Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 05 - 197. Hướng đến tầng 65

197. Hướng đến tầng 65

"Cuối cùng cũng xong..."

Ông Raynold, người đã đối mặt với 『Luf Bringer』 suốt cả ngày không nghỉ, tuyên bố hoàn thành. Sau đó, ông cầm thanh ma kiếm đã tái sinh trên tay và bắt chuyện với tôi đang cặm cụi làm việc ở góc xưởng.

"Xong rồi đây, nhóc. Thanh kiếm đã được hoàn thiện, vừa có khả năng kháng ma pháp Gió, vừa giảm gánh nặng cho cơ thể khi sử dụng ma pháp Gió. Đối với ma pháp sư hệ Gió phải đối đầu với Elfenreese thì không còn gì tốt hơn thứ này đâu. Thế còn bên nhóc thì..."

"——Vâng, bên này cũng hoàn hảo ạ. Về màu sắc của giáp, tôi chọn màu hợp với mái tóc vàng của Liner. Và để không làm mất đi khí chất quý tộc của cậu ấy, tôi đã thêm những chi tiết thanh lịch, nhưng tổng thể vẫn giữ sự thanh thoát để không làm hỏng nét thiếu niên. Cuối cùng, tôi điểm xuyết màu xanh ngọc bích ở vài chỗ để hợp với hình ảnh sử dụng ma pháp Gió. Tất nhiên không chỉ có vậy. Tôi còn chú ý đến cả những chỗ khuất mắt, tính toán sao cho dù ở hoàn cảnh nào, góc độ nào cũng có được dáng vẻ tuyệt vời nhất."

Một kiệt tác để đời.

Đến mức tôi tự ngắm nhìn tác phẩm của mình đến mê mẩn.

Không chỉ giáp ngực hay găng tay, mà cả áo sơ mi và quần jeans mặc bên trong cũng không hề làm qua loa. Hơn nữa, tôi còn chuẩn bị cả khăn quàng cổ và ống tay áo làm phụ kiện điểm nhấn.

Nếu cô Sera khó tính về thời trang có nhìn thấy chắc cũng không chê vào đâu được. Thú thật tôi không tự tin về thiết kế lắm, nhưng nhờ nhớ lại lời của anh Aliberts mà bù đắp được phần nào.

Khi nghĩ đến người hùng Liner, thiết kế xứng tầm tự nhiên tuôn trào trong đầu. Quả nhiên, điều quan trọng nhất trong thiết kế là tưởng tượng ra dáng vẻ của người mặc.

"T, ta đang tự hỏi nhóc làm cái gì, hóa ra là làm mấy thứ này à. Cứ để mặc là nhóc lại thành ra thế này nhỉ. ...Mà thôi. Trang bị đã được sửa xong là không sai. ...Có điều gu thẩm mỹ hơi tệ."

"Hả? Gu thẩm mỹ tệ...?"

"Không, chỉ là không hợp với gu của người già thôi. Chắc bọn trẻ thì không sao đâu. ...Chắc là thế. Ừ, chắc là thế."

"Phù phù, người mặc là Liner mà. Chắc chắn cậu ấy sẽ diện nó một cách hoàn hảo cho xem."

Mặc kệ tôi nắm chặt tay đầy tin tưởng, ông Raynold bắt đầu kiểm tra các trang bị đã sửa chữa. Tiện tay, ông cầm luôn bộ quần áo được may vá lên.

"Cơ mà nhóc đa tài thật đấy. Cả may vá cũng biết làm sao?"

"Vâng, đồ đơn giản thì tôi làm được. Có lẽ tính tôi hợp với cái này hơn."

"Tài năng tốt đấy. Tốt hơn nhiều so với việc tạo ra mấy thứ nguy hiểm như vũ khí."

Vừa nói chuyện, ông Raynold vừa kiểm tra xong tất cả. Có vẻ như dưới con mắt của thợ rèn hàng đầu, bộ trang bị tôi hoàn thiện cũng là thứ chấp nhận được. Ông gật đầu hài lòng rồi vỗ vai tôi.

"Ừm, cái nào cũng hoàn thiện tốt. Mang về ngay cho nó mặc thử đi."

"Vâng, tôi sẽ làm thế. Hôm nay cảm ơn ông nhiều ạ. Ông Raynold."

Cất vũ khí đã hoàn thành vào 『Hành Trang』, tôi cúi chào rồi rời khỏi xưởng.

Thời gian về muộn hơn hôm qua một chút. Chắc hẳn Liner đã về lâu đài và bắt đầu chuẩn bị bữa tối rồi.

Đi bộ qua những con phố không đổi so với hôm qua, được bắt chuyện bằng những câu không đổi so với hôm qua. Tôi vừa đáp lại như thường lệ vừa chạy vội về lâu đài.

Và rồi, trong căn phòng riêng ở lâu đài, Liner và Lord đã bày biện xong đồ ăn và đang chờ đợi. Vừa mở cửa, tôi vừa lấy bộ quần áo từ 『Hành Trang』 ra và nhờ vả ngay lập tức.

"Liner! Tôi làm quần áo này! Cậu mặc thử chút được không!?"

"...Q, quần áo?"

Liner bối rối trước đề nghị bất ngờ, nhưng rồi cậu tự gật đầu hiểu ý và định cầm lấy bộ quần áo tôi làm.

"À, ra là vậy. Là quần áo đặc biệt để chiến đấu với Elfenreese hả?"

"Hả? Quần áo thì là đồ bình thường thôi mà?"

"Hả?"

Cùng với thắc mắc, tay Liner dừng lại.

Khi hai đứa đang đứng hình, Lord từ bên cạnh tung ra một câu hỏi đầy lý trí.

"Ủa? Kanamin, cậu đang nhờ ông già dạy kỹ thuật rèn đúc mà đúng không? Sao lại làm quần áo mang về? Mà lại còn là loại chẳng có vẻ gì liên quan đến mê cung nữa chứ."

"——!!?"

Kh, không liên quan đến mê cung...?

Tôi bừng tỉnh.

Đúng là như vậy.

Có lẽ vì làm quần áo vui hơn rèn đúc gấp trăm lần nên tôi đã quên mất mục đích ban đầu lúc nào không hay. Điều quan trọng hiện tại là chinh phục mê cung, chứ không phải lúc để bận tâm đến vẻ bề ngoài của đồng đội.

Vậy mà tôi đã tiêu tốn hầu hết thời gian vào việc may quần áo.

"T, tôi rốt cuộc là..."

"Không chỉ vũ khí phòng cụ mà còn đụng tay vào cả quần áo sinh hoạt thường ngày, Kanamin này, cậu tính ở lại đây dài hạn luôn rồi hả?"

"...À, ừ, chắc là vậy. Tiền quần áo cũng tốn kém mà."

Tôi hùa theo lời Lord để tự bào chữa cho bản thân.

Nhưng ánh mắt nghi ngờ của Liner vẫn không biến mất.

"Christ..."

Đó là ánh mắt như trách móc tôi vì đã lãng phí thời gian quý báu.

Không muốn bị Liner thất vọng, tôi vội vàng vứt bộ quần áo sang một bên và chuyển sang chuyện vũ khí đã sửa chữa.

"Không! Bộ quần áo này là tiện tay thôi, tiện tay! Hôm nay tôi cũng làm cả đống item dùng để chinh phục mê cung nữa! Xem cái này đi!"

Tôi lấy những món đã sửa chữa từ 『Hành Trang』 ra và xếp chúng trong phòng.

Lord nhìn chúng với vẻ thích thú.

"Ồ, làm được đồ cũng khá đấy chứ. Cái này là Kanamin làm từ đầu à?"

"Không, chỉ là sửa chữa những thứ có sẵn thôi. Tầm cỡ này thì tôi vẫn chưa làm được."

"...Hừm. Nhưng mà, toàn mấy thứ kỳ quặc nhỉ. Nói sao ta, cứ thấy rườm rà quá mức, hay là gu thẩm mỹ tệ ấy."

"Hả?"

Cầm bộ quần áo và trang bị tôi thiết kế trên tay, Lord cũng nói y hệt ông Raynold. Nếu chỉ một người thì có thể nói là do cảm nhận khác biệt, nhưng hai người thì câu chuyện lại khác.

Tuy nhiên, hai người họ là người của ngàn năm trước. Có thể nói là gu thẩm mỹ lỗi thời, thậm chí chậm cả ngàn năm. Có khả năng họ không theo kịp trào lưu hiện đại.

Gửi gắm tia hy vọng mong manh, tôi nhìn sang Liner với kỳ vọng chắc chắn chỉ mình cậu ấy sẽ thích——

"Này, Christ. Đống này, tất cả là trang bị của tớ hả...?"

"Hả, ừ. Tôi định thế..."

"Mặc hết đống này vào thì trông chẳng khác gì sắp lên sân khấu diễn kịch cả...? Tớ cảm giác dùng để thám hiểm mê cung thì nổi bật quá..."

"Ừ, ừm... Chắc vậy..."

Cậu ấy đã nói giảm nói tránh, nhưng nhìn biểu cảm là tôi hiểu cậu ấy cũng cùng ý kiến với Lord.

Tôi chấp nhận sự thật là gu thẩm mỹ của bộ trang bị mình làm ra quá tệ, và ngoan ngoãn gật đầu.

"Cái tiếp theo tôi sẽ làm trang trí đơn giản hơn..."

"Cậu làm thế thì tốt quá..."

Ng, nguy to...

Cái giá phải trả cho việc tiến một bước với tư cách người sản xuất là lòng tin của Liner dành cho tôi đang bị bào mòn. Phải làm gì đó thôi...

Có vẻ ghét bầu không khí u ám của chúng tôi, Lord cao giọng.

"Mà thôi, chuyện xong rồi thì để ý làm gì nữa! Quan trọng hơn là ăn cơm đi. Ăn cơm nào. Đợi Kanamin làm ta đói meo rồi đây này!"

"Đúng rồi. Ăn nhanh thôi..."

Theo đề nghị của Lord, chúng tôi gác lại chuyện trang bị mới và bắt đầu ăn tối.

Không có gì đặc biệt xảy ra. Giống như tối qua, sau khi trò chuyện nhẹ nhàng, chúng tôi luyện tập ma pháp, rồi Lord đi về.

Nhân tiện lúc luyện tập, tôi tiêu thụ điểm kinh nghiệm tích lũy được từ việc hạ Elfenreese để thăng cấp (level up). Nếu Liner không học Thần thánh ma pháp thì cấp độ của tôi cũng đã bị giới hạn rồi. Vừa thầm cảm ơn hoàn cảnh có thể thăng cấp, tôi vừa kiểm tra 『Hiển Thị』.

Trong lúc đó, từ "Điểm thưởng" đập vào mắt tôi.

【Điểm thưởng】 Đã nhận được 1 điểm thưởng.

【Điểm kỹ năng】 Đã nhận được 1 điểm kỹ năng.

Tôi thực sự thích mấy cái này ghê...

====================

Nhờ nhìn thấy ký ức quá khứ qua "Thế Giới Phụng Hoàn Trận", tôi biết rằng chính mình là người đã tạo ra hệ thống này.

Có lẽ là ứng dụng của "Chuyển đổi ma lực (Level Up)", tôi đã thiết lập để lượng ma lực dư thừa có thể được tùy cơ ứng biến bổ sung vào bất cứ đâu. Tôi hiểu ý tưởng đó, nhưng rõ ràng đây là một hệ thống cho thấy sở thích cá nhân đã đi quá đà.

Với tâm trạng như đang nhớ lại những sai lầm thời thơ ấu, tôi dồn điểm vào "Ma lực" và "Phép Dimension".

Sau đó, tôi thống nhất lịch trình ngày mai với Liner, và một ngày kết thúc.

Tôi kể chi tiết về trận chiến với Elfenreese hôm nay và vạch ra chiến thuật cho ngày mai.

Tất nhiên, tôi không tập luyện ma pháp vào đêm khuya. Cần phải tập trung điều chỉnh thể trạng.

Chuẩn bị đã đủ rồi. Các loại ma pháp đã tăng lên, đạo cụ và trang bị cũng đầy đủ, cấp độ cũng đã cao hơn.

Tầng 66 đã được trinh sát xong... à không, thậm chí tôi đã đánh bại Elfenreese một lần và dùng ma thạch của nó để cường hóa kiếm cho Liner. Chuẩn bị đến mức này là hết mức có thể rồi.

Khi tôi nói với Liner về tình trạng hoàn hảo đó, có vẻ như niềm tin của cậu ấy dành cho tôi đã khôi phục được một chút. Chúng tôi đặt mục tiêu ngày mai sẽ xuống đến tầng 60, rồi cả hai chìm vào giấc ngủ.

Và rồi, ngày thứ ba của cuộc sống dưới lòng đất trôi qua, đón chào buổi sáng ngày thứ tư...

◆◆◆◆◆

Tôi đặt "Connection" trong phòng rồi xuất phát.

Không phải vì công việc mà là để chinh phục mê cung, tôi và Liner bước đi trên đường phố Viacia.

Rồi, trước cánh cửa dẫn đến tầng 66 của mê cung, chúng tôi kiểm tra lại lần cuối.

"Vừa bước vào cửa là thực hiện tác chiến ngay. Đừng sai thời điểm đấy."

"Hiểu rồi. Nhờ thanh kiếm Christ chuẩn bị cho mà phong ma pháp của tôi đang rất ổn. Cứ yên tâm."

Nói rồi, Liner rút song kiếm ra.

Tay phải là thanh ma kiếm mới tái sinh giúp cường hóa phong ma pháp.

[Sylph Ruh Bringer]

Tay trái là bảo kiếm của Hộ vệ (Guardian) có thể điều khiển thủy tinh ma pháp.

[Bảo kiếm gia tộc Aleist - Lowen]

Và, chiếc mũ giáp nhẹ cùng tấm giáp ngực từ ngàn năm trước đã được tái tạo bởi Thần thiết rèn.

[Call Outer]

[Arlequin Face]

Thêm vào đó là vô số đạo cụ ma pháp mà Liner vốn có sẵn.

Tiện thể còn có bộ quần áo tâm đắc do chính tay tôi may.

Quả thực, đây có lẽ là trang bị mạnh nhất ở giai đoạn hiện tại.

Nhân tiện, trang bị của tôi chỉ có "Trực kiếm Crescent Pectolazuli" và hai loại bùa chú Talisman.

Kết quả cuộc thảo luận đêm qua là Liner sẽ đảm nhận vai trò đối đầu trực diện, nên sự phân bổ mới thành ra thế này.

Phương thức tấn công của tôi chỉ là đánh lén bằng "Distance Mute". Thú thật, tôi cũng chẳng cần sức tấn công hay phòng thủ làm gì.

Liner là người khám phá chính. Tôi đóng vai trò hỗ trợ bằng ma pháp.

Nói theo nghề nghiệp thì Liner là Knight (Hiệp sĩ) đi tiền vệ, còn tôi là Scout (Trinh sát) đi hậu vệ. Vì mất đi tài năng thuộc tính băng, thủ đoạn tấn công giảm sút nên đành phải bố trí như vậy.

"Được rồi, đi thôi. Liner."

"Ừ, lúc nào cũng được."

Kiểm tra xong xuôi, tôi đặt tay lên cánh cửa.

Lúc đó, tôi cảm thấy một sự sai lệch nhỏ, bất giác ngước nhìn lên bầu trời.

Vẫn là bầu trời đen kịt như mọi khi. Nhưng không phải màu sắc, tôi cảm thấy sự khác biệt ở chỗ khác.

Bầu trời trông như đang dao động. Giống như những đám mây biến động dữ dội trước ngày bão, bầu trời đen kịt đang chuyển động một cách bất thường.

"Sao thế, Christ?"

Thấy tôi đặt tay lên cửa mà không động đậy, Liner cất tiếng thắc mắc.

"Không, tôi chỉ thấy bầu trời hơi lạ..."

"Bầu trời ở đây vốn lạ từ đầu rồi mà?"

"Đúng là vậy nhưng..."

Liner cũng ngước nhìn trời giống tôi. Tuy nhiên, cậu ấy không cảm thấy sự sai lệch như tôi.

Nghĩ rằng mình lo quá xa, tôi cúi mặt xuống và quay lại nhìn cánh cửa.

"Xin lỗi, tôi nói linh tinh ấy mà. Quan trọng hơn, giờ là mê cung."

"...Christ. Không lẽ cậu đang căng thẳng sao?"

"Đương nhiên là có rồi. Chỉ cần sai một lần thôi là cuộc đời chấm dứt tại đây luôn đấy."

Tại tên chế tác mê cung dồn hết sở thích cá nhân vào nên mọi thứ cứ như game, nhưng thử thách này không có chuyện làm lại (reset). Không có lưu (save) cũng chẳng có tải lại (load).

Là ván cược một lần bằng cả tính mạng. Sao mà không căng thẳng cho được.

"Hể, đến Christ mà cũng căng thẳng cơ à..."

"Dù có bị gọi là Thủy tổ hay gì đi nữa, tôi cũng chỉ là con người thôi. Đã thế còn nhát gan và yếu bóng vía nữa."

"...Vậy sao."

Tôi truyền đạt việc mình cũng chỉ là một con người bình thường như lời chốt lại, chấm dứt chuyện phiếm.

"Vậy thì, lần này đi thật nhé...!"

Và rồi, sau khi đếm ngược "Ba, hai, một...", tôi đẩy mạnh cánh cửa mở toang, chúng tôi lao vụt đi.

Ngay khi bước vào không gian "Bầu trời" thoáng đãng của tầng 66, chúng tôi lập tức chia làm hai ngả.

Tôi vừa chạy hết tốc lực vừa cấu trúc phép Dimension, còn Liner thì cấu trúc phong ma pháp.

Đương nhiên, Elfenreese ở trên cao nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Nhưng nó vẫn chưa di chuyển.

Hành động của Elfenreese rất đơn giản. Chỉ là nghênh kích những kẻ đang cố gắng leo lên tầng 65 mà thôi.

Tuy nhiên, chúng tôi không muốn phá hỏng cầu thang xoắn ốc lên tầng 65. Nếu thứ đó mất đi, chúng tôi buộc phải tiêu tốn MP một cách lãng phí.

Vì thế, chúng tôi đã lập kế hoạch giải quyết trận đấu ở nơi xa cầu thang xoắn ốc.

Nếu suôn sẻ, sẽ chỉ mất một đòn như hôm qua.

"'Con đường dẫn lối từ bầu trời', 'Con đường nối liền tới thiên đàng'—!"

Liner ngâm nga câu niệm chú nhẹ nhàng học được từ Lord, đặt những cơn gió xung quanh dưới quyền kiểm soát.

Khi việc cấu trúc ma pháp tiến triển, gió ở tầng 66 bắt đầu méo mó.

Mật độ ma lực đó đậm đặc đến mức Liner của ngày xưa không thể nào so sánh được.

Cho đến nay, Liner chỉ dùng phong ma pháp để bổ trợ. Cậu ấy luôn dùng kiếm làm đòn tấn công chính đơn giản vì phong ma pháp không đủ sức sát thương.

Nhưng cậu ấy của bây giờ đã khác.

Kế thừa linh hồn của Hyri, cấp độ gia tăng, ma lực tăng vọt, được Hộ vệ (Guardian) Aid và Lord dạy ma pháp, nắm được kỹ thuật niệm chú, và có trong tay thanh ma kiếm bổ trợ phong ma pháp.

Mọi yếu tố hòa quyện vào nhau, đưa phong ma pháp đó đạt đến một đẳng cấp cao hơn hẳn...

"—'Gầm lên, hỡi ngàn thanh đại kiếm'!"

Chính vì thế, đại ma pháp của ngàn năm trước, thứ không tồn tại ở thời hiện đại, đã sống lại.

Những thanh đại kiếm bằng gió to như tòa tháp được tạo ra nhiều không đếm xuể, sừng sững trên bình nguyên tầng 66. Ma pháp ấy khổng lồ và trang nghiêm đến mức trông như thể một khu rừng vừa mọc lên trên đại bình nguyên vốn trống trải.

"—Phong ma pháp 'Taussus Wind'!!"

Và rồi, tên ma pháp được xướng lên từ miệng Liner.

Như những quả tên lửa rời bệ phóng, vô số thanh đại kiếm gió lần lượt lao vút lên trời.

"—!!"

Cảm nhận được ngàn ma pháp được phóng tới, Elfenreese chuyển sang nghênh kích.

Đầu tiên, cùng với tiếng gầm, nó tạo ra cơn gió rồng để dựng tường phòng ngự.

Ma pháp đối đầu ma pháp — tường gió và kiếm gió va vào nhau, giằng co, làm méo mó cả thương khung.

Nhưng dù bao lâu trôi qua, ma pháp của Liner vẫn không thể xuyên thủng bức tường. Đúng là ma pháp của cậu ấy đã mạnh lên nhiều bậc, nhưng Elfenreese Rank 67 vẫn ở một đẳng cấp cao hơn.

Trong khi kiếm gió lần lượt tan biến khi va vào tường gió, tôi và Liner cười thầm vì mọi chuyện đang diễn ra đúng kế hoạch.

Tường gió do Elfenreese tạo ra chỉ chắn ở phía dưới. Chắc chắn sự chú ý của nó đang dồn vào Liner ở dưới mặt đất.

Liner không thể phá vỡ bức tường. Nhưng cậu ấy đã trở thành một sự tồn tại mà Elfenreese không thể phớt lờ. Khoảnh khắc đó chính là cơ hội...

"—'Default' 'Distance Mute'!!"

Xác nhận sự va chạm của ma pháp, tôi niệm phép ở xa chỗ Liner rồi nhảy lên, di chuyển đến cái lưng hoàn toàn trống trải của nó.

Và, không chậm trễ một giây, tôi đâm cánh tay phải đang phát sáng màu tím vào Elfenreese.

Giờ chỉ cần làm theo quy trình giống hệt trước đây.

Lần này hoàn toàn là một đòn đánh ngoài dự tính của nó. Hơn nữa, vì là lần thứ hai nên sự hiểu biết về tồn tại mang tên Elfenreese cũng sâu sắc hơn.

Không cho nó thời gian kháng cự, tôi thành công rút "Ma thạch" ra khỏi người Elfenreese.

"—Gư, Gaaaaaaaaaaaaa!!"

Nghe tiếng gầm hấp hối lần thứ hai, Elfenreese hóa thành ánh sáng rồi tan biến. Cơ thể tôi bị hất văng ra giữa không trung, nhưng chẳng có chút bất an nào.

"—'Wind'"

Liner đang đợi bên dưới dùng ma pháp tạo ra một tấm đệm gió. Cùng nguyên lý với trò làm nổi cái thìa hôm nọ.

Nhờ khả năng thao túng ma lực khéo léo đó, tôi tiếp đất mà không hề hấn gì.

"Cảm ơn nhé, Liner."

"Phù... Tác chiến thành công nhỉ. Đã chuẩn bị cho đủ loại tình huống bất trắc, thế mà lại suôn sẻ bất ngờ."

"Là nhờ sự tương thích của ma pháp đấy. Mà, cả 'Distance Mute' lẫn 'Taussus Wind' đều là ma pháp học được để đối phó với Elfenreese, nên có hiệu quả tốt với nó cũng là đương nhiên."

"Có cái ma pháp 'Distance Mute' đó thì chắc không phải khổ chiến với mấy gã to xác nữa đâu nhỉ."

Chúng tôi vừa kiểm tra thành quả, vừa nhặt "High Sky Beryl", băng qua thảo nguyên và bắt đầu leo lên cầu thang xoắn ốc trung tâm vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi cũng kiểm tra kỹ lượng MP đã tiêu hao.

Ma pháp sử dụng lần này là "Taussus Wind", "Default", "Distance Mute", mỗi loại một lần. Lượng MP tiêu hao của tôi khoảng 200, Liner khoảng 50. Chỉ tốn ngần này mà có thể vượt qua tầng 66 một cách ổn định, đây là một phát hiện lớn.

Tôi ghi nhớ con số đó vào bảng kế hoạch trong đầu trong khi trò chuyện với Liner.

Rồi chúng tôi leo hết cầu thang xoắn ốc, dừng chân trước thềm tầng 65.

"—'Dimension'"

Đầu tiên, tôi mở rộng phép Dimension trước khi đột nhập.

Để đề phòng việc bị một gã khổng lồ như Elfenreese tấn công ngay khoảnh khắc bước vào tầng 65.

Tuy nhiên, có vẻ không cần lo lắng về điều đó.

Bởi cấu trúc của tầng 65 hoàn toàn khác biệt so với tầng 66.

Tầng 66 là một tầng trống rỗng đến mức dễ nhầm là bầu trời.

Ngược lại, tầng 65 lại đặc nghẹt.

Nền tảng vẫn giống "Bầu trời" của tầng 66. Tuy nhiên, những chiếc cầu thang giống hệt cái chúng tôi đang đứng lại giăng mắc chằng chịt khắp không trung. Tất nhiên, không chỉ có cầu thang xoắn ốc.

Có những cầu thang chạy thẳng theo chiều dọc, ngang, chéo, cũng có những cầu thang uốn lượn.

Tập hợp những cầu thang chằng chịt đó tạo nên một mê cung lập thể.

Nếu đi bộ đàng hoàng trong cái mê cung cầu thang lập thể đó, chắc chắn trời sẽ tối mịt. Cầu thang phức tạp đến mức ấy đấy. Tuy nhiên, tôi có khả năng thám địch không cần hỏi han nhờ "Dimension" nên sẽ không bị lạc. Chỉ cần nhảy từ cầu thang này sang cầu thang khác để đi đường tắt liên tục, chắc chắn sẽ sớm đến được tầng tiếp theo.

Đấy là nếu có thể phớt lờ lũ quái vật đang bay đầy rẫy kia...

"Tiếp theo có vẻ là mê cung lập thể được tạo nên chỉ bởi cầu thang... Đường đi thì không vấn đề gì, nhưng lũ quái vật bay xung quanh đáng sợ thật..."

"Có loại quái vật nào thế?"

Đầu tiên tôi dùng "Chú thị" để xác nhận tên gọi.

[Quái vật] Lizard Flyer: Rank 61

Là loài thằn lằn di chuyển đôi cánh giống loài ruồi với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy, tự do bay lượn trên không trung.

Chiều dài cơ thể khoảng một mét. So với kích thước của Elfenreese thì khá nhỏ.

Nhưng không thể chủ quan. Dù sao thì Rank vẫn ở đầu 60. Hơn nữa, số lượng của chúng còn nhiều hơn cả số ma pháp của Liner lúc nãy. Thoáng cảm nhận, trong đường kính một kilomet có đến mười con đang bay.

Dù đi kiểu gì ở tầng 65, chắc chắn sẽ bị một trong những con Lizard Flyer phát hiện.

"Thằn lằn bay đầy trời luôn. Không có đặc điểm gì nổi bật, nhưng Rank cực cao."

"Không thể đo lường sức mạnh qua vẻ ngoài sao. Vậy thì, trước tiên thử đấu trực diện với một con xem sao nhé?"

"Hừm, chỉ còn cách đó thôi..."

Thú thật, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì tôi cảm giác có thể thắng.

Lúc gặp Elfenreese, tôi chẳng thể hình dung ra cảnh đánh thắng trực diện. Nhưng nếu là con này, có vẻ chỉ dùng kiếm thôi cũng thắng được.

Tôi và Liner bước vào tầng 65 trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Không có kẻ địch trong tầm nhìn. Về mặt cấu trúc, tầng này đầy những khe hở, nhưng vì cầu thang quá chằng chịt nên không thể thấy rõ tình hình phía xa.

Dùng "Dimension" bắt được vị trí một con Lizard Flyer đang bay đơn lẻ, hai chúng tôi cùng lao vào tấn công.

"Phối hợp nào, Liner!"

"Biết rồi!"

Chúng tôi vung kiếm vào con Lizard Flyer đang bay lờ đờ theo thế gọng kìm.

Đường kiếm rất sắc bén. Dù sao thì cả tôi và Liner đều có trình độ ngang ngửa Kiếm Thánh ở trên mặt đất. Và dù số lượng kiếm sử dụng khác nhau, nhưng trường phái thì giống nhau. Nhịp thở hoàn toàn trùng khớp.

Ba lưỡi kiếm mà sinh vật sống khó lòng tránh được — vậy mà con Lizard Flyer lại lách người né tránh nhẹ nhàng.

"Hả—?"

"Cái—!?"

Chuyển động của kẻ địch không phải là đặc biệt nhanh.

Tuy nhiên, nó lách qua giữa ba lưỡi kiếm với chuyển động tự nhiên như chiếc lá rơi.

Trông cứ như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng bị áp lực kiếm quá nhanh đẩy ra vậy.

Nhưng điều đó là không thể.

Cả tôi và Liner, xét về chỉ số kỹ năng đều đã đạt đến cảnh giới cao thủ.

Cỡ lá rơi hay lông vũ thì chém đứt dễ dàng. Tức là, con Lizard Flyer không phải lợi dụng áp lực kiếm để né, mà là nhìn thấy rồi mới di chuyển cơ thể để né tránh.

"C-Con này!"

Nhận ra điều đó, trực giác mách bảo tôi rằng kẻ địch ở đẳng cấp cao hơn hẳn.

Có lẽ, có sự chênh lệch tuyệt vọng về chỉ số tốc độ.

Thế nhưng, Lizard Flyer không cho chúng tôi thời gian suy nghĩ mà chuyển sang phản công. Mục tiêu là tôi đang ở chính diện. Chuyển động đó cũng lại là một chuyển động lảo đảo tựa như lá rơi.

Tôi gạt kiếm định đẩy lùi nó, nhưng Lizard Flyer né tránh bằng chuyển động tối thiểu cần thiết.

Nhẹ nhàng.

"Ng-Nguy rồi—!"

Trước khi kịp dứt lời chửi thề, Lizard Flyer đã lọt vào lòng tôi, đôi cánh mỏng sắc bén của nó chạm vào vai tôi.

Cơ thể tôi, thứ mà dù đối thủ là Hộ vệ (Guardian) cũng không dễ gì chạm vào được, đã bị xé toạc.

Không đau đớn.

Thịt da bị xé rách không chút kháng cự như thể ngón tay bị cứa bởi mép giấy.

Vết thương sâu khoảng hai centimet.

Nếu nó nhắm vào tay, độ sâu đó đủ để cắt đứt hai ngón tay.

Máu tươi phun ra từ vết thương chạm đến động mạch.

Sống lưng lạnh toát, tôi hét lên trong sợ hãi.

"Liner!! Thổi bay nó ngay đi!!"

—Chỉ cần phản ứng chậm một chút nữa thôi, cánh tay tôi đã bị chém rụng rồi.

Mà lại còn quá dễ dàng.

Chỉ trong một hơi thở.

Liner chắc cũng nhận ra sự thật đó.

Cậu ấy tung ra phong ma pháp tiêu tốn lượng lớn ma lực.

"—'Zehr Wind'!"

Cơn gió lốc ập tới. Là dòng chảy của gió mà bất cứ kẻ nào dùng cánh bay lượn đều tuyệt đối không thể phớt lờ.

Vì thế cả tôi và Liner đều an tâm. Rằng ít nhất có thể kéo giãn khoảng cách.

Nhưng dự đoán đó đã bị phản bội.

Vù vù.

Con Lizard Flyer rung cánh tạo ra âm thanh.

Đó không phải là ngôn ngữ, mà là "Niệm chú" và "Tuyên bố ma pháp". Vì "Dimension" cảm nhận được cấu trúc ma lực của Lizard Flyer nên tôi hiểu được điều đó.

Và rồi, "Zehr Wind" của Liner bị "Phản Ma Pháp" (Counter Magic). Cơn gió mềm mại phát ra từ cánh của Lizard Flyer đã xóa tan phong ma pháp toàn lực một cách dễ dàng.

Thấy vậy, tôi ra chỉ thị không chút do dự.

"Kh-Không thắng được đâu! Rút lui!!"

"R-Rõ!"

Hai người chúng tôi lùi lại thật xa để kéo giãn khoảng cách với Lizard Flyer.

Nhưng kẻ địch không cho phép điều đó.

Lizard Flyer dễ dàng bám theo bước lùi (backstep) còn nhanh hơn dã thú của chúng tôi. Chỉ riêng chuyển động đó là không giống lá rơi, mà gợi nhớ đến sự gia tốc của loài ruồi.

Kinh ngạc trước chuyển động nhanh chậm thất thường đó, tôi vung kiếm theo phản xạ.

Nhưng không trúng.

Như để chế giễu, Lizard Flyer lướt qua bên cạnh ánh kiếm, lại lao vào tấn công định xé xác tôi lần nữa.

Nhờ "Dimension - Quyết Chiến Diễn Toán" (Gladiate) mà tôi nhìn thấy được nên mới càng đáng sợ. Chỉ vài tích tắc nữa thôi, thân mình tôi sẽ bị chẻ làm đôi. Tôi biết điều đó—

"—'Zehr Wind'!!"

Không thể đứng nhìn, Liner bên cạnh tức tốc tung ma pháp.

Cấu trúc ma pháp quá lộn xộn, nhưng bằng cách tiêu hao một chiếc nhẫn đạo cụ ma pháp, cậu ấy đã cố gắng tạo hình thành ma pháp tấn công dạng gió lốc.

Đối mặt với ma pháp đó, Lizard Flyer lại rung cánh để luyện ma lực.

Tuy nhiên, điều quan trọng ở đây là trong lúc đó, Lizard Flyer đang đứng yên.

Có lẽ là do phải rung cánh để cấu trúc "Phản Ma Pháp".

Chắc chắn con này không thể vừa di chuyển vừa dùng "Phản Ma Pháp".

"Liner! Cứ thế, tung ma pháp liên tục vào! Không cần mạnh đâu!!"

"—Aaa! 'Wind', 'Wind', 'Wind'!!"

Những cơn gió định trói buộc chuyển động của Lizard Flyer thổi dồn dập hết lớp này đến lớp khác. Lizard Flyer lại rung cánh để "Phản Ma Pháp" tất cả một cách máy móc.

Chuyển động của kẻ địch hoàn toàn dừng lại.

Tận dụng sơ hở đó, chúng tôi bỏ chạy thục mạng.

Tất nhiên, với đà đó, chúng tôi chạy ngược về tầng 66.

Xác nhận đã cắt đuôi được Lizard Flyer trên cầu thang xoắn ốc tầng 66, chúng tôi ngồi phịch xuống.

"Hộc, hộc...! Suýt thì chết...!!"

"C-Cái quái gì thế con đó... Cứ như tấn công không có tác dụng vậy..."

Dù trận chiến chỉ kéo dài vài giây, nhưng hơi thở dốc mãi không dứt.

Tim đập thình thịch như tiếng đất rung, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

Chúng tôi cứ thế than vãn với nhau mãi cho đến khi cơ thể bình tĩnh lại.

"Nhờ Liner mà tôi được cứu. Không có cậu thì tôi chết chắc rồi."

"Không, giá mà tôi phản ứng nhanh hơn thì tốt biết mấy... Tôi đã bị vẻ ngoài đánh lừa..."

Và rồi, vài phút sau.

Có lẽ nhờ than vãn với nhau mà suy nghĩ đã thông suốt hơn.

"—Con đó là quái vật chuyên về né tránh sao? Chắc là kiếm pháp thì nó đơn thuần nhìn thấy rồi né thôi. Ngoài việc thân pháp nhanh nhẹn, động thể thị lực của nó cũng bất thường. Có vẻ nó nhìn thấy rồi lách qua cả đòn phòng thủ bằng kiếm của chúng ta."

"Và ma pháp đơn giản thì bị vô hiệu hóa — nhỉ. Chắc là nếu định dùng ma pháp lớn thì nó sẽ phá đám, cái trò đó ấy. Hơn nữa, với tốc độ kia. Dù có thành công ma pháp lớn thì khả năng cao là nó cũng né được bình thường."

"Bức tường sắt nhỉ... Ngoài ra, sức tấn công xé nhẹ vai tôi cũng không thể xem thường."

"Mau chữa vết thương đi đã. —Thần thánh ma pháp 'Cure Fool'."

"Cảm ơn, Liner..."

"Ừ..."

Sau khi phân tích sức mạnh của Lizard Flyer và chữa trị cánh tay xong, chúng tôi trở nên im lặng.

Không thể không im lặng được.

Hoàn toàn không phải đối thủ.

Đơn giản là thua về chỉ số (spec).

Và đau đớn thay, lần này mánh khóe "Distance Mute" không dùng được. Vì thậm chí còn chẳng chạm vào được nó.

Trước sức mạnh áp đảo của kẻ địch, mặt tôi tự nhiên đanh lại.

Liner cũng có vẻ mặt tương tự.

Cứ thế im lặng trôi qua vài phút.

Người phá vỡ sự tĩnh lặng đó là Liner.

"Christ, sắp nguy rồi. Hình như khoảng một tiếng nữa là Boss Monster sẽ xuất hiện lại trong mê cung. Phải di chuyển trước khi con rồng tầng 66 hồi sinh."

"...Đành vậy. Tầng 65 sẽ tiến hành theo phương châm chạy trốn là chính. Nếu không được nữa thì lại chuẩn bị lại từ đầu."

"Hiểu rồi."

"Tác chiến rất đơn giản — Dùng 'Dimension' nắm bắt lộ trình ngắn nhất từ đây đến tầng 64. Sau đó chỉ việc cắm đầu chạy. Những con Lizard Flyer lại gần thì Liner dùng phong ma pháp kiềm chế để chặn lại. Nếu xảy ra tình huống bất trắc, rút lui ngay lập tức. Tiếp xúc với quái vật chưa xác định, cũng rút lui ngay. Cứ thế mà làm."

Liner gật đầu đồng ý với kế hoạch không chút ý chí chiến đấu đó.

Rồi cậu ấy niệm phép ngay.

"—'Dimension - Đa Trùng Triển Khai' (Multiple)!"

Tôi triển khai ma lực thuộc tính Dimension hướng lên tầng trên với ý định lấp đầy toàn bộ mê cung.

Phản ứng lại sự xâm lược ma lực thô lỗ đó, lũ Lizard Flyer ở tầng 65 định thực hiện "Phản Ma Pháp". Có vẻ chúng cũng phản ứng với cả "Dimension" đậm đặc.

Tuy việc nắm bắt không gian gặp trở ngại, nhưng đây là thông tin tốt. Đã có thêm một cách để cầm chân chúng.

Do "Phản Ma Pháp", tôi không thể nắm bắt được khu vực xung quanh những con Lizard Flyer nằm rải rác ở tầng 65. Tuy nhiên, bằng cách tránh kẻ địch và vươn "Dimension - Đa Trùng Triển Khai" ra xa hơn nữa, tôi cũng tìm được cầu thang dẫn lên tầng 64 — không, là một cái lỗ lớn.

Tiện thể tôi cũng nhìn thấy toàn cảnh tầng 65.

Chỉ có khu vực trung tâm là được cấu tạo bởi những cầu thang đá vô cơ. Nếu đi về phía bên phải sẽ vào khu vực có rất nhiều thác nước đổ xuống từ trên trời, còn đi về bên trái sẽ vào khu vực có cây đại thụ mọc vươn lên trời.

Phía thác nước có những con chim màu xanh lam kỳ dị, phía đại thụ có những con côn trùng kỳ dị đang bay. Bên nào tôi cũng chẳng muốn dây vào.

Lộ trình ngắn nhất có vẻ là con đường vừa men theo khu vực đại thụ vừa leo lên cao dần.

Nếu đi theo lộ trình đó sẽ đụng độ vài con Lizard Flyer, nhưng đành phải dùng ma pháp cầm chân thôi. Còn đỡ hơn gấp trăm lần so với việc chiến đấu với lũ chim hay côn trùng chưa xác định kia.

"Được rồi, đã thấy đường đi. Liner, chạy hết tốc lực đấy nhé?"

"Thế này chứ tôi cũng là kỵ sĩ gió đấy. Tốc độ là sở trường của tôi."

"Vậy đi thôi..."

Sau khi cả hai đã chuẩn bị tinh thần, chúng tôi lại cùng lúc lao đi.

Không, nói là lao đi thì hơi khác. Chúng tôi tiến vào những cầu thang lập thể của tầng 65 như thể đang leo khung leo trèo (jungle gym).

Không dùng cầu thang như cầu thang, mà vận dụng như chỗ đặt chân để nhảy, rút ngắn quãng đường đến đích. Đương nhiên, do màn chạy đua thô bạo đó, vài con quái vật xung quanh đã nhận ra chúng tôi.

Quả nhiên, so với quái vật tầng thấp thì phạm vi phản ứng của chúng rộng hơn. Chỉ có thể nghĩ là chúng cảm nhận được chuyển động của gió.

"Hai con từ phía sau tới!"

"Biết rồi!"

Chỉ cần sai thời điểm một lần thôi, có thể một bộ phận nào đó trên cơ thể sẽ bị cắt đứt. Dù vẫn còn đòn sát thủ, nhưng chưa chắc tất cả đều có tác dụng.

Trong sự căng thẳng tột độ không giống như đang đối đầu với quái vật thông thường, tôi và Liner cấu trúc ma pháp.

Và rồi, từ phía sau, những con Lizard Flyer nhanh hơn chúng tôi gấp mấy lần lách qua các chướng ngại vật cầu thang, tiếp cận nhanh chóng. Dù kinh ngạc trước chuyển động lập thể tự do tự tại đó, chúng tôi vẫn cố gắng căn chuẩn thời điểm.

"—'Dimension'!"

"—'Wind'!"

Tôi tập trung ma pháp thám địch vào một điểm, còn Liner nén phong ma pháp rồi phóng ra.

Cả hai đều là ma pháp có hiệu quả thấp. Nhưng ma lực đó đậm đặc đến mức không thể phớt lờ.

Chuyển động của Lizard Flyer khựng lại ngay trước khi chạm đến chúng tôi.

Chắc là do cảm nhận được ma lực đậm đặc. Chúng chuyển động tác cánh từ truy đuổi sang niệm chú, chuyển sang nghênh kích ma pháp.

"Tốt! Cứ thế vừa tung ma pháp vừa chạy!!"

"Biết rồi!!"

Nếu là hai đánh một, tôi định để Liner dùng ma pháp, còn tôi sẽ chém khi nó đứng yên. Nhưng đối đầu với hai con thì không có dư dả đó. Hơn nữa tôi cũng chẳng cảm thấy chiến thuật đó có thể hạ được con này.

Ưu tiên an toàn, chạy trốn là lựa chọn duy nhất.

Để thoát khỏi kẻ địch, chúng tôi chạy hết tốc lực lên mê cung trên không trung.

Dù đã bỏ lại hai con lúc nãy, nhưng phía trước vẫn còn rất nhiều Lizard Flyer. Những cuộc tập kích hại tim của Lizard Flyer vẫn chưa kết thúc.

"—'Dimension - Đa Trùng Triển Khai'!"

"—'Acht Wind'!"

Số lượng địch tập kích ngày càng tăng. Dần dần ma pháp của chúng tôi cũng không còn dư dả.

Dù "Dimension" có thể cảm nhận được thời điểm Lizard Flyer tiếp cận, nhưng kẻ địch lao tới từ bốn phương tám hướng vẫn rất đáng sợ.

Cảm giác như đang chạy giữa mưa đạn vậy.

Cùng với mồ hôi lạnh tuôn rơi không ngừng, tôi lần lượt làm khựng lại tất cả kẻ địch.

Vài phút sau, số lượng Lizard Flyer đuổi theo sát nút đã lên đến hai con số. Dù có làm chúng khựng lại bao nhiêu lần, nhưng nếu ngừng trói buộc bằng ma pháp giữa chừng, chúng sẽ lại đuổi theo, nên số lượng tăng lên là điều hiển nhiên. Một kiểu trạng thái đoàn tàu (train).

Tuy nhiên, nhờ cuộc chạy trốn toàn lực đó, chúng tôi đã đến được nơi chỉ còn một chút nữa là tới tầng 64.

Kiểm tra tầng 64 phía trước bằng "Dimension", không có quái vật nào mai phục. Với ý định chạy thẳng vào đó, chúng tôi tiếp tục chạy hết sức.

Nhớ lại cuộc thi chạy ngắn trong hội thao. Chỉ có điều, đây là cuộc đua mà nếu bị bắt kịp là chết.

"Cái lũ nàààààày—!!"

"—Christ, phối hợp với tôi! 'X Wind'!!"

Gió phát nổ ở phía sau.

Tôi biết hiệu quả của ma pháp đó. Và tôi cũng biết cách vận dụng vô lý của ma pháp đó. Phối hợp với vụ nổ, chúng tôi nhận được lực đẩy. Hơn nữa lũ Lizard Flyer phía sau lại vào thế phòng thủ trước vụ nổ.

Đó là ma pháp tuyệt vời nhất để sử dụng khi chỉ còn một chút nữa là đến đích.

Nhờ sự lựa chọn ma pháp khéo léo của Liner, chúng tôi lao vào cái lỗ trên trần nhà dẫn đến tầng 64.

Và rồi, khi vượt qua ranh giới giữa các tầng, bước chân của lũ Lizard Flyer đang đuổi theo đều dừng lại. Có vẻ như quy tắc ở tầng thấp vẫn áp dụng được ở tầng sâu.

Thầm cảm ơn bản thân vì đã tạo ra quy tắc quái vật không thể hành động vượt tầng, chúng tôi thở phào ở tầng 64.

"Hộc, hộc, hộc..."

"Hộc, hộc, hộc..."

Trong tiếng thở dốc, tôi và Liner lặng lẽ đập tay nhau một cách yếu ớt.

Vậy là trước mắt đã qua được hai tầng...

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!