Chương 11: Nhiệm vụ bất khả thi
□ Hội Mạo Hiểm Giả ở Vương đô Altea - [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling
"Cha dượng của cháu, là một <Master> mà!"
Cậu bé đã khẳng định chắc nịch như vậy.
"Cha dượng cháu là một <Master> nên chắc chắn sẽ không thể chết được. ...Thế nhưng, đã nửa năm nay cha không về nhà... Vì vậy, cháu muốn nhờ mọi người tìm cha giúp..."
Đứng trước quầy tiếp tân, cậu bé rơm rớm nước mắt giãi bày lý do đưa ra yêu cầu ủy thác.
"Sắp tới, em trai hay em gái cháu... con của cha dượng và mẹ sắp chào đời rồi. Thế nên, cháu muốn để em ấy được gặp cha..."
Nói đến đó, cậu bé cúi gầm mặt xuống và bật khóc nức nở. Nhìn bộ dạng đáng thương ấy... cõi lòng tôi không khỏi xót xa. Thế nhưng, đồng thời lại có một chuyện khiến tôi buộc phải bận tâm.
"Tiền bối, em có chút thắc mắc..."
"Nếu em định hỏi liệu có thể kết hôn với NPC hay không thì câu trả lời là có. Còn về việc có thể sinh con hay không, chị xin trả lời là có, nhưng chỉ trên lý thuyết mà thôi."
Tiền bối đáp lời như thể đã đi guốc trong bụng tôi vậy. Quả đúng như thế, điều tôimuốn hỏi chính là vế sau.
"Miễn là đạt độ tuổi được pháp luật ngoài đời cho phép — ở Nhật Bản là từ mười tám tuổi trở lên — thì em hoàn toàn có thể kết hôn với NPC hoặc người chơi khác. Và... việc thực hiện “quan hệ thân mật” để tạo ra em bé cũng hoàn toàn khả thi."
...Chà, có cả Job [Ma Cô] với [Kỹ Nữ] tồn tại cơ mà. Thế nên, hiển nhiên là phải có cái trò "quan hệ thân mật" đó rồi.
Bàn ngoài lề một chút, trước đây Rook từng thắc mắc về [Ma Cô] rằng: "Đó có phải là một Job kiểu như [Thuần Thú Sư] không nhỉ?". Tuy nhiên, đó chỉ là sự nhầm lẫn về chức năng của Job bên trong Dendro mà thôi, chứ khái niệm môi giới mại dâm ngoài đời thực thì thằng bé lại nắm rõ như lòng bàn tay.
"Đó là kiến thức phổ thông nên em cũng có nắm được đôi chút ạ", thằng bé từng nói thế. Chẳng lẽ cái nghề môi giới nhạy cảm đó lại được coi là kiến thức phổ thông ở độ tuổi của Rook sao?
Thôi, quay trở lại cuộc trò chuyện với tiền bối. Nãy giờ vì mải mê suy nghĩ vẩn vơ nên tôi đã để cuộc hội thoại chững lại một nhịp.
"...Quả nhiên, bàn về chủ đề này vẫn còn quá sớm với em sao?"
Tiền bối khẽ đặt tay lên che miệng, nét mặt lộ rõ vẻ băn khoăn rất nghiêm túc.
"Không đâu, em cũng đến độ tuổi không cần phải kiêng dè mấy chuyện đó nữa rồi..."
Dứt lời tôi mới chợt nhận ra, tính ra thì cái chức năng "quan hệ thân mật" đó của bản thân hẳn là cũng được mở khóa rồi nhỉ... Dù chắc mẩm là tôi sẽ chẳng bao giờ động đến đâu.
"Vậy sao. Thế thì chị nói tiếp nhé. Dù người chơi có thể thực hiện hành vi đó, nhưng xét đến việc có thể tạo ra em bé hay không thì lại vướng phải một trở ngại khiến chuyện đó gần như bất khả thi."
"Trở ngại đó là gì vậy ạ?"
"...Em nhìn thử xem nhé."
Nói rồi, chị ấy lấy từ trong hòm đồ ra một con dao và một chiếc khăn tay. Thoạt nhìn, cả hai đều chỉ là những món đồ hết sức bình thường.
"..."
Kế đó, tiền bối vẫn giữ im lặng — kề sát con dao vào lòng bàn tay mình rồi nhẫn tâm đâm thẳng mũi nhọn xuống.
"Hả!?"
Hành động đột ngột ấy khiến tôi giật bắn mình, hoảng hốt bật dậy khỏi ghế. Thế nhưng...
"...Này... này..."
Con dao hoàn toàn không thể xuyên qua da thịt của tiền bối.
Dù có đâm xuống bao nhiêu lần đi chăng nữa, lưỡi dao sắc lẹm ấy vẫn không mảy may găm vào tay chị. Mặc cho tốc độ đâm cứ thế nhanh dần đến mức khiến người xem phải thót tim, bàn tay của tiền bối vẫn chẳng hề hấn gì. Nếu là người bình thường thì lòng bàn tay hẳn đã bị đâm nát bét rồi cũng chẳng lạ, đằng này trên tay chị ấy đến cả một vết xước hay bầm tím cũng chẳng tìm thấy. Dần dà, tôi bắt đầu trào dâng một cảm giác khó tả: "Phải chăng mình đang xem tiền bối làm trò ảo thuật?".
Cho đến lúc này, chị ấy mới chịu dừng tay lại.
"...Xin lỗi em. Chị tính rạch cho chảy chút máu để minh họa, nhưng ngặt nỗi chỉ số END của chị cao quá nên con dao cỏn con này chẳng mảy may xi nhê gì."
"À ra vậy..."
Nhắc mới nhớ, Job của tiền bối là [Thuẫn Cự Nhân]. Thêm vào đó, có lẽ vì chị là một tay chơi lão luyện từng một lần chạm đỉnh cấp độ, nên sức phòng thủ mới đạt đến mức đáng gờm như thế..... Tôi nghĩ rằng lòng bàn tay thon thả đó khéo còn cứng hơn cả bộ giáp của tôi nữa.
"Hết cách rồi, đành phải giải thích chay không cần vật chứng thực tế vậy. Ray này, em đã từng nhìn thấy cảnh người chơi phải chịu Death penalty bao giờ chưa... nhỉ?"
"Việc đó thì... vâng, em từng thấy rồi ạ."
Kể từ lúc vào game, chỉ nội trong vòng một tháng qua, tôi đã phải chứng kiến cảnh tượng đó không ít lần.
"Những lúc ấy, máu và dịch cơ thể văng ra cũng sẽ biến thành các hạt ánh sáng rồi hoàn toàn tan biến mất, đúng chứ?"
"...Đúng là vậy ạ."
Điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi chính là trận chiến của chị Lei-Lei mà bản thân từng theo dõi qua quả cầu pha lê. Cả phần thịt lỏng tứa dịch nhầy nhụa cùng với lớp da cháy đen của tên <Master> bị chị Lei-Lei hạ gục, tất cả đều đồng loạt hóa thành bụi sáng rồi tan biến vào hư không.
"Hiện tượng tương tự cũng sẽ xảy ra ngay cả khi em đăng xuất một cách bình thường."
"Hiện tượng tương tự sao ạ?"
"Ví dụ nhé, nếu chị thấm máu của mình vào chiếc khăn tay này rồi thao tác đăng xuất... thì ngay khoảnh khắc chị biến mất khỏi thế giới này, vết máu đó cũng sẽ bốc hơi theo."
"...Thì ra là vậy."
Nói tóm lại, ý của tiền bối là thế này.
"Bởi vì 'dịch cơ thể' sẽ biến mất cùng lúc với quá trình đăng xuất, nên người chơi cơ bản là không thể tạo ra em bé, chị muốn nói vậy đúng không?"
"Đúng là như vậy."
Nếu cơ chế hoạt động theo cách đó thì... quả thật chuyện sinh con là điều không tưởng. Dẫu sao thì các <Master> cũng bắt buộc phải thường xuyên đăng xuất để quay về đời thực cơ mà.
"Tuy nhiên, trên diễn đàn vẫn râm ran một giả thuyết cho rằng: 'Nếu liên tục duy trì trạng thái đăng nhập trong suốt khoảng thời gian để bào thai hình thành vững chắc bên trong tử cung, thì có lẽ người chơi vẫn có thể sinh con'."
Ra là thế. Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Một khi đã phát triển thành một sinh mệnh độc lập thay vì chỉ là vật chất di truyền bám trên tế bào trứng, thì sinh mệnh ấy sẽ không bị hệ thống xóa bỏ cùng với người mẹ. Lý thuyết ấy tôi hoàn toàn có thể hiểu được.
"Nhưng mà làm được chuyện đó thì..."
Thật sự là quá khó khăn.
Mới hôm qua đây thôi, chỉ vì bị <Nguyệt Thế Hội> giam cầm dẫn đến việc không thể đăng xuất trong chưa đầy một phần ba ngày, bản thân tôi đã cảm thấy đói meo và buồn đi vệ sinh đến mức kinh khủng rồi. Việc bắt ép một người chơi phải chịu đựng trạng thái đóng băng sinh lý ngoài đời thực đó cho đến tận lúc bào thai hình thành... một quá trình có thể kéo dài từ vài ngày đến vài tuần liền, thì đúng là chuyện bất khả thi.
"Nếu vậy, cái thai đang nằm trong bụng mẹ mà thằng bé nhắc đến..."
"Khả năng cao nhất là đứa trẻ đó là kết quả từ một mối tình vụng trộm giữa mẹ thằng bé với một Tian khác. Khả năng thứ hai là 'người cha dượng thực chất chỉ là một Tian giả danh <Master>', và đứa bé trong bụng đích thực là con ruột của hai người họ. Khả năng cuối cùng, cũng là mong manh nhất, chính là trường hợp hi hữu đáp ứng được giả thuyết chị vừa nêu."
Sau khi phân tích xong ba khả năng, tiền bối bèn bồi thêm một câu lạnh người: "Tuy nhiên, nếu rơi vào trường hợp thứ hai, mức án tử hình chắc chắn sẽ được áp dụng cho người cha. Bởi vì tại thế giới này, việc một Tian dám khai láo mình là '<Master>' là hành vi phạm pháp không thể dung thứ."
"...Nếu vậy, cá nhân em thật sự mong mọi chuyện sẽ rơi vào trường hợp thứ ba."
Dù có vắt óc nghĩ thế nào đi chăng nữa, hai trường hợp đầu tiên cũng chỉ mang lại một cảm giác không thể nuốt trô.
"Đáng buồn thay, dù sự thật có rơi vào trường hợp nào đi nữa, thì mọi thứ dường như đều không thể hướng tới một cái kết có hậu đâu em ạ."
"Tại sao lại thế ạ? Nếu đúng là trường hợp thứ ba thì sau đó chúng ta chỉ cần cố gắng đi tìm người cha dượng là <Master> đó về... A."
"Em nhận ra mấu chốt rồi sao."
Đúng vậy, giải pháp bề mặt là chỉ cần đi tìm người đàn ông đó. Thế nhưng... khả năng rất cao là người cha dượng ấy hoàn toàn không ở phía bên này.
"Lúc nãy, hai chị em ta đã nhắc đến điều khoản hạn chế đặc biệt trong các ủy thác tìm người rồi đúng chứ. Đó là quy định áp dụng cho những trường hợp muốn tìm kiếm một <Master> đã ngừng đăng nhập trong khoảng thời gian dài... hay nói theo ngôn từ của thế giới này là 'đã lặn mất tăm từ lâu'. Em hiểu lý do đằng sau quy định đó rồi chứ?"
Phải rồi. Tôi hiểu chứ.
Việc tìm kiếm một <Master> hiện đang trong trạng thái đăng xuất là điều vượt quá ranh giới không gian, tuyệt đối bất khả thi đối với các Tian. Và ngay cả khi giao ủy thác đó cho các <Master> khác đi chăng nữa... thì việc truy tìm tung tích ẩn danh của một người chơi ở thế giới thực cũng là một thử thách vô vàn khó khăn. Rất có thể, người nhận Nhiệm vụ sẽ phải chi tiền thuê hẳn cả thám tử tư thì may ra mới dò hỏi được chút manh mối.
Nhưng dẫu có tốn công sức làm đến mức đó, cơ hội tìm thấy mục tiêu vẫn vô cùng mỏng manh. Bởi lẽ, cộng đồng người chơi của Dendro nằm rải rác trên khắp năm châu bốn bể, trong khi lượng thông tin cung cấp về người cần tìm lại chỉ vỏn vẹn là chiếc tên nhân vật cùng vài đặc điểm bên trong trò chơi này mà thôi.
"Việc tìm kiếm một <Master> đã không đăng nhập trong một khoảng thời gian dài rõ ràng là một Nhiệm vụ bất khả thi. Thêm vào đó... một khi người đàn ông ấy đã chủ động rời xa <Infinite Dendrogram> lâu đến vậy, thì có lẽ bản thân người đó đã tự đưa ra quyết định nghỉ chơi vĩnh viễn rồi. Đứng trước tình cảnh ấy, chuyện thuyết phục một người đã dứt áo ra đi chịu quay lại game e rằng cũng là một chướng ngại vô cùng gian nan."
"..."
Từng lời tiền bối phân tích đều sắc bén và hoàn toàn chính xác.
Bằng chứng thực tế nhất mà tôi có thể dễ dàng nhận ra: cả những Tian lẫn các <Master> tụ tập xung quanh quầy tiếp tân lúc này đều đã sớm bỏ cuộc và đang cố tình lảng tránh, không muốn chuốc lấy rắc rối hay dính líu đến chuyện của thằng bé. Thái độ thờ ơ đó của họ cũng rất đỗi dễ hiểu.
Suy cho cùng, đối với những Tian bị giới hạn bởi không gian ảo và không hề có cơ thể thịt ở ngoài đời thực, chuyện vượt rào đi tìm người là điều bất khả thi về mặt vật lý. Còn đối với bộ phận các <Master>, tỷ lệ hoàn thành Nhiệm vụ cũng nằm ở mức cực thấp. Bản thân tôi hoàn toàn thấu hiểu được việc: đặt vào tình huống bình thường, sẽ chẳng có ma nào lại cảm thấy có ý nghĩa hay thu được lợi lộc gì khi phải cất công chạy đôn chạy đáo ngoài đời thực, cố sống cố chết đi tìm kiếm một người dưng nước lã chỉ vì chút rắc rối nhỏ nhặt xảy ra bên trong Dendro.
Lý trí thì khuyên bảo tôi nên gật gù đồng tình với cách hành xử đó thật đấy, nhưng mà...
"Tiền bối."
"Sao vậy em?"
Dẫu thấu hiểu mọi rủi ro và khó khăn ngập tràn, nhưng nếu bắt tôi phải ngoảnh mặt làm ngơ trước hình bóng cậu bé đang cúi gầm mặt khóc nức nở đằng kia... thì lương tâm của tôi không cho phép.
"Xin lỗi chị, lịch hẹn lập tổ đội của chúng ta ngày hôm nay, tiền bối có thể dời lại sang dịp khác được không ạ?"
"Tại sao thế?"
"Em quyết định sẽ nhận lời ủy thác tìm người của thằng bé."
——Bỏ mặc em ấy, tôi không thể nuốt trôi việc đó.
"...Như chị đã nói rất rõ khi nãy, đây là một Nhiệm vụ bất khả thi."
"Có lẽ là vậy ạ. Nhưng em chắc chắn không thể nuốt trôi được việc thờ ơ ngoảnh mặt làm ngơ bé ấy."
"..."
Lắng nghe quyết định kiên định của tôi, tiền bối lại đưa tay lên che miệng, dường như chị ấy đang chìm sâu vào dòng suy tư. Phản ứng chần chừ đó cũng là lẽ đương nhiên thôi. Chính bản thân tôi cũng tự nhận thức được rằng lời đề nghị vừa rồi là một đòi hỏi vô cùng ích kỷ và vô lý. Tôi thực tâm không muốn kéo một người tiền bối đàng hoàng, tốt bụng và chu đáo như chị ấy vào cái vũng lầy bất khả thi này chút nào.
"Tiền bối cứ..."
"Nếu em đã quyết tâm như vậy, chị cũng sẽ đồng hành cùng em."
Câu trả lời kiên quyết được thốt ra từ miệng tiền bối lại đi ngược hoàn toàn với mường tượng tiêu cực của tôi.
"Nhưng mà... chị làm theo em như vậy liệu có ổn không ạ?"
"Chẳng phải chị đã nói ngay từ đầu là việc lựa chọn Nhiệm vụ hôm nay sẽ giao phó toàn quyền cho em quyết định rồi sao."
Đúng là lúc nãy tiền bối có hứa hẹn như thế thật. Nhưng lời hứa đó vốn dĩ chỉ bao hàm việc lựa chọn những Nhiệm vụ đi cày cấp bình thường thôi cơ mà...
"Hơn nữa, mượn lại chính lời của em thì,"
Tiền bối lẳng lặng nâng ánh nhìn ấm áp xoáy thẳng vào mắt tôi.
"Việc để mặc em ở đây và chỉ có mình chị rời đi... cũng khiến chị áy náy lắm."
Tiền bối đã mỉm cười và nhẹ nhàng bảo tôi như thế.
"...Em chân thành cảm ơn tiền bối!"
Tôi gập người cúi đầu cảm tạ lòng tốt của tiền bối từ tận đáy lòng... rồi dứt khoát đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Tôi sải bước tiến thẳng tới chỗ cậu bé đang gục đầu khóc lóc bên quầy tiếp tân, khom người ngồi xổm xuống để tầm mắt thu về ngang bằng với em ấy. Đưa bàn tay vỗ nhẹ lên đôi vai đang run rẩy của thằng bé... tôi chậm rãi mà từ tốn cất lời.
"Anh sẽ nhận ủy thác tìm người này của em."
"...Hả?"
Cậu bé ngước khuôn mặt tèm lem nước mắt lên, thần sắc lộ rõ nét sững sờ tột độ.
Đôi mắt đỏ hoe ấy như đang thay cho lời muốn hỏi: "Anh nói thật ạ?".
Bắt lấy ánh nhìn ngập tràn hi vọng vừa được nhen nhóm đó, tôi gật đầu một cái thật mạnh... rồi dõng dạc khẳng định.
"Bọn anh nhất định sẽ đưa người cha dượng đó về cho em."
Và như thế, tiền bối và tôi chính thức bắt tay và dấn thân vào Nhiệm vụ.
Đối tượng: Nhiệm vụ bất khả thi mang tên: "Tìm kiếm <Master>".
Mục tiêu: Một Happy Ending dành cho đứa bé.
Nhiệm vụ, BẮT ĐẦU.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
