phần cơ thể của anh Figaro đã sượt qua cái bóng đỏ đen. Ngay tại vị trí tiếp xúc, màu sắc lan ra như rỉ máu, báo hiệu anh ấy vừa phải gánh chịu sát thương. Chỉ một nhịp chững lại của anh Figaro cũng đủ để những cái bóng chớp thời cơ ập đến như muốn nuốt chửng con mồi. Nhanh hơn cả lúc anh Figaro kịp thoát ra, những cái bóng đỏ đen đã hoàn toàn phủ lấp anh ấy――,

"――■■■!!"

――Cùng với việc kích hoạt <Physical Berserk>, anh Figaro đã rút thanh [Gloria Alpha] ra, chém bốc hơi sạch sẽ toàn bộ những cái bóng ngay khi chúng vừa tiến lại gần. Thứ mà [Gloria Alpha] đang kích hoạt không phải là tuyệt chiêu phóng ra hơi thở ánh sáng: <Overdrive>, mà là <Cực Long Quang Nha Kiếm> bao phủ ánh sáng lên lưỡi kiếm.

Sức công phá của nó kinh hoàng đến mức có thể thổi bay hoàn toàn bất cứ cái bóng nào chạm vào thứ ánh sáng đó. Hoặc có lẽ, nếu cứ thế xông thẳng vào, anh ấy có thể dùng vũ lực xé toạc những cái bóng và áp sát được Tsukuyo Fuso.

Nhưng điều đó, cả Tsukuyo Fuso lẫn [Vua Ám Sát] hẳn đều thừa biết.

Nếu tiến lại gần, anh ấy sẽ bị vây kín ở mọi phía bởi những cái bóng và <Lunar Divider Field>. Dù anh Figaro có mạnh đến đâu, anh ấy cũng không thể dùng duy nhất thanh kiếm trên tay để chém bay tất cả bọn chúng được.

"Nếu vậy, thay vì dùng thanh kiếm đó, chẳng phải lúc này anh ta nên dùng một vũ khí tầm xa khác dễ điều chỉnh sẽ tốt hơn sao? Lúc nãy cũng dùng cả cung tên và xích còn gì."

Điều Nemesis nói cũng có lý, nhưng e là vô ích thôi.

Với những vũ khí tầm xa có uy lực ở mức có thể điều chỉnh được, sát thương sẽ bị suy giảm bởi <Lunar Divider Field> bao bọc quanh cơ thể cô ta, hoàn toàn không thể gây ra vết thương chí mạng. Mà với những sát thương không chí mạng, thì chẳng thể xi nhê gì với [Nữ Giáo Hoàng] đó.

Rốt cuộc, để phá vỡ thứ đó, anh ấy chỉ còn cách tấn công từ bên ngoài những cái bóng và kết giới, sử dụng <Overdrive> - thứ uy lực đủ sức kết liễu cô ta dù có phải vượt qua lớp phòng ngự của bóng tối và sự suy giảm sát thương............

"......Khoan đã."

Nemesis, cô vừa mới nói gì cơ?

"Vũ khí tầm xa... à không, là 'Lúc nãy cũng dùng cả cung tên và xích còn gì', phải không?"

Chính là nó đấy.

Sợi xích, đúng rồi, là sợi xích.

Món trang bị [Crimson Dead Keeper] mà anh Figaro hay dùng sở hữu Skill <Range Extension> và <Auto Search>. Hơn nữa, nhờ được cường hóa bởi Skill từ Superior Embryo của anh Figaro, <Auto Search> thậm chí đã phát hiện ra cả Marie - người đã đạt cấp độ tối đa của Skill <Concealment>. Lần duy nhất nó không thể tìm thấy là khi Marie sử dụng bí kỹ của [Tuyệt Ảnh] - <The art of Vanishing>.

Nhưng, xem lại thử đi.

Từ nãy đến giờ, sợi xích đó... chỉ hướng về phía Tsukuyo Fuso mà thôi.

Nó hoàn toàn không hề hướng về phía [Vua Ám Sát] - kẻ đáng lý ra đang lẩn trốn ở đâu đó trong không gian này. Nói cách khác... [Vua Ám Sát] không hề có mặt ở trong không gian này.

Kể cả khi hắn có đang biến mất hoàn toàn giống như <The art of Vanishing> của Marie đi chăng nữa, thì thời gian duy trì hiệu ứng của nó đã kéo dài quá lâu, chưa kể hắn vẫn đang liên tục điều khiển những cái bóng tấn công.

MP và SP của hắn không đời nào trụ nổi.

Thêm vào đó, Embryo mang tên Erlkönig này e rằng thuộc phân loại Territory.

Phần lớn các Embryo hệ Territory đều gây ảnh hưởng lên khu vực xung quanh <Master> của nó. Việc hắn có thể điều khiển chỉ riêng những cái bóng ở quanh đây từ một khoảng cách xa đến mức sợi xích đã được buff <Range Extension> cũng không với tới nổi là điều rất khó xảy ra. Thế nên, [Vua Ám Sát] chắc chắn đang ở gần đây, tại một vị trí mà sợi xích không thể tìm thấy, và hơn thế nữa, là một nơi mà ngay cả chính bản thân anh Figaro cũng không thể ngờ tới.

"Làm gì có một nơi như thế... tồn tại chứ?"

Bình thường thì, không có đâu. Tuy nhiên, nếu bỏ qua yếu tố "làm cách nào hắn thực hiện được điều đó", và dựa vào kết quả hiện tại cùng diễn biến từ trước đến giờ để suy ngược lại... thì đấy.

"!"

Tại sao cả anh Figaro lẫn sợi xích đều không thể tìm thấy [Vua Ám Sát]?

Tại sao kể từ lúc tôi tỉnh dậy cho đến nay, lại chẳng hề có lấy một tên lính nào canh gác?

Tại sao tôi lại không thể đăng xuất?

Tại sao giữa trận chiến này, hắn lại không làm tôi <Bất Tỉnh> để phòng hờ tôi trốn thoát?

Tại sao hắn lại bỏ mặc tôi ở đây?

Mọi thứ, đã được kết nối.

"Ray!"

――Nemesis!!

"Rõ!"

Hưởng ứng với tiếng gọi trong thâm tâm tôi, Nemesis lập tức biến đổi hình thái sang Flag Halberd. Đồng thời, tôi kích hoạt <Purifying Silverlight>, bao phủ ánh bạc lên đầu mũi thương.

"......!!"

Thật lặng lẽ, nhưng mang theo toàn bộ sức mạnh của bản thân―― tôi đâm mạnh mũi thương nhuốm ánh bạc thẳng xuống... cái bóng dưới chân mình.

Ngọn giáo bọc ánh sáng ấy chìm dần vào trong bóng tối, giống hệt như đang xuyên xuống mặt nước―― và ngay sau đó, một âm thanh xé toạc thứ gì đó cùng tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên.

"Chậc!"

Một sự tĩnh lặng mỏng manh trôi qua, và chỉ sau đó một thoáng... từ bên trong cái bóng, có thứ gì đó đang đẩy ngược mũi thương lại.

"――Suy luận rất sắc bén."

Thứ đầu tiên trồi lên khỏi cái bóng là cặp song kiếm.

Hai lưỡi kiếm bắt chéo vào nhau, cản lại lưỡi của cây phủ thương.

Tiếp đó là cánh tay, gương mặt, và rồi toàn bộ thân thể dần dần nhô lên khỏi cái bóng. Đúng vậy, kẻ đang trốn bên trong cái bóng của tôi... [Vua Ám Sát] đã để lộ chân tướng.

"Không ngờ cậu lại nhận ra được đấy. Để tôi tham khảo một chút, tôi rất tò mò không biết cậu đã tư duy thế nào để đi đến câu trả lời này?"

[Vua Ám Sát] - một nam nhân có vẻ lớn hơn tôi vài tuổi - cất lời hỏi, trong khi máu đang rỉ ra từ phần vai, nơi có lẽ đã bị lưỡi thương của tôi đâm trúng. Tôi cứ ngỡ mình đã hoàn toàn đánh úp được hắn, nhưng hắn lại có thể phản xạ và dùng song kiếm chặn lại ngay tắp lự. Dù đang phải dồn biết bao tâm trí để điều khiển số lượng lớn những cái bóng đó, hắn vẫn sở hữu phản xạ siêu phàm. Quả không hổ danh là một cao thủ cấp Ranker.

Thế nhưng,

"Thay vì đòi xem đáp án của tôi, anh không thấy mình có việc khác đáng bận tâm hơn sao?"

Bây giờ thì―― hắn không còn dồn toàn bộ sức lực cho việc điều khiển nữa.

Đằng sau lưng [Vua Ám Sát], những cái bóng đỏ đen đã trở nên chậm chạp hơn một "chút xíu" so với trước khi bị tôi tấn công.

Đúng vậy, chỉ là một "chút xíu" mà thôi.

Dù đã trúng đòn của tôi và còn đang mải nói chuyện với tôi, sự suy giảm sức mạnh cũng chỉ nằm ở mức một "chút xíu".

――Tuy nhiên, con người đó không hề ngây thơ đến mức bỏ lỡ cái "chút xíu" ấy.

"■■■■!!"

Hệt như đang luồn lách qua những kẽ hở của những cái bóng vừa hơi khựng lại đó, [Siêu Đấu Sĩ] với đôi mắt đỏ ngầu lao vút đi. Anh ấy đã cởi bỏ vô số trang bị, chỉ còn khoác trên mình những món đồ phần thân dưới giúp tăng cường AGI.

Và thứ anh mang theo, chỉ là một thanh kiếm mạnh mẽ nhất.

Anh lao đi, anh chém đứt, bỏ lại phía sau những cái bóng phản ứng có phần chậm trễ, anh ấy nhảy vọt lên mái nhà, phóng thẳng lên cao vút. Vị trí đó chính là khoảng không ngay trên đỉnh đầu Tsukuyo Fuso―― tọa độ duy nhất có thể tung ra đòn tấn công cực hạn.

Anh Figaro dồn toàn bộ ánh sáng tràn trề trong [Gloria Alpha], đẩy sự rực rỡ của nó lên mức tối đa.

"......!!"

Tsukuyo Fuso lập tức vứt bỏ chiếc gậy ngắn trên tay phải, vươn hai tay lên trời.

Cô ta dang rộng vòng tay, tựa như đang chiêm ngưỡng vầng trăng hàng thật vừa bắt đầu tỏa sáng trên đỉnh đầu,

"――<Sự Trở Về Của Sinh Mệnh Đích Thực...>"

Cô ta xướng tên tuyệt chiêu tối thượng của mình lên, nhưng―― quá muộn.

Trước cả khi Tsukuyo Fuso kịp đọc xong tên chiêu thức, anh Figaro đã vung kiếm xong. Điểm khởi đầu động tác của cả hai gần như là cùng một lúc. Do đó, đòn đánh của anh Figaro - người sở hữu chỉ số AGI áp đảo hơn - sẽ vươn tới đích trước.

Nói cách khác, đó là đòn đánh nhanh nhất và cũng mạnh mẽ nhất――

"――<CỰC LONG QUANG NHA KIẾM - OVERDRIVE>"

Trận đấu ngã ngũ chỉ trong chớp mắt.

Thiêu rụi những cái bóng đỏ đen, xé toạc lớp màng chắn vừa được dựng lên, cắn nuốt cả "màn đêm" của Superior Embryo―― cột sáng giáng xuống từ bầu trời cao thẳm đã hoàn toàn khiến Tsukuyo Fuso bốc hơi không còn một dấu vết. Cứ như vậy, cuộc chiến giữa [Siêu Đấu Sĩ] và [Nữ Giáo Hoàng]... trận đấu giữa hai nhân vật thuộc Tam Đầu Lĩnh của Vương quốc Altar đã khép lại với chiến thắng thuộc về anh Figaro.

Khi trận chiến giữa anh Figaro và Tsukuyo Fuso đã ngã ngũ.

Tôi vẫn đang chĩa mũi Flag Halberd về phía trước, cùng với anh Figaro - người vừa hạ gục Tsukuyo Fuso, đứng đối mặt với [Vua Ám Sát] còn sót lại.

Nhưng mà,

"Cảm ơn hai người vì ngày hôm nay."

[Vua Ám Sát] cúi đầu chào thật sâu và nói lời cảm ơn với chúng tôi - những kẻ vừa mới đánh bại chủ nhân của hắn.

"Ngươi có ý gì hả!?"

Nemesis - vừa biến trở lại hình người từ dạng Flag Halberd - cao giọng mang theo sự phẫn nộ xen lẫn nghi hoặc. Tôi cũng có chung cảm giác ấy, thậm chí tôi còn chắc mẩm rằng sau đó sẽ là một trận tử chiến với [Vua Ám Sát] đang rực cháy khát vọng trả thù cho giáo chủ, cùng với những tên tín đồ của cô ta.

Nhưng chẳng hiểu sao, thực tế chúng tôi lại đang nhận được lời cảm ơn.

Tại sao chứ?

"Ngài Tsukuyo vốn dĩ chỉ muốn tìm chút thú tiêu khiển mà thôi."

Như để giải đáp thắc mắc của tôi và Nemesis, [Vua Ám Sát] chậm rãi giải thích.

"Dù sao thì, ngài ấy cũng đã lỡ mất vụ rắc rối ở Gideon hôm nọ, nên chắc hẳn cũng có chút bực dọc tích tụ trong lòng. Ngài ấy cũng thường xuyên phàn nàn với tôi xem 'Có trò gì để giải khuây không' cơ mà."

...Đã đăng nhập vào Dendro rồi thì làm gì có chuyện rảnh rỗi hay không rảnh rỗi chứ.

"Đúng lúc đó, ngài ấy lại vô tình bắt gặp một <Master> thú vị như cậu, tiếp đó lại có một trận đánh tay đôi với một <Siêu Cấp>, và kết cục là nhận lãnh Death penalty. Theo thiển ý của tôi, bấy nhiêu đó là quá đủ để giúp ngài ấy xả hết nỗi bức bối tích tụ trong suốt một tháng qua rồi."

"Tiêu khiển sao..."

"Vâng."

"............Nhưng Tsukuyo Fuso dính Death penalty rồi đấy."

"Vâng. Trải nghiệm đó cũng có thể xem là một cách giải trí tuyệt vời mà."

"........................"

À, cái người này, là kiểu đó rồi. Là cái kiểu sẵn sàng để chủ nhân hy sinh miễn là đạt được mục đích của chủ nhân.

"[Vua Ám Sát] vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ."

Nghe anh Figaro nói vậy, [Vua Ám Sát] lại cung kính cúi đầu.

"Được anh khen ngợi là vinh hạnh của tôi."

""Không có khen đâu!""

Tiếng châm chọc của tôi, Nemesis và anh Figaro hoàn toàn đồng thanh.... Đến cả anh Figaro mà cũng có lúc phải lên tiếng châm chọc cơ đấy.

"Vậy Tsukuyo Fuso hiện giờ đang..."

"Nếu là ngài Tsukuyo, hẳn giờ này ngài ấy đang lăn lộn giậm chân bình bịch trên giường trong phòng và than vãn 'AAAA THUA MẤT RỒI' đây mà. Lát nữa tôi mang cho ngài ấy đồ ăn khuya là ngài sẽ vui vẻ lại ngay thôi."

...Bộ bả là trẻ con chắc.

"Vâng. Vì nhân vật chính yếu là ngài Tsukuyo cũng đã bị đánh bại, nên hai vị có thể ra về được rồi. Thật xin lỗi vì đã làm phiền."

Vừa nói, hắn vừa đưa cho chúng tôi một túi tiền vàng, "Đây là chút tiền xe lộ phí."

...Không, mấy người là người đã bắt cóc tôi đến đây mà.

"Chỉ là, nếu được, tôi thực sự muốn biết làm cách nào cậu lại phát hiện ra tôi. Cá nhân tôi vẫn luôn cho rằng đó là một nơi ẩn náu hoàn hảo theo đúng nghĩa 'chân đèn thường tối' cơ đấy."

À, lúc nãy hắn cũng hỏi câu y chang thế này.

...Chà, kể cho hắn nghe cũng chẳng sao.

"Kết hợp nhiều yếu tố lại với nhau, tôi chỉ có thể nghĩ đến khả năng đó."

Từng chi tiết nhỏ lẻ thì không có gì bất thường, nhưng xâu chuỗi lại thì chỉ dẫn đến một đáp án duy nhất.

"Đầu tiên, sợi xích của anh Figaro không thể tìm thấy anh."

Chỉ tính riêng điểm này, tôi đã có thể đoán được anh không hề dùng những Skill tương tự như <Concealment>, mà đang nấp ở một không gian nào đó mà sợi xích không thể dò ra được.

"Nơi mà sợi xích có vẻ như không thể tìm tới được, thứ nảy ra trong đầu tôi chính là những cái bóng do anh điều khiển."

Đã có thể điều khiển được bóng tối, thì chuyện sở hữu một Skill cho phép chui vào trong cái bóng cũng chẳng có gì lạ.

"<Auto Search> của [Crimson Dead Keeper] không thể với tới không gian khác. Tôi cũng biết mánh khóe của cậu ta, nên tôi cũng từng nghĩ 'Nếu hắn có ở đây thì chắc đang lẩn trong cái bóng'. Chẳng qua, tôi lại cứ đinh ninh hắn nấp trong cái bóng của Tsukuyo Fuso cơ."

Có vẻ như anh Figaro - một người quen cũ - cũng đã nắm rõ mánh lới của [Vua Ám Sát]. Thế nhưng, có một lý do... khiến cho ngay cả người như anh Figaro cũng không thể nhận ra [Vua Ám Sát] đang trốn bên trong cái bóng của tôi.

"Tiếp theo, là việc anh bỏ mặc tôi. Điều này có thể chia làm hai giai đoạn để phân tích."

Nói cách khác, đó là thời điểm tôi vừa thức dậy ở khu cứ điểm này, và trong lúc trận chiến với anh Figaro đang diễn ra.

"Ban đầu, từ lúc tôi tỉnh dậy ở đây cho đến khi có người hầu gọi ra dùng bữa, tôi đã đinh ninh rằng chẳng hề có ai giám sát hay canh gác quanh mình cả."

Nhưng, chuyện đó là vô lý. Đã mất công điều tra và bắt cóc tôi đến đây... thì đương nhiên chúng cũng phải biết tôi đang sở hữu Silver. Nếu muốn, ngay cái lúc thức dậy và cảm thấy có điều bất thường, tôi hoàn toàn có thể lao ra khỏi phòng, leo lên Silver và trốn thoát bằng đường không. Tôi rõ ràng có phương tiện để tẩu thoát, vậy mà lại chẳng có lấy một kẻ canh gác nào, chuyện này quá đỗi kỳ quặc.

"Nhưng thực tế, anh - [Vua Ám Sát] - đã luôn nấp trong bóng tối. Mục đích là để lập tức ngăn chặn tôi mỗi khi tôi có ý định trốn thoát, và hơn thế nữa, là duy trì trạng thái tiếp xúc vật lý nhằm không cho tôi đăng xuất."

Đúng vậy, lý do khi đó tôi không thể đăng xuất không phải vì tôi đang nằm trong phạm vi hiệu ứng của Embryo. Mà là do [Vua Ám Sát] đang chạm vào tôi từ bên trong cái bóng.

"Vâng. Đến đoạn này thì cậu nói hoàn toàn chính xác."

"Kế đến, là lúc chiến đấu với anh Figaro. Tại sao anh lại bỏ mặc một kẻ không biết sẽ hành động thế nào là tôi? Tại sao anh không làm cho tôi dính trạng thái <Bất Tỉnh> thêm lần nữa?"

Lý do của việc này, không nằm ở bản thân tôi.

"Lý do chính là... vì anh Figaro."

"Là tôi sao?"

Đúng vậy, và đây cũng chính là... lý do khiến anh Figaro không thể phát hiện ra [Vua Ám Sát] đang lẩn trong cái bóng của tôi.

"Các người vốn đã biết điểm yếu 'sẽ trở nên chậm chạp nếu có đồng đội ở xung quanh' của anh Figaro đúng không? Thế nên, bằng cách để cho tôi - người được anh Figaro xem là 'đồng đội' - ở trạng thái có thể tự do hành động, các người đã kìm hãm thành công tốc độ của anh ấy."

Có lẽ hắn còn nhắm đến cả mục đích 'khiến anh Figaro không thể hoàn toàn làm ngơ tôi nếu tôi di chuyển thiếu thận trọng, từ đó sẽ càng trở nên chậm chạp hơn'.

"Chẳng qua, mục tiêu cốt lõi của việc này không phải là để kìm hãm tốc độ. Lý do thực sự nằm ở chỗ khác."

"Là gì vậy?"

"Đó là bởi... anh Figaro đã chủ động gạt tôi ra khỏi tâm trí."

Sẽ không thể chiến đấu nếu có đồng đội ở gần, anh Figaro có cái tật đó.

Để khắc phục chuyện đó, anh ấy buộc phải gạt sự hiện diện của đồng minh ra khỏi ý thức. Dù tốc độ vẫn sẽ bị suy giảm, nhưng chí ít là anh ấy có thể tiếp tục chiến đấu. Tuy nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc... anh ấy hoàn toàn không dành chút sự tập trung nào về phía người đồng đội của mình.

Nói cách khác,

"Chừng nào anh còn trốn trong cái bóng của tôi... anh Figaro sẽ không thể nào phát hiện ra anh."

Để chiến đấu, anh ấy đã gạt hướng có tôi ra khỏi phạm vi chú ý của mình, thế nên chắc chắn anh ấy sẽ chẳng bao giờ nhận ra có kẻ địch đang nằm ngay dưới chân tôi.

"Vô cùng xuất sắc."

Sau khi nghe xong bài suy luận của tôi, [Vua Ám Sát] vỗ tay tán thưởng.

"Từ đầu đến cuối, những lời cậu vừa nói hoàn toàn khớp với mọi toan tính của tôi. Cậu suy luận rất nhạy bén."

"...Cảm ơn."

"Không chỉ với ngài Tsukuyo, mà ngay cả với cá nhân tôi, đây cũng là một khoảng thời gian thực sự thú vị."

Dù những gì tôi vừa vạch trần chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại của chủ nhân hắn, vậy mà trông hắn lại có vẻ vui sướng lạ thường. Quả nhiên cái gã này, so với mụ yêu quái kia thì cũng lập dị chả kém, chỉ là đi theo một hướng khác mà thôi.

"Nếu vậy, tôi cũng xin phép được đăng xuất đây. Tôi còn phải đi làm đồ ăn khuya cho ngài Tsukuyo ở bên kia nữa."

Dường như đã thỏa mãn, [Vua Ám Sát] lên tiếng.

"À phải rồi. Nếu cậu muốn, tôi có thể để cậu khiến tôi nhận Death penalty luôn?"

"...Thôi, tôi xin kiếu."

Tự dưng tôi thấy sự mệt mỏi lại ập đến ồ ạt.... Hình như vừa nãy anh Figaro đứng bên cạnh tôi cũng định rút [Gloria Alpha] ra, nhưng nghe câu trả lời của tôi xong thì anh ấy lại thu kiếm vào............. Có khi nhờ anh ấy chém luôn cho xong lại hay hơn chăng?

"Xin cảm ơn cậu. Ân huệ lần này nhất định tôi sẽ đáp đền. Vậy thì..."

"Á, chờ chút đã."

Có một chuyện, tôi vẫn luôn muốn hỏi.

"Cậu có thắc mắc gì sao?"

"À thì, chuyện về trận chiến lúc nãy giữa anh Figaro và mụ yêu quá... Tsukuyo Fuso ấy."

Đúng thế, trong trận chiến đó, có một điểm mà tôi không thể nào tiêu hóa nổi.

"Tại sao... Tsukuyo Fuso lại không trang bị [Lifesaving Brooch]?"

Một món trang sức có khả năng vô hiệu hóa sát thương chí mạng, thứ gần như là trang bị bắt buộc phải có trong các trận đấu giữa những người chơi hệ chuyên nghiệp. Vậy mà, khi lãnh trọn đòn < Overdrive>, tôi không hề thấy có dấu hiệu nào cho thấy Tsukuyo Fuso đã kích hoạt nó.

Tức là cô ta đã không hề trang bị nó ngay từ đầu. Nếu có thứ đó, biết đâu thắng bại đã chẳng thể dễ dàng ngã ngũ như vậy. Tôi hỏi điều này vì nghĩ như thế, nhưng,

"Lý do là bởi ngài Tsukuyo chính là ngài Tsukuyo."

[Vua Ám Sát] đáp lời kèm theo một nụ cười. Như thể muốn khẳng định từ tận đáy lòng rằng, sẽ không bao giờ có một đáp án nào khác ngoài câu trả lời ấy.

"Vậy thì, hẹn gặp lại cậu vào một dịp khác."

Nói đoạn, [Vua Ám Sát] cúi người thi lễ, rồi biến mất cùng với tiến trình đăng xuất.

"...Cơ mà, nếu được thì ta chẳng muốn chạm mặt hắn thêm lần nào nữa đâu."

...Tôi cũng hoàn toàn đồng tình.

Sau khi [Vua Ám Sát] đăng xuất, chúng tôi cứ thế thản nhiên rời khỏi cứ điểm của <<Nguyệt Thế Hội>>. Tôi từng nghĩ kiểu gì dọc đường cũng sẽ bị đám tín đồ tập kích, nhưng có vẻ như đã có lệnh truyền xuống từ trước nên chúng tôi không hề bị chú ý đến. Đúng hơn thì, bọn họ đang bận bù đầu với việc lên kế hoạch sửa chữa lại tòa dinh thự đã tan hoang.

...Mà công nhận, trên đường về nhìn lại, độ tàn phá của tòa dinh thự khủng khiếp thật sự.

Nó bị phá nát tươm đến cái mức độ khiến người ta phải thốt lên "Thế này có khi còn thảm hại hơn cả chiến trường của <Siêu Cấp Đại Chiến> ấy chứ?".

Có vẻ như trước khi bị mụ yêu quái kia nghênh chiến, anh Figaro đã quậy cho banh chành một phen rồi.

"Vậy thôi nhé, tôi phải đi khám phá [Mê cung Bia mộ] đây."

Vừa bước ra khỏi cứ điểm của <Nguyệt Thế Hội>, anh Figaro liền nói vậy. Hóa ra, cái màn đại náo tại <Nguyệt Thế Hội> và việc cứu tôi ra chỉ là hành động tiện tay của anh ấy mà thôi.

"Anh Figaro, hôm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều."

"Không sao đâu. Dù sao thì Ray cũng đã vất vả giúp tôi giải quyết vụ của Franklin và Băng Sơn Tặc Gouz-Maze rồi mà."

"?"

Franklin thì không nói làm gì, nhưng tại sao cái tên Băng Sơn Tặc Gouz-Maze lại xuất hiện ở đây chứ.

"Vậy hẹn gặp lại sau nhé. Tạm thời tôi sẽ cắm cọc ở <Mê cung Bia mộ> này một thời gian, nếu có việc gì cần cứ nhờ Shu chuyển lời cho tôi là được."

Anh Figaro vừa nói vừa vút chạy về phía <Mê cung Bia mộ>. Tốc độ của anh ấy nhanh tới mức chỉ trong nháy mắt đã khuất dạng.

"...Được rồi, vậy thì chắc tôi cũng nên chuẩn bị đăng xuất thôi."

Ngoài đời thực hiện tại đã hơn mười giờ tối. Đã đến lúc tôi nên đi ngủ để còn chuẩn bị sức khỏe cho ngày mai nữa...... Với lại mấy cái thông báo <Đói Bụng> với <Buồn Tiểu> cũng đã xuất hiện từ nãy đến giờ rồi.

"Ừm. Ngày mai bắt đầu cuộc sống đại học rồi, anh phải cố gắng lên đấy nhé."

"Ừ. Tôi sẽ cố tận hưởng nó hết mức có thể."

"...Nhớ phải quay lại đấy nhé?"

"Hả? Chuyện đó thì tất nhiên rồi, tối mai tôi sẽ lại đăng nhập mà."

Nghe tôi nói vậy, chẳng hiểu sao gương mặt Nemesis lại mang nét thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy thì chúc ngủ ngon, Ray."

"Ừ. Chúc ngủ ngon, Nemesis."

Sau khi trao đổi vài lời với Nemesis, tôi thực hiện thao tác đăng xuất, cảm tưởng như đã xa cách một ngày ròng rã.

□■???

"Dám chơi tui một vố đau điếng quá thế, cái thằng quý tộc ốm còn nhom mà não toàn cơ bắp kia... Còn chút xíu nữa là tui khôi phục hắn lại được như cũ rồi màー"

"Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh mà thưa ngài. Khác với lần trước, việc trận chiến không bắt đầu vào ban đêm quả thực là một tổn thất khá lớn."

"Chắc chắn là tên đó biết tỏng nên mới đến vào lúc này rồi. Dinh thự thì bị phá banh chành, thế là cái chiến thuật rúc xó chờ đến tối cũng phá sản luôn. Mà, sao cũng được. Dù gì tỉ số giờ vẫn đang là một thắng một thua há."

"Đúng là vậy ạ. Thế giờ ngài tính sao? Dù gì ngài cũng chẳng thể đăng nhập được nữa, theo tôi đêm nay ngài nên đi ngủ sớm đi thì hơn."

"Cũng phải há. Kỳ nghỉ xuân cũng vừa hết rồi, ngày mai lên trường đại học tui cũng có đống việc phải làm nữa."

"Vâng, vì ngày mai ngài có lịch đi chiêu mộ thành viên cho câu lạc bộ ở trường đại học mà."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!