Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Hồi 10 - 505. "Vịnh xướng" đích thực

505. "Vịnh xướng" đích thực

Tôi đã vịnh câu "yêu thương" với Lastiara.

Ngay lập tức, tim tôi phồng lên, da tê dại, lông tóc dựng đứng.

Xấu hổ quá. Và cũng sợ hãi nữa.

Lý do tôi không thể đối mặt với Lastiara khi không có mặt nạ là đây.

Chắc chắn Lastiara đã thích chiếc mặt nạ đó.

Tôi sợ rằng nếu tháo mặt nạ ra, liệu em ấy có còn đáp lại tiếng "yêu thương" ấy hay không.

Dẫu vậy, tôi vẫn ưỡn ngực.

Giữ vững niềm tin, tôi dệt tiếp bài "Vịnh xướng" này.

Được Ragne đẩy sau lưng, tôi ném cả cuộc đời mình vào đám sương mù đen kịt tựa ám vân kia.

Câu đầu tiên vừa rồi chỉ là khởi đầu.

"Vịnh xướng" là tất cả những gì tôi đã sống cho đến hôm nay và tất cả những gì tôi sắp nói ra.

"Lastiara... em còn nghe không...? 'Bên trong' cái 'lớp vỏ nhân vật chính' mà em thích, lại thảm hại, hèn nhát và yếu đuối đến thế này đây... Nhưng, đây mới là con người thật của anh."

Kỳ lạ thay, cũng giống như "Trang cuối cùng" của Lastiara, lời độc thoại dành cho "người định mệnh duy nhất" bắt đầu. Và đó cũng là sự tiếp nối của hai tháng trước.

"Nhưng, anh sẽ tin vào bản thân (anh) đó. Để xứng đáng với tiếng 'yêu thương' mà em đã trao... anh sẽ tin vào chính mình. Vì thế, 'Phép thuật' thật sự của anh là..."

Cầu mong một ngày nào đó sẽ trở thành hàng thật, tôi lặp lại hai chữ "tin tưởng".

Và, "Phép thuật" thật sự là, hai ta sẽ cùng nhau...

Tôi định nói vậy, nhưng lập tức lắc đầu.

Thứ tôi nhớ lại là nguyện ước lúc lâm chung của cô ấy.

"Phép thuật' thật sự của anh, sẽ dùng 'cùng với mọi người'. Lần theo 'sợi chỉ thật sự' mà em đã nói, dựa vào mối liên kết với đồng đội, để đánh bại 'Kẻ thù cuối cùng (Trùm cuối)'... đó là 'Phép thuật' thật sự của mọi người."

Tôi chấp nhận tất cả những gì cô ấy đã mong tôi hãy tin tưởng vào phút cuối.

Đó là quy tắc tôi buộc phải chấp nhận. Bởi vì...

"Anh đã thua em. Dù đã ra vẻ ngầu đời để thách đấu, nhưng anh đã thua trong trận quyết đấu. Em đã đánh bại cái bản thân mà anh ghét bỏ...! Cảm ơn em... Anh yêu em...! Dù có gu thẩm mỹ tệ hại giống hệt em, nhưng anh thực sự yêu cái điểm đó của em...!!"

Không thể đứng dậy, vẫn quỳ gối, nhưng tôi "tỏ tình" lại một lần nữa với đám sương mù ■■■ đang tràn ngập.

Phía trước, gương mặt nghiêng của Liner và Noir vừa duy trì phép thuật vừa bị bắt nghe những lời này đã méo xệch và đỏ bừng lên một chút.

Nỗi xấu hổ của tôi chỉ tăng thêm, nhưng tôi không dừng "Vịnh xướng".

Kéo dài thêm, kết nối thêm, gia tăng thêm, tôi quyết tâm cuốn cả hai người phía trước vào.

Bài "Vịnh xướng" này cũng không phải của một người. Tôi dựa vào mọi người.

Chắc chắn nó sẽ cộng hưởng lớn hơn, rộng hơn, xa hơn, sâu hơn và đậm đặc hơn bao giờ hết.

Tất nhiên, màu sắc của sự cộng hưởng đó không phải là màu đen nặng nề đau khổ như gánh vác cả tinh cầu.

Tưởng tượng ra màu sắc của cầu vồng trắng rực rỡ, tôi tiếp bước theo sau Ragne - người đã lầm đường, và Lastiara - người đã đi trước.

Để làm được điều đó, trước tiên tôi dồn lực vào bàn tay trái đang chống xuống đất.

Không còn lực nắm. Cũng chẳng còn ma lực. Dù vậy, tôi vẫn cố hết sức ấn cánh tay đẫm máu của mình xuống vùng nước nông.

Không cần kỹ thuật thô bạo như chôn cả máu thịt vào sâu trong lòng đất như Palinchron (hắn ta).

Chỉ cần trong vùng nước nông này là đủ.

Bởi lẽ, vùng nước nông này là bề mặt của "Tầng Sâu Nhất".

Có "Ma pháp trận".

Có "Thuật thức".

Có lối vào "Kho chứa của mọi linh hồn".

Chỉ cần chạm trực tiếp, vừa vặn chiếc chìa khóa mang tên "Vịnh xướng", vừa truy cập vào là được.

"Lastiara... Đúng như lời hứa, anh sẽ dựa vào mọi người. Nhưng, chỉ dựa dẫm thôi thì không được. Trong số mọi người, cũng phải có cả bản thân (anh) nữa. Đặc biệt là bản thân (anh) trong quá khứ... cả Mê cung (ngươi) do 'Thủy tổ Kanami' tạo ra, cuối cùng cũng sẽ cùng nhau..."

Tiếp sau thế giới (cô ấy), tôi gọi Mê cung là "ngươi".

Tôi rót máu mình vào những "Thuật thức" được giăng mắc tinh xảo, gõ vào cánh cổng là bề mặt của "Tầng Sâu Nhất".

Tác giả (Cha) của Mê cung (ngươi) đã về rồi đây, tôi chào hỏi và gửi lời tri ân cho những gì đã qua.

"...Cảm ơn ngươi vì đã luôn nâng đỡ chúng ta. Nhưng, cuối cùng thì kẻ (khí cụ) có thể cứu thế giới cũng đã đến được Tầng 100 và được chọn lựa. Tên của người được chọn là Kỵ sĩ Liner Helvilshain... nhưng không chỉ có thế. Cả Noir ở kia, và cả ta nữa. Cùng với những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)' đã kết nối. Tất cả mọi người đều là Thám hiểm giả Mê cung, và là những người đến được 'Tầng Sâu Nhất'."

Và rồi, phản ứng đáp lại lời gọi của tôi với Mê cung là vô số những "Thuật thức" phức tạp.

Tiêu biểu trong số đó là sự "Ma thạch hóa" tự động của người chết.

Trong quy tắc của Mê cung này có ghi: "Kẻ chết tại đây sẽ hóa thành ma thạch".

Và quy tắc tiếp theo là: "Linh hồn còn sót lại sẽ bị hút vào 'Tầng Sâu Nhất'".

Tức là, từ "Ma thạch hóa" trải qua "Hấp thụ linh hồn", tiến hành "Thanh tẩy", và bắt đầu vòng tuần hoàn của thứ "Độc ma thuật" kia...

Nhưng đôi khi, trong quá trình tuần hoàn đó, ma lực có thể bị dư thừa hoặc ứ đọng.

Đặc biệt là việc thanh tẩy những linh hồn đậm đặc đòi hỏi phải lọc và vi chỉnh lặp đi lặp lại.

Vì thế, trong Mê cung tồn tại "Tụ Hình Ký Ức (Drop)".

Đó là một "Thuật thức" kiệt tác trong các quy tắc của Mê cung.

Việc "Tụ Hình Ký Ức (Drop)" diễn ra dưới hình thức nào thì rất đa dạng, từ rơi vật phẩm (Item Drop) hay rơi từ quái vật (Monster Drop) của ngàn năm trước. Tại các mốc mỗi 10 tầng, cũng có khi nó gợi nhớ lại những vĩ nhân ngàn năm trước và quy tụ họ lại.

Chạm vào "Thuật thức" triệu hồi đặc biệt đó, tôi khen ngợi Mê cung của chính mình.

Trong khi trái tim hình dung ra gương mặt của những người đồng đội ngàn năm trước.

"Chính lúc này, ta có thể nói rõ ràng. ...Mê cung đã thành công. Thông qua 'Tụ Hình Ký Ức (Drop)', ta đã cứu được những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)' của ngàn năm trước. Đây là điều đáng tự hào, không phải là thứ nên coi như 'chưa từng xảy ra'. Chắc chắn, ta đã cứu được 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)'... thế nên, đổi lại... Mọi người ơi, xin hãy giúp tôi. Chuyện này thật chẳng ngầu chút nào, nhưng hãy cho tôi xin một ân huệ cả đời..."

Sẽ chạm tới.

Tôi của hiện tại, kẻ đã thua trước sức mạnh liên kết của mọi người, có thể tin vào điều đó.

Nếu gọi tên ở đây, chắc chắn họ sẽ đáp lời.

"Tôi muốn 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)' cũng hãy cứu lấy tôi."

Tôi đã nhờ cậy như thế.

Câu thoại đó không chỉ kém ngầu, mà còn thực sự xấu hổ.

Theo tiêu chuẩn của tôi, việc cứu người mà đòi hỏi sự đền đáp thì quá thiếu chất "Nhân vật chính". Giống như "Nhân vật chính" trong game hay truyện tranh, lẽ ra tôi phải nói "Không cần cảm ơn đâu", "Đừng bận tâm, cứ nghỉ ngơi đi".

Nhưng, tôi khác với Liner "Helvilshain".

Tôi luôn mong cầu sự đền đáp khi cứu người.

Lúc nào tôi cũng cứu mọi người vì muốn cái giá là "bản thân mình được thanh thản".

Sau khi thú nhận thành thật điều đó và trút bỏ cả "Mặt hồ chúc phúc giấc mơ (Persona Animus)", tôi cảm nhận được ánh nhìn từ sâu trong màn sương đen.

Những ánh nhìn đậm đặc nhất từ trước đến nay đang tập hợp lại, và tôi nghĩ họ đang "an tâm".

Tôi cũng thấy "an tâm" trước phản ứng đó.

Chắc chắn, ngay lúc này, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)" đã thông qua "khe hở" để chấp nhận giao dịch của tôi.

".......!"

...Thực ra, tôi đã biết.

Nếu là "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)", họ sẽ giúp tôi còn nhiều hơn cả giúp Liner lúc nãy... tôi đã biết ngay từ đầu. Chỉ là tôi không thể tự tin vào những gì mình đã làm, nên mới đi đường vòng xa đến thế.

Ngay từ đầu, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)" đã tề tựu đông đủ và ngâm thơ tặng tôi lúc chia tay.

Cũng giống như những đồng đội trên mặt đất (phía trên) như Liner, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)" dưới lòng đất (nơi đây) cũng luôn lo lắng cho tôi.

Vậy nên việc còn lại chỉ là biến những bài thơ lúc chia tay ấy thành "Vịnh xướng" và kết nối chúng lại.

Việc đó ai cũng làm được.

Như đã học được từ "Helvilshain", từ đây trở đi hãy dệt nên nó thật vui vẻ.

Nhẹ nhàng như tấu nhạc, dù là mười tiết hay hai mươi tiết, đến bất cứ đâu.

Tôi muốn thử hát luân khúc như nhóm Fafnir, tiếp nối mãi mãi.

Tuy nhiên, suy nghĩ quá đỗi thong dong và sự hồi tưởng của tôi không được Noy - kẻ đang đối đầu tại Tầng 100 này - cho phép.

Cô ta đã lùi ra quá xa, trở thành như một mặt trời đen trôi nổi trong màn sương mù dày đặc ■. Nhưng, cô ta vẫn nhìn chằm chằm vào tôi. Với vẻ đầy giận dữ, cô ta nói được làm được, dùng phép thuật để trừng phạt.

"T-Từ nãy đến giờ, ngươi đang... Đến nước này mà còn Mê cung cái gì, ngươi định coi cái này cũng là 'chưa từng xảy ra' sao!? ...'Black Shift Override'!!"

Hòa cùng tiếng hét "Ghi đè (Override)" ấy, màn sương đen trở nên đậm đặc như mây. Nó còn phảng phất sắc tím và bắt đầu dao động.

Là mây đen tím sẫm.

Chắc chắn đó là ma pháp đa chiều tồi tệ nhất mà tôi đã tạo ra, "Black Shift Override".

Giống như tôi, Noy sao chép rất giỏi.

Chỉ là, dù đứng trước thứ ma pháp tồi tệ nhất ấy, tôi vẫn "an tâm" mà tiếp tục.

Đầu tiên tôi nhớ lại là Tầng 10 của Mê cung.

Trên ngọn đồi rực lửa ấy, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Lửa" Alty đã vịnh.

Vừa hồi tưởng lại ký ức chiến đấu cùng Maria, tôi cũng cất lời vịnh xướng.

"...A, 'Máu cháy, thịt da bùng cháy'... 'Thêm dầu máu, nhục thể cháy rực'..."

Tôi cứ ngỡ đó là "Vịnh xướng" biệt ly.

Nhưng đây không phải là "tạm biệt". Mà là "hẹn gặp lại", là lời hứa để lại cho cuộc tái ngộ ở đâu đó một ngày nào đó.

Chỉ riêng cái này thì Liner cũng không thể vịnh được... "Vịnh xướng" của "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (chúng tôi)". Tôi sẽ kết nối bài thơ ước hẹn này, tiếp tục nó, và đi đến bất cứ nơi đâu.

"...Nhưng, chẳng hề chi. Bởi 'Con người không sống nơi xác thịt, mà sống bằng ngọn lửa thắp trong tim'. Chừng nào 'Luyện ngục bùng cháy trong linh hồn' chưa tắt, ta sẽ không dừng lại..."

Lúc này, ngọn lửa thắp trong linh hồn tôi cũng đang bùng cháy dữ dội.

Nơi tận cùng của "Lãng quên", cuối cùng tôi cũng có thể gửi gắm những lời thật lòng từ trái tim đến người mình yêu.

...Thế nên, tôi cũng giống như Alty.

Khi tôi tin chắc điều đó, ngọn lửa cuộn trào.

Phía trước Liner và Noir đang duy trì "Vương ■ Lạc Thổ (Lost Vi Aisia)" và "Levan" trước mặt tôi, còn xa hơn nữa. Từ vùng nước nông, một cột lửa nhỏ vọt lên, thiêu đốt một phần của ■ đang đến gần bằng "ngọn lửa không bao giờ tắt" như để xua tan nó.

Hơn nữa, ngọn lửa vừa chiếu sáng xung quanh vừa cô đặc lại, định hình. ...Thành hình người.

"C-Cái ngọn lửa này...!? D-Dập tắt đi! Mau dập tắt đi!!"

Noy ra lệnh, gia tăng đám mây đen tím sẫm để chữa cháy.

Cô ta cuống cuồng tìm cách xâm thực kết giới mà Liner đang bảo vệ ngọn lửa.

Tôi thậm chí còn chưa bắt đầu cấu trúc ma pháp, đây mới chỉ là luân khúc của người đầu tiên.

Nhưng hiệu quả phụ đã bắt đầu xuất hiện, đám mây đen muốn biến mọi thứ thành "chưa từng xảy ra" của Noy đã tan đi một chút.

Xin lỗi Noy đang hoảng loạn nhé, nhưng vẫn còn nữa đây.

Giá trị thực sự của Mê cung tôi tạo ra ngàn năm trước đâu chỉ có thế này.

Điều đó đã được dạy cho tôi như một lời kết tại Tầng 20 của Mê cung, ngay trước đây thôi.

Trên vùng nước nông tăm tối này.

Sau khi tôi thất bại và nhìn lại quá khứ, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Bóng Tối" Tida đã vịnh.

Vừa hồi tưởng lại di ngôn của cậu ấy mà tôi vừa mới nhớ, tôi cũng vịnh theo.

"...'Bóng tối chẳng tin vào chính mình', 'bởi đã chìm sâu vào đêm tối'..."

Thêm một tiết nữa được nối vào. Vậy là khoảng tiết thứ sáu và thứ bảy rồi nhỉ.

Lời hứa để lại nhằm tái ngộ với người bạn thuở nhỏ này, tôi nhất định sẽ thực hiện.

"...Nhưng, ta vẫn kết nối. 'Con người không tìm kiếm kẻ không phản bội, mà tìm thấy bản thân mình có thể tin tưởng từ tận đáy lòng'. Chừng nào 'Mối liên kết tin tưởng nơi linh hồn' chưa tắt, bình minh của chúng ta sẽ rạng ngời..."

Lúc này, đêm tối trong linh hồn tôi cũng đã rạng, tôi đã có thể tin vào những mối liên kết.

Nơi tận cùng của "Bất tín", cuối cùng tôi cũng có thể tin tưởng bản thân mình từ tận đáy lòng.

...A, tôi cũng giống như Tida.

Khi tôi vừa vịnh xong, bùn đen bắt đầu hòa vào vùng nước nông, đục ngầu sắc đen.

Thứ bùn đen ấy bò trườn như sinh vật sống, cựa quậy, bám lên bề mặt kết giới của Liner.

Đầu tiên nó tạo hình như một tấm đại khiên bằng bùn.

Rồi thay đổi hình dạng, như một bàn tay khổng lồ gạt phăng đám mây đen tím sẫm đang xâm thực kết giới của Liner. Và sau khi hoàn thành một nhiệm vụ, thứ bùn đen ấy cũng đang biến đổi... thành hình người.

Trước hiện tượng đang xảy ra tại Tầng 100, Noy câm nín.

".......! K-Không thể nào...!"

Có lẽ cô ta cũng lờ mờ nhận ra chuyện gì sắp xảy ra.

Cô ta khẽ lắc đầu.

Đúng như Noy nói, chuyện này là không thể.

Từ đây trở đi, tất cả những gì nhìn thấy bằng mắt có lẽ đều như ảo ảnh.

Là thật hay là giả. Là giả hay là thật...

Nhưng, tôi đã tiếp tục tìm kiếm một hy vọng nhỏ nhoi rằng "chỉ cần một chút thôi cũng được".

Và Mê cung vẫn còn rất sâu.

Trong khi Noy đang câm nín, tôi xin phép tiếp tục "Vịnh xướng" cho khâu chuẩn bị.

Tất cả những bài thơ cần thiết, tôi có thể nhớ lại ngay lập tức.

Tiếp nối lửa và bóng tối, tôi được dạy tại Tầng 30 của Mê cung.

Trên con tàu nhà hát nơi kiếm giao kiếm.

Sau khi tôi kế thừa thanh kiếm của bạn thân, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Đất" Lowen đã vịnh.

"...'Người chết đánh mất giấc mơ', 'hóa thành xác chết lang thang giữa thế gian'... Nhưng, điều đó cũng sẽ kết thúc. Bởi 'Con người không sống vì sứ mệnh được giao, mà sống để tìm kiếm ánh sáng trong tim'. Chừng nào 'Một tia sáng chiếu rọi linh hồn' này chưa tắt, ta sẽ được đền đáp..."

Lúc này, một tia sáng cũng đang chiếu rọi vào linh hồn tôi.

Nơi tận cùng của "Bất đồng", cuối cùng tôi cũng có thể chọn con đường mà trái tim mình khao khát.

...Tôi đã có thể nắm giữ thanh kiếm giống như Lowen trong tim.

Vì thế, từ dưới vùng nước nông trước mắt, mặt đất nhô lên như đùn đất.

Đó không phải là đất vụn, mà là pha lê trong suốt.

Một thanh kiếm pha lê vươn lên như một cái cây.

Hòa cùng với đó, tôi muốn vươn thêm một cái cây khác.

Bài thơ tiếp theo có hai người. Tôi có thể nhớ lại cùng lúc.

Tôi được dạy về đường về nhà quan trọng tại Tầng 40 và 50 của Mê cung.

Trên vùng đất quê hương đầy hoài niệm.

Sau khi tôi giúp hai chị em về quê, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Mộc" Ido và "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Gió" Tity đã vịnh.

"...'Một ngàn một trăm mười một năm nay, hai đứa trẻ chạy trốn cuộc đời'. 'Cũng có khi lạc lối, chia lìa đôi ngả'... Nhưng, không cần phải sợ hãi nữa. Hai người đã ngộ ra. Rằng 'Con người không sống trong giấc mơ, mà sống hướng về quê hương trong trái tim'. Chừng nào 'Mái nhà vẫn luôn chờ đợi nơi linh hồn' chưa tắt, ta có thể trở về bất cứ lúc nào..."

Lúc này, linh hồn tôi cũng đã tìm thấy ngôi nhà để trở về.

Nơi tận cùng của "Phụ thuộc" và "Đánh mất bản thân", cuối cùng tôi cũng có thể nhìn lại hành trình dài đằng đẵng.

...Giống như Ido và Tity, tôi đã thấy đường về.

Vì thế, từ dưới vùng nước nông trước mắt, một cái cây lớn nhanh như thổi vươn lên.

Đó là cái cây có chiều cao và độ lớn cỡ hai đứa trẻ, nở đầy những bông hoa trắng (Aisia).

Những bông hoa ấy rung rinh.

Là gió. Từ sau lưng chúng tôi, một làn gió xanh mát lành thổi qua.

Tôi nhớ tiếp bài thơ thân thiết với ngọn gió ấy.

Tiếp nối hai chị em, tôi được dạy về tình cảm gia đình tại Tầng 60 của Mê cung.

Trên đỉnh tòa thành nơi bầu trời rực rỡ như hoàng kim trôi qua.

Chỉ riêng cô ấy là đặc biệt, và tôi thực sự đã được cứu giúp rất nhiều. Tuy nhiên, cuối cùng sau khi ôm lấy nhau như cha và con gái, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Ánh Sáng" Nospher đã vịnh cho tôi.

"...'Máu thịt này chỉ là hình hài vô mệnh'. 'Mơ giấc mơ sinh thành mà cũng chẳng thể chết đi'... Nhưng, ta đã tái sinh. 'Con người chắc chắn sẽ được sinh ra, và có thể xua tan bóng tối bất sinh bất tử này'. Chừng nào 'Giọng nói của người thương yêu vang vọng trong linh hồn' chưa tắt, ta vẫn đang sống..."

Lúc này, những lời nói của người tôi yêu thương cũng đang vang vọng trong linh hồn tôi.

Nơi tận cùng của "Mê hoặc", tôi đã gặp được những người tôi yêu thương từ tận đáy lòng và những người yêu thương tôi.

...Giống như Nospher, giờ đây tôi có thể tin tưởng tuyệt đối vào gia đình yêu dấu.

Vì thế, hòa cùng làn gió thổi qua, cực quang chiếu rọi từ phía sau.

Để đảo nghịch Tầng 100 đối lập với đỉnh tòa thành kia, nó đang chống lại đám mây đen tím sẫm đang lan rộng.

Trước những lời "Vịnh xướng" và hiện tượng liên tiếp được dệt nên, Noy không thể câm nín được nữa.

Có lẽ cô ta nhớ ra điều gì đó, hay là chấn thương tâm lý.

Mang theo cảm xúc khác hẳn lúc trước, cô ta hét lên.

"Ta không cho phép...! Thật sự, n-ngươi định dùng cho việc đó (chuyện như thế) sao!? Cách dùng phép thuật đó hoàn toàn sai lầm! Phép thuật của cậu là phép thuật để khiến mọi người 'hạnh phúc' cơ mà! Cậu đã sống đến tận bây giờ vì điều đó còn gì!? Cậu đã cố gắng đến tận bây giờ vì điều đó còn gì!? Thế này thì hỏng hết! Còn hỏng bét hơn cả tôi nữa!!"

Quả thật, có thể là sai lầm.

Lúc này tôi đang hướng tới thứ "Phép thuật" khác xa với việc "cứu thế giới".

Phạm vi hiệu quả hẹp, có lẽ chỉ ở nơi này.

Thời gian hiệu quả ngắn, trái ngược hoàn toàn với vĩnh cửu.

Chỉ là một phép màu nhỏ nhoi sẽ tan biến trong khoảnh khắc sau trận chiến này.

Hơn nữa còn phạm vào điều cấm kỵ của con người, báng bổ mọi nguyên lý.

Quả thật, là sai lầm...

...Nhưng, không sai.

Cuộc đời tôi là như thế.

Không thể coi là "chưa từng xảy ra".

Hơn nữa, tôi muốn Noy đừng hiểu lầm.

Ngược lại, tôi tin rằng chính nhờ sai lầm mà tôi đã kết nối được với phép thuật (cuộc đời) tuyệt vời nhất.

Nói thêm nữa, tôi tuyệt đối không nghĩ rằng phép thuật (cuộc đời) sẽ kết thúc chỉ với bấy nhiêu đó.

"Phép thuật" thật sự của chúng tôi sẽ đi xa hơn cả tưởng tượng của Noy.

Có thể đi xa hơn, xa hơn nữa... nhưng dường như cô ta không tin.

Với vẻ mặt và giọng nói hung dữ không giống cô ta chút nào, cô ta định cản trở "Vịnh xướng" của tôi.

"G-G-G-Ghi đè lên! ...Override!! Ngươi là ma pháp đa chiều mạnh nhất cơ mà!? Từ nãy đến giờ đang làm cái gì thế!? Phép thuật của cậu ta chỉ nên được dùng để cứu thế giới thôi! Đừng để cậu ta bắn phí phạm như tôi!! Tuyệt đối đừng để cậu ta dùng cho cái việc vô ích như cầu nguyện cho người chết chứ!!"

Noy đã lùi sâu vào trong đám mây đen tím sẫm bằng "Default", nhưng giờ lại chồm người về phía trước.

Bị kích động vào vết thương lòng, cô ta cũng đang thực sự muốn phủ nhận tôi.

Đúng như lời phủ nhận đó, bài "Vịnh xướng" trước khi cấu trúc "Phép thuật" này chỉ như một cuộc viếng mộ.

Và, Noy, tôi, và cả Ragne...

Cầu nguyện trước mộ là vô ích. Ngược lại, đó là sự sỉ nhục.

Bắt chuyện với kẻ bại trận là vô ích. Hãy biến họ thành dinh dưỡng và tự hào.

...Chúng tôi đã luôn được cha mẹ dạy dỗ như thế.

Tuy nhiên, người dạy cho tôi sự thật nằm sâu trong nấm mộ là Tầng 70 của Mê cung.

Tầng sâu nhất nằm sâu hơn cả nơi này.

Sau khi cứu rỗi lẫn nhau dưới đáy lòng đất, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu" Fafnir đã vịnh.

"...'Vong linh ấy mải miết kiếm tìm', 'ảo ảnh chói lòa của ngày thơ bé'... Nhưng, không thể gặp được. Bởi 'Con người không chờ đợi sự cứu rỗi, mà sẽ trở thành bản thân có thể cứu rỗi một ngày nào đó'. Chừng nào 'Dòng máu kết nối linh hồn' này còn chảy, chúng ta sẽ là thần cứu thế..."

Hơn nữa, cùng với bài thơ đó.

Người dạy cho tôi cách đối diện với người chết là Tầng 80 của Mê cung.

Nơi tận cùng hơn cả nơi này, khe hở vượt qua cả chiều không gian.

Sau khi triệt tiêu thỏa thích những điểm đáng ghét của nhau, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hư Vô" Celdra cũng đã vịnh.

"...'Rồng nhỏ ấy cứ nuốt chửng mãi', 'cho đến khi cơn đói chuộc tội cồn cào'... Nhưng, hắn nhận ra. Dù cho 'Con người không được bất cứ ai tha thứ, chỉ trở thành bản thân có thể tha thứ một ngày nào đó'. Chừng nào 'Tiếng nói người chết làm rung động linh hồn' chưa tắt, ta không thể chết thanh thản được."

Lúc này, tiếng nói của người chết cũng đang rung lên trong linh hồn tôi và cứu rỗi tôi.

Nơi tận cùng của "Cái chết" và "Trốn chạy", tôi đã có thể thực lòng tha thứ cho bản thân được cứu rỗi.

...Tôi biết ơn sâu sắc Fafnir và Celdra. Nếu không có hai người họ hôm nay, sẽ không có tôi của bây giờ.

Vì thế, từ vùng nước nông lấp lánh ánh sáng chiếu rọi, hai "Hình nhân máu" được sinh ra.

Hướng về phía "Black Shift Override" mà Noy đang nghiêm túc mở rộng, đầu tiên "Hình nhân máu" Kỵ sĩ cầm thanh kiếm pha lê, chém toạc một phần đám mây đen tím sẫm giống như Lowen Aleis.

"Hình nhân máu" có cánh đứng trước cái cây trắng xanh đón gió và vỗ cánh. Bằng ngọn gió giống như Tity ấy, nó định đẩy lùi đám mây đen tím sẫm.

Chỉ là, "Black Shift Override" nghiêm túc của Noy quá khủng khiếp, sức mạnh của hai người vẫn không làm giảm tốc độ lan rộng của nó.

Đến đây đã có tám phép màu xảy ra, nhưng vẫn chưa đủ...

Vì thế, đến Tầng 100.

Người cho tôi nghe bài thơ xứng đáng với Tầng 100 này là bên dòng suối nhỏ tuyệt đẹp có thể nhìn thấy bầu trời sao.

Sau khi thi đấu hết mình với đối thủ ngang tầm hằng mong đợi, "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Nước" Hitaki đã vịnh.

"...'Kẻ cuối cùng chẳng mơ mộng', 'sợ hãi sự vĩnh hằng, cứ mãi lạnh căm'... Nhưng, cuối cùng nắng ấm cũng chiếu rọi. 'Con người không sống đơn độc, mà sống với trái tim hòa cùng người'. Chừng nào 'Ai đó cùng sẻ chia linh hồn' chưa tắt, chúng ta có thể tiếp tục ngủ say..."

Lúc này, linh hồn tôi cũng không đơn độc, mà đang hòa cùng rất nhiều người cùng sẻ chia.

Nơi tận cùng của "Tĩnh lặng", tôi đã nắm lấy một tương lai mới có thể thoát khỏi sự vĩnh hằng.

...Cuối cùng với tư cách là anh trai, tôi đã có thể đồng cảm với em gái.

Vì thế, vùng nước nông nơi tôi chống tay đang đóng băng.

Linh hồn cảm nhận được từ mặt băng ấy thật ấm áp, hoài niệm... và đã được kết nối.

Tôi không thể đứng dậy, chỉ có thể lật trang sách, nên tôi thì thầm với tất cả những gì đã kết nối đến đây.

"Mọi người... xin lỗi vì đã làm phiền lúc mọi người đang nghỉ ngơi. Khó khăn lắm câu chuyện của mọi người mới kết thúc đẹp đẽ... đang ngủ yên... thật sự xin lỗi. ...Nhưng, tôi muốn đọc lại 'Trang cuối cùng' của mọi người một lần thôi. Vì ở 'Trang cuối cùng', có những điều tôi chưa nói được... Lần này tôi sẽ nói thật lòng..."

Mỗi lần đọc lại "Trang cuối cùng" của mọi người, tôi lại thấy vui, thấy nhớ nhung và rơi nước mắt.

Với cảm xúc hỗn độn như một đứa trẻ, tôi nói lên nỗi lòng mình.

"Thực ra, khi mọi người đi mất... tôi đã rất cô đơn. Thực ra, tôi muốn mọi người sống sót, giúp tôi trong 'cuộc phiêu lưu' tiếp theo...! Thực ra thực ra thực ra, người muốn được cứu là tôi!! Thế mà tôi cứ giấu nhẹm đi, nói dối, làm màu rồi chạy trốn, thật sự xin lỗi! Tôi đã yếu đuối đến thế này! Thực ra, tôi còn yếu đuối hơn cả mọi người!! ...Nh-Nhưng mà, tôi đã cố gắng! Dù vậy tôi vẫn cố gắng, thế nên là!!"

Thế nên, tôi muốn được đền đáp. Nghe thấy nỗi lòng muốn cầu xin như vậy của tôi, Noy nhuộm đẫm biểu cảm bằng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, vừa run rẩy vừa hét lên.

"Đ-Đừng có nói những lời gây thất vọng hơn nữa!! 'Người dị giới' Aikawa Kanami, cậu là 'Nhân vật chính'! Và từ giờ cậu sẽ trở thành 'Thần'! Mạnh mẽ, thông minh, ngầu hơn bất cứ ai! Là 'Thần' có thể mang lại 'hạnh phúc' cho tất cả thế gian này!! ...'Black Shift Override'!!"

Đó là nỗi lòng của Noy sao? Hay là sự lặp lại của "lời nguyền (lời nói)" mà cô ta từng bị áp đặt trong quá khứ? Cô ta mở rộng "Black Shift Override" định ghi đè lên bản thân (tôi) yếu đuối bằng "Thần".

Phép thuật tồi tệ nhất do tôi tạo ra đang quay lại tấn công chính tôi.

Trong tình huống tự làm tự chịu đó, đám mây đen tím sẫm trở nên đậm đặc, sâu thẳm và đen kịt hơn bao giờ hết.

Cuối cùng, toàn bộ tầm nhìn của tôi bị nhuộm bởi màn sương ■.

Hơn nữa ■■■, cả suy nghĩ trong đầu cũng bị mây đen bao phủ.

Cứ đà này, cả về vật lý lẫn tinh thần, tất cả sẽ bị bôi đen bởi ■■■.

■■■■■■■■■■■■■■■■ và...

Trong khi bị nhuộm bởi ■, tôi chủ động nhắm mắt lại.

"......."

Không hề bất an, tôi tự mình lao vào trong ■■■.

Phía bên kia hoàn toàn tối đen.

Nhưng, mặt sau mí mắt tôi không phải là bóng tối hoàn toàn, mà còn sáng hơn cả Tầng 100.

Tôi có thể cảm nhận được ánh sáng từ sâu trong bóng tối.

Cũng nhìn thấy những tia lấp lánh như sao.

Tầm nhìn như đang ngước nhìn bầu trời đêm.

Ở mặt sau mí mắt ấy, điều tôi tin tưởng và dệt nên là "Vịnh xướng" tiếp theo.

"...'Đây là câu chuyện tồn tại cùng thế giới (mọi người)'..."

Lẽ ra, ở tiết thứ hai của cuộc đời là "thậm chí không thể tồn tại trong thế giới (người)".

Nhờ sự hợp tác của Ragne và mọi người, tôi đã thay đổi và vịnh lại nó.

Và rồi, từ từ, tôi mở mắt ra.

Phía trước, lẽ ra phải là Tầng 100 tối tăm hơn cả mặt sau mí mắt đang chờ đợi...

".......!!"

Không phải.

Trước mắt tôi, một ngọn lửa đỏ rực rỡ tuyệt đẹp đang bùng cháy.

Cột lửa bốc lên chọc thủng trời cao, cháy như xé toạc ■■■.

Và, bên trong cột lửa ấy, có một người đang đứng. Giữa Liner và Noir đang quỳ gối.

Thay cho hai người đã kiệt sức vì câu giờ đến tận đây, thiếu nữ với mái tóc đỏ tung bay đang đối đầu với Noy, dùng hỏa viêm chặn đứng đám mây đen tím sẫm.

Thiếu nữ ấy quấn "Bùa chú" quanh người thay cho y phục, từ cổ chân trở xuống hoàn toàn là lửa.

Thứ bùng cháy là "Ngọn lửa không bao giờ tắt"... nhưng thiếu nữ sắc đỏ khoác lên mình "Ngọn lửa bảo vệ" Liner và Noir ấy từ từ quay lại. Gọi tên tôi.

"Ngài Kanami... 'một ngày nào đó' đã đến rồi nhỉ. Và 'một ngày nào đó' ấy vẫn đang tiếp diễn. Dù là khi nào, mãi mãi, đến bất cứ nơi đâu."

Thiếu nữ nói câu đó chính là "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Lửa" Alty, người lẽ ra đã chia tay ở Tầng 10.

Cô ấy cúi chào một cách tao nhã.

Chỉ là, khi ngẩng mặt lên, cô ấy đã mất hết vẻ tao nhã. Trở lại với biểu cảm ngạo nghễ lúc sắp chia tay hai năm trước, cô cầu chúc cho "hạnh phúc" của một nửa thân mình.

"Tuy nhiên, chuyện của Maria là ngoại lệ đấy nhé, Kanami. Xong việc này, phải nuông chiều ta thật nhiều vào đấy."

Alty cười, bảo vệ tôi khỏi "Black Shift Override" do chính tôi tạo ra.

Nhưng, vì chào hỏi tôi lúc này mà Alty đã quay lưng lại với Noy đang đối diện.

Nhắm vào sơ hở và sự lơ là đó, Noy - kẻ như mặt trời đen trôi nổi sâu trong cột lửa - không khoan nhượng dùng mây đen của "Black Shift Override" tấn công từ tứ phía của Tầng 100 như nạn châu chấu.

Tuy nhiên, đôi mắt đã mở của tôi không chỉ nhìn thấy mỗi Alty.

Tôi đã tụ hình ký ức và thu thập chín người.

"Vịnh xướng" vẫn chưa kết thúc, đồng đội sẽ không chỉ dừng lại ở chín người, mà sẽ còn tiếp tục đến nữa.

Vì thế, để bảo vệ Alty người đi tiên phong, lao ra từ bên cạnh tôi là...

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!