33
Trẻ con rất đáng sợ, chúng sẵn sàng nói những gì mà người lớn không dám với không một chút do dự nào. Chẳng phải nể nang, U đánh phủ đầu ngay, “Anh bốc mùi quá.”
Nhưng ngày Chủ Nhật hôm đó là ngày thứ năm tôi bị giam cầm. Tôi chưa tắm lấy một lần nào. Đến thay quần áo cũng không.
Nếu không muốn bốc mùi thì tôi chì còn nước phẫu thuật cắt bỏ tuyến mồ hôi của mình thôi.
Đó còn chưa kể đống máu khô bám trên quần áo tôi nữa. Tôi thì thấy quen rồi, nhưng có vẻ như Uthì không.
Nhưng có khi U không hề nhạy cảm đến mức đó. Em ấy có lẽ đã ngửi thấy mùi hôi từ nhiều ngảy rồi, bởi vì đâu có chuyện đến tận Chủ Nhật tôi mới bốc mùi hôi. Chắc em ấy đã chịu đựng cho đến khi nào không chịu nổi nữa.
Nhưng nói thẳng ra như vậy thì chí mạng quá…
Với tư cách là một nhà văn, tôi luôn cố gắng tuân thủ thời gian biểu hết mức có thể, nhưng ngay cả tôi cũng có những lúc rơi vào giai đoạn gọi là "nước rút". Những lúc như thế, đôi khi tôi rơi vào tình trạng chẳng còn tâm trí hay thời gian đâu mà tắm rửa... và không giống như chuyện ăn hay ngủ, nhịn tắm thì cũng chẳng chết ai... Nhưng nói một cách công tâm, đó là lần đầu tiên tôi nhịn tắm suốt năm ngày trời, một kỷ lục mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa phá vỡ. Vậy nên, tôi dám chắc là cái mùi lúc đó cũng "nghiêm trọng" lắm, thành ra tôi chẳng thể trách U vì đã quá thẳng thắn như vậy. Ngược lại, lẽ ra tôi phải thấy biết ơn vì em ấy đã kiềm chế được đến tận lúc đó mới đúng.
Không, đợi đã nào, tại sao tôi lại thấy biết ơn cơ chứ? Là tại U mà tôi mới phải không tắm trong suốt năm ngày mà.
“Em có bài tập phải làm, nên anh mau đi tắm đi.”
Sau khi thông báo mình đã ăn xong, đó là thứ tiếp theo em ấy nói, như thể không chịu nổi được nữa.
Em ấy đủ lịch sự để cảm ơn trước mỗi bữa ăn, nhưng lại không tự dọn sau khi ăn xong, nên là cái tủ, chốn linh thiêng của tôi, càng ngày càng lắm rác. Tôi đã cố nhét tất cả vào trong một ciếc túi nylon mỗi khi U rời đi, nhưng vì không vứt ra ngoài được nên rác lại chồng thêm rác.
Tôi có thể nhờ U vứt ra phòng khách giúp mình, nhưng tôi không biết điều đó có lại làm em ấy bị kích động hay không. Tôi thì lại không ưa mạo hiểm cho lắm.
Mối quan hệ của chúng tôi đã tiến triển đến độ em ấy mời tôi đi tắm… và thật tình, con dao đó giờ chỉ còn mang tính hình thức thôi… và tôi thực sự không muốn quay lại như trước chút nào. Mặc dù bạn có thể nói em ấy bảo tôi đi tắm là vì không chịu nổi mùi hôi của tôi nữa…
“Lối này,” em ấy nói, kéo phần tay áo của tôi. Tôi cuối cùng đã có quyền hợp pháp (hợp pháp sao? Cách dùng từ lạ quá) đi lại bên trong căn nhà này, thậm chí còn không bị chĩa dao, chỉ đơn giản là bị kéo tay áo mà đi.
Mọi chuyện diễn ra dễ dàng đến đáng ngạc nhiên… nhưng đó là thành quả kết tinh sau năm ngày, tôi đoán vậy. Một sự kếp hợp từ sự mệt mỏi của U sau khi giam cầm tôi, thái độc phục tùng hoàn toàn của tôi, và từ việc tôi chẳng thèm tẩu thoát khi có cơ hội.
Chúng tôi đi một quãng ngắn ra hành lang để đến chỗ phòng tắm kiêm luôn phòng vệ sinh. Trong đó là những chiếc khăn tắm màu trắng xếp thành chồng… Nhưng điểm nổi bật hơn cả là những chiếc khăn tắm và những bộ quần áo được nhét chật kín trong thùng đựng.
Lý do thì rất dễ nhận ra.
U là một cô bé học lớp bốn. Em ấy biết cách tự tắm rửa, nhưng không biết cách dùng một chiếc máy giặt. Nên em ấy cứ để quần áo ở đó sau khi cởi ra.
Căn nhà này có vẻ đầy đủ tiện nghi, và tôi khá chắc U có thừa quần áo và khăn tắm để dùng… nhưng sớm muộn thì chúng cũng sẽ hết thôi.
Hôm đó là Chủ Nhật, và chuỗi ngày tù đày của tôi sắp chấm dứt, nhưng còn đó một dấu hiệu cho thấy cuộc sống một mình của U chẳng có gì là bền vững từ thuở ban đầu.
Tôi đã nghĩ đến chuyện dạy em ấy cách dùng máy giặt trước khi rời đi, nhưng tôi biết làm thế thì hơi bao đồng quá. Với lại, cố dạy kỹ năng sống cho một đứa trẻ tiểu học để làm gì cơ chứ? Tôi đâu có phụ trách việc "huấn luyện làm cô dâu" cho em ấy đâu, mà cái khái niệm đó vốn dĩ cũng đã lỗi thời từ đời tám hoánh nào rồi. Tôi cũng chẳng nghĩ việc dạy em ấy cách chuẩn bị nước tắm là cần thiết.
Ngay tại đó, tôi đã hỏi U một câu. Thời điểm thì đúng là kỳ quặc thật, nhưng khi bàn về chủ đề kỹ năng sống và khả năng sinh tồn, tôi buộc phải biết. Kể cả khi tôi hỏi một người lớn, hay một đứa trẻ không phải là U, thì đó cũng là câu hỏi mà tôi không kỳ vọng sẽ nhận được một câu trả lời thẳng thắn... nhưng tôi vẫn cứ phải biết. Tôi cảm thấy mình có thể hiểu em ấy hơn một chút nếu tôi có thể làm sáng tỏ phần nào điều khiến em ấy trở nên khó hiểu đến vậy.
Vậy là, tại phòng tắm trong lúc chuẩn bị tắm, tôi đã hỏi em ấy: Tại sao ngày thứ hai đó em lại đưa hết phần cơm trưa ở trường cho anh, thay vì chỉ là một nửa?
“Bởi vì em nghĩ anh có thể sẽ chết. Một lần nữa.”
Câu trả lời của U đến ngay tức khắc, và em ấy chẳng hề có vẻ gì là ngần ngại khi cho tôi biết điều đó.
Nhưng, "lại một lần nữa" ư?
Khi tôi bảo em ấy giải thích rõ hơn, U nói: “Nó đã chết lâu lắm rồi. Con mèo em từng nuôi. Em không muốn thấy ai chết thêm lần nữa. Với tư cách là chủ nhân, em phải chịu trách nhiệm.”
Nói đoạn, U rời khỏi phòng tắm. Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết có hẳn một mạch suy nghĩ như thế đằng sau hành động của em ấy, đặc biệt là với cái lý lẽ cụ thể đó.
Vẫn còn rất nhiều lỗ hổng, nhưng tôi đã cố gắng lấp đầy chúng bằng tất cả trí tưởng tượng của một kẻ nuôi mộng văn chương. Đại khái, điều tôi đúc rút ra là: Cách đây rất lâu (chà, bất cứ thứ gì được coi là "lâu" đối với một học sinh tiểu học), U từng nuôi một con mèo và nó đã chết. Có lẽ em ấy đã quên cho nó ăn hay đại loại thế. Và tôi đã gợi nhắc U về sự thất bại trong việc nuôi thú cưng của mình.
Điều đó chứng minh rằng có một lý do đằng sau hành vi cực đoan của em ấy. Dù vậy, nó vẫn hơi quá cực đoan, nhưng ít ra thì cũng có lý do.
Tuy nhiên, tôi không chắc em ấy đã suy nghĩ thấu đáo về hậu quả hành động của mình. Tôi không biết em ấy còn bao nhiêu bài tập về nhà chưa làm, nhưng bất kỳ con thú cưng nào bị bỏ lại một mình trong phòng tắm chắc chắn sẽ bỏ chạy. Về cơ bản, U rất thiếu kỹ năng trong cả việc nuôi thú cưng lẫn giam giữ con người.
Em ấy không còn trông giống một con quái vật nữa.
Em ấy cũng không còn trông giống một đứa trẻ có vấn đề về đầu óc.
Sau ngần ấy thời gian, U bắt đầu trông giống như một học sinh lớp bốn bình thường... Nhưng tôi chỉ còn cách khoảnh khắc nhận ra mình đã lầm to chừng vài phút nữa thôi.
Tôi cởi bỏ quần áo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
