Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 08 - 372. Trang sách bị xé rách

372. Trang sách bị xé rách

...Đó là chuyện của hai mươi lăm ngày trước.

Tôi nhớ lại rất rõ ràng việc mình đã vứt bỏ tương lai của những 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý'.

Chỉ có điều, dù ký ức rõ ràng đến thế, tôi vẫn không thể nhớ nổi tên của cô cựu Viện trưởng kiêm tân Lãnh chúa. Vì đã bị Sư phụ nhắc nhở, tôi cố gắng đào bới lại trí nhớ của mình.

Trong lúc đó, Lãnh chúa và Sư phụ đang chia sẻ một kết quả điều tra.

"À, còn chuyện này nữa cậu Kanami. Về những người mà cậu đã nhờ vả..."

"...! Sao rồi ạ!? Có ai còn sống sót không!?"

Có lẽ là nói về những người mà tôi và Sư phụ đã thực hiện trị liệu (Level Up) tại phòng điều trị trung tâm vào ngày đầu tiên.

Họ đã bị Romis xử lý chỉ vì lý do bắt đầu tôn sùng Sư phụ.

Nhớ không nhầm thì ông ta bảo đã tống họ xuống tầng hầm để làm vật liệu thí nghiệm...

"Dưới tầng hầm, những gì còn lại của họ nằm ngổn ngang. Một cuộc thí nghiệm Ma nhân hóa cưỡng ép chỉ trong một đêm... không, phải gọi là những cuộc xử lý vô nhân đạo thì đúng hơn. Hầu hết bọn họ đều đã chết."

"...Vậy sao."

Dù đã đoán trước, nhưng có vẻ tất cả đều đã có một cái kết bi thảm.

Tuy nhiên, câu chuyện không dừng lại ở đó, Viện trưởng nói tiếp.

"Nhưng mà, tôi đã đối chiếu từng thi thể với danh sách bệnh nhân... và có vài cái tên không khớp. Vào ngày xảy ra bạo loạn, có vẻ một số người chịu đựng được thí nghiệm đã trốn thoát khỏi tầng hầm."

"...Nghĩa là, có khả năng vẫn còn người sống sót sao ạ?"

"Đúng là như vậy. Trong số đó có cả cậu thiếu niên đã dẫn đường cho cậu Kanami đấy. ...Theo khuynh hướng thì tôi cảm thấy những đứa trẻ trẻ tuổi và tràn đầy tài năng có khả năng chịu đựng Ma nhân hóa tốt hơn."

"A, thằng bé đó...!? Vậy sao! Đúng thật, thằng bé đó rất thông minh và đầy tài năng! Ha, ha ha!"

Dù số người sống sót rất ít ỏi, nhưng nhờ có cậu thiếu niên mà Sư phụ yêu quý nằm trong số đó, khuôn mặt Sư phụ rạng rỡ lên đôi chút.

Tôi cũng không nhớ tên cậu thiếu niên đó giống như cô tân Lãnh chúa, nhưng tôi nhớ rõ cậu ta lúc nào cũng kẹp cuốn kinh thánh bên nách.

Hơn nữa, ấn tượng nhất là khi được Sư phụ cứu, cậu ta đã dùng từ "Đấng Cứu Thế Vĩ Đại (Magna Messiah)" với đôi mắt sáng rực hơn bất kỳ ai.

Nghe tin vui đó, tôi thấy đây là cơ hội tốt nên cao giọng.

"Thấy chưa, Sư phụ! Đúng như em đã nói mà!"

Có một chuyện khiến tôi hơi để tâm.

Lúc chiến đấu với Romis, tôi đã vô trách nhiệm hét lên rằng "Những người Sư phụ cứu đều còn sống". Tôi thầm cảm tạ sự may mắn khi lời nói đó đã trở thành sự thật dù chỉ một chút.

"Lạc quan quá thì không tốt, nhưng bi quan quá cũng chẳng hay đâu! Cứ thế này, kiểu gì cũng sẽ lòi ra vài chuyện tốt lành cho xem! Không việc gì phải cảm thấy có trách nhiệm với tất cả mọi thứ đâu, Sư phụ!"

"Ừ... Tốt quá, thật sự. Ha ha ha..."

Tôi vừa nhấn mạnh tin vui vừa hy vọng thói quen [Level Up] bừa bãi vào buổi sáng của Sư phụ sẽ được chữa khỏi.

Có lẽ nhận ra suy nghĩ của tôi, Lãnh chúa cũng lên tiếng ca ngợi công lao của Sư phụ.

"Cậu Kanami, cậu chắc chắn là 'Cứu thế chủ' của Fania... Nhờ cậu mà rất nhiều người lẽ ra sẽ chết vì bệnh trong tương lai gần đã được cứu sống. Việc cậu phớt lờ những người đã cứu được mà chỉ đếm những người không cứu được là thói quen xấu đấy."

"...Cô nói đúng. Tôi đã làm hết sức những gì mình có thể. Tôi không hối hận về điều đó."

"Đúng vậy, thế là được rồi. Ánh sáng mà cậu mang lại thực sự thiêng liêng như 'Phép thuật' trong truyện cổ tích, lấp lánh và đẹp đẽ vô cùng... Ánh sáng đó, người dân Fania sẽ không bao giờ quên cho đến lúc chết."

Lãnh chúa nhìn Sư phụ, thốt lên những lời đánh giá từ tận đáy lòng.

Khác với tôi, những lời nói không hoa mỹ của cô ấy dường như chạm mạnh vào trái tim Sư phụ, khiến anh ngoan ngoãn gật đầu "Vâng".

Dõi theo hai người họ, tôi lặp lại một từ.

"Thiêng liêng..."

Từ hay đấy.

Quả thực, tôi thấy nó xứng đáng với Sư phụ nhất, và tôi rất thích nó.

"Vậy cuối cùng, cậu Kanami. Để đáp lễ cuốn sách về 'Thuật thức' cậu đã tặng, đây là cuốn sách của tôi. Mong là nó sẽ giúp ích chút gì đó cho việc chữa trị em gái cậu..."

Nói rồi, Lãnh chúa trao cho anh một cuốn sách dày cộp.

Sư phụ nhận lấy, lật trang kiểm tra nội dung ngay tại chỗ.

Tôi cũng ghé mắt nhìn vào từ bên cạnh.

Trong sách ghi chép chi tiết về các kỹ thuật được thấy ở Fania.

Chỉ cần lướt qua cũng biết những bí mật của thành phố được ghi lại không chút giấu giếm.

Có lẽ cuốn sách này chứa đựng toàn bộ cuộc đời nghiên cứu của Lãnh chúa. Hiểu rằng đây là bằng chứng của sự tin tưởng lớn nhất, Sư phụ nghiêm trang đáp lại lời cảm ơn.

"Chi tiết đến mức này... Cảm ơn cô. Tôi tuyệt đối sẽ không để nó uổng phí."

"Người phải cảm ơn là tôi mới đúng. Gặp được cậu, tôi đã có thể tin chắc rằng. Thứ đang cuộn xoáy trong thế giới này tuyệt đối không phải là độc. Tùy vào cách sử dụng, nó có thể trở thành thuốc. ...Từ giờ nếu Fania và Fuziyaz hợp tác, chúng ta chắc chắn có thể chứng minh điều đó cho cả đại lục."

Lãnh chúa vừa ngước nhìn mây đen che phủ bầu trời, vừa nói lên suy nghĩ về 'Ma Độc'.

Sư phụ cũng đồng tình, cùng nhìn lên bầu trời u ám.

"Đúng vậy... Thế giới không chỉ toàn chuyện xấu. Cũng có những chuyện tốt đẹp. Dù bây giờ chưa thể, nhưng một ngày nào đó..."

"Một ngày nào đó, hãy cùng xua tan hết mây trên trời nhé. Tôi cũng muốn nhìn thấy 'Bầu trời xanh' mà cậu đã nói."

"Vâng, 'Bầu trời xanh' đẹp lắm. Hãy mong chờ nó nhé."

Hai người họ lập lời hứa.

Hình ảnh đó khiến tôi nhớ lại những 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý' của hai mươi lăm ngày trước.

Có lẽ vì vậy chăng.

Bây giờ, tôi cảm giác Lãnh chúa cũng đã kết nối với chúng tôi một mối duyên sâu nặng hệt như những 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý' kia... và đột nhiên, một đoạn văn hiện lên trong đầu tôi.

"Lời hứa đó sẽ không bao giờ được thực hiện. Cho đến tận cùng, Hermina Neisha cũng không thể chạm tới 'Bầu trời xanh'. Dưới 'Bầu trời máu' nhuộm đỏ, cô tiếp tục bị níu giữ bởi những tiếng oán than của người chết..."

Ngay khi nhìn thấy kết cục tuyệt vọng đó, tôi cũng nhớ ra tên của Lãnh chúa.

"Hả..."

Tôi hiểu đó là sức mạnh từ kỹ năng [Đọc Sách] của mình. Có lẽ tôi đã đọc được tương lai diệt vong từ sự thuần khiết và bất ổn định của cô ấy.

Nhưng mà, dù có biết kết cục của Hermina Neisha, tôi cũng chẳng thể làm gì được. Tôi vừa mới quyết định bỏ mặc những 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý' để tập trung vào 'Người Ngoại Lai' cơ mà. Vì thế, tôi chỉ đành nói lời tạm biệt với một chút cảm giác tội lỗi.

"...V-Vậy nhé, chị Hermina! Hẹn gặp lại!"

Lần đầu tiên được tôi gọi tên, chị Hermina trả lời với vẻ vô cùng cảm kích.

"Vâng, tiểu thư Tiara! Hẹn gặp lại!"

"Tiara... Anh cứ tưởng em lại quên tên chị Hermina rồi chứ, hóa ra vẫn nhớ à..."

Nghe lời chào tạm biệt đó, Sư phụ thở phào nhẹ nhõm, rồi leo lên con Alraune đang đợi gần đó. Tôi cũng dùng sức bật có được từ [Level Up] để nhảy lên lưng con còn lại.

"Thất lễ quá nha! Em chưa bao giờ quên tên Lãnh chúa dù chỉ một lần nhé!"

"Thôi đi, nói dối vừa thôi."

Nhìn chúng tôi đùa giỡn, chị Hermina khúc khích cười. Rồi giống như Tida và Alty, chị ấy vẫy tay chào với niềm hy vọng tươi sáng vào tương lai.

"Cậu Kanami, hãy quay lại nhé. Fania luôn luôn chờ đón cậu."

"Vâng... Tôi sẽ quay lại!"

Sau lời cuối cùng đó, tôi và Sư phụ thúc Alraune chạy đi.

Đúng như lời đồn, loài Alraune đặc hữu của Fania cực kỳ xuất sắc trong vai trò thú cưỡi. Không cần kỹ thuật, ngay cả trẻ con cũng có thể điều khiển dễ dàng. Chắc hẳn hai con này thuộc loại xuất sắc nhất trong Fania rồi.

Được chị Hermina và người hầu tiễn đưa, chúng tôi lao vút trên con đường lớn.

Phố xá Fania sau khi Alty rời đi đã tối hơn một chút so với lúc chúng tôi mới đến. Dù người dân cố gắng giữ lửa không tắt, nhưng so với ánh sáng của 'Hòn đá Viêm Thần' thì quả thật kém xa.

Tuy nhiên, giờ đây tôi có thể tin chắc rằng đó là 'bình thường' chứ không phải 'bất thường'.

Thứ ánh sáng được đánh đổi bằng một cô bé thì chẳng bình thường chút nào. Chính vì thế, tôi thấy phố phường hơi tối tăm này lại sáng sủa hơn trước kia rất nhiều. Không phải Tida, nhưng tôi cảm thấy chói lòa trong tâm hồn chứ không phải thị giác.

Băng qua những dãy phố Fania, chúng tôi đến cổng thành.

Ở đó tập trung những người dân đã được Sư phụ chữa trị bằng [Level Up]. Chúng tôi vừa chào tạm biệt họ vừa ra khỏi bức tường thành.

Trải rộng trước mắt bên kia cánh cổng là bình nguyên bao la bát ngát, bên trên là đám mây đen khổng lồ như cái nắp vung đậy chặt lại.

Có lẽ do đã quen với cuộc sống có ánh sáng ở Fania nên bóng tối ấy càng thêm nổi bật. Tuy nhiên, khi chạy trên bình nguyên, Sư phụ vừa tiếp xúc với 'Ma Độc' trong không khí vừa ngẫm nghĩ lại lời của chị Hermina ban nãy.

"Không phải độc, sao..."

"...Xưa nay chúng ta vẫn gọi là 'Ma Độc', Sư phụ cũng nghĩ thế à?"

"Đúng vậy. Thú thật thì anh toàn được 'Ma Độc' giúp đỡ chứ chưa từng bị bệnh lần nào..."

Nghĩ lại thì đúng là thế thật.

Với Sư phụ, người không có cảm giác trúng độc, dường như trong đầu anh đang hiện lên một từ ngữ khác.

"Vậy đổi cách gọi không? Theo phong cách mọi khi ấy."

Tôi thử thúc giục anh tạo ra từ mới để duy trì chủ đề tươi sáng.

Nghe vậy, Sư phụ khẽ mở to mắt, rồi đề xuất với vẻ hơi bất an.

"Vậy thì... thay vì 'Ma Độc', anh định gọi là 'Ma Lực'. Tiara thấy sao?"

"Ma, Lực! Hể, Sức mạnh của Ma à. Được đấy! Thú thật thì 'Ma Độc' đối với chúng ta giờ cũng như năng lượng khẩn cấp rồi còn gì!"

Tôi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận mấy từ ngữ kỳ quặc hơn, nhưng lại thấy an tâm khi từ được dịch ra nghe hiền lành hơn tưởng tượng.

Hay đúng hơn, đây không phải từ do Sư phụ tự chế, mà có vẻ là từ mượn từ dị giới. Dạo gần đây tôi đã nắm bắt được xu hướng chọn từ của Sư phụ nên có thể phán đoán được chừng đó.

"May quá... Với người ở đây thì 'Ma Lực' cũng là từ không gây cảm giác sai lệch nhỉ. Vậy thì chốt từ này đi. Không, ngay từ đầu chỉ có thể là nó thôi. Thứ tràn ngập thế giới này là 'Ma Lực'... ! Không phải 'Ma Độc'!"

Sư phụ vừa chạy vừa tắm mình trong 'Ma Lực' ấy.

Tôi cảm thấy Sư phụ, người hay tự giễu bản thân ở Fania, giờ đang lấy lại phong độ vốn có.

"Ồ. Hăng hái lên rồi đấy, Sư phụ!"

Tôi vui mừng vì điều đó, tiếp tục con đường trở về Fuziyaz.

Trên đường đi, tiếc rẻ thời gian di chuyển, chúng tôi bắt tay vào việc phát triển 'Chú thuật'.

Dù đã kiềm chế để Alraune không hoảng sợ, nhưng Sư phụ cứ nhào nặn 'Ma Lực' trong không khí rồi lại cười tủm tỉm.

"'Ma Lực'... Giờ mình đang điều khiển 'Ma Lực' sao... Phù, phù phù..."

Trông anh vui vẻ một cách kỳ lạ.

Tôi hiểu từ ngữ đó đặc biệt thế nào với Sư phụ.

Bắt chước Sư phụ, tôi cũng cảm nhận 'Ma Độc' - giờ là 'Ma Lực' - bằng toàn bộ cơ thể.

Chỉ là, có lẽ do tốc độ của Alraune, tôi cảm thấy ớn lạnh đột ngột, vội vàng bịt mũi.

"Hắt, hắt xì!"

"...Tiara. Em lạnh à?"

Nghe tiếng hắt hơi của tôi, Sư phụ lo lắng.

Nhiệt độ không thấp đến thế, nên có vẻ anh đang sợ tôi bị bệnh gì đó.

"Hưm, cảm giác giống cảm lạnh ấy. Từ lúc nhận [Level Up] của Sư phụ đến giờ em chưa bị thế này bao giờ... Dạo gần đây cứ thấy ớn lạnh lạ lùng sao ấy..."

"Đúng là Tiara đã được [Level Up] đậm đặc hơn bình thường... nhưng không có nghĩa là cơ thể trở nên miễn nhiễm bệnh tật đâu. Chú ý sức khỏe vào."

"Rõ rồi! ...A, đúng rồi. Cho em xem cuốn sách của chị Hermina đi. Chị ấy từng làm bác sĩ, biết đâu có viết về cảm lạnh."

Tôi không quan tâm lắm đến tình trạng cơ thể mình, nên khéo léo tìm cách trấn lột cuốn sách Sư phụ đang cầm.

"Không, mấy cái đó... có viết cũng chẳng lạ gì nhỉ? Nhưng mà Tiara này. Vừa cho ngựa chạy vừa đọc được sao?"

"Em tự tin là khoản đọc sách thì không ai sánh bằng đâu nhé. Vừa làm vừa đọc là sở trường của em! Với lại, em cũng quen điều khiển con Alraune này rồi! Con này tiện thật đấy! Nhất định phải nhập khẩu về Fuziyaz mới được!"

"Đã quen rồi? N-Nhanh thật đấy, Tiara... Mà, anh cũng biết nó là loài ngựa cực kỳ thông minh..."

Tôi điều khiển Alraune điệu nghệ đúng như tuyên bố, tiến lại gần Sư phụ.

Chỉ trong thời gian ngắn, tôi đã hoàn toàn nắm được cách điều khiển. Thấy thao tác chắc chắn đó, Sư phụ tin lời tôi và đưa cuốn sách của chị Hermina.

Có được cuốn sách yêu thích, tôi hơi phấn khích, đùn đẩy việc vặt cho Sư phụ.

"Cảm ơn nhé, Sư phụ! Vậy em vừa chạy vừa đọc đây, việc cảnh giới xung quanh nhờ Sư phụ nha."

"Rồi rồi, rõ rồi. Biết ngay là sẽ thế này mà..."

Phân chia công việc gọn gàng.

Khi di chuyển thì Sư phụ dò tìm địch, còn tôi tiến hành nghiên cứu.

Nếu không muốn lãng phí thời gian thì đây chắc chắn là phương án lý tưởng nhất.

Giao việc dẫn đường cho Sư phụ, việc bám theo cũng dựa dẫm hoàn toàn vào Alraune, tôi dán mắt vào cuốn sách trên tay. Độ dày của nó chẳng thua gì cuốn sách Sư phụ đọc trước kia, lật bằng một tay hơi khó khăn.

Một tay vẫn nắm dây cương, tôi bắt đầu đọc.

"Hưm hưm... Đây là sách của chị Hermina..."

Tôi lần theo từng nội dung một.

Trang đầu tiên ghi chép về 'Ma nhân'.

... 'Ma nhân' ám chỉ những con người mang đặc điểm của quái vật trên cơ thể.

Người dân đại lục phân biệt đối xử và bài trừ 'Ma nhân' chỉ vì lý do họ khác biệt với mình. Trong khi bệnh tật lan tràn khắp đại lục, đây cũng là lý do lớn nhất khiến chiến tranh chưa bao giờ dứt.

Ban đầu Fania có vẻ đã nghiên cứu 'Điều trị Ma nhân' để kìm hãm ý thức phân biệt đối xử đó.

Có ghi chép về việc họ cố gắng tìm ra nguyên nhân sinh ra 'Ma nhân' và ức chế nó.

Khi đó chị Hermina đã xác định được nguyên nhân sinh ra 'Ma nhân' là 'Ma Độc'. Đồng thời, chị cũng nhận ra thế giới đang đi đến giới hạn, và phát hiện ra thế giới ấy cũng có ý chí.

Quả không hổ danh là người tự xưng thiên tài.

Và có vẻ Romis Neisha đã can thiệp từ giai đoạn này.

Kết quả nghiên cứu về 'Viêm Thần' và 'Hắc Thần', những phiên bản cao cấp của 'Ma nhân', bắt đầu xuất hiện dày đặc trong sách.

Ban đầu mục tiêu cũng giống như 'Ma nhân', là ức chế 'Sức mạnh của Lửa' và 'Sức mạnh Bóng tối', nhưng vì 'Lời nguyền' kia mà phương hướng nghiên cứu đã đi chệch đường.

Đặc biệt là những ghi chép về việc lặp đi lặp lại 'Giao dịch với Thế giới' để tái hiện 'Sức mạnh của Lửa', chỉ đọc chữ thôi cũng thấy thê thảm. Những 'Ma nhân' không được coi là người đã trở thành vật hy sinh, rơi vào trạng thái còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Trong quá trình thí nghiệm đó, chị Hermina nhận ra tầm quan trọng của máu.

Nhiều đặc tính được ghi lại trong sách, như việc 'Ma Độc' lưu thông khắp cơ thể qua đường máu, hay trong máu chứa đựng rất nhiều thông tin.

Cơ duyên phát hiện ra là do máu chảy ra từ xác của những 'Ma nhân' bị thí nghiệm lặp lại, bản thân nó đã gây ra hiện tượng siêu nhiên.

Và chị Hermina tạm gọi nó là 'Sức mạnh của Máu', bắt đầu tập trung nghiên cứu.

Máu tuy mang sức mạnh nhưng không chứa ý chí của con người hay thế giới, lại dễ gia công và thao tác... nên chị Hermina đã dễ dàng tạo ra những hiện tượng gần giống 'Phép màu' bằng 'Sức mạnh của Máu'.

Chị Hermina rút máu của 'Ma nhân' và 'Viêm Thần', phong ấn vào quặng, dùng để bổ trợ cho cuộc sống của người dân. Đó chính là những đường kẻ đỏ đen trên các tòa nhà hay 'Hòn đá Viêm Thần'.

"Hưm, 'Sức mạnh của Máu' à..."

Đọc qua thì thấy 'Sức mạnh của Máu' là thứ dành cho những người không đặc biệt.

Nếu là cái này, có khi tôi cũng dùng được sức mạnh phạm quy giống như nhóm Sư phụ.

Tất nhiên, 'Cái giá' phải trả là cần rất nhiều vật hy sinh...

"Ồ."

Lật tiếp trang sách, tôi thấy một bảng kế hoạch nghiên cứu.

Ở đó viết dòng chữ lớn 'Kế hoạch Ngàn năm Năm giai đoạn'.

Nghĩ rằng nó ghi chép về tương lai của 'Sức mạnh của Máu', tôi tập trung đọc trang đó.

Gọi là năm giai đoạn, nên kế hoạch được chia làm năm phần lớn.

...Giai đoạn một, kế hoạch 'Giáo hội Altofel'.

Nội dung là lợi dụng 'Giao dịch với Thế giới', bắt con người trả 'Cái giá' từng chút một... Có vẻ chị Hermina đã đặt tên nó là 'Giáo hội Altofel'. Khiếu đặt tên gần với tôi hơn là Sư phụ, làm tôi thấy an tâm đôi chút.

Đây là kế hoạch trở thành nguồn sức mạnh của Romis.

Tái sử dụng tôn giáo có trong quá khứ, chuẩn bị một vị thần làm ngẫu tượng, việc cầu nguyện chính là 'Cái giá', và tập trung sức mạnh phát sinh về một chỗ.

Thêm vào đó, Romis nắm giữ vai trò thần linh là Viêm Thần trong tay, tùy ý sử dụng 'Sức mạnh của Lửa' khổng lồ.

Cuối mục có ghi "Hoàn thành trong một năm".

...Giai đoạn hai, kế hoạch 'Ma Thạch'.

Nội dung là đưa máu 'Ma nhân' vào loại quặng đặc biệt của Fania, sản xuất hàng loạt 'Ma Thạch' gây ra hiện tượng siêu nhiên.

Cái này cũng dễ hiểu. Kết quả là 'Hòn đá Viêm Thần' chứa máu của Alty đã ra đời. Giống như Giáo hội Altofel, cái này cũng ghi "Hoàn thành trong một năm".

...Giai đoạn ba, kế hoạch 'Dây Ma Thạch'.

Nội dung là kéo những 'Ma Thạch' đã sản xuất hàng loạt thành dạng dây, dùng để vận chuyển 'Ma Độc'.

Theo tài liệu thì những dây này đã được giăng khắp Fania.

Nhờ nó mà 'Ma Độc' được tập trung về cơ thể Romis một cách trôi chảy chăng? Tôi không tự tin lắm, nhưng những đường kẻ đỏ đen trên tòa nhà 'Viện Nghiên cứu Ma chướng Đệ nhất' có lẽ cũng thuộc loại này. Cả cái khóa mà chỉ chị Hermina mới mở được nữa.

Khác với hai cái trên, cái này ghi "Dự kiến mười năm", và được coi là chưa hoàn thành.

Mục đích cuối cùng của 'Dây Ma Thạch' có vẻ là để tảng quặng khổng lồ mang tên mặt đất hấp thụ toàn bộ 'Ma Độc' trong lãnh thổ.

...Giai đoạn bốn, kế hoạch 'Người Ma Thạch'.

Nội dung là tạo ra nhân tạo những 'Ma nhân' có thể thanh lọc 'Ma Độc' một cách an toàn.

Tài liệu bổ sung có vẽ hình xác chết của vô số 'Ma nhân'. Ghi rằng tái kích hoạt nội tạng người chết bằng 'Sức mạnh của Máu', thay thế mạch máu bằng 'Dây Ma Thạch', thực hiện hoạt động sống giả lập. Có vẻ sau quá trình thử nghiệm sai sót, họ kết luận rằng tạo ra từ con số không là hiệu quả nhất.

Cái này ghi "Dự kiến một trăm năm", thời hạn vượt xa tuổi thọ của chị Hermina. Điều đó cho thấy chị ấy không mặn mà lắm với 'Người Ma Thạch'.

Kế hoạch này chắc bỏ rồi. Ở Fania đã quyết định chấp nhận rủi ro để chuyển đổi 'Ma Độc' bằng [Level Up].

...Giai đoạn năm, kế hoạch 'Phép thuật'.

Đây có vẻ là tổng kết của bốn kế hoạch trên.

Đại khái là một ngàn năm sau, toàn nhân loại sẽ sử dụng thành thạo 'Phép thuật', được 'Phép thuật' hỗ trợ cuộc sống, và dùng 'Phép thuật' cứu thế giới. Một bức tranh tương lai sơ sài được vẽ ra.

Đến mức này thì tôi cười khổ, thấy nó hơi ảo tưởng quá.

Có lẽ đây là ước nguyện cá nhân của chị Hermina. Tôi đọc lướt qua giai đoạn năm rồi gấp sách lại.

Sau đó, tôi đọc lại lần nữa.

Sau khi nắm bắt tổng thể là rút ra những phần quan trọng.

Hiện tại, thứ tôi muốn bắt chước chỉ có 'Dây Ma Thạch' ở giai đoạn ba. Từ giai đoạn bốn 'Người Ma Thạch' trở đi thì quá thiếu thực tế.

Chị Hermina khi bắt chước làm bác sĩ có vẻ đã tạo ra bản sao giải phẫu cơ thể người, nhưng tôi không nghĩ có thể sao chép sự sống bằng cái này...

"Hửm?"

Khi đang lật giở những trang liên quan đến y học, tôi bị thu hút bởi một bức hình.

Đó là hình vẽ những đường như 'sợi chỉ' trắng được kéo dưới da người.

Tôi dừng tay ở trang về Thần kinh.

"...Giống nhau?"

Tôi so sánh với 'sợi chỉ' trắng đang vươn ra từ đầu ngón tay mình và lẩm bẩm.

Hồi nhỏ, tôi từng nghe bác sĩ riêng của lâu đài nói.

Cơ thể con người có những đường dây gọi là thần kinh chăng khắp nơi, vận chuyển những mệnh lệnh từ não như "cử động tay", "cử động chân".

Trong sách của chị Hermina liệt kê thông tin chi tiết hơn về thần kinh.

Thần kinh có mối liên hệ sâu sắc với 'Ma Độc' chỉ sau máu.

Nó vận chuyển một lượng nhỏ 'Ma Độc'.

Công việc vận chuyển đó kích thích thần kinh, dẫn đến sự đau đớn bất thường của căn bệnh 'Ma Độc'.

Đọc những thông tin đó, tôi chợt nhớ ra một kiến thức.

...Đó là về cơ chế của Chú thuật [Level Up] mà Sư phụ đã dạy.

[Level Up] có hình dung là chuyển đổi 'Ma Độc' thành 'Sức sống con người', nhưng trong quy trình đó có việc tạo ra bản sao của tế bào.

Đó là 'tế bào không có khối lượng vật chất', nghe nói có thể sao chép cả cơ quan con người.

Tôi vẫn chưa hiểu hết, nhưng Sư phụ bảo rằng [Level Up] có thể tăng cường hệ miễn dịch, sức bật, tốc độ truyền dẫn thần kinh, và mở rộng vùng não.

Tức là, ví dụ nhé...

Nếu có đủ 'Ma Độc', thì cái gọi là thần kinh kia có thể gia tăng vô hạn sao...?

Nếu cứ tiếp tục sao chép mãi, những dây thần kinh vô hình sẽ tăng lên đến mức cơ thể người không chứa nổi nữa và...

Suy đoán nối tiếp suy đoán, tôi nhớ lại khuôn mặt đau đớn của chị Hitaki.

Và đối chiếu với chú thích về thần kinh trong cuốn sách trên tay.

"Thần kinh là cơ quan vô cùng nhạy cảm và mỏng manh. Vì nó cai quản cả cảm giác đau nên không phải thứ có thể tùy tiện lấy ra được. Chỉ cần tiếp xúc với không khí thôi cũng đủ khiến một người trưởng thành la hét. Nó có thể thay thế cho 'Dây Ma Thạch', nhưng nếu định bóc tách ra thì vật thí nghiệm sẽ phát điên vì đau đớn. Trước hết, hành vi phẫu thuật trong không gian có 'Ma Độc' là bất khả thi."

Nhớ không nhầm thì cơ thể chị Hitaki có sự ra vào của 'Ma Độc' dữ dội hơn người khác.

"Không... làm gì có chuyện..."

"Aikawa Hitaki là đặc biệt trong những người đặc biệt", tôi tự tin mình hiểu điều đó hơn ai hết.

Với tư duy đặc biệt, chị ấy đã điều khiển đứa có sức mạnh trâu bò như tôi như một đứa trẻ.

Nhưng mà, dù có đặc biệt đến đâu, chuyện đó thực sự có thể xảy ra sao?

Nỗi sợ hãi bản năng dần lan rộng trong lồng ngực.

Sự bất an phình to ấy sắp sửa bùng nổ thì...

"Tiara!! Phía trước, nhìn phía trước kìa!!"

Khi cơ thể tôi suýt run lên, tiếng hét đột ngột kéo tôi ra khỏi vòng xoáy suy nghĩ.

Sư phụ chạy bên cạnh đang chỉ tay về phía trước.

"Có người ở phía trước!!"

"Hả, hả? A, ừ!"

Tôi ngước mắt khỏi cuốn sách, tập trung ý thức vào dây cương.

Hiện tại chúng tôi đang đi trên con đường men theo bìa một khu rừng nọ. Giữa con đường đó, một đứa trẻ đang ngồi xổm ôm bụng.

Cảnh giác trộm cướp, chúng tôi cho Alraune dừng lại, quan sát kỹ từ xa.

Và rồi, nhìn thấy góc mặt của đứa trẻ đang ngồi xổm đó, tôi thốt lên.

"Hả? Là người lúc đó...?"

Không chỉ khuôn mặt, mà bộ quần áo bệnh nhân đó tôi cũng thấy quen.

Là cô bé tôi đã gặp ở khu bệnh của 'Viện Nghiên cứu Ma chướng Đệ nhất' ba mươi ngày trước.

Cô bé tôi gặp khi đi tìm kiếm bóng tối của con người, người sở hữu trái tim mạnh mẽ đã mỉm cười với bố mẹ rằng "Con ổn mà" dù sắp chết vì bệnh.

Tôi cứ tưởng cô bé cũng đã bị Romis xử lý vì nhận [Level Up] của Sư phụ chứ...

Chẳng lẽ, cô bé cũng nằm trong số những người trốn thoát mà chị Hermina nói? Nếu vậy thì tôi vui lắm. Sư phụ có thể thích cậu thiếu niên kia, nhưng tôi thì thích cô bé này.

"Chẳng lẽ là người quen của Tiara?"

Thấy mắt tôi sáng lên, Sư phụ lấy làm lạ.

Tôi gật đầu trả lời câu hỏi đó.

"Vâng. Nói là người quen thì cũng đúng nhỉ? Chắc là đứa bé không có tên trong danh sách mà chị Hermina nói đấy."

"...! Thật sao!?"

"Chắc em ấy trốn khỏi Fania rồi ẩn nấp trong khu rừng này... Phải mau trấn an em ấy thôi."

Tôi lập tức nhảy xuống khỏi Alraune, đưa sách cho Sư phụ rồi chạy bước nhỏ lại gần cô bé.

Tôi nở nụ cười.

Cô bé từng một lần phản bội lại dự đoán của kỹ năng [Đọc Sách] của tôi, sở hữu trái tim mạnh mẽ không thua kém gì tôi. Nếu là cô bé, có thể sẽ giúp tôi xua tan nỗi bất an trong lòng lúc này. Mang theo chút kỳ vọng đó, tôi chạy lại gần và cất tiếng dịu dàng.

"Nè, em còn nhớ chị không? Trước đây mình gặp nhau ở bệnh viện rồi nhỉ? Giờ bọn chị đang trên đường về Fuziyaz..."

Để không làm cô bé sợ, trước tiên tôi nói mình không phải người của Fania.

Tuy nhiên, cô bé không hề nhúc nhích. Tôi tưởng em ấy sẽ hoảng loạn bỏ chạy, nhưng cũng không có chuyện đó. Lo lắng, tôi chạm vào vai cô bé đang ngồi xổm, định xem xét cơ thể em ấy.

"Em đau bụng hả? Có sao không?"

Tôi quỳ gối xuống, định nhìn vào mặt cô bé thì...

"...Không sao cái gì chứ."

Cùng với đôi mắt ngập tràn sát ý, ánh sáng lóe lên trên tay cô bé.

Con dao găm cô bé cầm đâm phập vào bụng tôi một cách cực kỳ mượt mà.

"...!"

Hơn cả đau đớn là sự kinh ngạc.

Bởi vì cô bé quá khác so với trước kia.

Phần đầu vẫn thế, nhưng những phần còn lại không phải của con người. Bàn tay cầm hung khí chỉ có ba ngón, lông vũ mọc kín đặc trên cánh tay.

Đó là đặc điểm của Ma nhân. Nhưng sự biến đổi đó tôi đã nghe chị Hermina nói trước nên không ngạc nhiên đến thế.

Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là đôi mắt của cô bé.

Đôi mắt dịu dàng từng chấp nhận tất cả thế giới giờ đây đã hoàn toàn vẩn đục.

Như thể đang nguyền rủa cả thế giới... bóng tối của con người đang cuộn xoáy trong đó.

Khi tôi xác nhận điều đó, con dao găm cắm trên bụng bắt đầu chuyển động.

...Nguy rồi.

Cứ thế này nếu con dao bị xoay, nội tạng sẽ tổn thương đến mức 'Chú thuật' cũng không cứu nổi.

Tôi lơ là quá. Tại sao tôi lại bất cẩn đến mức này...

"C-Cái đồ...!!"

Tôi hét lên, lùi người lại để thoát khỏi con dao.

Tuy nhiên, dự đoán được điều đó, cô bé rướn người tới trước, định đâm con dao sâu thêm.

...Trước nguy cơ tính mạng đó, kỹ năng [Đọc Sách] của tôi kích hoạt.

Và rồi, những dòng chữ hiện lên trong đầu một cách rất lộn xộn.

"Trong khoảnh khắc, Tiara Fuziyaz rút thanh kiếm đeo bên hông. Và với đà đó, cô chém ngang thân mình cô gái đã hóa thành Ma nhân. Động tác đó không chút do dự, và cô gái mới trở thành Ma nhân không thể nào tránh được nhát kiếm ấy."

"...A."

Khi tôi hoàn hồn lại thì mọi chuyện đã kết thúc.

Tôi đã thoát khỏi con dao, tránh được vết thương chí mạng.

Thay vào đó, trên mặt đường là cô gái đã bị chia cắt thành thân trên và thân dưới đang nằm đó.

Trước mắt tôi, vũng máu đang lan rộng.

Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng, mắt và mũi cay xè dị thường, tầm nhìn đỏ quạch vì máu bắn lên.

Tôi đã dùng kiếm.

Tôi, người vẫn luôn chỉ dùng 'Thể thuật' và rốt cuộc chưa từng làm bẩn tay mình, cuối cùng đã chém người.

Thế nhưng, không ngờ... vào lúc này, với đối thủ này, tôi lại dùng đến thanh kiếm này. Tôi buông rơi thanh kiếm trong tay. Rồi trong cơn hỗn loạn, tôi chạy lại chỗ cô gái mình vừa ra tay.

"...C-Có sao không!? Nè! Có sao không!?"

Tôi hỏi đi hỏi lại, mong chờ một phép màu rằng câu trả lời "Em ổn mà" sẽ vang lên.

Tuy nhiên, đáp lại câu hỏi đó, cô gái vừa thổ huyết vừa nói những điều hoàn toàn khác.

"Hộc, hộc, hộc... A, a... C-Chúng tôi, đã rất hạnh phúc... Trong lúc bị lừa dối, chúng tôi đã rất hạnh phúc..."

Nhờ sức sống của Ma nhân chăng, dù cơ thể bị cắt làm đôi cô bé vẫn còn sống.

Chỉ là, những lời cuối cùng ấy lại trái ngược với những gì tôi mong đợi.

"Ngài Lãnh chúa dịu dàng như thánh nhân... Không có ai đáng sợ cả, một thế giới chỉ toàn những người dịu dàng... "

Tôi hiểu ngài Lãnh chúa đó là Romis chứ không phải chị Hermina.

Tôi hiểu thế giới mà cô bé nói là Fania trước khi tôi và Sư phụ đến.

"Người đó... Tại sao, lại không ngăn cản...?"

Cô bé hướng ánh mắt về phía Sư phụ, nhưng lại thì thầm với riêng mình tôi.

Giống như Romis, cô bé hiểu rõ ai mới là kẻ ác nhất. Cô bé trách móc tôi, rằng ngày hôm đó, tại sao tôi lại đẩy lưng Sư phụ.

"Nè, làm ơn đi... Hãy trả tất cả chúng tôi về nơi đó... Tôi không muốn chết ở nơi thế này... Trong cái sự thật tăm tối này, tôi không muốn... biến mất... vẫn chưa..."

Trong tiếng thều thào đứt quãng, cô bé khóc lóc cầu xin hãy quay ngược thời gian về ngay trước khi 'Phép thuật' được giải trừ. Và rồi, cứ thế...

"Cho đến tận lúc chết... tôi vẫn tin vào... một tôi hạnh phúc..."

Dừng lại.

Cô bé vẫn mở mắt, nhìn chằm chằm vào đám mây đen, bất động.

Thứ duy nhất chuyển động là dòng máu đang chảy.

"Chết, rồi...?"

Bị một nhát kiếm với sức mạnh trâu bò của tôi cắt đôi người mà.

Chết là cái chắc.

Nhưng tôi vẫn chưa thể tin vào sự thật đó.

"A, em không cố ý... nhưng mà, vừa rồi là..."

Trong đầu óc hỗn loạn, có một điều tôi hiểu rõ.

Cô bé đã hạnh phúc khi tin vào 'Giáo hội Altofel'.

Người tước đoạt điều đó là chúng tôi. Vì thế, cô bé hận chúng tôi, nguyền rủa chúng tôi, rồi chết đi.

"Tiara!! Hít sâu vào! Bình tĩnh lại, nghe anh nói này!"

Thấy tôi cứ run rẩy trước mặt cô bé, Sư phụ hét lên bên tai tôi.

Rồi anh đặt tay lên vết thương ở bụng tôi, vừa thực hiện trị liệu bằng 'Chú thuật' vừa lẩm bẩm.

"Vừa rồi là bất khả kháng. Không làm thế thì Tiara đã bị giết rồi."

"Bất khả kháng...?"

Làm gì có chuyện bất khả kháng.

Sư phụ không nghe thấy di ngôn... những lời oán hận cuối cùng của cô bé. Nên anh mới nói được như thế. Nếu nghe thấy, chắc chắn anh sẽ nghĩ kẻ đáng bị giết là tôi...

"...!? Máu không ngừng chảy!?"

Như phản chiếu suy nghĩ của tôi, máu từ bụng cứ tuôn ra xối xả.

'Chú thuật' từng chữa lành hoàn toàn xương gãy và bỏng trong trận chiến với Romis, lại không thể chữa lành vết đâm của cô bé.

Sư phụ cố tìm ra nguyên nhân, tiến lại gần xác cô bé.

"Trên dao không có tẩm độc. Cũng không bị gỉ sét. 'Ma Lực' cũng có đủ...! Tại sao...!"

Không tìm thấy gì, Sư phụ rên rỉ.

Thấy khuôn mặt méo xệch của Sư phụ, theo bản năng tôi cố tỏ ra mạnh mẽ định cử động.

Nhưng cơ thể hoàn toàn không có chút sức lực nào, tôi khuỵu gối xuống.

"A, rể..."

Cơn ớn lạnh cảm thấy suốt từ nãy đến giờ, đến lúc này bỗng tăng lên gấp bội.

Cùng với thân nhiệt giảm dần, tôi cảm giác trái tim mình cũng đang lạnh đi.

Cả thể xác lẫn tinh thần đều suy yếu, tầm nhìn chao đảo dữ dội.

"Tiara! Tỉnh táo lại..."

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!"

====================

Sư phụ cố đỡ lấy người tôi để khích lệ, nhưng lời chưa kịp nói hết đã bị cắt ngang.

Tiếng gầm của dã thú từ trong rừng sâu vang lên, chồng chất lên nhau tạo thành một âm thanh chấn động.

Không, chính xác hơn thì đó không phải tiếng thú, mà là tiếng gào thét méo mó... là tiếng gầm của quái vật (Monster).

"Q-Quái vật ư!? Chết tiệt, đúng vào lúc này!!"

Tiếng bước chân nặng nề đặc trưng của loài động vật cỡ lớn vọng lại. Dù ý thức đang mơ hồ, tôi vẫn nhận ra lũ quái vật đang khép vòng vây từ tứ phía.

"Tiara, chúng ta phải rời khỏi đây! Ráng chịu đựng một chút nhé!!"

Sư phụ ôm lấy cơ thể tôi, vội vã leo lên lưng con Alraune của anh ấy và thúc nó chạy đi.

Dù là cưỡi đôi trong tình huống cấp bách, nhưng có lẽ nhờ cơ thể nhỏ bé của tôi mà con Alraune thông minh vẫn xoay xở được.

"Hộc, hộc, hộc..."

Hơi thở trở nên nặng nhọc. Vốn dĩ thể trạng tôi dạo này đã không tốt, sự đau đớn càng như đổ thêm dầu vào lửa.

Nhưng vì đã quen với đau đớn, tôi vừa để mặc cho anh đưa đi, vừa quan sát tình hình.

...Có gì đó không đúng.

Ngay lúc tôi đang bối rối vì cuốn sách, một thiếu nữ đã mai phục sẵn và đâm tôi bằng dao găm. Rồi tình cờ thay, cơ thể tôi lại đang yếu ớt, tâm trí suy sụp chưa từng thấy, việc trị liệu bằng [Chú thuật] thất bại, và lũ quái vật hiếm gặp bỗng nhiên kéo đến hàng đàn. Dù có nói là bị thu hút bởi mùi máu, thì số lượng này cũng quá nhiều. Quá nhanh.

...Mọi thứ đang được sắp đặt quá hoàn hảo... theo một hướng tồi tệ.

Tôi nhìn xuống bụng mình.

Ở đó là một vết thương không những không khép miệng mà còn đang mưng mủ với tốc độ kinh hoàng.

Có lẽ một loại sức mạnh đặc thù nào đó... [Huyết Lực] của Fania đang can thiệp vào.

...Những chuyện bất lợi xảy ra liên tiếp quá mức trùng hợp.

Ngay khi tôi suy nghĩ về lý do của sự xui xẻo đó, tôi bỗng cảm thấy... mình bị một [Sợi Chỉ] kéo đi.

"...!?"

Chỉ là cảm giác thôi, nhưng cũng đủ để khiến ánh mắt tôi chuyển hướng.

Và rồi, tôi lỡ nhìn thấy thứ nằm ở phía cuối [Sợi Chỉ].

[Sợi Chỉ] kéo dài ra giữa bình nguyên trên đường đi... và chui tọt vào một vết rách lơ lửng giữa không trung.

Theo lẽ tự nhiên, tôi cứ nghĩ [Sợi Chỉ] nối liền tới Fuziyaz.

Nhưng tôi đã lầm. Tại nơi lẽ ra không có gì cả, lại xuất hiện một vết rách đủ cho một người chui lọt, và [Sợi Chỉ] dẫn thẳng vào cái [Thế Giới] rộng lớn nằm sâu bên trong đó.

Và rồi, ánh mắt tôi vô tình đuổi theo điểm cuối của [Sợi Chỉ]...

Chạm mắt.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!