Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Hồi 03 - 81. Nhắm tới tầng 30

81. Nhắm tới tầng 30

"Tóm lại, chỉ cần nhanh chóng đánh bại Thủ vệ (Guardian) tầng 30 là giải quyết xong vấn đề. Tên Palinkron đó có cái tính là không bao giờ thất hứa đâu."

"...Không thất hứa, nhưng sẽ lươn lẹo để chối bỏ."

"Công nhận, khả năng đó cao thật..."

Xác nhận vài ngày tới không có công việc Guild, chúng tôi đã đến tầng 20 của mê cung.

Vì đã đi đường tắt từ phòng làm việc bằng 《Connection》 nên chúng tôi có rất nhiều thời gian.

"Có lo lắng cũng chẳng được gì. Đằng nào cũng phải lặn vào mê cung. Ngoài giao dịch với Palinkron ra, tôi cũng cần phải mạnh lên để đối đầu với bộ đôi kia nữa. Mê cung là nơi thích hợp nhất."

"...Đúng thế. Nếu Kanami có thể áp đảo hai người đó thì chẳng cần lo lắng gì nữa."

"Thực ra nếu Snow chịu kể hết mọi chuyện thì tốt biết mấy..."

"...Kể hết rồi. Những gì cần nói tôi đã nói hết vào ngày đầu tiên. Còn lại là Kanami tự phán đoán và hành động thôi. Vốn dĩ, tôi cũng không biết chi tiết."

"Hiểu rồi... Xin lỗi vì đã hỏi đi hỏi lại. Việc Snow là đồng minh của tôi là sự thật. —Được rồi, xốc lại tinh thần nào, mê cung thôi. Hôm nay chúng ta sẽ nhắm xuống tầng sâu hơn."

"...Tôi chỉ đi theo thôi đấy."

"Thế là được rồi. Cảm giác an tâm nó khác hẳn."

Miệng nói chỉ đi theo nhưng hôm kia cô ấy đã giúp đỡ tôi, đó là bằng chứng rõ ràng nhất.

Tôi dẫn theo Snow không được thành thật cho lắm di chuyển đến tầng 20, và hướng về phía cầu thang đi xuống.

Xuống tầng 21.

Mục tiêu chỉ thay đổi từ tầng 20 sang tầng 30, còn phương châm thì vẫn y như hôm kia.

Cho đến tầng 23 nơi có 'Chính đạo', chỉ cần đi theo con đường đó là có thể dễ dàng xuống tầng tiếp theo. Hơn nữa kết giới của 'Chính đạo' cũng giúp xua đuổi quái vật. Thi thoảng có quái vật cỡ lớn xâm nhập nhưng cũng không phải vấn đề gì to tát.

Quả nhiên, khi đang đi ở tầng 21, một con quái vật bốn tay Fury lao vào tấn công tôi.

Tôi nghênh chiến một cách thong dong. Trước đây tôi từng chật vật với kẻ địch này, nhưng giờ thì không thành vấn đề. Lần trước đến đây tôi mới cấp 12, giờ đã là cấp 15. Mọi chỉ số đều tăng lên đáng kể.

Tôi hạ gục Fury chỉ trong vài giây.

Con Fury với những thanh kiếm cắm đầy người ngã gục xuống.

Đồng thời nó biến thành ánh sáng và tan biến, những thanh kiếm cắm trên người nó rơi loảng xoảng xuống đất.

Tôi nhặt ma thạch và kiếm lên.

Trong số những thanh kiếm đó, có thanh vẫn dùng được, có thanh đã bị mẻ.

Tôi cất tất cả vào 'Kho đồ'. Nhờ bác Alivers mà tôi đã có cách tái sử dụng chúng, nên phải tiết kiệm.

"Fury sẽ gọi đồng bọn đến đấy, nhanh lên chút nào."

"...Đã rõ."

Có vẻ Snow cũng hiểu rõ năng lực đặc thù của Fury.

Nhìn dáng vẻ chạy đi như lẽ đương nhiên của cô ấy, có thể thấy được kinh nghiệm phong phú.

Tôi vừa chạy vừa hỏi Snow.

"Snow đã từng lặn xuống mê cung đến tầng bao nhiêu rồi?"

"...Tầng 20."

"Tầng 20? Nhưng cô có vẻ rành về Fury ở tầng 21 nhỉ."

"...Dù sao tôi cũng là học viên, nên cũng biết kha khá. Với lại tôi cũng từng nghe anh trai kể."

"À, ra là vậy."

Nghĩ kỹ thì, Snow có anh trai là thám hiểm giả mạnh nhất.

Việc am hiểu về mê cung cũng không có gì lạ.

Thông tin từ thám hiểm giả mạnh nhất là báu vật không tiền nào mua được.

Trên đường đi, tôi quyết định hỏi Snow về mê cung. Dọc đường, vài con quái vật lao đến cản trở, nhưng chúng không phải là đối thủ của tôi hiện tại.

—Tầng 22 tiếp theo cũng tương tự như tầng 21.

Tuy độ khó cao hơn tầng 21, nhưng nhờ ma pháp của Snow mà chúng tôi tiến lên không tốn mấy sức.

Thấy tôi vất vả với đòn tấn công từ trên cao của Rio Eagle, Snow đã dùng ma pháp vô thuộc tính để hỗ trợ. Nhờ ma pháp làm rung chuyển diện rộng, Rio Eagle mất thăng bằng và không thể duy trì độ cao. Tôi chỉ việc lao vào chém nát nó, một công việc đơn giản.

Cứ thế, chúng tôi đến tầng 23 và đi đến điểm cuối của 'Chính đạo'.

"...Đến đây là hết 'Chính đạo' rồi. Tính sao đây?"

"Không sao. Tôi từng đến đây rồi nên biết đường. Đúng vậy, trước đây—"

Trước đây?

Trước đây, tôi đã một mình đến tận đây sao?

Phải rồi.

Nếu không thì thật vô lý.

Nếu không thì không thể giải thích được lý do tại sao 'Bản đồ' tầng 23 hiện ra trong tầm nhìn lại được lấp đầy.

Tôi cố gắng đào bới ký ức.

Và tôi nhớ ra mình đã đánh bại con boss tên là Flame Squall ở tầng 23. Chỉ là, có chút lấn cấn.

Tôi đã một mình hạ gục Flame Squall đó với cấp độ 12 sao...?

"...Sao thế?"

"K-Không, tầng này, hơi nóng..."

"...Đúng thế. Có lẽ hơi nóng một chút. Tôi thì bình thường."

"Một chút? Nóng kinh khủng đấy chứ?"

"Vì là Long nhân (Dragonewt) mà. Cỡ này vẫn thoải mái."

"Khác biệt chủng tộc sao..."

"Là vậy đấy."

Nhìn kỹ thì Snow không đổ một giọt mồ hôi nào.

Tôi hiểu ra điểm mạnh của chủng tộc Long nhân. Với cấu tạo cơ thể khác con người, Long nhân có vẻ có thể di chuyển tự do trong bất kỳ môi trường khắc nghiệt nào.

Tôi vừa ghen tị với cơ thể của Snow, vừa tiến về phía trước.

'Chính đạo' đã hết, nhưng nhờ có 'Bản đồ', chúng tôi nhanh chóng đến được tầng 24.

Đến được vùng dung nham ở tầng 24, tôi xác nhận 'Bản đồ' bị ngắt quãng ở tầng này.

"Tôi mới chỉ đi đến giữa chừng tầng này thôi. Từ đây mới là bắt đầu."

"...Đã rõ."

"Cẩn thận dung nham đấy. Có quái vật thằn lằn nấp bên trong."

"...Tôi biết."

Có vẻ như thám hiểm giả mạnh nhất Glenn Walker đã từng đến tầng này.

Snow không cần nhắc cũng tự giác giữ khoảng cách với dung nham.

"Nhưng mà, nóng thế này chịu không nổi. Chắc tôi dùng ma pháp băng để hạ nhiệt độ xung quanh mình xuống vậy. —Ma pháp 《Freeze》."

Tôi định dùng 《Freeze》 để kìm hãm sức nóng xung quanh, nhưng lại cảm thấy có gì đó lạ.

Dòng chảy ma lực quá trơn tru (.......).

Tôi tự ngạc nhiên trước việc vận hành ma pháp băng trôi chảy đó của chính mình.

"Ơ, ủa?"

"...Cả tôi nữa?"

《Freeze》 không chỉ hạ nhiệt độ quanh tôi mà còn bao trùm cả phạm vi có Snow.

"Không, tôi không định làm thế, nhưng chẳng hiểu sao ma pháp băng hoạt động tốt một cách kỳ lạ. Cảm giác như đối với nhiệt, ma pháp băng trở nên dễ sử dụng hơn, hay nói sao nhỉ..."

Chính tôi cũng không hiểu hiện tượng này.

Thật khó để diễn tả thành lời cho Snow hiểu.

Nó thực sự mang tính cảm giác.

Về mặt cảm giác, độ thấu hiểu đối với nhiệt—không, đối với lửa đang tăng lên?

Các phân tử đang dao động như thế nào, tôi biết tường tận từng chi tiết. Và làm thế nào để kìm hãm chúng, chẳng hiểu sao cơ thể tôi lại hiểu rõ.

Có lẽ diễn tả là ma lực của tôi đang ghi nhớ thì đúng hơn.

Ma pháp băng đã tự động thực hiện việc kiểm soát chuyển động phân tử một cách tối ưu.

"Cảm giác như, làm nguội nhiệt cực kỳ dễ dàng?"

"...Vậy à. Thế thì tốt rồi. Cũng đâu phải chuyện xấu."

"Ừ. Đúng vậy ha..."

Tôi vẫn chưa hết thắc mắc nhưng vẫn tiếp tục tiến vào tầng 24.

Tuy đang dùng 《Freeze》, nhưng tôi cũng không tắt 《Dimension》. Nó giống như đang triển khai một lớp 《Mùa Đông Thứ Nguyên (Di Winter)》 rất mỏng vậy.

Và, 《Mùa Đông Thứ Nguyên (Di Winter)》 đó đã phát huy sức mạnh vô song tại tầng 24.

Lần trước đến đây, 《Dimension》 không thể thâm nhập vào trong dung nham.

Nhưng với 《Mùa Đông Thứ Nguyên (Di Winter)》, tôi có thể mở rộng giác quan vào tận trong dung nham. Điều đó đồng nghĩa với việc lột trần những con quái vật ẩn nấp bên trong.

Một con quái vật di chuyển trong dung nham, Poison Salamander đang lén lút tiếp cận sau lưng chúng tôi.

Xác nhận điểm mù của chúng tôi, Poison Salamander lao ra từ dung nham, móng vuốt của nó lóe sáng.

Tôi vừa quay lại vừa rút kiếm từ 'Kho đồ' ra và ném đi.

Thanh kiếm được ném đi cắm phập vào đầu con Poison Salamander, khiến móng vuốt lóe sáng của nó không thể chạm tới đích.

"—Gàoooo!!"

Với tiếng kêu ngắn ngủi, Poison Salamander tuyệt mệnh.

"...Hả?"

"Có vẻ là loại quái vật có chỉ số cơ bản thấp để đổi lấy khả năng lặn trong dung nham. Hạ được trong một đòn."

Mặc kệ Snow đang không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi thu kiếm và ma thạch vào 'Kho đồ'.

"...Có quái vật phía sau sao?"

"Có. Nhưng đừng bận tâm. Tôi tuyệt đối sẽ không để nó chạm vào Snow đâu."

"...Hư, hừm. Ra là loại quái vật mà ngay cả tôi cũng không cảm nhận được sao. Ừm, không được rời xa Kanami. Quyết định vậy đi. Trông cậy cả vào cậu đấy."

"Cô làm thế tôi cũng đỡ vất vả hơn."

Snow bắt đầu đi ngay sát sau lưng tôi.

Cô nàng có vẻ định đùn đẩy hết kẻ địch cho tôi nếu có biến.

Tôi vừa dùng 《Dimension》 để cảnh giác cả bên trong dung nham, vừa tiến bước.

Và rồi, chúng tôi đến được nơi 'Bản đồ' bị ngắt quãng.

Có vẻ đây là giới hạn của tôi lúc trước.

"—Ma pháp 《Dimension - Đa Trọng Triển Khai (Multiple)》."

Giống như cách mở rộng 《Dimension》 ra toàn thành phố khi làm việc cho Guild, tôi trải rộng giác quan ma pháp ra một lớp mỏng. Trong mê cung có nhiều ma lực gây nhiễu nên khó mở rộng hơn trên mặt đất một chút.

Nhưng nhờ kinh nghiệm trên mặt đất, tôi cũng tìm được cầu thang dẫn xuống tầng 25.

Đồng thời, tôi cũng nắm được khu vực đặc thù và boss của tầng 24.

—Và rồi, tôi tìm thấy một thứ kỳ lạ.

Một vật thể nhân tạo hiếm thấy trong mê cung, một tế đàn.

====================

Một bàn thờ được xây dựng giữa biển dung nham, nhìn qua là biết ngay có bàn tay con người tác động. Và ở ngay trung tâm, một thanh kiếm đang được thờ phụng.

"Tìm thấy... cầu thang chưa?"

Đoán được việc tôi vừa làm, Snow hỏi kết quả.

"Ừ, thấy rồi. Nhưng tôi cũng tìm thấy một thứ kỳ lạ nữa."

"...Kỳ lạ?"

"Ở sâu bên trong có thứ giống như bàn thờ, trên đó đặt một thanh kiếm."

"...Bàn thờ, kiếm. À, ra là vậy."

Nghe tôi nói, Snow gật gù ra chiều đã hiểu.

"Ra là vậy? Cậu biết gì sao?"

"...Biết. Nhưng giải thích phiền lắm."

"Này, nói cho tôi biết đi chứ..."

Bị cô ấy gạt đi chỉ bằng một câu "phiền lắm" làm tôi khá bối rối.

Thông tin trong hầm ngục là thứ liên quan đến cả tính mạng đấy.

Snow cũng hiểu điều đó.

Thế nên, dù miễn cưỡng, cô ấy vẫn bắt đầu giải thích bằng giọng lí nhí.

"...Chắc là Drop của hầm ngục..."

"Drop? Ý cậu là ma thạch do quái vật đánh rơi á?"

"...Đúng, giống cái đó. Hầm ngục đang 'tái hiện và hội tụ' (Drop) các vật phẩm trong quá khứ. Ở những tầng từ 23 trở đi, nơi tay thám hiểm chưa vươn tới, những thứ như vậy vẫn còn sót lại nguyên vẹn."

"Vật phẩm quá khứ..."

Tôi không biết rõ về thế giới này.

Tôi mới chỉ làm quen với hầm ngục được vài tuần thôi.

Nhưng Snow thì khác. Cô ấy đã gắn bó với hầm ngục này nhiều năm và học được rất nhiều kiến thức từ Học viện. Có vẻ cô ấy biết nhiều điều mà tôi không biết.

"...Vốn dĩ, nơi đây là nơi đại lục nhả ra những di sản của quá khứ. Hầm ngục đóng vai trò như một hệ thống tuần hoàn, thu thập ma lực và quá khứ tích tụ trong lòng đất rồi nhả chúng ra. —Đó là những gì tôi được dạy ở Học viện."

"Lần đầu tôi nghe đấy. Không ngờ hầm ngục lại có chức năng đó."

"...Ở Học viện cũng ít người biết lắm. Tóm lại, tôi nghĩ cái bàn thờ đó là di vật quá khứ. Không chừng thanh kiếm kia là danh kiếm ngày xưa cũng nên."

"Mấy chuyện phức tạp thì tôi không rõ, nhưng đó là thông tin quan trọng nhất với chúng ta lúc này. Tôi sẽ thử kiểm tra thanh kiếm đó từ đây."

Một câu chuyện thú vị.

Và rồi, tôi bắt đầu suy ngẫm về sự tồn tại của hầm ngục theo cách riêng của mình.

Nghe xong chuyện vừa rồi, tôi không thể tin rằng hầm ngục này được hình thành một cách tự nhiên nữa. Nếu bảo vì đây là dị giới nên mới có hầm ngục như thế này thì câu chuyện sẽ chấm dứt tại đó. Nhưng tôi cảm giác không phải vậy.

Tôi chỉ có thể nghĩ rằng hầm ngục này được ai đó tạo ra với một mục đích nào đó.

Nếu là do ai đó tạo ra, thì việc hầm ngục tồn tại một cách quá thuận tiện cho con người như thế này cũng trở nên dễ hiểu.

Vậy thì, ai là người đã tạo ra hầm ngục?

Là ai—

Tôi dùng 《Dimension》 để 『Quan Sát』 thanh kiếm trên bàn thờ và thu thập thông tin.

【Luf Bringer】

Tấn công: 7

Ô nhiễm tinh thần +2.00

"Kanami, sao rồi?"

"Chắc chắn là đồ hiếm. ...Nhưng có vẻ nguy hiểm."

"...Thu hồi không?"

"Cứ thử xem sao. Có thể bán được tiền đấy."

Tôi cùng Snow bước về phía cái bàn thờ khả nghi.

Trên đường đi, vài con Poison Salamander lao ra tấn công, nhưng chúng không phải là đối thủ của tôi - người có thể nắm bắt mọi thứ ngay cả trong dung nham.

Khoảng vài phút sau, chúng tôi đến được bàn thờ được bao quanh bởi dòng sông dung nham.

Bình thường thì dung nham sẽ chắn lối không thể lại gần, nhưng với năng lực thể chất hiện tại, tôi có thể nhảy qua được. Chiều rộng con sông chưa đến mười mét. Chỉ là, nếu xét theo cảm giác ở thế giới cũ của tôi thì đây là khoảng cách gần bằng kỷ lục thế giới. Tự nhiên thấy bản thân nghĩ việc này "dễ ợt" khiến tôi cảm thấy hơi sợ chính mình.

"Tôi nhảy qua lấy nó đây."

"...Đi cẩn thận."

Đương nhiên là Snow không nhảy rồi.

Tôi xác nhận độ an toàn trong lòng dung nham, lấy đà thật kỹ rồi bật nhảy.

Đúng như dự đoán, tôi nhảy qua một cách nhẹ nhàng. Cứ thế, tôi tiến lại gần bàn thờ và quan sát thanh kiếm kia.

Nhìn gần mới thấy, ma lực trú ngụ trong thanh kiếm này khá lớn. Trông nó chứa đựng lượng ma lực ngang ngửa một pháp sư tầm trung.

Hơn hết, thanh kiếm ấy thật đẹp.

Một thiết kế đen tuyền với hình dáng độc đáo, bỏ qua mọi vẻ đẹp công năng. Tuy có chút gai góc nhưng lại mang một gu thẩm mỹ rất riêng. Điều đó không hề làm tổn hại đến vẻ đẹp của nó.

Và tô điểm cho thanh kiếm tuyệt mỹ ấy là—thứ ma lực màu tím kiều diễm. Nó không phá vỡ sự nhất quán của thanh kiếm đen tuyền, mà như một điểm nhấn màu tím làm thanh kiếm càng thêm nổi bật.

Thanh kiếm tôi cùng anh Alibars nghĩ ra cũng tuyệt, nhưng kiểu này cũng không tệ.

A. Hơn tất cả, nếu lưỡi kiếm đen này nhỏ xuống những giọt máu đỏ tươi, thì sẽ đẹp biết bao nhiêu—

"—《Blast Impulse》!"

Một luồng xung kích ma lực ập vào lưng tôi.

Tôi nhảy sang bên, né đòn trong gang tấc. Rồi tôi hét lên trách móc kẻ vừa tung ra đòn tấn công đó.

"S-Snow—! Tự nhiên cậu làm cái gì vậy!?"

Thế nhưng, thủ phạm Snow vừa tiếp tục niệm phép, vừa trả lời tỉnh bơ.

"...Không, tại thấy cậu bị thanh kiếm mê hoặc. Nên tôi định thổi bay cậu để cậu tỉnh lại thôi."

"Bị mê hoặc? Tôi á?"

"...Ma lực của thanh kiếm đã bắt đầu xâm nhập vào cơ thể Kanami rồi. Nguy hiểm lắm đấy."

Tôi ghi nhớ lời Snow, rồi nhìn lại thanh kiếm lần nữa.

Và nhận ra sự bất thường của nó.

Thứ ma lực tựa như oán niệm đen tối của thanh kiếm đang ngọ nguậy chực chờ chui vào cơ thể tôi. Nó khác xa thứ ma lực tuyệt đẹp tôi cảm nhận lúc nãy, chỉ cần nhìn thôi cũng hiểu đó là thứ mà con người tuyệt đối không được chạm vào.

Một thanh kiếm nhìn nguy hiểm thế này mà tôi lại thấy đẹp sao?

"Đ-Đúng là nguy hiểm thật..."

"...Khi Kanami lại gần, nó đã lộ bản chất. Sao đây? Bỏ cuộc nhé? Tôi nghĩ cầm vào là cậu hóa thành sát nhân luôn đấy."

"Không, tôi không bỏ cuộc. Tôi muốn ngăn chặn việc ai đó sở hữu nó rồi trở thành sát nhân. Có lẽ, với ma pháp của tôi thì sẽ cầm được thôi—"

"...K-Không, tôi phản đối. Tôi có cảm giác Kanami cầm nó là nguy hiểm nhất thế giới luôn ấy."

"Tôi sẽ không chạm vào đâu, yên tâm. Từ khoảng cách này, tôi sẽ vô hiệu hóa thanh kiếm. —Ma pháp 《Dimension Winter》."

"...Cẩn thận đấy. Nếu thất bại, đừng quên là tôi sẽ giết Kanami trước tiên. Thật đấy, cẩn thận vào."

Mặc kệ Snow đang lo lắng, tôi triển khai ma lực.

Tất nhiên, vì tự tin nên tôi mới định thu hồi nó.

Với 《Dimension Winter》 của tôi, tôi có thể can thiệp ma lực từ khoảng cách này. Từ cách xa vài mét, tôi dùng 《Dimension Winter》 đẩy lùi luồng ma lực của thanh kiếm đang cố tiếp cận mình.

Đồng thời, tôi từng bước tiến lại gần thanh kiếm.

Bước từng bước một, cẩn thận không chạm vào ma lực của nó.

Mất vài phút, cuối cùng tôi cũng đến được trước mặt thanh kiếm.

Giờ mới là lúc bắt đầu.

Vẫn giữ việc đẩy lùi ma lực, tiếp theo tôi niệm 《Ice》.

Dĩ nhiên, mục tiêu là chính thanh kiếm.

Thanh kiếm dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó cuộn trào ma lực để cự tuyệt hơi lạnh. Nhưng tôi dồn thêm ma lực vào 《Dimension Winter》 để chặn đứng nó.

Vài giây sau, một thanh ma kiếm đóng băng đã hoàn thành.

Tôi cẩn thận hết mức có thể, đưa thanh kiếm vào trong 『Hành trang』.

"...Phù."

Tôi thở phào, lau mồ hôi trên trán.

Vậy là phong ấn xong.

Tôi nhảy qua dòng dung nham, quay lại chỗ Snow.

"Tôi về rồi đây."

"...Vất vả rồi. Đừng có lôi cái đó ra trong hầm ngục đấy nhé."

"Ừ, tôi biết rồi."

"...Ưm, lo quá đi. Hay là phá hủy nó ngay tại đây luôn?"

"Không, nếu phải phá hủy thì tôi nghĩ nên gọi anh Alibars hoặc những người dùng Thần thánh thuật đến giải thể nó thì hơn. Biết đâu làm nguyên liệu cho cái gì đó được. Có khi còn bán được khối tiền ấy chứ."

"...Công nhận, nếu giải thể được thì chắc sẽ có tiền. Nhưng mà tôi vẫn lo."

Hiếm khi thấy Snow bám riết vấn đề như vậy.

Chắc là cô ấy lo lắng lắm. Tôi đành lấy 『Luf Bringer』 từ 『Hành trang』 ra.

"Nếu Snow đã nói đến thế, thì bẻ gãy nó đi vậy."

"...Ừ, bẻ đi. Để đó cho tôi."

Nói rồi, Snow đặt tay lên khối băng chứa 『Luf Bringer』 và niệm phép.

Hứng trọn ma pháp rung chấn ở cự ly gần, 『Luf Bringer』 gãy đôi cái rắc.

Cùng lúc đó, tôi cảm thấy luồng ma lực hung hãn đang trào ra dần lắng xuống. Có lẽ giá trị của thanh ma kiếm này đã mất. Nhưng đổi lại, chúng tôi có được sự an tâm.

"Ừm, thế này là ổn. Cảm ơn nhé, Kanami."

Snow vừa cảm ơn vừa đưa hai mảnh 『Luf Bringer』 đã gãy cho tôi.

Tôi vừa cất chúng vào 『Hành trang』 vừa lắc đầu đáp.

"Không, người cố chấp đòi thu hồi là tôi mà. Không phải chuyện để cậu cảm ơn đâu."

Nghe vậy, Snow cười nhạt.

Rồi cô chỉ tay về phía sâu trong hầm ngục và nói.

"Vậy thì, đi tiếp nào."

Tôi cảm giác giọng Snow có chút phấn chấn hơn.

Dù chỉ rất nhỏ thôi, nhưng trông cô ấy có vẻ có hứng thú hơn rồi.

"Ừ."

Để không làm tắt ngọn lửa nhiệt huyết nhỏ nhoi ấy, tôi vội vã tiếp tục cuộc thám hiểm hầm ngục.

--------------------

Tầng 26, 27

Kể từ khi tìm thấy 『Luf Bringer』, tôi vừa tiến bước vừa chú ý đến các vật phẩm Drop của hầm ngục.

Tuy nhiên, mãi mà chẳng gặp được món đồ hiếm nào như 『Luf Bringer』 nữa. Thi thoảng cũng tìm thấy Drop của hầm ngục, nhưng hầu hết là đồ nội thất cũ kỹ hoặc trang sức không có chút ma lực nào.

Trong lúc thu thập những thứ đó, chúng tôi đã vượt qua tầng 24 và 25.

Cầu thang thì có thể tìm bằng 《Dimension》, kẻ địch tấn công cũng không phải mối đe dọa lớn.

Tầng 25 thay vì dung nham thì lại là nước sôi chảy như sông, hơi nước bốc lên như sương mù che khuất tầm nhìn. Nhưng tôi lại rất hợp với những kiểu tấn công gây cản trở tầm nhìn thế này. Chỉ cần tận dụng 《Dimension》 và 『Quan Sát』, tôi không thể nào bị tụt lại phía sau. May mắn là quái vật ở đây cũng hầu hết là loại ẩn mình.

Tổng cộng chưa mất đến 1 tiếng để vượt qua.

Và rồi, tầng 26.

Dấu hiệu u ám cho chuyến thám hiểm thuận lợi này bắt đầu xuất hiện vào giữa tầng 26.

Quái vật tầng 26, Crystal Golem.

Đúng như tên gọi, đó là những bức tượng đá biết đi được làm hoàn toàn từ pha lê.

Nhưng độ cứng của loại pha lê đó không phải dạng vừa.

Dù tôi và Snow đã tung ra những đòn đánh phi nhân loại, nhưng vẫn không tạo nổi một vết nứt trên độ cứng đó. Hơn nữa, khả năng phòng thủ ma pháp của chúng cũng cao, đánh mãi mà không tung ra được đòn quyết định.

"Ch-Chết tiệt—! Cứng quá!!"

Tôi vứt thanh kiếm thứ năm đã bị hỏng đi, lôi ra vũ khí thứ sáu. Dự trữ kiếm cũng sắp cạn kiệt rồi, nên tôi trang bị luôn thanh đại kiếm của Snow.

Bên cạnh tôi, Snow tung ra một đòn chứa đầy ma lực.

"—《Impulse Break》!"

Vì đang triển khai 《Dimension》 nên tôi hiểu cấu trúc đòn tấn công ma pháp của Snow.

Lưỡi rìu lớn va vào cơ thể pha lê, tia lửa bắn tung tóe. Có vẻ cô ấy đang tạo ra sức phá hoại lớn hơn bằng cách dùng ma pháp khuếch đại xung lực va chạm.

Đòn tấn công tuy chậm chạp nhưng lại là phương pháp hữu hiệu với bọn Crystal Golem này.

Cuối cùng, khối pha lê cứng chắc cũng xuất hiện vết nứt.

"Đòn của tôi không xuyên qua được! Chỉ tổ tốn vũ khí thôi! Snow, nhờ cậu cả đấy!!"

Tôi vung thanh đại kiếm không vừa tay, đập vào con Crystal Golem. Không gây sát thương nhưng ít nhất cũng làm nó mất thăng bằng.

"Mồ, cái này mệt lắm đấy nhé! —《Impulse Break》!"

Snow bổ lưỡi rìu lớn xuống con Crystal Golem đang loạng choạng. Lưỡi rìu cắm phập vào vết nứt, ăn sâu vào cơ thể pha lê.

Tiếp đó, một cú đấm được tung ra với sức mạnh cơ bắp của loài Long nhân bồi thêm vào.

Dưới cú đấm bọc ma pháp rung chấn, con Crystal Golem vỡ tan tành.

"...Cuối cùng cũng hạ được. Hộc, hộc."

"Hộc, hộc..."

Trước đống vụn sáng của con Crystal Golem, chúng tôi thở hổn hển.

Vừa nhặt ma thạch, tôi vừa xác nhận tình hình.

"...K-Kanami, còn vũ khí không?"

"Còn thì còn, nhưng với tốc độ này thì chắc chưa đến được tầng 27 là hết sạch..."

"...Có vẻ mọi chuyện không còn suôn sẻ nữa rồi, tôi muốn về quá à."

"Không, vẫn ổn mà. Mấy con cứng đầu thì di chuyển chậm. Cứ lờ đi là xong chuyện."

Snow nằng nặc đòi về.

Thực tế thì dùng 《Connection》 để mình Snow về cũng được. Nhưng cô ấy về thì tôi gay go to. Không có Snow thì không thể kết liễu quái vật, tôi muốn tránh việc phải đi tiếp một mình khi quái vật xuất hiện.

"...Ư ư. Bắt tôi đi bộ về một mình từ tầng 26 thì ghét lắm."

"Này, đừng có định về một mình chứ. Nếu thấy mệt thật thì tôi mở 《Connection》 cho."

"...Giờ tôi đang mệt thật đấy."

"HP với MP vẫn còn thừa mứa kia kìa...?"

"...Kanami, cứ chăm chăm vào mấy con số là nhìn sai bản chất đấy nhé?"

"Được rồi, tôi sẽ chú ý. Nhưng cậu vẫn đi tiếp được. Chắc chắn luôn."

"...Hả, ểhh."

Tôi dùng lời lẽ truyền đạt chỉ số status cho Snow để thuyết phục.

Vốn dĩ Snow mới chỉ tung ra vài đòn ma pháp thôi.

Không thể nào không thừa sức được.

"Tạm thời cứ đi tiếp, —hự."

Đang nói chuyện phiếm thì 《Dimension》 báo hiệu quái vật đang đến gần.

Nhiều con Crystal Golem đang tiến về phía này.

Ngay lập tức, tôi tính toán lộ trình mới đến tầng 27, nắm tay Snow và bước đi.

"Snow, bọn cứng đầu đang đến đấy. Đổi đường thôi."

"...Tầng 26 này chỉ còn nước chạy thôi nhỉ."

Snow nắm chặt lại tay tôi, rảo bước nhanh hơn.

Có vẻ cô ấy cũng cùng chung suy nghĩ không muốn đánh nhau với Crystal Golem.

Điểm kinh nghiệm thì cao đấy, nhưng chẳng bõ công chút nào.

Chỉ cầm chân chúng thôi cũng tốn vũ khí, muốn kết liễu thì bắt buộc phải tốn MP. Đúng là loại quái vật phiền phức.

Tuy nhiên, việc tránh mặt chúng lại khá đơn giản.

Vốn dĩ chúng đã chậm, khi đi lang thang trong hầm ngục lại càng chậm hơn. Có 《Dimension》 của tôi thì không đời nào chạm mặt.

Dù phải đi đường vòng một chút, nhưng vẫn đỡ hơn là lao vào những trận chiến không cân sức.

Cứ thế, tôi và Snow không phải tái đấu với Crystal Golem lần nào nữa, đến được cầu thang tầng 27 và vội vã đi xuống.

Tầng 27 thay đổi hoàn toàn so với vùng dung nham ở tầng 25, trở thành một hành lang mang lại cảm giác mát mẻ.

Tôi kiểm tra chất liệu tường của hành lang.

Khi tôi chọc kiếm vào bức tường đá màu xanh da trời gần như trong suốt, một tiếng keng vang lên lảnh lót, và thanh kiếm của tôi lại bị mẻ ngược lại.

"Cái này, giống bọn Crystal Golem lúc nãy à...?"

"...Trông giống pha lê (Crystal) nhỉ."

Không, chính xác thì khác đấy.

Pha lê mà tôi biết không cứng thế này đâu.

Đây là một loại khoáng vật khác đã đạt đến cảnh giới ma quỷ rồi.

Và sự thật là loại khoáng vật ma quỷ đó đang được dùng làm tường khiến tôi toát mồ hôi hột.

"Hành lang là pha lê, nghĩa là..."

"...Quái vật cũng thuộc hệ đó?"

Khả năng cao là vậy.

Về cơ bản, địa hình hầm ngục và quái vật sinh sống luôn thích nghi với nhau.

Có sông thì có quái vật dưới nước, cây cối rậm rạp thì có quái vật côn trùng, nóng bức thì có quái vật lửa, kinh nghiệm bấy lâu nay khẳng định điều đó.

Tôi mở rộng 《Dimension》, vừa tìm cầu thang vừa quan sát quái vật tầng 27.

Tôi bắt gặp những bóng người bằng pha lê đang đi lại. Đúng như dự đoán, Crystal Golem vẫn tiếp tục xuất hiện.

Hơn nữa, không chỉ dừng lại ở đó. Khác với tầng 26, ở đây có đa dạng các loại quái vật. Tất nhiên, tất cả đều có cơ thể bằng pha lê.

Bay trên trời thì có chim và bướm. Bò dưới đất thì có nhện và kiến. Toàn những con trông có vẻ phiền toái. Vấn đề lớn nhất là sự nhanh nhẹn của chúng. Crystal Golem thì chậm chạp, nhưng lũ quái vật pha lê nhỏ này di chuyển rất nhanh.

Sẽ không dễ dàng chạy thoát đâu.

"Toàn quái vật vừa cứng vừa nhanh."

"...Được rồi, về thôi. Về thôi nào. Về ngay thôi."

"Không, làm thêm chút nữa đi. Ít nhất là chừng nào MP của Snow còn dư dả."

"...Thế nghĩa là, chiến đấu dựa trên ma pháp của tôi là chính hả?"

"Tạm thời tôi cũng sẽ đánh, nhưng đòn kết liễu chắc phải nhờ Snow rồi."

"...S-Sẽ kiệt sức mà chết mất."

"Nếu cậu ngất thì tôi sẽ ném cậu vào 《Connection》, cứ yên tâm."

"...Ác quỷ. Master ác quỷ."

"Không, đằng nào cậu cũng có ngất đâu. Vẫn còn dư sức mà..."

Tôi kéo tay Snow đang tỏ ý muốn lười biếng, lôi cô ấy đi sâu vào hầm ngục.

Trước tiên, chúng tôi quyết định thăm dò bằng một con quái vật vừa tầm.

Thấy một con kiến pha lê dài khoảng 1 mét đang đi lẻ, tôi dùng kiếm lao vào tấn công.

【Quái vật】 Crystal Ant: Rank 26

Nghe tên là đoán được đây là Crystal Golem có tập tính của loài kiến.

Và cơ thể nhỏ bé của nó nhen nhóm cho tôi một tia hy vọng mong manh. Nếu không phải cơ thể khổng lồ như Crystal Golem thì kiếm có thể chém vào được.

Thanh kiếm được vung lên với hy vọng đó—đã bị bật lại cùng âm thanh chói tai.

"Hự!"

Đòn toàn lực của tôi không thể xẻ đôi thân mình con Crystal Ant.

Tuy nhiên, khác với lúc đánh Crystal Golem, trên người nó đã xuất hiện vết nứt. Nếu chỉ xét về phòng thủ thì con này kém hơn Crystal Golem.

Con Crystal Ant rít lên những tiếng kim loại chói tai và nhe nanh về phía kẻ tấn công.

Nghe tiếng kêu đặc trưng đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một loài quái vật khác. Lũ quái vật ở tầng 21 và 22. Bọn chúng lấy số lượng bầy đàn làm vũ khí, và cũng phát ra tiếng kêu tương tự khi gọi đồng bọn.

Tôi vừa tiếp tục tấn công vừa dùng 《Dimension》 nắm bắt những con quái vật ở xa hơn một chút.

Quả nhiên, nghe thấy tiếng rít, những con Crystal Ant khác đột ngột di chuyển linh hoạt và lao về phía chúng tôi.

"Nguy rồi!! Kiến ở xung quanh đang tụ tập lại!"

"...U-Uwaa."

Không còn cách nào khác, tôi lấy cây rìu lớn của Snow từ trong 『Hành trang』 ra. Rồi dùng hết sức bình sinh quật vào con Crystal Ant, đập nó vào tường.

Nếu là Crystal Golem thì chắc chẳng nứt nổi một đường.

Nhưng, sức phòng thủ thấp hơn một chút so với Crystal Golem và sự chênh lệch về chất liệu nơi va chạm đã phân định thắng thua.

Con Crystal Ant bị đập vào tường pha lê, cơ thể nứt toác, chuyển động chậm lại. Ngay lúc đó, đòn tấn công của Snow giáng xuống, con Crystal Ant vỡ tan tành.

Dù hạ gục nhanh hơn dự tính, nhưng không có thời gian để thong thả.

Một lượng lớn Crystal Ant đang hướng về đây.

Tôi nhìn cây rìu lớn trên tay.

Chỉ sau một đòn tấn công, lưỡi rìu đã mẻ nghiêm trọng. Vũ khí của Snow cũng bị cùn lưỡi, biến thành vũ khí cùn đúng nghĩa.

"Snow, tạm thời quay lại tầng 26 đã."

"...Tán thành."

Cứ thế này mà đánh không có đối sách gì thì vũ khí trong 『Hành trang』 sẽ đi tong hết. Hiểu rõ điều đó, chúng tôi quay lại đường cũ.

Trên đường rút lui, chúng tôi bị vài con Crystal Ant tấn công.

Càng vung vũ khí đánh trả thì vũ khí càng hỏng hóc. Đến khi vũ khí dự phòng cũng sắp cạn kiệt, chúng tôi mới thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao của lũ Crystal Ant và về đến tầng 26.

Khác với tầng 27, ở đây chỉ có lũ quái vật chậm chạp.

Thở phào nhẹ nhõm, chúng tôi bàn bạc.

"Hôm nay đến đây là giới hạn rồi nhỉ...?"

"...V-Về thôi."

Snow tán thành ngay tắp lự.

Nếu cố quá thì chắc cũng qua được tầng 27. Nhưng hành quân ép buộc khi có Snow đi cùng thì hơi ngại. Nếu có làm thì chỉ nên để mình tôi - người có tốc độ - làm thôi.

Hôm nay biết được đặc điểm của tầng 27 là đủ rồi.

"—Ma pháp 《Connection》."

Cả tôi và Snow đều chưa mất HP.

Nhưng đổi lại, rất nhiều vũ khí đã trở thành đống sắt vụn. Học được bài học về cách bị ép phải rút lui kiểu này, chúng tôi kết thúc chuyến thám hiểm hầm ngục.

◆◆◆◆◆

"Chà chà, phá hoại ghê gớm thật đấy."

"Tại kẻ địch cứng quá anh ạ..."

Sau đó, chúng tôi đến xưởng của anh Alibars và đưa ra tất cả số vũ khí bị hỏng.

Khác với lần trước, trong xưởng đang rất nhộn nhịp.

Có thêm vài thợ rèn lạ mặt, tất cả đều đang làm việc hối hả trong không gian chật hẹp. Chắc là họ tăng cường nhân lực để đẩy nhanh tiến độ theo yêu cầu của tôi.

"Kẻ địch cứng sao?"

"Vâng. Quái vật quanh tầng 26 có cơ thể bằng pha lê nên phiền phức lắm."

"Tầng 26 à. Đó là thế giới mà bọn tôi không tưởng tượng nổi rồi. —Phải rồi. Có ma thạch của bọn nó không?"

"Có một ít đây ạ."

Tôi lấy ma thạch của Crystal Golem từ 『Hành trang』 ra cho anh ấy xem.

"Cái này là... ma thạch của Crystal Golem hả?"

"Anh biết sao?"

"Hình như loại quái vật xuất hiện ở Linh Sơn xa xôi phía Tây cũng có cùng chất liệu này. Một trong những loại khoáng vật siêu cao cấp đấy. Chắc là gọi là 『Ray Crystal』. Chà, trong hầm ngục cũng có thứ này sao."

Có vẻ như ngoài hầm ngục cũng tồn tại những con quái vật cứng đầu đó.

"Tôi muốn một thanh kiếm có thể chém được 『Ray Crystal』 đó."

"Lại nữa, Hội trưởng nhà mình lại đòi hỏi vô lý... định nói thế nhưng thực ra, nếu cậu chịu khó đợi đến ngày mai thì vấn đề sẽ được giải quyết."

"...Hả?"

"Vũ khí cậu đặt làm hôm nọ chém được. 『Crescent Pectrazuli』 là loại khoáng vật ưu việt hơn cả 『Ray Crystal』 mà. Hàm lượng ma lực chứa trong đó khác biệt một trời một vực."

"May quá. Vậy, vũ khí đó bao giờ thì xong ạ?"

"Với ngân sách thế này, lại huy động chừng này nhân lực. Đến tối mai là sẽ xong. Tôi sẽ làm cho bằng xong."

"Tối mai ạ. Tôi hiểu rồi."

Tôi yên tâm vì ngày hoàn thành gần hơn tôi nghĩ.

Tôi không có kiến thức về luyện kim, nhưng tôi không nghĩ làm ra một thanh kiếm lại dễ dàng. Có lẽ là nhờ ơn của kỹ thuật ma pháp, hoặc cũng có thể những người thợ rèn ở đây quá xuất sắc.

"Sau đây cậu rảnh không?"

"Chỉ còn việc nghỉ ngơi thôi ạ."

"Vậy thì kể cho tôi nghe chuyện thám hiểm hầm ngục của Hội trưởng được không?"

"Chuyện của tôi á?"

"Ừ, nếu nghe được những khó khăn trong hầm ngục hay những thứ cậu cần, những người rảnh tay có thể chế tạo chúng. Với lại, tôi cũng muốn nghe chuyện của Hội trưởng 'Anh hùng' với tư cách cá nhân nữa."

"Tôi không phải 'Anh hùng' đâu, nhưng đúng là cần chia sẻ thông tin thật..."

Sau này chắc chắn tôi còn phải nhờ cậy anh Alibars nhiều. Thắt chặt quan hệ hợp tác với anh ấy sẽ giúp việc thám hiểm hầm ngục sau này dễ dàng hơn.

Tôi gật đầu, từ từ bắt đầu kể chuyện thám hiểm hầm ngục.

Nhân tiện, Snow đi cùng đã nói "Về ngủ đây" rồi rời khỏi xưởng. Chắc cô ấy nghĩ lại sắp có một cuộc nói chuyện dài lê thê hết cả ngày đây. Cô ấy nghĩ không sai nên tôi cũng chẳng cản.

Hiện tại, chúng tôi đang gặp khó khăn từ tầng 24 trở đi.

Tôi kể chi tiết về khu vực đó.

"Ra là vậy. Cậu đã lấy được ma thạch thuộc tính hỏa ở vùng dung nham đó nhỉ. Nếu gặp rắc rối với nhiệt độ thì tôi sẽ làm vật phẩm ma thuật can thiệp vào lửa. May là ma thạch thuộc tính hỏa có rất nhiều."

"Giúp được nhiều lắm ạ. Nếu thiếu thì tôi sẽ đi săn mang về."

"Không cần nhiều thế đâu. Chỉ làm cái vòng cổ đơn giản thôi. Thật ra tôi muốn làm bộ giáp toàn thân hoặc khiên hợp với Hội trưởng, nhưng chắc không hợp với cách chiến đấu của cậu đâu nhỉ."

"Đồ nặng thì cho tôi xin kiếu..."

"Nếu có vật phẩm ma thuật thích ứng được với hồ hay đầm lầy thì có vẻ tiện đấy. Để tôi chọn xem sao."

"...Thật sự cảm ơn anh nhiều."

"Còn nữa... ừm. Cậu nên kiếm ít gỗ tròn ở đâu đó đi."

"G-Gỗ tròn?"

"Vũ khí cho Snow ấy. Đằng nào cũng hỏng, cho cô bé dùng gỗ tròn chiến đấu còn hơn. Với lại nghe cậu kể thì có vẻ đòn đánh cùn hiệu quả với bọn quái vật hệ tinh thể hơn."

"Đúng là tôi cũng nghĩ vậy."

Tôi và anh Alibars bàn bạc cả về phương diện chiến đấu.

Trong lúc đó, tôi đưa những bức tượng gỗ mình tranh thủ khắc những lúc rảnh rỗi cho anh ấy, và đặt làm những món đồ mình muốn từ trước. Dù chưa làm bao giờ nhưng anh ấy bảo sẽ thử thách xem sao.

Cứ thế, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, tôi nhận lại số vũ khí đã sửa chữa và đi đến nơi có thể mua gỗ tròn. Hiện tại khu vực quanh Liên hợp quốc vẫn đang khai hoang nên giá gỗ khá rẻ.

Tạm thời tôi mua khoảng một trăm cây gỗ tròn, bỏ vào trong 『Hành trang』.

Tôi lo hơi quá khổ nhưng vẫn nhét vào được ngon lành. Nhân tiện, tôi thử xem 『Hành trang』 chứa được kích thước bao nhiêu, thì có vẻ nó chứa được đến kích thước tối đa của cây gỗ mà tôi có thể vác được.

Vậy là xong những việc có thể chuẩn bị lúc này.

Tôi vừa suy nghĩ cách công phá tầng 26, vừa trở về phòng của Maria.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!