I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

684 2295

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

102 2103

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

114 122

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

644 8361

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Tạm ngưng)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

60 117

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 3

1 - 199 - Chương 77

77

“Jill.”

Nhìn thấy Jill đang đi trên hành lang, tôi khẽ gọi tên cậu.

Ôi chao, cái hào quang lạnh lùng xa cách đó là sao chứ? Chẳng ai nghĩ đó là một cậu bé chín tuổi đâu.

“Alicia!”

Jill nhận ra tôi ngay lập tức và vội vã chạy về phía tôi. Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn tôi.

Thế mà vừa nãy còn chẳng có vẻ gì là lo lắng cho tôi cả… Hay là cậu ấy chỉ đang che giấu biểu cảm của mình thôi nhỉ?

“Em có sao không?”

“Vâng, em không sao.”

“Người vừa nãy là ai?”

Jill hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Là Công tước Duke của gia tộc Seeker.”

“Con trai của Quốc vương bệ hạ sao?”

“Đúng vậy.”

Jill cúi đầu, tay chạm cằm.

Tôi muốn nói rằng nếu cậu cứ cau mày như thế thì mặt sẽ bị nhăn đấy, nhưng mỗi khi Jill suy nghĩ điều gì đó với vẻ mặt ấy thì dù có nói gì cậu ấy cũng chẳng nghe thấy đâu.

“Duke đã làm gì Alicia?”

“Chàng ấy đã hôn lên chiếc vòng cổ mà chàng tặng em trước đây.”

“Hả? Khoan đã, viên kim cương đó là do Duke, con trai của Quốc vương bệ hạ tặng sao?”

“Đúng vậy.”

Jill mở to mắt nhìn chằm chằm vào viên kim cương đang lấp lánh trên ngực tôi.

Quả thật, một chiếc vòng cổ được tặng từ con trai của Quốc vương bệ hạ thì thật đáng ngạc nhiên. Ngay cả tôi khi nhận được cũng đã đứng hình mất một lúc.

“Trước giờ không làm gì là vì Alicia vẫn còn nhỏ sao…”

Jill lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tôi không nghe rõ.

Công tước Duke trước giờ lại có tính cách như vậy sao?

Tôi từng nghe đồn rằng chàng ấy rất lạnh lùng với phụ nữ. Dù sao thì, lời đồn cũng chẳng đáng tin.

Nhưng mà, trong game thì chàng ấy chỉ dịu dàng với mỗi nữ chính Liz thôi.

…Vậy là bây giờ đối tượng đó đã chuyển sang tôi rồi sao? Rốt cuộc thì tôi đã được Công tước Duke yêu thích từ lúc nào vậy nhỉ?

Tuy nhiên, có lẽ bây giờ tôi vẫn chỉ ở vị trí như một người em gái mà thôi.

Tình yêu cũng có nhiều kiểu yêu thích khác nhau mà.

“Alicia, nhìn đằng kia kìa.”

Ánh mắt của Jill hướng về phía sân trong.

Tôi cũng nhìn theo về phía sân trong.

Ồ, là cô Liz.

Và… đây có phải là giáo viên của trường này không nhỉ?

Tóc bạc, đeo kính, người hơi béo, trông đúng kiểu một vị giáo sư.

Kia là luận văn của cô Liz sao?

Tôi cũng muốn đọc quá. Cô ấy đã viết luận văn về cái gì nhỉ?

Mà chủ đề của nó là gì vậy?

Chắc là phải bắt lấy vị giáo sư mũm mĩm kia để lấy nó thôi.

“Jill.”

“Biết rồi.”

Chúng tôi đợi cô Liz rời đi rồi mới bước ra sân trong.

Không biết liệu ông giáo sư có dễ dàng đưa luận văn cho chúng tôi không nhỉ?

Chúng tôi từ từ tiến lại gần ông giáo sư.

Ông ấy lập tức nhận ra tiếng bước chân của chúng tôi và quay lại.

“À, hai em là Alicia và Jill phải không?”

Nói rồi, ông giáo sư mỉm cười thân thiện.

Hóa ra thông tin về chúng tôi đã được các giáo viên trong trường này biết rồi. Vậy thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng thôi.

“Thầy tên là John. Rất vui được gặp hai em.”

Ông ấy là một người toát ra khí chất thật ôn hòa.

“Đây, mời hai em.”

Nói rồi, thầy John mỉm cười và dễ dàng đưa luận văn của cô Liz cho chúng tôi.

Chúng tôi còn chưa nói gì mà sao thầy ấy biết chúng tôi muốn luận văn vậy nhỉ?

“Em xin cảm ơn ạ.”

Tôi vừa nói vậy, vừa nhận luận văn của cô Liz từ thầy John, định rời đi thì một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên.

“Chào mừng hai em đến với học viện này.”

Thầy John nói với chúng tôi bằng một nụ cười ấm áp.