Imperfect Girl

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Oneshot - 39

39

Cho đến sau này thì tôi vẫn không biết bố mẹ U làm nghề gì. Tôi chắc nếu mình lục lọi phòng ngủ và phòng làm việc của họ thì tôi sẽ tìm ra, thậm chí là nhiều hơn cả vậy. Tôi có thể đoán mò dựa trên những gì mình đã thu thập được, nhưng sẽ không bao giờ chắc chắn.

Nhưng cái tôi thật sự muốn biết thì đã biết rồi. Bố mẹ U là người như thế nào. Cuốn sổ đó đã giải đáp tất cả. Tôi không muốn biết thêm cái gì nữa… và với nỗi đau đớn mà tôi đang phải gánh chịu chỉ từ những gì đã khám phá ra, tôi không nghĩ mình có thể chịu đựng thêm được chút nào nữa. Dù cho nỗi đau của tôi chẳng là gì khi đem so với những gì mà U phải chịu đựng mỗi ngày.

Tôi nghĩ đến một lúc nào đó, bố mẹ của U đã nhận ra sai lầm của họ trong cách nuôi dạy con cái. Cô con gái mà họ nuôi bằng sách hướng dẫn đã biến thành một kẻ lập dị.

Nhưng dù có nhận ra, họ lại cố che giấu đi sai lầm của mình. Họ gọi cái lỗi sai của mình là “con người thật” của U, và bắt U phải giấu nó khỏi họ… Họ nhồi nhét nó vào trong U, như thể những hành vi lệch lạc của U là do em ấy tự tay gây ra. Hẳn phải có một lúc nào đó mà họ quyết định sẽ nuôi dạy con mình một cách tốt hơn. Nhưng còn điều gì đáng để biết về những bậc cha mẹ như thế nữa chứ?

Tuy nhiên, phần tiếp theo cả câu chuyện sẽ không phải, “Đó là lý do tôi rời khỏi nhà U sau khi không thể tìm ra nghề nghiệp thực sự của bố mẹ em ấy.” Tôi đã không rời đi. Tôi không muốn biết thêm nữa. Tôi không muốn hiểu thêm nữa. Nhưng mà tôi cứ như vậy, không chịu rời đi, vẫn cố điều tra thêm hai căn phòng trên tầng hai. Chắc tôi coi đó là một việc “có rủi ro mới sinh lời”, nhưng nói như vậy thật không đúng… và tôi biết đó không phải cảm giác nghĩa vụ hay trách nhiệm gì.

Chắc là tôi đã biết chuyện gì đang diễn ra, một cách vô thức. Hoặc có lẽ trước giờ tôi đã luôn biết, chỉ là tôi không muốn tin.

Tôi đã biết từ lúc mình bước chân lên tầng hai rồi. Không, hãy thật lòng ở đây, tôi đã biết từ cái khoảnh khắc bị U chĩa dao vào mặt và đưa đến căn nhà này rồi. Không biết mới là lạ đấy.

Chẳng ai ngu đến mức đó cả.

Trong phòng U chẳng còn gì để tôi khai thác… và với không còn gì để mất, tôi để cuốn sổ nằm lại trên sàn và bước ra ngoài, về phía cánh cửa tiếp theo trên hành lang. Khi đó, những gì tôi làm không còn là về mong muốn biết thêm về bố mẹ U nữa. Nhưng tôi cũng chẳng làm điều đó vì niềm vui.

Căn phòng tiếp theo là một phòng ngủ cỡ lớn. Tại đó, trên chiếc giường đôi cỡ đại, một người đàn ông và một người phụ nữ nằm sõng soài, cơ thể họ đan cài chặt chẽ vào nhau.

Bọn họ bóp cổ nhau đến chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!