Chương 125 – Tâm trí (4)
CẢNH BÁO! CHƯƠNG NÀY CÓ NỘI DUNG NGƯỜI LỚN!
...
Góc nhìn của Yurisiel
Sau khi rời quán cà phê, Sharne và tôi trở về dinh thự sớm hơn dự định.
Tuy thời gian vẫn còn sớm, nhưng với tâm trạng hiện tại, việc lang thang bên ngoài chẳng còn chút thú vị nào, chỉ tổ khiến cả hai thêm mệt mỏi.
Tôi thay một bộ đồ thoải mái hơn rồi thả người nằm phịch xuống giường.
"Haizzzz..."
Cảm giác ngột ngạt cứ bủa vây lấy tôi.
"Cậu ổn không?"
Lại nữa rồi...
Cô ấy cứ hỏi tôi câu đó suốt từ lúc rời quán cà phê đến giờ.
Dù tôi đã nói mình không sao, Sharne vẫn cứ hỏi mãi. Có lẽ vẻ mặt của tôi chẳng có chút gì thuyết phục cả.
Tôi chỉ muốn cho cô ấy thấy dáng vẻ vui tươi rạng rỡ của mình, nhưng lúc này tôi lực bất tòng tâm, và điều đó càng khiến tôi bực bội hơn.
"Giá mà mình có thể gạt phắt những lời đó đi thì tốt biết mấy..."
Tôi lầm bầm khe khẽ vào gối, đảm bảo rằng cô ấy không nghe thấy.
"Hửm? Yuri? Cậu nói gì thế?"
"Không có gì đâu hết."
Vẫn còn quá sớm để đi ngủ, nhưng cũng quá muộn để bắt tay vào làm việc gì đó hiệu quả, nên chúng tôi cứ thế nằm lười trên giường, mặc kệ thời gian trôi.
Tôi thậm chí còn chẳng thấy đói, nên cũng không thể dùng đồ ăn để phân tâm.
Dù chưa bỏ gì vào bụng, tôi vẫn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
"Yuri à..."
"Hửm?"
Tôi tự hỏi liệu cô ấy có định hỏi tôi có ổn không thêm lần nữa. Nếu có, tôi định bụng sẽ bảo rằng mình rất ổn và cô ấy nên thôi lo lắng đi.
Nhưng lời nói tiếp theo của cô ấy lại khiến tôi bất ngờ.
"Cậu có muốn uống một ly rượu vang không?"
Tôi quay sang nhìn Sharne đang ngồi bên mép giường.
Cô ấy dịu dàng vén lọn tóc lòa xòa của tôi sang một bên, ánh mắt chăm chú nhìn tôi.
"...Được thôi."
Tôi đồng ý, cảm thấy một sự nhẹ nhõm len lỏi trong lòng.
…
Từng uống vài lần trước đây nên tôi biết rõ tửu lượng của mình, nhưng tối nay, tôi lại muốn vượt qua giới hạn đó, muốn say đến quên hết trời đất.
Có lẽ vì vậy mà tôi đã cảm thấy chếnh choáng lắm rồi.
"Yuri à, đủ rồi đấy. Đừng uống nữa."
Sharne nhận ra tôi đã say, cô ấy kiên quyết đoạt lấy ly rượu trên tay tôi.
"Hông chịu đâu... Tớ muốn uống nữaaaa..."
Có lẽ là do men rượu, tôi bỗng cảm thấy giận dỗi khi bị cô ấy lấy mất ly.
"Sharne, tớ ghét cậu... hức..."
"Hả?"
Chẳng có lý do gì chính đáng để khóc cả, nhưng có lẽ vì những chuyện xảy ra hôm nay, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi không kìm lại được.
Thấy tôi bắt đầu mếu máo, cô ấy vội vàng xích lại gần, cố gắng dỗ dành.
Những cái vỗ về nhịp nhàng, dịu dàng của cô ấy chỉ khiến tôi khóc to hơn.
"Tớ xin lỗi... Xin cậu đừng khóc mà."
Cô ấy có gì để phải xin lỗi chứ?
Sharne chẳng làm gì sai cả.
Vậy mà tôi vẫn cứ buông ra những lời gây tổn thương.
"Tớ ghét cậu... Tớ ghét cậu lắm..."
Mặc cho tôi nói gì, cô ấy vẫn kiên nhẫn an ủi.
Tôi không biết chúng tôi đã giữ nguyên tư thế đó bao lâu...
"Cậu đã bình tĩnh lại chưa?"
"...Hức."
Cô ấy không nói thêm gì nữa sau câu hỏi đó, như thể đang kiên nhẫn đợi tôi lên tiếng.
"Sharne nè."
"Tớ nghe?"
Có lẽ là vì tôi đang say.
"Tớ yêu cậu, Sharne. Cậu có yêu tớ hông?"
"Hả? Tất nhiên rồi, tớ yêu cậu mà, Yuri."
Phải rồi, chắc chắn là do tôi đang say...
"Dậy thì yêu tớ đi. Hãy yêu tớ nhiều thật nhiều vào ngày hôm nay nhé."
"Cái gì cơ...?"
Cô ấy có vẻ hơi bối rối trước lời đề nghị của tôi, khuôn mặt thoáng đỏ bừng, nhưng rồi cũng nhanh chóng gật đầu.
…
Và bây giờ...
Tôi ngồi trên giường, trên người chỉ độc một chiếc váy ngủ mỏng tang.
Điên mẹ nó rồi!!!
Chúng tôi từng làm chuyện đó một lần, nhưng lần ấy cả hai đều say bí tỉ, cảm giác cứ mơ hồ không thực.
Đêm nay, dù dư âm men rượu vẫn còn, nhưng mọi thứ chân thực hơn, chủ động hơn nhiều.
Dù lời nói thốt ra trong cơn say, tôi cũng không muốn rút lại.
Trong lúc tôi cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ, cánh cửa phòng tắm mở ra, và Sharne bước ra ngoài.
"Hức...!"
Tôi cố nén tiếng nấc cục vừa trót lọt ra, ánh mắt dán chặt vào cô ấy không rời. Hay đúng hơn, tôi không thể rời mắt đi đâu được.
Ôi... trời... ơi... Cô ấy quyến rũ quá!
Sharne lúc nào cũng xinh đẹp và gợi cảm, nhưng nhìn thấy cô ấy ướt át vừa bước ra từ phòng tắm thế này... thực sự ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Cô ấy chậm rãi tiến lại gần tôi.
Tôi cảm giác như mình sắp phát điên mất thôi.
Cô ấy cúi xuống hôn tôi.
Mặc kệ trái tim đang đập như trống bỏi, tôi nhắm mắt lại và đáp trả nụ hôn ấy.
Đầu lưỡi chúng tôi quấn quýt lấy nhau, khám phá khoang miệng của đối phương.
Trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng môi lưỡi dây dưa vang vọng.
Muốn cảm nhận cô ấy rõ hơn, tôi vòng tay qua cổ Sharne, kéo cô ấy sát lại gần mình.
Dù hơi thở dần trở nên gấp gáp, tôi chẳng muốn cảm giác đê mê này kết thúc chút nào.
Nhưng trái với mong muốn của tôi, cô ấy từ từ rời môi.
Một sợi chỉ bạc mỏng manh nối liền hai đôi môi trước khi đứt đoạn.
Trong lúc tôi còn đang hổn hển lấy hơi, nhìn chằm chằm vào đôi môi ấy, bàn tay cô ấy đã di chuyển lên ngực tôi.
"Tớ sẽ chạm vào đấy. Nếu cậu không thích thì cứ nói tớ biết nhé..."
"Sharne à, tớ hông có ghét đâu."
Tôi đặt tay mình lên tay cô ấy, như một lời khích lệ.
Bàn tay cô ấy bắt đầu chuyển động chậm rãi.
"Ưm..."
Cô ấy xoa nắn ngực của tôi, nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống giường.
Cảm giác thật lạ lẫm. Chưa từng ai chạm vào ngực tôi như thế này trước đây, nên cảm giác vừa mới mẻ nhưng lại không hề khó chịu.
Rồi bất chợt, cô ấy cúi xuống ngậm lấy một bên ngực tôi.
"A..."
Kỳ lạ thật...
Không tệ chút nào, nhưng tôi lại không cảm thấy sức nóng hay sự hưng phấn tình dục như mình tưởng tượng.
Là do đây là lần đầu tiên của tôi sao? Nhưng lần trước cũng là lần đầu của Sharne mà...
Có gì không ổn với tôi ư?
Ngay lúc này, tôi chỉ cảm thấy hình ảnh Sharne đang mải mê nơi ngực mình trông thật đáng yêu.
Tôi quyết định ngừng ép bản thân phải cảm thấy thế nào đó và cứ tận hưởng khoảnh khắc này thôi.
"Ưm?"
Khi tôi luồn tay vào tóc cô ấy, Sharne hơi ngẩng đầu lên khỏi ngực tôi và nhìn tôi.
Tôi mỉm cười dịu dàng với cô ấy và tiếp tục lùa những ngón tay qua suối tóc mềm mượt.
Cô ấy rời khỏi ngực tôi, tiến lại gần và đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên môi tôi.
"Tớ yêu cậu."
"A..!"
Cùng lúc đó, bàn tay đang vuốt ve bụng tôi trượt xuống nơi tư mật nhất.
Giật mình, tôi nhắm nghiền mắt và kẹp chặt hai chân lại.
Không phải tôi không thích, chỉ là cảm giác đó quá đỗi xa lạ. Đó là nơi mà chưa có ai từng nhìn thấy hay chạm vào, khiến tôi xấu hổ vô cùng.
"Yuri, cậu không thích sao? Tớ dừng lại nhé?"
Hiểu lầm phản ứng của tôi, cô ấy bắt đầu rụt tay lại.
Tôi vội vàng nắm lấy tay cô ấy.
"Kông phải..! Không phải thế đâu... chỉ là... tớ xấu hổ thôi à..."
"Xấu hổ ư?"
"Tất nhiên rồi...!"
Cô ấy nhìn tôi tò mò, hỏi:
"Nhưng lần trước cậu đâu có thế này."
À...
Phải, đúng là vậy. Nhưng khi đó tôi chịu ảnh hưởng của thuốc và rượu. Giờ thì tôi gần như hoàn toàn tỉnh táo. Khác nhau chứ.
"Giờ tớ chỉ thấy ngại thôi mà..."
Tôi lí nhí, liếc nhìn cô ấy.
Cô ấy... đang cười.
"Cậu dễ thương quá đi mất."
"Hả?"
Cô ấy đặt một nụ hôn nhẹ lên má tôi và từ từ di chuyển xuống phía dưới.
"Tớ sẽ làm thật chậm nhé."
Vẻ mặt trêu chọc của cô ấy hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh chút nào.
Mà khoan đã, chẳng phải lần trước Sharne đã chật vật lắm sao...?
Mặc dù vậy, cô ấy lúc này đang cẩn thận tách hai chân tôi ra.
"Tớ đã học đấy. Tớ muốn làm điều này cho cậu, nên tớ đã học hành rất chăm chỉ đó."
Suy nghĩ của tôi hiện rõ lên mặt rồi sao? Cô ấy mỉm cười nhẹ, giải thích.
Nhưng học... chuyện ấy ư? Học kiểu gì cơ?
Thắc mắc ấy chẳng tồn tại được lâu. Bàn tay cô ấy lướt nhẹ qua nơi tư mật ướt át, truyền một luồng điện tê dại từ đó chạy thẳng lên não tôi.
"Tớ dùng cả miệng nữa nhé."
"K-khoan đã...."
Chưa kịp để tôi nói hết câu, cô ấy đã vùi mặt vào giữa hai chân tôi.
"A..."
Mỗi khi đầu lưỡi thô ráp của cô ấy chạm vào, tâm trí tôi như trở nên trống rỗng.
Cảm giác thật kỳ lạ. Không phải là tốt hay xấu nữa rồi.
"K-khoan...! Ôi trời ơi!!"
Khi lưỡi cô ấy xâm nhập vào nơi chưa từng cho phép bất kỳ sự xâm phạm nào, tôi cố vặn vẹo người để trốn thoát.
"Chờ chút...! A không chịu đâu..!!"
Bình thường, cô ấy sẽ dừng lại ngay khi tôi nói không, nhưng lần này, cô ấy vẫn tiếp tục, đầu lưỡi chuyển động càng lúc càng mãnh liệt hơn, hai tay giữ chặt lấy hông tôi không cho tôi chạy thoát.
"A...! Dừng lại...!!"
Mặc cho tôi phản đối, cơ thể tôi bắt đầu căng cứng không tự chủ được.
Sợ quá.
Dừng lại đi mà.
Tôi sắp mất kiểm soát rồi.
"Có cái gì đó... cái gì đó sắp tới rồi...!"
Và rồi khoảnh khắc ấy ập đến.
"A...! Haaah!"
Cảm giác như có một tia sét đánh thẳng vào đầu, khiến tầm mắt tôi trắng xóa một màu.
Toàn thân tôi cứng đờ và bắt đầu run rẩy dữ dội, vượt khỏi sự kiểm soát của lý trí.
Tôi thậm chí còn chẳng thể hiểu nổi mình đang cảm thấy gì vào lúc đó.
"Haa... haa..."
Lúc đầu, tôi chỉ vùng vẫy chống lại cảm giác xa lạ ấy.
Nhưng chẳng được bao lâu. Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã run lên bần bật, lạc lối trong khoái cảm đê mê.
"Haa... haa..."
Khi cuối cùng cũng lấy lại được chút ý thức, tôi thấy Sharne đang nằm bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể tôi để giúp tôi bình tĩnh lại.
"Cậu ổn không?"
Cô ấy nhìn sâu vào mắt tôi và hỏi.
"...Ưm."
Tôi đáp, lảng tránh ánh mắt cô ấy.
Tôi thấy xấu hổ vô cùng khi để cô ấy nhìn thấy bộ dạng đó của mình, phơi bày toàn bộ con người mình trước mặt cô ấy.
Khi tôi quay mặt đi, cô ấy lại lên tiếng, giọng nói pha chút lo lắng không chắc chắn.
"Cậu... không thích sao?"
Tôi có ghét nó không ư...?
"Đâu có..."
Ngược lại, tôi đã tận hưởng nó.
Thành thật mà nói, cảm giác đó tuyệt vời vô cùng. Đến mức tôi tiếc nuối vì không được trải nghiệm sớm hơn và muốn được cảm nhận lại lần nữa.
Khoái cảm tôi vừa trải qua ngọt ngào và gây nghiện đến chết người.
"Thật sao? Tớ mừng quá."
Nghe câu trả lời của tôi, Sharne thở phào nhẹ nhõm và ôm chặt lấy tôi.
Nhưng có một vấn đề.
Cô ấy chỉ đang ôm tôi thôi, không còn chạm vào những nơi khác nữa.
"Sharne... chúng mình đi ngủ bây giờ hả...?"
"Hửm? Cậu mệt rồi mà. Đến giờ ngủ rồi."
Cô ấy đang cố tỏ ra ân cần, và quả thực tôi cũng mệt. Cơ thể tôi rã rời chỉ sau một hiệp, thật đáng thất vọng, nhưng tôi muốn nhiều hơn thế.
Tôi muốn cảm nhận khoái cảm đó thêm lần nữa.
"Tớ... tớ có thể làm tiếp mà..."
Tôi không thể mở miệng nói thẳng ra là mình muốn thêm, nên đây là cách tốt nhất tôi có thể làm. Nếu tôi vẫn còn say, có lẽ tôi đã mạnh dạn tuyên bố ham muốn của mình rồi.
Nhưng giờ tôi quá tỉnh táo để có thể thẳng thắn như vậy.
"A..."
Tôi hy vọng cô ấy hiểu được ý tứ của mình.
"V-vậy thì... chúng mình làm thêm chút nữa nhé?"
Cô ấy dường như đã hiểu ý, khuôn mặt thoáng ửng hồng khi thận trọng hỏi.
Đáp lại lời cô ấy, tôi chủ động dâng lên một nụ hôn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
