202. Chàng Dũng Giả và Nàng Ma Vương thân thiết
"Quả nhiên là lạ thật..."
Trước cánh cửa dẫn vào tầng 66, tôi ngước nhìn bầu trời tối tăm của Viasia.
Cảm giác sự méo mó của bầu trời mà tôi cảm nhận hôm qua đang lan rộng ra, khiến tôi bất giác dừng bước.
Bầu trời đen kịt đang có sự biến đổi màu sắc vi mô. Như thể ánh nắng lọt qua khe mây, những đốm sáng yếu ớt đang nhấp nháy trong khe hở của bầu trời vặn vẹo.
Tất nhiên, đó không phải là ánh sáng rực rỡ như mặt trời. Đó là thứ ánh sáng đục ngầu, mờ nhạt chìm trong màu đen - nhìn kỹ thì, tôi cảm giác nó giống với ánh sáng của ma thạch do quái vật đánh rơi.
"Ơ, trời lạ là chuyện thường ngày ở đây mà? Quan trọng hơn là mau vào đi nàooo."
Lord chẳng hề bận tâm đến sự kỳ lạ của bầu trời, cô nàng đẩy lưng tôi. Tiếp đó Liner và Nosfy cũng bước vào tầng 66.
Và rồi, mở ra sau cánh cửa ma pháp là thế giới bầu trời quen thuộc.
Elfenreese đang bay lượn ung dung trong tầng lầu rộng lớn, đôi mắt rực sáng canh chừng không cho ai leo lên cầu thang xoắn ốc ở trung tâm.
Lần nào nhìn thấy con Phong Long với sự hiện diện áp đảo đó, tôi cũng bị choáng ngợp.
Nhưng nếu không chinh phục được nó thì không thể đi tiếp.
Nếu chỉ có tôi và Liner, chúng tôi sẽ lặp lại cách công lược như trước, nhưng hôm nay có thêm hai người nên phải chọn cách khác.
Khi bàn bạc với cả nhóm lúc nãy, Lord đã vỗ ngực nhận trách nhiệm một mình công lược tầng 66.
Tôi biết Lord rất mạnh, nhưng vẫn bán tín bán nghi xác nhận lại lần cuối.
"Cô làm được thật chứ...?"
"Đương nhiên. Fufufu, Ta sẽ cho các ngươi thấy Ta là một nhân vật hữu dụng đến thế nào."
Nếu cô nàng vô dụng ở đây, chúng tôi sẽ đuổi cô ta về và tiếp tục với đội hình ba người. Với tôi thì đằng nào cũng không tệ, nên tôi im lặng quan sát.
"Vậy Ta đi đây, Kanamin cứ đứng đây mà xem."
Với vẻ tự tin tràn đầy, Lord một mình bước đi trên đồng cỏ tầng 66.
Sắp sửa phải một mình đối đầu với con rồng khổng lồ che khuất bầu trời kia, vậy mà cô nàng không hề có chút sợ hãi.
Quả không hổ danh là Ma Vương. Có lẽ do lượng ma lực khổng lồ tỏa ra, tấm lưng ấy mang lại cảm giác an tâm như thể có thể giao phó mọi thứ.
...Cơ mà, đây là lần đầu tiên tôi thấy Lord chiến đấu nghiêm túc.
Cách chiến đấu của một tồn tại trong truyền thuyết, 『Vị Vua Thống Trị (Lord)』 - Vua của các vị Vua là như thế nào. Để học hỏi, tôi định sẽ khắc ghi vào mắt.
Tôi nhớ lại đôi cánh và khẩu súng gắn lưỡi lê mà cô ấy đã dùng để đối đầu với Nosfy hôm qua.
Thú thật, chiến đấu bằng thứ vũ khí như thế, trái tim trẻ thơ trong tôi cứ rạo rực không yên vì phấn khích. Tôi trưng ra vẻ mặt như một đứa trẻ đang chờ đợi show diễn siêu nhân.
Lord tiến vào đồng cỏ, đến gần Elfenreese, và bắt đầu tập trung lượng ma lực dày đặc bao quanh người vào một điểm. Chỉ là, điểm tập trung đó khác với hôm qua, không phải ở cánh tay mà là ở cổ họng.
Tôi tưởng cô ấy sẽ tung đòn phủ đầu bằng ma pháp nên thủ thế đề phòng dư chấn.
Tuy nhiên, thứ chờ đợi sau đó là...
"Elfenreese-chaaaaaaaaaaaaaaannnnnn!!"
Một tiếng gọi kéo dài, nghe đến là tụt hứng.
Đó là kiểu gọi bạn bè í ới trước cổng nhà.
Một tiếng gọi thân thiết, cởi mở và quá đỗi nhẹ nhàng.
Theo cảm nhận từ Dimension, cô ấy chỉ dùng ma lực để khuếch đại giọng nói. Ngoài ra chẳng có gì hết.
Nghe thấy tiếng gọi to như loa phường đó, Elfenreese ngóc cái cổ dày lên nhìn Lord.
Và câu tiếp theo là...
"Cho qua nhờ xíuuuuuuuuuuuuuuu!!"
Là một lời thỉnh cầu như trẻ con.
"...Hả?"
Tôi cứ nghĩ làm thế thì còn lâu mới được, nhưng ngay lập tức tôi chẳng còn biết trút cơn giận vào đâu.
Bởi vì, Elfenreese đã lắng nghe nguyện vọng của Lord, gật đầu một cái rồi bắt đầu bay ra xa khỏi cầu thang xoắn ốc.
Lord vẫy tay rối rít với bóng lưng Elfenreese đang rời đi.
Trận chiến đã kết thúc. Một cách hòa bình chưa từng thấy.
"......"
...Mà, thế thì cũng mừng. Rất mừng là đằng khác.
Nếu có thể vượt qua mà không tốn chút sức lực nào, thì đó là chuyện cực kỳ, cực kỳ đáng mừng.
Chỉ là, cơn giận của chúng tôi vì bị kẹt lại ở Viasia do con Phong Long kia biết trút vào đâu đây. Tôi muốn hét vào mặt Lord rằng nếu làm được thế thì bảo ngay từ đầu đi.
"Fufu~. Kanamin, thấy sao? Ghê chưa?"
Lord trưng ra vẻ mặt đắc ý.
Tôi muốn giơ tay cốc vào cái đầu đầy sơ hở kia theo phản xạ, nhưng lý trí mạnh mẽ đã kìm lại.
Giờ thì nuốt cơn giận vào trong đã. Đợi lên được mặt đất rồi đập tan cái bản mặt tự mãn kia sau cũng chưa muộn.
"...Không phải là ghê hay không, mà là cô nói chuyện được với nó à."
"Không đâu, Ta nghĩ chỉ có Ta là nói chuyện được thôi á."
Chúng tôi hội quân với Lord đang đứng cách đó một đoạn và hướng về phía cầu thang xoắn ốc. Trong khi leo lên những bậc thang an toàn không bị ai cản trở, chúng tôi nói về cái thứ gì đó vừa diễn ra chứ không phải chiến đấu.
"Chỉ Lord thôi sao? Đó là năng lực của 『Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Gió』 à?"
"Không không. Đây là năng lực bẩm sinh của Ta đó. Có thể giao tiếp ý chí với đủ loại sinh vật là tài lẻ từ bé của Ta rồi."
"A, ra thế nên mới là 『Vị Vua Thống Trị (Lord)』 hả... Vậy nghĩa là chỉ cần có cô, chúng ta có thể tránh giao chiến với toàn bộ quái vật trong mê cung này sao?"
"Cái đó thì chịu. Vừa rồi là tuyệt kỹ chỉ dùng được vì Ta thân thiết với Elfenreese-chan thôi."
"Thân thiết với thứ đó... là chuyện lúc còn sống à?"
"Không, là do ngàn năm qua, mỗi khi thiếu vận động Ta lại chơi đuổi bắt với Elfenreese-chan ấy mà. Cũng có vài lần lỡ tay giết ẻm, nhưng giờ thì là bạn bè rồi nha."
"Không, giết xong thì sao làm bạn được nữa..."
"Ơ, bạn mà? Gặp nhau là ẻm cúi đầu chào Ta đàng hoàng nhé!"
Đấy không phải bạn bè. Chắc là thành đàn em hay gì đó rồi.
"Cơ mà, chơi đuổi bắt với con đó sao..."
"Fufu, tại Ta mạnh mà lị."
Nếu là kẻ biết bay thì có lẽ chơi đùa với rồng cũng khả thi. Nhưng đối thủ là kẻ sở hữu cơ thể khổng lồ, nếu bị tóm là xác định chết ngay tức khắc. Việc có thể chơi đùa với nó đã đủ thấy sức mạnh vô lý của Lord rồi.
Và rồi, trong khi bị ép nghe luật chơi đuổi bắt trên không do Lord đặt ra dù chẳng ai hỏi, chúng tôi đã gần đi hết cầu thang xoắn ốc tầng 66.
Trước khi lên đến đỉnh, tôi chia sẻ thông tin về tầng 65 đang chờ đợi phía trước cho hai vị Thủ Hộ Giả.
Tầng tiếp theo là một mê cung lập thể phức tạp được cấu thành chỉ từ những bậc thang.
Quái vật lảng vảng ở đó tên là Lizard Flyer. Chúng có khả năng phòng thủ như tường đồng vách sắt: né tránh mọi đòn vật lý và dùng gió để trung hòa ma pháp.
Nghe xong thông tin đó, Nosfy giơ một tay lên.
"...Ra là vậy, em đại khái hiểu rồi. Vậy thì, tầng tiếp theo hãy để em thể hiện sức mạnh của mình."
"Nosfy á...?"
"Một mình em là đủ. Có lẽ con quái vật đó đúng như những gì em đang hình dung."
"A, khoan, chờ đã...!"
Không chịu thua kém màn trình diễn của Lord, Nosfy tay không tấc sắt xung phong tiến vào tầng 65. Và rồi, chẳng mảy may quan tâm đến vị trí kẻ địch, cô ấy thản nhiên bước lên những bậc thang dẫn lên trời.
Đương nhiên, con Lizard Flyer ở gần đó nhìn thấy Nosfy liền bay vù tới như một con ruồi.
Cánh của Lizard Flyer sắc bén như dao, có thể xẻ thịt ngọt xớt.
Cứ đà này Nosfy sẽ bị băm vằm mất, tôi định lao theo bảo vệ tấm lưng ấy. Nhưng vai tôi bị Lord tóm lại, khiến tôi xuất phát chậm một nhịp.
"Này, Lord! Cô làm cái..."
"Không sao đâu. Vì đó là Nosfy mà."
Lord lắc đầu bảo không cần lo.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nosfy không cần niệm chú hay động tác chuẩn bị, cực kỳ tự nhiên tung ra ma pháp.
"Quang ma pháp Light Phantom."
Vì đang ở trong mê cung nên tôi vẫn duy trì Dimension. Tuy nhiên, tôi không thể cảm nhận được quá trình cấu trúc ma pháp của Nosfy. Ma pháp của cô ấy trôi chảy và tốc độ đến mức đó - và trên hết, là sự tự nhiên.
Nosfy khẽ phất tay ngang, một luồng chớp lóa mắt chạy dọc mê cung.
Tuy nhiên, Lizard Flyer vẫn lao thẳng qua luồng chớp đó không chút do dự. Và rồi, đôi cánh sắc bén của nó chém toạc cơ thể Nosfy - nhưng cơ thể cô ấy lại xuyên thấu như thể nó vừa chém vào một hình ảnh ba chiều.
"...Ra là vậy. Đây là Lizard Flyer. Dùng gió thay cho cơ quan cảm giác nhỉ. Nhưng mà, cơ quan cảm giác càng nhạy bén thì ma pháp của ta càng dễ tác động - Ma pháp Re-Light."
Ánh sáng càng trở nên mạnh mẽ hơn, bao trùm lấy Lizard Flyer như thấm vào tận bên trong.
Tất nhiên, nhận ra ánh sáng ma pháp đang xâm nhập cơ thể, Lizard Flyer định vỗ cánh thực hiện "Phản Ma Pháp" như mọi khi.
Nhưng Nosfy chỉ cười nhạo.
"Kết thúc rồi. Dù có nhanh như gió, cũng không thể đuổi kịp tốc độ ánh sáng đâu nhỉ?"
Đúng như lời nói, không phải là ma pháp tốc độ ánh sáng.
Nhưng chắc chắn nó đang tác động lên ánh sáng. Vì thế, con Lizard Flyer bị tắm trong thứ ánh sáng đó hoàn toàn bất lực, chịu ảnh hưởng của ma pháp trước khi kịp thực hiện "Phản Ma Pháp".
Ma lực trần trụi của Lizard Flyer héo hon đi cùng với ý chí chiến đấu.
Và rồi, nó lảo đảo rời xa khỏi Nosfy đang đứng trước mặt.
Như một con bướm trong tự nhiên đang tận hưởng sự tự do, Lizard Flyer bay lượn trên bầu trời không mục đích.
Tôi há hốc mồm trước cảnh tượng đó.
Ngược lại, Nosfy gật đầu như đã hiểu ra vấn đề.
"Thành công rồi... Nào, mời ngài qua đây, ngài Kanami. Em đã dùng ma pháp làm dịu ý chí chiến đấu của quái vật rồi. Chỉ cần không hướng sát khí về phía nó thì sẽ ổn thôi."
Nói rồi, Nosfy vẫy tay gọi chúng tôi đang quan sát từ phía sau. Tuy nhiên, tôi không thể tin lời cô ấy và không thể giải trừ trạng thái chiến đấu.
Dù sao thì mới hôm qua thôi, tôi suýt bị con quái này giết. Nếu được thì tôi muốn giữ khoảng cách trên 5 mét.
"Hả, thật sự là ổn rồi sao...?"
"Vâng. Nếu đối thủ là loài thú chỉ hành động theo bản năng thì mức độ này quá dễ dàng. Người dùng quang ma pháp nào cũng làm được thôi ạ. ...Quan trọng hơn, xin ngài hãy mau thả lỏng sự căng thẳng đó đi. Con quái vật khó khăn lắm mới bị vô hiệu hóa sẽ bị kích động mất."
"H-Hiểu rồi..."
Lord cười cười bước lên trước tiên, tôi và Liner cũng theo sau.
Chúng tôi đến gần con quái vật (Lizard Flyer) đang bay lượn ở khoảng cách có thể chạm tay tới.
"Biểu cảm vẫn còn cứng nhắc lắm ạ. Xin hãy tươi tỉnh lên hết mức có thể."
Nosfy dùng hai ngón trỏ, kéo khóe miệng mình lên.
Bị nhắc nhở năm lần bảy lượt, tôi và Liner đành miễn cưỡng tra kiếm vào vỏ.
Bốn thám hiểm giả đến gần thế này mà nó không tấn công, nghĩa là chắc chắn sẽ không xảy ra chiến đấu nữa. Tin là vậy, tôi thả lỏng cơ mặt đôi chút.
"Vâng, thế là được rồi ạ. Vậy chúng ta cứ thế này đi lên trên nhé. Những con quái vật lại gần sẽ được em trấn an bằng quang ma pháp."
"...Tôi sẽ dẫn đường. Nhưng trước đó cho tôi xác nhận cái đã. Tức là, ma pháp của Nosfy tác động vào tâm trí sao?"
Tôi nhớ đường nên đi đầu dẫn lối ở tầng 65, vừa đi vừa hỏi Nosfy bên cạnh.
Tôi không có ký ức tốt đẹp gì về ma pháp tinh thần, nên không thể không bận tâm.
Nosfy suy nghĩ một chút rồi bắt đầu giải thích cặn kẽ.
"Vâng, đúng vậy. Ngài nghĩ theo hướng đó cũng không sai."
"V-Vậy à..."
"Tuy nhiên, khác với hắc ma pháp, quang ma pháp không thể cưỡng ép thay đổi tâm trí người khác. Phải thông hiểu trái tim nhau, có sự chấp thuận của cả hai bên thì mới có thể xoa dịu những cảm xúc nhất định. Nên em không thể làm những chuyện như ngài Kanami đang lo lắng đâu ạ."
Có lẽ đoán được qua biểu cảm của tôi, Nosfy giải thích tiếp như để xua tan nỗi bất an.
Có vẻ khác với ma pháp của Tida, ma pháp của Nosfy có khá nhiều điều kiện.
"Cần sự chấp thuận của cả hai bên sao?"
"Vâng. Điều kiện hòa bình đó chính là điểm khác biệt lớn nhất so với hắc ma pháp. Quái vật cũng ghét cái chết vô ích, nên em đã đánh vào tâm lý đó để mưu cầu giải pháp hòa bình."
Nosfy nói nghe nhẹ nhàng, nhưng đó là kỹ thuật chỉ có thể thực hiện khi sở hữu lượng ma lực khiến đối phương nghĩ rằng "đánh là chết". Chắc chắn những người dùng quang ma pháp khác không thể làm cái trò tước đoạt ý chí chiến đấu của Lizard Flyer như thế này được.
"Tóm lại là ma pháp thực hiện việc 'đàm phán' theo trực giác hả...? Nhưng vì chỉ là 'đàm phán', nên tùy vào thái độ của bên mình mà có thể lại xảy ra chiến đấu. Vì thế cô mới bảo đừng kích động nó."
"Quả không hổ danh ngài Kanami. Cảm thụ ma pháp của ngài tốt thật đấy. Vâng, đúng là như vậy."
Cô ấy vỗ tay nhẹ, khen ngợi tôi.
Nhưng không lơ là, tôi quay sang xác nhận với thiếu nữ thứ ba. Lord từng có kinh nghiệm chiến đấu với Nosfy, và chắc hẳn cũng am hiểu về quang ma pháp ngàn năm trước. Nếu cô ấy không thấy có gì lạ, thì chuyện vừa rồi là thật.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Lord tỏ vẻ thắc mắc. Nhưng ngay sau đó cô gật đầu xác nhận câu chuyện vừa rồi là thật.
Có thể hơi thần hồn nát thần tính, nhưng với ma pháp tinh thần thì buộc phải cẩn trọng đến mức này. Tôi đã có quá đủ kinh nghiệm rồi.
Tôi cực ghét việc bị dồn vào thế bí từ từ mà không hề hay biết.
"À ừm, nhân tiện cô có thể dạy tôi thêm về ma pháp của Nosfy không? Hiện tại kiến thức ma pháp của tôi gần như là con số không."
"Tất nhiên là được rồi ạ. Vậy, em xin bắt đầu giải thích từ nền tảng của quang ma pháp là Light nhé..."
Bây giờ tôi có thể đối chiếu với Lord để phán đoán xem Nosfy có nói dối về ma pháp hay không. Không bỏ lỡ cơ hội này, trên đường đi, tôi liên tục hỏi cặn kẽ về quang ma pháp.
Và rồi, tôi được giải thích về gần mười loại quang ma pháp. Trong suốt lúc đó, Nosfy không hề vấp váp một lần nào, và Lord cũng không hề nghiêng đầu thắc mắc.
...Có vẻ lời cô ấy nói "Quang ma pháp là hòa bình" là sự thật.
Cứ thế, trong khi làm rõ về ma pháp của Nosfy, chúng tôi dễ dàng vượt qua tầng 65. Dọc đường, vài con Lizard Flyer định tấn công nhưng đều được Nosfy mời về bằng quang ma pháp.
Trận tử chiến hôm qua giờ nghĩ lại thấy thật ngớ ngẩn vì mọi thứ quá suôn sẻ.
Rồi chúng tôi tiến vào tầng 64.
Vừa sang tầng mới, Lord ở phía sau đã hăng hái bước lên trước.
"Nào, tầng mới rồi nè. Theo thứ tự thì tiếp theo là Ta..."
"Đối thủ tiếp theo là quái vật tinh linh nhỉ. Cái này cũng hợp với em. Xin hãy yên tâm, ngài Kanami. Về khoản giải quyết hòa bình thì không ai qua mặt được em đâu."
Nhưng Nosfy đã chặn lại.
"Hả? Lại là Nosfy á?"
"Giao cho Lord thì sẽ ầm ĩ lên đúng không? Về điểm đó, nếu là em thì có thể đi tiếp mà không cần chiến đấu."
"Th-Thì đúng là vậy, nhưng mà. Cứ thế mãi thì, ừm, đơn điệu quá không?"
"Không phải vấn đề đó. ...Tiện thể thì ngài Kanami thấy bên nào tốt hơn ạ?"
Đối với Lord đang chờ đến lượt diễn, Nosfy tỏ ra lạnh lùng. Lời nói đó quá hợp lý, chẳng thể phản bác vào đâu được.
"Tất nhiên là Nosfy thì đỡ vất vả hơn rồi. Mục đích của tôi là an toàn trở về mặt đất mà."
"Vậy em xin phép."
Bỏ lại Lord, Nosfy bước lên dẫn đầu. Phạm vi tìm địch của quái vật tầng này - Green High Element - rất rộng. Ngay lập tức chúng tôi lọt vào cảm giác của kẻ địch, và chúng dịch chuyển tới cùng với gió.
Nosfy đón đầu và đánh chặn bằng ánh sáng.
"...Ma pháp Re-Light."
Green High Element bị ánh sáng chiếu vào cũng mất đi ý chí chiến đấu giống như Lizard Flyer. Và rồi, chúng bồng bềnh bay lên trời như những quả bóng bay.
Chắc là đã đồng ý từ bỏ chiến đấu qua cuộc "đàm phán" kia.
"Thành công rồi. Vậy chúng ta đi nhanh thôi nào. Tâm trạng như đi du lịch cũng được đấy ạ. Thậm chí, với tính chất của quang ma pháp, giữ tâm trạng du lịch còn an toàn hơn."
Nosfy vừa ngoái lại vừa cười. Những con quái vật từng là mối đe dọa với tôi và Liner, qua tay cô ấy chỉ như dỗ dành trẻ con.
"Ừ, cứ đà này thì tiến nhanh được đây."
Thú thật, diễn biến này ngoài dự tính.
Chúng tôi đang tiến bước mà không cần chiến đấu với lũ quái vật tầng 60 - những kẻ đáng lẽ là phiền toái nhất trên đường về mặt đất. Cảm giác như sắp trở về mặt đất dễ dàng đến nơi rồi.
"Hừm..."
Có lẽ Lord cũng cảm thấy điều đó.
Cô nàng gầm gừ vẻ không hài lòng.
Và rồi, trong khi tiến bước ở tầng 64, Nosfy liên tục phản xạ ánh sáng ma pháp loạn xạ. Những con Green High Element lao tới, không ngoại lệ, đều biến thành bóng bay.
"...Ma pháp Re-Light."
"...Ma pháp Re-Light."
"...Ma pháp Re-Light."
Tôi nắm bắt được những cuộc tập kích của kẻ địch nhờ Dimension. Nhưng vốn dĩ tốc độ phản xạ của Nosfy quá nhanh, đến mức sự cảnh giác đó cũng trở nên không cần thiết.
Chúng tôi cứ thế hoàn thành việc công lược mà không gặp bất cứ trở ngại nào, cứ như đang đi trên "Chính Đạo" ở các tầng thấp vậy.
Trước sự thuận lợi không ngờ, tôi và Liner hơi giãn cơ mặt.
Chỉ có Lord là cuống quýt khi thấy quái vật cứ lần lượt bỏ đi.
"A oa oa..."
Cứ thế, chúng tôi lại suôn sẻ tiến từ tầng 64 xuống tầng 63.
Sinh sống ở đây không phải là tinh linh mà là sinh vật huyền bí - Griffin.
Khi tôi nói điều đó với Nosfy, cô ấy lộ vẻ hơi khó xử.
"Hừm, Pale Griffin sao... Con này thì ma pháp của em bó tay rồi. Griffin là loài sinh vật không sợ chết, nên 'đàm phán' không thông đâu ạ."
Có vẻ như Re-Light là loại ma pháp bị ảnh hưởng lớn bởi tính khí của đối phương chứ không phải cấp độ hay ma lực.
"Vậy từ đây tính sao. Đánh bình thường hay bỏ chạy..."
Với bốn người này thì có thể vừa đánh lùi địch vừa tiến lên. Tôi định hỏi ý kiến của hai Thủ Hộ Giả, những người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú lúc sinh thời.
Sau một thoáng suy nghĩ, Nosfy trả lời.
"Không, em nghĩ không cần phiền đến tay ngài Kanami đâu. Em và Lord sẽ xử lý."
"Hả, Ta với Nosfy...?"
"Em sẽ kiểm tra xem tay nghề của chị có bị cùn đi không nhé. Với lại, em cũng muốn vận động cơ thể đang ì ạch này chút."
"A, ra là vậy... Cũng còn hơn là vừa chạy vừa tiến nhỉ. Nosfy và Ta cùng chiến đấu à, nghe có vẻ thú vị đấy chứ."
"Quả thật, chuyện kề vai sát cánh chiến đấu với chị, lúc sinh thời đúng là không thể tưởng tượng nổi."
Hai người họ vừa cười với nhau vừa cấu trúc ma pháp.
"Chị sẽ cho em thấy chị tuyệt thế nào! ...Kukuru Bayonet!"
"Vâng, em rất kỳ vọng đấy, chị Lord. ...Light Rod."
Ma lực đậm đặc đặc trưng của Thủ Hộ Giả hội tụ lại, hình thành nên hai món vũ khí. Lord tạo ra khẩu súng gắn lưỡi lê từ gió, còn Nosfy cô đặc ma lực thuộc tính quang thành hình dạng cái que.
"Ồ, ồ ồ? Đến nước này còn thêm em gái nữa hả!?"
"Vâng, là 'em gái' đấy ạ. ...Nào, đầu tiên hãy biến thành thương nhé. Tiếp theo Brionac."
Lord vui sướng vì được gọi là chị, còn Nosfy cười nhếch mép. Rồi cô gắn thêm lưỡi dao vào đầu thanh quang trượng, biến vũ khí thành một cây thương.
"Được rồiii, vậy Ta lo bên này nhé. Nosfy lo phía đối diện."
"Vâng, đã rõ. Chị hai."
"Chị hai sẽ cố gắng!!"
Chắc cô ấy chẳng thực lòng coi Lord là chị đâu. Nhưng có vẻ cô ấy nghĩ gọi thế thì Lord sẽ hăng máu hơn. Nosfy mỉm cười đầy toan tính và lặp lại tiếng gọi "chị hai".
Và rồi, ngay khi hai người phân chia xong khu vực đảm nhiệm, vài con Pale Griffin phát hiện ra chúng tôi.
Trước sự tập kích từ bốn phía, tôi và Liner thủ thế chiến đấu.
"Cứ thư giãn đi. Nosfy với Ta lo được!"
Nhưng Lord ngăn lại. Nosfy cũng cùng ý kiến.
Cực chẳng đã, tôi và Liner đành giải trừ thế thủ. Ngược lại, Lord và Nosfy đồng loạt lao đi.
Trận chiến sau đó diễn ra trong chớp mắt.
Tốc độ di chuyển của hai người họ vượt xa tôi và Liner - những kẻ chuyên về tốc độ. Lord như lướt đi trên gió, còn Nosfy chạy trên tường bằng sức chân không hề tương xứng với vẻ ngoài.
Không mất đến một nhịp thở, họ áp sát con Pale Griffin gần nhất và vung vũ khí.
Tốc độ đó khiến Pale Griffin không kịp phản ứng.
Không đơn thuần là chạy nhanh và chém xuống. Chính vì sở hữu kỹ thuật của Lowen nên tôi mới nhận ra những kỹ năng cấp cao của hai người họ.
Pha di chuyển tự nhiên với cực ít động tác thừa đó gần giống với "Lướt chân" trong thể thuật. Không, nó đã đạt đến cảnh giới di chuyển cao cấp đến mức có thể gọi là kỹ năng "Rút đất" hay "Thuấn bộ" rồi. Hơn nữa, cú vung tay của cả hai đều được củng cố bằng kỹ thuật hợp lý. Chắc chắn Lord sở hữu 『Kiếm thuật』, còn Nosfy sở hữu 『Thương thuật』.
Hai con Pale Griffin dính đòn vào chỗ hiểm gầm lên.
Có lẽ nhờ cơ thể khổng lồ nên chúng chưa chết ngay. Chúng vừa phản công bằng móng vuốt vừa cố giãn khoảng cách với các Thủ Hộ Giả. Chắc định bay lên cao gọi hội như mọi khi đây mà.
Nhưng hai vị Thủ Hộ Giả không cho phép điều đó.
Trong nháy mắt, dòng thác ma lực của gió và ánh sáng lấp đầy hành lang. Tốc độ cấu trúc ma pháp quá nhanh khiến Pale Griffin chẳng thể làm gì được.
"...Wind Arrow!!"
"...Light Arrow."
Lord hét lên, còn Nosfy thì thầm.
Âm lượng của hai người trái ngược nhau, nhưng ma pháp được bắn ra lại tương đồng.
Lượng ma lực lấp đầy hành lang nén lại trong tích tắc, biến thành những mũi tên mảnh.
Hình dáng tuyệt đẹp của mũi tên là minh chứng cho khả năng kiểm soát ma lực hoàn hảo.
Và rồi, hai mũi tên mảnh mai đó lao đi với tốc độ kinh hoàng, tấn công Pale Griffin.
Cả hai đều nhắm vào đỉnh đầu kẻ địch.
Không lệch một ly, chúng găm vào cùng lúc, và kết liễu kẻ địch cùng lúc.
Nhìn những con Pale Griffin tan biến thành ánh sáng, sống lưng tôi lạnh toát.
Đó là những ma pháp cơ bản trong cơ bản.
Nhưng hiệu quả của nó chỉ có thể diễn tả bằng từ "Cực hạn của ma pháp".
Mật độ, kiểm soát, tốc độ, tất cả đều hoàn hảo, và sát thương thì ở cấp độ Deer.
Chỉ mất hai nước đi để hạ gục Pale Griffin, hai người họ nhắm đến kẻ địch tiếp theo. Lũ quái vật cũng đã chuyển hướng thù địch sang hai kẻ thù truyền kiếp vừa giết đồng loại của chúng.
Đúng như lời Lord nói, tôi và Liner chỉ có thể vừa thư giãn vừa ngắm nhìn trận chiến.
Trận chiến không có lấy một chút nguy hiểm nào.
====================
Đơn giản là năng lực thể chất của hai người họ quá cao, kỹ thuật lại phong phú và ở đẳng cấp hoàn toàn khác. Trên hết, khả năng ứng biến ma pháp của họ thật bất thường. Họ không lãng phí chút ma lực khổng lồ nào mà luôn chọn đúng loại phép thuật phù hợp với tình huống. Có lẽ do sở hữu thuộc tính [Gió] và [Áng Sáng], kho ma pháp tầm xa của họ cực kỳ đa dạng, khiến lũ Pale Gryphon dù có muốn chạy cũng không thoát được. Chỉ số kỹ năng [Ma Pháp Chiến Đấu] của họ có lẽ còn cao hơn cả tôi.
[Mạnh].
Chỉ đơn giản là quá mạnh.
Trước sức mạnh áp đảo đó, bầy Pale Gryphon đang lao về phía này đã bị tiêu diệt sạch sẽ chỉ trong vài phút.
Dù không nhận được điểm kinh nghiệm, nhưng tôi vẫn nhặt được ma thạch rơi ra. Có thể nói đây là một cuộc chinh phạt mê cung lý tưởng đến mức cực đoan... thế nhưng, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi vẫn chưa chịu dừng lại.
"M... Mấy người, mạnh đến mức này sao..."
Nhìn hai người họ quay lại với vẻ mặt như thể vừa mới khởi động xong, tôi thốt lên bằng giọng run rẩy.
Đương nhiên rồi. Chỉ cần vận mệnh khác đi một chút thôi, tôi đã phải chiến đấu với hai người này rồi.
"Hả, chuyện đương nhiên mà? Dù sao ta cũng là Vương leo lên bằng thực lực đấy nhé... nói theo kiểu Kanamin thì là [Ma Vương] đại nhân đấy. Gufufu, ngày xưa ta đã dùng sức mạnh để cai trị tất cả bọn họ đó nha~"
"Để một kẻ mới đến như tôi có thể thống lĩnh các kỵ sĩ, sức mạnh đơn thuần là điều kiện tối thiểu cần phải có... Dù mang danh [Cờ Hiệu], nhưng không thể nào không biết chiến đấu được..."
"Nói theo kiểu Kanamin thì Nosfy chính là [Dũng Giả] đại nhân đấy. Mạnh là cái chắc rồi."
Hai người họ bỗng trở nên xa cách. Một cảm giác đã lâu không gặp.
Thật chói mắt. Tôi thấm thía rằng hai cô gái này mới chính là những tồn tại được sinh ra để làm nhân vật chính.
Khác hẳn đẳng cấp với một kẻ phải mượn sức mạnh của em gái hay lặp đi lặp lại những trò gian lận như tôi.
[Ma Vương] và [Dũng Giả] trong những câu chuyện.
[Đỉnh Cao] và [Đỉnh Cao] được truyền tụng trong truyền thuyết.
[Cứu Thế Chủ] và [Cứu Thế Chủ] đã bảo vệ và dẫn dắt lục địa.
Đó chính là [Vương Quyền Cai Trị (Lord)] của phương Bắc và [Cờ Hiệu Cai Trị (Nosfy)] của phương Nam đang đứng tại đây.
Nếu suy nghĩ theo kiểu game, thì một trong hai người họ chắc chắn sẽ đóng vai trò trùm cuối của câu chuyện dị giới này. Tài năng và áp lực mà họ tỏa ra lớn đến mức đó.
Cả hai vừa đi vừa sử dụng ma pháp hồi phục như một lẽ đương nhiên.
Quá vạn năng...
Thật sự khác hẳn với một pháp sư chỉ chuyên một chiêu nào đó ở đâu đây.
Tôi trộm nghĩ, nếu hai người này bắt tay nhau, e rằng chẳng ai có thể làm đối thủ của họ.
Chỉ cần có hai người này, việc chinh phạt mê cung coi như đã được đảm bảo.
"Vậy thì, những trận chiến sau này nhờ cả vào hai người nhé..."
"Vâng, cứ giao cho tôi."
"Lâu lắm rồi mới được vận động tử tế, ta sẽ cố gắng một chút vậy!"
Sau đó, nhờ Nosfy khéo léo tâng bốc Lord, việc chinh phạt mê cung diễn ra suôn sẻ không ngờ. Khi tiến gần đến tầng 60, quái vật thuộc tính Ánh Sáng không có chiến ý xuất hiện ngày càng nhiều, khiến việc đi lại càng thêm dễ dàng.
Và rồi, tôi cùng Liner đặt chân đến tầng 60 mà không tốn bất kỳ giọt HP hay MP nào.
Đã đến được đây thì chắc chẳng còn khó khăn nào đáng gọi là khó khăn nữa. Dù sao thì, càng lên cao, việc chinh phạt mê cung sẽ chỉ càng dễ dàng hơn.
Việc trở về mặt đất gần như đã được hứa hẹn. So với thời điểm tôi nghĩ mình bị kẹt cứng ở tầng 66 do thế cờ [Chiếu Tướng], thì tương lai lúc này quá đỗi tươi sáng.
Một diễn biến lý tưởng.
Nhưng tôi cảm thấy nỗi bất an như một lớp màng mỏng bám chặt lấy tâm trí. Chính vì nó... quá lý tưởng.
Đúng là chỉ cần có hai người họ, việc chinh phạt mê cung là chắc chắn. Tuy nhiên, nói ngược lại... nếu Lord và Nosfy bắt tay nhau quay sang làm kẻ thù, thì việc thoát khỏi mê cung sẽ trở thành bất khả thi.
Đến nước này, đó là điều duy nhất khiến tôi lo lắng...
--------------------
Đến tầng 203.57
Nhờ sự hợp tác của hai Vệ Thần (Guardian), chúng tôi đến được địa điểm bị gián đoạn trước đó rất nhanh.
Khác với lần trước, chúng tôi bước vào tầng 60 được cấu thành từ đá cẩm thạch tỏa sáng rực rỡ mà không hề hao tổn sức lực.
Chừng nào Nosfy còn giữ thái độ hữu hảo, nơi đây có thể coi là một trạm dừng chân nghỉ ngơi.
"Nào! Nguyên tắc sắt đá khi đi du lịch! Có thể nghỉ là phải nghỉ! Đừng có lúc nào cũng nghĩ là có thể cắm trại dã chiến nhé...!!"
"Gọi là du lịch chứ thực ra là thám hiểm mê cung mà..."
Vừa vào đến nơi, Lord đã đề xuất nghỉ ngơi. Cô nàng đắc ý đưa ra một nguyên tắc sắt đá hoàn toàn khác với vẻ đầy hào hứng.
"Nhưng lời Lord nói cũng có lý đấy chứ. Chúng ta chợp mắt một chút nhé, ngài Kanami?"
Nosfy tán đồng nguyên tắc đó. Liner kiệm lời đứng phía sau cũng gật đầu, nên chúng tôi quyết định tạm nghỉ tại đây.
"Đúng là nãy giờ đi bộ suốt rồi..."
"Được rồiii, vậy thì Kanamin. Lấy mấy thứ ta đưa trước khi xuất phát ra đi."
"À, cái đó hả... Đây."
Bảo là cần thiết cho việc thám hiểm mê cung, trong [Hành Trang] của tôi có chứa vài món đồ của Lord. Tôi lấy hết mấy cái bao tải và túi xách đó ra, trải lên nền đá cẩm thạch của mê cung.
"Xem nào, đầu tiên là trải tấm bạt ra, rồi lắp cái bàn này vào..."
Thứ chui ra từ đống bao tải và túi xách đó chính là một bộ dụng cụ picnic. Lord nhanh thoăn thoắt bày biện chúng ra giữa tầng 60. Và chỉ chưa đầy vài phút, khung cảnh tiệc trà từng diễn ra trong sân vườn lâu đài ngày trước đã hoàn tất.
"Cũng sắp đến giờ trưa rồi. Vừa ăn trưa vừa uống chút trà đi."
Khéo léo đến mức cô nàng còn mang theo cả bình giữ nhiệt đựng nước nóng.
"Nhắc mới nhớ, cũng tầm trưa rồi nhỉ..."
Dù hầu như không chiến đấu, nhưng chúng tôi đã vượt qua sáu tầng. Chỉ riêng khoảng cách đó thôi cũng đáng nể rồi. Lần này không chạy thục mạng nên cũng mất khoảng năm tiếng đồng hồ.
Thấy đề xuất của Lord là hợp lý, tôi cũng lấy lương thực dùng cho mê cung từ [Hành Trang] ra.
Thấy vậy, Liner từ phía sau bước lên một bước. Cậu ta cầm lấy ấm trà, định rót cho tất cả mọi người.
Nghĩ rằng cậu ta lại định làm người phục vụ như trước, tôi nhẹ nhàng nhắc nhở.
"Liner, chuyện trà nước chúng ta tự làm được mà."
"Đừng lo, Christ. Tôi sẽ không làm cái trò đứng phục vụ như trước nữa đâu. Chỉ đơn giản là tôi muốn giúp một tay thôi. Để mọi người sớm được ăn trưa ấy mà."
"...Vậy à. Cảm ơn cậu, Liner."
Biểu cảm của Liner hoàn toàn khác so với trước kia. Tôi thấy được ý chí muốn sửa đổi những thói quen xấu của cậu ấy.
Cảm động trước sự trưởng thành của đứa em kết nghĩa, tôi ngồi vào bàn do Lord chuẩn bị.
Về mặt chỉ số thì cả bốn người có thể đi bộ cả ngày, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không mệt. Mỗi người thở hắt ra một hơi dài, nhấp môi ly trà vừa được rót.
Rồi Lord bắt đầu câu chuyện phiếm nhẹ nhàng như thể đang đi picnic thật.
"Phù... Cơ mà, đúng là tầng của Nosfy có khác, phòng ốc lẫn không khí đều trong lành ghê. Ở mãi thành phố Viasia cũng chán, thỉnh thoảng đi xa thế này cũng được đấy chứ."
"Không, chúng ta không phải đến đây để chơi đâu."
"Nhóm Kanamin có thể đến để thám hiểm mê cung, nhưng Ta thì định đi picnic. Ta đang tận hưởng kỳ nghỉ... măm măm."
Dù đang ở trong mê cung, Lord lại thư giãn hết mức. Cô nàng nhét đầy thức ăn vào miệng với nụ cười tươi rói như thể lâu lắm mới được đi ăn tiệm.
"N... Này, ăn nhiều quá đấy. Lord."
"Nhưng đây là khẩu phần ăn bình thường của Ta mà."
"Trong mê cung mà ăn như bình thường thì làm sao... Vận động là nôn ra đấy. Thôi dừng lại đi."
"Với Ta thì ăn uống ở đây là chính, nên không dừng đâu."
"Cái đồ ngốc này... dừng lại thật đi...!"
Chỉ là ăn thôi mà động tác của Lord nhanh nhẹn và không có chút thừa thãi nào. Cô nàng vừa phồng má nhai vừa khéo léo né bàn tay đang định ngăn cản của tôi. Phần ăn của tôi và Liner vơi đi trông thấy.
Thở dài, tôi đành bỏ cuộc.
"...Thôi, kệ vậy."
Dù thuận lợi, nhưng tôi không nghĩ có thể một mạch trở về mặt đất ngay được.
Số đồ ăn Lord vừa chén, về Viasia tôi sẽ đòi tiền sau rồi mua lại.
Tôi bình tĩnh nhấp ngụm trà để hồi phục thể lực.
Liner và Nosfy cũng giống tôi. Họ không ăn quá no để chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Vài phút sau, Lord - người duy nhất no căng bụng - vừa xoa bụng vừa đứng dậy.
"Phù... Ăn đã quá. Ăn ở chỗ lạ cảm giác cũng thích thật đấy. Vậy thì, chúc ngủ ngonnn."
"Cái con nhỏ này..."
Nhìn Lord ăn xong lăn ra ngủ ngay, tôi cạn lời.
Liner và Nosfy cũng nhìn với ánh mắt tương tự, khiến Lord thắc mắc ra mặt.
"Hả? Ăn xong không phải là chợp mắt một chút sao?"
"Thì đúng là vậy... nhưng thái độ của cô làm tôi ngứa mắt..."
"Hảảả!? Tự nhiên nói người ta thế!?"
"Không, nhìn cái kiểu ăn xong lăn ra ngủ tỉnh bơ của cô thì ai cũng nghĩ thế thôi."
"Nhưng đã bảo là ăn xong rồi ngủ mà! Ta đâu có lỗi gì đâu!"
"Cô định ngủ say sưa với cái bụng no căng đó chứ gì, con nhỏ này..."
"Thì đúng rồiii."
"Đã bảo là chợp mắt thôi mà... Haizz..."
Vừa thở dài, tôi cũng đứng dậy. Rồi tôi ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường gần chỗ Lord đang nằm. Nosfy ăn xong cũng đi theo tôi.
"Như Lord nói, chúng ta cũng chợp mắt chút nhé... Vậy thì..."
Đi theo... hay đúng hơn là ngồi ngay sát cạnh tôi.
Cô ấy cứ thế dựa trọng lượng cơ thể vào người tôi định ngủ. Lại còn ở khoảng cách cảm nhận được cả hơi thở nữa chứ.
"No... Nosfy, gần quá..."
"Không được sao ạ?"
"Không phải là không được, mà là khó xử. Khó xử nhiều thứ lắm."
"......"
Nosfy im lặng nhìn chằm chằm lại tôi.
Có vẻ cô ấy muốn ngủ cạnh tôi như thế này. Nhưng nếu vậy thì chẳng những không hồi phục được thể lực, mà nhiều thứ khác của tôi sẽ bị bào mòn mất. Tinh thần lực, niêm mạc dạ dày, và nhiều thứ quan trọng để duy trì sự sống khác...
"T... Tôi sẽ không ngủ được mất, làm ơn đi mà."
"Ngài Kanami. Tại sao lại không ngủ được ạ?"
Nosfy cười đầy yêu mị ở khoảng cách hơi thở phả vào nhau.
Nghĩ rằng có viện cớ cũng chỉ làm tình hình tệ hơn, tôi thành thật thổ lộ nỗi lòng.
"Vì Nosfy là một cô gái xinh đẹp, nên tôi không thể bình tĩnh được..."
Nghe vậy, nụ cười của Nosfy càng sâu hơn.
"Fufu, ufufu... Cảm ơn ngài. Ngài đã nói vậy thì đành chịu thôi..."
Cô ấy chậm rãi đứng dậy, rời khỏi tôi - người đang cứng đờ cả mặt. Rồi cô ấy di chuyển đến gần Lord, người đang vẫy tay gọi "Nosfy, lại đây lại đây". Hai cô gái nắm tay nhau ngủ một cách thân thiết.
Thấy vậy, tôi lập tức tìm kiếm đồng đội cuối cùng để bảo đảm an toàn cho bản thân.
Liner đang ở đâu... Ặc, xa thế!?
Ăn xong, Liner đã lén lút trốn ra xa hơn trăm mét, nhắm mắt giả vờ không quen biết. Tôi chạy lon ton lại gần Liner và bắt đầu nài nỉ.
"Liner, làm tấm khiên chắn cho..."
"Đã bảo là tôi không muốn rồi."
"Í... Ít nhất cũng lại gần chút đi..."
"Haizz, chỉ ở gần thôi đấy nhé..."
Thấy bộ dạng tuyệt vọng của tôi, Liner miễn cưỡng gật đầu.
...Ngon, có khiên rồi.
Cứ thế, Lord và Nosfy nằm cạnh nhau, còn tôi và Liner dựa lưng vào tường nhắm mắt.
Trong tầng 60 tràn ngập ánh sáng, nhưng không hề chói mắt. Ngược lại, thứ ánh sáng ấm áp ấy còn khiến người ta thấy bình yên.
Dù kẻ địch có xâm nhập, chủ nhân của tầng này là Nosfy sẽ cảm nhận được ngay. Vì thế, không cần cảnh giác xung quanh quá nhiều, chúng tôi có thể yên tâm nghỉ ngơi khoảng vài chục phút.
Sau giấc ngủ ngắn, tôi đánh thức Lord đang ngủ say như chết dậy, và chúng tôi tiếp tục thám hiểm mê cung. Nhờ tầng này thanh tịnh, thể lực và MP hồi phục nhiều hơn dự tính.
"Phù. Được rồi, đủ rồi đấy. Đi thôi nào."
Tôi dẫn mọi người tiến về hướng tầng 59. Từ đây trở đi lại là một thế giới hoàn toàn mới lạ. Tôi tăng cường ma pháp không gian cùng sự cảnh giác.
"Liner, Nosfy, chuẩn bị xong chưa? Vì chặng đường sắp tới, tôi định vừa tiến lên vừa chinh phạt quái vật..."
Tôi xác nhận lại chiến lược.
Đến giờ vẫn chưa có trận chiến nào, một phần là nhờ cuộc thám hiểm trước đó đã giúp nắm bắt đặc tính kẻ địch. Nếu nghĩ đến chặng đường dài lên mặt đất, việc chiến đấu với quái vật để kiểm tra sức mạnh sẽ chắc chắn hơn.
Tuy nhiên, Nosfy lắc đầu phủ nhận điều đó.
"Dù ngài nói vậy, nhưng tôi nghĩ không cần thiết phải chinh phạt quái vật ở gần tầng của tôi đâu. Về cơ bản, quái vật mang ma lực thuộc tính Ánh Sáng sẽ không có hành động thù địch với sinh vật khác. Chỉ tổ tốn thời gian kiểm tra thôi. Nếu cần chinh phạt thì phải đợi đến khi gần tầng 50, lúc thuộc tính quái vật thay đổi lần nữa."
Quái vật thuộc tính Ánh Sáng không phải là kẻ thù.
Tôi cũng lờ mờ cảm thấy điều đó.
Lũ quái vật tỏa sáng lấp lánh kia, con nào con nấy đều chẳng có chút chiến ý nào.
"Tại sao quái vật thuộc tính Ánh Sáng lại không tấn công chúng ta...?"
"Nói là do thuộc tính thì cũng đúng thôi... Như tôi đã giải thích lúc nãy, cơ bản của thuộc tính Ánh Sáng là [Thảo Luận]. Không phải [Tranh Chấp] mà là [Thảo Luận] - đó là lý tưởng của [Chân Lý Của Ánh Sáng]."
Điều đó có lẽ cũng đúng với Nosfy, [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Ánh Sáng]. Có thể đọc được từ biểu cảm của cô ấy niềm tự hào vì đã dùng sức mạnh đó để giải quyết cuộc chiến ngàn năm trước một cách hòa bình.
"Vậy thì cứ mặc kệ quái vật thuộc tính Ánh Sáng mà đi à?"
"Vâng, đó là lựa chọn khôn ngoan nhất. Có lẽ chúng ta có thể đi bộ một mạch đến tận tầng 55 đấy."
Nosfy là chuyên gia về Ánh Sáng, cũng là chủ nhân mê cung.
Yên tâm với lời nói đó, tôi bước lên cầu thang dẫn đến tầng 59.
Chỉ có điều, từ cuối hàng ngũ vang lên tiếng lầm bầm bất mãn.
"Ư... Ưm ưm... Nguy rồi. Chinh phạt mê cung dễ hơn mình tưởng. Thế này thì..."
Lord đang nói những lời đầy bất ổn.
Nhưng thà cô nàng nói ra miệng còn yên tâm hơn. Còn đỡ hơn nhiều so với việc cứ giữ nụ cười thản nhiên mà trong bụng lại toan tính gì đó.
Thú thật, Nosfy - người chẳng biết đang nghĩ gì - còn đáng sợ hơn.
Với nụ cười không chút sơ hở, Nosfy kéo tay Lord.
"Nào, đi thôi. Lord, cứ ngẩn ngơ là bị bỏ lại đấy nhé?"
"Ư, ừ... Ư... Giá mà mọi người cứ ở lại Viasia mãi thì tốt biết mấy..."
Lord giống như một đứa trẻ đang vòi vĩnh, nhưng ma lực bao quanh cô nàng lại cực kỳ hung hiểm. Tôi cảm giác khi chúng tôi càng đến gần mặt đất, ma lực đó càng đậm đặc hơn.
Trái ngược với Rowen, người đã giải tỏa luyến tiếc và trở nên mờ nhạt, sự luyến tiếc của Lord dường như đang lớn dần và sự hiện diện của cô nàng ngày càng tăng lên.
Lord bĩu môi lẩm bẩm.
"Giá mà cái không khí nhẹ nhàng này cứ kéo dài mãi..."
Đó là lời khẳng định rằng nếu lên mặt đất, mọi chuyện sẽ không còn được như bây giờ nữa.
Nghe thấy vậy nhưng tôi vẫn im lặng bước tiếp.
Chính vì sự luyến tiếc của Lord, việc lên mặt đất là điều bắt buộc. Nếu không sớm đưa người hiểu cô ấy đến đây, ma lực trong người cô ấy sẽ chỉ càng phình to thêm.
"Lord, than vãn thế là đủ rồi. Đi thôi nào. Không được làm phiền ngài Kanami."
Tuy nhiên, Nosfy - người có vẻ hiểu chuyện - cũng là một tồn tại không thể lơ là. Giống như Lord, từ hôm qua cô ấy cứ liên tục bành trướng thứ ma lực hung hiểm. Dù đã thử nhiều cách giải tỏa luyến tiếc, nhưng tôi cảm thấy dường như nó còn phản tác dụng.
Có vẻ tôi sẽ còn phải dây dưa với Nosfy dài dài. Nếu không phải là mặt đất với nhiều khả năng mà cứ ở mãi dưới lòng đất khép kín này, e rằng không thể tìm ra luyến tiếc của cô ấy.
Xác nhận lại rằng hai Vệ Thần phía sau đều cần đến mặt đất, tôi tiến vào tầng 59.
Hành lang tầng 59 không khác gì các tầng thông thường. Vẫn là kết cấu bằng đá quen thuộc.
Chỉ khác là những viên đá đó đang tỏa sáng rực rỡ.
Vì nằm ngay trên tầng 60 nên ánh sáng mạnh đến mức hạn chế tầm nhìn. Nhưng tôi đã có [Dimension], và hai người sử dụng ma pháp gió cũng có thể nắm bắt vị trí vật thể bằng [Wind]. Hơn hết, sự hiện diện của chuyên gia ánh sáng Nosfy đã hạ thấp độ khó của tầng này.
"[Light]."
Việc điều chỉnh ánh sáng với cô ấy dễ như hít thở vậy.
Chỉ cần thì thầm một câu ma pháp cơ bản, thứ ánh sáng chói mắt đã được trung hòa dịu nhẹ giống như tầng 60.
Nhờ vậy, tầng 59 thậm chí còn thoải mái hơn cả hành lang thông thường.
Sáng sủa như ban ngày trên mặt đất, sự u ám như tấm màn đen che khuất phía xa đã biến mất.
Con đường phía trước cũng được san phẳng đẹp đẽ nên rất dễ đi. Cảm giác như đang đi dạo trong hành lang của một thánh đường lộng lẫy chứ không phải trong mê cung.
Tất nhiên, lũ quái vật cũng không thành vấn đề.
Lại là những tinh linh ánh sáng trôi lơ lửng, nhưng không hề xảy ra giao tranh. Tôi dùng [Dimension] để tránh né tối đa, và nếu có con nào cản đường, Nosfy sẽ dùng ma pháp ánh sáng để [Thảo Luận] cho chắc ăn.
Không một kẽ hở.
Thảnh thơi chưa từng thấy.
Thảnh thơi đến mức tôi muốn bỏ qua con đường ngắn nhất lên mặt đất để đi tìm kho báu. Có khả năng ở đây vương vãi đầy những vật phẩm ngàn năm trước có thể dùng để rèn đúc.
Đang say mê chế tạo trang bị, tôi suýt thì thua trước sự cám dỗ đó.
Nhưng nhớ lại mục đích hiện tại của mình, tôi cố gắng kìm nén lại.
Đây là tầng mà cuộc chiến chính không phải với quái vật, mà là với những ham muốn nhỏ nhặt của bản thân.
Cứ thế, chúng tôi vượt qua tầng 59 mà không gặp trở ngại nào, rồi thuận lợi tiến qua tầng 58, 57. Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp những căn phòng toàn cột trụ tráng lệ hay những ngôi đền thông tầng, nhưng không có con đường nào quá rắc rối. Đường đi bằng phẳng nên thể lực tiêu hao rất ít.
Dù có gặp quái vật mới, chỉ cần giao cho Nosfy là tránh được giao tranh.
Thật sự.
Thật sự là...
"Dễ dàng thật. Cứ đà này có thể lên thẳng mặt đất luôn."
Tầng 57 mà chúng tôi đang đi chính là ví dụ điển hình nhất. Bất kỳ thám hiểm giả nào trên mặt đất nhìn thấy cũng sẽ không nghĩ đây là mê cung. Bởi lẽ, hành lang rộng khoảng 50 mét cứ thế chạy thẳng tắp đến cầu thang tiếp theo. Cảm giác như đang đi trên đại lộ của một thành phố vậy. Dù có nhiều loại quái vật ở rìa tầm nhìn, nhưng chỉ giống như để cho vui mắt thôi.
Tuy nhiên, có lẽ do ám ảnh từ chuyến đi tàu biển, sự thuận lợi quá mức lại khiến tôi thấy bất an.
Tôi cau mày cảnh giác xung quanh, thận trọng tiến bước.
Thấy bộ dạng đó của tôi, Nosfy mỉm cười thích thú.
"Ngài Kanami, không cần lo lắng đâu ạ. Tôi đã [Thảo Luận] vài lần rồi, quái vật nào cũng là những đứa trẻ hiểu chuyện cả. Có lẽ tính cách ôn hòa của tôi đã phản chiếu lên tính cách của lũ quái vật chăng."
Nosfy vỗ ngực đảm bảo an toàn.
Quả thật, năng lực của cô ấy đủ sức hứa hẹn điều đó.
Việc đi đến đây suôn sẻ chắc chắn là nhờ Nosfy. Nếu Vệ Thần tầng 60 không phải là [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Ánh Sáng], chúng tôi đã bị những kẻ địch hiếu chiến chặn lại và chưa đi được một nửa quãng đường.
"Cảm ơn cô, Nosfy. Giá mà cứ thế này đến được tầng 30 và đặt [Connection] thì tốt quá..."
"[Connection]... Ma pháp dịch chuyển của ngài Kanami nhỉ. Nhưng nếu vậy thì tôi nghĩ đặt ở tầng này cũng được mà?"
Nosfy dang hai tay ra, chỉ vào không gian tầng 57.
Đúng là nếu muốn đặt [Connection] thì ở đây cũng đặt được.
Tôi nhớ lại lý do tại sao trước giờ không thể đặt [Connection] ở những nơi ngoài tầng của cựu Vệ Thần.
Thứ nhất là do kết giới [Chính Đạo] cản trở. Thứ hai là quái vật sẽ phá hủy [Connection]. Chính là hai lý do này.
"Đúng là đặt được, nhưng đặt ở nơi thế này thì quái vật sẽ chạm vào và phá hỏng [Connection] mất..."
"Vì thế mới cần đến tôi. Nếu [Thảo Luận] với quái vật quanh đây, ngược lại còn có thể nhờ chúng bảo vệ cánh cổng ma pháp nữa đấy."
"Hả, thật sao...?"
"Tôi không bao giờ nói dối. Là thật đấy ạ."
Cô ấy nói ra một điều không tưởng nhẹ tênh.
Thông tin đó đảo lộn hoàn toàn kế hoạch thám hiểm mê cung của tôi. Nó quan trọng đến mức nếu trở về mặt đất, tôi muốn chiêu mộ ngay một học viên sử dụng ma pháp ánh sáng từ Học viện Eltraryu.
Gương mặt tôi tự nhiên rạng rỡ hẳn lên.
"Xin lỗi vì làm ngài đang vui phải cụt hứng, nhưng chuyện đó chỉ áp dụng quanh tầng 60 thôi ạ. Còn lại thì phải là nơi có quái vật cực kỳ ôn hòa mới được..."
Về cơ bản, có vẻ chỉ áp dụng được ở quanh đây - tức là gần tầng của [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Ánh Sáng]. Dù vậy, lợi ích rút ngắn hành trình vẫn rất lớn.
Tôi từng nghĩ không thể đi đường tắt đến tầng không có Vệ Thần - tức là tầng 30. Nhưng nếu có thể đặt [Connection] ở tầng 55, chúng tôi sẽ rút ngắn được 10 tầng. Với tốc độ này, có khi chỉ vài ngày nữa là lên thẳng mặt đất.
"Thế cũng đủ rồi. Nhờ Nosfy mà tôi đã thấy được đích đến."
"Fufu. Ngài Kanami vui là tốt hơn cả rồi."
Nghe tin vui đó, tôi bật cười từ tận đáy lòng. Nosfy cũng vui lây như thể đó là chuyện của chính mình.
Chỉ có một kẻ coi đó là tin buồn.
"K... Kết thúc...?"
Là Lord đang đi phía sau.
Gương mặt vốn đang u ám vì phải tiến bước trong mê cung, giờ đây méo xệch khi nghe thấy sự kết thúc rõ ràng.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
