I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN ( 1-100) - Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế

Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế

<Góc nhìn của Seika>

Sau bữa ăn, Kousei mở cái túi nhỏ mang theo riêng với hộp cơm, lấy ra hai túi gói quà. Bên trong là bánh quy.

“Tớ tự làm đấy. Seika-san, Douguchi-san, cảm ơn hai cậu vì đã đến thăm.”

Cậu ấy đưa mỗi người một túi. Phần của tôi là hình ngôi sao. Của Chika là mặt gấu. Chết tiệt, cái đó trông có vẻ tốn công hơn hẳn. Nhưng làm sao cậu ấy biết Chika thích gấu?

“Ơ—cho tớ nữa à? Dù tớ đến tay không?”

Kousei khẽ cười,

“Chỉ cần cậu đến là tớ đã vui rồi.”

Nói vậy để xua đi sự ngại ngùng của Chika.

“Cảm ơn. Nhưng sao cậu biết tớ thích gấu?”

“Sticker trên điện thoại cậu, rồi con thú nhồi bông nhỏ trên túi… À, tớ như vậy có ghê quá không?”

“Không, không hề. Tớ chỉ nghĩ là cậu quan sát rất kỹ thôi.”

Cậu ấy cũng nhận ra tôi thích đồ uống vị vải, nên chắc Kousei thực ra khá tinh ý trong việc quan sát người khác. Dù vậy, cậu ấy cũng suy diễn quá mức rồi hiểu nhầm rằng tôi thích các lãnh chúa thời chiến.

“Seika-san cũng vậy, cảm ơn rất nhiều. À, ừm… xin lỗi vì đã gửi cho cậu mấy tin Rine kỳ lạ.”

“Tin Rine kỳ lạ?”

Có chuyện đó sao?

“Kiểu như nói tớ thấy cô đơn hay gì đó, nghe cứ như trẻ con.”

“À, cái đó chẳng kỳ lạ chút nào. Bị ốm thì thấy cô đơn là bình thường mà.”

Hơn nữa… thật ra tôi còn thấy dễ thương.

“Cậu ấy nói từ kinh nghiệm đấy. Mà nói thật thì giấc mơ kia mới là kỳ lạ hơn nhiều. Nếu định xin lỗi thì tớ nghĩ nên xin lỗi chuyện đó.”

“Hả?! Sao vậy? Tớ còn định đem nó đi dự thi trước khi bán nữa mà.”

“Giữ mấy câu nói mớ lúc ngủ đi! Ý tưởng đó cậu nghĩ ra khi đang ngủ đấy!”

Chika phản bác khá gay gắt, nhưng Kousei dường như chẳng hề bị ảnh hưởng.

“Không, giấc mơ không phải thứ nên xem nhẹ đâu. Người ta còn nói nó giúp sắp xếp ký ức lúc tỉnh nữa mà.”

“Tớ chỉ nói là nó chẳng được sắp xếp gì cả thôi.”

Thật ghê gớm. Đến cả Chika cũng bị áp đảo. Tôi cảm nhận rất rõ một thứ gì đó giống như ý chí không lay chuyển. Cậu ấy nói sẽ đem đi dự thi—không, chắc chắn là sẽ đem đi dự thi.

“Vậy cậu ổn chứ? Thiên thần đó lấy nguyên mẫu từ cậu mà?”

Đúng là tôi có chút quyền đối với hình ảnh của mình, nên nếu làm lớn chuyện thì có lẽ Kousei sẽ rút lại. Nhưng—

“Đó là giấc mơ của Kousei mà.”

“Tớ đã nói rồi, đó là một giấc mơ rất kỳ lạ.Cậu cũng bị đầu độc rồi à?”

“Seika-san… cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Thế là cậu quyết định xong rồi đấy. Mấy vị giám khảo, xin lỗi nhé. Quyền lực của tôi không với tới được mấy người đâu.”

Cứ như vậy, ba đứa tôi có một bữa trưa rất vui. Tôi muốn ăn cùng nhau lần nữa, nhưng sân trong nóng quá, tôi sắp chịu không nổi rồi. Nếu ăn trong lớp thì được, nhưng sẽ thành một nhóm lớn. Dù Kousei đã lấy hết can đảm để nói ra, việc trộn một con trai vào nhóm gyaru vẫn là một rào cản khá lớn. Với cả con trai bình thường cũng đã khó rồi.

Nhân tiện, bánh quy Kousei cho thật sự ngon. Bánh pancake của cậu ấy đã ngon, đồ ngọt thì hoàn hảo. Trong việc làm đồ, cậu ấy đúng là không thỏa hiệp.

.

.

.

Còn 15 phút nữa là vào tiết chiều. Chika và tôi đang họp chiến lược nhanh trong nhà vệ sinh nữ. Tôi chỉ nói đại khái “Bọn tớ sẽ…” mà Kousei đã hiểu và tự quay về trước. Cậu ấy có chị gái, chắc đã quen với việc con gái cần chuẩn bị đủ thứ.

“Kutsuu, cậu ta thật sự không thể đo lường được. Tớ không ngờ cậu ấy còn cảm ơn cả tớ.”

“Người tốt mà, đúng không?”

“Đúng là vậy. Nhưng… nếu cậu dựa vào điều đó quá nhiều, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

“Ừ, tớ hiểu.”

Cậu ấy làm rất nhiều cho tôi, và cũng rất biết ơn những gì tôi đã làm. Ngay cả lỗi lầm của tôi, cậu ấy cũng tha thứ.

Nhưng đúng như Chika nói. Nếu tôi cứ tiếp nhận mãi chỉ vì thấy dễ chịu, rồi sẽ có ngày cậu ấy chạm tới giới hạn. Trước khi điều đó xảy ra… tôi tự hỏi liệu có điều gì mình có thể đáp lại nhiều hơn không.

“Không ngờ có ngày Seika lại đỏ mặt xanh mài vì một người con trai.”

Chika nói thẳng, vì đó không phải chuyện của cậu ấy. Nhưng nếu ở vị trí ngược lại, chắc tôi cũng sẽ cảm thấy vậy. Tình yêu thật kỳ diệu. Nó thật sự thay đổi con người.

Đúng lúc đó, tiếng chuông vang lên, kết thúc cuộc trò chuyện bí mật nho nhỏ của bọn tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!