Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Episode 2: Những quái thú bất tử (Vol 2) - Chương 16: Mối nguy ở Hiện Tại và Giấc mộng ở Quá Khứ

Chương 16: Mối nguy ở Hiện Tại và Giấc mộng ở Quá Khứ

□ [Thiếu Nữ Phục Thù Nemesis]

Ngay sau khi <Counter Absorption> chặn đứng đòn tấn công của [Gouz-Maze], một cú đấm khổng lồ đã vung tới và nện trúng cơ thể Ray. Vẫn đang nắm chặt ta trong hình dạng đại kiếm, Ray bị đấm văng vút sang ngang. Cậu ấy xuyên qua những tán cây trong rừng, văng xa hơn chục mét, thân ảnh lơ lửng giữa không trung tựa như một chiếc lá khô vỡ nát.

Cảnh tượng ấy... hệt như vụ tai nạn xe tải trong ký ức của Ray.

Hệt như lúc Ray bỏ mạng lần đầu tiên dưới tay gã <Kẻ Sát Siêu Cấp> đó.

"Ray!!"

Dù ta có gọi thế nào, Ray cũng chẳng hồi đáp. Cậu ấy đã bất tỉnh. Và rồi, cơ thể vô thức của Ray chực chờ đập mạnh vào một thân cây.

"Khực!"

Ta giải trừ trạng thái vũ khí, trở lại hình dạng con người, ôm chặt lấy cơ thể Ray và nhắm nghiền mắt lại. Chỉ một chớp mắt sau, một chấn động dữ dội kèm theo cơn đau nhói chạy dọc sống lưng ta. Thân cây mà chúng ta va phải rung lên bần bật, rồi cả hai rơi phịch xuống nền đất.

"Khực... a..."

Ngay cả khi đã chạm đất, cơn đau vẫn không hề thuyên giảm. Chấn động từ việc bị kẹp giữa thân cây và cơ thể to lớn hơn của Ray dường như đã làm rạn xương sườn ta. Nhưng, Ray hiện tại chắc chắn không cảm nhận được nỗi đau này.

Nếu vậy, thì không sao cả.

"Ray!"

Ta lay gọi, nhưng Ray không mảy may có dấu hiệu sẽ tỉnh lại. Kiểm tra bảng trạng thái, HP đã tụt xuống dưới 10%, và trong mục trạng thái bất thường đang chớp tắt vô số vết [Gãy Xương] cùng với [Ngất Xỉu].

Ta vội lấy một lọ [HP Recovery Potion] từ hòm đồ của Ray và rưới lên người cậu ấy. HP cậu ta có hồi phục đôi chút, nhưng các trạng thái bất thường thì chẳng hề suy suyển.

Vết thương của cậu ta quá sâu.

Hơn nữa, với những thứ như [Potion], uống trực tiếp luôn mang lại hiệu quả tốt nhất so với việc chỉ rưới ngoài da. Thế nhưng, Ray đã bất tỉnh, dù ta có kề miệng lọ [Potion] sát môi, cậu ấy cũng không thể tự nuốt được.

"...Thứ lỗi cho ta!"

Ta ngậm [Recovery Potion] rồi mớm sang miệng Ray. Lặp lại ba lần như thế. Ta ép Ray nuốt cạn toàn bộ lượng [Potion] trong lọ. Chẳng mấy chốc, có lẽ nhờ thuốc phát huy tác dụng từ bên trong, HP của Ray đã hồi phục được khoảng 30%, những vết [Gãy Xương] nhẹ cũng đã lành lặn. Sinh lực đã ngừng tụt dốc. Dù ý thức vẫn chưa tỉnh lại, nhưng trước mắt có vẻ cậu ấy đã qua cơn nguy kịch, ta khẽ thở phào.

Nhưng mà... sau chuyện này, ta biết giấu mặt đi đâu khi nhìn Ray đây?

"...Giờ đâu phải lúc nghĩ đến mấy chuyện đó!"

Chúng ta vẫn chưa thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo.

Mặt đất rung chuyển cùng luồng áp lực đang cuồn cuộn ép tới báo hiệu sự tiếp cận của [Gouz-Maze]. Nếu bây giờ, [Gouz-Maze] phát hiện ra Ray đang bất tỉnh, cậu ấy chắc chắn sẽ bị giết.

Đúng vậy, cậu ấy sẽ bị giết mất.

"Ta tuyệt đối không để ngươi làm thế."

Đời nào ta lại để ngươi toại nguyện. Master của ta, Ray, tuyệt đối không thể bỏ mạng dưới tay một thứ như ngươi.

"...Ray."

Master của ta hiện vẫn đang bất tỉnh, tựa lưng dưới gốc cây. Ta khẽ vuốt ve má cậu ấy... rồi quay lưng bước đi.

"Ta sẽ đi câu giờ một chút."

Ta luôn tin tưởng Master của mình.

Dưới ánh hoàng hôn sau thất bại trước gã <Kẻ Sát Siêu Cập> đó, chúng ta đã cùng nhau thề ước.

Khi ấy, cả hai đều quá yếu ớt mà chẳng thể chống cự. Chính vì vậy, chúng ta đã hứa với nhau rằng lần tới sẽ cùng mạnh lên và giành chiến thắng. Ngay lúc này đây, hai chúng ta vẫn có thể sát cánh chiến đấu.

Chắc chắn, Master sẽ sớm mở mắt thôi. Vì vậy, trong chút thời gian ngắn ngủi trước lúc đó, ta sẽ câu giờ thay cậu ấy.

Có như vậy, Master và ta mới có thể giành chiến thắng.

"...Lên nào!"

Ta biến đổi từ cổ tay phải trở xuống thành một lưỡi kiếm đen tuyền. Tuy hơi nhỏ, nhưng độ cứng khi làm vũ khí cũng chẳng kém cạnh là bao so với lúc được Ray vung lên. Và rồi, trước khi [Gouz-Maze] kịp nhìn thấy bóng dáng Ray, ta đã hiện diện cản bước kẻ thù đang rầm rập lao tới.

"Ta tuyệt đối không để ngươi bước qua đâu, [Gouz-Maze]!!"

[DHISSSSIIIIUAAAAAAA!!]

Những nhãn cầu chi chít trên muôn vàn khuôn mặt khắp toàn thân [Gouz-Maze] đã ghim chặt vào hình bóng ta. Bộ đếm bên trong ta không có phản ứng. Hiện tại, hắn không di chuyển bằng oán niệm của [Đại Tử Linh] kia. Nói cách khác, hắn sẽ nhắm vào ta—một sinh vật sống—bằng một bản năng thiển cận hơn. Ta sẽ làm đối thủ của hắn, câu giờ cho đến khi Ray tỉnh lại.

"Vút!"

Dựa vào lưỡi kiếm trên tay phải, ta lao vào tấn công [Gouz-Maze]. Việc ta cần làm chỉ là xào lại những gì Ray đã làm.

Tấn công, thu hút đòn đánh của kẻ thù, và không ngừng né tránh.

Dù sức chịu đựng và sức mạnh của [Gouz-Maze] đúng là một mối đe dọa, nhưng tốc độ của hắn lại không quá nhanh. Vì vậy, ngay cả ta cũng có thể lách mình né đòn.

Thế nhưng, có những điểm ta rõ ràng thua xa Ray.

Khác biệt lớn nhất là lưỡi kiếm của ta gần như không thể gây sát thương. Với lưỡi kiếm không được bọc <Silverlight>, để lại một vết xước nông trên cơ thể hắn đã là giới hạn tối đa.

Chỉ số của ta cũng chẳng thể sánh bằng Ray. Thêm vào đó, kỹ năng duy nhất ta có thể tự mình sử dụng là <Counter Absorption> cũng đã cạn kiệt toàn bộ lượt tích trữ.

Ngược lại, sức tấn công của kẻ thù lại là đòn tất sát đối với ta. Nếu phải hứng chịu đòn đánh bằng cơ thể máu thịt này thay vì vũ khí, thân xác ta sẽ nát bấy. Chỉ cần sẩy một ly, trò đi trên dây này sẽ kết thúc thảm khốc.

Dù vậy, ta vẫn sẽ tiếp tục. Nếu ta bỏ cuộc, khả năng Ray tỉnh lại và chúng ta cùng giành chiến thắng sẽ trở về con số không.

Đó là điều mà cả ta và Ray chắc chắn đều không thể chấp nhận. Tuyệt đối không được dập tắt hy vọng. Từ khoảnh khắc ta được sinh ra, tâm niệm này đã luôn luôn rực cháy. Và chắc chắn, nó cũng tồn tại bên trong Ray.

Chính điều này đã gắn kết ta và Ray lại với nhau.

◇◇◇

□ ??? [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Tôi lập tức nhận ra mình đang ở trong một giấc mơ. Dù vẫn mang nhân dạng Avatar của <Infinite Dendrogram>, nhưng cảnh vật xung quanh cứ mờ ảo, mang lại cảm giác hệt như một Lucid Dream. Ấy vậy mà, tôi vẫn có thể nắm bắt tường tận khung cảnh và trạng thái của bản thân một cách thật tự nhiên. Chẳng hạn như... hình ảnh "bản thân tôi thuở nhỏ" đang chạy bộ ngay trước mắt, tôi cũng nhìn thấy rất rõ.

"Đây là... lúc đó sao."

Tôi cũng hiểu được rằng, đây là giấc mơ về một sự kiện trong quá khứ. Thời điểm diễn ra cũng quá đỗi rõ ràng.

Đó là mùa hè năm 2035... Gần mười năm trước tính từ hiện tại.

Tất nhiên, lúc bấy giờ <Infinite Dendrogram> vẫn chưa được phát hành, và cả tôi lẫn anh hai đều đang đắm chìm trong một tựa game khác.

Anh hai khi đó mười sáu tuổi, ảnh rất đam mê game cổ điển và võ thuật. Anh theo học tại võ đường cổ truyền do gia đình bạn của chị gái điều hành, tay nghề thăng tiến vượt bậc, và chẳng biết từ lúc nào đã trở thành một võ sĩ khá có tiếng trong các giải đấu U-17... dành cho lứa tuổi vị thành niên.

Về phần tôi, việc cày game cổ điển cùng anh hai với tôi là niềm vui mỗi ngày, và thi thoảng tôi cũng rất háo hức đi xem anh thi đấu. Vào những ngày diễn ra trận đấu, tôi luôn mang theo một tâm trạng hồ hởi xen lẫn náo nức đến nhà thi đấu.

Giống hệt như bây giờ.

"Cái này là sao đây?"

Tôi, trong hình dáng Avatar Ray của <Infinite Dendrogram>, đang lẽo đẽo đi theo bản thân mình thuở nhỏ.

"............"

Hơn nữa, đi ngay cạnh tôi còn có một kẻ lạ hoắc. Nếu phải diễn tả thì kẻ đó chỉ là một cái bóng hình người. Đó là một cái bóng trống rỗng, lơ lửng ngay giữa khung cảnh đời thường của một ngày giữa hè. Nó mang hai màu đỏ đen đan xen, toát lên một luồng khí tức u ám khó tả.

Tôi, Ray, trong bộ giáp trụ, cùng một cái bóng lững thững bước đi giữa khung cảnh ngày hè thanh bình của nước Nhật. Chính cái cảnh tượng kỳ quái đến mức ai nhìn vào cũng thấy sai sai này là lý do khiến tôi kết luận đây là một giấc mơ.

Nếu không phải là mơ thì làm gì có cái khung cảnh quái đản như thế này.

"............"

"...Nói gì đi chứ, cái bóng kia."

"T,á,i, h,i,ệ,n"

Tái hiện... Tái hiện á? Cái này là trò của ngươi à? Nghe giọng thì có vẻ là nữ, nên thoáng chốc tôi cứ ngỡ là Nemesis, nhưng linh cảm mách bảo không phải.

"M,u,ố,n, h,ỏ,i"

Không, người muốn hỏi là ta mới đúng.

"L,ư,ợ,t"

Lượt... Ý là luân phiên hỏi nhau hả?

"...OK."

Có vẻ như tôi sẽ phải trao đổi thông tin qua lại với cái bóng đỏ đen biết giao tiếp này.

"Đ,ứ,a, t,r,ẻ, k,i,a, đ,i, đ,â,u, v,ậ,y?"

"Đến nhà thi đấu, nơi diễn ra giải đấu của anh hai ta. Lúc đó..."

Lúc đó tôi đã đi đâu, và chuyện gì đã xảy ra. Dĩ nhiên là tôi biết tường tận. Kể cả chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo.

"Lúc đó là giải U-17 của 'Unkra'."

"U,n,-,C,r,a?"

Kẻ đỏ đen nghiêng đầu vẻ khó hiểu, nhưng tiếp theo là lượt tôi hỏi.

"Giờ tới lượt ta. Nếu đây là mơ thì tình trạng của ta đang thế nào? Rõ ràng ta đang giao chiến với [Gouz-Maze] cơ mà. Bị dính Death penalty rồi à?"

Cơ mà, có lẽ giấc mơ này vẫn đang diễn ra bên trong <Infinite Dendrogram>, nên cảm giác không giống Death penalty cho lắm.

"C,ò,n, s,ố,n,g,... n,g,ấ,t, x,ỉ,u"

Đang ngất xỉu à.... Này, thế thì chẳng phải tôi đang trong tình cảnh có thể xơi đòn kết liễu bất cứ lúc nào sao.

"U,n,-,C,r,a, l,à, g,ì?"

"Giải đấu võ thuật sinh tử Không Giới Hạn - Unlimited Pankration. Không giới hạn hạng cân, không phân biệt bộ môn, không có luật phạm lỗi ngoại trừ sử dụng hung khí và đe dọa, không có cách nào phân định thắng thua ngoài K.O và đầu hàng. Tên gọi tắt là Unkra."

Hình như là giải đấu võ thuật nổi tiếng bắt đầu từ khoảng năm 2027 thì phải.

Karate, Judo, Quyền Anh, Kickboxing, Sumo, Đấu vật, Muay Thái, Capoeira, Cổ Lưu Võ Thuật, và đủ mọi thể loại khác, một môn thể thao cứ như bước ra từ truyện tranh võ thuật vậy. Vì tính khốc liệt của nó mà từng bị lên án vô số lần, nhưng đến nay vẫn duy trì được độ hot.

"............"

Cái bóng toát ra vẻ rạo rực, phấn khích thấy rõ.

Kẻ này thích võ thuật à?

Hay là thích mấy trận đấu sinh tử?

"Lượt ta. Ngươi bảo là tái hiện, nhưng ngươi đang tái hiện lại cảnh này mà không biết Unkra là gì sao?"

Nemesis thì ngay từ đầu đã nắm bắt được một phần ký ức của tôi rồi.

"K,ý, ứ,c... t,á,i, h,i,ệ,n... h,i,ệ,n, t,ạ,i... c,h,ỉ, p,h,ầ,n, c,ầ,n, t,h,i,ế,t"

Kiểu như chỉ trích xuất và tái hiện phần ký ức cần thiết cho hiện tại thôi à. Cơ mà, có thể tra cứu ký ức nhưng lại không phải <Embryo>, kẻ này... rốt cuộc là ai?

Hỏi thẳng luôn thì cũng được thôi, nhưng...

"S,ắ,p, t,ớ,i, c,ó, c,h,u,y,ệ,n, g,ì, x,ả,y, r,a...?"

Hóa ra là tái hiện mà chẳng biết gì cả à.

"Xem thêm mấy phút nữa là biết ngay. Cơ mà, ta hỏi này, ta và ngươi đã từng chạm mặt nhau chưa?"

"R,ồ,i"

Vậy là có à.

"H,i,ệ,n, t,ạ,i, ở, b,ê,n, n,à,y, v,ẫ,n, l,u,ô,n, ở, c,ù,n,g, n,h,a,u..."

"Cái gì...?"

Bên này, ý là trong <Infinite Dendrogram> á? Suốt thời gian ở trong <Infinite Dendrogram> vẫn luôn ở cùng nhau... Người như thế thì chỉ có Nemesis thôi mà.

"M,ộ,t, đ,ứ,a, t,r,ẻ, k,h,ô,n,g, n,g,u,y, h,i,ể,m, s,a,o...?"

Cái bóng chỉ tay về phía tôi thuở nhỏ rồi lên tiếng hỏi.

"Không nguy hiểm đâu. Dù là mười năm trước thì hệ thống an ninh cũng được bố trí đầy đường rồi, chẳng phải lo chuyện bắt cóc."

...Robot an ninh phổ biến từ bao giờ ấy nhỉ. Hình như từ lúc tôi sinh ra là đã có rồi.

"D,ù, v,ậ,y, v,ẫ,n, c,h,ỉ, m,ộ,t, m,ì,n,h...?"

"Đang nghỉ hè mà, nhưng đối với người lớn thì vẫn là ngày thường, nên chỉ có mình ta đi xem thôi. ...Khoan đã, thế chẳng phải ngươi vừa hỏi hai lần rồi sao?"

"R,a,y, c,ũ,n,g, h,ỏ,i, h,a,i, l,ầ,n"

...Kẻ này, dẫu vẫn còn nói chuyện nhát như cáy nhưng khả năng giao tiếp đang dần trôi chảy hơn rồi đấy.

"Làm sao để tỉnh lại đây?"

"X,e,m, x,o,n,g, s,ẽ, t,ỉ,n,h"

"Xem xong cái gì?"

"C,ộ,i, r,ễ, c,ủ,a, R,a,y"

Cội... Cội rễ á?

"T,ạ,i, s,a,o, R,a,y, h,i,ệ,n, t,ạ,i, l,ạ,i, t,r,ở, t,h,à,n,h, n,h,ư, t,h,ế, s,ẽ, x,e,m"

"...Ra là vậy."

Lý do khiến tôi trở thành con người như hiện tại sao. Nếu vậy, chứng kiến chuỗi sự kiện sắp diễn ra thì sẽ rõ ràng thôi.

"Sắp đến rồi."

Nói rồi, tôi chỉ tay về phía bản thân mình thuở nhỏ đang đi phía trước. Tôi của năm tám tuổi khi ấy đã đến rất gần nhà thi đấu. Chỉ cần băng qua vạch kẻ đường, lối vào sẽ hiện ra ngay trước mắt. Tôi của năm tám tuổi đang đứng đợi đèn tín hiệu chuyển màu, lúc đó, đứng cạnh tôi là một bé gái còn nhỏ tuổi hơn.

Cô bé ấy có cài một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh, nhưng có vẻ cài chưa chặt nên chỉ một cơn gió thoảng qua cũng làm nó rơi xuống. Chiếc kẹp tóc lăn tròn, cô bé vội cúi xuống nhặt—cùng lúc đó, một chiếc xe tải lao vút qua ngã tư khi đèn xanh vẫn đang bật. Chỉ hai khoảnh khắc trước khi chiếc xe tải tông trúng cô bé, tôi của năm tám tuổi đã lao ra, chộp lấy tay và kéo em lại.

Nhưng tôi đã quá trễ, và cũng quá yếu ớt.

Sức vóc của một đứa trẻ quá đỗi nhỏ nhoi, việc kéo cả hai thoát đến nơi an toàn trước khi bị chiếc xe tải nghiền nát là điều bất khả thi. Trong tích tắc đó, hành động của tôi đơn thuần chỉ là cống nạp thêm một nạn nhân - là chính bản thân mình.

Và rồi, chỉ một khoảnh khắc sau, vụ tai nạn xe tải nghiền nát hai đứa trẻ sẽ xảy ra.

Ngay tại thời khắc đó, một bóng người từ vỉa hè phía đối diện lao ra, ôm trọn lấy tôi và bé gái rồi tung người nhảy bật lên.

Bình thường thì làm sao mà có ai kịp được. Dù có lao ra từ vỉa hè bên kia ngay khi thấy cô bé chạy ra đường, thì cũng tuyệt đối không thể nào kịp.

Thế nhưng, người đó đã làm được.

Bằng lực chân phi thường, người đó thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt, ôm lấy cô bé và giải cứu em.

Biến số duy nhất, chính là cục tạ mang tên tôi.

Chỉ vì tôi cũng lao ra, người đó buộc phải tốn thêm công sức để bế cả hai đứa. Và người đó, dù có thể bế hai đứa trẻ rồi nhảy lên, nhưng lại chậm đi một nhịp.

Tôi vẫn nhớ như in.

Sau khoảnh khắc lơ lửng trên không, một chấn động khác giáng xuống. Tôi vẫn được ôm chặt trong vòng tay, lăn lộn nhiều vòng trên mặt đất.

Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi chẳng hề cảm thấy đau đớn.

Bởi vì người ôm chúng tôi, đã luôn che chắn cho cả hai.

Tiếng la hét vang lên. Đó là tiếng la thảng thốt của những người qua đường. Ngược lại, tôi chẳng thốt nên lời. Làm sao mà tôi cất lời cho nổi.

Bởi vì người đã cứu chúng tôi... Chính là anh hai.

Anh hai đã đến đón tôi vì nghĩ rằng cũng sắp tới lúc tôi đến nơi. Và anh, người tình cờ có mặt tại hiện trường vụ tai nạn, đã cứu sống tôi và bé gái.

Cái giá phải trả chính là chân phải của anh bị chiếc xe tải quệt trúng. Nó sưng tấy tím đen đến mức ai nhìn vào cũng thấy xót xa, xương bên trong đã gãy vụn.

Lẽ ra, anh sẽ bước vào trận chung kết của giải đấu. Nhưng... ngay trước thềm trận đấu quan trọng nhất, chân anh đã bị nghiền nát.

...Chỉ vì tôi, một kẻ chẳng thể làm được gì nhưng lại cố ra tay cứu người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!