Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hồi 09 - 460. Điểm đến cuối cùng của 『Maria』 Distrass

460. Điểm đến cuối cùng của 『Maria』 Distrass

Cảm giác lơ lửng... không, cảm giác rơi tự do vẫn tiếp diễn.

Có lẽ tôi sẽ không còn tìm được chỗ đứng nào nữa.

Chừng nào còn rơi cùng mặt trời kia, tôi sẽ không bao giờ có thể chạm chân xuống đất.

Liếc mắt sang ngang, chỗ đứng đã tan chảy nhầy nhụa giờ biến thành cơn mưa đỏ sẫm.

Những con quái vật không chịu nổi sức nóng cũng hóa thành ma thạch, tạo thành những ngôi sao đa sắc lấp lánh trôi đi.

Tất cả, cứ để nguyên như vậy.

Tôi dần hiểu ra bản chất của 『Thử Thách Thứ 110』.

Không phải nói dối.

Maria không hề giả dối, cô ấy luôn nói sự thật. Ngay từ đầu, vẫn luôn...

Và việc tôi nên đón nhận điều đó một cách trực diện, ngay từ đầu tôi cũng vẫn luôn...

"Maria..., Alty..."

Đáp án chính xác, tôi đã biết ngay từ đầu.

Nhưng tôi không thể chọn lựa chọn đó.

Từ giờ, tôi sẽ hoàn tất nghi thức, thống trị 『Nơi Sâu Nhất』 và đi đến 『Phía Bên Kia』.

Không thể để xảy ra sai sót với 『Ma pháp Kanami』. Tôi không nhìn vào hiện tại, mà nhìn vào tương lai... không, tôi chỉ nhìn vào 『Lastiara』 ở tận cùng của tương lai đó. Vì thế, tôi không thể nào 『Lãng Quên』 dù chỉ một mảnh nhỏ.

"Dù vậy, tôi đã thề sẽ trở nên 『Hạnh phúc』 cùng 『Lastiara』. Dù phải làm gì, dù phải vứt bỏ bất cứ thứ gì."

Vừa rơi, tôi vừa lẩm bẩm, và tôi nghĩ Maria đã nghe thấy bằng cơ quan cảm giác của ngọn lửa.

Đã trả lời sai, tôi không còn đường lui nữa.

Tôi lập tức gọi người đang trú ngụ bên trong mình.

"Noy, ra đi. Bây giờ, tôi sẽ đẩy nhanh 『Kế Hoạch』 đến ngay trước giai đoạn cuối cùng."

Không có hồi đáp.

Tôi biết cô ấy sẽ không chịu ra cho đến phút chót, nên đành phải tiếp tục gọi.

"『Chúa Tể Thế Giới』 Noy El Riberru. Hãy hiện hình và 『Hòa hợp』 với tôi. Nếu không dùng ma pháp cộng hưởng, mọi thứ có thể sẽ chấm dứt tại đây. Từ ngọn lửa kia, tôi nhìn thấy tương lai đó."

Vẫn im lặng.

Nỗi ám ảnh của cô ấy tiếp tục từ chối việc xuất hiện trên sân khấu chính.

Cảm giác đó, tôi hiểu. Tôi hiểu hơn bất cứ ai. Rằng có mình ở đó thì mọi chuyện cũng chẳng suôn sẻ. Muốn biến tất cả thành 『Chưa từng xảy ra』. Cô ấy đang nghĩ như vậy.

"...Được sao? Sẽ quên hết đấy? Nếu là ngọn lửa của Alty và Maria, nó thực sự có thể thanh tẩy cuộc đời cho đến ngày hôm nay! Cậu không thể nào quên hết tất cả được! Cậu chỉ muốn chọn những chuyện tồi tệ để biến nó thành 『Chưa từng xảy ra』 thôi đúng không!? Cậu vẫn đang chờ đợi thứ nằm ở cuối con đường nỗ lực mà!? Mãi luôn như vậy!!"

Thực ra, không được phép đưa cuộc đời của Noy ra ánh sáng.

Chúng tôi hợp tác với nhau dựa trên 『Giao ước』 giữ bí mật câu chuyện của cô ấy.

Nhưng ngay lúc này, tôi buộc phải tạm thời lật lại 『Giao ước』 đó.

"Tôi là đồng minh của cậu. Không cần phải đứng vững cũng được. Hãy tin tôi, cùng rơi với tôi đi...!"

Sự im lặng vẫn kéo dài.

Lời nói của tôi không chạm tới trái tim Noy, không làm cô ấy lung lay.

...Bởi vì tôi vẫn còn đang tô vẽ.

Tự biết lý do, nên tôi ngừng trau chuốt.

Tôi trút hết những lời thật lòng trần trụi từ tận đáy lòng ra.

"Noy!! Maria ấy! Maria ấy mà! Mạnh mẽ, tuyệt vời, ngầu hơn bất cứ ai tôi từng gặp! Nhìn đi, thấy không!? Giữ sức thì làm sao mà thắng nổi! Thôi được rồi, đưa ngay cho tôi! 『Thuật thức』 cuối cùng của cậu!!"

Tôi đặt tay lên ngực, hét lên những lời yếu đuối thảm hại.

Lúc đó, thịch một cái.

Tôi cảm giác như nghe thấy tiếng tim đập.

Đã bao lâu rồi tôi mới hét lên một cách thẳng thắn như thế này?

Cảm giác đã từ rất lâu rồi.

Hoài niệm, vô cùng quen thuộc và dễ dàng thốt ra.

Và câu nói vừa rồi chắc chắn không phải là 『Sáng tác』, mà chỉ là màn diễn xuất ngẫu hứng (Ad-lib) trong cơn tuyệt vọng.

Vì thế, tiếng tim đập đã vang lên.

Lần này, là từ lồng ngực tôi.

Từ phần bụng của tôi đang rơi, một cánh tay mọc ra.

Như trườn lên từ mặt nước, một người phụ nữ với mái tóc dài tung bay để lộ nửa thân trên.

Vẫn mượn hình dáng của Ragne trưởng thành, nhưng cô ấy đã chịu xuất hiện. Bước ra sân khấu chính, giọng run rẩy, cô ấy đọc lên lời thoại theo cách riêng của mình.

"B-Biết rồi... Cô ấy mạnh mẽ, tuyệt vời và rất ngầu. Tôi cũng vẫn luôn ghen tị. Những người phụ nữ ngầu như thế... lúc nào cũng vậy! Cho nên, tôi biết rõ hơn cậu! Rằng đó không phải là đối thủ có thể thắng nếu còn giữ sức!"

Noy sợ hãi tột độ, rưng rưng nước mắt, quay mặt đi khỏi 『Quýnh Nhãn (Con mắt)』 khổng lồ đang rơi xuống từ trên cao, miệng bĩu ra.

Nhưng cũng giống như tôi, cô ấy đã quyết tâm.

Cùng với tôi, cô ấy vươn một tay về phía trước - về phía mặt trời đang rơi xuống từ bầu trời.

Bắt đầu nghi thức ngẫu hứng cho giai đoạn cuối của 『Kế Hoạch』.

"Thế nên, tôi sẽ chạy trốn và giao phó cho cậu...! Những lời than vãn và oán hận tích tụ bao năm này! Aaa, 『Hãy biến thành chưa từng xảy ra』, 『Hãy biến thành chưa từng xảy ra』, 『Hãy biến thành chưa từng xảy ra』! ...Ma pháp Không gian 《Black Shift》!!"

Từ lòng bàn tay của hai chúng tôi, bóng tối như những đám mây phồng lên tràn ra.

Đó không chỉ là làm tối đi bằng cách chặn ánh sáng.

Đó là bóng tối của 『Độc Tố Ma Thuật』 quá đậm đặc, một màu đen từ chối cả nhận thức siêu hình (trái tim).

Đám mây đen xoáy cuộn như bão tố đang cố gắng che chắn toàn bộ ánh sáng và nhiệt lượng của mặt trời.

Dùng màu đen đó để trả lại nguyên trạng cho cái Mê cung đang sáng quá mức không phù hợp với lòng đất này.

Vừa rơi, vừa dệt nên ma pháp (lời than vãn) sở trường nhất của mình, Noy vừa 『Hòa hợp』 với tôi.

『Thuật thức』 Ma pháp Không gian gốc 《Black Shift》 của cô ấy đang thấm vào tôi, không phải dưới dạng mô phỏng mà là hình thái hoàn chỉnh.

"Kanami-kun, cậu muốn cải tiến 『Thuật thức』 này thế nào cũng được. Chỉ là, hãy để kẻ hèn nhát này (tôi) đặt cược một lá bài tẩy. Nhất định phải kéo về tương lai tốt đẹp nhất đấy. Với lại đừng có nghĩ là tởm lợm nhé! 『Thuật thức』 của tôi khác với cậu, nó ẩm ướt lắm! Nó dính nhớp nháp toàn 『Lưu luyến』 thôi!"

Vừa lải nhải than phiền và viện cớ, nhưng giờ đây, quả thực bí truyền 『Thuật thức』 từ 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Không Gian』 đời trước đã được chuyển giao.

"Cảm ơn, Noy. Với lại tôi không nghĩ thế đâu. Về độ âm u hiện tại của tôi thì cậu còn thua xa."

Khi bị nói là thua tôi, Noy bớt run rẩy hơn một chút.

Là 『Chúa Tể Thế Giới』 trong thời gian dài, cô ấy đã phải sống đàng hoàng hơn bất kỳ ai. Là tồn tại ở chiều không gian cao hơn, cô ấy không bao giờ được phép thất bại. Tuy nhiên, giờ đây cô ấy cảm thấy 『An tâm』 khi có thể thất bại một cách đàng hoàng, và giao phó tất cả cho tôi. Giống như Celdra, cô ấy cũng phó mặc bản thân cho dòng chảy.

Và người nắm quyền chủ đạo dòng chảy được giao phó đó, người sẽ 『Sáng tác』, là tôi.

『Aikawa Kanami』 sẽ viết tiếp những lời than vãn của cô ấy, thêm bút, và ngâm lên.

"...A, 『Biến thành chưa từng xảy ra』, 『Biến thành chưa từng xảy ra』, 『Biến thành chưa từng xảy ra』..."

Nếu dùng nguyên 『Thuật thức』 đã nhận, nó chỉ là ma pháp dùng bút đen tô kín bề mặt sự vật.

Thứ cần thiết là những gì nằm sau đó.

Tiến đến nơi mà Noy không thể bước tới chính là vai trò của 『Aikawa Kanami』 này.

Không phải ước 『Hãy biến thành chưa từng xảy ra』.

Mà tôi sẽ thực sự 『Biến nó thành chưa từng xảy ra』.

...Đánh cược cả cuộc đời, với giác ngộ rằng 『Ngoại trừ』 『Lastiara』 『thì không cần gì cả』, 『Tuyệt đối, sẽ biến thành chưa từng xảy ra』, tôi thăng hoa ma pháp đó.

Đám mây tích tụ tà ác phình to, che phủ không chỉ vật chất hữu hình mà cả tinh thần siêu hình.

Vừa tăng thể tích, nó vừa pha thêm chút sắc tím.

Đám mây đen tím sẫm (tử hắc) đó hoàn toàn khác biệt với 《Black Shift》 cho đến giờ.

Không chỉ cản trở nhận thức, mà là sự tô đen của ma pháp để thực sự biến mọi thứ thành 『Chưa từng xảy ra』.

Trong trường hợp này, nó sẽ quay ngược thời gian về trước khi cấu trúc ma pháp tạo ra lửa và nhiệt của mặt trời hình thành, và xóa bỏ nó từ gốc rễ. ...Tức là, nó gần với ma pháp thao túng thời gian hơn.

Không cần những quy trình như dùng 《Reading Shift》 để đọc quá khứ, rồi dùng 《Thứ Nguyên Quyết Chiến Diễn Toán (Dimension Gladiate) 『Tái Đàm (Revive)』》 để lấy sự chấp thuận nữa.

Ghi đè câu chuyện một cách cưỡng ép.

Ma pháp Không gian đầy rẫy sự gian lận, tồi tệ trong những thứ tồi tệ nhất.

Ma pháp biến thành 『Chưa từng xảy ra』 mà Lastiara và mọi người từng lo sợ trong quá khứ.

Ma pháp cải biên quá khứ, chính là...

"...Ma pháp Không gian 《Black Shift Overwrite》."

Khi hoàn toàn biến nó thành của mình, tôi đặt thêm tên cho nó.

Không chút đùa giỡn, tôi thêm vào một từ ngữ (Overwrite) trực diện, dễ hiểu và có vẻ mạnh mẽ, rồi vươn tay ra xa hơn.

Đám mây đen tím sẫm tràn ra từ tay được kiểm soát hoàn toàn, đối kháng với mặt trời trên cao, mô phỏng theo một hình dạng.

Nó tạo thành hình bán cầu (Round Shield) để đón đỡ nhiệt và lửa.

Khi ngọn lửa đang tuôn trào khẽ chạm vào bề mặt tấm khiên đen tím đó, một mảng lửa lớn cỡ một người bị bóp méo, trượt đi và tan biến hoàn toàn.

Nó đã thăng hoa thành hiện tượng có thể gọi là 『Triệt tiêu thời gian』 chứ không phải 『Triệt tiêu ma pháp』.

Giờ đây, chuẩn bị đã hoàn tất.

Với tấm khiên ma pháp biến mọi thứ thành 『Chưa từng xảy ra』 này, tôi sẽ xóa sổ toàn bộ tâm ý (ngọn lửa) của Maria.

"...Ma pháp 《Wood Quake - Sáng Tạo (Craft)》."

Thề không lùi bước, tôi tạo ra chỗ đứng cuối cùng.

Sau khi dùng chiếc ô 《Black Shift Overwrite》 che chắn nhiệt độ từ trên cao, tôi sử dụng hơi nước trong không khí, giăng băng ra theo hình dạng ma pháp trận. Sau đó đắp thêm đất và gỗ, dùng Phong ma pháp 《Wind》 để giữ nó lơ lửng, tạo ra mặt đất giữa không trung.

Dù định làm nó cứng hơn mặt đất Mê cung, nhưng chắc cũng chẳng giữ được lâu. Tôi chỉ có thể dùng nó như một chiếc dù để giảm tốc tạm thời nhằm tiếp xúc với mặt trời.

Và như thể đang chờ đợi điều đó, Maria cất tiếng từ ngọn lửa ngay gần.

"Em chờ đến mòn mỏi rồi đấy, anh Kanami. Đó là ma pháp chờ đợi ở cuối 『Kế Hoạch』 nhỉ. Tuy nhiên, có vẻ vẫn chỉ là dạng thô sơ... Lẽ ra, nó được dự định kết hợp với tất cả các 《Dimension》 chứ?"

"Ừ. 《Black Shift Overwrite》 này vẫn chưa hoàn thiện. Ở trạng thái hiện tại thì không thể điều khiển từ xa, phải trực tiếp đập đám khói đen tím này vào mới được. Nhưng trong tình huống này, thế là đủ. Ma lực của anh hiện giờ vượt xa Maria. Hơn nữa, anh còn có giác ngộ dùng chính bản thân mình làm 『Cái giá』. Trên đời này không có tâm ý (thứ) nào là không thể xóa bỏ."

Bắt chước vẻ dư dả của Maria từ nãy đến giờ, tôi cũng đáp trả đầy tự tin.

Nhìn thấy tôi như vậy, với giọng nói có phần an tâm, lần đầu tiên cô ấy chào hỏi tại đây.

"Phù phù, đã lâu không gặp. Luống cuống, liều mạng, cố hết sức... nhưng vẫn tiếp tục kháng cự, đúng là anh Kanami rồi. Em rất thích đôi mắt đen đó. Chắc chắn, cả chị Lastiara cũng vậy."

"Anh nói bao lần rồi, gu của hai người tệ thật. Phía bên này muốn được chú ý vào những chỗ ngầu hơn cơ."

"Với em thì anh Kanami bây giờ rất ngầu. Chỗ khiến người ta đổ thì mỗi người mỗi khác mà. ...Nhỉ?"

Chúng tôi trò chuyện như đang ở trong phòng khách tại nhà.

Nhưng tình hình đã khác một trời một vực.

Mặt trời và mây đen.

Tâm điểm của hai ma pháp diện rộng tồi tệ nhất lịch sử đang đối đầu nhau.

Ngay lúc này, hai ma pháp vẫn đang dần tiến lại gần nhau.

Trước khi va chạm, vì là lần cuối nên Maria ném tiếp lời chào "Nhỉ?" nhẹ nhàng đó về phía bụng tôi.

"Còn người ở đằng kia, hân hạnh được gặp. Vị thần đã luôn luôn dõi theo chúng tôi từ trong bóng tối suốt từ xa xưa. Người sống sót của tộc Dực Nhân cổ đại được truyền lại trong gia đình của anh Glen và Sia, đồng thời cũng là 『Chúa Tể Thế Giới』, Noy El Riberru."

"Đ-Đừng có gọi tôi..."

Noy rụt hết mức vào trong bụng tôi, cố gắng ẩn mình.

Có vẻ khác với Reaper, cô ấy thực sự sợ Maria.

"Đừng lo. Lần này cậu chỉ là tiện thể thôi. Vì tôi không hứng thú lắm với thần thánh. Cảm giác chỉ là 'À thì ra có thật à', rồi định đốt luôn một thể."

"H-Hả..."

Trước phản ứng dứt khoát của Maria, Noy có vẻ hoàn toàn không theo kịp.

Nhưng tôi thì hiểu. Quen biết cũng lâu rồi, tôi biết cô ấy là người như thế.

Lúc nào cũng vậy, Maria...

"Tôi chẳng quan tâm đến sự tồn tại của thần, hay vận mệnh của đại lục. Ngay cả thế giới, với tôi cũng chỉ là thứ yếu. Vì điều quan trọng là cảm xúc của từng người một. Là việc truyền tải nó một cách trọn vẹn. Lúc nào cũng vậy, tôi chỉ có thế thôi."

Maria sống chỉ vì những lời thật lòng không chút dối trá.

Vừa tiến lại gần mặt trời quá đỗi thẳng thắn đó, tôi vừa củng cố trái tim mình.

Tại 『Thử Thách Thứ 110』 này, tôi được truyền tải và dạy bảo về cảm xúc. Tuy nhiên, tôi quyết tâm tuyệt đối không để lòng lung lay, và sẽ biến tất cả thành 『Chưa từng xảy ra』...

"Anh Kanami... Em nói trước nhé, em cũng rất thích chị 『Lastiara』 đấy?"

"...!?"

Hướng về phía tôi đã quyết tâm, Maria bỏ qua rất nhiều quá trình, đột ngột đánh trúng vào trọng tâm của tất cả trong tình huống này.

Đó là một câu nói nhìn thấu bản chất, như thể đang dùng 『Tiên kiến tương lai』 hay 『Tư Duy Nghịch Hành』.

"Ngày đầu tiên gặp gỡ, em đã bị chị 『Lastiara』 xoay như chong chóng... nhưng chị ấy đã ngủ cùng em. Dù xoay em mòng mòng, nhưng chị ấy đã nắm chặt tay em, người đang khao khát hơi ấm gia đình. ...Bàn tay ấy rất ấm áp. Vì thế, em thích chị 『Lastiara』. Chuyện này chắc mọi người đều biết rồi nhỉ."

Nghe kể về cuộc gặp gỡ, tôi xác nhận lại 『Mối liên kết』 giữa Maria và 『Lastiara』.

Nhưng dù vậy, giác ngộ của tôi vẫn không thay đổi.

Không, đúng hơn là chính vì thế.

Chính vì có 『Mối liên kết』 của hai người, tôi mới có thể 『An tâm』 dùng chính bản thân làm 『Cái giá』 để biến mất. Tôi có thể nghĩ rằng, dù không có tôi ở đó cũng không sao. Tôi có thể làm điều giống như 『Lastiara』, người đã nghĩ như vậy và biến mất.

"Chính vì thế! Ngay lúc này, chị 『Lastiara』, hãy nghe đây! Chị có đang đọc không!? Em thích chị, chị 『Lastiara』!! Vì em thích chị hơn bất cứ ai! Em sẽ không bao giờ quên những ngày tháng bên chị!!"

"Cái... !?"

Trước lời khẳng định (khoe mẽ) tình cảm bất ngờ, tôi hoảng hốt.

Chuyện như thế này chẳng thể thay đổi được gì, dù chỉ là một phần vạn. Một phần tỷ cũng không.

Tôi và Lastiara là 『Người định mệnh duy nhất』 của nhau.

Nhưng nghĩ đến những gì tôi đang làm hiện tại, tôi có linh cảm như một phần nghìn tỷ rằng linh hồn của Lastiara sẽ đột ngột đổi hướng kiểu "Quả nhiên bé Maria vẫn tốt hơn Kanami nhỉ"... Và tôi cũng có dự cảm như một chiêu trò lách luật lật đổ tận gốc 『Kế Hoạch』 của tôi, nên tôi gân cổ hét lại.

"K-Không phải!! Người yêu 『Lastiara』 hơn bất cứ ai là anh! Chắc chắn anh thích 『Lastiara』 hơn! Vì 『Lastiara』, anh có thể vứt bỏ tất cả! Làm bất cứ điều gì! Nếu bảo hãy làm cho phần tiếp theo 『Hạnh phúc』, anh sẽ khiến nó 『Hạnh phúc』! Nếu bảo cứu thế giới, anh sẽ cứu thế giới! Tất cả chỉ vì tình yêu! Đúng vậy, nếu đọc tình yêu đó của anh, thì nó là! 〝【Aikawa Kanami yêu 『Lastiara』】〟, câu văn này đã 『Chứng minh』 điều đó! 〝Đương nhiên, tình yêu đó sâu đậm hơn bất cứ ai trên thế giới〟 〝Bởi nó đã trở thành chân lý bất biến và tuyệt đối〟 〝Việc 『Thế giới』 thừa nhận đã hoàn toàn 『Chứng minh』 tình yêu dành cho 『Lastiara』〟 〝Dù cái chết có chia lìa 『Lastiara』 và tôi, tình yêu chân thật đó vẫn sẽ kéo dài 『Vĩnh cửu』〟 〝Tôi sẽ chỉ nhìn về 『Lastiara』 và đi đến tận cùng của 『Thế giới』〟 〝Không, tôi đã quyết định chắc chắn sẽ đi đến tận nơi có 『Lastiara』〟!!"

『Lastiara』, 『Lastiara』, 『Lastiara』.

Vào phút chót, tôi lật giở cuốn sách trên tay trái, đọc lên những cảm xúc dành cho 『Lastiara』, cội nguồn của tất cả.

Nhìn phản ứng đó của tôi, Maria trông có vẻ rất vui.

Tiến lại gần mặt trời trắng tinh khiết trong suốt, cuối cùng tôi cũng có thể nhìn rõ dáng hình của thuật giả ở trung tâm.

...Cô ấy đang cười nụ cười trấn an, như muốn nói rằng một phần nghìn tỷ cũng không có đâu.

Bản thân Maria trông cũng có vẻ nhẹ nhõm.

Nhắc mới nhớ, tôi đã bao giờ kể lể rành mạch về tình yêu với 『Lastiara』 trước mặt Maria đến mức này chưa nhỉ.

"Phù, phù phù... Vâng, đúng thế thật! Em cứ ngỡ mình thích chị 『Lastiara』 hơn ai hết, nhưng em chịu thua anh Kanami bây giờ! Em thừa nhận! Anh Kanami thích chị 『Lastiara』 hơn em! Anh Kanami thắng! Em thua!!"

Khi Maria thừa nhận, tôi cảm giác nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

Đương nhiên rồi, càng đến gần mặt trời, mọi nhiệt độ đều tăng lên chóng mặt.

"Với lại, có lẽ... cả mối tình đầu của em... cả tình cảm thích anh Kanami... bây giờ, chị 『Lastiara』 cũng thắng rồi. ...Đúng vậy. Em đã thua cả hai người."

Vừa rơi xuống, nhiệt độ vừa tăng.

Sức nóng của những cảm xúc đó, Maria từng chút một nhả ra thành lời.

"...Em hoàn toàn thất tình rồi."

Thất tình.

Từ ngữ đó lẽ ra phải là cảm xúc (ngọn lửa) tiêu cực đỏ sẫm.

Thế nhưng, ngọn lửa lúc này trong suốt, mặt trời trắng xóa, và chỉ có giọng nói nghe đâu đó có vẻ vui mừng vang lên.

"Bởi vì, biết làm sao được! Chị 『Lastiara』 thực sự quá quắt lắm mà! Miệng thì nói ủng hộ em, thế mà cứ lảng vảng! Lúc chỗ này lúc chỗ kia! Rồi đùng cái vứt bỏ mạng sống nhẹ tênh! Thật tình, cái chị đó! Thật sự là, cái chị đó! Chị 『Lastiara』, chị có đang đọc không đấy!?"

Maria vẫn giữ nụ cười, nhưng đã có chút thay đổi nhỏ.

Nơi khóe mắt rưng rưng lệ.

Cô ấy đang trách móc Lastiara đã ích kỷ bỏ đi. Không, là đang mắng mỏ chăng? Hay là đang ca ngợi?

Tôi chỉ biết rằng mọi cảm xúc đang hòa quyện, nâng đỡ nhau và hợp nhất trong mặt trời trắng toát.

Sức nóng đó xuyên qua 《Black Shift Overwrite》... Ảo ảnh 『Lastiara』 trước mắt tôi cúi gằm mặt xuống, vẻ hối lỗi. Chắc linh hồn trong 『Vật sở hữu』 cũng đang y như vậy...

"Như đã nghe đấy, em thua hai người rồi! ...Nên là, xin lỗi nhé. Có lỗi với chị 『Lastiara』 và anh Kanami, nhưng hai người với em giờ cũng chỉ là thứ yếu thôi. Bây giờ, em đang dốc toàn lực nghĩ về người em thích tiếp theo. Anh cứ việc coi em là kẻ bạc tình và thực dụng cũng được."

Người thích tiếp theo.

Người đó là ai, không chỉ qua tình huống hiện tại, mà chính miệng cô ấy cũng cho tôi biết.

"Tình cảm yêu thích không thua kém ai của em, giờ chỉ còn một. ...Chỉ có chị Alty, Người bảo vệ (Guardian) tầng 10. Vì anh Kanami chẳng thèm đoái hoài gì đến chị Alty, nên em thành số một rồi. Em của bây giờ, vì bạn hiền Alty, chuyện gì cũng dám làm đấy."

Vừa cười, cô ấy vừa lườm tôi.

Tôi thấy giọng điệu đó hơi giống cách tôi nói về 『Lastiara』.

"...Đó chính là 『Thử Thách Thứ 110』 này, và là Ma pháp 《Ngọn Lửa Đánh Mất Phủ Tro Tàn Của Kẻ Tàn Phai (Ultimate Liar)》."

Dáng vẻ và giọng nói đáng tin cậy, không chút dối trá.

Tức là, tình huống này không phải ý chí của Maria, mà là ý chí của Alty.

『Thử Thách Thứ 110』 của Maria nằm trên đường kéo dài của 『Thử Thách Thứ 10』 của Alty...

"Nhưng mà! Trong ngọn lửa này cũng chứa một chút oán hận dành cho hai người đã làm nát bét mối tình đầu của em đấy, nên cẩn thận nhé! Hãy nhận lấy tất cả, bao gồm cả sự giận cá chém thớt vì thất tình vân vân và mây mây! Nói gì thì nói, em thực sự rất thích hai người đấy, anh Kanami, chị 『Lastiara』 ơiiii!!"

Không, quả nhiên ý chí của Maria cũng được nhồi nhét vào đó một lượng lớn.

Maria hét xong, đối với 『Thử Thách』 của hai người mà ý nghĩa vừa như hiểu vừa như không, tôi thẳng thừng từ chối một cách thực tế.

"Không nhận! Nhận ngọn lửa đó là anh sẽ 『Lãng Quên』 mất! Cả ma pháp, ký ức, lẫn 『Lastiara』! Thứ như thế làm sao mà nhận được!? Xin lỗi nhé, anh sẽ xóa sạch ngọn lửa! Không để một tàn lửa nào chạm đến 『Nơi Sâu Nhất』 của Mê cung đâu!!"

Vì thế, tôi sẽ duy trì 《Black Shift Overwrite》 như thế này và va chạm.

...Nói xong, mặt trời và mây đen đã tiến sát lại gần.

Chúng tôi, bức tường lửa trắng tinh khiết và bức tường mây đen tím sẫm, trừng mắt nhìn nhau.

Đối thoại đã đến giới hạn.

Từ giờ sẽ là cuộc tranh đoạt xem ai mới là kẻ thống trị thực sự của Mê cung.

Ngay trước đó, Maria nói.

"Không đâu. Chắc chắn anh sẽ nhận. Vì là anh Kanami mà."

Giống như việc tôi biết rõ 『Lastiara』 là kẻ như thế nào.

Lời nói của Maria cũng như thể cô ấy biết rõ tôi là người như thế nào.

...Và rồi, chạm nhau.

Mặt trời đang muốn nuốt chửng Mê cung va vào đám mây đen tôi giăng ra.

Cả hai đều không có trọng lượng vật lý.

Nhưng xung kích của cú va chạm thật khủng khiếp, đầu tiên là ánh chớp ma pháp cháy rực trong tầm mắt.

Đó là tia lửa của 『Độc Tố Ma Thuật』 do hai ma pháp phạm quy tiếp xúc nhau.

Tiếp theo, mọi âm thanh trong Mê cung đều bị thổi bay và biến mất.

Vô thanh.

Sau sự tĩnh lặng đáng sợ không nghe thấy gì, rung chấn ập đến.

Không chỉ là động đất. Chấn động như thể các vì sao đang va vào nhau khiến mọi thứ trong Mê cung bị lắc lư dữ dội... Ở phía xa, những đống đổ nát hay quái vật còn giữ được chút hình thù, như một hệ quả tất yếu, đều bị nhiệt lượng thiêu đốt làm tan chảy và sụp đổ.

Biến thành địa ngục trần gian. Ngoài ra, trong khi nghĩ đến những từ ngữ so sánh cao cấp nhất như bên trong lò phản ứng nhiệt hạch hay vụ nổ Big Bang, tôi dồn ma lực vào.

"......!!"

Tôi dốc toàn lực mở rộng đám mây đen như để ngăn chặn thiệt hại cho Mê cung.

Dù vậy, mặt trời vẫn bất chấp tất cả, tiếp tục cố rơi xuống.

Ngang ngửa.

Cả hai đều triệt tiêu lẫn nhau rồi biến mất. Nhưng ngay lập tức thuật giả lại dùng ma lực để sửa chữa... cứ lặp đi lặp lại.

Bào mòn nhau, nuốt chửng nhau, thuật giả liên tục phải vắt kiệt ma lực.

Trong khi dư chấn cứ thế lan rộng, đây là cuộc đọ sức về ma pháp.

Tôi đã trải qua tình huống này nhiều lần.

Nhưng cảm giác và sức nặng chưa từng có khiến mồ hôi không ngừng tuôn ra.

Tôi đang giăng ra ma pháp 『Biến thành chưa từng xảy ra』 ngay từ đầu, nhưng chẳng hiểu sao công việc đó lại cực kỳ đau đớn, khổ sở và nặng nề.

Hơn nữa chẳng hiểu sao, nó đang nhích lại gần từng chút một.

Mặt trời và mây đen, cả hai gần như đang đứng yên giữa không trung.

Tuy nhiên, chỉ có cơ thể Maria là lệch khỏi tâm mặt trời và đang định rơi xuống dưới.

Khoảng cách giữa hai thuật giả đang thu hẹp lại.

Hình dáng của nhau ngày càng rõ nét hơn.

Nhưng lúc này, Maria không nhìn tôi ở ngay bên dưới, mà chẳng hiểu sao lại nhìn sang ngang.

Nhìn vào khoảng không bên cạnh không có ai, cô ấy gọi tên bằng giọng dịu dàng.

"Chị Alty..."

Chắc chắn là không có ai.

Nhưng bị cuốn theo, tôi cũng nhìn về hướng ánh mắt đó.

...Đôi mắt lẽ ra không còn nhìn ai ngoài 『Lastiara』 của tôi, giờ đây lần đầu tiên bắt gặp hình bóng của một người hoàn toàn khác.

Hình dáng thiếu nữ tóc đỏ hoài niệm hiện lên, vừa cười khổ "Đủ rồi", vừa lắc đầu.

Hình dáng đó không phải là của Thập Thủ Hộ (Ten Guardian) Alty một năm trước.

Là Alty 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Hỏa』 ngàn năm trước sao? Cô ấy mặc trang phục trông oai nghiêm lạ thường.

Có lẽ đó là hình dáng sau khi tôi bị Mê cung nuốt chửng một ngàn năm trước.

Khi nhận ra, một ký ức nào đó của ngàn năm trước được gợi lại.

《Reading Shift》 đã tự động kích hoạt.

Ma pháp tự động đó, nhờ sự hỗ trợ của ai đó chăng mà trở nên mạnh mẽ... không, nhờ 《Câu Chuyện Thế Giới Của Tôi (Tales Lastiara)》 mà 『Lastiara』 vẫn đang duy trì, nó được đọc lên một cách mạnh mẽ và rõ ràng.

Soạt, soạt.

Tiếng lật trang sách vang lên.

〝...Một ngàn năm trước, cuộc đại chiến chia đôi Bắc Nam đã được định đoạt bởi 『Thế Giới Phụng Hoàn Trận』.

Những người sống sót trong thế giới sau sự sụp đổ rất ít, những nhân vật nổi bật còn lại đếm không hết một bàn tay.

Vậy mà, do việc chế tạo 『Mê cung』 thất bại, ngay cả 『Dị Giới Nhân』 và 『Sứ Đồ』 cuối cùng cũng biến mất khỏi đại lục này.

『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý』 còn lại, chỉ có một người.

Trên sân khấu đã hạ màn, tôi lang thang mà chẳng biết vai diễn của mình là gì.

...Như bị câu chuyện lãng quên, chỉ có 『Chân Lý của Hỏa』 là tiếp tục cháy âm ỉ trên đại lục.

Sống sót một mình trơ trọi, từ đó đến nay đã bao nhiêu chục năm rồi nhỉ...

Ngay cả điều đó cũng không nhớ được chính là 『Lời nguyền』 của tôi...

『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Hỏa』 bị bỏ lại trên đại lục, chẳng biết từ lúc nào đã già đi rất nhiều. Nhưng hình dáng vẫn như thuở thiếu nữ. Vì thế, giữ nguyên những tâm tư thuở thiếu nữ, tôi vẫn luôn tiếp tục chuẩn bị.

...Bởi vì tôi muốn một ngày nào đó sẽ giúp ích được cho ai đó.

Vì thế, tôi đã có thể kiểm soát hoàn toàn Hỏa ma pháp.

Kỹ năng của bản thân cũng được mài giũa đến giới hạn.

Giờ đã là vĩ nhân hàng đầu đại lục rồi.

Chỉ là, đi đến tận đây, tôi đã 『Lãng Quên』 mất mình định giúp ai.

『Lãng Quên』 cả người mẹ quan trọng, 『Lãng Quên』 cả tên thật của chính mình.

『Lãng Quên』 cả việc mình đang ở đâu và tại sao mình lại sống.

"Mọi người... đi hết rồi."

Đống tro tàn đã cháy hết thốt lên một câu cô đơn như vậy.

Đã từng có lúc tôi lỡ lời như thế.

Từ lâu lắm rồi, tôi đã 『Lãng Quên』 người trong mộng. Thêm vào đó, khuôn mặt của mọi người cũng dần phai nhạt xa xăm. Giờ đây, tôi cũng chẳng hiểu rõ tại sao mình lại sợ hãi sự 『Lãng Quên』 nữa. Vì thế, ngọn lửa trong tim không còn dao động lớn. Cũng không buồn đến thế. Ngày hôm sau, tôi đã chấp nhận rằng đành chịu thôi.

Nhưng, có lẽ đúng là tôi đã thấy hơi cô đơn.

Không thể đi cùng mọi người, chỉ có một mình bị cho ra rìa, chỉ một chút thôi...〟

Tôi cảm giác như đã đọc được 『Khoảng lặng』 quan trọng.

Bị câu chuyện lãng quên.

Đó không phải là sự luyến tiếc đủ để chống đỡ cho sự 『Bất lão』.

Bị lãng quên và thoát khỏi câu chuyện tàn khốc đó chắc chắn là một sự cứu rỗi.

Vì thế, nếu so với 『Lưu luyến』, đó chỉ là một trong vô vàn cảm xúc của cuộc đời.

Thứ tình cảm chỉ lay động rất khẽ trong cuộc đời đằng đẵng.

Chỉ là, vì tình cảm đó của Alty, mà giờ đây Maria...

"Người đã dạy sự dịu dàng đó cho tôi, kẻ đang khiếp sợ sự 『Lãng Quên』, chính là anh Kanami đấy. Vâng, Maria không còn 『Lời nguyền』 nữa. Vì thế, câu chuyện của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Hỏa』 giờ mới bắt đầu."

Mặt trời của Maria càng nóng hơn nữa.

Vì Alty, Hỏa ma pháp vượt qua giới hạn được thi triển.

Dùng 『Cái giá』 là ký ức của bản thân bị 『Lãng Quên』 cũng không nề hà.

Dù phải tiếp tục phơi mình trước ma pháp 『Biến thành chưa từng xảy ra』, bao gồm cả tình yêu quan trọng, cũng được.

Chẳng những máu thịt, chẳng những cuộc đời, cô ấy lấy cả linh hồn làm củi đốt.

Thổi bùng cảm xúc (ngọn lửa) của mình lên, thẳng tắp, thẳng tắp, thẳng tắp.

Cưỡng ép dệt tiếp câu chuyện của 『Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý của Hỏa』, xuống dưới, xuống dưới, xuống dưới nữa.

Không dừng lại.

Tôi tin chắc rằng dù Maria có 『Lãng Quên』 đến tận khoảnh khắc mình sinh ra, ngọn lửa cũng sẽ không dừng lại.

Cơ thể Maria tiếp tục rơi xuống trước, kéo theo mặt trời phía sau.

"Maria..."

Trước giác ngộ đó, tôi đã bị áp đảo.

====================

Phép tạo chỗ đứng 《Wood Quake - Sáng Tạo》 vỡ vụn như chiếc bánh quy, rồi tan chảy hệt như phần mặt đất còn lại.

《Black Shift - Overwrite》 của phía bên này vẫn duy trì được. Nhưng, cứ thế bị đẩy đi, quấn lấy nhau, chúng tôi cùng rơi xuống. Quá trình rơi của mặt trời lại tiếp tục.

Không thể dừng lại được.

Như ngón tay chọc thủng chiếc bánh ngàn lớp mềm mại, cái lỗ xuyên qua mê cung vốn được chồng lên bởi vô số tầng cứ thế tan chảy và mở rộng, chúng tôi rơi xuống.

Khi nhận ra, chúng tôi đã vượt qua tầng 50.

Cảm giác không còn chút lực cản nào, cứ như thể mặt đất của mê cung chưa từng tồn tại.

Vốn dĩ, để chinh phục mê cung cần chuẩn bị nhiều ngày trời, tốn hàng giờ đồng hồ để vượt qua từng tầng một.

Vậy mà, tất cả bị chinh phục, bị kết thúc chỉ trong vài giây rơi tự do.

Tương ứng với nhiệt lượng, tốc độ rơi cũng gia tăng.

Tầng 51, 52, 53... cuộc chinh phục mê cung phi lý cứ thế diễn ra.

Nó nóng bỏng, nặng nề... và nhanh.

Sự phình to của mặt trời đã đạt đến mức lớn nhất trong lịch sử ma pháp, gia tốc không hề dừng lại.

Tiếp đến là tầng 57, 58, 59... tầng 60 của Nosfy giờ đã không còn ai cũng bị vượt qua dễ dàng, tiếp theo là 67, 68, 69... chạm đến tận tầng 70 nơi vẫn còn Thủ Hộ Giả trấn giữ.

Tầng 70 là tầng đẫm máu của 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Máu', đại diện Fafner.

Đó là một tầng rất giống với 'Huyết Lục', nhưng trước khi kịp xác nhận điều đó, tất cả đã tan chảy.

Ngay cả tầng của Boss, vốn là một trường lực đặc biệt, giờ đây cũng coi như không tồn tại.

Trước khi kịp thực hiện vai trò vốn có của mình, chúng bị xóa sổ không cần hỏi han.

Và, khi xuống đến độ sâu này, lũ quái vật lảng vảng cũng trở nên mạnh mẽ và hung hãn hơn, nhưng... chỉ dư chấn từ cuộc đọ sức ma lực giữa tôi và Maria cũng đủ thiêu rụi, làm tan chảy, biến chúng thành 'chưa từng tồn tại'.

Cứ thế, tiếp tục rơi qua tầng 77, 78, 79... và đến tầng 80.

Tầng 80 là tầng toàn đá đen của 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Hư Vô' Seldra.

Tầng thung lũng uy nghiêm gợi nhớ đến 'Làng Trí Long' cũng tan chảy hoàn toàn trước khi kịp nhìn thấy.

Những tảng đá đen đó tuy đặc biệt cứng rắn, nhưng chẳng có lý do gì để ngăn cản được chúng tôi.

Tôi im lặng chấp nhận việc tất cả những gì mà Thủy tổ Kanami (tôi) của ngàn năm trước chuẩn bị đang bị phá hủy không thương tiếc.

Ngược lại, đó là vì tôi đã nghĩ ra một tầng có lý do để dừng lại được.

Phía trước, tầng đó đang chờ đợi.

Chỉ cần tôi chịu đựng được đến đó, tôi có thể lật ngược thế cờ.

Tin là vậy, chúng tôi đến tầng 90.

Tầng 90 là tầng được tô đen của nguyên 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian' Noy.

Không phải là bị bao trùm trong bóng tối. Đơn giản chỉ là một tầng kiến trúc bằng đá bị bôi đen bằng sơn, nhưng đó hoàn toàn là trường lực của Noy.

Tóm lại, đó là quyết chiến trường được chuẩn bị cho 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian'.

Vốn dĩ... chuyện này thực sự chỉ có thể nói là "vốn dĩ", nhưng các Thủ Hộ Giả của mê cung có nhiệm vụ rèn luyện những người thám hiểm và chọn ra một người cứu thế giới.

Để làm điều đó, họ chờ đợi kẻ thách thức trong trường lực của chính mình, thử thách đến giới hạn xem kẻ đó có xứng đáng được giao phó ma thạch hay không. Vì vậy, quyết chiến trường đó có khả năng hỗ trợ ma pháp thuộc tính của Boss, bổ sung ma lực, và tùy trường hợp, Thủ Hộ Giả có thể sắp xếp lại tầng theo ý chí của mình. Nó có chức năng đó.

Và giờ đây, lần đầu tiên, chức năng đó... phát huy tác dụng.

Mặt trời trắng thuần khiết đang rơi thuận lợi bỗng vướng lại ở tầng 90 và dừng lại.

Lý do không chỉ vì tầng này cứng và kiên cố nhất trong mê cung.

Mà là vì mây đen từ 《Black Shift - Overwrite》 mà tôi triển khai đang chuẩn bị phát huy giá trị thực sự nhờ trường lực của tầng hỗ trợ thuộc tính Không Gian.

Thêm nữa, khi rời xa mười tầng của Alty, cán cân hỗ trợ từ mê cung đã hoàn toàn đảo ngược. Vì thế...

"Vì thế, Noy! Ngay lúc này!! Chỉ có lúc này thôi!!"

"Tôi cũng là một Thủ Hộ Giả mà! Tôi biết chứ!!"

Tôi hét lên ra hiệu.

Tôi và Noy không chịu thua, cùng lúc hướng về phía mặt trời, vươn tay ra đến giới hạn.

Lúc này, quả thực sức mạnh của 《Black Shift - Overwrite》 đã tăng lên.

Tuy nhiên, ngay cả tầng 90 này, mặt đất cũng đang bắt đầu tan chảy.

Tầm nhìn đã bị tô kín bởi đủ loại màu sắc từ lâu.

Sau mí mắt là màu đen kịt, nhưng ánh sáng mặt trời xuyên qua mây đen cứ nhấp nháy liên hồi, khiến võng mạc đỏ rực. Tầm nhìn, cảm giác ma pháp, và nhiều nhận thức khác trở nên điên loạn, tôi chẳng còn phân biệt được đâu là đen đâu là trắng.

Mặt trời và mây đen va chạm, hòa quyện, tan chảy vào nhau, biến thành một hiện tượng khác.

Kết cục, khoảng cách giữa hai người thi triển đã trở về con số không, và...

"...Kìa, Alty. Là Kanami và mọi người đấy."

Giọng của Maria vang lên ngay bên cạnh.

Tôi đang vươn tay phải lên trên.

Kẹp cuốn sách bên nách trái.

Tay phải cảm thấy ấm áp.

Đôi tay dịu dàng của ai đó đang nhẹ nhàng bao bọc lấy nó.

Khi cảm nhận được một luồng nhiệt hoàn toàn khác biệt, tôi có cảm giác đáy của tầng 90 đang thủng ra.

Tầng 91, 92, 93... và rơi sâu hơn nữa.

Kết quả đã định.

Cuối cùng, 'Thử thách thứ một trăm mười' cũng kết thúc.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!