Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 10 - 487. Thử Thách Thứ Bảy Mươi 『Địa Ngục』

487. Thử Thách Thứ Bảy Mươi 『Địa Ngục』

Tôi tuyên bố xong và cầm lấy 'Kinh Điển'.

Anh Kanami cũng bắt chước, chuyển động như một tấm gương. Anh biến thanh băng kiếm bên tay phải trở lại thành hạt ma lực, và lấy ra 'Thủ Ký Của Lastiara Foozyards' từ 'Hành Trang'.

Rồi anh lật trang sách, bắt đầu đọc trước.

"――Fafnir, tôi đã đọc xong xem 'Ma Pháp (..)' thật sự (..) của cậu là thứ như thế nào rồi."

Chắc là do anh biết cơ chế của 'Giao Dịch Với Thế Giới'. Bằng cách đọc ngược từ kết cục, anh định dội gáo nước lạnh vào lời tuyên bố vừa rồi, định phá hỏng nó.

Như thể chặn đứng dòng chảy, anh Kanami bắt đầu vạch trần mánh khóe 'Ma Pháp' của tôi.

"Cậu là dạng lai Vong Linh đặc biệt, tạo hình cho những tâm tư (thứ) vô hình. Sức mạnh đó có thể biến cả những nhận thức chung và khái niệm mà nhân loại ấp ủ thành hiện thực. Nói là tạo ra một 'Nguyên Lý' mới tạm thời cũng không sai. ......Nói khó nghe thì là áp đặt quy tắc của bản thân."

Đúng thế.

Có lẽ anh đã xác nhận trước bằng 'Tương Lai Thị' và có biện pháp đối phó.

Cuộc đời và 'Ma Pháp' của tôi cứ thế bị giải thích thao thao bất tuyệt.

"Từ giờ, thông qua cuốn 'Kinh Điển' trên tay, cậu sẽ trở thành 'Đại Cứu Thế Chủ (Magna Messiah)'. Và rồi, cuối cùng cậu sẽ giáng lâm 'Thần Bia Bạch Giáo'. Dòng truyền thuyết cậu đọc thuở nhỏ chính là nhận thức (ánh sáng) hy vọng mà cậu luôn tìm kiếm――nói theo ngôn ngữ hiện đại là 'Anh Hùng Thật Sự'."

Cái này cũng đúng nốt.

Ngẫm lại, đó là một cuộc đời cứ mãi đi tìm 'Đại Cứu Thế Chủ (Magna Messiah)'.

Nhưng tôi đã thấm thía rằng chỉ cứ mãi tìm kiếm một ai đó thuận tiện cho mình thì chẳng cứu được ai cả.

Vì thế, tôi quyết định không nhờ ai đó thuận tiện giáng lâm, mà chính mình sẽ trở thành (.....), và đã đi đến tận đây.

"Trong 'Ma Pháp' thật sự của cậu, tất cả 'Cái Giá' mà nhân loại đã cầu nguyện vào những nhận thức (ánh sáng) như 'Thần', 'Cứu Thế Chủ', 'Anh Hùng' sẽ được cộng vào. Chắc chắn, nó sẽ trở thành một sức mạnh khủng khiếp. Vượt qua cả các chiều không gian như kiếm hay ma pháp, cậu sẽ tung ra sức mạnh như thần thánh vào tôi――"

Anh Kanami đọc tình huống quá hoàn hảo.

Hay đúng hơn, có khả năng anh còn hiểu rõ 'Ma Pháp' của tôi hơn cả tôi.

Dù vậy, có vẻ anh không hề lơ là.

Rào rào, tiếng sóng vỗ bắt đầu vang lên.

Tại vùng nước nông dưới chân anh, một xoáy nước đã hình thành.

"Thú thật, nó hơi giống với ma pháp 'Lý Tưởng' của tôi. Thật sự là một ma pháp tốt...... Nhưng chính vì thế, nó sẽ không có tác dụng với tôi. Bởi vì, trong cuộc chiến mạo danh thần thánh, không kẻ nào có thể thắng được tôi."

Anh Kanami gọi cuộc chiến sắp tới là "cuộc chiến mạo danh thần thánh".

Lập tức, những 'Sợi Chỉ Tím' giăng dưới vùng nước nông dưới chân đều bắt đầu trôi về phía anh Kanami.

Hóa thành một xoáy nước ma pháp khổng lồ.

"Cậu cũng có tài năng giả vờ (..). Nhưng kỹ năng 'Diễn Xuất' của tôi ở một đẳng cấp khác. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn nuôi dưỡng 'sự khác biệt bẩm sinh (kỹ năng)' này. Tôi đã biến cả gia đình, bạn thuở nhỏ, người yêu thành 'Cái Giá' để hoàn thiện nó. Chỉ số đó giờ đây không cho phép bất kỳ 'Trạng Thái' nào đuổi kịp. ――Cho cậu biết nhé, tôi là 46.21, còn cậu là 4.56."

Cảnh báo rằng sự chênh lệch là một trời một vực, anh Kanami đối mặt với tôi như một tấm gương.

Có vẻ anh định đường đường chính chính vượt qua 'Ma Pháp' thật sự của tôi.

"Cùng là kẻ cầu đạo thần thánh, nhưng 'Aikawa Kanami' vượt xa cậu. ――Bởi vì chính tôi mới là kẻ đã trở thành 'Thần' chân chính của 'Dị Giới' này."

Tôi bị tuyên bố chiến thắng một cách dõng dạc.

Tương lai anh Kanami chiến thắng đã được 'Chấp Bút', và không ai có thể đi ngược lại dòng chảy đó. Giọng điệu của anh khiến người ta nghĩ vậy, nhưng tôi cười khổ trước sự hiểu lầm đó và đáp trả.

"......Kuhaha, nói dài dòng quá đấy, Kanami. Nhưng nhờ thế mà tôi hiểu rõ rồi, vai diễn của tôi và anh khác nhau. Dù sao thì, thứ tôi đang nhắm tới lúc này không phải là thần. Nói đúng hơn, là người bảo vệ (Guardian) chân chính của 'Thế Giới' này."

Tôi dõng dạc tuyên bố lại rằng mình sẽ không đi về phía tương lai đã được 'Chấp Bút'.

Tôi có tự tin.

Dù tương lai có được quyết định bởi 'Chấp Bút', vẫn có những người thay đổi được dòng chảy đó.

Tôi ngưỡng mộ những người đó, và đã luôn giả vờ suốt bấy lâu nay. Tôi tin tưởng vào sức mạnh "như người mình ngưỡng mộ" chứ không phải "sức mạnh như thần thánh", và đã đi đến tận đây.

Câu trả lời đó khiến anh Kanami bối rối.

"Người bảo vệ (Guardian)? Đến nước này rồi, tại sao lại là 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (thứ đó)'......"

Hỏi một cách thuần túy như vậy, tôi thấy đúng chất 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' thật.

Nhưng mà, thân thiết như tôi và anh Kanami.

Tôi biết tỏng anh là người có tầm nhìn hạn hẹp rồi.

Thôi cười khổ, ra dáng 'Bạn Bè', tôi sẽ chỉ cho anh.

"Tại sao ư? Anh Celdra cũng hỏi thế, nhưng câu trả lời đơn giản lắm! Vì các người luôn là thần tượng của tôi mà! Cả bây giờ lẫn ngàn năm trước, các người luôn cố gắng cứu giúp nhiều người, mạnh mẽ và ngầu lòi, tôi thực sự rất thích các người! Tôi đã muốn trở thành người như các người mà tôi vô cùng yêu mến!!"

"Đúng là 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' có thể đã rất cố gắng. Nhưng về bản chất họ là kẻ yếu. Yếu đuối, thảm hại, chẳng cứu được ai...... Không phải là thứ để một 'Người Mạnh' bẩm sinh như cậu ngưỡng mộ."

Thần tượng của tôi bị chính anh Kanami, người đậm chất 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' nhất, phủ nhận cái rụp.

Hồi anh Celdra tôi cũng nghĩ rồi, đám 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' này lòng tự trọng thấp quá thể.

Đến nước này rồi, làm ơn nhận ra rằng mạnh hay yếu không quan trọng đi.

Tôi thích những người biết cố gắng.

Đặc biệt, tôi càng thích, càng ngưỡng mộ những người dù yếu đuối vẫn tiếp tục cố gắng――và thế là bị câu đến tận chốn này.

"Kuha, kuhahahaha, chưa chắc đâu nhé. Tôi lại nghĩ chính các người mới là kẻ mạnh về bản chất đấy? ......Để xem ai mới thực sự mạnh. Hãy để tôi kiểm chứng điều đó, bao gồm cả chuyện đó nữa, bằng 'Ma Pháp' của tôi."

"......Với 'Ma Pháp' đó, chẳng có gì thay đổi đâu. Sẽ không bao giờ chạm tới tôi. Nói thẳng ra, nó tương khắc với tôi."

"À, tôi cũng dự cảm là cái của tôi (..) tương khắc rồi. Thậm chí, chắc là hoàn toàn không hợp nhau đâu...... Tôi biết chứ. Nhưng mà, dù vậy. Hãy để tôi làm. Hãy nghe tôi. Tôi nghĩ điều đó có ý nghĩa."

"............"

Tôi muốn anh nghe.

Đến giờ anh Kanami vẫn dựa vào sự tương khắc thuộc tính và các chỉ số.

Anh đang suýt đánh mất người (tôi) trước mặt vì chứng 'Hẹp Hòi'.

Tôi vừa mới biết được kết cục chờ đợi ở cuối con đường không nhìn người ngay bên cạnh mình――đó là gì.

Điều mà Lorelei yêu dấu đã dạy, tôi với tư cách là người đi trước, muốn dạy lại cho anh Kanami.

Thông qua 'Vịnh Xướng' của chính cuộc đời mình――

"――『Vươn tay lên bầu trời, ta không nhìn thấy Thế Giới (em)』――"

Tôi đã mải nhìn những nơi cao xa và tươi sáng, để rồi bỏ lỡ người quan trọng ngay bên cạnh.

Chết đi, cho đến tận tầng 99 ngàn năm sau, tôi vẫn không chịu nhìn người quan trọng đó.

"――『Bước đi nương theo giọng nói của nàng. Hòa theo (....) bài ca linh hồn ấy, chạm tới bầu trời』――"

Thừa nhận cuộc đời đó của mình――nhưng cũng cao giọng tươi sáng, như chúc phúc rằng nó không hề vô nghĩa――ngay lúc này, tôi hòa nhịp 'Vịnh Xướng'.

"――Ma pháp (..) Sinh Mệnh Xích Quang (Hell Vermilion Shine)"

Tôi thốt lên tên 'Ma Pháp' thật sự của mình, kẻ đã giả vờ suốt bấy lâu và cuối cùng đã trở thành 'Hàng Thật'.

Và rồi, tôi giơ bàn tay phải đang rảnh rỗi lên.

Tuy nhiên, ma pháp không phát ra từ bàn tay đó.

Nơi bàn tay hướng tới.

Ở đường chân trời xa xăm, ánh cam rạng đông đang chiếu rọi tầng 100 bỗng cuộn trào dữ dội và bắt đầu phình to.

Màu vàng pha sắc đỏ mạnh mẽ đó không phải là ánh sáng thực tại.

Về cơ bản, tầng 100 chỉ cho người đến thăm nhìn thấy những gì họ tưởng tượng.

――Tức là, đây là ánh sáng ảo giác chỉ mình tôi nhìn thấy.

Ánh cam ảo ảnh đó, được tôi giơ tay hướng về, phình to và lan rộng ra hình cánh quạt.

Chói lòa. Và đẹp đẽ.

Dù thế giới có tăm tối đến đâu, dù các 'Ma Nhân' có chết đi trước, nhận thức (ánh sáng) mà chỉ mình tôi nhìn thấy từ thuở nhỏ vẫn rất rực rỡ và huyền ảo.

Xác nhận điều đó xong, tiếp theo tôi hướng tay về phía anh Kanami.

Lập tức, anh Kanami cụp mắt xuống, nheo mắt lại như muốn che đi đôi đồng tử đen láy của mình.

"――――!"

Đây là sự khởi đầu của sức mạnh ma pháp Sinh Mệnh Xích Quang (Hell Vermilion Shine). Đầu tiên, tôi cho đối phương mà tôi đang vươn tay tới cùng nhìn thấy 'Ảo giác thế giới của tôi (ánh sáng)' mà chỉ mình tôi đang thấy.

Tiếp theo, hình ảnh đó phình to vô hạn, ánh sáng rực rỡ pha sắc đỏ phình to đến bất tận.

Màu cam rạng đông nhuộm kín bầu trời sáng sủa của tầng 100 một cách ấm áp.

Nó giống như buổi sáng bình minh vậy.

Lúc này, nguồn gốc của ánh cam đó, từ đường chân trời xa xăm, mọc lên như một mặt trời trắng――nhưng không phải vậy.

Thứ mọc lên khi tôi giơ tay, không phải là mặt trời trắng.

Nguồn phát ánh cam dù vượt qua đường chân trời cũng không biến thành ánh sáng trắng.

――Thứ mọc lên, là một màn sương (.....) khổng lồ đến mức phi lý, tỏa sáng rực rỡ màu đỏ.

====================

Tựa như mây mưa, nó bắt đầu lan rộng trên bầu trời phía trên chúng tôi, chiếu rọi toàn bộ Tầng 100.

Xích quang lấp đầy cả vòm trời.

Thứ ánh sáng đỏ ấy vô cùng đặc biệt, nó chiếu rọi, nhuộm đẫm và bôi đen cả tâm trí của những kẻ nhìn vào.

Chính vì thế, nếu cứ tiếp tục nhìn thẳng vào nó...

"Hự, aaaaa...!"

"A, aaaaaa...!"

Tôi và anh Kanami cùng lúc rên rỉ, nước mắt bất chợt trào ra.

Khi nhìn vào thứ xích quang ấy, máu toàn thân như sôi lên sùng sục.

Tim đập nhanh, sự hưng phấn không thể kìm nén. Hy vọng sống cứ thế tuôn trào không dứt.

Hơn nữa, lòng ngưỡng vọng đối với thứ ánh sáng đỏ ấy trở nên không thể ngăn cản, khiến nước mắt cứ thế lã chã rơi.

Tóm lại, sự can thiệp tinh thần bất thường này được ban phát cho cả địch lẫn ta. Đó chính là hiệu quả từ ma pháp thực sự của tôi: 《Sinh Linh Xích Quang (Hell Vermillion Shine)》.

"Ư, a... Anh Kanami... Anh thấy sao...? Có vui không...?"

"Gư, ư, hự...!"

Cả tôi và anh Kanami đều đau đớn, khổ sở... nhưng đôi mắt lại sáng rực và miệng thì đang cười.

Bất cứ ai cũng vậy, sống là chuyện khổ sở. Đau đớn. Thế nhưng, ma pháp 《Sinh Linh Xích Quang (Hell Vermillion Shine)》 lại cưỡng ép biến đổi tâm trí để người ta tin rằng "rồi một ngày sẽ được cứu rỗi, hãy cố gắng lên". Đây có lẽ là đỉnh cao và cũng là sự tàn độc nhất của ma pháp can thiệp tinh thần.

Bởi lẽ, những kẻ trúng phải ma pháp này, không một ngoại lệ, đều bị thay đổi tâm trí từ tận gốc rễ.

Dù có u ám, tiêu cực đến đâu, nó cũng sẽ ban cho họ sự mạnh mẽ của tâm hồn giống như tôi, khiến họ trở nên tươi sáng và tích cực.

Nói hoa mỹ thì là ma pháp cường hóa tinh thần.

Nói khó nghe thì là thứ ma pháp ban phát sự cứu rỗi ích kỷ chỉ cho mỗi tâm hồn, gây ra sự mất cân bằng với thể xác.

Chịu ảnh hưởng của ma pháp đó, anh Kanami cùng tôi quỳ rạp xuống trong nước mắt.

Hai người cùng rên rỉ, cùng khóc, cùng sục sôi hy vọng sống.

Thứ ma pháp xích quang ấy tuyệt đối không cho phép những sinh vật đang sống được tự làm hại bản thân hay tuyệt vọng.

Tự sát là điều không tưởng.

Nó bảo rằng, dù tương lai có bất kỳ 'thử thách' nào chờ đợi, hãy vượt qua và trưởng thành.

Một thứ ma pháp cưỡng chế dưới danh nghĩa khích lệ... thế nhưng, trong khi tắm mình dưới thứ ánh sáng chói lòa quá mức ấy, anh Kanami từ từ ngẩng mặt lên.

Anh nhìn thẳng vào xích quang của tôi, mở to đôi mắt đến giới hạn và nói.

"...Tôi đã đọc được nó."

Đôi mắt không còn chút ánh sáng nào lại đang rực lên, anh nhìn chằm chằm vào tôi và mỉm cười.

Tôi cảm nhận được rằng dù ánh sáng có chói chang đến đâu, đôi mắt đen thẫm kia cũng sẽ nuốt chửng tất cả.

'Ảo giác (ánh sáng) của thế giới tôi' đang bị hút vào tận đáy, đáy, đáy của vực thẳm nơi anh Kanami...

"Fafnir, ánh sáng này thật chói lòa và thần thánh... Nhưng mà, tôi đã từng được con gái mình cho xem thứ ánh sáng còn đẹp đẽ hơn thế. Một kẻ còn đáng sợ và lạnh lùng hơn cả thần thánh, lại chính là em gái tôi. Và hơn hết thảy, tôi biết một thứ còn chói lòa và thần thánh hơn nữa. ...Đó là 'Lastiara'. Dù có là ánh sáng của thần, cũng không bao giờ địch lại được sự rạng ngời của 'tình yêu đích thực' mà tôi và 'Lastiara' đã cùng nhau vun đắp."

Chắc chắn ma pháp của tôi đã đánh trúng trực diện.

Tuy nhiên, anh Kanami lại hứng chịu nó trực diện, rồi hạ mắt nhìn xuống cuốn 『Thủ ký của Lastiara Foozyards』 trên tay. Không, nói đúng hơn là anh ta đã quay lưng lại với hiện thực và chạy trốn vào sự 『Hẹp Hòi』.

Đúng như cảnh báo trước đó, sự tương thích giữa 'ma pháp' của tôi và anh Kanami là tồi tệ nhất.

"Ừm... Xin lỗi nhé, nhưng can thiệp tinh thần không có tác dụng với tôi lúc này đâu... Chuyện đơn giản thôi. So với tất cả sự ấm áp trên thế gian này, 'Lastiara' còn ấm áp hơn. So với tất cả vẻ đẹp trên thế gian này, 'Lastiara' còn đẹp đẽ hơn. Vạn vật trên đời này nếu so với 'Lastiara' đều thua kém vài bậc. Giờ đây, ngay cả thần trên trời cao cũng chẳng thể sánh bằng 'Lastiara'. Đó chính là 'Lastiara' trong thế giới của tôi. ...Fafnir, chỉ với thứ xích quang cỡ này không thể che lấp được 'tình yêu đích thực' của chúng tôi đâu."

Dù đã biết trước, nhưng trạng thái tinh thần của anh Kanami lúc này chỉ toàn một màu 'Lastiara'.

Đôi mắt quá đỗi u tối ấy hấp thụ mọi ánh sáng.

"...Vốn dĩ, chẳng cần cậu dùng ma pháp tích cực lên tôi, tôi đã là kẻ tích cực nhất thế giới rồi. Bởi vì, linh hồn tôi vẫn luôn không ngừng tiến bước về phía 'Lastiara'!"

Anh Kanami đứng dậy hét lớn, vượt qua xích quang... không, bằng cách bôi đen nó bằng 'Lastiara', anh ta đã phá vỡ hoàn toàn 《Sinh Linh Xích Quang (Hell Vermillion Shine)》 của tôi.

Trước anh Kanami đang nở nụ cười khô khốc, tôi chỉ biết cười nhạo.

"Khà khà, khà khà khà...! Quả nhiên là không được sao. Cuộc đời của tôi so với những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' khác thì nhẹ nhàng, ấm áp và lỏng lẻo hơn nhiều mà. Chỉ là..."

Chỉ là, vẫn chưa xong đâu.

Khác với anh Kanami đã đứng dậy, tôi nhìn xuống dưới.

Tôi đặt tay xuống vùng nước nông đang lan rộng trên mặt đất... vùng nước nông đã bị nhuộm đỏ bởi xích quang, và tiếp tục cấu trúc thêm ma pháp.

"...Nước nông, màu đỏ? Khoan đã, là máu?"

Anh Kanami đã nhận ra điều đó.

Lẫn trong xích quang trên trời, anh phát hiện ra máu đang lan tràn dưới đất.

Xích quang cuộc đời tôi chỉ là mồi nhử để che giấu dòng máu ấy.

"C-Cái này là..."

"À, cái này là..."

Anh Kanami nhìn vùng nước nông bằng máu lan rộng dưới chân.

Cùng với tôi, anh lẩm bẩm tên của ma pháp đó.

""...Ma pháp (thứ ấy) 《Sinh Linh Xích Huyết (Hell Vermillion Hell)》.""

Giọng nói trùng khớp.

Chỉ có âm sắc là khác biệt.

Tôi gọi tên nó đầy yêu thương.

Anh Kanami gọi tên nó trong kinh ngạc.

Có lẽ anh Kanami đã kiêu ngạo nghĩ rằng việc sử dụng đồng thời 'ma pháp' thực sự là điều không ai làm được ngoài bản thân mình.

Thế nhưng, như muốn khoe khoang một chút rằng tôi cũng làm được, tôi ngâm tiếp phần còn lại.

"...『Ta giương vuốt lên bầu trời, cào nát thế giới (người)』 『Ngước nhìn lên và trố mắt ra. Từ bầu trời bị xé toạc thịt da, ta sẽ khiến mưa máu tuôn rơi』..."

Tôi đã kích hoạt ma pháp viếng mộ của chị Helmina.

Phạm vi hiệu quả bao trùm cả tôi lẫn toàn bộ Tầng 100.

Đối lập với xích quang trên trời, máu lan tràn dưới đất, bao bọc lấy anh Kanami.

Lúc này, từ cả trời và đất, anh Kanami bị kẹp giữa những 'ma pháp' thực sự.

Tuy nhiên, đôi mắt đen thẫm ấy vẫn giữ vẻ điềm nhiên như thể chưa có vấn đề gì.

"Mục đích thực sự là ma pháp kép sao...? Cậu đã có được sức mạnh ở nơi tôi không thấy, bằng cách tôi không nhìn được... Một trận 『Ma pháp chiến』 hay đấy. Nhưng đó cũng là ma pháp can thiệp tinh thần. Với tôi lúc này thì vô dụng...!"

"Anh Kanami, không phải là kép đâu. Bởi vì 'ma pháp' thực sự của chúng ta tuyệt đối không bao giờ chồng lên nhau. Chúng là những con đường hoàn toàn khác biệt, những ma pháp (cuộc đời) khác biệt... Nhưng chính vì thế! Chính vì thế nên mới muốn hòa làm một! Chúng ta đã luôn mong ước điều đó! Có phải không!? 【Lorelei】!! 【Neil Lorelei】 đã hát dưới địa ngục rằng cô ấy muốn hòa làm một! Bài hát đó, một lần nữa!! Hãy cho tôi nghe ma pháp (cuộc đời) của em một lần nữa đi!! ...Ôi, nàng 【Lorelei】 xinh đẹp, đáng thương và mong manh của ta!!"

Tôi gào lên.

Nhưng khi nghe cái tên đó, anh Kanami lại bối rối.

"L-Lorelei? Đó là, của cậu..."

Không phải tên của tôi.

Trong lúc anh chiến đấu với ngài Celdra, nó cũng đã trở thành tên của cô ấy.

Và giờ đây, vì chúng tôi vẫn luôn ở bên nhau, nên tôi đặt tay lên ngực và bắt đầu cầu nguyện.

Lúc này, tôi không có trái tim của riêng mình.

Nhưng tôi có trái tim của chúng tôi.

...Trong lồng ngực này, chúng tôi là ba người.

A.

Trong căn hầm đó, đã có ba người.

Tôi sẽ 『Niệm Chú』 cuộc đời của 【Neil Lorelei】 ấy...!

"...『Dù gửi tiếng vọng lên bầu trời, ta vẫn không được thế giới (người) cứu rỗi』..."

Vẫn quỳ gối, tôi khóc và ngẩng mặt về phía xích quang.

Vừa niệm vừa tưởng nhớ cuộc đời cô ấy, vừa cầu nguyện rằng hãy hòa nhịp với cuộc đời tôi.

"...『Đẫm máu và nguyện cầu. Giờ đây tắm mình trong mưa máu, ta để bài ca linh hồn vang vọng』..."

Tôi đã sử dụng hai 'ma pháp' thực sự.

Và giờ tôi kết nối cái thứ ba, cái chủ chốt vào đó.

Ma pháp (cuộc đời) vốn dĩ không bao giờ chồng lên nhau.

Đã không thể chồng lên nhau.

Thế nhưng, vượt qua địa ngục, tại 『Tầng Sâu Nhất』 này, ngay lúc này...

Như một khúc luân xướng, ma pháp tiếp nối nhau.

Cái tên khép lại những 'ma pháp' màu đỏ ấy là...

"...Ma pháp (thứ ấy) 《Sinh Linh Xích Quang Ca (Lorelei)》."

Tôi gọi tên người thương.

Đúng như 『Lời niệm』 và cái tên, nó trở thành ma pháp của bài ca.

Từ hư không, tiếng hát 《...Nè. Tại sao, tôi lại được sinh ra》 bắt đầu vang lên. Chỉ là, giọng hát đó cũng giống như 'ma pháp' của tôi và chị Helmina, đều là ảo ảnh.

...Đầu tiên, bài hát của Lorelei vang vọng khắp Tầng 100 từ ngay bên cạnh.

Và rồi, những kẻ nghe thấy giai điệu ảo ảnh ấy, không một ngoại lệ, bắt đầu nghe thấy những ảo thính khác.

『...【Neil】. Ánh sáng của anh, giờ đã chạm tới rồi. Từ giờ, anh sẽ cứu Giáo chủ nhỉ. Người yếu đuối hơn bất kỳ ai, đầy 『Bất hạnh』 và 『Bất vận』 đã xuất hiện trong thế giới của chúng ta ngày hôm đó...』

Nàng 【Lorelei】 yêu dấu bắt chuyện với tôi, kẻ đã kích hoạt 'ma pháp' thực sự của cô ấy.

Là tiếng nói của người chết.

《Sinh Linh Xích Quang Ca (Lorelei)》 của cô ấy cũng giống như chị Helmina, là một ma pháp viếng mộ.

Chỉ có điều, hiệu quả hoàn toàn khác biệt.

Giọng nói khác biệt của chị Helmina vọng đến tôi, tận nơi 『Tầng Sâu Nhất』 này.

『Cậu Fafnir, hãy cố gắng thay cho cả phần của tôi... Hãy gánh vác tất cả những gì Fania gửi gắm, và chiếu rọi Helvilshain nhiều hơn nữa. Để ánh sáng ấy chạm tới tận địa ngục của những Helmina chúng tôi, nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa...!』

Tôi được khích lệ.

Thứ tôi nghe thấy không phải là lời nguyền rủa đặc trưng của người chết.

Ma pháp 《Sinh Linh Xích Huyết (Hell Vermillion Hell)》 của chị Helmina tạo ra ảo thính là những lời nguyền rủa làm phình to tội lỗi.

Nhưng ma pháp 《Sinh Linh Xích Quang Ca (Lorelei)》 của Lorelei thì ngược lại, tạo ra ảo thính là những lời chúc phúc làm dịu đi tội lỗi.

Tất nhiên, cả hai đều không phải là 'Hàng thật'. Không xuất phát từ linh hồn.

Chỉ là những ảo thính thuận tai cho người đang sống.

Nhưng tôi tuyệt đối không coi đó chỉ là ma pháp ảo thính đơn thuần.

Giá trị thực sự nằm ở chỗ khác.

Chắc chắn, đây là ma pháp mà dù biết là ảo thính, người ta vẫn tin vào nó...

"Hộc, hộc... Anh Kanami cũng... nghe thấy chứ...? Dù là nguyền rủa hay chúc phúc, hãy chọn cái nào anh thích nhé..."

"Cái này là... hự...!!"

Anh Kanami cũng nghe thấy nó và rên rỉ.

Tất nhiên, người anh ấy nghe thấy chắc chắn khác với tôi.

Nhưng cũng giống như tôi, chắc chắn anh ấy đang được những người thân thiết và yêu thương khích lệ.

"Gư ư ư...! K-Không thể nào, làm sao có chuyện... Sai rồi...!!"

Anh Kanami nhăn nhó mặt mày, gào lên.

Dù đã quen với ảo giác, nhưng có vẻ đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm việc bị kẹp giữa lời nguyền rủa và lời chúc phúc từ người chết.

Nhờ vậy, cuối cùng cũng được rồi.

Giáng ba 'ma pháp' thực sự liên tiếp, cuối cùng ma pháp can thiệp tinh thần cũng đã tác động được đến anh Kanami.

Ngay lập tức, để bồi thêm đòn, tôi cường hóa ma pháp hướng về phía anh Kanami đang đau khổ.

Lượng ma lực cần thiết cho việc đó, tôi sẽ trả chồng chất bằng cái 'giá' là cuộc đời này.

"...『Vươn tay về phía bầu trời, ta không nhìn thấy thế giới (người)』 『Ta bước đi nương theo giọng nói yêu thương. Giờ đây hòa cùng bài ca linh hồn, ta chạm vào bầu trời』..."

"...『Ta giương vuốt lên bầu trời, cào nát thế giới (người)』 『Ngước nhìn lên và trố mắt ra. Từ bầu trời bị xé toạc thịt da, ta sẽ khiến mưa máu tuôn rơi』..."

"...『Dù gửi tiếng vọng lên bầu trời, ta vẫn không được thế giới (người) cứu rỗi』 『Đẫm máu và nguyện cầu. Giờ đây tắm mình trong mưa máu, ta để bài ca linh hồn vang vọng』..."

Ba 『Lời niệm』 tương tự nhau.

Trong 『Lời niệm』 của những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu', khổ thứ ba đều không tồn tại.

Đó là bởi họ mong ước khổ thứ ba sẽ được kết nối với một 『Lời niệm (người nào đó)』 khác, nên họ cố gắng hòa hợp.

Vì vậy, cứ hai khổ, hai khổ, lại hai khổ.

Xoay vòng.

Kết nối, không hồi kết, tiếp tục luân xướng.

Tôi niệm xong thì chị Helmina xướng, rồi Lorelei hát, nên tôi lại niệm, chị Helmina lại xướng, Lorelei lại hát, rồi tôi lại niệm... lặp lại vô tận.

Đó mới là 『Lời niệm』 thực sự của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu'.

"Hự, aaaaa...!! A, Arti...? Đây là, giọng của Arti... mình nghe thấy giọng nói...!?"

"『...Giờ đây tắm mình trong mưa máu, ta để bài ca linh hồn vang vọng』 『Vươn tay về phía bầu trời, ta không nhìn thấy thế giới (người)』 『Ta bước đi nương theo giọng nói yêu thương. Giờ đây hòa cùng bài ca linh hồn... Hự, ư...!"

Giữa chừng 『Lời niệm』, tôi cũng rên lên.

Sức mạnh của ba 'ma pháp' liên hoàn từ 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu' là không cần bàn cãi.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác.

Gánh nặng lên cơ thể tôi là quá khủng khiếp.

Vốn dĩ, chỉ một 'ma pháp' thôi cũng đã phải dốc toàn sinh lực.

Huống hồ, đây là loại 'ma pháp' tự hủy không phân biệt địch ta.

Được ngài Celdra trao cho hai viên ma thạch, gánh nặng đã giảm đi đáng kể. Nhưng duy trì tận ba 'ma pháp' thì chỉ cố giữ thôi đã là quá sức. Không, có lẽ cơ thể chắp vá này đã vượt quá giới hạn và sụp đổ bất cứ lúc nào cũng không có gì lạ.

Nhưng, vẫn chưa.

Tôi sẽ không bỏ cuộc.

Bởi vì, tôi vẫn còn nghe thấy...

『...【Neil】』 『Cậu Fafnir...』

"Aaa!! Vâng!! Nhưng mà, chuyện gì cơ chứ...! Thế nên, từ giờ mới phải cố gắng...! Dù vậy, vẫn phải tiếp tục cố gắng!! Tôi sẽẽẽẽ...!!"

Chọn lấy giọng nói thuận tai nhất trong vô vàn ảo thính, tôi tự phấn chấn rằng "chính từ lúc này đây".

Nữa đi. Đừng dừng luân xướng chỉ với ba chuỗi. Nữa, nữa, nữa đi...!

Kết nối nhiều hơn nữa mới là nhiệm vụ của tao chứ nhỉ!? Hét lên nào!!

"Có nghe thấy không, Glenn!! Tao cũng đến rồi đây!! Ngay lúc này, tao đã đến Tầng 100 đúng như dự định!! Nhưng mà, đúng như dự định một cách quá mức ngoài dự định!! Nhờ mày đẩy sau lưng mà hai đứa mình không đến được cùng nhau! Nhìn cái bộ dạng này xem!! Khà, khà khà khà khà!!"

Tôi gọi tên người đồng đội của thời hiện tại, chứ không phải ngàn năm trước.

Theo dự định, tại Tầng 100, tôi và Glenn sẽ hợp tác, cả hai cùng bắt đầu thuyết phục anh Kanami. Thế nhưng, giờ đây, ở đây không phải là hai người.

Chỉ một thân xác tôi thôi đã là ba người rồi.

Vượt xa dự định ban đầu. Nhờ ơn mày đấy...!

"Thế nên, Glenn!! Cả mày nữa! Ngay lập tức, hãy nối tiếp vào ma pháp 《Sinh Linh Xích Quang Ca (Lorelei)》 đi!! Dù chỉ là nhất thời, mày cũng từng là 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu' mà!? Thế nên, được dẫn dắt bởi 'Sợi chỉ đen' thứ tư, tao đã đến tận đây!! Glenn, làm ơn hãy đưa bọn tao đến tương lai xa hơn nữa!! Hãy kéo bọn tao đi thật mạnh vàooooooo...!!"

Cầu nguyện.

Tôi muốn kết nối 'ma pháp' thực sự của ba chúng tôi tới bước tiếp theo.

Nếu có sợi chỉ nào kết nối chúng tôi, thì không phải trắng, đỏ hay tím, mà tôi muốn nó là màu đen do tôi và mày tạo ra.

Và nếu sức mạnh của mày thông suốt, thì không chỉ là chuỗi bốn 'ma pháp', mà còn nhiều, nhiều, nhiều hơn nữa...

"Nối tao tới tận ngài Celdra đi! Dùng sức mạnh của mày kết nối bọn tao lại! Tao sẽ cùng ngài Celdra, dùng tiếng gầm của Ác Long (Fafnir) để khuếch đại rung động (tiếng nói) của mọi người trong anh Kanami! Rung động (tiếng nói) của mọi người, to lên!! To đến mức làm vỡ nát tấm gương vỡ kia, to hơn, to hơn, to hơn nữa!! Rung động (tiếng nói) nhiều hơn nữaaaaaaaaaaaa...!!!!"

Nếu đúng theo 『Kế hoạch』 của anh Kanami, thì giờ đây ở chỗ này lẽ ra chỉ có tôi và Glenn.

Nhưng, đã khác rồi.

Nhờ Glenn và ngài Celdra đã sống hết mình, mọi thứ đã lệch đi.

Và hai người họ, dù đã chết và chỉ còn là linh hồn, vẫn luôn ở bên dõi theo, tiếp tục khích lệ chúng tôi. Tôi tin là như vậy nên...

『『...Ma pháp (thứ ấy) 《Bất Tử Sát Hồng Liên Long (Shin Blood Fafnir)》...』』

Là ảo thính.

Không đời nào giọng của Glenn và ngài Celdra lại trùng khớp và vọng lại thuận tiện như thế.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục tin.

Tôi tin mãnh liệt rằng giọng nói y hệt ảo thính này chính là do Glenn và ngài Celdra, dù chỉ còn là linh hồn, đang dệt nên từ địa ngục... Và hòa cùng niềm tin ấy, tôi cảm giác được một 'ma pháp' Bạch Hồng khác đang cổ vũ mình... Từ cơ thể anh Kanami, dị biến xuất hiện.

Như thể mạch máu nổi lên, toàn thân anh ta trong nháy mắt bị bao phủ dày đặc bởi những 'Sợi chỉ đen'.

"Cái này là, Celdra...!? Thần kinh cải tiến Dương Lang mà Celdra từng dùng!? Ma thạch của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hư Vô' trong người mình đang tự ý...!"

Ngay lúc này, từ bên trong anh Kanami, 'ma pháp' thực sự của Glenn, cựu đại diện 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu', đã được sử dụng.

Tuy nhiên, có vẻ anh Kanami không hiểu đúng về nó.

Do đó, không thể ngăn cản.

Ngay lập tức, 'Sợi chỉ đen' đập mạnh.

Không phải dây thần kinh mà là mạch cánh, nó bắt đầu vận chuyển thể dịch thình thịch, thình thịch.

Lấy ma thạch của ngài Celdra làm tim, nó truyền một loại máu khác biệt vào cơ thể anh Kanami.

Tất nhiên, đó không phải là máu thường.

Nó đã được pha chế kỹ lưỡng.

Thứ độc vượt qua cả 'Độc Sát Thần' ngàn năm trước.

Dòng máu tẩm 'Độc Sát Bất Tử' của thời hiện đại...

"...Gư ư!?"

Anh Kanami rên rỉ, nhưng 'Sợi chỉ đen' vẫn đập không khoan nhượng.

Và nó cũng rung lên, thấu hiểu nguyện vọng của tôi.

Giống như chiếc loa ma cụ sử dụng 《Line》 trên mặt đất, mạch cánh phản ứng với 'ma pháp' của chúng tôi và khuếch đại rung động (tiếng nói).

Chỉ là, rung động (tiếng nói) được khuếch đại ấy lại không có âm thanh.

Chính xác hơn, tôi không nghe thấy, đó là rung động (tiếng nói) chỉ mình anh Kanami nghe thấy (ảo thính)...

"Giọng nói này là, Celdra...? G-Anh Glenn...? Không thể nào, vô lý... Sao lại có chuyện... ư...!!?"

Dù không có âm thanh nhưng âm lượng cực lớn chắc hẳn đang vang vọng trực tiếp trong anh Kanami.

Sự khuếch đại rung động (tiếng nói) nhờ 'Sợi chỉ đen' vẫn chưa dừng lại.

"Ido, Tity...!? M-Mọi người...! Mọi người, dừng lại đi... Là lỗi của tôi... Tất cả là lỗi của tôi, nên tôi là người phải chịu khổ sở nhất...!"

Đầu tiên có vẻ là rung động (tiếng nói) của hai người thân thiết với Celdra.

Từ hai người đó kết nối và lan rộng ra hơn nữa.

"Không phải...! Nosphi, Hi no Ri (Dương Lang)..., không phải đâu! Tôi sẽ cố gắng đến chết thay cho phần mọi người đã chết, để cứu 'Lastiara'! Đó mới là 'Số một'!! ...Ồ, ồn ào quá. Ồn ào quá đấy, Ragneeeee!! Tại sao tôi lại phải giữ lời hứa với cô chứ!? Cô im đi cho tôiiiiiii!!"

Rung động (tiếng nói) của gia đình khiến anh Kanami yếu đuối đi.

Nhưng ngay sau đó, rung động (tiếng nói) của Ragne Kaykuola lại khiến anh trở nên hung dữ.

Hiệu quả của ma pháp quá rõ rệt, tôi bật cười.

Vừa thở hổn hển, tôi vừa khiêu khích.

"Hộc, hộc..., ha ha! Nghe được phúc âm của chủ nhân Ragne thì đúng là đồng bộ quá nhỉ, Kanami!! Tôi cũng nghe thấy đây! 『Người ám muội như anh Kanami mà là thần của chúng tôi á? Chuyện đùa như ác mộng ấy chứ lị! Phiền phức lắm, bỏ giùm đi!』 đấy nhé!"

"Hự, gư ư ư...! Đây là, can thiệp ma pháp... 『Ma pháp cho nghe những âm thanh không muốn nghe』 không chỉ cho nghe lời nguyền rủa mà cả lời chúc phúc... chỉ có thế thôi, nhưng mà...!"

Quả không hổ danh anh Kanami.

Anh đã nhìn thấu hoàn toàn hiệu quả độc đáo của những 'ma pháp' chồng chéo lên nhau.

Anh biết rõ tất cả những gì nghe thấy đều là ảo thính không kết nối với linh hồn... nhưng vẫn đau khổ tột cùng.

"Hự, ư, k-không được... Không được đâu, mọi người...!"

Tại sao biết là ảo thính mà vẫn đau khổ?

Vì với anh Kanami, người đã chứng kiến sự ra đi của mọi người như một tấm gương, anh hiểu rõ "nếu mọi người đang ở đây, ngay lúc này, họ sẽ nói gì với Kanami".

...Anh nhận ra rằng 'Lời chúc phúc' của ảo thính và 'Lời chúc phúc' thực sự không sai khác một từ nào.

Việc tinh thông 『Tương lai thị』 và 『Quá khứ thị』 cũng là một nguyên nhân.

Nói đơn giản, anh Kanami đã đọc quá nhiều về cuộc đời của mọi người. Vì thế, những ảo thính vốn dĩ là 'đồ giả' lại trở nên như 'đồ thật', khiến anh đau khổ hơn bất cứ ai.

Anh Kanami mặc định rằng mọi người đang ở bên cạnh dõi theo mình, nên sợ hãi, dao động và liên tục thốt ra những lời bào chữa. Và rồi, sau một hồi mê loạn, cuối cùng không chịu nổi nữa...

"N-Nosphi... B-Bây giờ, 'độc' của nhóm Fafnir nguy hiểm lắm... Nguy hiểm, nên là... cùng với em gái, vào trong 『Hành trang』... là chị gái nên... nhé..."

Anh Kanami đã thua 'ma pháp'.

Anh tự thọc tay vào ngực mình, di dời ma thạch của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Ánh Sáng' Nosphi Foozyards cùng với cuốn 『Thủ ký của Lastiara Foozyards』 vào trong 『Hành trang』 để lánh nạn.

Thứ 'độc' nguy hiểm kia chắc là nói đến 'Độc Sát Bất Tử' của Glenn.

Giọng điệu có vẻ như lo ngại ảnh hưởng của nó, nhưng... là cựu thuộc hạ trong 『Tam Kỵ Sĩ Cờ Xí』 của cô ấy, tôi hiểu rõ. Tôi cảm nhận được từ mối duyên nợ đó.

Lúc này, chắc chắn rung động (tiếng nói) lớn nhất chính là cựu chủ nhân Nosphi.

'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' nuông chiều anh Kanami nhất, đang lo lắng cho anh hơn bất kỳ ai, dịu dàng làm anh khổ sở.

Sự yếu đuối của anh Kanami khi không thể đón nhận sự dịu dàng của Nosphi khiến tôi vui sướng, tôi cười lớn.

"Khà khà khà, tự mình lấy ra rồi nhé! Thế là anh có thể chắc chắn ảo thính đang nghe không phải giọng nói từ linh hồn rồi! ...Không, có thật thế không!? Nếu là anh, người được mọi người gửi gắm linh hồn, thì tiếng nói từ linh hồn sẽ không bao giờ đứt đoạn chứ nhỉ!? Kẻ từ địa ngục trở về là tôi xin đảm bảo! Lời chúc phúc (tiếng nói) của mọi người nương theo 『Tiếng gầm của Rồng』 từ ngài Celdra, chắc chắn sẽ vượt qua không gian để chạm tới anh!!"

"Bên trong 『Hành trang』 hoàn toàn bị ngăn cách bởi bức tường không gian! Linh hồn đã đứt đoạn với tôi..."

"Không có linh hồn thì cũng chẳng quan trọng lắm đâu! Đó là điều ngài Celdra vừa dạy chúng tôi! Chẳng cần ma thạch vẫn kết nối được đấy, anh Kanami! Vì mọi người đều rất yêu quý anh mà!! Nghĩ một chút là hiểu ngay, chỉ bỏ vào 『Hành trang』 một chút thì làm sao tiếng nói của ngài Nosphi yêu anh bị cắt đứt được chứ!? Phải không, Kanami!!"

"............!! D-Dù có thế! Vô ích thôi, Fafnir!! Trận chiến nhảm nhí này sẽ kết thúc ngay! Trạng thái bất ổn cỡ này tôi đã trải qua bao nhiêu lần rồi... Tôi đã học được vô số lần cách phải làm gì... A, tôi quen rồi. Cỡ này, cỡ này, cỡ này... hự, ư...!"

Miệng nói quen, nhưng cơ thể anh Kanami sau khi rút thêm một viên ma thạch rõ ràng đang xảy ra bất thường.

Dù có sắp xếp cảm xúc bằng kỹ năng ổn định tinh thần 『Người lập khế ước nơi sâu nhất (The Covenanter)』, nhưng những giọng nói vang lên liên tục chắc hẳn đang làm cảm xúc anh rối loạn hết lần này đến lần khác.

Tứ chi có thể gọi là 『Bán ma pháp』 nhấp nháy, đường ranh giới đó chập chờn liên tục.

Chắc chắn là có hiệu quả.

Vốn dĩ cơ thể đã bất ổn do nghi thức, lại bị ngài Celdra chồng chất sát thương vật lý.

Từ đó lại bị tôi chồng thêm sát thương tinh thần.

Lại còn tự lấy ba viên ma thạch quan trọng 『Bóng Tối』, 『Đất』, 『Ánh Sáng』 ra khỏi cơ thể.

...Lúc này, cơ thể 『Bán ma pháp』 của anh Kanami đã bắt đầu sụp đổ.

Ranh giới giữa da thịt và 『Bán ma pháp』 chập chờn, trông chắp vá hệt như cơ thể tôi.

Và từ khe hở của ranh giới ấy, ma lực màu tím đậm đặc như máu phun trào ra.

Nguyên nhân là do tràn bình chứa 'Ma Độc'. Quá tải dung lượng.

Anh Kanami mang trong mình 'Ma Độc' vượt cấp 99, nhưng lại làm giảm bình chứa đi tận ba viên ma thạch. Chính vì thế, cơ thể vượt quá giới hạn đang bắt đầu biến chất.

Là 『Ma Nhân Phản Phệ』.

Ma lực đậm đặc rò rỉ ra đông cứng lại như vảy kết để bịt kín vết thương là những khe hở.

Chỉ là, anh Kanami đang cố kiểm soát nó.

Đúng như lời nói "đã học được" ban nãy, anh bắt đầu hỗ trợ bằng 『Lời niệm』.

"...『Tội nhân đánh cắp nguyên lý Mặt Trăng (thứ ấy) sẽ chết hai lần』 『Vì là đại tội nhân không thể chuộc tội chỉ với một cái chết』..."

Cánh tay phải lộ ra từ ống tay áo choàng đen sủi bọt sinh ra những thớ thịt đỏ như của 『Hình nhân máu』, lấp đầy các khe hở.

Hơn nữa, đám thịt đỏ ấy bám chặt vào như thay thế cho da. Trong khoảnh khắc, nó trở thành 『Biểu bì』 sáng loáng như gương... rồi ngay lập tức biến thành vảy cá. Có những chỗ lại hóa thành lông thú hoặc lông vũ. Cánh tay trái thì biến đổi thành chân trước giống loài bò sát.

Hình dáng 『Quái vật』 dùng các bộ phận của quái vật để bù đắp những gì thiếu sót ấy giống hệt Glenn giai đoạn cuối. Đó lẽ ra là biện pháp cuối cùng của 『Ma Nhân』 sắp chết, nhưng...

"...『A, ta chính là tử tội nhân』 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Mặt Trăng』..."

Cơ thể anh Kanami ổn định lại, như thể việc là 『Quái vật』 mới là tự nhiên, như muốn nói đây mới chính là hình dáng vốn có.

Ban nãy tôi gọi là 『Ma Nhân Phản Phệ』, nhưng với những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý', gọi là 『Bán Tử Thể (Half Monster)』 thì đúng hơn.

Vậy thì, anh Kanami là 『Bán Tử Thể (Half Monster)』 của loài quái vật nào đây? Nghĩ đến đó, trong đầu tôi hiện lên hình dáng của những 『Ma thú máu』.

Tôi tạm thời đưa ra giả thuyết.

Có thể anh Kanami là sự pha trộn của loài quái vật truyền thuyết từ cổ đại: 『Hợp Thể Thú (Chimera)』.

"Hộc, hộc... Với tôi thì 『Bán Tử Thể (Half Monster)』 không rủi ro lắm đâu... Nhờ Hi no Ri (Dương Lang) mà tôi quen với trạng thái này rồi. Hơn nữa, khác với cơ thể 『Bán ma pháp』 đến giờ, cái này hoàn toàn dùng cho chiến đấu... Ha ha."

Anh Kanami với những đặc điểm của Chimera dang rộng hai tay đầy tự tin.

Quả thật, có vẻ anh không nói dối về việc đã quen.

Phân tích sâu hơn, tôi cảm giác nó cũng giống sự pha trộn 『Người』 của 【Lorelei】. Có lẽ anh Kanami đã trải qua thứ gì đó giống với những thí nghiệm vô nhân đạo của Fania ngàn năm trước... Khi sự tò mò của tôi định đưa ra giả thuyết tiếp theo, thì hình dáng anh Kanami dao động.

Tưởng như biến mất hệt ảo ảnh, nhưng ngay sau đó anh đã vung đôi tay dị hình ngay trước mắt tôi.

Tôi lập tức lùi lại thật xa theo phản xạ.

Tốc độ đã tăng lên đáng kể so với ban nãy.

Nếu không nương theo chuyển động của 『Kiếm thuật』, tôi đã bị cướp mất ma thạch dễ dàng.

"Hự...!"

"Nếu tôi không còn né tránh chiến đấu nữa, thì người gặp rắc rối là cậu đấy...! Vứt bỏ ma pháp không gian rườm rà, bất chấp tất cả thì không ai thắng được tôi đâu...! Tôi cũng quen với ma pháp của các cậu rồi!"

Chắc chắn là sau khi giảm bớt ma thạch, anh Kanami đã mạnh lên.

Có lẽ vì anh đã hoàn toàn từ bỏ việc giải tỏa 『Lưu luyến』 bằng đối thoại hay xử hòa bằng tẩy não. Những 'Sợi chỉ tím' và vòng xoáy lớn dưới chân cũng đã biến mất.

Cắt bỏ những ma pháp hỗ trợ không phù hợp chiến đấu như 《Dimension》, chỉ tập trung duy nhất vào tấn công.

Chỉ thế thôi mà anh Kanami mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Anh Kanami có tật xấu là càng dư sức thì càng để ý đối phương và kìm hãm toàn lực.

Vô số thói quen thua cuộc chí mạng khác cũng biến mất hết, tôi hoàn toàn bị áp đảo.

Và rồi, tôi vừa liên tục lùi lại vừa hét lên.

"À, tôi biết chứ! Kanami càng không có sự thong dong thì càng mạnh! Tức là bình thường anh toàn tìm cách tránh chiến đấu một cách rườm rà, lo trước sợ sau, nên yếu nhớt chứ gì!! Từ ngàn năm trước anh đã luôn như thế! Nhưng mà, chính vì anh sinh ra đã yếu đuối như thế nên mới được mọi người gửi gắm! Còn kẻ sinh ra đã mạnh mẽ nên chẳng được ai gửi gắm như tôi mới ngưỡng mộ anh! Thế nên, đó không phải là mạnh lên đâu..."

"Mấy chuyện đó giờ sao cũng được...! Trong trận chiến này, điều quan trọng là cậu đã lảo đảo rồi, Fafnir!"

Anh dùng móng vuốt của chân trước dị hình chỉ vào đôi chân đang run rẩy của tôi.

Khi đến được đây, cơ thể tôi đã bên bờ vực sụp đổ.

Từ đó lại còn đơn độc sử dụng và duy trì 'ma pháp' thực sự của nhiều người.

Đúng như Kanami nói, tôi đã...

"Đến giới hạn rồi. Cậu dùng quá nhiều 'ma pháp' rườm rà của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Máu' nên rỗng tuếch rồi. ...Nhưng tôi thì khác. Vẫn còn chiến được lắm."

Chỉ ra điều đó, Kanami ngước lên trên.

Ở đó có sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và Kanami.

"Chừng nào 『Chung Đàm Tế』 còn tiếp diễn trên mặt đất (phía trên), tôi vẫn được cung cấp 'Ma Độc' vô hạn. Và nếu chỉ bất chấp tất cả để chiến đấu, thì không cần ma pháp không gian phức tạp làm gì. Chỉ cần vặn cái vòi nước khổng lồ là tôi đây, rồi liên tục dùng ma pháp thuộc tính cơ bản..."

Ở khoảng cách xa, Kanami giơ cánh tay lên.

Nguy to.

Nếu là cận chiến, nhờ 『Kiếm thuật』 mà tôi còn chiếm ưu thế.

Nhưng như muốn nói "không chơi với cậu nữa", anh Kanami vung một tay ở tầm trung.

Ma pháp được phóng ra.

"...Ma pháp 《【Freeze】》"

Cơ bản trong cơ bản của thuộc tính Băng, 《Freeze》.

Tất nhiên, Kanami của hiện tại sử dụng thì đẳng cấp hoàn toàn khác.

Chỉ một cái vung tay mà nhiệt độ xung quanh giảm mạnh như thể thay đổi mùa.

Sương giá bám đầy ngọn tóc và lông mi, tay chân lạnh buốt từ trong cốt tủy. Máu thịt trong cơ thể đang thực sự đóng băng theo đúng nghĩa đen chứ không phải ẩn dụ. Hơn nữa, thứ đóng băng cả những thứ vô hình như nhiệt độ tinh thần (tâm hồn) chính là sức mạnh 『Tĩnh chỉ』 của 【Nguyên Lý Nước】.

Tôi lập tức thay đổi hình dạng hắc kiếm của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Bóng Tối', định dùng giáp nhẹ bóng tối để chặn can thiệp tinh thần.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh Kanami nhìn thấy sự phòng ngự của tôi, quá trình dị hình hóa 『Bán Tử Thể (Half Monster)』 của anh được đẩy nhanh.

Bốc cháy.

Từ vai trái xuống lưng anh Kanami, ngọn lửa bùng lên. Đó là một cánh rực lửa pha lẫn sắc xanh lục. Đặc điểm của loài quái vật hiếm, có lẽ là Flame Fairy... tôi vừa lôi kiến thức cũ ra thì cánh tay lại vung lên.

"...Ma pháp 《【Flame】》"

Ngọn lửa như sóng thần phình to lấp đầy tầm nhìn.

Hoàn toàn trái ngược với ma pháp băng kết ban nãy, chênh lệch nhiệt độ thật kinh khủng. Hơn nữa, đây còn là ngọn lửa 『Lãng quên』 không bao giờ tắt. Chỉ là, với tôi lúc này, tương khắc thuộc tính đơn thuần giữa bóng tối và lửa là tồi tệ nhất.

Dưới ánh lửa, sức mạnh bóng tối suy giảm trông thấy.

Tôi hoảng hốt đổi bộ giáp đang mặc sang loại làm bằng pha lê của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Đất' Lowen Aleiss, định dùng lớp giáp dày 【Tuyệt đối không vỡ】 đó để bảo vệ thân mình và 『Kinh điển』.

"...Ma pháp 《【Wind】》"

Thế nhưng, tiếp theo lại là ma pháp gió.

Cánh lửa mọc sau lưng Kanami từ lúc nào đã biến thành thứ giống cánh chim. Vừa vỗ đôi cánh được cho là của quái vật Harpy, anh vừa vung một tay.

Sau lửa, gió bao trùm lấy tôi.

Lập tức, pha lê của 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Đất' bắt đầu nứt vỡ.

Biết bản chất sức mạnh đó là sự tự hoại cưỡng chế do 『Tự thất』 của 『Vua thống trị (Lord)』, tôi hoảng hốt lùi lại thật xa, chỉ còn biết tập trung phòng thủ.

Nhưng tại nơi tôi vừa giãn khoảng cách, vô số rễ cây từ dưới chân trồi lên như giun đất, định quấn lấy chân tôi như tìm kiếm vật chủ để 『Phụ thuộc』.

"Chết tiệt...!"

Tôi liên tục di chuyển né tránh đám ma pháp đó, nhưng loạt ma pháp quá nhanh và đa dạng.

Những ma pháp cơ bản thô sơ, cái nào cũng nặng nề thuần túy và phiền phức.

Anh Kanami thực sự không còn dựa vào bất cứ ma pháp hỗ trợ rườm rà nào nữa.

Nhìn trạng thái và khoảng cách của tôi, không suy nghĩ gì, phó mặc cho lượng ma lực khổng lồ, chỉ việc tung ra ma pháp tấn công thích hợp.

Chỉ thế thôi mà quá mạnh.

Với tôi, đây có lẽ là diễn biến 『Tồi tệ nhất』.

Tôi cũng cảm thấy kết cục 『Tồi tệ nhất』 đang đến gần rất nhanh.

"...『Ta bước đi nương theo giọng nói yêu thương. Giờ đây hòa cùng bài ca linh hồn, ta chạm vào bầu trời』..."

Nhưng, không sao cả.

Hướng về kết cục 『Tồi tệ nhất』 ấy, giống như người tôi ngưỡng mộ, tôi tiếp tục duy trì 'ma pháp'.

Tiếp tục rung động (hát) bài ca xích quang.

Cho đến khi phá vỡ được cái vẻ giả vờ không nghe thấy do sự 『Hẹp Hòi』 của anh Kanami...

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!