Chương 3: Hội của chúng ta cần một trị liệu sư mới
Ánh sáng ngày mới chiếu xuyên qua khung cửa sổ của hội thám hiểm. Kyros đang ở phía bên kia bàn, nơi mà ánh sáng không thể nào chạm tới cậu ấy. Hiện tại thì chúng tôi đang ngồi đợi pháp sư của hội đến, cô ấy vẫn đến muộn như mọi khi.
Ngày hôm qua tôi đã triệu tập một cuộc họp để thông báo về việc trị liệu sư của nhóm đã rời hội và thông báo về việc hội của chúng tôi cần một trị liệu sư mới. Không phải việc chiêu mộ tùy tiện bất kỳ một trị liệu sư nào, chúng tôi cần một người đủ thực lực và còn phải đủ mạnh để có thể gia nhập một trong những hội mạnh nhất ở Castellum này.
Mỗi nhóm phiêu lưu thông thường sẽ có từ bốn đến năm thành viên và có năm chức nghiệp chính như: Người đỡ đòn (Hộ vệ), trị liệu sư, pháp sư, xạ thủ và chiến binh; và đương nhiên mỗi chức nghiệp đều có nhiều nhánh phụ dành riêng cho từng chức nghiệp cụ thể. Tuy nhiên, ở Vương quốc của loài người, việc có người sở hữu chức nghiệp pháp sư là cực kỳ hiếm. Hầu hết con người đều là chiến binh giỏi nhưng do hạn chế về mặt mana nên họ thường gặp phải tình trạng thiếu mana khi thi triển phép thuật, không giống như tộc Elf là những chuyên gia trong lĩnh vực này.
Nhưng hiện tại thì hội của chúng tôi chỉ còn đúng ba thành viên, đây là vấn đề cần giải quyết ngay nếu chúng tôi muốn nhận nhiệm vụ.
Và tôi là đội trưởng của nhóm, phụ trách nhiệm vụ đỡ đòn. Tôi là một mạo hiểm giả với hai lớp chức nghiệp, nghĩa là tôi được ban cho phước lành sức mạnh tái sinh và tôi có thể chọn một chức nghiệp khác dựa trên phước lành đó.
Từ nhỏ tôi đã được học cách làm một hộ vệ tuyến đầu, được ban phước một nguồn sức mạnh dồi dào, nó giúp tôi trở thành một hiệp sĩ khiên với món vũ khí là chùy và khiên. Năm 17 tuổi, tôi trải qua nghi lễ tái sinh và có được phước lành về mana. Tôi đã sử dụng nguồn mana từ phước lành để khai thác sức mạnh của ma thuật băng giá, một lĩnh vực mà tôi khá có năng khiếu và nó giúp tôi trở thành hiệp sĩ khiên có thể sử dụng ma thuật.
"Tsk..." Kyros càu nhàu. "Amethyst có bao giờ đến đúng giờ không nhỉ?"
Tôi bật cười nhìn Kyros loay hoay với bình thuốc độc màu xanh lục, thứ chất lỏng đó sủi bọt thành một thứ khí màu tím nhợt nhạt.
"Kyros, cậu có thể đừng đùa giỡn với cái thứ đó như thế được không, trông có vẻ... nguy hiểm."
Cậu ta nhếch mép cười và ngước lên nhìn tôi, một tia sáng nhỏ xuyên qua bóng tối đang bao phủ khuôn mặt Kyros.
"Đừng lo, nó chỉ gây chết người khi xuyên qua da thôi."
Tôi quen Kyros từ khi còn nhỏ. Cậu ấy là trẻ mồ côi, lớn lên trên đường phố và những con hẻm tối tăm của Castellum. Chúng tôi thường cùng nhau luyện tập, mài giũa kỹ năng với hy vọng trở thành những nhà thám hiểm vĩ đại và kiếm được thật nhiều tiền. Chúng tôi cùng gia nhập Hội Thám hiểm khi cả hai đều 18 tuổi, và anh ấy là sát thủ duy nhất mà tôi muốn có trong nhóm.
Kyros không thực hiện nghi lễ tái sinh giống tôi, nhưng tài năng của cậu ấy là không thể bàn cãi. Cậu ta không chỉ là một sát thủ tài năng mà còn là một thiên tài giả kim thuật, đặc biệt trong lĩnh vực độc dược, kiến thức của cậu ta vô cùng uyên bác và rất hữu ích trong việc tiêu diệt quái.
Ngay khi Kyros đang cất lọ thuốc độc vào túi đeo hông, Amethyst loạng choạng bước vào cánh cửa đôi lớn của hội. Trông cô ấy như thể vẫn còn đang say rượu từ bữa tiệc hai ngày trước. Mái tóc nâu sẫm rối bù xù như thể vừa mới ngủ dậy, và đôi mắt màu tím nhạt của cô ấy nheo lại.
"Ở đây sáng quá~~" Amethyst nói, giọng vẫn còn ngái ngủ.
"Lại đây, cô tới muộn rồi đấy."
Chắc hẳn cô ấy vẫn còn đang say rượu. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng, một nửa buông lỏng khỏi chiếc váy tím, ba cúc áo trên cùng không cài, để lộ bộ ngực đầy đặn. Một chiếc khăn quàng cổ tím quấnghờ hững quanh cổ cũng chẳng che được mấy bộ ngực của cô. Cô ấy chậm rãi tiến về phía bàn mà chúng tôi đang ngồi.
"Chúng ta có nhất thiết phải gặp nhau sớm thế này không~~, Draven?" cô ấy bĩu môi, chỉnh lại váy trước khi ngồi xuống cạnh tôi.
"Càng sớm càng tốt. Chúng ta cần một trị liệu sư mới nếu muốn đủ điều kiện để nhận nhiệm vụ sớm."
Amethyst cúi người về phía trước, ngước nhìn tôi bằng ánh tím long lanh như thể cô ấy đang bối rối. Tôi sẽ không bao giờ hiểu được cách một yêu tinh suy nghĩ. Ngực đầy đặn của cô nàng gần như lộ ra ngoài. Những tia sáng lấp lánh trên làn da vàng óng của cô dần bị che khuất bởi hai bầu ngực nhô cao.
"Mặc đồ cho đàng hoàng vào đi, trông cô cứ như vừa chui ra từ hang ổ của yêu tinh vậy."
"Anh chắc chứ?" cô ấy trêu chọc, "Vậy sao anh cứ nhìn chằm chằm tôi mãi vậy?"
Tôi nhận ra mình đã nhìn quá lâu và nhanh chóng quay sang Kyros, người không nói giúp tôi được câu nào.
"Ít nhất hãy chỉnh lại quần áo của cô đi chứ." tôi nài nỉ.
"Được rồi~~, được rồi~~," cô ấy lại trêu chọc, trước khi với tay cài cúc áo. Cô ấy loay hoay kéo căng áo đủ để cài xong cúc trên cùng, nhưng cuối cùng cũng làm được.
"Hôm nay chúng ta bắt đầu tìm kiếm một trị liệu sư mới để gia nhập nhóm!" Tôi nói đầy quyết tâm, khiến Amethyst và Kyros giật mình chú ý. "Giờ thì, tôi đã yêu cầu người tuyển dụng của bang hội lập danh sách các nhà thám hiểm đăng ký tham gia nhóm. Chúng ta sẽ xem xét từng đơn đăng ký để tìm kiếm trị liệu sư tốt nhất."
Như thể đã được sắp đặt trước, người tuyển dụng của hội tiến đến bàn chúng tôi, tay cầm một xấp giấy khoảng 500 tờ. Chắc hẳn đó là đơn xin gia nhập. Cô ấy thả chúng xuống bàn, tạo ra một tiếng động lớn, tiếp theo là một làn bụi bay lên.
"Đây rồi, của anh đây đội trưởng Draven." Cô ấy nở một nụ cười ấm áp, thân thiện và chúc chúng tôi may mắn trong cuộc tìm kiếm trước khi rời đi.
Amethyst thở dài ngao ngán khi nhìn thấy khối lượng công việc phía trước, nhưng tôi thì khó lòng giấu nổi niềm vui. Ý nghĩ tìm được một trị liệu sư mới khiến tôi không khỏi háo hức về một cuộc hành trình mới với một người đồng đội mới.
"Chúng ta bắt đầu thôi."
(Gửi từ Trans: chào ae nếu đọc được dòng này thì chắc ae đã đọc hết chương truyện ?, thú thật ban đầu t đình làm chơi nhưng t vẫn chưa khiên tag yaoi suất hiện nên là? hiện tại vẫn có lỗi do t dịch chay có dùng google có gì ae nào thấy nói t nhé ??)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
