I’ll Become a Villainess That Will Go Down in History

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

570 4868

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

146 3107

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

536 31483

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4233

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1858

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 84

1 - 199 - Chương 55

「Màu yêu thích của tôi là màu đen ạ.」

「Cô thích màu đen ư! Tôi thì thích màu trắng nhất đó!」

「Thật đối lập quá nhỉ.」

Tôi mỉm cười nói vậy, Liz cũng đáp lại bằng một nụ cười.

Nhưng ý nghĩa của nụ cười này cũng trái ngược hoàn toàn.

「Chính vì đối lập nên mới tốt chứ, phải không?」

「Vâng, đúng vậy ạ.」

Thật tình mà nói, tôi dần thấy ngại nói chuyện rồi.

Trò chuyện kiểu này thì làm sao mà hiểu được nhau chứ.

「Sở thích của cô là gì?」

Vẫn còn hỏi nữa sao? Mà câu hỏi thì mơ hồ quá đi mất.

Liz chẳng hề đọc được biểu cảm của tôi chút nào.

Đúng là tôi chẳng ưa nổi cái kiểu nữ chính ngây ngô này chút nào!

「Cái này đây ạ.」

Tôi búng nhẹ ngón tay.

Lập tức, một bông hoa trong bó hoa đặt ở góc phòng bay về phía tôi.

Đó là ma pháp kéo vật thể.

Tôi khéo léo bắt lấy bông hoa đang bay tới rồi đưa cho Liz.

「Mời cô.」

Không chỉ Liz mà tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Chắc là họ bất ngờ vì hành động quá đỗi "nam tính" của tôi đây mà.

「Ma pháp...?」

「Vâng.」

Nếu cô ấy không nhận hoa sớm thì tôi sẽ ngượng chết mất.

「Alicia con bé...」

「Mười tuổi... rồi.」

「Đúng vậy.」

Tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của Curtis và anh Albert.

Ông Will cũng từng hỏi về tuổi tác của tôi khi tôi dùng ma pháp.

Chẳng lẽ tôi ưu tú hơn những đứa trẻ bình thường sao?

「Cảm ơn.」

Cuối cùng Liz cũng nhận lấy bông hoa từ tay tôi.

「Bông cúc Marguerite đẹp quá.」

Liz nở nụ cười đẹp đến mức thiên thần cũng phải ghen tị nhìn tôi.

Xin cô đừng dùng nụ cười thần thánh như thể sẽ đánh bại ác nữ để nhìn tôi như vậy.

Dù mức độ thiện cảm của cô dành cho tôi có tăng lên, tôi cũng chẳng vui chút nào.

Bông hoa đó tôi đưa cho cô là để châm chọc đấy nhé?

Ngây ngô đúng là một kiểu hạnh phúc mà.

Sau khi mọi người về hết, tôi đi đến thư viện.

Rốt cuộc hôm nay cũng chẳng quyết định được gì.

Chỉ có tôi và Liz nói chuyện thôi mà.

Trước khi đến thư viện, tôi thấy anh Albert và cha đang đứng nói chuyện.

Trông họ nghiêm túc quá. Chắc là đang bàn chuyện gì khó khăn lắm đây.

Tôi lén lút lại gần để không bị phát hiện.

「Alicia dùng ma pháp? Chuyện đó có thật không?」

「Vâng. Con đã tận mắt nhìn thấy.」

「Nhưng Alicia mới mười tuổi...」

Mười tuổi thì sao chứ?

Tại sao mọi người cứ hỏi tuổi tôi rồi lại ngạc nhiên thế?

「Chuyện này chưa từng xảy ra. Thật không thể tin nổi.」

「Con cũng rất bất ngờ. Vì phải từ mười ba tuổi mới có thể sử dụng ma pháp mà.」

Từ mười ba tuổi ư?

Tôi, mười tuổi.

Ơ, hình như có gì đó sai sai với mấy con số này nhỉ...?

「Dị nhân.」

Cha thốt lên bằng giọng trầm thấp, nặng nề.

Tôi là dị nhân ư?

Dị nhân phải là nữ chính chứ.

Với lại, việc phải từ mười ba tuổi mới dùng được ma pháp thật vô lý. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó.

Đầu óc tôi không thể xử lý được những gì vừa nghe, tôi vội vã chạy đến thư viện.

Tôi biết ác nữ không nên hoảng loạn đến mức này, nhưng lúc này tôi không có thời gian để nghĩ đến chuyện đó.