Chương 59 Cậu bạn Inkya cư xử như mèo vậy
<Góc nhìn của Seika >
Tôi rời nhà Kutsuzawa rồi đưa Chika ra ga. Cũng gần đến giờ cảnh sát đi tuần, lại bắt đầu lất phất mưa nên không thể chở hai người. Chúng tôi đi bộ song song.
“Chika ơi, tớ phải làm sao đây. Người tớ thích ấy, cậu ấy tốt bụng thật sự.”
“Đừng làm gì cả. Nhưng mà, chúc mừng cậu. Cậu ấy đang cố gắng tích cực và hòa hợp với cậu mà. Chỉ là như chính cậu ấy nói, vẫn hơi căng thẳng vì sợ làm gì đó khiến cậu khó chịu. Muốn xóa hẳn chuyện đó thì chắc chỉ còn cách tích lũy niềm tin thôi.”
“Ừ, chắc là vậy.”
Quá khứ thì không thay đổi được. Vì thế, mọi thứ bắt đầu từ bây giờ.
“Nhưng mà về mặt tình cảm ấy… Kutsuu đúng là khó nắm bắt thật.”
“Ừ. Tớ cũng chưa thể chủ động được bao nhiêu.”
Mối quan hệ hiện tại thoải mái đến mức tôi sợ nếu tiến thêm một bước sẽ làm hỏng nó. Chỉ nghĩ đến việc nếu bị từ chối thôi là tôi đã không biết phải đối mặt thế nào.
Trước đây xem phim truyền hình, tôi hay bực mình khi nhân vật rõ ràng thích nhau mà cứ chần chừ không chịu tỏ tình. Giờ thì tôi hiểu rồi. Khi thật sự yêu, chuyện đó đương nhiên sẽ xảy ra.
“Nhưng mà cậu ấy cũng nắm tay lại rồi còn gì.”
“Ừ… Hay là nếu tớ cứ làm vậy thì cậu ấy sẽ để ý tớ hơn?”
“Tớ thấy hơi quá an toàn. Nhưng thôi, hiện tại chưa thấy đối thủ nào, chậm mà chắc có khi lại ổn.”
Trong khoảnh khắc đó, gương mặt Meguru-kun thoáng hiện lên trong đầu tôi, nhưng không thể nào. Cứ từng bước một là được. Dù vậy, tôi cũng có cảm giác sẽ có lúc như hôm nay, cảm xúc dâng cao đến mức không kìm lại được. Tôi phải cẩn thận để không mất kiểm soát lần nữa.
“Dù sao thì hôm nay cậu giúp tớ nhiều lắm. Nhờ Chika mà tớ nói chuyện được tự nhiên. Cậu hỗ trợ đủ thứ, cảm ơn nhé.”
“Hm. Không cần để ý đâu. Kể cả tớ không có mặt thì cậu cũng sẽ cãi nhau vụ Chariel thôi, mà mỗi lần như thế tớ thấy hai người nói chuyện cũng tự nhiên rồi.”
À, chuyện đó à. Nghĩ lại mới thấy, chỉ trong khoảng thời gian từ sáng đến tối làm đồ thủ công mà cậu ấy đã tiến bộ rất nhiều. Không chỉ kỹ thuật, mà cả khả năng tập trung cũng đáng nể.
“Thôi, dù sao cũng cảm ơn cậu. Mai gặp.”
“Ừ. Kutsuu chắc sẽ đi học lại vào ngày mai, cố lên.”
Vừa dứt lời thì chúng tôi đến ga. Tôi và Chika vẫy tay chào nhau.
.
.
.
Sáng hôm sau, Kousei đã khỏi hẳn. Và chúng tôi cùng nhau đến trường. Quyển vở tôi cho mượn hôm qua hình như đã được chép xong, cậu ấy trả lại cho tôi kèm theo một lời cảm ơn.
Chúng tôi vào lớp hơi cách nhau một chút. Khi tôi bước vào, tôi thấy vài bạn trong lớp đang vây quanh Kousei. Đám con trai thì lo lắng hỏi thăm chuyện cảm lạnh, lại còn nói về cú đánh triple hôm thứ Bảy. Cảnh tượng hiếm thấy, nhưng… Kousei có thêm bạn ngoài tôi cũng là chuyện tốt. Là chuyện tốt.
“Seika, mặt cậu méo mó lắm rồi đấy.”
Không cần Chika nói tôi cũng biết. Tôi đang ghen. Một vài bạn nữ cũng thử bắt chuyện với cậu ấy. Nguy rồi, nếu họ nhận ra Kousei thú vị đến mức nào thì sẽ thành đối thủ mất. Nhưng rồi Kousei tỏ ra không mấy hứng thú nói chuyện, và mọi người quay về chỗ ngồi với vẻ hơi thất vọng.
Tôi thật tệ khi cảm thấy vui vì chuyện đó. Đó là cơ hội để thế giới của cậu ấy mở rộng hơn, vậy mà nó lại bị dập tắt, còn việc cậu ấy không có vẻ gắn bó với ai ngoài tôi khiến adrenaline trong tôi dâng lên.
Bởi vì người đó là của tôi. Khiếu hài hước thú vị ấy, nụ cười dịu dàng ấy, cậu ấy chỉ cho tôi thấy thôi. Nói chuyện với cậu ấy cũng vô ích.
…Không, ghê quá. Tôi không chỉ đang đóng vai bạn gái, tôi đúng là yandere rồi.
“Seika, mặt cậu đang “ ồn ào ” lắm đấy.”
Tớ biết rồi mà.
.
.
.
Giờ nghỉ trưa.
Tôi đang phân vân không biết có nên ra ngoài nữa không. Nóng đến mức sắp gục rồi. Đúng lúc đó, Kousei bất ngờ đứng dậy, cầm hộp cơm và một cái túi khác rồi ra khỏi lớp. Bình thường cậu ấy hay ăn lặng lẽ tại chỗ, nên tôi tự hỏi hôm nay là sao.
Tôi và Chika nhìn nhau… rồi cầm hộp cơm, quyết định đuổi theo trước đã.
Ra đến hành lang, Kousei đang đứng phía trước một đoạn, quay lại nhìn về phía chúng tôi. Khi chúng tôi tiến lại gần, cậu ấy quay đi bước tiếp, rồi lại quay đầu xác nhận chúng tôi vẫn theo sau, rồi lại đi tiếp. Như thể đang bảo chúng tôi theo mình.
“Không dùng Rine à. Sao lại hành động như mèo mun biết nói thế?”
Có lẽ cậu ấy nghe thấy lời than đó, Kousei lấy điện thoại ra khỏi túi và bấm bấm khá luống cuống. Ngay sau đó, điện thoại của tôi rung lên. Nghĩ kỹ thì dùng Rine ở khoảng cách này cũng kỳ thật.
[Ăn trưa cùng nhau nhé]
Khi tôi ngẩng lên khỏi màn hình, Kousei đang lắc lắc hộp cơm được bọc lại của mình, như khoe ra vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
