Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 09 - 451. Lời tỏ tình

451. Lời tỏ tình

Ma pháp Reading Shift đã đạt tới một chiều không gian khác.

Kết thúc câu chuyện, bối cảnh lại thay đổi.

Chính xác hơn, hiệu ứng chuyển đổi bối cảnh của ma pháp không gian được giải trừ, chúng tôi trở về hiện thực.

Không còn là đáy biển sâu tối tăm nữa.

Chúng tôi đã di chuyển từ lúc nào không hay.

Thời gian trôi qua nhiều hơn tưởng tượng.

Tôi từ bỏ việc suy nghĩ về sự nguy hiểm khi cảm giác khoảng cách và thời gian trở nên mơ hồ khi sử dụng ma pháp quá nhiều.

Dưới chân mềm mại. Không còn cảm giác trôi nổi, quần áo nặng trĩu vì nước biển.

Và rồi, tôi cảm nhận được ánh sáng từ khóe mắt.

Tôi và Celdra bị sóng đánh dạt vào một bãi cát, nơi đường chân trời đang tỏa sáng mờ ảo.

Cả hai đều đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Celdra đã hoàn toàn giải trừ Long hóa, trở về hình dáng như một người Nhật Bản tóc đen mắt đen bình thường.

Tôi cũng không còn khoác lên mình ma lực như loài sứa nữa, mà hoàn toàn là người trần mắt thịt. Chỉ có một sợi Chỉ Tím duy nhất vẫn nối từ ngón tay ra.

"Hộc... hộc..."

Tôi vừa thở hổn hển vừa cắt đứt sợi chỉ cuối cùng đó.

Vậy là Celdra sẽ không bị ai nhìn trộm cuộc đời nữa, có thể sống tự do rồi.

Chỉ là, cái giá phải trả lớn hơn tôi nghĩ.

Tôi tin chắc rằng "linh hồn một con người" còn rộng lớn hơn cả "một ngôi sao".

Việc tôi của hiện tại kiệt sức đến thế này cũng là điều dễ hiểu. Tôi hiểu rằng ở nơi gọi là Tầng sâu nhất mà chúng tôi sắp hướng tới, cấp độ 99 mới chỉ là vạch xuất phát.

Tuy nhiên, bõ công bao nhiêu vất vả...

Nghi thức cổ đại, gốc rễ cuộc đời Celdra.

Lord, chỗ dựa tinh thần của Celdra.

...Hai điều đó đã được cải biên.

"Gaa, hộc...! Hộc, hộc..."

Celdra nôn ra nước biển ứ đọng trong dạ dày và phổi, rồi hít đầy không khí vào thay thế.

Sử dụng ma pháp rung động toàn lực trong thời gian dài, chắc cậu ta đã tới giới hạn rồi.

Cơ thể co giật phập phồng lên xuống, trông như sắp ngã gục đến nơi.

Với cơ thể mệt nhoài đó, Celdra cố gắng đứng dậy... nhưng không thể.

Đôi đầu gối đã từng quỳ xuống để gửi giọng nói tới thiếu nữ quê nhà có vẻ không chịu nghe lời nữa.

Cực chẳng đã, Celdra chỉ hướng đôi mắt về phía này và nói.

Giọng đã trở lại bình thường.

"Hộc, hộc... Vừa rồi là... cô ấy... phải không? Tôi, vừa rồi, đã nói chuyện với cô ấy sao?"

Được hỏi về tính chân thực của sức mạnh ma pháp Reading Shift, tôi gật đầu thật sâu.

Không phải bằng lời nói, tôi muốn cậu ta tin vào những gì mình đã cảm nhận được.

"Th-Thật sao? Việc tôi vẫn luôn là Celdra là do ngày đó cô ấy đã cầu nguyện ư...? Vì thế nên mới có ngày hôm nay? Hay là ảo giác lúc hấp hối tình cờ..."

Đây có lẽ cũng là sự khác biệt bẩm sinh của cậu ta.

Đối với kẻ hay lý sự như cậu ta, tôi đập thẳng sự huyền ảo vào mặt.

"Celdra, hãy tin tôi. ...Ít nhất tôi và cô ấy đã tin vào sức mạnh của ma pháp. Rằng với thứ 'ma pháp khiến ai cũng trở nên hạnh phúc' này, cuộc đời cậu đã thay đổi. Ý nghĩa của lời nguyền đã thay đổi, và ngay cả linh hồn của hiện tại cũng bắt đầu thay đổi. Vì tin như vậy nên ma pháp mới hoàn thành."

"Linh hồn của hiện tại...? Thay đổi chẳng phải là quá khứ sao?"

"Với ma pháp không gian, quá khứ và tương lai đều là hiện tại đồng nhất. Một cái thay đổi thì tất cả sẽ thay đổi. Thời gian nối liền với nhau đến tận cùng..."

"...Hự."

Lời giải thích bị cắt ngang giữa chừng.

Không phải do người thứ ba, mà là sự can thiệp của thiên nhiên vĩ đại.

...Từ đường chân trời, mặt trời mọc lên.

Từ đêm sang ngày.

Từ hôm qua sang ngày mai.

Từ quá khứ đến tương lai.

Ánh dương tượng trưng cho điều đó chiếu rọi, cướp đi ánh nhìn của tôi và Celdra.

Trăm nghe không bằng một thấy, ánh sáng đốt cháy võng mạc cậu ta, khiến đôi mắt nheo lại.

"Ch-Chói quá... sao?"

Đôi mắt của Celdra, vốn chỉ bị lóa đi bởi nỗi nhớ quê hương, nay lại phản ứng với ánh sáng đơn thuần.

Cậu ta bối rối trước cảm giác mới mẻ đó, vứt bỏ cuộc trò chuyện với tôi, bắt đầu tập trung vào buổi sáng của Dị giới ấy.

"Cái gì thế này...? Hoàn toàn... khác? So với lúc đến đây hôm qua, hoàn toàn..."

Quá đỗi mới mẻ, cậu ta thậm chí còn đang hỗn loạn.

Đối với kẻ có sức đề kháng mạnh mẽ bẩm sinh như cậu ta, đây có lẽ là trạng thái bất thường đầu tiên.

Celdra chẳng hiểu gì cả, định đưa tay về phía biển cả lấp lánh gần đó nhưng không tới... cực chẳng đã, cậu ta bốc nắm cát gần đó đưa lên miệng.

Nhai lạo xạo, cậu ta mở to mắt trước vị của cát.

"V-Vị giống hệt... Không khí, Ma Độc, mọi thứ đều giống thế giới của chúng ta. Nhưng mà, hoàn toàn khác...!?"

Đôi mắt cậu ta sáng rực lên vì kinh ngạc.

Như một đứa trẻ nhìn thấy bàn tiệc thịnh soạn trải dài đến tận chân trời.

"Ngon... nói thế có đúng không nhỉ? Từ cảm giác trên lưỡi, ta cảm nhận được lịch sử của đại địa. Sự khác biệt về địa chất so với thế giới của chúng ta có thể nếm được rõ ràng... Ta có thể tận hưởng điều đó... Cái gì thế này...? Rốt cuộc là cái gì thế này...!? Là vị! Có mùi vị! Đồ ăn của Dị giới là thứ ngon đến thế này sao!?"

"Lát nữa tôi sẽ dẫn cậu đến chỗ ngon hơn nhiều. Cùng ăn nhé."

Tôi từ bỏ việc giải thích về cải biên, và hẹn đi ăn.

Dù vẫn còn nhạt nhẽo, nhưng với Celdra thế là đủ rồi.

"Ha, ha ha, ha ha ha ha! Chuyện thế này có thể xảy ra sao...? Thay vì nói là thay đổi, thế này là viết thêm vào cuộc đời... Không, là linh hồn..."

Chẳng phải là giả mạo linh hồn sao? Sự nghi ngờ đó hiện lên trong mắt Celdra.

Tuy nhiên, tôi lập tức lắc đầu phủ nhận mình không làm gì cả.

Lần này, vận mệnh thay đổi là do hai Long Nhân đã sống hết mình, liều mạng, thực sự nghiêm túc. Chỉ có điều đó là không sai.

"Celdra. Chắc chắn những điều vui vẻ bình thường sẽ dần dần tăng lên trong cậu... Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý như cậu xứng đáng được đền đáp hơn nữa... Nó sẽ được chữa lành, từ bây giờ."

"Không phải thay đổi, mà là chữa lành...? Ha, ha ha. Cái này mà cũng chữa được sao?"

"May mắn là ở đây có rất nhiều thuốc. Ở Dị giới này, hãy chữa trị từng chút một. Giống như em gái tôi, cậu cũng không phải mắc bệnh nan y."

Động viên như vậy, tôi đưa tay về phía Celdra đang quỳ gối.

Và mời gọi thêm.

"Những chuyện vui vẻ sẽ tìm thấy rất nhiều từ giờ trở đi. Thế nên, hãy bỏ cái trò tự sát có ý nghĩa đi."

Nhìn bàn tay tôi, Celdra do dự.

Thực tâm cậu ta chắc muốn từ chối và chiến đấu tiếp.

Tuy nhiên, nhớ lại cô ấy ban nãy, Celdra chẳng những không chiến đấu... mà còn không đứng dậy nổi, chỉ biết mấp máy môi.

Dần dần, cậu ta chấp nhận.

"A, a a... Tôi... Thực ra tôi muốn có được hạnh phúc bình thường... Tôi có hứng thú. Tôi cũng hối hận. Tôi muốn thử một lần có cảm giác giống như người chị họ mà tôi đã giết... Vì thế, tôi cứ tìm kiếm kẻ giống Lord mãi. Cuối cùng, tôi bị dồn ép đến mức tự mình định trở thành Lord... Gặp lại Lord, cuối cùng tôi cũng tin chắc. Lưu luyến thực sự của tôi (....) là muốn làm những chuyện vui vẻ của chị ấy (....)..."

Sắp xếp lại cuộc đời xong xuôi, nghiền ngẫm, nuốt trôi, và thừa nhận.

Chỉ là, chính vì nhận ra lưu luyến thực sự của mình, cậu ta dường như có điều muốn nói.

"Nhưng mà... Kanami! Tại sao lúc đó cậu không đổi tôi thành Ma thạch!? Ở nơi ban nãy, cậu có thể mang cả linh hồn tôi đi theo mà!? Nếu là cậu thì chắc chắn làm được!!"

"Đóng sách lại một cách đẹp đẽ ở đó đúng là làm được. ...Nhưng mà, so với việc cùng biến mất ở đó, tôi muốn viết một kết cục mà Celdra được đền đáp hơn. Một cuốn sách nữa kể về câu chuyện có thể trở nên hạnh phúc hơn nhiều. Để có thêm một cuốn nữa, tôi đã dẫn dụ để Celdra còn sót lại lưu luyến mới."

"Đ-Đồ nửa vời! Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý là thứ yếu đuối, mong manh và bất ổn! Không biết chừng nào tôi lại thấy chán, lại bị dồn ép, lại gây ra chuyện tồi tệ nhất không biết chừng! Chắc chắn sẽ hối hận..."

"Khi đó tôi sẽ giết cậu. Tôi nhất định sẽ xóa sổ cả linh hồn cậu, nên cứ yên tâm."

"―Hối hận... a, a a..."

Celdra vẫn quỳ gối, rên rỉ.

Cảm giác thua cuộc áp đảo trước người chị họ năm xưa.

Cảm giác tin tưởng áp đảo vào ma pháp của tôi.

Cậu ta thấm thía rằng mọi chuyện đã kết thúc.

"A, a a... thế này không được... Khi tôi chết, tôi phải bất hạnh hơn bất cứ ai mới được. Nếu vai Phản diện được cứu rỗi, thì nghi thức sẽ mãi không kết thúc..."

"Dù có chết cũng không thể chuộc tội được đâu. Dù cậu có chết bất hạnh nhất thế giới, thì họ cũng đâu có trở nên hạnh phúc. ...Cũng chẳng sống lại được."

Vừa phủ nhận, tôi vừa hiểu lý do Celdra và Lastiara có thể hiểu nhau.

Giống như hiệp sĩ Hein yêu thích diễn kịch, cậu ta cũng là một gã đàn ông thuần túy coi trọng những quy tắc ngầm. Nhưng tôi sẽ đập tan mong ước đó.

"Không sao đâu, những linh hồn bị giết sẽ được cứu rỗi đàng hoàng. Nhờ cậu đã cứu tôi, từ giờ tất cả các linh hồn sẽ được cứu. Từ giờ, tôi sẽ trở thành Chủ nhân thế giới và cứu thế giới... Thế nên, thực sự cảm ơn cậu, Celdra."

Người chết không thể chuộc tội, nhưng riêng tôi thì khác.

Và tôi cảm giác như mình đã hiểu vai trò của mình là gì.

Cả ý nghĩa thực sự của Chủ nhân thế giới mà Diprakura đã nói.

...Hơn nữa, nếu lợi dụng điều đó, tôi biết mình có thể hoàn thành lưu luyến thực sự (.....) của mình (..) mà dường như vĩnh viễn không thể thực hiện được. Nhờ vào Nữ hoàng nhỏ tuổi mà thông thái của ngàn năm trước.

"Kanami! Đừng có mỉa mai nữa! Đây khác với trận thắng bại mà tôi mong muốn! Tôi không muốn sự cứu rỗi, tôi chỉ muốn sự trừng phạt thôi―"

"Không phải cứu rỗi, là giao ước. Từ nay về sau, cậu sẽ được đền đáp hơn bất cứ ai. Nhưng đổi lại, cậu phải cùng tôi cứu thế giới. Tôi trở thành Chủ nhân thế giới, Celdra trở thành Anh hùng thực sự... cứu rỗi thật nhiều, thật nhiều linh hồn. Đây là giao dịch với tôi, là như vậy đấy."

Tôi đưa ra đề nghị.

Đồng thời, ngón tay thứ sáu do sợi Chỉ Tím kéo dài từ cổ tay tôi đang miết trên cuốn sách mở ra, dệt nên những dòng chữ.

Giao ước và Kế hoạch vẫn luôn nằm trong góc đầu tôi, nhờ Tư duy song song, đang tự động được viết vào.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Celdra nở nụ cười méo mó trên môi.

"Đ-Đã viết vào đó rồi sao? Tương lai tôi sẽ chết như một Anh hùng đã được quyết định rồi sao? ...Kẻ tồi tệ nhất là tôi trở thành Anh hùng? Chuyện đó, thật là... thật là...! Thật là cái quái gì thế này! Lord! Lord, cậu còn nghe không!?"

Celdra cười nhạo.

Nhưng cũng là đang cười.

Bị tấn công bởi cảm giác mới mẻ rằng thú vị nhưng cũng thật vui vẻ, sự hỗn loạn lên đến cực điểm.

"Ha, ha ha ha ha, tôi đã thích đấy! Khuôn mặt cậu khi kể về ước mơ và lý tưởng lúc nào cũng đẹp! Nụ cười đó lúc nào cũng vướng mắc trong góc trái tim tôi! Cuối cùng, đến mức này! Ha ha, đến mức lập cả cái giao ước thế này cơ đấy! Là cậu đấy!! Tất cả là tại cậu, a a a a a a a a a ha ha, ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!"

Celdra thổ lộ hết nỗi lòng.

Và rồi, thứ thốt ra cuối cùng lại là lời cảm ơn gia đình nhỏ bé, nhỏ bé: "Cảm ơn...".

Cùng với giọng nói yếu ớt không tương xứng ấy, Celdra vẫn quỳ gối, nắm lấy bàn tay tôi đang đưa ra.

"Nhờ cậu, Kanami. Hãy chữa lành cho chúng tôi (Celdra). Cho đến khi có thể trở lại là chúng tôi (Celdra) của ngày hôm đó, làm ơn hãy chữa lành hoàn toàn..."

"Giao ước tuyệt đối sẽ giữ. ...Đổi lại, hãy đi cùng tôi. Hoàn thành lưu luyến, và cuộc đời sẽ được đền đáp hơn nữa. Đó là kết thúc có hậu nhất đối với những Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý chúng ta."

"Ừ... Nếu chữa được thì tốt rồi. Thế là tốt rồi..."

Ngay lúc này.

Celdra đã hoàn toàn bị khuất phục.

Sợ hãi những điều thú vị mà bỏ chạy, hay lạc lối khi tìm kiếm những điều vui vẻ, sẽ không còn nữa.

Những đêm bị ăn mòn bởi sự chán ngán tuyệt vọng, buồn chán đến phát khóc, cũng sẽ không đến nữa.

Tôi kéo tay Celdra, đỡ cậu ta đứng dậy.

Và ngay lập tức chuyển sang việc tiếp theo―

"Chỉ là, Celdra... Tiếp theo là đến lượt tôi. Hãy ở đó chứng kiến nhé. Tôi cũng sẽ chữa trị ở đây."

Tôi dời mắt khỏi Celdra, nhìn sang bên cạnh.

Nhìn chằm chằm vào khoảng không bên cạnh nơi hai chúng tôi có thể nhìn rõ, tôi hạ quyết tâm.

"Celdra đã nói chuyện bằng những lời thật lòng. Và tôi đã trả lời bằng những lời thật lòng. Và, Lastiara đã nghe thấy điều đó."

Tôi nheo mắt.

Không phải nheo nhãn cầu hay dùng ma pháp.

Tôi nheo lời nguyền lại, nhìn Lastiara vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

『............』

Lastiara vẫn luôn im lặng dõi theo hai chúng tôi.

Không hề rời mắt, vẫn luôn tin tưởng.

Chứng kiến thử thách đến tận đây, Lastiara chắc đã hiểu ra tất cả.

Những điều tôi nói với Celdra đều là nói với chính tôi.

Người đau khổ... vẫn luôn là tôi (..).

Vui vẻ gì đó chỉ là dối trá, chỉ là thứ "hạnh phúc" hào nhoáng bên ngoài.

Tôi không muốn một cái kết đắng thế này, tôi muốn một kết thúc có hậu nhất.

Người mong muốn được đền đáp hơn bất cứ ai, chính là tôi (......).

Celdra dường như cũng hiểu rằng Lastiara đã nhận ra.

Cậu ta cúi mặt, dùng tay phải che mặt, cất lời xin lỗi.

"Lastiara...? X-Xin lỗi... Chắc cậu không tin đâu, nhưng kết cục tôi muốn thấy không phải thế này. Tôi định dồn ép Kanami, bắt cậu ấy thừa nhận đang ở dưới đáy vực, rồi từ đó hai người cùng bò lên... Nhưng mà, a a..., thực sự... Thực sự xin lỗi..."

Và hành động bắt chuyện đó của Celdra trở thành một thời cơ.

Lastiara không còn lý do để im lặng đứng nhìn nữa, từ từ mở miệng.

Chỉ là, biểu cảm ấy là nụ cười dịu dàng, tuyệt nhiên không chứa đựng sự khinh miệt hay giận dữ mà Celdra đang lo sợ.

『Tôi hiểu mà, Celdra. Tôi vẫn tin Celdra và Kanami. Vốn dĩ, ấn tượng về Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý luôn là những người thua cuộc, nên cậu xin lỗi nghiêm túc thế làm tôi khó xử... À thì, ngay cả giọng nói này của tôi cũng không chạm tới được mới là điều phiền toái nhất nhỉ.』

Giọng nói đó sẽ không bao giờ tới được Celdra.

Hiểu rằng tôi sẽ không nói thay nữa, Lastiara có chút tiếc nuối... nhưng ánh mắt vẫn không mất đi sự rạng rỡ, cô ấy tiếp tục tin tưởng.

『Celdra thì giao cho mọi người nhé. Chắc là Snow và Glenn nhỉ?』

Cô ấy tiếp tục tin tưởng vào đồng đội.

Tôi phản bác lại Lastiara.

"Không, tôi nghĩ người có thể làm Celdra hạnh phúc lúc này chỉ có những nạn nhân của ngàn năm trước thôi. Như Kuunel hay Fafnir chẳng hạn."

『Hửm, vậy sao?』

Không biết ai đúng.

Dù vậy, không khí lúc này không phải lúc để đùa cợt kiểu "vậy lấy trung bình cộng, cho gặp cả hai bên nhé" như mọi khi.

"............"

『............』

Lúc này.

Bãi cát ở Thế giới cũ vô cùng quang đãng.

Không có bất cứ thứ gì thừa thãi.

Xin lỗi Celdra đã xong chuyện, nhưng trong tầm mắt tôi giờ chỉ còn Lastiara.

Hai người trên bãi cát mờ tối.

Chỉ là, biểu cảm của Lastiara không được tươi tỉnh cho lắm.

Chắc cô ấy đã có dự cảm cuối cùng sẽ thế này.

Giờ nghĩ lại, hình như tôi cũng đã dự cảm được.

...Từ lời tỏ tình đó, thứ tôi vẫn luôn cảm thấy, giờ đây hiện rõ mồn một.

Hai kẻ vốn là đồ giả đang thiếu hụt lẫn nhau.

Như những bánh răng khớp hoàn hảo, chúng bị cố ý làm lệch đi.

"Lastiara..."

『Kanami...』

Vì thế, chỉ cần gọi tên nhau bâng quơ lúc mở đầu câu chuyện, trái tim cả hai cũng đập mạnh.

Cả hai đều đỏ mặt, nói chuyện với người định mệnh duy nhất.

"Kết thúc rồi. ...À, giờ có chút dư dả nên tôi hỏi nhé, cảm tưởng lần đầu đến Dị giới thế nào? Tôi tò mò chỗ đó đấy."

『Hưm, đẹp lắm! Chính vì đến theo hình thức này nên mới cảm thấy đẹp hơn.』

Cô ấy trả lời sảng khoái.

Tình huống tồi tệ nhất, nhưng cô ấy vẫn không đánh mất nụ cười.

Tôi ngẩn ngơ nhìn dáng vẻ đó, mấp máy môi.

"Ừ, biển đẹp thật... Tôi đã luôn muốn cùng Lastiara ngắm cảnh này mãi. Tôi muốn nói từ trước rồi, buổi hẹn hò đầu tiên mà ở mê cung thì kỳ cục lắm. Nói thật lòng thì tôi muốn hẹn hò ở nơi thế này. Bình thường, nếu chơi đuổi bắt thì phải là bãi cát thế này chứ."

『Giờ chơi luôn không?』

"Muốn chứ. Nhưng giờ mà chơi thì chỉ có một mình, nên tôi xin kiếu."

Tôi cười phủ nhận.

Rồi hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào xung quanh, tôi cắt ngang những lời tán gẫu vô nghĩa.

"...Mạo hiểm ở Dị giới, cuối cùng cũng đã trở về. Bây giờ, tôi mới có chút thực cảm về điều đó."

『Ừ, tốt quá rồi... Kanami đã có thể trở về quê hương đàng hoàng.』

"Tôi đã kết thúc mọi câu chuyện và trở về Thế giới cũ... Nhưng (..)―"

Tôi lảng mắt đi một chút, nhìn xa xăm về phía những con tàu đen đang nổi lềnh bềnh ngoài khơi, tự giễu.

"Nhưng, chẳng có ai ở đâu để tôi báo cáo điều đó cả."

『Kanami, gia đình cậu đang đợi mà...』

"Em gái Hitaki của tôi đã chết. Tôi biết nói sao với bố và mẹ đây? Tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp cô bạn thuở nhỏ Konagi nữa."

Tôi cười nhạo phủ nhận.

Ký ức hiện về vô cùng hoài niệm.

Cảm giác như trời lúc nào cũng mưa.

Ký ức bốn người gia đình sống trong một căn phòng ở tòa nhà cao tầng nơi tôi từng sống.

Nhà của Konagi mà tôi từng đến vài lần, hay căn hộ tôi sống cùng Hitaki, chắc chẳng còn ai biết nữa. Không có nơi nào đặc biệt buộc tôi phải trở về cả.

"Thế giới cũ mà tôi biết chẳng còn ở đâu cả. Đối với tôi, nơi này giờ cũng là Dị giới rồi. Dù có trở về, tôi vẫn là Người Dị Giới, chẳng có gì thay đổi cả."

『Kanami... Nhưng mà―』

"Nhưng mà (..)? A a, là nhưng mà! Nhưng mà (..), nếu có Lastiara ở đây...! Chỉ cần có Lastiara, có lẽ tôi đã có thể ngẩng cao đầu. Dù ai nói gì đi nữa, tôi cũng có thể cãi lại rằng 'Nơi tôi trở về là Lastiara'... Chắc chắn Konagi cũng sẽ khen ngợi nếu tôi báo cáo rằng 'Đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng tớ đã bảo vệ được người định mệnh duy nhất đến cùng'."

Tôi thô bạo cắt ngang lời Lastiara.

Nếu không, cô ấy sẽ an ủi tôi rất khéo.

Giống như khi tôi nói "Đau khổ nhỉ" với Celdra một cách nhẹ tênh, cô ấy hiểu lòng tôi hơn bất cứ ai... chính vì thế tôi mới gạt phăng giọng nói ấy đi.

Đó là lời thật lòng của tôi.

====================

"Tôi hiểu chứ. Không phải là chẳng có ai khen ngợi tôi. Chỉ là tôi... không muốn được ai khen ngợi nữa... Đương nhiên rồi. Bởi vì tôi đã không bảo vệ được 'người định mệnh duy nhất' của mình..."

Vượt qua "Trận Chiến Cuối Cùng" đó, tôi đã mất Hitaki và Lastiara.

Cảm giác ấy không chỉ đơn thuần là sự mất mát, mà còn pha lẫn cả cảm giác thành tựu và sự thỏa mãn, thực sự là một tâm trạng vô cùng phức tạp.

Tôi thấm thía rằng cuộc đời chính là như vậy.

Chẳng mấy khi có câu chuyện nào mà mọi thứ đều suôn sẻ cả.

Bất cứ ai cũng vậy, mất đi thứ này thì sẽ nhận được thứ khác.

Dù đau khổ, hay vui vẻ, vẫn phải liều mạng mà sống tiếp cuộc đời này.

Chỉ còn cách tiến về phía trước, phía trước, và phía trước.

Vì thế...

Thế này là được rồi.

Thế này là được rồi.

Thế này là được rồi.

Tôi đã cứ lặp đi lặp lại điều đó mãi.

......

Thế nhưng, âm thanh "Đảo Ngược" cũng vang lên.

Sao mà được chứ...

Sao mà được chứ...

Sao mà được chứ...

Hòa cùng lời chúc tụng là những lời nguyền rủa.

...Thế này thì được cái nỗi gì... sao mà được chứ...

Tôi vẫn tiếp tục "Mâu Thuẫn".

"Aaa, đương nhiên rồi... Tôi thực sự là kẻ tồi tệ nhất. Tự ý tránh mặt cha mẹ, tự ý giam mình trong phòng. Không nhận ra nỗi đau của em gái, từ bỏ ma pháp. Đẩy cha mẹ vào tù, rồi lại hại chết cả bạn thuở nhỏ...! Kể cả ở 'Dị Giới' cũng vậy!!"

Những lời thật lòng.

Không thể kìm lại được.

Tại ai đó mà bên trong tôi chẳng còn những thứ tiện lợi như van xả hay nắp đậy nữa rồi.

"Cô gái đầu tiên tôi gặp ở 'Dị Giới', đứa em gái duy nhất, người yêu, con gái, tất cả... Tất cả bọn họ! Tất cả, chẳng còn ai ở đâu cả! Là tại tôi!! Vậy mà...? Vẫn bảo tôi phải cười sao...? Haha, ahahaha... ahaha. Làm sao mà làm được chứ!!"

Càng nói, tiếng cười khô khốc càng rỉ ra.

Cái "Lớp Da" bên ngoài có thể dễ dàng tạo ra nụ cười hạnh phúc bao nhiêu cũng được. Nhưng ngay lập tức, chính tôi lại gào lên, tự mắng nhiếc cái "Diễn Xuất" vụng về đó rằng "Đừng có cười".

"Đã chẳng còn gì nữa rồi, vậy mà! 'Giấc Mơ' vẫn tiếp diễn! 'Hối Hận' vẫn tiếp diễn! 'Lưu Luyến' cứ phình to ra! Càng sống lại càng nhớ! Ngày nào cũng nhớ! Mỗi khi mở mắt ra... điều đầu tiên tôi nghĩ đến...!"

Tiếp nối cảm giác mất mát là sự tuyệt vọng.

Cảm giác bại đức, cảm giác trượt dài, cảm giác bất lực, cảm giác bại trận, cảm giác tội lỗi tràn trề.

Vì thế, tôi hướng về "Lastiara", cầu nguyện như đang sám hối.

"Tôi cứ nghĩ rằng, nếu tôi làm tốt hơn nữa, thì có lẽ đã không ai phải biến mất... Những 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý' cũng sẽ được đền đáp xứng đáng hơn... Biết đâu đấy, ngay lúc này đây...! Ngay bên cạnh tôi! Ở cái 'Thế giới cũ' này, mọi người cũng có thể cùng đến được! Biết đâu Lastiara vẫn còn sống!! Tôi... vẫn nghĩ như vậy..."

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã quỳ gục xuống.

Trên bãi cát mềm mại, trước mặt một Lastiara không hề hiện hữu, tôi tiếp tục sám hối.

"Vì vẫn còn sự 'Lưu Luyến' thực sự đó, nên chẳng có gì là vui vẻ cả. Làm gì cũng thấy chán ngắt. Ăn gì cũng chẳng thấy ngon. Chỉ là, cái cuộc đời (câu chuyện) tiếp theo này, thật sự 'tồi tệ'..."

Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt đã trào ra, rơi lã chã xuống bãi cát.

Định dùng bàn tay trái trống rỗng để lau đi, nhưng lại hứng được đầy cả tay.

Nước mắt chảy nhiều đến kinh ngạc, không sao dừng lại được.

Tôi biết lý do.

Ngay từ đầu, tôi đã đến giới hạn rồi.

"Celdra đã dạy tôi... Rằng tôi vẫn luôn gục ngã. Dù có bị nói là 'Thử thách' hay 'Lưu luyến', tôi cũng chẳng còn hứng thú nữa. Sao cũng được. Bởi vì dù có cố gắng đến đâu, cũng chỉ làm cho 'Thế giới của Lastiara' tươi sáng hơn thôi... còn 'Thế giới của tôi' vẫn tăm tối như vậy..."

Vừa sụt sịt mũi, vừa khóc nức nở.

Tôi cũng trút hết những lời yếu đuối.

"Chỉ những lúc khóc như thế này, tâm trạng mới khuây khỏa đôi chút... Nhưng tôi không thể để lại dáng vẻ khóc lóc này trong câu chuyện của 'Lastiara' được... Duy chỉ có lúc ngủ là thời gian tôi được nghỉ ngơi... Và rồi, khi nghĩ đến việc cái 'Thế giới của tôi' tăm tối như thế này sẽ còn kéo dài mãi... Nghĩ đến việc từ nay về sau, một khoảng thời gian thực sự dài đằng đẵng, cứ mãi như thế này... thật sự đau khổ. Làm sao mà ổn... cho được..."

Thứ còn sót lại trong tàn tích đó, chỉ còn duy nhất một điều.

'Kanami...'

"Bởi vì, 'Tôi yêu em'..."

Thứ cảm xúc bám chặt dưới đáy của sự trống rỗng.

Thứ cảm xúc ấy có độ nhớt, hừng hực nóng, đỏ lòm và sền sệt bò ra ngoài.

Tôi ngẩng mặt lên.

Có "Lastiara" ở đó.

Dù biết đó là "Lời nguyền", nhưng ánh sáng cứu rỗi ấy vẫn thật chói lòa.

Sự thần thánh ấy khiến nước mắt tôi không ngừng rơi. Nụ cười trở nên sâu hơn. Vì quá yêu thương, tôi lê lết tiến tới.

Vô số "Tơ Tím" vươn ra từ cánh tay, cố gắng bắt lấy "Lastiara"... nhưng vì không thể chạm vào, chúng tự ý đói khát và hình thành nên "Niệm Chú". Rút sức mạnh từ "Ma thạch" trong cơ thể, với đặc tính ma lực hệ Tinh Tú, tôi cố gắng kéo linh hồn không trọng lượng của "Lastiara" lại... Dẫu vậy, "Lastiara" vẫn ở quá xa, nên miệng tôi tiếp tục mấp máy để tăng cường lực hấp dẫn của ma pháp.

"'Tôi yêu em'. Tôi 'yêu' 'Lastiara' hơn bất cứ ai trên thế gian này."

Chỉ còn có thế.

Ngoài "Lastiara" ra, tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa.

Nhưng miệng tôi vẫn tự động mấp máy.

Nó chuyển động cho ra vẻ.

Tôi là loại người như thế đấy.

"'Lastiara'. Tôi muốn làm cho em 'hạnh phúc'. Nhưng điều đó có nghĩa là tôi cũng phải 'hạnh phúc'. ...Tôi hiểu mà, nên tôi đã tự mình suy nghĩ về câu chuyện 'sống hạnh phúc mãi mãi về sau' và viết tiếp nó... nhưng kết cục lại ra nông nỗi này. Xin lỗi. Tôi chẳng có tài cán gì cả, từ xưa đã vậy rồi."

'......Kanami có tài mà! Anh là người tôi thích hơn bất cứ ai tôi từng thấy! Anh cực kỳ ngầu, thú vị và vui tính...'

Và, Lastiara là loại người như thế đấy.

Vì em ấy vẫn cười và nói những lời đó với một kẻ như tôi, nên tôi mới yêu em ấy.

Tôi cũng thích Lastiara.

Thích hơn bất cứ ai.

Thích đến mức... chết đi được.

Cái cảm xúc thích này, tôi không thua bất cứ ai cả.

So với việc Lastiara thích tôi, thì chắc chắn...

Tôi... thích Lastiara nhiều hơn.

"'Lastiara', 'Tôi yêu em'."

'......!'

Nghe câu 'Tôi yêu em' lần thứ tư, Lastiara nghẹn lời.

Đến nước này rồi, chắc em ấy cũng nhận ra nội tình của tôi.

Ở tận cùng của sự "Thu Hẹp", trong đầu tôi chỉ còn mỗi "Lastiara".

Đôi mắt, 《Dimension》, "Tơ Tím", tất cả mọi thứ chỉ phản chiếu và khao khát mỗi "Lastiara". Hội thoại, cơ thể, suy nghĩ, câu chuyện, hầu hết đều là tự động hoàn toàn nhờ "Tư Duy Song Song", "Aikawa Kanami" lúc này chẳng qua chỉ là một hiện tượng đang khao khát "Lastiara" mà thôi...

'E-Em cũng vậy. Em cũng yêu Kanami...'

"Thế giới không có em, dù có sống cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi muốn chết."

Tôi cười và truyền đạt lại.

Đối với tôi, "người định mệnh duy nhất" có ý nghĩa như thế nào.

"Yêu" là gì. Ý nghĩa thực sự của câu "Tôi yêu em". Và sự lệch lạc đó.

"Chính lúc này đây, tôi muốn em nghe về 'Hạnh phúc' của tôi. Có lẽ Lastiara mong cầu một phần tiếp theo giống như sử thi anh hùng, nhưng với tôi, phần tiếp theo dù chỉ là gặt lúa ở một vùng quê hẻo lánh cũng đã đủ tốt rồi. Không, đó mới là điều tốt nhất. ...Bình thường là tốt nhất. Chẳng cần gì đặc biệt cả. Chỉ cần bình thường, được ở bên em..."

Ngay lúc này, khớp lại những lệch lạc.

Tôi nói ra điều không được phép nói.

"Tôi muốn ở bên Lastiara mãi mãi."

'Điều đó, em cũng...'

"Tôi muốn em sống lại. Sống lại, và ở bên tôi trọn đời."

Mọi thứ thế là hết.

Chỉ là, cảm giác rơi xuống vực thẳm lại có chút sảng khoái.

"Tôi biết chứ. Như thế thì 'bằng chứng' cho tình yêu chân thật của hai ta sẽ biến mất. Nhưng dù vậy, tôi vẫn muốn em sống lại. ...Bởi vì, 'Tôi yêu Lastiara'. Mong muốn 'người định mệnh duy nhất' được sống. Tôi nghĩ... ước nguyện đó cũng là... bình thường thôi mà..."

'...Kanami.'

"Tôi biết mình đang đòi hỏi vô lý. Dù có sống lại, chuyện bên nhau trọn đời cũng chỉ là chuyện như trong 'Mơ'. Tôi là 'Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian', còn Lastiara là 'Jewel Culus', tuổi thọ có sự chênh lệch lớn. ...Ahaha. Thú thật, từ nay về sau, khoảng cách đó sẽ nới rộng đến mức nào, tôi cũng không đoán được. Vì thừa hưởng sức mạnh của em gái, nên có lẽ đó là sự 'vĩnh hằng' còn hơn cả những gì con bé từng sợ hãi, hoặc cũng có thể không phải. ...Dù vậy, tôi vẫn nghĩ. Không, chính vì thế tôi mới nghĩ. Nếu cuộc đời tôi là vĩnh hằng, tôi muốn 'Lastiara' cũng sẽ cùng tôi đi suốt cuộc đời vĩnh hằng đó. 'Tôi muốn sống cùng Lastiara, hai người bên nhau, vĩnh viễn'. Đó là 'Giấc Mơ' của tôi. Chính vì dài lâu, nên nếu không có em ở bên... thì không được. Tôi thấm thía điều đó rồi. Làm ơn, mong em đừng bao giờ chết. 'Cầu xin em, đừng bao giờ biến mất dù chỉ một lần'. 'Nếu thời gian là vĩnh hằng, tôi muốn em ở bên cạnh tôi suốt thời gian vĩnh hằng đó'. Không có 'Lastiara' thì chẳng còn ý nghĩa gì cả. Làm gì cũng không thấy vui. Không thấy hạnh phúc. Không thể vui mừng. Chẳng có cảm giác gì là đang sống. 'Thế giới mà Lastiara không tồn tại, chẳng có giá trị gì cả'..."

Những tâm tư tôi cứ viết vào sách rồi lại tẩy đi không biết bao nhiêu lần, đang bám đầy dưới đáy lòng.

Tôi đọc tiếp như muốn xé toạc chúng ra.

Dẫu cho nó có hóa thành "Niệm Chú".

Dẫu cho vì sự "Thu Hẹp" mà tôi trở nên "Thu Hẹp", và tiếp tục "Thu Hẹp".

Bởi vì đây không phải là thứ "hạnh phúc" giả tạo được viết thêm vào.

Tất cả đều là "Hạnh phúc" nghiêm túc và chân thật, nên tôi sẽ đọc không sót một chữ.

"Vì thế, 'Lastiara'.

'Thực sự tôi không muốn em rời khỏi tầm mắt này dù chỉ một khắc'.

'Không muốn em biến mất khỏi đôi mắt này, dù chỉ một lần, dù chỉ một bước, dù chỉ một khoảnh khắc'.

'Tôi không muốn em biến mất'.

'Tôi muốn chạm vào em mãi mãi. Nếu không phải ở khoảng cách mà linh hồn và linh hồn luôn chạm vào nhau, tôi sẽ bất an'.

'Vì không thể an tâm, nên tôi muốn hình bóng em luôn phản chiếu lên võng mạc này, bộ não này, linh hồn này'.

'Tôi muốn nhìn ngắm dáng vẻ của em nhiều hơn nữa, khắc ghi nó, ghi nhớ nó'.

'Không đủ. Để hồi tưởng về em, những kỷ niệm với em quá ít ỏi'.

'Thực sự không đủ. Bởi vì, chỉ mới có vài tháng thôi mà'.

'Tôi chỉ có vỏn vẹn vài tháng ký ức về em'.

'Hẹn hò cũng chỉ mới có một lần'.

'Tôi đã muốn nhìn thấy nhiều hơn nữa những dáng vẻ chưng diện khác nhau của em'.

'Để tuyệt đối không bao giờ quên, tôi muốn thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều'.

'Có rất nhiều điều tôi muốn làm với tư cách là người yêu'.

'Không chỉ là chuyện ở Dị Giới'.

'Cùng nhau trở về thế giới cũ, có rất nhiều niềm vui chỉ dành riêng cho Người Dị Giới'.

'Những nơi muốn cùng đi, những trò chơi muốn cùng chơi, thực sự rất nhiều'.

'Thêm chút phép thuật vào những ngày thường nhật chẳng có gì đặc biệt, để cuộc đời thêm sắc màu'.

'Chẳng cần những thứ to tát như kết hợp khoa học và ma pháp'.

'Chỉ là dùng chút phép thuật để gian lận tí chút trong game thôi'.

'Tôi đã muốn cùng em trải qua những ngày tháng vụn vặt như thế ở cả hai thế giới'.

'Tôi đã rất mong chờ'.

'A, a a, đúng rồi'.

'Đúng là vậy'.

'Tôi đã luôn mơ một giấc mơ như thế'.

'Nếu có thể, tôi đã muốn thấy một giấc mơ như vậy'.

'Trong giấc mơ đó của tôi, chẳng hạn như... tôi muốn kết hôn, những điều như thế cũng được viết ra'.

'Tôi muốn chính Lastiara, người mà Nosfy thừa nhận, sẽ trở thành cô dâu của tôi'.

'Cuối cùng cũng có thể tổ chức một lễ cưới bình thường, giải quyết dứt điểm những chuyện của ngàn năm trước'.

'Từ đó về sau, không cần điều gì đặc biệt nữa'.

'Như những người bình thường, kết hôn một cách bình thường, trải qua những ngày tháng bình thường'.

'Tôi đã luôn hình dung về những ngày tháng thường nhật như thế, và muốn viết nó vào sách'.

'Nhưng, đó không phải là giấc mơ của Lastiara, mà là giấc mơ của tôi'.

'Nên tôi đành bỏ dở không viết, cất giấu mãi tận sâu trong lòng'.

'Tôi muốn em nghe ngay tại đây, phần tiếp theo mà tôi muốn viết nhưng không thể viết'.

'Đó là những dự định cho ngày thường chẳng có gì đặc biệt, và cũng là một lời cầu xin nho nhỏ'.

'Nếu được, mỗi ngày, tôi muốn em đánh thức tôi dậy'.

'Chỉ cần em nắm tay tôi, và thực sự hiện diện ở đó, thì tôi có thể cố gắng bao nhiêu cũng được'.

'Không hẳn là đáp lễ, nhưng bữa sáng tôi sẽ làm. Mỗi ngày, tôi sẽ cố gắng chuẩn bị'.

'Nếu được, tôi muốn trở thành kiểu người cha coi trọng gia đình đang thịnh hành'.

'Bởi vì, lần này nhất định... tôi muốn trở thành một người cha tốt'.

'Con cái thì, tôi nghĩ một trai một gái là đẹp nhất'.

'Thật lòng thì tôi muốn nói là đủ để lập một đội bóng đá cơ, nhưng mà...'

'Tôi hơi thiếu tự tin'.

'Nghĩ đến chuyện của bố và mẹ...'

'Tôi không thể nào nghĩ đến chuyện nhiều hơn thế'.

'Với lại, tôi đã trăn trở mãi về việc đặt tên cho con'.

'Tên con gái lớn là Nosfy rồi, nên tôi muốn đặt một cái tên tiếp nối theo đó'.

'Con trai lớn thì, nếu được tôi muốn đặt là Hein... nhưng chắc là không được nhỉ'.

'Tôi nhất định muốn xin một chữ từ tên của anh Hein hoặc Liner'.

'Hai người đó là ân nhân của chúng ta, cũng giống như người mai mối vậy'.

'Dù là tự ý thôi, nhưng tôi coi họ như anh em ruột thịt. Thật sự là tự ý thôi'.

'Đứa con trai sinh ra, tôi sẽ để nó hướng tới mục tiêu trở thành người đàn ông tuyệt vời'.

'Như hai người họ vậy'.

'Tuyệt đối, không bao giờ, tôi để nó trở thành kẻ như tôi'.

'Chắc chắn nếu có Lastiara ở bên, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhất định sẽ ổn mà'.

'Vì thế, tôi mong chờ lắm... Ahaha, cực kỳ mong chờ...'

'Đúng vậy, bình thường như thế là được rồi. Chỉ cần bình thường cỡ này thôi...'

'Tôi muốn, những ngày tháng bình thường'..."

Ma lực Tinh Tú tiếp tục khuếch đại.

Chỉ cần quỳ gối thôi, tôi cũng bắt đầu kéo cả sóng biển lại gần, chứ đừng nói là bãi cát.

Thế nhưng, "Lastiara" trước mắt vẫn không chịu lại gần.

Vì thế, "Tơ Tím" chỉ còn cách viết lên "Lastiara" theo đúng dục vọng của tôi.

Tôi bắt đầu viết chữ lên sách, lên bãi cát, lên những vì sao, lên không gian, lên thế giới, lên khắp mọi nơi.

Trước khi đầu óc phát điên vì "Lastiara", trước khi trái tim bị vặn nát vì "Lastiara".

Viết, viết, viết về "Lastiara", viết và nôn ra hết.

"'Aaa, đã được viết trong sách rồi'!

'Mãi mãi, sâu trong lồng ngực này, nó đã được viết ra'!

'Từng ngày từng ngày, được viết ra một cách cẩn thận, trông thật vui vẻ, đầy mộng mơ'.

'Chủ nhật, tôi muốn đi dã ngoại'.

'Dành thời gian đi ngắm nhìn những cảnh đẹp của thế giới'.

'Ngắm biển, ngắm trời, ngắm thảo nguyên, thưởng ngoạn đến tận cùng thế giới'.

'Cùng nhau tìm kiếm động vật, thực vật, cả ma vật nữa, và tận hưởng'.

'Không cần nhiều. Nhưng tôi muốn quyết định trước'.

'Ba trăm sáu mươi lăm ngày, nếu quyết định trước sẽ làm gì thì có thể an tâm'.

'Sẽ sống như thế nào ở thế giới cũ, sau khi trận chiến cuối cùng kết thúc'.

'Tôi vẫn luôn chấp bút... tích lũy lại'.

'Kế hoạch nằm gọn gàng trong sâu thẳm lồng ngực. Đó thực sự là những ngày tháng đơn điệu...'

'Thứ hai, vì là sự khởi đầu quan trọng, nên hãy cùng nhau ra khỏi nhà'.

'Từ lúc thức dậy, cứ nắm tay nhau mãi, cùng bước qua cửa'.

'Hãy cho mọi người trên thế giới thấy chúng ta thân thiết đến mức nào'.

'Thứ ba, tôi muốn nấu cà ri. Ngon lắm đấy'.

'Đó là món ăn duy nhất mà người mẹ bận rộn đã tự tay nấu cho tôi hồi nhỏ'.

'Tôi của bây giờ có thể tái hiện lại không sai một gram nào, nên hãy mong chờ nhé'.

'Thứ tư là ngày rèn luyện. Quả nhiên, tôi không nghĩ là có thể mãi mãi chỉ sống những ngày bình thường'. 'Cần phải chuẩn bị để đánh đuổi những kẻ phá đám sẽ đến vào một lúc nào đó'.

'Đến cuối buổi, hãy quyết đấu chỉ bằng ma pháp như ngày nào đó nhé'.

'Vừa toát mồ hôi sảng khoái, tôi nghĩ chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ hơn một cách vui vẻ'.

'Thứ năm, cố tình không làm gì cả. Chỉ trân trọng khoảng thời gian yên tĩnh'.

'Không cần phải làm gì đó, hay phải nói chuyện với ai đó'.

'Không cần những thứ như vậy'.

'Những ngày tháng như bị rượt đuổi, chỉ cần ở Dị Giới là đủ rồi'.

'Thứ sáu, hai ta cùng đứng vào bếp, cùng nhau nấu ăn'.

'Thử thách với món ăn sáng tạo cũng được, hay làm mấy món lẩu nồi to để ăn dần trong thứ bảy chủ nhật cũng được'.

'Tóm lại, tôi muốn hai ta dành thời gian cùng làm những món ăn đặc biệt'.

'Thứ bảy, là thời gian dành cho Dia, Maria và nhóm Snow'.

'Thời gian dành cho đồng đội cũng quan trọng mà'. 'Tôi nghĩ sẽ là một cuối tuần vui vẻ'.

'Nếu thứ sáu làm sẵn đồ ăn cho mọi người, chắc chắn họ sẽ vui lắm'.

'A a...' 'Ahaha' 'Ahaha' 'Ahaha'.

'Ahaha' 'Ahaha' 'Ahaha' 'Ahaha' 'Ahaha'.

'Ba trăm sáu mươi lăm ngày, đã được quyết định rồi'. 'Chắc chắn là những ngày vui vẻ...'

'Và rồi, trước khi ngủ...' 'Nếu có thể thì, tôi muốn em hôn tôi...'

'Hơi xấu hổ một chút, nhưng đó là lý tưởng'.

'Đó là hình dáng của người cha người mẹ lý tưởng'.

'Hai người hôn nhau rồi ngủ, nằm cạnh nhau đến sáng, tôi đã muốn chúng ta nắm tay nhau'.

'Vì thế, hôn nhau rồi ngủ, tôi muốn nắm tay em bên cạnh tôi đến tận sáng'.

'Thực sự rất xấu hổ, nhưng tôi đã luôn mơ về những ngày tháng như thế...'

'Đã viết tích lũy lại đủ cho bao nhiêu năm rồi'.

'Đó là câu chuyện cho đến khi tôi trở thành ông lão'.

'Đó là câu chuyện cho đến khi Lastiara trở thành bà lão'.

'Đến khi cái chết chia lìa đôi ta... không phải, tất nhiên rồi, sau khi chết cũng không buông tay'.

'Dù chỉ còn là linh hồn, chúng ta vẫn ở bên nhau'.

'Dù luân hồi chuyển kiếp bao nhiêu lần, dù đi đến tận cùng của sự kết thúc, cũng mãi mãi không buông tay'.

'Mãi mãi mãi mãi mãi mãi'. 'Dù linh hồn có tan biến, vẫn bên nhau'.

'Trở về hư vô hay thế giới kết thúc, chẳng liên quan gì đến chúng ta'.

'Dù có chuyện gì đi nữa, tôi vẫn muốn ở bên Lastiara'.

'Tôi muốn em ở bên tôi trọn đời'.

'Đương nhiên rồi'. 'Bình thường là vậy mà'. 'Ai chẳng thế'.

'Tâm trí bên nhau hay gì đó'. 'Linh hồn đồng điệu hay gì đó'.

'Dù có nói những điều như thế, vẫn không đủ...'

'Hoàn toàn không đủ...!'

'Thực sự, ngay bên cạnh!'

'Sống!' 'Sống!' 'Sống!' 'Sống!'

'Tôi muốn em sống, và cười!'

'Tôi muốn Lastiara... cười...'

'Tình yêu của tôi chính là như vậy...'

'Ái tình của tôi chính là như vậy...'

'Chỉ là, tôi muốn ở bên Lastiara...'

'Chẳng cần gì, đặc biệt cả...'

'Chỉ đơn thuần, muốn sống, cùng nhau'. Những điều như thế—"

Giữ nguyên gương mặt đẫm nước mắt, tôi tạo ra một nụ cười.

Với tư cách là Kanami "Kẻ Cướp Đoạt Chân Lý Không Gian", tôi thốt ra ước nguyện nhỏ nhoi.

"—Tôi muốn, cái 'Hạnh phúc' bình thường như thế."

Điều đó dường như giống với Lastiara, nhưng lại bị lệch lạc.

Tôi cảm giác cuối cùng mình cũng viết được một đoạn miêu tả Yandere chuẩn mực chính thống.

Các nhân vật nữ khác thường có những mô tả tình yêu khá kỳ quặc, nên tôi có chút bồi hồi... nhưng mà, xin lỗi nhé. Tuần sau tôi xin phép nghỉ đăng.

Thời điểm giao mùa + việc viết xen kẽ "Lời tỏ tình chương 9 Web" và "Lời tỏ tình chương 7-1 Sách xuất bản" này khiến tôi khá quá tải... Tôi rất muốn đẩy nhanh tiến độ đến đoạn tươi sáng, nhưng thực sự xin lỗi.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!