Idol Tôi Phụ Trách Bị Lộ Chuyện Hẹn Hò, Nhưng Mà Chẳng Hề Hấn Gì Hết! (※Vì Đối Phương Là Tôi, Cô Quản Lý Đang Giả Trai Mà)

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

① Nguyệt - Chương 11: Nhịn Cười

Chương 11: Nhịn Cười

Vừa quay lại phòng nghỉ, nhìn biểu cảm của Hoshihara Kanaka là tôi biết ngay mọi chuyện đã thành công mỹ mãn.

“...Chụp áo tắm, cũng được thôi.”

Kanaka nói, gương mặt vẫn còn đỏ bừng.

“Thật vậy sao!?”

Lần này tôi kinh ngạc thật sự chứ không còn là diễn nữa. Dù việc cô ấy đồng ý đã nằm trong kế hoạch, nhưng không ngờ lại dễ dàng đến thế.

Khà khà khà, đúng là nằm gọn trong lòng bàn tay mình mà! Hoshihara Kanaka ơi, cô dễ dụ quá đấy!! Cứ thế này tôi lo cô bị gã đàn ông tồi nào đó lừa mất thôi!!!

...À mà, tôi đâu phải đàn ông tồi. Tôi là con gái mà.

“Anh Sakura nói, dù có phải đối đầu với cả thế giới thì anh ấy vẫn muốn thấy tôi mặc áo tắm.”

“H-Hả...?”

Tôi nhớ mình đâu có nhắn sến súa đến mức đó đâu, nhưng thôi kệ đi.

“Vậy à. Vậy thì buổi chụp hình ngày mai hãy cố gắng nhé!”

Thế nhưng, ngay khi tôi định kết thúc bằng một nụ cười rạng rỡ.

“............Tôi có một thỉnh cầu.”

“V-Vâng? Thỉnh cầu gì cơ?”

Chuyện gì nữa đây? Tôi đã hơi mất cảnh giác vì sự dễ dãi của Kanaka lúc nãy.

“...Người đầu tiên tôi muốn cho xem bộ áo tắm này, là anh Sakura.”

“............Hả?”

“Thực ra... đây là lần đầu tiên tôi mặc áo tắm...”

“Ơ, làm gì có chuyện đó!? Dù cô không biết bơi... thì ít nhất... cũng phải từng mặc qua rồi chứ...”

“Da tôi rất nhạy cảm... không chỉ là tia cực tím, mà ngay cả chất clo trong hồ bơi cũng làm da tôi đỏ ửng lên, nên xưa nay tôi luôn tránh mặc áo tắm...”

Không ngờ đây lại là lần đầu tiên trong đời cô ấy mặc áo tắm...

Buổi chụp hình ngày mai là ở trong studio nên vấn đề về da sẽ ổn thôi. Nhưng nghĩ đến việc mình là kẻ khiến một cô gái lần đầu tiên phải cởi đồ, tự nhiên tôi thấy tội lỗi đầy mình...

Không không, không phải lỗi tại tôi. Đúng, chín phần là tại bà giám đốc.

“Thế nên, người đầu tiên tôi muốn cho xem áo tắm phải là anh Sakura.”

“Cô nói vậy thì... làm sao mà xem được?”

“Tôi muốn gặp anh Sakura, để anh ấy trực tiếp nhìn thấy tôi trong bộ áo tắm.”

“Gặp mặt á!? Không không không, không được đâu! ...Th-Thì, cô thấy đấy, dù là cựu nhưng anh ấy vẫn là idol nam... còn cô là idol nổi tiếng, gặp gỡ riêng tư như vậy thì...”

“...Đâu nhất thiết phải gặp ở ngoài. Chỉ cần chị Hayase chuẩn bị một nơi không bị ai dòm ngó là được đúng không?”

“Ếếếế!? À~... hay là, tôi chụp ảnh rồi gửi cho anh ấy nhé? Giống như lúc nãy chụp tóc ấy.”

“Không phải ảnh... tôi muốn anh ấy nhìn trực tiếp cơ.”

“Nhưng mà... cô nói thế thì khó cho tôi quá............”

Đúng là nếu là lần đầu mặc áo tắm, việc muốn cho một người đặc biệt xem trước cũng không có gì là lạ.

Mà khoan, người đặc biệt luôn cơ á!? Chẳng phải chỉ là người ngưỡng mộ thôi sao...?

“Cô thực sự muốn là Amaame Sakura sao? ...Giám đốc hay ai đó khác không được à?”

“Ngoài anh Sakura ra, không ai khác cả.”

...Nếu nói về việc làm được hay không, thì câu trả lời là được. Vì người đó là tôi mà.

Nhưng, chính là tôi đấy! Đó mới là vấn đề!

Amaame Sakura là cái lịch sử đen tối mà tôi đã phong ấn.

Việc mình là đàn ông là lời nói dối tôi đã phải thốt ra suốt thời gian làm idol.

Chỉ riêng việc nhắn tin thôi đã đủ làm tôi tổn thọ rồi, giờ còn bắt đi gặp mặt? Nghĩa là tôi lại phải biến thành Amaame Sakura lần nữa... Tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó đâu!!

Vả lại, giờ tôi đã là sinh viên đại học rồi. Cơ thể đã phát triển và ra dáng con gái hơn hồi đó nhiều. Giờ mà giả trai thì làm sao nổi nữa. Xấu hổ đến chết mất.

Và quan trọng nhất, Hoshihara Kanaka sẽ nhận ra tôi ngay!!

Chắc chắn Kanaka đã từng thấy Amaame Sakura trước đây.

Đến giờ cô ấy chưa nhận ra tôi là vì... nhưng dù vậy, việc tôi lại giả trai thành Sakura ngay lúc này............ Bởi vì dạo gần đây, ngày nào hai đứa cũng chạm mặt nhau cơ mà.

Làm sao mà không nhận ra được chứ... Ủa mà, hình như cô nàng này chẳng có tí hứng thú nào với tôi cả? Đến mắt còn chẳng thèm nhìn thẳng, chắc mặt mũi tôi ra sao cô ấy cũng chẳng thèm nhớ đâu nhỉ?

“Cô Kanaka, tôi gửi cho cô mấy tấm hình được không?”

“Hình? Của anh Sakura à?”

“Tôi gửi ba tấm rồi đấy. ...Trong đó có một tấm là tôi. Cô có biết là tấm nào không?”

“Tự nhiên chị làm gì thế. Tôi không cần hình của chị Hayase đâu.”

“Làm ơn đi. Trả lời giúp tôi với. ...Chắc chắn là cô phải biết chứ? Đâu là tôi.”

Dù Kanaka lầm bầm vẻ không hài lòng “Tại sao tôi phải làm chuyện này”, nhưng có lẽ vì nể tình nên vẫn ngoan ngoãn nhìn vào điện thoại.

“...Tấm nào trông cũng giống nhau chả phân biệt được... À, chị có đeo kính không nhỉ? Tấm thứ hai... đúng không?”

“V-Vâng, đúng rồi ạ.”

May quá~ Quả nhiên cô ấy chẳng thèm nhớ mặt mình!

Nói nhỏ nghe, cả ba tấm đó đều là hình bạn tôi cả. Không có tấm nào của tôi hết. Và tôi cũng không có đeo kính. Mắt tôi 10/10 nhé.

Với tư cách quản lý, việc không được idol nhớ mặt là một chuyện đáng buồn, nhưng riêng lần này thì đúng là cứu cánh.

Nếu thế này thì ổn rồi. Dù tôi có xuất hiện dưới danh nghĩa Amaame Sakura... chắc cũng không bị lộ đâu nhỉ!?

Mà không, chuyện bị lộ hay không tính sau... dù không lộ đi nữa thì vẫn có vấn đề mà đúng không!?

Idol mình phụ trách ở riêng với một gã đàn ông trong bộ dạng áo tắm. Xét về mặt khách quan, đây hoàn toàn là một vụ bê bối. Tất nhiên, vì gã đó thực chất là tôi nên sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả!!

“Tôi trả lời đúng rồi, vậy chị sẽ cho tôi gặp anh ấy chứ?”

“...Nếu được thì cũng tốt... nh-nhưng mà chắc là khó lắm đây~...”

“Làm ơn đấy. ...Tôi biết là rất khó. Thế nên...”

Gương mặt Kanaka nghiêm túc hơn bao giờ hết.

“Thế nên từ giờ trở đi, bất kể là công việc gì... chỉ cần chị cho tôi gặp anh Sakura, tôi sẽ làm hết mà không một lời phàn nàn...”

“Ơ, vậy nghĩa là... tham gia radio lần nữa, rồi làm MC chính... đóng phim truyền hình, điện ảnh... hay thậm chí là quay cảnh ăn thử mấy loại côn trùng nhiều chân cô cũng làm luôn hả!?”

“...Cái cuối cùng thì tôi muốn thương lượng lại sau...”

Hoshihara Kanaka sẽ nghe lời tôi và làm việc mà không than vãn lấy một lời!?

Mức lương năm nghìn yên một giờ cùng một môi trường làm việc nhàn hạ.

Thậm chí, nếu tôi thuyết phục được cô ấy đóng phim, có khi bà giám đốc còn tăng lương thêm cho tôi nữa không chừng!?

“............Nh-Nhưng mà”

“Tôi xin chị đấy.”

Quyết tâm của Hoshihara Kanaka đã truyền đến tôi.

Tôi đã trở thành quản lý với một tâm thế hời hợt. Nói trắng ra là vì tiền.

Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dính dáng đến giới idol nữa, vậy mà vì đồng lương mà quay lại, để rồi bị sự bướng bỉnh của cô Hoshihara xoay như chong chóng, rồi vì sợ bị đuổi việc mà đi giới thiệu đàn ông cho cô ấy, thậm chí còn dễ dàng cầu viện đến Amaame Sakura, cái tên mà tôi đã thề sẽ không bao giờ chạm đến.

So với việc suốt ngày chỉ biết nịnh nọt, việc bản thân cứ để mặc mình bị cuốn đi mà chẳng có lấy một chút quyết tâm nào như cô Hoshihara mới thật là thảm hại làm sao...

“Cô Hoshihara, cô nghiêm túc đấy chứ?”

“............Tôi nghiêm túc mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!