Idol Tôi Phụ Trách Bị Lộ Chuyện Hẹn Hò, Nhưng Mà Chẳng Hề Hấn Gì Hết! (※Vì Đối Phương Là Tôi, Cô Quản Lý Đang Giả Trai Mà)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

① Nguyệt - Chương 7: Dầu Gội

Chương 7: Dầu Gội

Xét về thực tế, việc đột nhiên bảo ngày mai đi làm khách mời trên radio là một yêu cầu quá gấp gáp.

Thời lượng lên sóng của khách mời cũng rất ngắn, có lẽ đây là một phi vụ mà Giám đốc đã cố tình chèo kéo thêm dù ban đầu nó không nằm trong lịch trình.

Nếu “vốn dĩ không thể đi” thì cũng chỉ là làm mất mặt Giám đốc một chút, và chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến chương trình radio đó... nhưng nếu đã không được thì nên nói sớm vẫn tốt hơn đúng không?

Báo cáo – Liên lạc – Thảo luận.

Dù chỉ là nhân viên bán thời gian thì đây vẫn là nguyên tắc sắt đá. Giống như hôm qua, nếu Hoshihara Kanaka có ý định bỏ buổi thu âm mà tôi gọi cho Giám đốc ngay lập tức thì... (khả năng cao là bị đuổi việc tại chỗ).

Vì thế, tôi đã lén rời khỏi phòng nghỉ để gọi điện... nhưng không ai nhấc máy.

Đúng là cái công ty thiếu nhân lực đến mức phải đưa cả sinh viên đi làm quản lý có khác. Tôi biết là chị ấy bận rộn nhưng... làm sao bây giờ, hay là gửi email nhỉ?

Trong khi đang phân vân, một tay tôi vẫn thao tác trên chiếc điện thoại cá nhân.

Dù là làm thêm nhưng tần suất liên lạc rất nhiều, lại có không ít thông tin nhạy cảm nên tôi được cấp một chiếc điện thoại công vụ. Việc liên lạc với Giám đốc đương nhiên là qua máy đó.

Còn chiếc điện thoại cá nhân thì tôi dùng để cầu nguyện, hoặc như một phương án dự phòng. Đại loại là xem mình còn có thể làm được gì không.

—— Mà khoan, hôm nay tôi vẫn còn việc phải làm cơ mà!

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tự nhủ sẽ tìm kẽ hở sớm nhất để gửi email.

Thế nhưng khi vừa quay lại phòng nghỉ.

“Chị Hayase, tôi... tham gia radio cũng được...”

“Ếếếế!??”

Hoshihara Kanaka nói bằng một giọng có chút thẹn thùng, đầy vẻ e lệ.

Sao tự nhiên thái độ lại quay ngoắt 180 độ thế kia!?

“...Chị có ý kiến gì à?”

“Ý kiến thì không, nhưng... cô chắc chứ? Lúc nãy cô còn ghét cay ghét đắng mà...”

Với tư cách quản lý, tôi thấy vô cùng biết ơn.

Biết ơn thật đấy, nhưng... cái kiểu đổi tính đổi nết này làm tôi thấy hơi sợ. Ngay lập tức, gò má Hoshihara Kanaka ửng đỏ.

“...Anh Sakura nói là, nếu tôi lên radio thì anh ấy nhất định sẽ nghe.”

“Hả?”

“Anh ấy bảo chính vì không giỏi ăn nói mà vẫn cố gắng thử thách bản thân thì mới chạm đến trái tim người hâm mộ... Anh Sakura cũng nói anh ấy rất thích và muốn ủng hộ những cô gái như vậy... Mư-hê, mư-hê hế hế!”

“..................Ồ, ra là vậy.”

Tôi nài nỉ gãy lưỡi thì cô chẳng thèm lọt tai, thế mà Amaame Sakura vừa nói một câu là cô nghe răm rắp sao!! Quản lý là tôi cơ mà!!

Nhìn cô nàng vốn chẳng bao giờ cười đúng chuẩn idol lại đang mang một gương mặt cười chẳng giống idol chút nào, lòng tôi ngổn ngang giữa sự ấm ức và nỗi nhẹ nhõm.

***

Tôi nghĩ buổi phát thanh của Hoshihara Kanaka đã diễn ra rất tốt.

Nó được phát hành sau khi thu âm khoảng một tuần (Nhanh thật đấy! Tôi đã nghĩ thế, nhưng với dạng podcast chỉ có âm thanh trên web thì chắc đây là tốc độ bình thường nhỉ?). Theo dõi phần bình luận và mạng xã hội thì thấy phản hồi rất tích cực.

Dù lời nói còn ngắc ngứ, nhưng so với bình thường thì cô ấy đã cực kỳ nỗ lực để trò chuyện.

Vốn dĩ cô ấy quá ít nói nên hầu như chẳng bao giờ chia sẻ chuyện đời tư.

Chỉ một vài mẩu chuyện vụn vặt về cuộc sống hằng ngày thôi cũng đủ khiến người hâm mộ sướng rơn vì trúng tủ.

Việc Hoshihara Kanaka có nhan sắc cực phẩm mà lại chẳng màng nổi bật là một nét không giống idol nhưng lại vô tình khiến cô ấy trở nên nổi bật hơn cả.

Đó chính là giá trị của sự khan hiếm. Idol độc nhất vô nhị, Hoshihara Kanaka.

Nói đi cũng phải nói lại, đã là idol thì mỗi ngày nên đăng tải thông tin tối thiểu.

Một thần tượng lý tưởng là người luôn hiện diện trong cuộc sống của fan.

Người hâm mộ muốn cảm thấy gần gũi với thần tượng mỗi ngày.

Chỉ nghe đi nghe lại các bài hát thôi là chưa đủ, rõ ràng cần phải có cái gì đó mới mẻ. Không chỉ là các buổi diễn hay xuất hiện trên truyền thông. Chỉ cần một dòng trạng thái vu vơ về đời thường cũng đủ khiến fan nhớ đến sự hiện diện của thần tượng mỗi ngày.

Ít nhất cũng phải một tuần một lần. Chứ cả tháng mới ngoi lên một lần thì việc nhận được năng lượng từ idol hay việc cổ vũ cũng sớm trở nên hời hợt. Hoạt động thưa thớt thì tần suất fan vào kiểm tra chắc chắn cũng giảm theo.

Vì vậy, phải duy trì hoạt động để luôn hiện hữu trong tâm trí họ. Đó là điều kiện tiên quyết để được yêu thích.

Thế mà cái cô bé này, tuyệt nhiên không bao giờ cập nhật mạng xã hội...

Với tư cách quản lý, tôi cũng thường xuyên để mắt đến các tài khoản mạng xã hội của Hoshihara Kanaka, nhưng từ lâu nó đã trở thành một tài khoản bị bỏ hoang, thậm chí đến cả thông tin chính thức cũng chẳng thèm chia sẻ.

Trong khi lượng người theo dõi thì đông như kiến!!

Thật là lãng phí... Nhan sắc thế kia thì cứ chụp đại một tấm selfie là xong chuyện mà.

Đang mải suy nghĩ, tôi liếc nhìn Hoshihara Kanaka. Cô ấy vẫn đang ngồi đó uể oải như mọi khi... nhưng ánh mắt lại long lanh, khóe môi hơi mỉm cười và tay không rời chiếc điện thoại.

“Ơ, cô Hoshihara............ Tóc cô trông bóng mượt hơn hẳn đấy. Có chuyện gì vui sao?”

Vì Hoshihara Kanaka là một mỹ thiếu nữ, nên mái tóc dài của cô ấy vốn đã rất thu hút rồi.

Nhưng so với lần đầu gặp mặt, hình như nó còn óng ả hơn nữa?

“...Vì anh Sakura bảo nên tôi đã dùng dầu gội đấy.”

“À... hóa ra là cô đổi dầu gội sao~!”

“Cũng không hẳn là đổi, tại trước giờ tôi toàn dùng xà phòng thôi, đây là lần đầu tôi dùng dầu gội đấy.”

“Màn debut dầu gội thật đấy à!? Ế, vậy chẳng lẽ dầu xả hay kem ủ tóc cô cũng chưa từng dùng qua sao!?”

“Mấy thứ đó thì tôi cũng có nghe loáng thoáng rồi...”

“Chỉ dừng ở mức tin đồn thôi sao...?”

Nên nói là do chất tóc quá tốt hay vì chất tóc quá tốt nên mới thế đây.

Hoshihara Kanaka là một người lười biếng và cực kỳ thờ ơ với việc làm đẹp.

Đồ mặc thường ngày cũng rất giản dị, dù với cái mặt đó thì mặc gì cũng đẹp. Có lẽ vì là idol nổi tiếng nên cô ấy cũng cố tình ăn mặc để không gây chú ý.

Bình thường cô ấy còn hay đội mũ và đeo kính giả để che mặt nữa.

Với người nổi tiếng thì đó là chuyện thường tình.

Nhưng Hoshihara Kanaka từ tận đáy lòng vốn chẳng hề quan tâm đến ngoại hình của mình, chuyện này còn vượt xa cả vấn đề nữ tính hay không. ...Một cô gái như vậy mà lại bắt đầu dùng dầu gội để mái tóc đẹp hơn sao!?

“...Trông khác lắm à?”

“Khác chứ, bóng mượt cực kỳ luôn.”

Mái tóc này đúng là kiểu có thể xuất hiện trong quảng cáo dầu gội và dầu xả luôn ấy.

Nhưng mà, cô ấy còn chưa dùng đến dầu xả cơ mà? Ơ, chẳng phải Hoshihara Kanaka đã từng đóng quảng cáo dầu gội rồi sao? Bảo là chưa từng dùng thì... Ừ thì đúng là đóng quảng cáo không có nghĩa là thực sự dùng sản phẩm đó!

Nhưng mà này, một người gội đầu bằng xà phòng mà lại đi đóng quảng cáo dầu gội thì có được không đấy? Có tính là lừa đảo gì không nhỉ?

“Này chị Hayase... tôi có việc muốn nhờ.”

“Ơ, nhờ tôi sao? Cô Hoshihara á?”

“............Tôi muốn cô chụp ảnh cho tôi.”

“Chụp ảnh... cho cô sao?”

Cô ấy khẽ gật đầu một cái.

Không phải là ra lệnh, mà là nhờ vả!? Cô ấy bắt đầu dùng dầu gội... chẳng lẽ idol mà tôi phụ trách đang bắt đầu thích nghi với xã hội hiện đại rồi sao!?

Tôi hướng camera của chiếc điện thoại được đưa cho về phía cô ấy.

Visual đúng là đỉnh thật, chỉ cần ngồi yên một chỗ thôi là đã có ngay một bức tranh tuyệt mỹ rồi.

“...Chẳng lẽ cô định gửi cho Amaame Sakura à?”

“Vâng, vì nhờ có lời khuyên của anh Sakura mà.”

“Cũng không nhất thiết phải gửi đâu............”

“Chụp nhanh lên.”

“..................”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!