I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

"- Thật sự rất thích!" - Chương 40: Những người bạn Cầu Vồng

Chương 40: Những người bạn Cầu Vồng

“Momo Hatsune”… Tôi kéo chiếc ghế có dán tên mình rồi ngồi xuống.

Hôm nay, tôi mong chờ đến trường hơn mọi khi.

Bởi vì tôi sắp được trò chuyện với người bạn mới của mình — Icchi.

Tôi còn có buổi tập câu lạc bộ, nên nếu có thể tranh thủ chút thời gian trước giờ vào lớp thì tốt biết mấy…

…Nhưng.

“Cứ thoải mái nói bất cứ chuyện gì đi nhé☆”

“Vâng?”

“Vâng cái gì mà vâng, đồ ngốc này!”

“Ah.”

“Ha, hahaha! Toumachi, cậu buồn cười thật đấy!”

Ngay từ sáng sớm.

Cậu ấy đã bước vào lớp cùng một "tổ hợp" mà bình thường tôi chẳng bao giờ dám hình dung tới:

“Rio Hiiragi” và “Ichigo Yumesaki”.

Cả hai đều là những nhân vật tầm cỡ, không chỉ trong lớp mà là khắp cả khối.

Tôi nghe các anh tiền bối ở câu lạc bộ bóng rổ nói rằng mạng lưới quan hệ của Hiiragi rộng đến đáng sợ.

Từ Hội học sinh, các anh chị khóa trên cho đến cả cựu học sinh, đâu đâu cũng có người của cậu ấy.

Tóm lại, đắc tội với Hiiragi là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Còn Yumesaki thì… nói chung là rất đáng sợ.

Một vẻ đẹp sắc sảo lấn át sự dễ thương, lúc nào cũng im lặng và tỏa ra luồng áp lực khiến người xung quanh không tự chủ được mà lùi bước.

Và — hai người đó lại cực kỳ thân thiết, dính lấy nhau từ tận năm nhất. Có lời đồn rằng họ còn gây áp lực với giáo viên để được ngồi cạnh nhau nữa cơ.

“…Mình không thể nào chen ngang vào đó được…”

Tôi vốn đã không giỏi đối phó với kiểu người như họ, mà việc nhảy vào giữa vòng vây đó lại càng là chuyện không tưởng.

…Thực lòng tôi rất muốn tự mình tới bắt chuyện, nhưng tại sao Icchi lại trở nên thân thiết với hai người đó đến vậy chứ?

Tuần trước rõ ràng giữa họ vẫn chưa hề có chút sợi dây liên kết nào cơ mà.

“…Chào buổi sáng, Momo. Cậu ổn chứ?”

“! Chào buổi sáng. Ừ, tớ ổn. Cảm ơn cậu nhé.”

Khi tôi còn đang mải chìm trong mớ bòng bong thì Ayanon xuất hiện.

Chỉ có thiên thần ấy mới có thể xoa dịu tôi lúc này. Đúng vậy, nếu tôi không chủ động nắm bắt, thì tôi sẽ mãi chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc…

“Cậu nghĩ cậu ấy có quanh đây không?”

“Không có đâu! Cậu ấy lúc nào cũng lủi thủi học một mình, chẳng giống kiểu người thích tụ tập chút nào.”

“Nghe mà tan nát cõi lòng luôn á.”

“Gah, ngược lại mới đúng chứ, phì…”

….

Hai người đó vẫn nhất quyết không rời Icchi nửa bước.

Một người, hai người, rồi ba người.

Tiếng cười nói rộn rã cứ thế vang lên, và…

“…Này, Momo. Cậu thật sự ổn chứ?”

“Ừ, ừm…”

Tôi đã rất nỗ lực để kết bạn, vẫn còn bao nhiêu điều muốn sẻ chia.

Tôi muốn đưa chiếc DVD đang nằm trong túi cho cậu ấy.

Vậy mà, Icchi lại bị hai người đó "độc chiếm" mất rồi.

“Bạn gái, bạn gái… bạn gái rốt cuộc là cái gì cơ chứ…?”

“Hahahaha! Toumachi hỏng luôn rồi kìa!”

“Phì, haha…”

-Ding dong—

Tiếng chuông báo giờ học vang lên hòa lẫn vào những giọng nói đùa cợt.

Tâm trí tôi rối bời với đủ loại cảm xúc không tên.

Nhưng không sao, vẫn còn giờ nghỉ trưa… chắc chắn là ở sân trường rồi.

Cậu ấy đã hứa ngay trước mặt tôi như thế mà.

Tiết bốn.

Tôi bắt đầu gục gật trong tiết Toán — môn học mà tôi dốt đến thảm hại.

Cố kìm nén cơn buồn ngủ đang bủa vây, tôi thầm đếm ngược từng phút cho đến khi kết thúc tiết học.

Sắp rồi, sắp được gặp cậu ấy rồi…

Ding dong—

“Hôm nay đến đây thôi.”

Ngay khi giọng thầy giáo vừa dứt, Icchi đổ gục xuống bàn.

Và rồi…

“…À, I-Icchi–”

Khi tôi vừa định lấy hết can đảm để gọi tên cậu ấy.

“Ơ, đâu mất rồi…?”

Dù tôi có nhìn vào chỗ ngồi trống, dù có nhìn quanh lớp học bao nhiêu lần đi nữa, bóng dáng cậu ấy cũng đã tan biến từ lúc nào.

“……Ư.”

“?? Momo, cậu vẫn không thấy khỏe ở đâu à?”

“……Không có gì đâu.”

“Không có gì sao mặt cậu lại như sắp khóc thế kia?”

“……Ư.”

“Hầy… đúng là hết cách với cậu mà.”

Suốt giờ nghỉ trưa, tôi nằm cuộn mình, gối đầu lên đùi Ayanon trên chiếc ghế băng ngoài sân trường.

Cảm giác ấm áp này, lẽ ra phải là "hạnh phúc" chứ nhỉ?

Nhưng rốt cuộc, Icchi đã không đến. Tôi đã biết ngay từ đầu rồi mà.

Với cái đà này, cậu ấy làm sao mà đến được cơ chứ.

“À mà, tiết sau là Mỹ thuật đúng không?”

“……!”

“Ồ? Cậu mong chờ nó đến thế sao?”

“Ừ-ừm.”

Đúng thế.

Tiết sáu là môn tự chọn Mỹ thuật.

Tôi biết chắc Icchi cũng chọn môn này.

Quan trọng hơn, hai cô bạn Gal kia đều học Âm nhạc.

…Lần này chắc chắn mình sẽ làm được.

Mình sẽ nói chuyện với Icchi, và cuối cùng cũng đưa được chiếc DVD đang nằm trong túi này cho cậu ấy…!

…Tôi đã bước vào tiết sáu với niềm hy vọng nhen nhóm như thế.

Vậy mà, đời không như là mơ—

“Ừm...”

“!”

“Ơ...”

“……Cậu cứ ngồi đi.” “……!”

Icchi đến sát giờ.

Và một cô gái khác đã nghiễm nhiên ngồi cạnh cậu ấy.

Nếu nhớ không lầm, đó là Momiji-san — thành viên ban thư viện, người lúc nào cũng lặng lẽ với một cuốn sách trên tay.

Cậu ấy cũng giống như Icchi, luôn tỏa ra một sự xa cách khó lòng chạm tới.

Vậy mà lúc này đây, Icchi và Momiji lại ngồi sát bên nhau, bao bọc bởi một bầu không khí riêng tư đến kỳ lạ.

Họ không nói chuyện, nhưng lại liên tục truyền tay nhau những mảnh giấy nháp.

Mỗi lần nhận giấy, Momiji lại đỏ mặt, ánh mắt tràn đầy sự háo hức mà hướng về phía cậu ấy.

—Một thế giới riêng tư đến mức tôi không cách nào chen chân vào nổi!

“……Ư…”

“Momo…?”

Đủ rồi.

Như thế là quá đủ để tôi hiểu rồi.

Ngay cả khi không có tôi, Icchi vẫn có rất nhiều những người bạn tốt.

Cậu ấy bận rộn đến mức tôi còn chẳng tìm thấy một khe hở nào để chen vào.

Cậu ấy vốn dĩ... chẳng hề đơn độc như tôi tưởng.

…Tôi bắt đầu thấy ghét cái sự cố chấp của chính mình. Một cảm giác nghẹn đắng cứ thế dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực.

“Tạm biệt nhé, Ayanon.”

“Ừ. Cậu thật sự ổn chứ?”

“……Ừ.”

Xong tiết Mỹ thuật, rồi đến giờ sinh hoạt lớp.

Tôi chào tạm biệt Ayanon với một trái tim nặng trĩu.

Tôi uể oải hướng về phía phòng thay đồ của câu lạc bộ, và rồi, ngay lúc đó—

“……À.”

“A.”

Thật trớ trêu, tôi lại tình cờ chạm mặt cậu ấy — người mà tôi đã khao khát được gặp suốt cả ngày dài.

…A, mình phải nói gì đó thôi.

Phải đưa cái này cho cậu ấy nữa.

Phải làm sao đây, mình nên bắt đầu thế nào—?

“! Gì, gì thế? Tớ đang vội.”

Trong lúc tâm trí còn đang rối bời, giọng nói của tôi bỗng thốt ra một cách đầy cay nghiệt.

Một tông giọng trầm và lạnh lẽo đến chính tôi cũng phải giật mình.

…Hả?

Tại sao mình lại nói những lời tồi tệ như vậy chứ?

“À—không, xin lỗi. Không có gì đâu, xin lỗi cậu…”

Đến khi tôi kịp định thần lại thì đã quá muộn.

Icchi đã biến mất khỏi tầm mắt tôi sau một lời xin lỗi vội vã.

Tại sao chứ?

Tại sao giọng cậu ấy lại xa cách đến thế?

Tôi không hiểu… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

“……!”

Trong túi xách, chiếc DVD mà tôi đã nâng niu suốt cả ngày giờ đây nằm im lìm dưới đáy túi, lạc lõng và bị bỏ quên như chính nỗ lực của tôi vậy.

Sau giờ tập câu lạc bộ, tôi tìm đến nhà Ayanon để mong tìm chút hơi ấm từ Kanon-chan, nhưng rồi đập vào mắt tôi là—

— “Vậy nhé, hẹn gặp lại vào ngày mai.”

“Ừ, cảm ơn cậu nhiều nhé”—

Tôi lặng người nhìn Icchi bước ra từ nhà Ayanon.

Nụ cười đó của cậu ấy trông rất hạnh phúc.

Còn gương mặt Ayanon khi vẫy tay tiễn biệt, lộ rõ sự tin cậy và thân thiết mà tôi chưa từng thấy cậu ấy dành cho ai khác.

Tôi đã thấy tất cả.

Chứng kiến một cách rõ ràng đến mức đau lòng.

“…Rốt cuộc thì, Icchi cũng chẳng khác gì những người khác cả!”

Tôi thốt ra những lời đó trong tiếng nấc nghẹn ngào rồi cứ thế cắm đầu bỏ chạy.

Trái tim tôi như bị một thứ cảm xúc đắng chát nhấn chìm, rồi vỡ tung ra thành từng mảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!