Imperfect Girl

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Oneshot - 44

44

Viết xong, tôi tải nốt bản cuối vào một chiếc đĩa CD, gói ghém cẩn thận, rồi đem gửi cho những nhà xuất bản ở Tokyo. Tôi có thể gửi luôn qua email và sẽ chỉ mất vài giây để nó tới được nơi, nhưng họ lại không chấp nhận gửi qua internet. Ngoài ra, việc gửi qua đường bưu điện chỉ mất một hai ngày, tôi thì lại không có gì gấp gáp, nếu có thì tôi đã ra sân bay Haneda làm một chuyến rồi.

Chẳng gì vui hơn khi công việc hoàn thành… và không gì mệt bằng những chuỗi ngày sau đó. Hai hoặc ba ngày tới chắc tôi sẽ chẳng làm gì đâu. Cơ mà với cái đống việc đang chất chồng lên nhau thế này, thì làm gì có chuyện tôi được phép dừng lại cơ chứ, và tôi cũng thật lòng không biết đã bao năm rồi tôi mới có cảm giác hưng phấn khi hoàn thành xong công việc như hôm nay. Hẳn tôi đã làm việc liên tục chỉ mong có cái ngày được thảnh thơi… Tôi đoán miễn là khi công việc thú vị hơn việc ngơi nghỉ, sẽ chẳng có gì đáng để ta phàn nàn hết.

Nhưng chí ít, tôi đã cảm thấy một chút thỏa mãn khi đem nộp bản thảo cuối cùng cho cô biên tập viên sắp rời công ty để lấy chồng, người đã nâng đỡ tôi suốt bao năm qua. Chắc chỉ là cảm giác thỏa mãn từ một phía mà thôi. Cô ấy hẳn sẽ không muốn trải qua cảm giác này đâu.

Vẫn không có gì đảm bảo là tác phẩm của tôi sẽ được in thành sách… Nhưng có công mài sắt thì thường lên kim, và theo nhiều cách, sẽ tốt hơn nếu như nó không được xuất bản. Tôi đã dựa vào thực tại mà viết nó, nên sẽ không có một chút ẩn ý nào dành cho cái kết có hậu mà tôi đã điên cuồng tìm kiếm suốt mười năm qua. Có lẽ nếu tôi biết U đang sống một cuộc đời hạnh phúc dù cho tính cánh vẫn còn bất thường như cái ngày hai đứa gặp mặt, biết đâu tôi sẽ cảm thấy nhẹ gánh. Nhưng tôi sẽ không bao giờ biết được.

Nếu một người như tôi có thể sống đến năm 30 tuổi, dù bằng cách này hay cách khác, thì có thể em ấy đã được sống một cách trọn vẹn suốt mười năm qua, dù bằng cách này hay cách kia. Và nếu điều đó là thật, thì có lẽ sáu ngày tù đày đó sẽ trở nên ít ám ảnh hơn, thay vào đó sẽ trở thành một câu chuyện thuần khiết theo cách của riêng nó.

Đó là ấn tượng của tôi sau khi viết xong tất cả.

Nhưng khi cuốn sách ấy đã hoàn thành, tôi cần chuyển hướng sang công việc tiếp theo. Một tiểu thuyết gia có rất nhiều việc phải làm ngoài việc viết tiểu thuyết. Rà soát bản bông , kiểm tra bìa sách với bìa áo , rồi phải trả lời phỏng vấn, đưa ra lời bình, và đảm bảo độ phủ sóng trên truyền thông đều là những công việc rất quan trọng… và giờ khi cái người lên lịch tất cả công việc đó cho tôi sắp lấy chồng, tôi phải đi kiếm về một người mới. Tôi cực tệ ở khoản giao tiếp xã hội, nhưng khi cần thiết thì đành phải làm thôi, không thì làm việc gì cũng khó. Là một nhà văn thì đâu phải lúc nào cũng bám rễ ở phòng làm việc đâu…

Người ta cũng từng bảo tôi nên thuê lấy một quản lý hay trợ lý riêng, nhưng ai mà tin được một kẻ ghét người lão luyện như tôi lại có thể kiên nhẫn đi tuyển người cho được? Một kẻ chẳng tin nổi ai thì không nên được đặt vào vị trí có quyền hành.

Vì những yêu cầu công việc đó, tôi quyết định lên đường tới Tokyo ngay trong ngày... Nhưng ngặt nỗi tôi chẳng thể nào xoay xở nổi một tấm vé máy bay, nên đành phải ngậm ngùi đặt vé tàu cao tốc. Và tất nhiên, đúng là họa vô đơn chí, tôi nhận được email từ cô biên tập viên cũ, người lẽ ra phải có mặt ở đó để hỗ trợ tôi bàn giao công việc, nói rằng buổi gặp mặt chuẩn bị cho đám cưới của cô ấy đang bị kéo dài quá giờ. Tóm lại là cô ấy sẽ đến buổi hẹn muộn. Tôi ngồi lầm lũi ở sảnh một khách sạn tại Tokyo, thầm nghĩ email thật là một phương tiện chẳng mấy phù hợp để trao đổi những chuyện quan trọng như thế này, nhưng tôi cũng thừa hiểu mình không thể phàn nàn về điều đó ngay trong email được. Với tư cách là một nhà văn chuyên nghiệp, nếu tôi mà càm ràm trong thư hồi đáp thì trông chẳng khác nào tôi đang thực sự nổi khùng... đó là chưa kể nó còn làm lộ ra cái tính trẻ con của một gã đàn ông đã ba mươi tuổi đầu.

Ấy vậy mà, tôi đột nhiên bị đẩy vào thế phải tự mình đối diện với buổi gặp mặt đầu tiên với một biên tập viên mới, một người mà tôi hoàn toàn không quen biết, và tệ hơn cả là tôi phải đơn thương độc mã tự xoay xở lấy mọi chuyện. Nhiệm vụ này quá khó khăn làm tôi tha thiết trở về nhà. Người ta đồn rằng biên tập mới của tôi là dân mới vào nghề, nên sẽ càng không có chuyện tôi tình cờ gặp họ ở bộ phận biên tập… Tôi cũng nghe đồn người đó là một siêu sao đích thực, với sự nghiệp thường chỉ xuất hiện trong những cuốn tiểu thuyết mà tôi viết, người mà chỉ vừa mới vào làm lúc đầu năm mà đã để lại dấu ấn trong ngành… Càng khiến tôi muốn bỏ của chạy lấy người.

Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Tôi xách vali và đứng dậy, nhưng rồi, một giọng nói chợt vang lên,

“Anh có phải là anh Kakimoto không ạ?”

Tôi để vuột mất thời cơ bỏ chạy rồi.

Một vị đắng chát nảy nở trong lòng, tôi quay đầu lại và thấy một cô gái trẻ, người đang đứng khép nép với đôi bàn tay đan vào nhau. Em ấy mặc một bộ vest đã cũ mà tôi đoán là đã mua để phục vụ cho buổi phóng vấn xin việc, và thú thực thì trông cũng khá là hợp.

Dường như em ấy cũng chung nỗi bất an với tôi khi người phụ trách của cả hai vẫn chưa xuất hiện; em ấy cứ nhấp nhổm đầy bồn chồn, dáng vẻ trông thật khả nghi. Dẫu vậy, đôi mắt em ấy vẫn ánh lên một sức sống tràn trề, rất mực tương xứng với tuổi trẻ của mình.

Có vẻ em ấy thuộc tuýp người trẻ ngây ngô, vẫn còn tin rằng nhà văn là những bậc đáng kính, và nếu là thật, thì tôi có trách nhiệm giúp em ấy tỉnh ra. Chỉ nghĩ đến đó thôi là lòng tôi đã trĩu nặng. thế nhưng, chẳng chút đoái hoài đến sự hỗn loạn đang diễn ra trong đầu tôi,

“Chào anh. Tên em là Yuugure Yuu.”

Em ấy là người mở lời trước.

“Em là một độc giả trung thành của anh kể từ khi còn bé. Em rất vui vì được gặp mặt anh như thế này. Em mong chúng ta sẽ có thể đạt được nhiều điều, và em hi vọng sẽ được nghe thêm nhiều tiểu thuyết hay ho và thú vị từ anh.”

Tôi không khỏi ấn tượng khi một người trẻ tuổi như thế lại có cung cách cư xử chỉn chu đến vậy. Đáng nhẽ tôi nên bắt bẻ là “đọc” tiểu thuyết chứ không phải “nghe”, nhưng tạm thời tôi sẽ cho qua vậy. Sau cùng thì em ấy là một biên tập viên siêu sao mà. Hẳn là do em ấy được bố mẹ giáo dục rất bài bản.

Nhưng tôi chẳng là gì ngoài một kẻ thua cuộc cay cú, nên chắc là tôi phải đáp lại em ấy bằng một lời chào lễ phép thôi. Câu chào mà tôi đã để ngỏ suốt 10 năm qua.

“Rất vui được gặp em.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Galley proofs (Bản bông): Đây là thuật ngữ chuẩn trong ngành in ấn và xuất bản Việt Nam. Nó là bản in thử cuối cùng sau khi đã dàn trang để tác giả và biên tập viên thực hiện khâu soát lỗi cuối (final proofreading) trước khi đem đi in hàng loạt. Dust jackets (Bìa áo): Là lớp bìa rời bọc bên ngoài các cuốn sách bìa cứng (hardcover). Ở Việt Nam, các dòng sách đặc biệt hoặc sách cao cấp thường có phần bìa áo này để tăng tính thẩm mỹ và bảo vệ sách.