Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Hồi 07 - 331. Tôi đã sai từ ngày nào nhỉ

331. Tôi đã sai từ ngày nào nhỉ

Tôi đã viết rất nhiều thư.

Tôi có thể nhớ lại nội dung của chúng không sai một chữ.

Bức thư đầu tiên là báo cáo về việc được phong tước hiệp sĩ.

...Gửi Mẹ.

Xin lỗi vì con gửi thư chậm. Phải mất chút thời gian con mới kéo được những kẻ mà đám quan lại thần quyền của Liên Hiệp Quốc cố nhét vào xuống khỏi ghế hiệp sĩ. Nhưng con đã an toàn trở thành một trong 'Thiên Thượng Thất Kị'. Tất cả là nhờ sự giúp đỡ của anh Hein và ông Palinchron...

Tất nhiên, đó chỉ là một phần mở đầu của bức thư.

Tôi đã viết chồng chất hàng chục trang giấy, nhét vào phong bì dày cộm rồi gửi đi.

Thế nhưng, bức thư hồi âm trở lại sau cả một vòng trăng chỉ vỏn vẹn một tờ giấy với những dòng chữ quen thuộc được liệt kê ra. "Con ngoan lắm", "Nếu là Ragne thì con có thể trở thành cô gái 'Số Một' thế giới", "Con gái của mẹ mà"... Chẳng có gì mới mẻ, một bức thư vô cùng ngắn gọn.

...Gửi Mẹ.

Ngài Leki, người bảo hộ mới của con, thực sự là một người rất tuyệt vời.

Khi con nói muốn trở thành 'Số Một' thế giới, bà ấy đã tận tình chỉ dạy con về 'Nguyên Lão Viện'. Dưới trướng bà ấy, con muốn nhắm đến vị trí cao hơn. Khi con nói rằng con có thể làm bất cứ việc dơ bẩn hay tàn nhẫn nào, bà ấy đã giao cho con rất nhiều việc. Con sẽ nhắm đến nơi cao 'Nhất' của thế giới bằng con đường ngắn nhất...

Hồi âm cho bức thư tiếp theo đến trễ hơn một chút. Không phải một tháng mà mất hai tháng, và tôi có cảm giác nội dung còn ít chữ hơn cả bức đầu tiên. Tôi hiểu ý nghĩa của điều đó, nhưng tôi vẫn gửi bức thư tiếp theo.

...Gửi Mẹ.

Ngài Leki thực sự rất cưng chiều con. Dù bà ấy đang nhắm đến 'Nguyên Lão Viện', nhưng bà ấy thực sự là người tốt... Chẳng giống chúng ta chút nào. Gần đây, có lẽ do công việc trong bóng tối tăng lên, con thường xuyên tiếp xúc với lịch sử thực sự của Fuziyaz. Ông Palinchron toàn nói về vị chuyện 'Thủy Tổ' trong truyền thuyết. Ngài Leki cũng nói rằng chỉ có 'Cá nhân' ông ta là người duy nhất có thể vượt qua cả 'Nguyên Lão Viện'. Nhưng mà, suy nghĩ về một người không còn tồn tại cũng chẳng để làm gì, nên con định sẽ chỉ chiến đấu với những thứ mắt thấy tai nghe...

Bức thư thứ ba.

Đến lúc này, đã không còn hồi âm nữa.

Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục viết về cuộc sống tại Liên Hiệp Quốc và gửi thư đi.

Viết thật nhiều, thật nhiều, và gửi đi hết lần này đến lần khác.

Đương nhiên, một khi đã không có hồi âm, thì về sau cũng chẳng bao giờ có nữa.

...Gửi Mẹ.

Hoạt động chính thức với tư cách 'Thiên Thượng Thất Kị' đã bắt đầu. Suốt một năm qua con đã vận dụng những lời dạy của Mẹ để làm việc ở mặt tối của Đại Thánh Đô, nhưng cuối cùng con cũng sắp được giải phóng rồi. Tiếp theo con sẽ chuyển đến vùng khai phá phía Đông, làm công việc hộ vệ đúng nghĩa của một hiệp sĩ. Vị Tổng trưởng mới sẽ trở thành cấp trên của con thực sự là một người rất đáng kính...

...Gửi Mẹ.

Người chủ nhân mới của con là một người xinh đẹp, dịu dàng và đáng yêu. Thật ra đó là một người cao quý đến mức con còn sợ không dám bắt chuyện, nhưng anh Hein đã sắp xếp cho con gặp mặt. Anh Hein tinh nghịch hơn con tưởng, có vẻ anh ấy đã lên kế hoạch để con và vị 'Hiện Nhân Thần' ấy trở thành bạn bè. Và rồi, 'Hiện Nhân Thần' đã nói rằng ngài ấy coi con là 'bạn thật sự' chứ không phải xã giao. Ngài ấy đã ôm con thật chặt, thật chặt...

...Gửi Mẹ.

'Lễ Giáng Sinh' năm nay có vẻ sẽ quy mô hơn bao giờ hết. Con không thể về thôn, nên con sẽ mừng sinh nhật của Thánh nhân tại vùng khai phá của Liên Hiệp Quốc. Gần đây, ông Palinchron và anh Hein trở nên bận rộn, nên con thường hành động cùng một tiền bối mới. Chị ấy là một người rất thú vị, con muốn một ngày nào đó sẽ giới thiệu chị ấy với Mẹ...

Tôi nghĩ mình đã may mắn có được nhiều người quen và bạn bè.

Trong số đó, 'Hiện Nhân Thần' có thể nói là 'người bạn thật sự' ngang hàng duy nhất trong đời tôi.

Tất nhiên, không có hồi âm nào từ Mẹ cho những lá thư đó.

Chỉ cần xin nghỉ phép một chút để về thăm Mẹ là sẽ hiểu lý do tại sao thư không được hồi âm dễ dàng thôi.

Chính vì thế, tôi tuyệt đối không thể đi gặp.

Vì một lòng không muốn nghe lý do, tôi đã diễn kịch một mình ở vùng đất xa xôi.

Tôi cười ở Đại Thánh Đường như để chạy trốn, nhắm đến 'Nguyên Lão Viện' như để chạy trốn, và tự thuyết phục bản thân như để chạy trốn. Tôi tiếp tục chạy về phía mục tiêu 'Số Một' còn sót lại của đời mình.

Vì tôi biết rằng chừng nào còn tiếp tục chạy, thì sẽ chẳng có gì thay đổi... Trong thâm tâm, hiệp sĩ Ragne Kaikwola đã sống và nghĩ rằng cứ mãi như thế này cũng được.

Thế nhưng, ngay giữa lúc đó, tôi đã gặp gỡ như thể bị ai đó bắt phải dừng lại.

...Tôi gặp 'Hắn'.

Tôi nhớ khi nhìn thấy người đó từ xa, máu toàn thân tôi như muốn sôi lên.

"M-Mẹ...? Mẹ đến, với con..."

Tôi đã nhìn nhầm.

Hắn và người Mẹ yêu quý của tôi có ngoại hình giống nhau đến mức đó.

Tên của hắn là 'Aikawa Kanami'. Một sự tồn tại mà ngay cả Palinchron và ngài Leki cũng phải thừa nhận là 'Cá nhân' duy nhất có thể gọi là 'Số Một'. Là 'Thủy Tổ' của ngàn năm trước.

Hắn giống hệt bà ấy. Từ khuôn mặt, giọng nói, cử chỉ, cho đến cả sự ám muội... tất cả đều giống hệt.

Tôi cực ghét những vở kịch chỉ toàn sự trùng hợp thuận tiện, nhưng hai chữ định mệnh vẫn hiện lên trong đầu tôi. Tôi cảm thấy một thứ gì đó còn tồi tệ hơn cả tình yêu sét đánh. Đồng thời, tôi linh cảm rằng tất cả những gì ấm êm của mình cho đến hôm nay sẽ bị phá hủy.

Đúng như dự cảm, hắn không tha thứ cho tôi, kẻ đang nghĩ rằng cứ thế này là ổn.

Đầu tiên, hắn cướp đi 'người bạn thật sự' quan trọng nhất trên thế giới của tôi.

Khi đó, có lẽ do khuôn mặt của hắn cộng hưởng, tôi cảm giác như nghe thấy tiếng của người Mẹ yêu dấu.

Hãy nhớ lại vai trò thực sự của mày.

Việc mày cần làm không phải là thế này.

Mày là đứa con gái 'Số Một' thế giới... Tôi ảo giác như bị những tiếng quát tháo ấy đập vào mặt.

"X-Xin lỗi, Mẹ... Không phải con trốn việc đâu... Con sẽ làm ngay, vì thế..."

Ở nơi không có ai, tôi thốt ra lời biện bạch.

Và rồi, tôi bắt đầu thách thức hắn ngay lập tức... và thua tổng cộng ba lần.

Trận chiến mê cung lần đầu tiên, tôi đầu hàng sau khi thăm dò.

Trận chiến Đại Thánh Đường lần thứ hai, tôi cũng khá nghiêm túc, nhưng chỉ số của hắn đã không còn ở mức có thể thi đấu được nữa.

Chỉ số của hắn thực sự bất thường.

Chỉ trong vài ngày, hắn đã vượt qua con đường mà tôi và Riel mất vài năm. Chỉ trong hai tuần, hắn đã trở thành một 'Anh hùng' có thể chiến đấu với cả cường quốc Fuziyaz. Không chỉ được thế giới yêu thương, sự trưởng thành của hắn khiến người ta phải nói rằng chính hắn là thế giới.

Tại đây, tôi tin chắc hắn chính là hàng thật.

Cái vị trí 'Số Một' mà tôi vẫn thầm an tâm nghĩ rằng đó chỉ là mộng ảo, là thứ đến chết cũng không chạm tới được, giờ đây đã xuất hiện ngay trước mắt.

Hắn xuất hiện như để truy đuổi tôi đang chạy trốn...

...Gửi Mẹ.

Con đã tìm thấy kẻ 'Số Một' mà Mẹ nói.

Tên hắn là Kanami. Là 'Thủy Tổ' bước ra từ truyền thuyết, một người rất giống Mẹ. Chắc chắn, hắn là kẻ được thế giới yêu thương 'Nhất'. Con sẽ cướp lấy giá trị của người đó, và chính con sẽ trở thành 'Số Một'. Nhất định con sẽ làm được. Vì thế, xin Mẹ đừng giận.

Con sẽ làm. Con tuyệt đối sẽ làm. Con sẽ đi đến nơi xứng đáng với con gái của Mẹ.

Vì thế, làm ơn...

Rốt cuộc, cuộc ẩu đả của Kanami với Fuziyaz đã kết thúc dưới sự bảo hộ của Palinchron, tín đồ của 'Thủy Tổ'.

Và trận chiến 'Vũ Đấu Hội' lần thứ ba, tôi đã vứt bỏ thắng thua vì trận chiến tiếp theo.

Vì quá thiếu ý chí chiến thắng nên tôi bị nghi ngờ diễn kịch một chút, nhưng tôi nghĩ mình đã đạt điểm qua.

Tôi biết vẫn chưa đến lúc giết Kanami.

Hắn là 'Thủy Tổ'. Những thứ như 'Anh hùng' hay 'Kẻ diệt rồng', so với danh dự và vinh quang vốn có thì chỉ như rác rưởi. Mạng sống của hắn được đảm bảo sẽ còn tỏa sáng rực rỡ hơn nữa.

Nếu không giết hắn khi hắn đạt đến đẳng cấp của 'Thủy Tổ' ngày xưa, tôi sẽ không thể trở thành 'Số Một' thực sự. Vì thế, tôi dành toàn bộ thời gian để chuẩn bị trước.

Thứ cần thiết để chinh phục ma pháp thứ nguyên là 'Lòng tin'.

Che giấu sự bất thường, tôi tiếp cận Kanami và vũ hội quý tộc. Tôi lợi dụng Franlure Hervileschein, kẻ đang say mê hắn, để cùng đi xem kịch. Vì gu chọn kịch đầy ẩn ý của tên Kanami mà tôi rất vất vả để che giấu biểu cảm, nhưng tôi nghĩ mình đã thắt chặt mối quan hệ được kha khá. Vào lúc kết thúc 'Vũ Đấu Hội', tôi suýt nữa đã lỡ tay với viên ma thạch của Rowen Aleis, nhưng tôi đã kiềm chế được. Với tư cách là đồng minh của Kanami, tôi đã tôn hắn lên đến tận cùng. Việc đó tôi đã quá quen rồi.

...Cứ thế, Kanami đạt được các danh hiệu 'Kẻ mạnh nhất Liên Hiệp Quốc', 'Kiếm Thánh đương đại', 'Đại Anh Hùng'.

Thế giới dần công nhận hắn là 'Số Một'.

Chỉ có điều, 'Nguyên Lão Viện', những kẻ đứng đầu thế giới hiện đại, đang sợ hãi. Bởi vì họ nhận ra Kanami chính là 'Thủy Tổ', kẻ chiến thắng thực sự của ngàn năm trước, một con quái vật có thể tiêu diệt cả 'Nguyên Lão Viện' lẫn lục địa tùy theo tâm trạng.

Mạng sống của hắn ngày càng tỏa sáng.

Tôi thấy rõ mồn một rằng hắn sẽ vượt xa cả ánh hào quang của 'Nguyên Lão Viện'.

Và rồi, khi tôi tin chắc rằng cuối cùng giết hắn sẽ giúp tôi trở thành 'Số Một'...

"...Hả, ông Palinchron và Kanami lưỡng bại câu thương? Ở đại lục?"

...Tôi nhận được báo cáo đó.

Tin tức được đưa ra từ miệng của chị Sera, vị tiền bối mà tôi vô cùng yêu quý tại Đại Thánh Đường của Liên Hiệp Quốc.

Palinchron chắc chắn rất thích Thủy Tổ Kanami.

Đúng là sự yêu thích đó đã đi một vòng và trở thành quấy rối, nhưng chắc chắn ông ta là người bảo hộ.

Lý do ông ta nghiêm túc chiến đấu với Kanami là gì?

Là chỉ thị ám sát của 'Nguyên Lão Viện' do lo sợ Kanami?

Hay là ông ta cũng có lý do cá nhân giống tôi?

Trong khi tôi đang suy đoán, câu chuyện của chị Sera vẫn tiếp tục.

"Ừ. Trận chiến cuốn theo một nửa đại lục đó, chúng tôi gọi là 'Đại Tai Ương'. Và... Ragne này. Trong sự kiện đó, quê hương của em, thôn Sidoa... không, không phải bị cuốn vào đâu. Chỉ là, có chút chuyện nghiêm trọng..."

"Dạ...?"

Tôi bị dồn vào đường cùng.

Việc 'Đại Tai Ương' do hắn và Palinchron gây ra khiến hơn mười vạn người thương vong thì sao cũng được, nhưng việc thiệt hại lan đến tận thôn Sidoa hẻo lánh thì quả là ngoài dự đoán.

"À, ừm... Em biết là 'Đại Tai Ương' rất khủng khiếp. Dù vậy, chỉ một chút thôi cũng được, em muốn đến thôn Sidoa..."

Là một người con, đó là lời tôi bắt buộc phải nói.

"Ừ, chị hiểu. Tuy chỉ là tiện đường công tác của 'Thiên Thượng Thất Kị', nhưng chị đã tính toán để em có thể ghé qua quê nhà. Hãy về xem sao đi, Ragne."

"...Cảm ơn tiền bối."

Đương nhiên, tiền bối Sera tốt bụng đã chuẩn bị đâu vào đấy.

Chị ấy đẩy lưng tôi, kẻ thực tâm không hề muốn quay về.

...Sau khoảng năm năm, tôi trở về quê hương.

Thế nhưng, chờ đợi tôi ở quê hương, nơi tôi từng coi là chốn dung thân, là...

"...Ragne!!"

Không phải người Mẹ yêu dấu, mà là phu nhân nhà Kaikwola.

Bà ấy lo lắng cho tôi hơn bất cứ ai, và đón tôi bằng nụ cười tươi hơn bất cứ ai.

"Phu nhân... Người bình an là tốt rồi ạ."

Tôi đứng trước sân dinh thự, hành lễ như một hiệp sĩ, đáp lại sự tiếp đón nồng hậu của bà.

"Ôi... Con thực sự đã trưởng thành rồi, Ragne... Ta đã nghe tin con trở thành 'Thiên Thượng Thất Kị'."

Phu nhân, người trông tiều tụy hơn một chút so với lần cuối tôi gặp, ôm chầm lấy tôi.

Trong lúc đó, tôi vẫn đảo mắt nhìn quanh.

Tôi tiếp tục tìm kiếm người Mẹ yêu dấu, nhưng không thấy.

Không thấy, không thấy, không thấy.

Không thấy ở đâu cả.

"Ragne, giá mà con gửi lấy một bức thư... Nhờ con mà việc sơ tán của thôn diễn ra suôn sẻ. Chỉ cần nói là quê hương của 'Thiên Thượng Thất Kị' Ragne Kaikwola, mọi chuyện đều được thông qua dễ dàng... Mỗi lần như thế, ta thực sự, thực sự cảm thấy tự hào từ tận đáy lòng..."

"C-Cảm ơn người... À, vậy thưa phu nhân..."

Tôi không thể không hỏi.

Năm năm trước tôi đã chạy trốn, nhưng giờ tôi không thể chạy trốn nữa.

Tôi phải xác nhận lý do.

"Chuyện là, người hầu trưởng đâu rồi ạ?"

"Cô ta hả... Xin lỗi con, Ragne. Chuyện là..."

Khi tôi nhắc đến cái tên đó, khuôn mặt vốn luôn dịu dàng của phu nhân tối sầm lại.

Tôi đã đoán được ý nghĩa của nó trước cả khi bà kể.

...Tóm tắt lại thì, Mẹ đã không còn ở trong thôn từ rất lâu rồi.

Với tư cách là người hầu thân thiết nhất với tôi, bà được giao quản lý số tiền lương tôi gửi về, nhưng dường như bà đã đột ngột biến mất cùng với số tiền đó. Ông chủ và mọi người bênh vực rằng chắc bà bị cuốn vào vụ việc nào đó, nhưng phu nhân thì nghĩ ngược lại. Với giọng điệu có chút giận dữ, bà kể lại quá trình Mẹ biến mất... nhưng sự khéo léo của Mẹ không phải là điều quan trọng.

Điều quan trọng lần này là, Mẹ không những không đến gặp tôi, mà thậm chí còn chẳng hề đợi tôi.

Và tôi, lại cảm thấy nhẹ nhõm vì điều đó.

"...Kh-Không phải! Vẫn ổn mà... Nếu mình trở thành 'Số Một', chắc chắn sẽ gặp được..."

Đêm hôm đó, trên chiếc giường trong phòng khách của nhà Kaikwola, tôi lắc đầu thật mạnh.

"Chắc chắn Mẹ có suy nghĩ sâu xa nào đó... Mẹ xảo quyệt đến mức mình không thể nào theo kịp cơ mà..."

Tôi rất yêu Mẹ.

Tôi tự nhủ với bản thân như vậy.

Việc tôi phải làm bây giờ là trở thành 'Số Một' trên thế giới mà Mẹ mong muốn. Nói trắng ra, tôi vẫn chưa có giá trị để Mẹ gặp mặt.

Vì thế, tôi phải trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn nữa, săn được con mồi mà không ai có thể phàn nàn, và leo lên vị trí rực rỡ nhất thế giới. ...Vẫn chưa kết thúc đâu.

Hãy trở về với sơ tâm.

Tôi đã thề tại túp lều đó, quê hương thực sự của tôi ở thôn Sidoa này rồi mà.

Tôi sẽ trở thành 'Số Một' của nhà Kaikwola... không, của Vardo, và trở thành 'Số Một' với tư cách hiệp sĩ...! Nếu tôi cướp được cả ghế của 'Nguyên Lão Viện' và trở thành 'Số Một' không ai có thể bàn cãi, thì chắc chắn...!!

Phải nhanh lên.

Chính vì chần chừ nên mới ra nông nỗi này.

Bị kẻ khác cướp mất con mồi ngay trước mắt, bị bỏ lại, bị bỏ rơi.

Và rồi, cuộc chiến mới của tôi bắt đầu.

Vừa hầu hạ cô chủ đã trở về, tôi vừa chỉ nhìn vào mục tiêu của mình.

Trong thời gian đó, tôi vẫn viết thư.

...Gửi Mẹ.

Trong hàng ngũ hiệp sĩ đã không còn kẻ địch nào nữa. Con đã đuổi được Persiona đi và trở thành Tổng trưởng của 'Thiên Thượng Thất Kị'.

Tiếp theo con muốn xóa sổ toàn bộ 'Nguyên Lão Viện'. Tất nhiên là cả đối thủ Leki nữa.

Con sẽ cướp đoạt mọi giá trị và tỏa sáng hơn bất kỳ ai.

Tất cả mọi thứ của thế giới này, di sản ngàn năm trước, hay bất cứ thứ gì, hãy biến chúng thành của con và Mẹ...

Trong vòng một năm đó, xung quanh tôi lại biến động dữ dội.

Tôi đã gặp 'Thánh Nhân' Tiara, người tạm thời hiển hiện nhờ việc thu thập máu.

Tôi đã cứu Nosfi, 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Ánh Sáng', người vừa thoát chết trong gang tấc từ mê cung.

Và hơn hết, là cuộc tái ngộ với con mồi đầu tiên, 'Thủy Tổ' Kanami. Như thể thế giới đang dọn cỗ sẵn, tôi tiến về trận chiến cuối cùng.

...Gửi Mẹ.

'Thủy Tổ' Kanami đã trở lại.

Từ giờ, con sẽ cùng hắn đi đến Đại Thánh Đô Fuziyaz.

Vừa hay, mọi giá trị đều tập trung ở đó, nên con muốn kết thúc tất cả.

Con sẽ leo lên 'Đỉnh' của lâu đài Fuziyaz lớn nhất thế giới.

Khi đó, làm ơn... Mẹ hãy đến khen con nhé...

Đồng hành cùng Kanami, trong phòng riêng trên tàu 'Living Legend', tôi đã viết bức thư như vậy.

Dù thư không đến nơi, tôi cũng lờ mờ đoán được câu trả lời.

Tôi cũng biết thực ra Mẹ nghĩ gì về tôi.

Tôi cũng biết hiện giờ Mẹ đang sống ra sao với tâm trạng thế nào.

Nhưng tôi vẫn rất yêu Mẹ, tôi vẫn sẽ viết thư, và nhắm đến vị trí 'Số Một'.

Với tư cách là con gái của Mẹ. Là con gái của Mẹ. Là con gái của Mẹ.

Vì thế, tôi...

"...'Tôi là ảo ảnh đuổi theo ảo ảnh'..."

Và. Tiết thứ hai tiếp theo là,

"...'Không thể tồn tại trong thế giới của người'..."

Lời ngâm xướng vang lên.

Khi chạm đến 'Lời chú' đó, tôi lại thấy mình trở về túp lều năm xưa.

Hai túp lều dựa lưng vào nhau, tôi đang ngồi bệt ở bên túp lều bẩn thỉu hơn.

Những bức thư không bao giờ đến được quê nhà đang tràn ngập xung quanh. Chôn vùi trong đống thư ấy, tôi ngước nhìn trần nhà sắp sập xuống và suy nghĩ.

Chỉ còn một tiết nữa thôi, tôi sẽ có được câu trả lời cho cuộc đời mình.

"Ha ha ha..."

Trong túp lều, tôi tự cười giễu và hỏi.

Hỏi người con trai chắc cũng đang ngồi bệt ở túp lều bên cạnh.

"Anh trai à... Với thứ 'Ma pháp' thật sự đó, tôi có thể gặp được Mẹ không...?"

Từ túp lều của cậu ta ở sau lưng, không có câu trả lời nào vọng lại.

Nhưng với kẻ nhạy cảm như tôi, ngay từ đầu tôi đã lờ mờ biết đáp án nên chẳng sao cả.

Chắc chắn với ma pháp của tôi, tôi sẽ không gặp được Mẹ. Tôi sẽ không được cứu rỗi, cũng chẳng thể hạnh phúc. Giống như Kanami, tôi thuộc loại người chỉ có thể được giải thoát bằng cái chết.

Ngay cả nụ cười khô khốc cũng không giữ được nữa.

Nãy giờ, tôi thấy hơi đau đớn. Sự mạnh mẽ với tư cách là 'Con người' của tôi đang bị Kanami đập nát từng chút một. Sức mạnh tôi thừa hưởng từ Mẹ, tất cả đều bị biến thành sự yếu đuối... Trái tim tôi dao động, chao đảo, méo mó... Tôi chán ghét cả việc mở mắt... Chỉ muốn nghỉ ngơi cho xong...

Nè, anh trai Kanami...

Tại sao, bây giờ chúng ta lại làm cái chuyện này...?

Đối với tôi, 'Ma pháp' thật sự gì đó đâu phải là thứ tôi khao khát đến thế.

Đối với các anh em nhà Kanami, đó chỉ là ma pháp của kẻ thù.

Dù có học được thì cũng chỉ trở thành mối đe dọa mà thôi.

Vậy mà, tại sao...?

Tại sao, bây giờ chúng ta lại...?

Một tiếng nữa, tôi sẽ đăng bài.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!