463. Thứ mà ai cũng mang theo khi chào đời
Biển đỏ thẫm.
Bầu trời cũng đỏ, mây cũng đỏ, mặt trời cũng đỏ.
Mặt nước đỏ rực trải rộng đến tận đường chân trời, không một gợn sóng, ngoài màu đỏ ra chẳng còn gì khác.
Không một tiếng động, tĩnh lặng như tờ.
Không có gió, cũng chẳng có mùi hương.
Trống rỗng như ngày tàn của thế giới, vạn vật đều ngưng trệ.
Một quang cảnh đáng sợ, kỳ quái và cô quạnh đến rợn người.
Tôi đang đứng trên mặt nước đỏ ấy.
Chẳng hiểu sao mình lại đứng đây, cũng chẳng biết làm thế nào mà đứng được.
Sắc đỏ lạ lẫm bao trùm khơi dậy những cảm xúc bản năng.
Nỗi sợ hãi như những đầu lông tơ khẽ cù vào đáy mắt.
Tôi muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Muốn nhắm mắt lại, quên đi cảnh tượng này và tỉnh giấc.
Bởi nơi đây thiếu thực tế, sặc mùi giả dối, tựa như ảo ảnh đến mức ấy...
『...Bình tĩnh nào. Đây là mơ thôi, Liner Helvilshain.』
Mặt nước dưới chân đột nhiên sủi bọt ùng ục.
Âm thanh và gợn sóng đầu tiên được sinh ra, và tên tôi bị gọi lên.
Từ giọng nói ấy, tôi nhận ra nguyên nhân của tình huống kỳ lạ này.
Chủ nhân giọng nói là người đại diện cựu 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu', người vừa trở thành đồng đội của chúng tôi gần đây.
Ma Nhân pha lẫn Ghost (Hồn ma), Fafnir Helvilshain.
Nghe lời tổ tiên, tôi kìm nén ý định nhắm chặt mắt lại.
Nhớ ra mình đang ngủ, tôi tiếp tục chủ động nhìn vào giấc mơ đỏ thẫm này.
『Đúng rồi. Cứ thế, hãy thả lỏng cơ thể... Đừng lo, việc cho uống máu để dạy 'Thuật thức' là phương pháp thường thấy ở ngàn năm trước. Tại quê hương Fania của ta, nó được lặp đi lặp lại nhiều lần. Hơn nữa, ta là chuyên gia mà.』
Trong mơ, tình huống này được giải thích là sự kế thừa ma pháp.
Giọng nói dịu dàng như bác sĩ đang cố trấn an bệnh nhân vang lên.
『Phải, ta từng là nhà nghiên cứu về máu. Vì thế, khác với những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' khác, ta sẽ đối chiếu an toàn tất cả những gì khắc ghi trong máu ngươi và kiểm chứng chúng.』
Đúng vậy, giờ đây tôi – Liner Helvilshain – đang được kiểm chứng.
Xem có phù hợp với tổ tiên hay không.
Xem có thể 'Thân hòa' tốt hay không.
Xem có thể trở nên mạnh mẽ hơn hay không.
Tất cả đều phụ thuộc vào giấc mơ đỏ thẫm này.
Dù là sức mạnh vay mượn hay gì đi nữa, tôi cũng muốn có thêm chút sức lực, nên tôi bình tĩnh làm theo lời Fafnir.
Tôi chấp nhận tình huống này, không để gợn sóng nào nổi lên như biển máu kia.
Bằng trực giác, tôi hiểu được những gì cần thiết cho việc kế thừa.
Vì vậy, tôi mài giũa toàn bộ thần kinh, tập trung cao độ, nhưng mà...
『Với lại, ta cũng xin phép được giải mã luôn. Tất cả những 'Lời tiên tri (Thông điệp)' mà ngài 'Thánh nhân' đứng cạnh Kanami ngày hôm đó đã để lại trong huyết mạch các ngươi.』
Chính Fafnir lại chẳng tập trung lắm vào việc kế thừa.
Việc kế thừa Tiên Huyết Ma Pháp chỉ là phụ, mục đích chính là xác nhận di vật của 'Thánh nhân' Tiara bên trong tôi, điều đó truyền đến qua giọng nói phấn khích và hơi cao vút của ông ta.
Có vẻ ông ta để tâm đến thứ mà ngài Tiara đã giao phó cho tôi vào ngày Christ và Lastiara 'tỏ tình'.
Tôi đã nói đi nói lại bao lần rằng: "Trong tôi chỉ có chút ký ức vụn vặt thôi. Mà nó cũng lỗ chỗ, hoàn toàn vô dụng." Thế nhưng, ông ta cứ khăng khăng: "Không, nếu là thiếu nữ đó, chắc chắn cô ấy phải để lại thứ gì đó! Vì đó là thiếu nữ đó cơ mà!?" và chẳng chịu tin tôi chút nào.
Chẳng biết từ lúc nào, đối tượng tín ngưỡng của Fafnir đã thay đổi, lòng ngưỡng mộ dành cho ngài Tiara và Lastiara ngày càng tăng.
Thú thật, hình tượng ngài Tiara trong tôi là "cực kỳ qua loa, tính cách xấu xa, hay đùn đẩy cho người khác, một người phụ nữ tuyệt đối không được tin tưởng". Lý do cô ta để lại vai trò 'Hiệp sĩ song kiếm' cho Fafnir ngàn năm sau, tôi nghĩ chỉ có hai khả năng: hoặc là "tùy hứng", hoặc là "trêu ngươi".
Sự bất mãn của tôi dường như đã truyền đến Fafnir, nên ông ta thêm vào vài lời biện bạch.
『Ta, ta chỉ xác nhận chút thôi mà. Đừng làm vẻ mặt đó, Liner. Ta chỉ phân tích 'Tinh Ma Pháp' của Noir và 'Vật chứa của Sứ Đồ Legacy' của Shia, tiện thể phân tích luôn 'Kiếm thuật' song kiếm xuất sắc của cậu thôi mà...』
Đúng là một ông tổ tiên phiền phức.
Tuy nhiên, tôi vẫn thấy biết ơn vì có thể giao tiếp đàng hoàng thế này. Nghe nói sau khi thua Kanami, ông ta đã thôi giả điên... nhưng tôi cảm giác sự cuồng tín vẫn ăn sâu vào máu.
Chỉ cần hành động của ngài Tiara có một điểm khó hiểu, ông ta sẽ dốc toàn lực tìm ra thánh ý trong đó, quả là một tín đồ Levan quá mức sùng đạo.
Và cái dáng vẻ nghiêm túc đến ngốc nghếch, thẳng thắn ấy, tôi thấy đâu đó giống với anh hai và chị cả.
Khi tôi thừa nhận 'Mối liên kết' ấy, biển máu bắt đầu biến đổi.
Ùng ục.
Mặt nước máu lại sủi bọt, dần dần cạn khô.
Đất liền nổi lên tận đường chân trời, một quang cảnh như trong mơ.
Nhưng vì biết rõ đây là mơ, tôi bình tĩnh quan sát sự thay đổi đó.
Vài phút sau, vùng đất mới hoàn thành.
Tôi không còn đứng trên mặt nước, mà đang đứng trên một vùng đất hoang tàn quen thuộc.
Vô số cây khô và gạch vụn rải rác khắp nơi, lác đác những ngôi nhà đổ nát đập vào mắt.
Không có cỏ hoa, chỉ một màu nâu cháy. Ngoài ra, chỉ còn chút màu đỏ và xám của lửa và khói. Khác với nơi lúc nãy, gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu nồng nặc.
Được bao bọc bởi màu sắc, nhiệt độ và mùi hương ấy, một nỗi nhớ da diết trào dâng trong tôi.
『...Đây là quê hương khắc ghi trong máu cậu sao?』
Hoài niệm là lẽ đương nhiên.
Thứ đang đổ nát trước mắt chính là ngôi nhà nơi tôi sinh ra.
Tôi nhìn quanh ngôi làng nhỏ từng bị chiến hỏa nuốt chửng và diệt vong một cách dễ dàng.
『Và ngôi nhà đó là dinh thự của dòng máu cao quý kéo dài từ ngàn năm trước...』
Không phải.
Nhìn kỹ tàn tích ngôi nhà đi, đó không phải dinh thự.
Cũng chẳng phải nơi ẩn náu của dòng dõi bị phế truất nào cả.
Nó chẳng bề thế, cũng chẳng có sức mạnh đặc biệt, chỉ là một ngôi nhà bình thường ở một ngôi làng bình thường.
So với nhà cửa ở đô thị như Liên Hợp Quốc thì có vẻ nghèo nàn, nhưng tôi nghĩ đó là mức sống của một gia đình bình thường thời nay. Đó là nơi tôi sinh ra.
『Thậm chí không phải dòng dõi quý tộc? Vậy thì, có cuốn sách hay truyền thuyết đặc biệt nào không...』
Không.
Tôi làm gì có sự giáo dục đặc biệt nào.
Sách vở là thứ xa xỉ phẩm đắt tiền, một cuốn cũng chẳng có.
Cả cái làng này cũng vậy, vốn chẳng giàu có gì nên đó là chuyện đương nhiên.
Không có truyền thống to tát, không có sức mạnh đặc biệt, chỉ là một ngôi làng ở bất cứ đâu... Vì thế, nó bị chiến hỏa thiêu rụi và biến mất khỏi bản đồ thế giới như một lẽ dĩ nhiên.
Chuyện thường tình thôi.
Ở những vùng quê không được đại quốc bảo hộ, chuyện này xảy ra như cơm bữa.
Và sau khi bị cuốn vào chiến tranh, việc không còn nơi nào để đi, không còn chốn nào để về, cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Rất nhiều đứa trẻ phải tự tìm đến những thương nhân hay trộm cướp đang lục lọi chiến trường để bán mình đi.
Chỉ là, trong số đó, tôi đã gặp may.
Khi tôi mất quê hương và gia đình, lang thang trên vùng đất hoang, người tìm thấy tôi là quân chính quy của miền Nam.
『............! Ra là vậy. Tại đó cậu đã có cuộc gặp gỡ định mệnh với hiệp sĩ nhà Helvilshain sao?』
Không, tôi được một người lính vô danh cứu giúp.
Sau đó, người ấy cũng không nhận nuôi tôi, mà chuyển tôi đến một trại trẻ mồ côi.
Việc chuyển đi đó có phải là sự bảo hộ của 'Thánh nhân' Tiara như ông nghĩ hay không thì tôi không biết.
Nếu bảo là phải thì cũng không thể phủ nhận.
Nhưng tôi nghĩ thế này.
Ở đó chẳng có ý đồ của ai cả.
Nếu tôi có thứ gì đó đặc biệt, thì đó là...
"Việc người lính vô danh đã nhặt tôi về lại là một 'con người' vĩ đại đã sống sót qua thế giới này."
Và trên hết, những may mắn đã chồng chất lên nhau.
May mắn lớn nhất có lẽ là việc được gia nhập vào hàng ngũ cuối cùng của Tứ đại quý tộc nổi danh đại lục.
Từ đây về sau, tôi nhớ rất rõ.
Không, ngược lại, có lẽ vì ký ức trước đó quá đau khổ nên tôi lúc nhỏ đã bản năng không muốn nghĩ đến.
Tóm lại, tôi được gửi vào trại trẻ mồ côi và bắt đầu cuộc đời mới tại đó.
Tôi khi ấy còn nhỏ dại, mất đi tất cả, chìm trong đau thương tại trại trẻ.
====================
Tuy nhiên, cậu chưa bao giờ dừng lại, mà vẫn tiếp tục cứu người.
Dù còn nhỏ tuổi, dường như cậu đã hiểu được sự may mắn của bản thân, muốn báo đáp ân tình của những người xung quanh và đóng góp chút gì đó cho trại trẻ mồ côi.
Dù là chuyện của chính mình, tôi vẫn thấy thật đáng khâm phục.
Cha mẹ quá cố của tôi hẳn cũng là những người tuyệt vời. Họ đã để lại lời răn dạy rằng giúp đỡ người khác rồi cũng sẽ mang lại điều tốt đẹp cho chính mình. Tất nhiên, trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ, chắc chắn cũng pha lẫn sự ngưỡng mộ rằng cứu người là chính nghĩa, là ngầu.
Chính vì thế, tôi của ngày xưa là đứa trẻ tích cực và tươi sáng hơn bất cứ ai trong trại trẻ.
Chỉ là, giờ nghĩ lại mới thấy, sự tươi sáng đó còn có lý do khác.
Nói thẳng ra, đó là 『Tố chất』.
Vì tôi có 『Tố chất』 cao, nên dù mất quê hương, mất cha mẹ, tôi vẫn có sự dư dả để cư xử vui vẻ.
Gia tộc Walker thuộc Tứ Đại Quý Tộc là những kẻ hiểu rõ nhất cái hiện thực trần trụi ấy.
Nhờ việc gia tộc đó lùng sục những đứa trẻ khỏe mạnh ngay cả trong trại trẻ thời chiến, tôi đã được tìm thấy.
Chuyện này cũng chẳng hiếm lạ gì.
Những đứa trẻ có 『Tố chất』 cao sẽ được người giàu mua (nhặt) về.
Khác với ngàn năm trước khi ông Fafnir còn sống, chừng nào còn tồn tại thứ gọi là 『Chỉ số』, thì phong tục này là tất yếu.
Cứ thế, tôi được nhà Walker nhặt về và gia nhập vào hàng ngũ quý tộc.
Tuy nhiên, ngay sau đó tôi lại trở thành con nuôi của nhà Helvilshain.
Nghe nói là do vấn đề tính cách.
Chỉ sau vài tuần hỏi đáp, người nhà Walker chẩn đoán tôi không thích hợp làm anh hùng.
Tinh thần cứu người thì tốt. Nhưng quá tận tụy thì không hợp làm lãnh đạo. Dù có 『Tố chất』 nhưng nếu không thể trở thành người tiên phong thì không mang lại lợi ích cho gia tộc. Tính cách mang đậm nét người bảo hộ bẩm sinh này hợp làm hiệp sĩ hay người hầu hơn... Câu chuyện diễn biến như thế, và gia chủ nhà Helvilshain đương thời đã đồng ý nhận nuôi tôi.
Từ đó trở đi, ký ức với tư cách là Liner Helvilshain khá rõ ràng.
Được đưa đến dinh thự nhà Helvilshain tọa lạc tại khu đất vàng của Liên Hợp Quốc Foozyards, tôi được nuôi dạy để trở thành tấm khiên bảo vệ cho các anh chị dòng chính tại đó.
Tại dinh thự, tôi đã gặp gỡ rất nhiều người.
Đầu tiên là người anh cả mà tôi hằng ngưỡng mộ, Hein Helvilshain.
Và người chị gái thứ bảy gần tuổi tôi nhất, Franleure Helvilshain.
Có thể nói, cuộc đời thật sự của tôi chỉ bắt đầu khi được ở bên Anh Hein và Chị Fran.
Tất nhiên, không chỉ có hai người họ.
Dinh thự nhà Helvilshain nằm ở vị trí đắc địa của Liên Hợp Quốc, thường xuyên được sử dụng làm nơi giao lưu của Tứ Đại Quý Tộc.
Tuy vậy, một đứa quý tộc được nhặt về, thậm chí chẳng được ngồi ghế cuối như tôi chưa từng được tham gia chính thức lần nào. Tôi thường chỉ đứng hầu phía sau Anh Hein và Chị Fran.
Về cơ bản, bên trong dinh thự - nơi diễn ra các buổi giao lưu chính - là lãnh địa của người lớn.
Vì thế, ký ức của tôi phần nhiều là ở ngoài sân vườn.
Những gương mặt xuất hiện ở đó đều là những kẻ trẻ tuổi được mời đến dinh thự Tứ Đại Quý Tộc, hoặc là những kẻ lập dị mang trong mình vấn đề nào đó.
Tôi nhớ trong số đó, Palinchron Legacy khi còn trẻ đã mặc bộ đồ quý tộc trông chẳng hợp chút nào. Hắn thường đi cùng với cô cháu gái Dia Alace.
Ngay gần đó, những đứa trẻ quý tộc được nhặt về của nhà Walker cũng tụ tập.
Hình như có cả Glenn Walker và Snow Walker lúc còn nhỏ.
Hai người tuy cách biệt tuổi tác nhưng chiều cao chẳng khác nhau là mấy, lúc nào cũng dính lấy nhau, và tôi thường thấy họ nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông.
"...Bé Snow, Glenn. Không được đi xa quá đâu đấy."
Trong khu vườn rộng lớn này, đó là người đàn ông lớn tuổi nhất.
Tên anh ấy hình như là Will Linker. Nhà Linker là phân gia của nhà Walker, nghe đâu anh ấy có một cô em gái tên Teiri sở hữu tài năng ma thuật xuất chúng. Người đàn ông này về sau đạt được danh hiệu 『Mạnh Nhất』, đảm nhiệm vị trí hội trưởng đầu tiên của Guild 『Epic Seeker』, rồi bại trận dưới tay 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Bóng Tối』 Tida trong mê cung và tử mạng.
Đó là người không có quá nhiều duyên nợ với cuộc đời tôi.
Nhưng Tiên huyết ma pháp của ông Fafnir đã bắt lấy anh ấy không buông, và thu thập giọng nói đó.
"Nè, hai đứa... 『Anh hùng thực sự』 là gì nhỉ? Đã lỡ rồi thì cùng suy nghĩ ở đây luôn nhé."
Anh hùng...?
Một từ ngữ nghe có chút hoài niệm.
Cô bé Long nhân Snow Walker ngay lập tức trả lời: "Là người mạnh đến mức ai cũng giết được! Là người tự do không bị ai ràng buộc!", để rồi bị người anh trai nuôi bên cạnh là Glenn can ngăn: "Snow à, anh nghĩ tuyệt đối không phải vậy đâu."
Trước câu trả lời đó, Hội trưởng Guild Will nở nụ cười khổ, hướng về phía tân binh nghịch ngợm đầy triển vọng mà dạy bảo như thể gửi gắm.
"Tất nhiên, sức mạnh cũng quan trọng. Nhưng anh nghĩ điều quan trọng của một anh hùng không phải là sức mạnh để đánh bại ai đó, mà là trái tim muốn bảo vệ ai đó. Nếu không bảo vệ được, thì sẽ chẳng còn ai gọi em là anh hùng nữa đâu. Bé Snow hình như hơi thiếu sức mạnh để bảo vệ nhỉ?"
"Hả, vậy saooo? Em vẫn nghĩ đánh bại quan trọng hơn hẳn bảo vệ chứ lị!"
Hội trưởng Guild đương thời đang phải đau đầu với Snow thời kỳ hiếu thắng.
Nói thêm thì, cách đối xử của Phó hội trưởng Guild 『Epic Seeker』 đang nghe chuyện ở gần đó cũng tương tự. Palinchron tiếp lời: "Chẳng có gì sặc mùi dối trá hơn mấy thứ gắn cái mác 'thực sự' đâu. Tao cùng ý kiến với Snow đấy nhé?", khiến cô cháu gái Dia bên cạnh la toáng lên: "Bác à, bác là cái kiểu người xa rời hình tượng anh hùng nhất đấy! Aaa, ngày xưa bác đâu có như thế này!", làm không khí càng thêm ồn ào.
Tôi đã quan sát khung cảnh đó từ xa.
Không chỉ tôi trong giấc mơ, mà cả tôi thời thơ ấu cũng nhìn chằm chằm vào đó như nuốt lấy từng hình ảnh.
Dưới chân tôi lúc ấy là vũng máu không có trong ký ức.
Thứ đang sủi bọt ùng ục và cất tiếng nói kia chính là Fafnir, kẻ có lẽ đang cùng tôi nhìn vào ký ức.
『Ở đằng kia là Glenn lúc nhỏ và cô bé 『Long Nhân』... Ta và người đó, có giống họ không? Không, tên Palinchron Legacy đằng kia mới mang lại cảm giác của hậu duệ Fania. Tuy nhiên, nét mặt thì so với nhà Neisha, lại giống gã đàn ông bạn thuở nhỏ kia hơn...』
Ông ta hướng về phía nhóm người nhà Walker, lẩm bẩm "Không phải", "Không đúng", "Nhưng mà, tại sao?", đắm chìm trong suy tư.
Lúc đó, một giọng nói dịu dàng vang lên từ bên cạnh.
"Liner? Em tò mò về những người nước Laulavia sao?"
Anh Hein đứng bên cạnh đã hỏi.
Không phải hỏi tôi trong giấc mơ, mà là hỏi tôi thời thơ ấu.
Thấy tôi lúc nhỏ ngoan ngoãn gật đầu "Vâng. Em tò mò ạ", anh mỉm cười và nói tiếp.
"Người xuất thân từ Guild lúc nào cũng náo nhiệt, thật đáng ghen tị nhỉ... Phải rồi. Chúng ta cũng không chịu thua kém, thử suy nghĩ về 『Hiệp sĩ thực sự』 xem sao? Liner thích mấy chuyện đó mà đúng không?"
Tôi đã từng rất thích.
Tôi của khi ấy ngưỡng mộ hiệp sĩ hơn bất cứ ai, thậm chí còn thần thánh hóa nó.
Chỉ là, người hưởng ứng lời gợi chuyện đó lại là giọng nói đầy năng lượng của bà chị cũng đang có mặt.
"Hay đấy ạ! Em cũng thích mấy chuyện đó lắm! Câu chuyện về hiệp sĩ 『Lý tưởng』! Em muốn gặp một người như thế vào một ngày nào đó quá đi!!"
Tại dinh thự Helvilshain thời đó, ba người chúng tôi thường hay tụ tập cùng nhau.
Tôi chỉ biết biết ơn hai người họ vì đã chăm sóc chu đáo cho đứa quý tộc được nhặt về là tôi.
"Haizz, Fran... Quan trọng là chúng ta thành tài với tư cách hiệp sĩ, chứ không phải đi đòi hỏi ở người khác. Với lại, anh luôn nghĩ rằng 『Lý tưởng』 của Fran pha trộn quá nhiều ảo tưởng thiếu nữ, không thực tế chút nào."
"Hứ! Riêng về độ cao của 『Lý tưởng』 thì em không muốn bị anh Hein nói đâu nhé! Em biết thừa là anh còn mơ mộng hơn em rất rất nhiều!"
Tôi lúc nhỏ mỉm cười ngắm nhìn Anh Hein và Chị Fran nói chuyện thân thiết.
Trước khung cảnh không thể nào tái hiện lại được nữa, tôi cảm thấy sống mũi mình hơi cay cay.
Và rồi, tôi của ngày xưa canh lúc cuộc trò chuyện của hai người mình kính yêu tạm ngưng để cất lời.
Nói về hình mẫu 『Hiệp sĩ thực sự』 mà bản thân tin tưởng.
"Anh Hein, Chị Fran. Em nghĩ 『Hiệp sĩ thực sự』 là người bảo vệ kẻ yếu, đánh bại kẻ mạnh, cứu giúp những người đau khổ và chân thành hơn bất cứ ai. Tức là, một người vô cùng tận tụy, không bao giờ làm trái ý chủ nhân, phụng sự với cái tâm vô tư lự. Không một khắc nào quên tinh thần hiệp sĩ đạo Foozyards, tuân thủ giới luật Levan. Nếu nói về 『Hiệp sĩ thực sự』, thì đó chính là Anh Hein."
Không phải tôi đang nịnh nọt, mà tôi thực tâm nghĩ như vậy.
Chỉ là, vẻ mặt của Anh Hein lúc đó lại giống hệt Hội trưởng Guild Will Linker của 『Epic Seeker』 ở đằng xa.
Đó là vẻ mặt bối rối của bậc đàn anh khi thấy đàn em đầy triển vọng lại có suy nghĩ quá mức cực đoan.
Anh Hein cười khổ, dạy bảo tôi như thể gửi gắm.
"Em nói vậy anh vui lắm. Nhưng không phải đâu, Liner. Quả thật anh đang hướng tới 『Hiệp sĩ thực sự』, nhưng vẫn còn xa lắm. Anh thậm chí còn chưa tìm được chủ nhân thực sự của mình."
"Anh mà còn xa ư? Chuyện đó... tuyệt đối không thể nào!! Anh là hiệp sĩ tuyệt vời hơn bất cứ ai! Chính xác là một Helvilshain trong truyền thuyết! 『Hiệp sĩ trong các hiệp sĩ』 chính là anh!!"
Tôi lúc nhỏ lập tức phủ nhận.
Dáng vẻ khiêm tốn đó của anh thật ngầu. Nhưng tôi lại thấy bực bội vì nó quá khiêm tốn, và không chịu chấp nhận điều đó.
"Bảo vệ kẻ yếu, cứu giúp người đau khổ... Đó là lý niệm cơ bản của Helvilshain. Rất quan trọng. Nhưng anh nghĩ 『Hiệp sĩ thực sự』 không phải là không bao giờ làm trái ý chủ nhân. --Ngược lại mới đúng. Dù là hiệp sĩ, nhưng vượt qua cả phạm trù hiệp sĩ, dám làm trái mệnh lệnh chủ nhân để bảo vệ đến cùng. Anh nghĩ sự mạnh mẽ của trái tim đó mới là điều kiện để trở thành 『Hiệp sĩ thực sự』."
"Ôi chao! Điều kiện mới tuyệt vời và lãng mạn làm sao! Nếu ở đây thì em là người gần nhất với điều đó nhỉ! Vì em hay bị nói là vượt quá chức trách hiệp sĩ mà!"
Chị Fran đáp lời, nhưng tôi lúc nhỏ thì không.
Bởi vì tôi không thể chấp nhận câu trả lời của Anh Hein lẫn Chị Fran.
"Haizz, thật tình Fran là... Thôi được rồi. Em cứ dấn bước trên con đường của em là tốt nhất."
"Tuyệt quá đi! Em được anh hai đóng dấu đảm bảo rồi nhé!"
Anh Hein thừa nhận với vẻ hơi cam chịu, còn Chị Fran thì vui sướng giơ hai tay lên trời.
Điều đó thật quá đỗi hoài niệm, thật dễ chịu...
Tôi nhìn về quá khứ, cảm giác như sắp khóc, tầm nhìn nhòe đi.
............
Tôi nghĩ chúng tôi thực sự đã rất thân thiết.
Đó là nhờ bài kiểm tra tính cách của nhà Walker đã nhặt tôi về.
Tôi rất hợp với nhà Helvilshain.
Chỉ là, giờ nhìn lại, ấn tượng có chút thay đổi.
Tôi cảm giác mình hiểu được đôi chút lời của người quá cố Will Linker và Hein Helvilshain khi ấy.
Anh Hein là người tự ti hơn là khiêm tốn.
Chị Fran là người ngạo mạn hơn là tự tin.
Tất nhiên, hai người tôi kính yêu đã vượt qua cả sự tự ti lẫn ngạo mạn để thành tài với tư cách hiệp sĩ... nhưng dù sao thì, tôi lúc nhỏ đã đuổi theo bóng lưng hai người họ với một chút hiểu lầm.
Tôi đã muốn trở thành một hiệp sĩ khiêm tốn nhưng hoàn hảo như Anh Hein.
Tôi đã muốn trở thành một hiệp sĩ mạnh mẽ đầy tự tin như Chị Fran.
Học hỏi từ bóng lưng hai người, và đuổi theo mãi không thôi, chắc chắn là--
『--Bởi vì ngươi đã yêu họ (.........), đúng không?』
Máu dưới chân sủi bọt và phán như vậy.
Đọc lại ký ức khắc trong máu tôi, chuyên gia về máu đưa ra lời khuyên.
『Thiếu niên Liner đã bị chiến hỏa nuốt chửng trước khi kịp hiểu chuyện, bị đặt vào một hoàn cảnh đặc biệt. Do đó, cậu đã sống mà không biết đến tình thương bình thường. Ta cảm thấy cậu dành cho anh và chị mình một tình cảm gia đình dị thường. Với người anh trai quá cố thì đã đành. Còn với Franleure, người thay thế vai trò người chị, cậu đã dành cho cô ấy một tình cảm mãnh liệt và nóng bỏng của một thiếu niên--』
Đây là lựa chọn quan trọng.
Nếu gật đầu, cuộc đời tôi sẽ 『Hòa hợp』 một chút với ông Fafnir.
Ngược lại, nếu không gật đầu trước tiếng nói của dòng máu này, việc kế thừa Tiên huyết ma pháp sẽ không thành công.
Tôi biết rõ điều đó, nhưng tôi không thể dối lòng mình.
"Ông Fafnir. Người ta hay nói vậy lắm, nhưng sai rồi. Quả thực tôi vô cùng kính yêu Chị Fran. Tôi thừa nhận điều đó, nhưng nói thế không có nghĩa là tôi nhìn chị ấy như người khác giới. Không thể nhìn theo kiểu đó được đâu, cái người như thế."
Đúng là Chị Fran có thể quyến rũ trên phương diện giới tính.
Nhưng thứ tôi kính yêu hơn tất cả là vẻ đẹp tâm hồn chứ không phải vẻ đẹp hình thức.
Thứ tôi học hỏi và cố gắng đuổi theo là tinh thần xứng đáng với cái tên Helvilshain.
"Lý do tôi đuổi theo bóng lưng của anh và chị chỉ có một. Đó là vì tôi đã trở thành 『Liner Helvilshain』. Được ban cho gia danh, được biến thành hiệp sĩ mà mình ngưỡng mộ. Biết ơn cái ân tình to lớn đó, tôi kính trọng huyết tộc, học hỏi tư tưởng, và nguyện tiếp bước theo sau lưng họ. Chỉ vậy thôi. --『Fafnir Helvilshain』, ông thì khác sao?"
『Ta...? Ta cũng... học hỏi nhiều điều từ bóng lưng ngưỡng mộ đó, và cố gắng đuổi theo... sao?』
Bị tôi hỏi ngược lại, tiếng nói của máu run rẩy.
Có vẻ ông ta đang cố nghĩ ra lời thuyết phục để ép tôi chấp nhận dòng máu, nhưng vị tổ tiên này nhanh chóng đầu hàng.
『Khác. --Tất cả (...), là ta (..). Chính ta mới là người đã yêu. Ta khao khát tình yêu từ người phụ nữ thay thế vai trò người chị đó. Ta muốn được cô ấy yêu lại với tư cách một người đàn ông. Vì thế, ta mới liều mạng đuổi theo bóng lưng ấy và cố gắng học hỏi.』
Ông ta thú nhận rõ ràng.
Thừa nhận thành thật tâm tư thời thơ ấu của mình ngay tại lúc này.
Chỉ lúc đó, ông ta không còn vẻ học giả nữa, mà giọng điệu rất nhẹ nhõm.
『Nhắc mới nhớ, ta từng nghĩ giá mà mình cũng được mang họ Neisha thì tốt biết mấy. Chỉ là, chuyện đó chẳng có ý nghĩa đặc biệt nào cả... chỉ là chuyện tình đầu bình thường thôi. Hồi nhỏ ấy mà, chỉ cần một cái cớ cỏn con như thế là có thể cố gắng học hành đến chết đi sống lại rồi. Kuhaha.』
Già đi, trưởng thành lên, những điều hồi nhỏ không hiểu giờ dần được sáng tỏ.
Phải chăng vì thế mà những người đi trước luôn dạy bảo đủ điều để gửi gắm lại cho những kẻ đi sau? Đến tận bây giờ mới hiểu thì hơi muộn, nhưng hiểu được vào lúc này cũng là một chuyện đáng mừng.
Ông Fafnir dường như cũng có cùng tâm trạng với tôi.
『...À, đúng vậy. Vì là ta của bây giờ nên mới hiểu. Ta không phải ngưỡng mộ Helmina Neisha như một người chị, mà ta đã yêu cô ấy như một người khác giới. Vì thế, ta đã liều mạng để được đứng bên cạnh cô ấy. Quả thật, ta khác với ngươi.』
"Vâng, khác nhau. Rất tiếc."
Dù có thể đồng cảm, nhưng rõ ràng là khác biệt.
Thứ sinh ra đã có khác nhau, nguồn gốc cũng khác nhau.
Tôi và ông Fafnir cùng thừa nhận điều đó.
Việc không thể 『Hòa hợp』 đã được xác định, và ngay lập tức tôi cảm thấy buồn nôn.
Không phải tôi lúc nhỏ, mà là sự bất ổn của cơ thể tôi trong hiện thực.
Do đó, ký ức quá khứ này bỗng chốc méo mó và nhanh chóng xa dần.
"Kuh, ư--!!"
Cơn buồn nôn không thể kìm nén.
Tôi chỉ còn cách nhắm nghiền mắt lại.
Đã đến lúc thừa nhận cảm giác thiếu thực tế này là mơ và xóa tan ảo ảnh dịu dàng ấy.
Tỉnh giấc khỏi mộng ảo.
Thoát khỏi quá khứ, trở về với tôi đang sống ở hiện tại.
Khi tôi mở đôi mắt đang nhắm chặt ra lần nữa, thì đã--
◆◆◆◆◆
"Gah!! G-hộc, khụ, khụ--!!"
Tôi nôn thốc ra.
Bì bõm.
Thứ máu đỏ tươi bám đầy trên sàn của ngôi nhà được cấu tạo từ thứ chất lỏng màu đen.
Nếu là bình thường thì đây là cảnh thổ huyết đáng sợ.
Nhưng đây không phải do bị thương hay bệnh tật, cũng chẳng phải máu của tôi.
Chỉ là cơ thể không chấp nhận thứ máu bị ép uống vào nên tống khứ ra ngoài thôi.
Vì thế, cơn buồn nôn lập tức dịu đi, thể trạng tôi trở lại bình thường.
Có vẻ như tôi đã mất ý thức trong khi vẫn đang đứng.
Trước mắt tôi, tôi nhận thấy hai cô gái cũng đang nôn ra máu tương tự.
"Oẹẹẹẹẹẹẹ--"
Trong ngôi nhà làm từ bùn đen, 『Ma Thạch Nhân』 màu đen Noir đã vứt bỏ hết liêm sỉ, nôn thốc nôn tháo dốc hết ruột gan.
Bên cạnh cô ấy, trưởng nhóm Sia Legacy đang đưa tay che miệng. Và rồi, nhìn thấy máu dính trên tay, cô ấy hét toáng lên.
"H-Hyaaaaa--! Màu đỏ! Đỏ lòm kìa, đáng sợ quá đi mất---!!"
Tính cả tôi là ba người, tất cả đều nôn ra máu.
Người đàn ông đã bắt chúng tôi uống máu đang chống tay lên cằm như một nhà nghiên cứu ngay trước mặt chúng tôi, gật gù.
"Hừm. Không một ai tương thích sao. Ta đã nghĩ nếu kế thừa ma pháp suôn sẻ thì có thể tăng cường chiến lực chứ."
Thông thường, ở thời đại này, người ta nuốt ma thạch có khắc 『Thuật thức』 để lĩnh hội ma pháp mới.
Tuy nhiên, việc uống trực tiếp máu có khắc 『Thuật thức』 cũng có thể kế thừa được.
Ông Fafnir đã thực hiện nghi thức kế thừa của ngàn năm trước cho ba người chúng tôi, nhưng kết quả có vẻ là toàn bại.
Biết được sức mạnh của người đàn ông đã trở thành 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu』 không kết nối được với ai, tôi thất vọng. Chỉ có ông Fafnir là còn mục đích khác ngoài việc kế thừa, nên ông ta báo cáo kết quả điều tra một cách đầy hứng thú.
"Nhưng mà, bất ngờ thật đấy. Huyết thống của hai cô bé rõ ràng là có sự sắp đặt, việc kế thừa ma pháp cũng suýt chút nữa là được. Nhưng Liner Helvilshain thì chẳng có gì cả. --Thật sự là không có gì. Ngay cả 『Huyết Chỉ』, lời chúc phúc của ngài Tiara, cũng không tìm thấy chút nào."
Nghe lời đó, Sia - người có đức tin mạnh mẽ với Tiara - khẽ reo lên "Tuyệt quá" rồi đưa ra ý kiến.
"À ừm, tôi không biết 『Chỉ』 của ngài Tiara là gì... Nhưng theo dự định ban đầu của Thánh nhân, thì chú Hein... không, chị Hyli lẽ ra đang ở đây đúng không? Nói chuyện với ông, tôi có cảm giác hơi giống nói chuyện với chị Hyli... một cảm giác hơi hoài niệm."
Nhắc đến chỗ dựa đáng tin cậy từng ở trong nhóm, Noir với khuôn mặt tái mét cũng khẽ gọi tên "Chị Hyli..." rồi nhăn mặt đau khổ.
Thấy phản ứng của hai người, ông Fafnir đáp:
"『Ma Thạch Nhân』 được tạo ra từ nguyên liệu là Hiệp sĩ Hein và cô Kanami, Hyli Weissplope sao. Quả thực, nghe đồn thì cô ấy có duyên nợ rất sâu đậm với ta. Nhưng mà, đã--"
Nếu bây giờ chị ấy ở đây thì thật vững tâm biết bao.
Nhưng Anh Hein đã mất trong 『Thánh Đản Tế』 một năm trước.
Chị Hyli đã mất trong 『Thế Giới Phụng Hoàn Trận』 một năm trước.
Cả hai đều đối đầu với Palinchron Legacy và đã chết.
Ông Fafnir cúi nhìn xuống chân, trăn trở khi nghe thấy cái tên có thể kế thừa sức mạnh của mình. Nhưng ông ta lập tức ngẩng mặt lên, tích cực xốc lại tinh thần.
"Mong chờ người không còn ở đây cũng chẳng ích gì. Từ bỏ việc kế thừa ma pháp của ta đi, hãy bắt đầu xác nhận lần cuối với sức mạnh hiện có thôi."
Việc tăng cường chiến lực đành gác lại.
Khi câu chuyện đi đến đó, cựu thám hiểm giả 『Mạnh Nhất』 Glenn Walker đang nằm trên chiếc giường gần đó ngồi dậy.
"...Tôi nói bao nhiêu lần rồi, hãy để 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hư Vô』 Celdra Queenphilip cho tôi."
So với lúc mới đến đây, tình trạng của anh ta đã tốt hơn nhiều.
Sự 『Ma nhân hóa』 quá độ đã được kìm hãm, cơ quan phát thanh đã hồi phục, vết thương cũng đã khép miệng.
Tuy nhiên, sắc mặt anh ta xấu đến mức xứng đáng với cụm từ "ngọn đèn trước gió".
Chắc chắn, lần tới khi giải trừ 『Ma nhân hóa』, Glenn sẽ chết.
Trước người đàn ông đã quyết tử đó, ông Fafnir chậm rãi gật đầu đáp lại.
"Không sao. Có lời truyền miệng từ quê hương cậu, nhưng hơn hết, ta cảm thấy bản thân cô Celdra cũng mong muốn điều đó."
Có lẽ ông ấy muốn Glenn nghỉ ngơi thêm chút nữa.
Ông Fafnir liên tục thêm vào những lời an ủi để thúc giục anh ta nghỉ ngơi đến giới hạn cuối cùng.
"Cô Celdra giao cho Glenn. Đổi lại, ta nhất định sẽ ngăn chặn cô Kanami. Với ta, kẻ đầu tiên nhìn nhận người đó là 『Cứu Thế Chủ』, ta có trách nhiệm đó. Sức mạnh để ngăn chặn... chắc chắn cũng có."
Ông ta hứa sẽ ngăn chặn Christ, và Sia cùng Noir đồng ý với điều đó.
"Đúng người đúng việc ha. Tiện thể thì tôi sẽ lén lấy lại kỷ vật của bác tôi rồi chuồn lẹ! "
"Về cơ bản, tôi sẽ hợp tác với Sia. Nhưng nếu là chuyện Fafnir đánh bại Kanami, thì cứ kỳ vọng vào sự yểm trợ quấy rối của tôi đi."
Noir với vẻ mặt cau có dường như không thích ông Fafnir lắm, nhưng nếu chiến đấu cùng một đối thủ thì có vẻ cô ấy sẵn sàng cộng tác.
Sắp xuất phát rồi, tôi cảm thấy nhóm mới đã thành hình dù chỉ là trên hình thức.
Tôi lùi lại một bước quan sát tình hình, một mình xác nhận lại tình huống.
Sở dĩ có thời gian thong thả điều chỉnh nhóm mới thế này là nhờ nhóm Christ đã chọn cách khải hoàn chậm rãi. Chuyến đi thuyền chậm như rùa đó, nếu muốn vượt thì vượt cái một. Thực tế là tôi của một năm trước đã đi đường bộ vượt qua nhóm Kanami đang di chuyển bằng tàu 『Living Legend』.
Vì thế, tôi hoàn toàn không lo lắng về thời gian.
Điều tôi lo ngại là một 『Dự cảm xấu』.
--Trận chiến với 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』, không đời nào diễn ra đúng theo dự định.
Đó cũng là một kiểu cam chịu.
Đối thủ là gã đàn ông bao hàm tất cả những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 đó.
Là kẻ gây rắc rối bẩm sinh, và là chủ nhân của tôi.
Tuyệt đối sẽ không đi theo phương châm, và các chiến thuật hay kế hoạch định trước chắc chắn sẽ phá sản.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa tôi nghĩ việc bàn bạc thế này là vô ích.
Tiếp tục dõi theo cuộc thảo luận của ông Fafnir và nhóm Sia, tôi chợt nhớ ra một điều.
Đó là di ngôn của người chủ nhân mà tôi đã không thể bảo vệ.
-- "Sẽ có lúc, chúng ta phải chiến đấu với kẻ thù cuối cùng (Trùm cuối) đấy." --
Câu chuyện kỳ lạ đó được nói ra vào khoảng ngày trước khi bộ ba Christ, Nosphi, Ragne chết thì phải.
Ngày hôm đó, hình như chúng tôi cũng chạm mặt và bàn bạc trong căn phòng chật hẹp thế này.
Khi nghe câu "Kanami có thể trở thành kẻ thù" tại dinh thự ngầm ở 『Đại Thánh Đô』, tôi hoàn toàn không hiểu gì cả. Nhưng giờ nó lại chỉ ra chính xác tình huống của chúng tôi. Lastiara chắc hẳn đã dự đoán được vì lý do nào đó và gửi gắm lại cho chúng tôi.
Chỉ là, thứ được gửi gắm lại quá ít.
Lastiara chẳng những không cho chiến thuật hay kế hoạch, mà ngay cả phương châm hành động cũng không.
Thứ được gửi gắm chỉ là một nguyện ước (thứ) mơ hồ duy nhất: "Mối liên kết với đồng đội là quan trọng!".
Và điều cô ấy lặp đi lặp lại là--
"『Tất cả cùng nhau (...)』 sao."
Hình như hễ có dịp là cô ấy lại nói.
Và nghe thấy tôi lẩm bẩm di ngôn của Lastiara, Sia rạng rỡ mặt mày tiến lại gần tôi.
"Ồ, đúng rồi đấyyyy. 『Tất cả cùng nhau』! Cho nên, phải đếm một hai ba rồi cùng xông lên nhé! Nãy giờ thấy cậu cứ làm mặt không liên quan, tưởng cậu định đánh lẻ chứ! Liner-chi cũng hiểu rõ làm tôi an tâm, an tâm!"
"Tôi hiểu mà, Trưởng nhóm. Tôi sẽ căn thời gian chuẩn xác."
Tôi tỏ thái độ ngoan ngoãn trước Sia, người vẫn còn nghi ngờ tôi.
Phối hợp thì có phối hợp.
Nhưng mà, chắc cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy đâu.
Chắc chắn 『Tất cả cùng nhau』 của Lastiara không phải mang ý nghĩa đó.
Chủ nhân (cô ta) không phải là kẻ suy nghĩ những điều bình thường như vậy.
Mấy đứa chủ nhân ngốc nghếch của tôi, đứa nào đầu óc cũng có vấn đề cả.
Cho nên, 『Tất cả cùng nhau』 không đời nào là mấy chuyện nghiêm túc kiểu "đếm một hai ba đồng loạt tấn công Trùm cuối" hay "mọi người cùng phối hợp nhịp nhàng".
Người phụ nữ đó là kẻ có cái đầu toàn hoa, tin tưởng thật lòng rằng "Dù có chết, chỉ cần tâm ý thông giao thì sẽ mãi mãi bên nhau".
Giống như Anh Hein, chẳng cần tập hợp đầy đủ cũng được. Thậm chí, không đầy đủ mới là tốt. Không đầy đủ mà vẫn đồng lòng mới là tôn quý (lãng mạn). Tôi có thể hình dung ra cô ấy đang suy nghĩ mấy thứ rắc rối kiểu đó.
Lastiara có tật xấu là nhìn người khác không phải như 『Con người』 mà như 『Câu chuyện』.
Chính vì là tôi của bây giờ, và là em trai của Anh Hein, tôi mới hiểu.
Dù không muốn cảm nhận, nhưng tôi vẫn cảm nhận được một cách khó chịu.
『Chung Đàm Tế』 sắp bắt đầu này, cũng là sự kết thúc câu chuyện của mọi người.
Tức là--
Ông Fafnir, câu chuyện tìm kiếm 『Đại Cứu Thế Chủ (Magna Messiah)』.
Anh Glenn, câu chuyện tìm kiếm 『Anh hùng thực sự』.
Sia, câu chuyện lấy lại 『Mối liên kết』 đã mất.
Noir, câu chuyện vươn tới 『Thánh nhân』 mà mình hằng mong cầu.
--Tất cả các câu chuyện sẽ đồng loạt khép lại.
Trong không gian ngầm này lẽ ra 『Chỉ』 không thể vươn tới, vậy mà tôi lại có cảm giác bị kéo đi.
Là thành quả của khóa huấn luyện vô lý của ngài Tiara, tôi có thể cảm nhận được cái gọi là dòng chảy (..) từ tất cả những người ở đây.
"Liner Helvilshain...? Cậu không có gì muốn nói sao? Thật sự là lần cuối cùng rồi đấy."
Ông Fafnir thấy tôi hoàn toàn không đưa ra ý kiến trong cuộc họp quan trọng cuối cùng, bèn tiến lại gần hỏi.
Gay go rồi.
Nếu có điều muốn nói, thì đó là "Nếu có thể thắng, thì chỉ có Lastiara Foozyards mà thôi".
Nhưng Lastiara đã chết rồi, nên chúng ta có nghĩ nát óc cũng vô ích. Tôi nuốt ý kiến đó vào trong, rồi nói một câu nghe có vẻ hợp lý.
"Phải rồi. Hãy dốc toàn lực đi. Quá khứ, tương lai, huyết mạch hay 『Chỉ』, tất cả đã đan xen quá phức tạp đến mức không ai dự đoán được nữa. Chính vì thế, giờ chỉ còn cách sống sót bằng tất cả sức lực. Dù có là 『Tiên tri tương lai』 hay 『Thao túng vận mệnh』 phạm quy đi nữa, chúng ta cũng đập tan hết."
"À, điều đó quan trọng thật. Đúng là vậy, nhưng mà..."
Dù hiểu tầm quan trọng của điều đó, nhưng ông ấy có vẻ muốn một chiến thuật cụ thể hơn.
Tôi đã nghĩ từ trước rồi, mấy 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 này quá yếu đuối và hay lo lắng.
Thế nên tôi đành miễn cưỡng nói rõ thành lời.
"Trên hết, điều quan trọng chắc chắn là đừng quên 『Tất cả cùng nhau』. Tôi vừa nhớ ra Lastiara đã từng nói như vậy trước đây."
"『Tất cả cùng nhau』...? Cô bé lúc đó đã nói vậy sao? Nếu vậy, đó là điều vô cùng quan trọng. Dù sao thì, đó là lời của cô bé ấy mà."
"Còn nữa, ba người Maria, Dia, Snow là bạn thân nhất của Lastiara. Tôi nghĩ họ quan trọng đấy. Bộ ba đó thật sự rất nguy hiểm."
"Quả thật, ba người đó sẽ chi phối cục diện trận chiến. Cả ba đều dễ dàng áp đảo ta thời còn là đại diện 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu』 mà. Chính vì thế mới là 『Tất cả cùng nhau』 sao. Hừm, quả nhiên quan trọng là quân số...?"
Có vẻ như tôi đã đánh lừa trót lọt.
Nghe ý kiến của tôi, ông Fafnir bắt đầu lẩm bẩm "Không, nhưng mà...", "Cô bé đó một mình đạt được sức mạnh như cầu vồng", "Xét từ cơ chế đạt được, thì chỗ này là--", rồi nhớ lại tiếp ký ức lúc nãy.
Ngày hôm đó.
Ngày mà ba người Christ, Lastiara, Ragne chết.
Tại nhà ăn của dinh thự ngầm, chủ nhân Lastiara Foozyards vừa đặt Nosphi lên đùi vuốt ve, vừa nói thế này.
『Kanami ấy mà, vì Nosphi-chan là vợ cũ nên cứ có cái kiểu cố tình coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra ấy nhỉ?』
Lastiara vừa đùa cợt, vừa đính kèm một sự thật đáng sợ, cố tình lao vào bãi mìn của đồng đội.
Ý nghĩa của việc đó, giờ tôi cũng mới hiểu.
Lastiara đã ngộ ra cái chết của mình, lo âu cho tương lai, và sốt ruột về nhiều thứ.
Vì thế, cô ấy cố tình bỏ qua việc Nosphi bỏ trốn, va chạm thật lòng với Dia, Maria, Snow để xác nhận lại mối liên kết với đồng đội. Như thể đang vội vã hướng tới đâu đó.
『Kanami có cái tính đó. Cho nên, Dia, Maria-chan, Snow, Reaper, Liner. Nhờ cả vào mọi người nhé.』
Lời nhờ vả đó, tôi cứ tưởng nghĩa là "Mọi người hãy mắng Kanami vì tội ngó lơ Nosphi". Nhưng ý nghĩa thực sự là--
--Làm ơn, hãy cùng nhau đánh bại kẻ thù cuối cùng 『Aikawa Kanami』--
Nguyện ước đó, bốn người kia chắc cũng nhận ra.
Và mỗi người sẽ có cách lý giải riêng, tự mình hành động.
Ví dụ như Reaper tự xưng là 『Người phán xử』 và luôn theo dõi Kanami giúp chúng tôi.
Ba người còn lại là Dia, Maria, Snow đang ẩn mình trong Liên Hợp Quốc. Ngoài ra, khi Palinchron, Anh Hein và cô Ragne đã mất, vẫn còn một hiệp sĩ có thâm niên gắn bó với Lastiara lâu nhất.
"Không cần lo lắng về phía bên kia. Đã có tiền bối Sera ở đó rồi."
Hiệp sĩ Sera Radiant mà tôi kính trọng chắc chắn cũng đang ở Liên Hợp Quốc.
Tất nhiên, không chỉ người đó.
Ở Liên Hợp Quốc còn có rất nhiều người sẽ yểm trợ chúng tôi.
Vì vậy, tôi không quá lo lắng về mặt chiến lực đơn thuần.
"--Vânggg! Được rồi, vậy là xác nhận lần cuối cho nhóm mới kết thúc! Chuẩn bị đi thôi nàooo. Thế nên, tôi sẽ phá hủy ngôi nhà đen này nhé. Có ai bỏ quên đồ gì cho 『Chung Đàm Tế』 không nàooo? Mọi người ơiii."
Lấy giọng nói ngớ ngẩn của Sia làm tín hiệu, cuộc họp chiến thuật cuối cùng được tuyên bố kết thúc, chúng tôi bắt đầu rời khỏi ngôi nhà bùn đen.
Tôi không nghe chuyện nghiêm túc lắm, nhưng ba người Fafnir, Glenn, Noir đều mang vẻ mặt quyết tử, đi theo sau người trưởng nhóm đang dẫn đường.
Tôi đi theo sau cùng, lẩm bẩm bằng giọng nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
"Đi thôi. Anh Hein, chị Hyli... cả mọi người nữa. Cùng nhau, đến 『Tầng Sâu Nhất』--"
Hướng về 『Chung Đàm Tế』 được tổ chức tại Liên Hợp Quốc.
Tôi bước đi ở cuối hàng của nhóm mới, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Vừa mong chờ cái kết đang đợi ở cuối câu chuyện của những người không phải là tôi (.........).
Đã để các bạn đợi lâu, xin lỗi rất nhiều.
Tiếp nối đoạn cuối chương 9, chương 10 sẽ hoàn toàn nghiêm túc (serious). Thật lòng tôi muốn thêm chút hài hước + tình cảm lãng mạn (love comedy) để xả hơi, nhưng phải đợi đến khi tất cả các câu chuyện kết thúc đã.
Đoạn mở đầu này có thể đưa vào chương 9, nhưng vì nó phù hợp với chương 10 nên được chuyển sang đây.
Từ đây trở đi là 『Chung Đàm Tế』.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
