I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 36

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

WN ( 1-100) - Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế

Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế

<Góc nhìn của Seika>

Sau bữa ăn, Kousei mở cái túi nhỏ mang theo riêng với hộp cơm, lấy ra hai túi gói quà. Bên trong là bánh quy.

“Tớ tự làm đấy. Seika-san, Douguchi-san, cảm ơn hai cậu vì đã đến thăm.”

Cậu ấy đưa mỗi người một túi. Phần của tôi là hình ngôi sao. Của Chika là mặt gấu. Chết tiệt, cái đó trông có vẻ tốn công hơn hẳn. Nhưng làm sao cậu ấy biết Chika thích gấu?

“Ơ—cho tớ nữa à? Dù tớ đến tay không?”

Kousei khẽ cười,

“Chỉ cần cậu đến là tớ đã vui rồi.”

Nói vậy để xua đi sự ngại ngùng của Chika.

“Cảm ơn. Nhưng sao cậu biết tớ thích gấu?”

“Sticker trên điện thoại cậu, rồi con thú nhồi bông nhỏ trên túi… À, tớ như vậy có ghê quá không?”

“Không, không hề. Tớ chỉ nghĩ là cậu quan sát rất kỹ thôi.”

Cậu ấy cũng nhận ra tôi thích đồ uống vị vải, nên chắc Kousei thực ra khá tinh ý trong việc quan sát người khác. Dù vậy, cậu ấy cũng suy diễn quá mức rồi hiểu nhầm rằng tôi thích các lãnh chúa thời chiến.

“Seika-san cũng vậy, cảm ơn rất nhiều. À, ừm… xin lỗi vì đã gửi cho cậu mấy tin Rine kỳ lạ.”

“Tin Rine kỳ lạ?”

Có chuyện đó sao?

“Kiểu như nói tớ thấy cô đơn hay gì đó, nghe cứ như trẻ con.”

“À, cái đó chẳng kỳ lạ chút nào. Bị ốm thì thấy cô đơn là bình thường mà.”

Hơn nữa… thật ra tôi còn thấy dễ thương.

“Cậu ấy nói từ kinh nghiệm đấy. Mà nói thật thì giấc mơ kia mới là kỳ lạ hơn nhiều. Nếu định xin lỗi thì tớ nghĩ nên xin lỗi chuyện đó.”

“Hả?! Sao vậy? Tớ còn định đem nó đi dự thi trước khi bán nữa mà.”

“Giữ mấy câu nói mớ lúc ngủ đi! Ý tưởng đó cậu nghĩ ra khi đang ngủ đấy!”

Chika phản bác khá gay gắt, nhưng Kousei dường như chẳng hề bị ảnh hưởng.

“Không, giấc mơ không phải thứ nên xem nhẹ đâu. Người ta còn nói nó giúp sắp xếp ký ức lúc tỉnh nữa mà.”

“Tớ chỉ nói là nó chẳng được sắp xếp gì cả thôi.”

Thật ghê gớm. Đến cả Chika cũng bị áp đảo. Tôi cảm nhận rất rõ một thứ gì đó giống như ý chí không lay chuyển. Cậu ấy nói sẽ đem đi dự thi—không, chắc chắn là sẽ đem đi dự thi.

“Vậy cậu ổn chứ? Thiên thần đó lấy nguyên mẫu từ cậu mà?”

Đúng là tôi có chút quyền đối với hình ảnh của mình, nên nếu làm lớn chuyện thì có lẽ Kousei sẽ rút lại. Nhưng—

“Đó là giấc mơ của Kousei mà.”

“Tớ đã nói rồi, đó là một giấc mơ rất kỳ lạ.Cậu cũng bị đầu độc rồi à?”

“Seika-san… cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Thế là cậu quyết định xong rồi đấy. Mấy vị giám khảo, xin lỗi nhé. Quyền lực của tôi không với tới được mấy người đâu.”

Cứ như vậy, ba đứa tôi có một bữa trưa rất vui. Tôi muốn ăn cùng nhau lần nữa, nhưng sân trong nóng quá, tôi sắp chịu không nổi rồi. Nếu ăn trong lớp thì được, nhưng sẽ thành một nhóm lớn. Dù Kousei đã lấy hết can đảm để nói ra, việc trộn một con trai vào nhóm gyaru vẫn là một rào cản khá lớn. Với cả con trai bình thường cũng đã khó rồi.

Nhân tiện, bánh quy Kousei cho thật sự ngon. Bánh pancake của cậu ấy đã ngon, đồ ngọt thì hoàn hảo. Trong việc làm đồ, cậu ấy đúng là không thỏa hiệp.

.

.

.

Còn 15 phút nữa là vào tiết chiều. Chika và tôi đang họp chiến lược nhanh trong nhà vệ sinh nữ. Tôi chỉ nói đại khái “Bọn tớ sẽ…” mà Kousei đã hiểu và tự quay về trước. Cậu ấy có chị gái, chắc đã quen với việc con gái cần chuẩn bị đủ thứ.

“Kutsuu, cậu ta thật sự không thể đo lường được. Tớ không ngờ cậu ấy còn cảm ơn cả tớ.”

“Người tốt mà, đúng không?”

“Đúng là vậy. Nhưng… nếu cậu dựa vào điều đó quá nhiều, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

“Ừ, tớ hiểu.”

Cậu ấy làm rất nhiều cho tôi, và cũng rất biết ơn những gì tôi đã làm. Ngay cả lỗi lầm của tôi, cậu ấy cũng tha thứ.

Nhưng đúng như Chika nói. Nếu tôi cứ tiếp nhận mãi chỉ vì thấy dễ chịu, rồi sẽ có ngày cậu ấy chạm tới giới hạn. Trước khi điều đó xảy ra… tôi tự hỏi liệu có điều gì mình có thể đáp lại nhiều hơn không.

“Không ngờ có ngày Seika lại đỏ mặt xanh mài vì một người con trai.”

Chika nói thẳng, vì đó không phải chuyện của cậu ấy. Nhưng nếu ở vị trí ngược lại, chắc tôi cũng sẽ cảm thấy vậy. Tình yêu thật kỳ diệu. Nó thật sự thay đổi con người.

Đúng lúc đó, tiếng chuông vang lên, kết thúc cuộc trò chuyện bí mật nho nhỏ của bọn tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!