389. Khi lá thư này rơi vào tay bạn
Tôi nghĩ Rustiara Fuziyaz đã mơ một 『Giấc mơ』 cho đến tận phút cuối cùng.
Chỉ là, cái gọi là 『Giấc mơ』 đó thực sự không chắc chắn, luôn đi kèm cảm giác bất an như thể chỉ cần đưa tay ra là sẽ tan biến dễ dàng.
Kẻ sinh ra là 『Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)』 sẽ không thể thoát khỏi cảm giác bất an đó suốt đời. Nghe nói, chủ nhân của dòng máu khởi nguồn cho tất cả đã bị cảm giác đó chi phối cho đến chết, nên các cô con gái cũng tự nhiên rơi vào cảm giác tương tự.
Tuy nhiên, chỉ riêng tôi, lẽ ra phải khác một chút so với những 『Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)』 khác...
Bởi lẽ, Rustiara Fuziyaz là kiệt tác hoàn hảo đã khắc phục mọi khiếm khuyết của 『Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)』.
Trước khi sinh ra, một khoản tiền khổng lồ đã được đổ vào để thêm mọi loại 『Thuật thức』 vào dòng máu.
Sử dụng 『Chú thuật』 cấm kỵ nhiều đến mức không đếm xuể để thực hiện sự ổn định tinh thần gần như tẩy não.
Sự điều chỉnh đó là hoàn hảo, kế hoạch không có chút điểm mù nào.
Ngay cả khi bị thông báo sẽ trở thành vật thay thế cho người chết ngay sau khi sinh ra, tôi cũng hoàn toàn không cảm thấy bất an.
Ngược lại, càng đọc những câu chuyện anh hùng được chuẩn bị sẵn, tôi càng cảm thấy tự hào khi được trở thành vật chứa cho vĩ nhân trong quá khứ. Càng nói chuyện với các tín đồ của Levan giáo, tôi càng cảm thấy ưu việt khi được sinh ra với sứ mệnh này.
--- Tôi không sợ biến mất, cũng không sợ chết.
Không phải nói dối.
Chính vì đã đọc nhiều câu chuyện anh hùng, tôi mới biết rõ sự tồn tại của những vai phụ bất hạnh thực sự.
Được trở thành nền móng cho anh hùng trong sự chúc phúc của mọi người trên thế giới, nhìn một cách tương đối thì... tôi nghĩ đó là một cuộc đời không tệ.
Tóm lại, sự giáo dục và điều chỉnh gần như tẩy não của 『Nước Fuziyaz』 và 『Nguyên Lão Viện』 đã thành công.
Tôi cũng hiểu đó là lòng tốt của những người lớn.
Nhưng, đáng tiếc thay --- rốt cuộc tôi cũng giống như những 『Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)』 khác, ôm ấp nỗi bất an mãnh liệt trong lòng.
Nỗi bất an đó không phải về nghi thức sẽ đến vào một ngày nào đó.
Thứ khiến tôi, kẻ lẽ ra đã được điều chỉnh hoàn hảo, phải sợ hãi, lúc nào cũng chỉ có một.
"Tân Lịch năm 1011"
Đó là một năm sau khi tôi sinh ra.
Khu vườn lớn ở trung tâm Đại thánh đường Fuziyaz.
Đài phun nước lớn cao tới mái nhà đang tung bọt nước mát lạnh. Bên cạnh đó, dù là dưới bầu trời quang đãng, một bục giảng đơn giản đã được chuẩn bị. Phía trước nữa là những chiếc bàn và ghế dài đắt tiền đến mức ngại đếm giá trị.
Trông giống một lớp học nhỏ, nhưng học sinh ngồi học ở đó, xa xỉ thay, chỉ có mình tôi.
Và người đàn ông lẽ ra phải đứng trên bục giảng dạy, lại ném sách lịch sử và truyện anh hùng do 『Nguyên Lão Viện』 chuẩn bị vào một góc, và đang đọc cho tôi nghe câu chuyện về một thiếu niên và thiếu nữ.
"--- Cứ thế, thiếu niên và thiếu nữ, dưới sự dõi theo của đông đảo người dân, đã trao nhau lời yêu thương thầm kín một cách kịch tính, đẹp đẽ và tất nhiên là đầy cảm động. Fufu, hãy thử tưởng tượng xem, tiểu thư Rustiara. Dưới ánh bạch quang rực rỡ ngỡ như lời chúc phúc, tiếng reo hò chúc tụng của đám đông làm rung chuyển cả thế giới. Một cái kết tuyệt vời như thể tấm màn khổng lồ từ trên trời được kéo xuống, phải không nào?"
"Vâng, vâng ạ..."
Nếu có thứ gì làm tôi, kẻ đã được điều chỉnh hoàn hảo, phải sợ hãi, thì đó chính là --- lời đe dọa của người giáo dục này.
Tôi lắng nghe sở thích diễn kịch cá nhân của Hein Helvilshain, người đàn ông được ca tụng là kỵ sĩ mạnh nhất thế gian.
"Vâng. Vậy là câu chuyện lần này đến đây là hết. Cứ thế, thiếu niên và thiếu nữ đã vượt qua gian nan khổ ải, sẽ sống hạnh phúc (mãi mãi) bên nhau (suốt đời). Tại một vùng đất xa xôi không cần bận tâm đến sự khác biệt về xuất thân, hai người thong thả, hạnh phúc, mãi mãi..."
Khi đó, tôi còn non nớt về mặt tinh thần, đã nghe câu chuyện tình yêu đội lốt phiêu lưu ký của ông Hein như đất khô hạn hút lấy nước mưa.
Đó là điều không thể tránh khỏi đối với tôi khi vừa mới sinh ra.
Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế dài không có ai khác, nghiền ngẫm những kiến thức mới được ban cho.
"Sống hạnh phúc (mãi mãi) bên nhau (suốt đời)..."
--- Tôi có cảm giác đây chính là sự khởi đầu của Rustiara Fuziyaz khi tính ngược từ kết thúc câu chuyện của tôi.
Vì thế, 『Thủ ký của Anh hùng Rustiara Fuziyaz』 của tôi, đây mới là chương mở đầu.
"Vâng. Hai người sẽ tiếp tục sống rất hạnh phúc. Dù là chuyện hư cấu nhưng thật đáng ghen tị. Vâng, thật sự là đáng ghen tị..."
Kỵ sĩ Hein trong trang phục ra dáng giáo viên khác hẳn mọi khi, nắm chặt nắm đấm và nhiệt tình thuyết giảng về tương lai của các nhân vật hư cấu.
Nhưng tôi vẫn chưa thể đặt tình cảm vào câu chuyện nhiều như ông ấy.
Tôi, vừa mới sinh ra, nói lên lý do của mình. Đó là thắc mắc của một người mới bắt đầu 『Đọc Sách』 truyện hư cấu.
"Sống hạnh phúc... Ông Hein, điều đó có kéo dài mãi sau trang sách này không?"
"Hả? Ơ... chuyện sau đó ấy ạ?"
"Chuyện sau đó ạ. Phần tiếp theo của trang cuối cùng đó ở đâu?"
Tôi nhìn quanh tìm cuốn sách có cùng tựa đề. Ông Hein gãi má có chút bối rối, rồi chậm rãi lắc đầu.
"Không có phần tiếp theo đâu ạ. Sách là như vậy đấy. Khi người viết dừng tay, câu chuyện sẽ kết thúc."
"...Thế này là hết ạ? Nhưng tôi muốn đọc sách nữa cơ. Tôi muốn biết nhiều hơn, nhiều hơn nữa về cuộc sống hạnh phúc tiếp theo đó, ông Hein."
Chính vì thích câu chuyện nên tôi mới nghĩ mạnh mẽ như vậy.
Tuy nhiên, người giáo dục trước mặt mỉm cười dịu dàng bảo không sao đâu.
"Tiểu thư, không sao đâu ạ. Đúng là câu chuyện đến đây là hết, nhưng chắc chắn thiếu niên và thiếu nữ sẽ tiếp tục sống hạnh phúc. Chỉ riêng điều đó là không sai đâu."
Ông Hein khẳng định như vậy.
Nhưng tôi lại có cảm tưởng khác với ông ấy.
Tôi không nghĩ là chắc chắn. Trang tiếp theo có thể tiếp tục bằng câu "cứ tưởng là vậy, nhưng thực ra ---", hoặc vài năm sau có thể có dòng "khi thực sự sống chung mới thấy không hợp nhau đến thế".
"...Tôi hiểu rồi. Vậy là câu chuyện kết thúc rồi nhỉ. Tôi bỏ cuộc vậy."
Nhưng tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Cách thưởng thức sách đúng đắn là của ông Hein. Nhờ những kiến thức thường thức được khắc trong máu, tôi có thể phán đoán rằng mình chỉ đang bị mơ hồ giữa ranh giới hư cấu và thực tế.
Có lẽ nhận ra sự bất mãn của tôi, ông Hein vẫn giữ nụ cười nhưng cau mày trả lời.
"Tôi cũng không phải không hiểu cảm xúc của tiểu thư. Nhưng hãy tin đi ạ. Hai người đã vượt qua khổ nạn sẽ có phần thưởng xứng đáng... Ít nhất, tôi luôn đọc sách với niềm tin như vậy."
"Đọc sách với niềm tin như vậy..."
Tôi được ông Hein dạy cho cách đọc sách --- 『Đọc Sách』.
Dù đang phồng má bất mãn, nhưng suy nghĩ đó lại lạ lùng thay dễ tiếp thu đối với tôi.
Trang tiếp theo sẽ là "hai người hạnh phúc mãi mãi về sau", và tin rằng dù bao nhiêu năm trôi qua "hai người vẫn sống hòa thuận bên nhau", chắc chắn sẽ vui hơn.
"Đúng là như vậy thật... Như thế, nói sao nhỉ... có 『Giấc mơ』 hơn. Quả nhiên truyện kể thì phải kịch tính và tràn đầy hy vọng mới được."
Như thể đã được sắp đặt ngay từ đầu, tôi tiếp thu nền tảng 『Đọc Sách』 theo phong cách Hein một cách dễ dàng.
"Có vẻ người đã chấp nhận rồi nhỉ. ...Vậy thì, chúng ta quay lại bài học thôi. Dù tiểu thư có tiếp thu bài nhanh đến đâu, nhưng nếu cứ mãi thay đổi tâm trạng thế này mà bị lộ thì sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của tôi mất."
Nói rồi, ông Hein trân trọng đặt cuốn sách mình mang theo lên bục giảng, và cầm lấy cuốn sách lịch sử Fuziyaz bị vứt lăn lóc trên chiếc ghế dài gần đó một cách thô bạo.
Bài học chính thức bắt đầu lại.
Chỉ là, trong suốt buổi học đó, tôi cứ nghiền ngẫm mãi câu chuyện ông Hein vừa đọc. Tôi tin rằng sau câu "hai người thong thả, hạnh phúc, mãi mãi..." như được dạy là một khoảng thời gian rất hạnh phúc đang chờ đợi, và tự mình vẽ tiếp câu chuyện trong đầu.
--- Tại chương mở đầu, tôi đã được kỵ sĩ Hein Helvilshain dạy cho thật nhiều điều.
Không chỉ đơn thuần là kiến thức hay cách chiến đấu.
Mà bao gồm rộng khắp cả cách trải qua ngày tháng và cách tận hưởng cuộc sống.
Kết quả là, chưa đầy một năm, tôi đã có sở thích đúng như ý đồ của ông Hein.
Tôi trở nên thực sự thích đọc sách.
Đặc biệt tôi thích thể loại 『Phiêu lưu』, và trở nên ngưỡng mộ sự tồn tại gọi là 『Anh hùng』.
Bởi lẽ, phần lớn bài học của tôi là lịch sử chiến đấu của ngài 『Tiara Fuziyaz』 được truyền tụng trong Levan giáo của Fuziyaz.
Vì tôi là vật chứa để tái sinh ngài Tiara thành công, nên tôi có thể đặt tình cảm vào câu chuyện đó hơn bất kỳ ai.
Trong những trận chiến huyền thoại đó, ngài Tiara với mái tóc dài đẹp như dòng cát vàng chảy giống hệt tôi đang hoạt động sôi nổi, khiến tôi có ảo giác như mình đã ở đó một ngàn năm trước.
Càng 『Đọc Sách』, tôi càng cảm thấy như 『Tôi (Tiara)』 đã gặp gỡ Sứ đồ và trở thành Thánh nhân. Cảm thấy như mình đã trở thành Thủy tổ, thống nhất các quốc gia trên lục địa để chiến đấu với Sứ đồ xấu xa. Cảm thấy như mình đã trở thành anh hùng và 『Phiêu lưu』 khắp thế giới... thật sự vui vẻ từ tận đáy lòng.
"--- Fufu."
Tiếng cười bất giác thốt ra.
Nghe thấy vậy, nữ kỵ sĩ thú nhân hộ vệ bên cạnh --- chị Sera Radiant nói với tôi bằng giọng dịu dàng.
"Tiểu thư thực sự thích sách nhỉ."
"Tân Lịch năm 1012"
Ngày hôm nay tôi cũng tận dụng thời gian tự do trước giờ học để 『Đọc Sách』.
Lúc này, tôi đã đọc sạch sách trong Fuziyaz, nên toàn đọc đi đọc lại những truyền thuyết ngàn năm trước mà mình thích nhất.
"Vâng, em thích lắm. Đây là niềm vui duy nhất trong Đại thánh đường nhàm chán này."
Khi tôi trả lời ngay lập tức, chị Sera nhìn sang không gian vận động gần đó và đề xuất một sở thích khác.
"Riêng tôi thì muốn khuyên tiểu thư rèn luyện kiếm và ma pháp hơn... Nếu là bây giờ thì tôi có thể tập cùng người..."
"Hưm, xin lỗi chị. Nói sao nhỉ, em thích đọc sách hơn. ...A, nếu là sách hướng dẫn kiếm thuật thì em có hứng đọc đấy. Nếu có kèm tự truyện của cao thủ thì càng vui."
Với cơ thể tràn đầy 『Tố chất』 của tôi, chỉ cần đọc là có thể hiểu đại khái mọi thứ.
Tuy nhiên, thấy tôi chỉ toàn học lý thuyết mà không thực hành, tiếng thở dài của chị Sera ngày càng sâu.
"Haizz. Tất cả là tại phương châm giáo dục của Hein. Tại gã đó cứ mang toàn sách với vở vào..."
"Chị Sera ghét sách sao?"
"Cũng không hẳn là ghét. Tôi không thích sách khó... nhưng mấy loại này thì thỉnh thoảng tôi cũng tự bỏ tiền túi ra mua đọc đấy."
Chị Sera cầm lấy một cuốn sách đang chất đống trên bục giảng gần đó.
Đó là câu chuyện tình yêu đội lốt phiêu lưu ký mà ông Hein đã mang đến hồi đầu.
"Câu chuyện kết đôi với người đàn ông được nối bởi 『Sợi chỉ』 đỏ định mệnh. ...Tôi nghĩ nó rất tuyệt."
Hơi đỏ mặt, chị Sera nheo mắt lại.
Dáng vẻ thả hồn vào câu chuyện trong sách đó hoàn toàn không có chút không khí nam tính thường ngày nào.
Các kỵ sĩ Fuziyaz ít ai biết, nhưng chị ấy bất ngờ lại có những sở thích rất thiếu nữ. Chỉ là, với tính cách ghét đàn ông, chị ấy chỉ cho những người cùng giới mà mình tin tưởng thấy biểu cảm như bây giờ thôi...
Vui mừng vì được nhìn thấy biểu cảm hiếm hoi đó, tôi cầu mong câu chuyện của chị ấy sẽ mãi mãi hạnh phúc.
"Fufu, em đồng ý. Mong là một ngày nào đó, một người thật ngầu được nối bởi sợi chỉ đỏ định mệnh sẽ xuất hiện trước mặt chị Sera."
"T, tôi đâu có ý đó...!! Với lại, so với chuyện của tôi, tiểu thư mới là người cần một đấng phu quân xứng đáng vào một ngày nào đó (khi ấy) ---"
Nói đến đó, chị Sera khựng lại.
Như sực nhớ ra, khuôn mặt thanh tú ấy tái đi.
Chị Sera thực sự là một người phụ nữ dễ hiểu và đáng yêu. Chị ấy nhận ra giữa chừng rằng cái tương lai một ngày nào đó (khi ấy) không dành cho tôi, và làm vẻ mặt như sắp tự sát đến nơi.
Để thể hiện rằng mình không bận tâm, tôi vừa mỉm cười dịu dàng vừa nói ra câu trả lời ngạo mạn.
"Hưm, người xứng đáng với em sao... Nhưng mà, người đàn ông có thể sánh vai với em thì không dễ tìm đâu nhé? Không phải khoe khoang đâu, nhưng nhan sắc của 『Hiện nhân thần』 Rustiara Fuziyaz này cũng khá lắm đấy. Fuffuffu."
"Tiểu thư..."
Chị Sera hiểu đó là lời nói đùa.
Tuy nhiên, là người nghiêm túc, chị ấy xốc lại biểu cảm và trả lời một cách nghiêm túc.
"Vâng. Người đàn ông xứng đáng với một người phụ nữ đáng yêu, nhân hậu, đoan trang và biết quan tâm như tiểu thư... quả thật không dễ có!! Dù có xuất hiện đi nữa, Sera Radiant này sẽ thẩm định nghiêm ngặt! Để xem hắn có thực sự mang lại hạnh phúc cho tiểu thư được hay không, bằng chính đôi tay này...!"
"...Cảm giác như nếu giao cho chị Sera thì chẳng ai đậu nổi đâu. Nếu lúc đó đến, việc thẩm định chắc phải nhờ người khác... Phải rồi. Nhờ chị Ragne đi."
"S, sao cơ, tiểu thư! Ý người là tôi kém hơn Ragne sao!?"
"Nói trắng ra thì là vậy đấy ạ."
Tôi vừa dứt lời, chị Sera há hốc mồm than vãn "Sao lại thế...".
Nhưng không còn cái đà đòi tự sát nữa, nên câu nói đùa trịch thượng không giống tôi chút nào cũng coi như có tác dụng.
Đúng lúc đó, thiếu nữ vừa được nhắc tên xuất hiện từ bụi cây trong vườn.
"--- Ahaha. Cảm giác như tên mình vừa được gọi ấy nhỉ, kỵ sĩ Ragne xuất hiện đây. Nhìn qua thì thấy Ojou lại giở thói bụng đen trêu chọc tiền bối nữa rồi."
"A, chị Ragne."
Ragne Kaikuola, người trẻ nhất trong 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ (Celestial Knights)』, với chuyển động như thú hoang, nhảy phóc tới ngồi cạnh tôi.
"Cơ mà, lại đọc sách à. Ojou cũng không biết chán nhỉ."
Tiếp đó, giống như chị Sera, chị ấy cầm lấy một cuốn sách thích hợp gần đó --- và nói ra điều hoàn toàn ngược lại, điều mà trong 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ (Celestial Knights)』 chỉ có mình chị ấy nói.
"Tôi thì kém khoản này lắm. Cứ đọc chữ là ấn đường lại nhíu chặt vào."
Cảm tưởng đó khiến tôi hơi bất mãn.
Vì thế, để biến chị Ragne thành đồng minh cùng sở thích, tôi định tìm cách dụ dỗ chị ấy, mắt hướng về cuốn sách chị ấy đang cầm --- và ngạc nhiên vì không thấy quen với tựa đề đó.
"Ơ kìa?"
Hình như tôi đã đọc trong vòng một năm qua... thì phải.
Nhớ không nhầm thì không phải phiêu lưu ký vương đạo, mà là tiểu thuyết bi kịch đang thịnh hành trong giới tiểu thư quý tộc.
Không những không vương đạo, mà tôi còn nhớ mang máng là một câu chuyện khá kỳ lạ.
Câu chuyện về con gái một quý tộc gặp gỡ 『Người Ngoại Lai』 đến từ thế giới khác --- khác với nơi này. Bối cảnh là Liên Hợp Quốc Mê Cung giống ở đây, mở đầu là chuyện tình điển hình nhưng giữa chừng nhân vật chính lại chết. Dẫu vậy, ấn tượng là câu chuyện vẫn cứ tiếp diễn một cách thản nhiên, và cuối cùng thì... thế nào nhỉ? Hình như là... kết thúc có hậu.
Hai người ở trang cuối cùng trông rất hạnh phúc, nên tôi đã đặt cuốn sách đó ở nơi dễ lấy để khi nào đó đọc lại. ...Nếu không thì chẳng có lý do gì cuốn sách đó lại ở đây.
"--- Ragne, hôm nay là buổi huấn luyện với các tổng trưởng mà? Sao lại ở đây?"
Chỉ là, giọng nói của chị Sera chen vào, làm gián đoạn quá trình xác nhận ký ức của tôi.
"Cũng giống Ojou thôi, giờ mới vào giờ nghỉ giải lao đấy chứ. Ây dà, dạo này huấn luyện của các tổng trưởng gắt quá là gắt. Ojou ơi, làm ơn xin họ cho huấn luyện nhẹ nhàng chút đi mà."
"Cô cứ hễ tí là lại làm nũng với tiểu thư...!"
Chị Ragne nói chuyện với tôi rất thoải mái, khác hẳn các 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ (Celestial Knights)』 khác.
Dù biết đó là vai trò mà nước Fuziyaz giao cho chị ấy, tôi vẫn coi chị ấy là người bạn tuyệt vời nhất mà trò chuyện.
"Em nghĩ là do chị Ragne được kỳ vọng nhiều đấy chứ? Dù sao thì cũng là con cưng của ông Hein và ông Palincron mà. ...Con cưng hay xuất hiện trong truyện anh hùng!"
"Không, tôi nghĩ chính cái danh hão phiền phức từ đâu chui ra đó là nguyên nhân chính khiến việc huấn luyện của tôi trở nên khắc nghiệt đấy... Ojou, người nghe cái đó ở đâu thế?"
"Không phải nghe, mà người bắt đầu tuyên truyền là con cưng chính là em đấy. ...Thú thật là em thấy bực mình vì mỗi mình em phải học, nên lôi chị Ragne vào cùng. Chị Ragne toàn đi tuần tra trong khuôn viên Đại thánh đường, lúc nào trông cũng rảnh rỗi mà."
"Quả nhiên là do Ojou làm à! Aaa, tôi đã nghi nghi rồi mà, chết tiệt. Công việc tuần tra nhàn hạ của tôiii, Ojou nàyyy..."
Vừa buông lời nguyền rủa, chị Ragne vừa gục đầu lên đùi tôi nghỉ ngơi.
Tôi thực sự nghĩ chị Ragne đóng vai bạn bè rất giỏi.
Dù biết đó là công việc, tôi vẫn thấy vui khi trò chuyện với chị ấy thế này. Ý kiến cá nhân của tôi là, người làm việc chăm chỉ nhất trong 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ (Celestial Knights)』 chính là chị ấy.
Và có lẽ vì mệt mỏi với công việc đó, chị Ragne nheo mắt ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
"Haizz... Cơ mà, khu vườn này... đẹp thật đấy nhỉ..."
"Vườn ạ? Vâng, đẹp lắm. Nghe nói là khu vườn đẹp nhất Liên Hợp Quốc đấy."
"A, đẹp thật đấy... Muốn cứ thế này ở bên cạnh Ojou mãi ở đây quá... Ahaha."
Tôi tưởng ý chị ấy là muốn trốn huấn luyện mãi, nhưng nhìn mặt chị ấy thì tôi hiểu là không phải.
Biểu cảm của chị Ragne khi lẩm bẩm lặp lại "Mãi mãi, cứ thế này..." là biểu cảm tôi chưa từng thấy bao giờ.
Chắc chắn là đang cười.
Nhưng đi kèm với nó, tôi cảm giác không phải là niềm vui hay sự an lòng, mà là sự nôn nóng hay hối hận.
Thỉnh thoảng, có những lúc tôi không biết chị Ragne đang nghĩ gì. Lúc nào cũng hoạt bát, biểu cảm như ánh mặt trời --- nhưng ánh ngược sáng hôm nay quá mạnh, khiến tôi không thể nhìn thấu điều gì.
Nếu có thể nhìn thấu tận đáy lòng chị ấy lúc này, thì chắc chỉ có người sở hữu 『Quan Sát Nhãn』 đặc biệt thôi. Khi tôi nghĩ vậy, một 『Thiên Thượng Thất Kỵ Sĩ (Celestial Knights)』 mới lại xuất hiện.
"--- Tiếc quá, Ragne. Chuyện đó là không thể đâu. ...Nói vậy chứ, sắp đến giờ học của ta rồi. Những kẻ không liên quan thì đi ra chỗ kháccc."
Đó là kỵ sĩ có thứ hạng thấp nhất, Palincron Legacy.
====================
Vẫn như mọi khi, hắn mặc bộ trang phục trông như thương nhân chẳng ra dáng hiệp sĩ chút nào, vẻ mặt thì cực kỳ đáng ngờ. Và đi bên cạnh hắn là Hein-san với trang phục và biểu cảm hoàn toàn trái ngược. Dạo gần đây, tôi cảm giác mình thường xuyên bắt gặp hai người này đi cùng nhau.
Xuất hiện trong khu vườn, Palinchron vỗ nhẹ vai Ragne-chan và Cera-chan đang thư giãn gần chỗ tôi, ra hiệu cho họ rời đi.
Có vẻ như trong lúc chúng tôi mải mê trò chuyện, giờ giải lao đã kết thúc mất rồi.
"Đã hết giờ nghỉ rồi sao. Lại còn có cả tiền bối Hein nữa chứ. Thế này thì không trốn được rồi."
"Vậy thì, đã đến giờ tôi đi tuần tra rồi. Xin phép thất lễ, Tiểu thư."
Được thông báo giờ giấc, hai người họ bắt đầu di chuyển nhanh chóng đúng tác phong hiệp sĩ. Và rồi, cuối cùng Palinchron cũng vỗ vai Hein-san đang đi bên cạnh.
"Hein, nhờ ngươi trông chừng con nhỏ Ragne đừng để nó trốn đấy nhé?"
"Vâng. Đó là điều đương nhiên rồi."
Ngay khoảnh khắc đó, tôi khẽ cảm nhận được một dòng chảy ma lực kỳ lạ.
"Hửm...?"
Không phải là vận dụng ma pháp.
Là một từ điển ma pháp sống, tôi có sự tự tin đó. Vậy thì, cái cảm giác như thể "sợi chỉ" vừa bị đứt lúc nãy là gì đây? Trong lúc tôi đang nhìn quanh quất thì...
"Tiểu thư..."
Hein-san đang nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt vô cùng buồn bã.
Tôi cảm thấy dạo gần đây, từ khi bước sang năm mới, biểu cảm này xuất hiện ngày càng nhiều. Khi tôi còn đang lấy làm lạ, Palinchron đã chen vào giữa chúng tôi.
"Này này, hôm nay là giờ học của ta đấy nhé? Mà, nếu ngươi chịu dạy thay thì ta đổi cho đấy."
"...Không. Giao lại cho ông đấy, Palinchron."
Hein-san có vẻ luyến tiếc, dẫn theo Ragne-chan rời khỏi khu vườn.
Tôi và Palinchron dõi theo bóng lưng họ, và khi xung quanh đài phun nước lớn không còn ai nữa...
"...Chẳng theo ý mình chút nào. Nhiệm vụ của 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' chúng ta là hoàn thiện chủ nhân như một vật tế... thế mà càng ở gần chủ nhân thế này, phán đoán lại càng cùn mòn đi."
Hắn thản nhiên nói ra những điều mà ai cũng cẩn trọng không dám hé môi ngay trước mặt tôi.
Trước thái độ đường hoàng vứt bỏ trách nhiệm đó, tôi vừa ngán ngẩm vừa gọi tên hắn.
"Palinchron, cái người như ông thật là..."
Tuy nhiên, tôi hiểu rằng đó là cách dạy dỗ riêng của hắn.
Khác với những giờ học chỉ mang tính hình thức của các 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' khác, chỉ riêng Palinchron là thực chiến. Không có dấu hiệu bắt đầu, cũng chẳng màng đến đạo đức hay thường thức.
"Nhưng mà, có lẽ biết trước sẽ thế này nên 'Viện Nguyên Lão' mới chuẩn bị cái gọi là 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' chăng? Nếu vậy thì, từ đâu đến đâu là nằm trong dự tính đây? Cùng ta suy nghĩ một chút nào, Lastiara-sama."
Palinchron vừa nói vừa bước lên bục giảng, nên tôi cũng đối mặt với hắn trong tâm thế cảnh giác.
Hắn tuyệt đối không phải là kẻ có thể tin tưởng.
Thế nhưng, tôi cảm nhận được hắn thực sự "muốn dạy", nên tôi cũng trả lời một cách nghiêm túc.
"Tại 'Viện Nguyên Lão' ở bản thổ có lời tiên tri của Thánh nhân Tiara. Tôi nghe nói đó là một loại ma pháp dự tri tương lai. Chẳng phải cho đến khi tôi trở thành Thánh nhân Tiara thì mọi thứ đều diễn ra đúng theo kế hoạch sao? Kể cả tình trạng hiện tại của 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ', và tất cả mọi thứ khác nữa."
"Hể, cô tin là như vậy sao... Vậy thì, cô nghĩ nỗi bất an mà cô đang ôm ấp hiện tại cũng nằm trong dự tính của Thánh nhân Tiara à? Việc cô bắt đầu bị cuốn hút bởi cuộc đời của một 'Con Người' chứ không chỉ là vai trò của một 'Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)', cô nghĩ sao về điều đó?"
"C-Cái đó..."
Tôi không thể trả lời ngay được.
Việc Palinchron đọc được nỗi bất an "liệu cứ thế này có thực sự ổn không" nằm sâu trong đáy lòng khiến tôi dao động.
Nỗi bất an tôi đang mang rõ ràng là thứ không cần thiết cho sự tái sinh của Tiara-sama. Vậy thì tại sao xung quanh tôi lại tập hợp đủ những hiệp sĩ thuộc 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ', những kẻ đang kích động nỗi bất an đó? Nếu thực sự có năng lực dự tri tương lai, tại sao Tiara-sama lại...
Trong lúc tôi đang chìm trong suy tư... tôi lại cảm thấy dòng chảy ma lực xung quanh rối loạn dữ dội.
Cảm giác như dòng nước đang quất vào da thịt.
"......!!!"
Tôi lập tức ngẩng mặt lên, lắc mạnh đầu để thoát khỏi dòng chảy ma lực kỳ quái đó.
Chính nhờ được Palinchron dạy dỗ từ trước nên tôi mới có thể phản ứng lại.
Không phải vì là quyết đấu (luật lệ) mà ai cũng sẽ chiến đấu đúng theo quyết đấu (luật lệ).
Tôi không trả lời câu hỏi, phớt lờ quy tắc hội thoại, và hỏi ngược lại Palinchron.
"Palinchron, vừa rồi... Không, lúc nãy ông đã làm gì đó với nhóm Cera-chan phải không? Không phải... ma pháp. Ông đã làm một cái gì đó khác... đặc biệt là với Hein-san..."
Khi tôi đưa ra 'câu trả lời' đó, Palinchron thoáng lộ ra biểu cảm dịu dàng như nhìn thấy học trò giải đúng bài tập... rồi ngay lập tức giả nai.
"Tự nhiên nói cái gì thế? Bảo là ngoài ma pháp thì ta chịu. Không phải do cô tưởng tượng đấy chứ?"
"......"
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt đầy vẻ buộc tội.
Thấy vậy, Palinchron nhún vai đầu hàng một cách đầy vẻ kịch cỡm.
"...Ha ha, chính xác. Thế nên đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó. Nhóm Cera dù gì cũng là những đồng đội chấp nhận ta. Hein là tên ngốc hiếm hoi gọi kẻ như ta là bạn. Ta chỉ ủng hộ 'giấc mơ' của bọn họ thôi chứ không làm gì kỳ quái đâu. Riêng điều đó ta xin thề."
Hiếm khi thấy Palinchron nói những từ ngữ ấm áp như "bạn bè", "đồng đội".
Nhưng vì toàn là những lời lọt tai nên tôi càng tăng thêm cảnh giác.
"Haizz. Biết rồi biết rồi, ta xin lấy danh gia vọng tộc ra thề với tư cách một hiệp sĩ. Không phải bằng 'Khế ước', mà thề bằng ý chí của chính ta. Palinchron Legacy ủng hộ cuộc đời của người bạn mình. Ta thực tâm mong muốn cậu ấy được sống trọn vẹn, tuyệt đối không để ai thao túng."
Trước mặt tôi - kẻ vẫn đang duy trì sự nghi ngờ, Palinchron nở nụ cười nham hiểm và tuyên thệ hiệp sĩ một cách đơn giản.
Thú thật, chẳng đáng tin chút nào.
Không chỉ biểu cảm và cử chỉ lỏng lẻo đó, mà lời văn tuyên thệ cũng đầy ám muội. Nó mơ hồ đến mức hiểu sao cũng được, rõ ràng là chừa đường lui cho sau này.
Tuy nhiên, không hiểu sao chỉ riêng cụm từ "không để ai thao túng" là tôi cảm thấy hắn nghiêm túc.
Đó là cảm giác về cái khí khái không cho phép người bạn của mình bị thao túng bởi bất cứ thứ gì, ví dụ như xiềng xích của cái tên gia tộc Helvilshain trói buộc Hein-san. Hay gánh nặng của đất nước Fuziyaz. Và xa hơn nữa là vô số quyền lực như 'Viện Nguyên Lão'.
"...Tôi thừa nhận giữa ông và Hein-san có một chút tình bạn kỳ lạ."
"Một chút thôi á... Mà, cảm ơn nhé. Dù gì thì ta và Hein cũng là bạn thuở nhỏ mà lị. Không thừa nhận chừng đó thì ta rắc rối to."
Rốt cuộc, Palinchron vẫn không trả lời câu hỏi "Đã làm gì đó phải không?", mà lảng tránh đến cùng.
Tôi cũng không truy cứu nữa. Hắn đã gián tiếp thừa nhận theo kiểu "làm sao mà không làm gì cho được?", nên dù tôi có trách cứ thì hắn cũng chẳng hối lỗi mà dừng lại đâu.
Vừa nghĩ hắn đúng là một tên hiệp sĩ phiền phức và rắc rối, tôi vừa thở dài thườn thượt.
Và rồi, Palinchron - kẻ chẳng có vẻ gì là hối lỗi - lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sách tôi chưa từng thấy, và bắt đầu tập trung vào công việc chính của mình.
"Vậy thì, trò đùa hôm nay đến đây thôi, nói chuyện nghiêm túc nào. Phải dạy dỗ đàng hoàng những chỗ cần dạy, không thì cô sẽ bị đám sát thủ của 'Viện Nguyên Lão' giết mất. ...Chà chà, làm giáo viên thuê khổ thật đấy."
Tôi chưa từng thấy cuốn sách bao bọc bởi ma lực màu tím nhạt đó bao giờ.
Có lẽ là sách của gia tộc Legacy, nơi quản lý những kỹ thuật cấm kỵ.
"Hôm nay, ta sẽ nói về sức mạnh để không thua cái ma pháp nhảm nhí gọi là tiên tri. Về 'những chỉ số không hiển thị thành con số'. ...Nghe cho kỹ đây, học trò của ta."
"...Xin nhờ thầy chỉ giáo ạ, thưa thầy."
Vì đã vào khuôn khổ giờ học, nên dù không muốn tôi vẫn cúi đầu chào.
Trong lúc đó, tôi tuyệt đối không để lộ sơ hở trước gã đàn ông đáng ngờ này. Tôi giữ vững sự căng thẳng để có thể ứng phó bất cứ chuyện gì xảy ra, và ghi nhớ những kỹ thuật Palinchron nói vào trong đầu.
Rốt cuộc, ngày hôm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Giờ học của Palinchron kết thúc một cách rất hòa bình.
Việc nhận ra điều hắn thực sự muốn dạy chính là sự cảnh giác đó, phải đợi đến rất lâu, rất lâu sau ngày hôm ấy...
---Chương mở đầu câu chuyện của tôi chủ yếu là sự giao lưu với 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ'.
Trước khi câu chuyện chính thức bắt đầu, tôi đã được các 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' dạy cho rất nhiều điều.
Dù tôi có là một sản phẩm hoàn thiện sở hữu bản ngã ngay từ khi sinh ra, thì ảnh hưởng mà 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' mang lại vẫn rất lớn.
Bởi lẽ, 'Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)' tên là Lastiara Fuziyaz vốn dĩ không có cha mẹ như lẽ thường. Do đó, những 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' này đã trở thành người thay thế cha mẹ tôi.
Và rồi, từ những kiến thức và giá trị quan mà những người cha mẹ thay thế đó truyền đạt qua từng câu chữ, tôi bắt đầu bước đi trên con đường lệch khỏi dự tính của 'Viện Nguyên Lão'.
Tôi bắt đầu suy nghĩ rằng, thay vì tương lai làm vật tế cho sự tái sinh của Thánh nhân Tiara, chẳng phải mình nên đi theo một con đường khác sao.
Trái tim tôi đã dao động rõ ràng.
Kết quả là, vào "Tân Lịch năm 1013", khi chỉ còn chút nữa là đến ngày 'Lễ Giáng Sinh' ước hẹn...
"--Hein-san. Em muốn... được nhìn thấy thế giới bên ngoài lần cuối..."
Tôi đã lỡ cầu xin như vậy.
Người hiệp sĩ được cầu xin ấy dù kinh ngạc nhưng tuyệt đối không hề gạt bỏ mong muốn đó.
"...Tôi sẽ thử thương lượng với cấp trên. Xin hãy cho tôi chút thời gian, thưa Tiểu thư."
Chương mở đầu dần đi đến hồi kết, và chương một bắt đầu.
"---Tân Lịch năm 1013, khi chỉ còn 'một chút nữa' là đến Lễ Giáng Sinh, Lastiara Fuziyaz đã nói 'lần cuối cùng'. Đáp lại, hiệp sĩ vĩ đại nhất Hein Helvilshain dù do dự nhưng vẫn vui vẻ chấp thuận. Cô gái và chàng hiệp sĩ, để đối mặt với xuất thân bị nguyền rủa ấy, để tìm kiếm mong ước thực sự của bản thân, đã hướng về 'Mê Cung', nơi họ hằng khao khát nhất---"
Trang sách được chuẩn bị sẵn đã được lật qua.
Tôi tiến vào mê cung của Liên Hợp Quốc, và thỏa mãn điều kiện 'Aikawa Kanami chỉ được triệu hồi khi Tiara Fuziyaz của một ngàn năm sau tiến vào mê cung'. Như bị kéo đi bởi thứ gì đó không phải ma pháp, tôi bước đi trong mê cung ấy và...
"--Này. Kẻ đang ẩn nấp ở đó, bước ra đi."
Tôi gặp một thiếu niên.
Khi đôi mắt hoàng kim ấy bắt được hình bóng cậu ta... tất cả máu trong người tôi sôi lên sùng sục.
Nhờ luôn bật chế độ 'Hiển thị' trong mê cung, 'Bảng trạng thái' (Status) đùa cợt của cậu ta hiện rõ trong mắt tôi.
【Status】
Tên: Aikawa Kanami | HP 4/51 | MP 1/72 | Class:
Level 1
Sức mạnh 1 | Thể lực 1 | Kỹ thuật 1 | Tốc độ 2 | Trí tuệ 4 | Ma lực 2 | Tố chất 7
Trạng thái: Hỗn loạn 1, Xuất huyết 1
【Skill】
Skill bẩm sinh: Kiếm thuật 1, Băng kết ma pháp 2
Skill hậu thiên: Dimension Magic (Ma pháp thứ nguyên) 5
???: ???
Skill cố hữu: Người Ngoại Lai 1
Bao gồm cả ba chữ 'Người Ngoại Lai' chốt lại ở cuối, tôi đã nhìn thấy tất cả.
Chuỗi những con số bất thường khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Bất thường nhất là 'Tố chất'.
Chưa từng thấy bao giờ. Cho đến nay, tôi đã nhìn vô số người bằng 'đôi mắt này', nhưng hầu hết chỉ là 0 hoặc 1. Ngay cả những người được tuyển chọn từ các danh gia vọng tộc trên lục địa như 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' cũng chỉ là 2. Và tôi, người được xem là 'Thần sống', là 4. Vậy mà, cậu ta là 7...!
Hơn nữa, Level là 1.
Ở tuổi của cậu ta, chỉ cần sống bình thường thôi cũng phải thoát khỏi Level 1 rồi. Tức là, đó là bằng chứng lớn nhất cho thấy cậu ta không bình thường.
Không chỉ có 'Hiển thị'.
Vẻ ngoài trạc tuổi tôi, chiều cao cũng rất tương xứng.
Mái tóc đen và đôi mắt đen hiếm thấy ở Liên Hợp Quốc ấy cứ như nhân vật bước ra từ truyện cổ tích, cuốn hút ánh nhìn của tôi. Mỗi khi ngọn gió tĩnh lặng thổi qua hành lang làm lay động ngọn tóc đen ấy, tôi lại bị tấn công bởi cảm giác phi thực tế đến lạ lùng. Kể cả cái tên Aikawa Kanami với ngữ cảm chưa từng nghe qua kia nữa, tôi cảm thấy thực tại của mình cho đến ngày hôm nay đang sụp đổ.
Những giá trị quan mong manh của tôi, người lớn lên trong chiếc nôi Đại Thánh Đường, đang vỡ vụn từng mảng lớn.
Đến mức độ đó, Aikawa Kanami này chính là 'giấc mơ' của tôi.
---Nóng quá.
Tôi ôm lấy ngực mình trước sức nóng thừa thãi. Gò má tôi giãn ra.
Tóm lại là, nóng, nóng quá, nóng, nóng, nóng không chịu nổi.
Cảm xúc đó là gì, tôi của lúc ấy vẫn chưa hiểu được.
Chỉ là, tôi tự nhận ra nó có cảm giác giống như khi đang 'Đọc sách'.
Không, nói thật lòng nhé.
Tôi nhìn cậu ta như một cuốn sách.
Tôi ghen tị từ tận đáy lòng với cậu ta, người đang trải nghiệm cuộc 'phiêu lưu' như trong sách.
Còn tôi, từ khi sinh ra đã bị giam trong nhà tù chán ngắt đến phát điên, ngày ngày chỉ biết học hành. Hết giờ học lại đến lặp đi lặp lại việc rèn luyện kiếm và ma pháp. Những ngày tháng như địa ngục, chỉ biết mài giũa mãi thứ sức mạnh mà tôi chẳng có dự định dùng đến. Lúc nào cũng có những hiệp sĩ mạnh nhất lục địa đi tuần tra, nên suốt ba năm trời chẳng có lấy một sự kiện (event) thú vị nào.
Vậy mà, Aikawa Kanami này, trong cái mê cung mà tôi mất ba năm mới đến được, với trạng thái cực hạn Level 1, lại đang cận kề cái chết một cách vui vẻ đến thế...!
Ghen tị không chịu được...
Tôi cũng muốn, được như cậu...
Nếu có thể, tôi muốn cùng cậu trải qua một cuộc 'phiêu lưu' vui vẻ...---
"---Cứ như thế, tại mê cung của một ngàn năm sau, tôi và sư phụ - những người từng thề nguyện 'sẽ sống bên nhau mãi mãi' - đã tái ngộ.
Tuy nhiên, 'Thế giới' thật sự tàn khốc, linh hồn đã hoàn thành cuộc gặp gỡ định mệnh lại không còn lưu giữ ký ức của ngàn năm trước. Nhưng, chẳng có gì phải bi quan cả. Dù 'Thế giới' có chia cắt hai người bao nhiêu lần đi nữa, nhờ 'sợi chỉ' đỏ định mệnh, chắc chắn hai người sẽ lại được kết nối.
Lần này, mọi chuyện đã được sắp đặt như thế.
Thiếu niên và thiếu nữ bắt đầu bước đi trên con đường mới tại bàn cờ được làm lại.
Lần này là để thề nguyện lại rằng 'sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi'.
Để chọn lại 'người định mệnh duy nhất' thực sự.
Chương một của câu chuyện mới, ngay lúc này, chính thức mở màn---"
Giữa cơn đại hỗn loạn, một giọng kể kỳ lạ vang lên trong đầu tôi.
Vì giọng điệu khá giống Hein-san, nên tôi tưởng đó là một đoạn trong những câu chuyện anh hùng mà anh ấy đã đọc cho tôi nghe suốt ba năm qua, nhưng tôi không nhớ ra tựa đề.
Vốn dĩ, do tính chất của 'Ma Thạch Nhân (Jewelcrus)', tôi có rất nhiều ký ức không phải của mình. Nghĩ rằng việc đối chiếu chính xác rất khó khăn, và giờ không phải lúc làm chuyện đó, tôi đuổi giọng kể kỳ lạ ấy ra khỏi đầu.
"Quan trọng hơn là...!"
Hiện tại tôi đang gặp gỡ một tình huống như trong 'giấc mơ'.
Ngay lập tức, tôi vận dụng toàn bộ kiến thức có được đến ngày hôm nay để tính toán xem làm thế nào có thể cùng cậu ta 'phiêu lưu'.
Không thể kìm nén được nữa.
Chính vì biết thời gian còn lại chẳng bao nhiêu, tôi nghĩ mình phải 'phiêu lưu' ngay bây giờ.
Tôi muốn dành khoảng thời gian cuối cùng để sống trong cuốn sách mà mình yêu thích... tôi đã đưa ra 'câu trả lời' đó qua những cuộc giao lưu với 'Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ' cho đến hôm nay.
Tôi lập tức hành động.
Trước tiên phải cứu cậu ta đã.
Chắc chắn, cậu ta là 'Nhân vật chính (Hero)' trong câu chuyện của tôi... nói thế thì hơi xấu hổ, và cũng chưa biết chắc nên cứ tạm gọi là 'Ứng cử viên' đi.
Để 'Ứng cử viên' đó không chết, cần phải hồi phục bằng 《Cure Fool》, và làm cho cậu ta cứng cáp hơn bằng 《Level Up》. Tuy nhiên, nếu hành động quá lộ liễu ở đây, đám hiệp sĩ đi cùng sẽ đánh hơi thấy mất. Dù là thời gian tự do cuối cùng, nhưng nếu lệch quá xa khỏi dự tính của 'Viện Nguyên Lão' thì rất tệ. Vậy thì, chỗ này nên thận trọng tách ra, đợi đến đêm lẻn khỏi Đại Thánh Đường rồi gặp riêng một mình thì tốt hơn...
"Hi, hihihi..."
Trong lúc đang suy tính, tôi nghe thấy tiếng lật trang sách ở đâu đó rất xa...
Nếu là sau khi mọi chuyện đã kết thúc, tôi có thể biết rõ chân tướng của nó.
Đó là cuốn sách kỳ lạ mà dù tôi có lựa chọn thế nào, trang tiếp theo cũng chắc chắn đã được chuẩn bị sẵn.
Có thể nó hơi đẫm máu một chút, nhưng tôi tin rằng... đó là cuốn sách thần thánh nhất thế giới.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
