Chương 34: Làm "Thiếu nữ văn chương" cũng khổ lắm
“…………”
Với cái bụng vẫn đang kêu gào biểu tình, tôi lết xác đến thư viện.
Người ta bảo con người mới chỉ bắt đầu ăn ba bữa một ngày gần đây thôi.
Ngày xưa, hai bữa là đủ sống rồi.
Thế nên chắc là ổn thôi. Làm ơn, đừng có sôi bụng lên lúc này, tôi xin đấy (cầu nguyện).
“……”
Vốn chẳng quen làm việc gì khác ngoài học, tôi nhất thời thấy lúng túng.
Nhưng đây là thư viện mà. Bước tiếp theo quá hiển nhiên còn gì.
Đúng rồi, đọc sách thôi! (Đến lúc rồi đấy).
“……A.”
Tôi nhặt một cuốn sách khác của cùng tác giả với bộ phim live-action "rác phẩm" mà tôi xem gần đây… nhưng đây là một tác phẩm khác.
Nó cũng không phải cuốn tôi thấy trong thư viện lần trước.
Thể loại đã chuyển từ trinh thám sang kỳ ảo.
Tác giả này viết đa dạng thật đấy. Và việc cuốn nào cũng được xuất bản chứng tỏ năng lực cũng không phải dạng vừa.
Vì đã được diễn đàn chốt kèo là sau này sẽ thử sức với sở thích viết tiểu thuyết, nên tôi sẽ đọc cuốn này theo kiểu vừa học hỏi vừa giải trí.
Vì lần này không phải tự học nên tôi không ngồi vào mấy bàn cá nhân có vách ngăn.
Tôi chọn một chiếc bàn dài dành cho bốn người.
Dù là thể loại khác, nhưng văn phong của cùng một tác giả thì vẫn rất đặc trưng.
Có thể gọi đó là chữ ký riêng của họ.
Ví dụ, tác giả này luôn xây dựng một nữ chính kiểu mọt sách trong các tác phẩm của mình.
Cả ba cuốn tôi đọc cho đến nay đều thế.
…Bạn hỏi nhân vật đó trong phim live-action ra sao á? Cô ấy bị biến thành một nàng "gal" tóc vàng hoe, ăn chơi nhảy múa (chẳng hiểu kiểu gì luôn).
Tôi thực sự ước mình có thể xóa sạch ký ức đó khỏi đầu.
…Sau này khi học vẽ xong, tôi nhất định sẽ thiết kế lại tạo hình cho các nữ chính này. Quyết định vậy đi—
“……!”
Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm, chiếc ghế đối diện tôi khẽ được kéo ra. Và người ngồi xuống đó là—
“…!”
Là Momiji-san. Đây là lần đầu tôi gặp lại cậu ấy kể từ vụ ở hiệu sách.
Cậu ấy lặng lẽ mở sách ra và bắt đầu đọc trong thinh lặng.
“……”
“……”
Tôi cứ ngỡ là vậy.
Nhưng tôi không thể gạt bỏ cảm giác là cậu ấy đang nhìn mình.
Dù tóc mái dài che khuất đôi mắt, nhưng… tôi biết cậu ấy đang nhìn về phía này. Bản năng mách bảo tôi thế.
Tôi thậm chí còn thấy cậu ấy khẽ liếc qua dựa theo chuyển động của đầu.
“……A.”
Và rồi tôi nhận ra.
Cậu ấy cũng đang cầm một cuốn sách của cùng tác giả với tôi.
Đó chính là cuốn cậu ấy đã đọc ở thư viện lần trước!
“……”
“……”
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
Tôi thấy vui.
Thật tốt khi biết có người khác cũng trân trọng tác giả này. Tôi đã nhận ra điều đó khi đi xem phim với Hatsune-san.
Niềm vui khi tìm đươc người cùng cảm nhận.
[Tớ muốn làm bạn với cậu, Icchi!]
[Cậu bây giờ khác rồi, Toumachi.]
Đó là những gì họ đã nói với tôi.
Nếu một kẻ luôn cô độc như tôi thực sự có thể thay đổi như những lời ấy…
Tôi bỗng thấy mình có đủ can đảm để thử bắt chuyện với Momiji-san.
“……”
“……”
Nhưng bằng cách nào đây?
Đây là thư viện.
Liệu có ổn không nếu bắt đầu một cuộc hội thoại ở đây? Mọi người xung quanh đều đang thì thầm, nhưng nhỡ đâu cậu ấy không thích thì sao. …
Nếu tôi sai, chuyện này sẽ thành thảm họa mất.
Tôi sẽ đứng dậy, và nếu cậu ấy vẫn liếc nhìn tôi, tôi sẽ bắt chuyện.
Còn nếu may mắn, biết đâu cậu ấy sẽ bắt chuyện với tôi trước.
***
【Tôi sẽ thay đổi bản thân dựa theo >>5 Phần 6】
110: Username: 1
Khẩn cấp: Làm sao để một người yêu sách chú ý đến mình?
111: Username: Anonymous in Love
Ông đang ở đâu?
112: Username: 1
Trong thư viện. Nên là không được làm loạn đâu đấy.
113: Username: Anonymous in Love
Ăn một cái Big Mac đi.
114: Username: Anonymous in Love
Nhảy Moonwalk vào phòng.
115: Username: Anonymous in Love
Đọc sách ngược (trong khi đang trồng cây chuối).
116: Username: 1
Ok, hiểu rồi. Tôi sẽ làm hết.
117: Username: Anonymous in Love
DỪNG LẠIIIII!!!!!!
118: Username: Anonymous in Love
Xin lỗi, xin lỗi mà.
119: Username: Anonymous in Love
Lol.
120: Username: Anonymous in Love
Số 1 là kiểu người nói là làm thật đấy (đáng sợ vãi).
121: Username: 1
Hả? Không cần làm à?
122: Username: Anonymous in Love
Thật sự xin lỗi ông.
123: Username: Anonymous in Love
Tự nhiên thấy tội lỗi quá.
124: Username: 1
Thế rốt cuộc tôi nên làm gì? (Reset lại cuộc hội thoại).
125: Username: Anonymous in Love
Tùy vào thể loại, nhưng hãy bắt đầu bằng cái gì đó thật ngách — kiểu mà chỉ dân đọc chuyên sâu mới biết ấy.
126: Username: Anonymous in Love
Cái cô nàng yêu sách đó đang đọc gì? Kỳ ảo? Lịch sử?
127: Username: 1
Là trinh thám.
128: Username: Anonymous in Love
Ồ, nếu vậy thì thử cái này xem—
***
“…!” Khi tôi tắt diễn đàn và quay lại thực tại, cậu ấy vẫn ở đó.
Thay vì ngồi đối diện Momiji-san, tôi chọn một chỗ trống gần đó.
Câu trả lời tôi rút ra sau khi tham khảo diễn đàn: Tôi sẽ đọc một cuốn sách hiếm và cực kỳ khó nhằn mà chỉ những "mọt sách" thực thụ mới biết.
Không được chọn mấy cuốn ăn khách. Phải là cuốn mà chỉ dân chuyên mới nhận ra. Nếu tôi đọc nó ngay trước mặt cậu ấy, cậu ấy tự nhiên sẽ thấy tò mò.
Kiểu như: “Ồ, cậu cũng đọc cuốn đó à? Khá đấy.” Đó là phong thái mà tôi hướng tới (hy vọng thế).
“……”
Thế là, tôi ngồi xuống vị trí cách cậu ấy ba chỗ về phía chéo.
Rồi tôi mở cuốn sách đang cầm trên tay ra.
Tôi không ngờ là ở đây lại có nó, một trong những cuốn được gọi là "kì quặc".
“…!”
Oa. Cậu ấy chắc chắn đang nhìn về phía này.
Tầm này thì tôi gần như dám khẳng định rồi.
Nhưng tôi không muốn tự luyến quá sớm. Thêm nữa, tôi đã cầm sách lên rồi thì cũng nên thử đọc thật sự xem sao.
Được rồi, bắt đầu nào—
“Ư…”
Khó nhằn thật sự.
Cuốn này cực kỳ khó đọc, và thành thật mà nói là mệt não kinh khủng.
Đây là cuốn sách thuộc thể loại "Phản-trinh-thám" (Anti-mystery).
Dù là tiểu thuyết trinh thám nhưng nó cố tình phá vỡ mọi quy tắc — kiểu như phá hủy cấu trúc dẫn truyện truyền thống, mấy cái mánh khóe vô lý đùng đoàng, và thậm chí là đổ lỗi cho chính độc giả là hung thủ.
Đây là loại sách chỉ dành cho những người đã "nhai" nát hàng tấn tiểu thuyết trinh thám rồi.
Đương nhiên, với một kẻ nghiệp dư như tôi, chẳng đời nào tôi thấy nó hay được.
Không phải lỗi tại sách.
Lỗi tại tôi chọn nó thôi.
“………”
Tệ rồi đây (run sợ).
Momiji-san vẫn đang nhìn tôi… chằm chằm. Tôi có thể cảm nhận được.
Cảm giác này gần như là… phấn khích? (Chắc tôi bắt đầu trở nên kì quặc rồi).
Cuốn sách này chắc chắn sẽ rất cuốn hút với ai đã đọc nhiều truyện trinh thám.
Còn với tôi, nó là một mớ hỗn độn gây lú lẫn.
Nhưng với cậu ấy, một người có kiến thức sâu rộng về thể loại này, cuốn sách này có lẽ là một thứ cực phẩm.
…Ít nhất là tôi hy vọng thế (lo lắng).
Thực tế là ngay lúc này, cậu ấy có vẻ đang hoàn toàn dán mắt vào cuốn sách tôi cầm.
Momiji-san chắc hẳn phải đọc rất nhiều sách mới đạt đến trình độ này.
“……”
“…được rồi.”
Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy xấu hổ vì sự thiếu kinh nghiệm của mình so với cậu ấy.
Cuốn này — tôi sẽ quay lại sau khi đã tích lũy đủ "kinh nghiệm trinh thám" (logic game RPG).
Giờ là lúc rút quân. Tôi sẽ đem sách trả lại kệ.
Khi bước đi, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của cậu ấy xuyên thấu qua lưng mình.
Tôi biết mà, chẳng cần quay lại cũng biết.
“…Được rồi.”
Cậu ấy không nói gì với tôi.
Nhưng — nếu tôi đã khơi gợi được sự chú ý của cậu ấy đến mức này thì cũng ổn rồi.
Tiến lên thôi nào.
Ngay cả trong thư viện thì một cuộc trò chuyện ngắn cũng chẳng vấn đề gì.
Trang bị cuốn sạch "kì quặc" nổi danh thế giới này (Điểm quyến rũ +5), tôi bước về phía cậu ấy.
“…!?”
“…”
Tôi trả sách về kệ và tiến lại gần Momiji-san.
Cậu ấy nhận ra tôi và với vẻ mặt giật mình, vội vàng vùi mặt sâu vào cuốn sách của mình.
…Liệu có ổn không đây?
Tôi tự hỏi, nhưng đã đến nước này thì không thể lùi bước.
Nếu tôi chần chừ lúc này, "tôi" của ngày mai cũng sẽ lại nhát cáy mà thôi.
“À, xin lỗi… tớ có thể nói chuyện với cậu một chút được không—?”
Tôi lấy hết can đảm và lên tiếng.
Tôi hướng lời nói về phía cậu ấy, người trông như đang đắm chìm trong thế giới của cuốn sách.
A, nếu tôi có dù chỉ một chút cơ hội để Momiji-san có cảm tình với mình, có lẽ tôi sẽ có thêm một người bạn để cùng thảo luận về tác phẩm.
Nhưng — thế giới này thật khắc nghiệt.
“—A! X-xin lỗi, tớ…”
“Hả?”
Giọng cậu ấy bé tí ti và run rẩy. Một sự từ chối rõ ràng.
Cậu ấy ngay lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bỏ mặc tôi — kẻ bất hạnh với mái tóc cầu vồng (đang dần mất đi độ sáng) — bơ vơ một mình.
Cảm giác như có thứ gì đó vừa bị tước đoạt khỏi tôi vậy.
Cái biển báo "Cấm nói chuyện" vốn ở xa tít giờ bỗng hiện rõ mồn một trước mắt.
Và rồi—Tùng-tùng-tùng—
“……”
Tiếng chuông vang lên, báo hiệu chỉ còn 5 phút nữa là hết giờ nghỉ.
Nếu tôi đi vệ sinh rồi quay lại lớp, chắc chỉ còn lại 3 phút.
Sau đó còn phải lấy sách vở ra nữa thì chắc chắn là không kịp ăn trưa rồi.
Tôi muốn ăn! Tôi muốn ăn cơm cơ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
