Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Hồi 07 - 266. Xác Sống

266. Xác Sống

Quốc gia mang tên Foozyaars được phân chia thành những khu vực tỉ mỉ, và đẳng cấp của công dân được định đoạt dựa trên những con số của khu vực đó. Khu vực có con số lớn là nơi những bình dân địa vị thấp sinh sống, còn khu vực có con số nhỏ là nơi cư ngụ của những quý tộc địa vị cao. Sự phân chia này được chia nhỏ đến gần một trăm cấp, và những địa chỉ mang con số hàng đơn vị chỉ cho phép các đại gia tộc quý tộc cư trú.

Gia tộc Helwilschein sở hữu địa vị cao đến mức được xưng tụng là một trong Tứ Đại Quý Tộc của Liên hiệp quốc. Chính vì thế, dù chỉ là biệt thự nghỉ dưỡng, nó vẫn được xây dựng trên mảnh đất đặc biệt mang con số hàng đơn vị.

Trở về căn biệt thự rộng lớn và xa hoa lãng phí ấy, việc đầu tiên tôi làm là đi chào hỏi chủ nhân ngôi nhà. Dù chẳng hứng thú gì, nhưng đó là lễ nghi và nghĩa vụ. Tôi gọi một nữ hầu trong nhà lại, nhờ chuyển lời rằng mình đã trở về, rồi nín thở đứng đợi ở cửa ra vào. Nếu được, tôi muốn hoàn thành nghĩa vụ này mà không bị những kẻ thừa thãi bắt gặp.

Đợi một lúc thì một trong những người anh trai của tôi xuất hiện. Và rồi, anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt như thể thấy một con chuột cống vừa lẻn vào nhà.

"......Là Liner sao?"

Mái tóc vàng sáng rủ xuống giống hệt anh hai Hine, đó là con trai thứ của gia tộc Helwilschein — Luca Helwilschein. Người anh trai đã trở nên có chút vặn vẹo do hễ có chuyện gì cũng bị đem ra so sánh với anh hai Hine hoàn hảo, hiện tại đang đảm nhận vai trò chủ nhân tạm thời của căn biệt thự này.

Anh Luca tặc lưỡi khe khẽ đầy vẻ khó chịu, rồi chào đón sự trở về của tôi theo cách riêng của anh ấy.

"Đến Liên hiệp quốc rồi à? Cũng giỏi thản nhiên vác cái mặt về đây nhỉ." "Vâng. Vì công việc kỵ sĩ nên em đang lưu lại tại Liên hiệp quốc." "Ta không được nghe nội dung cụ thể, nhưng chắc lại làm mấy công việc bẩn thỉu chứ gì? Liệu hồn mà làm, đừng để gây phiền phức cho gia tộc."

Ý là nếu có chết thì hãy chết trong im lặng, đừng làm ảnh hưởng đến gia đình. Ngầm hiểu là anh ấy bảo đừng có bắt chước những hành động như anh hai Hine. Người con thứ yêu gia tộc Helwilschein tha thiết này lúc nào cũng nơm nớp lo sợ tôi sẽ noi gương người anh cả. Và vì sự hiềm nghi đó hoàn toàn trúng phóc, nên tôi chỉ còn biết cúi đầu.

"Tất nhiên rồi ạ. Ơn nghĩa gia tộc Helwilschein đã nhặt em về nuôi dưỡng, em xin thề khắc cốt ghi tâm và nhất định sẽ báo đáp." "Chưa biết chừng đâu......"

Thấy thái độ khiêm nhường đúng mực của tôi, anh Luca làm vẻ mặt ngán ngẩm. Có lẽ hiểu rằng nói gì cũng vô ích, anh ấy thở dài rồi buông một câu chào đón đầy tính nghĩa vụ.

"......Thôi ta không nói nữa. Cứ nghỉ ngơi thong thả đi." "Cảm ơn anh."

Vậy là tôi đã hoàn thành màn chào hỏi nghĩa vụ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo bóng lưng anh Luca đang rời đi.

May mà xong chuyện mà không có biến cố gì. Người ra đón là một kỵ sĩ đàng hoàng như anh Luca thật là tốt. Nếu là đám anh em điên cuồng vì ghen tị từ người thứ ba trở xuống, chắc chắn chuyện sẽ còn kéo dài lê thê hơn nhiều.

—Hoặc là, sẽ giống như cha dượng đang đi qua hành lang đối diện cửa ra vào lúc này, chỉ lẳng lặng bỏ đi mà không nói một lời.

Tôi lập tức cúi đầu về phía hành lang. Đối với đứa con út trở về sau một năm vắng bóng, cha dượng chỉ ném cho một cái liếc mắt. Chắc chắn dù tôi có bị đám anh em quấy rối, hay kết cục có chết đi chăng nữa, ông ấy cũng chỉ liếc mắt một cái mà thôi. Tôi tin chắc rằng cha mẹ nuôi sẽ giữ thái độ thờ ơ đó cho đến tận lúc tôi chết.

"Phù...... Đúng là có cảm giác đã về nhà thật......"

Tôi an tâm vì gia tộc Helwilschein vẫn y như ngày nào. Rồi tôi bắt chuyện với cô hầu nữ đang co rúm người ở góc cửa ra vào.

"Cảm ơn cô. Giờ chào hỏi xong rồi. Từ giờ tôi sẽ giết thời gian ở ngoài vườn, cô có thể quay lại làm việc được rồi đấy."

Cảm ơn cô hầu nữ đã gọi anh trai giúp mình xong, tôi định sẽ ra vườn chứ không ở trong nhà. Đó là sự chu đáo để tránh gây rắc rối hết mức có thể.

"Dạ không, thưa ngài Liner. Chuyện là......" "......Có chuyện gì sao?"

Câu trả lời ấp úng không rõ ràng. Có điều gì bất tiện cho cô ấy sao?

Nghĩ lại thì, từ nãy đến giờ tôi cảm thấy những ánh nhìn kỳ lạ. Tôi cứ tưởng việc kẻ bị coi là ung nhọt như tôi trở về khiến đám người hầu tò mò soi mói...... nhưng không, có chút khác biệt. Với trình độ hiện tại của tôi, ánh mắt của người hầu tôi dư sức nhận ra.

—Cái này là...... ánh mắt giám sát của ai đó có cấp độ cao hơn nhiều?

Trong lúc đang suy đoán đủ điều từ phản ứng của cô hầu nữ, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Liner!!"

Giọng nữ lanh lảnh, khỏe khoắn và đầy nội lực. Vừa nhận diện được chủ nhân giọng nói, một tiếng kêu thốt ra từ cổ họng tôi.

"Hả—"

Người con gái thứ bảy của gia tộc Helwilschein, Franleure Helwilschein, đang chạy tới từ hướng ngược lại với hướng anh Luca vừa rời đi.

Nhìn sang cô hầu nữ, thấy cô ấy đang cúi gằm mặt vẻ hối lỗi. Chắc là do không tuân thủ được mệnh lệnh "Tuyệt đối giữ bí mật với chị Fran" của tôi. Cảnh tượng cô ấy chạy dọc hành lang tìm anh Luca bị chị Fran bắt gặp và tra hỏi mục đích hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi.

"......Đã lâu không gặp, chị Fran."

Tôi chào hỏi với vẻ hơi phiền phức. Đáp lại, chị ấy cười rạng rỡ.

"Phải, đúng là đã lâu thật rồi. Em cao lên chưa nhỉ? Nét mặt cũng thay đổi chút ít rồi đấy." "Cũng không thay đổi mấy đâu ạ."

Đã một năm rồi, nhưng chị ấy vẫn như xưa. Sự đón tiếp trái ngược hoàn toàn với anh Luca lúc nãy.

"Tại em không chịu về cho mọi người thấy mặt nên chị mới cảm giác thay đổi đấy. Dù đã thành kỵ sĩ ở bản thổ, em cũng nên ghé về nhà đôi chút chứ? Dù sao em cũng là một thành viên của Helwilschein mà......"

Người này thật sự không biết đọc bầu không khí trong nhà...... Không, hay là đọc được nhưng chẳng thèm bận tâm nhỉ......

Đây lại là cô con gái ưu tú nhất của gia tộc Helwilschein, chắc gia chủ đau đầu lắm đây. Vừa cười khổ trước sự tự do phóng khoáng đó, tôi vừa nói lời cảm ơn.

"Cảm ơn chị. Nhưng, chỉ cần những lời đó là đủ rồi ạ." "Hừm, lạnh lùng quá đấy."

Có lẽ cảm thấy chút xa cách, Franleure tỏ vẻ bất mãn — nhưng không hề nản lòng, chị ấy bước thêm một bước, lại gần tôi hơn.

"Thế, dạo gần đây em đang làm gì ở đâu?"

Và rồi, chị ấy hỏi thẳng vào vấn đề cốt lõi mà chẳng cần rào đón xã giao. Vẫn là những cú ném bóng thẳng tắp liên tục như mọi khi.

"......Đó là nhiệm vụ tuyệt mật nên em không thể nói gì được. Có lẽ từ nay về sau em cũng sẽ làm việc ở một nơi hoàn toàn khác với chị. Xin lỗi chị, nhưng có vẻ em không thể mãi làm tấm khiên bảo vệ chị được nữa rồi."

Tôi lắc đầu viện một lý do thích hợp, truyền đạt rằng mình không thể dõi theo bảo vệ chị ấy như hồi còn ở Học viện nữa.

Ngày xưa, tôi từng muốn chết thay cho anh hai Hine và chị Fran. Nhưng giờ tôi không thể chết thay cho ai được nữa. Điều đó chỉ là sự thỏa mãn của bản thân mà thôi. Từ tận đáy lòng, tôi nghĩ vậy.

Trong một năm qua, tôi đã thay đổi. Không, hay là qua sự giao tiếp với tên Titty kia, cách nhìn của tôi về chị gái đã thay đổi? Dù sao thì chắc chắn những trận chiến với Hộ Vệ (Guardian) và chủ nhân Christ đã giúp tôi trưởng thành.

Tuy nhiên, đáp lại câu trả lời đó, chị Fran lắc đầu.

"Không đâu...... Liner mãi mãi là tấm khiên bảo vệ chị."

Nhưng nhìn biểu cảm đó, tôi biết chị ấy không phải đang phủ nhận ý kiến của tôi một cách áp đặt.

"Và, chị định sẽ trở thành thanh kiếm đánh tan kẻ thù của em. Nếu có khó khăn gì, hãy nói với chị. Dù thân xác này có gãy nát, chị cũng nhất định muốn giúp đỡ em trai mình."

Chị ấy vỗ ngực, nở nụ cười mà một năm trước tôi chưa từng thấy. Chị Fran cũng đã thay đổi giống như tôi. Một năm ở lứa tuổi thiếu niên là rất lớn. Chỉ cần rời mắt một chút, lần tới gặp lại đã như biến thành người khác. Chỉ là, nhìn sự trưởng thành của bà chị này, tôi——

"Ch-Chị à...... Chị bị......"

Ngốc hả?

Tôi suýt buột miệng nói ra. Thật lòng thì, tôi cảm giác chị ấy còn ngốc hơn trước. Trên đời này có gã kỵ sĩ nào lại lấy thân mình làm khiên để bảo vệ cái khiên không?

"Chị có nói gì lạ lắm không?" "Lạ chứ ạ. Cái gì mà thân xác gãy nát...... Làm quá lên để bảo vệ rồi cả hai cùng chết thì chỉ có kẻ ngốc mới làm thôi, đúng không? Kiểu đó chẳng ngầu chút nào, nên hãy giúp đỡ nhau ở mức vừa phải thôi. Chúng ta đâu còn là những đứa trẻ không biết chừng mực nữa......" "Hừm hừm. Đ-Đúng là thế thật...... Tổng trưởng cũng dạy rằng tin tưởng lẫn nhau và hỗ trợ điều độ mới là tốt nhất...... Kiếm hay khiên mà dùng quá mức thì cũng chỉ hỏng hóc vô ích — nhắc mới nhớ, chị toàn bị Tổng trưởng mắng là phải trân trọng kiếm và khiên hơn."

Tổng trưởng của chị ấy tức là...... Persona Quager của 『Thiên Thượng Thất Hiệp』 sao?

Tổng trưởng, em chân thành cảm ơn ngài. Nhờ một năm chỉ dạy của ngài, tính cách thô kệch và đâm đầu vào tường của chị ấy đã được xoa dịu, trở thành một người phụ nữ có suy nghĩ và lời nói tinh tế thế này đây.

Trong cái gia tộc Helwilschein chỉ toàn những kẻ ngốc biết cưng chiều chị Fran, một người biết mắng dạy như ngài thực sự quá quý giá. Nói thật, em đã từng từ bỏ việc chữa trị cái bệnh ngốc của chị ấy rồi.

"......Chị cảm giác em đang nghĩ điều gì thất lễ lắm." "Thất lễ với chị sao? Thế thì không được rồi. Kẻ nào dám thất lễ với người chị gái đáng kính, Liner này sẽ không tha thứ đâu."

Trước bà chị nhạy cảm một cách kỳ lạ, tôi nói lảng đi. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy dù không cùng dòng máu, chúng tôi vẫn ra dáng chị em đấy chứ.

"Fufu. Em cũng khéo mồm rồi nhỉ......"

Chị Fran cười khẽ vẻ bó tay, nhún vai một cái rồi — đột ngột chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc.

"......Vào vấn đề chính thôi nào. Chúng ta hãy thực hiện cái gọi là giúp đỡ nhau vừa phải mà em vừa nói nhé, Liner." "Vâng, ừ thì...... nếu là việc em có thể làm......"

Khí thế không cho phép đùa cợt đó khiến tôi chùn bước, tôi trả lời lấp lửng chờ câu tiếp theo.

"Em...... có biết gì về ngài Kanami không?" "......K-Không biết ạ."

Nhưng nghe đến cái tên đó, rồi nhận ra mục đích chị ấy chạy hộc tốc để bắt tôi lại, lần này đến lượt tôi ngán ngẩm.

"Cái biểu cảm đó, quả nhiên là em biết!! Chị đã dự đoán lệnh từ Viện Nguyên lão xuống cho Liner chắc chắn có liên quan đến Đại anh hùng Kanami!! Thêm vào đó là tin đồn ngài Kanami xuất hiện ở Liên hiệp quốc vài ngày trước, trùng khớp với việc Liner trở về!! Chừng này mà không suy luận ra thì thật hổ danh con gái nhà Helwilschein!! Nào, khai ra mau! Ngài Kanami hiện đang ở đâu!!"

Chị Fran dồn ép tôi với vẻ đầy tin tưởng vào suy luận của mình.

......Thất sách rồi. Rõ ràng có thể đoán trước được việc này, vậy mà tôi không thể trả lời "không biết" ngay lập tức. Tôi đã lỡ suy nghĩ trong một khoảnh khắc.

Trước hết, phương châm cơ bản của tôi là — tuyệt đối không để chị Fran và Christ gặp nhau. Bởi vì nếu gặp, chị Fran sẽ bất hạnh.

Nhân cách của chủ nhân Christ thì đáng kính trọng, nhưng riêng khoản quan hệ nam nữ thì chỉ có thể tóm gọn trong hai chữ: tệ hại. Tôi biết bản thân ngài ấy không cố ý, nhưng cái tỷ lệ nam nữ trong nhóm đó lệch lạc một cách bất thường. Vốn dĩ, phụ nữ thường có xu hướng lập nhóm toàn nữ để tránh rắc rối. Nếu có nhóm hỗn hợp, thì cũng chỉ là học viên cùng trường hoặc những cặp đôi đã xác định rõ ràng. Một nhóm mà một nam đi cùng cả đống nữ, bình thường làm gì tồn tại.

Tóm lại, việc xây dựng một nhóm toàn những cô gái xinh đẹp thích mình là hành động không bình thường chút nào. Hỏi bất cứ người quen nào của tôi, họ cũng sẽ thì thầm với một sự kính nể nhất định rằng 『Aikawa Kanami Christ Eurasia Varte-Foozyaars von Walker』 là một vị anh hùng ra dáng anh hùng, sẵn sàng bị đâm sau lưng vì gái.

Nói hoa mỹ là "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", còn nói trắng ra là tên khốn nạn hám gái.

Thế nên, tôi tuyệt đối không thể giới thiệu chị gái quý báu cho cái gã đàn ông tồi tệ đó. Thêm nữa, tôi cũng không muốn thấy cảnh chị mình bị ám sát bởi những người phụ nữ xung quanh chủ nhân.

......A. Quả nhiên, cho gặp là chuyện không thể nào.

Thật sự là thất sách. Tôi đã định tránh tình huống này, nhưng vì chị ấy dễ thương quá nên tôi lơ là mất rồi......

Thế nên tôi đành lảng tránh ánh mắt và nói dối.

"......Không, em thực sự không biết." "Nói dối!!"

Lần này vì trả lời ngay tắp lự nên lại bị lộ, chị Fran tiến thêm một bước nữa.

"Nào, dẫn đường đi. Nào, nào nào nào!"

Cứ đà này tôi sẽ bị áp đảo bởi đặc quyền làm chị như ngày xưa mất. Tôi chồng thêm lời nói dối như để chạy trốn.

"Không, đã bảo là liên quan đến nhiệm vụ tuyệt mật nên không nói được mà...... Chị làm ơn tự hiểu giùm em đi......" "Dù vậy chị vẫn muốn biết! Chị muốn gặp ngài ấy! Suốt một năm qua, quả nhiên chẳng có người đàn ông nào vượt qua được ngài Kanami xuất hiện cả! Quả nhiên, chị chỉ có mỗi ngài Kanami thôi!!"

Đáng ngạc nhiên là suốt một năm qua, chị Fran không hẹn hò với ai cả. Dù gì chị ấy cũng là tài nữ số một của nhà Helwilschein. Là niềm ao ước của bao quý tộc, cha dượng chắc chắn đã nỗ lực tìm kiếm những mối xứng đôi vừa lứa nhất có thể.

Trong đó chắc hẳn không chỉ có Tứ Đại Quý Tộc mà còn có cả những lời cầu hôn từ các gia đình công tước ngang hàng hoàng tộc. Có vẻ chị ấy đã đá bay tất cả để duy trì tình trạng độc thân. Thật không bình thường chút nào.

"Ch-Chị à. Chẳng lẽ, chị phá hỏng hết các cuộc mai mối sao......? Với tư cách kỵ sĩ, à không quý tộc, làm thế có ổn không......" "Trước khi là quý tộc, chị là một thiếu nữ!!"

Trước câu trả lời quá mức ngốc nghếch đó, tôi chỉ còn biết cười trừ.

Chết tiệt, phiền phức quá...... Một kiểu phiền nhiễu khác hẳn với Titty.

Nhưng mà, nếu là tôi của hiện tại thì chắc chắn có thể vượt qua với nụ cười trên môi. Nếu là tôi hồi mới vào Học viện, chắc đã bị áp đảo và phun ra nơi ở của chủ nhân rồi. Nhưng tôi của ngày xưa đã không còn nữa. Tôi đã trưởng thành rồi.

"Nếu chị đã mong muốn đến thế thì đành chịu vậy...... Quả đúng như chị nói, em đã làm cận vệ cho ngài 『Aikawa Kanami Christ Eurasia Varte-Foozyaars von Walker』 suốt một năm qua. Và mới đây thôi, em đã hoàn thành nhiệm vụ đưa ngài ấy đến Liên hiệp quốc an toàn. Tuy nhiên, nhiệm vụ của em đến đó là hết. Sau đó ngài ấy đi đâu thì em không biết. Sau khi dẫn đường xong, ngay trong ngày hôm đó em đã được chuyển công tác làm kỵ sĩ của Đại Thánh đường rồi......"

Mồm mép tôi trơn tru lạ thường. Chắc do toàn giao du với mấy kẻ tính cách tồi tệ, nên chẳng biết từ lúc nào tôi cũng nhận ra mình đang tiến gần đến phía những kẻ chẳng ra gì. Nói đơn giản thì, tôi đang nhiễm thói lừa đảo của cỡ Palinchron hay Nosphi rồi.

"......Th-Thật sự là em không biết sao?" "Vâng. Lần cuối chia tay là...... tại cảng Griard. Từ đó về sau thì em hoàn toàn......" "Cảng...... Hừm hừm......"

Nhắc đến Griard, đó là cảng kết nối Liên hiệp quốc với tất cả các quốc gia. Nói thế này thì việc Christ đã đi đâu là điều gần như không thể truy vết.

"Rồi...... Những gì có thể nói em đã nói hết rồi. Thấy chị vẫn khỏe mạnh sau bao lâu không gặp em an tâm lắm. Giờ em xin phép đi trước đây."

Giả vờ bận rộn công việc, tôi định chuồn khỏi nhà Helwilschein. Nếu được, tôi mong chị ấy sẽ tìm thấy hạnh phúc xứng đáng ở một nơi không liên quan đến tôi hay chủ nhân.

Thế nhưng chị Fran gọi giật tôi lại.

"Liner, còn một chuyện nữa. Về Dear—Tông đồ Sith, em có biết gì không?" "Ngài Sith......? Hình như em nghe nói cô ấy đã phản bội và chạy sang 『Liên minh phương Bắc』 rồi......"

Nghe thấy cái tên lạ lẫm, tôi trả lời thành thật. Hình như cô ta từng là đồng đội của Christ, nhưng có giao lưu gì với chị Fran sao......?

"Không...... nếu em không biết rõ thì thôi. Chị chỉ hơi tò mò chút thôi."

Tôi không nghĩ là chỉ "hơi" tò mò, nhưng chị ấy không truy hỏi sâu thêm nữa. Tốt nhất là không nên để chị ấy dính dáng đến nhóm của chủ nhân. Tôi im lặng dõi theo.

Và rồi, hai chị em tôi kết thúc màn chào hỏi chia tay.

"Vậy nhé Liner. Chúc em mạnh khỏe cho đến ngày gặp lại." "Vâng, chị cũng thế. Chúc chị an khang cho đến ngày gặp lại."

Tôi rời khỏi nhà Helwilschein mà không bước sâu vào trong quá khu vực cửa ra vào. Rảo bước nhanh rời xa ngôi nhà, hòa mình vào dòng người trên đường phố Foozyaars, tôi buông một lời than thở.

"Cuối cùng cũng thoát được......"

Ở cái nhà đó khó thở quá. Nếu tôi ỷ lại vào chị Fran mà nán lại lâu, chắc chắn sẽ gây rắc rối lớn. Ở cùng một kẻ bị ghẻ lạnh như tôi sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc đời chị ấy.

—Nơi đó không còn là chốn về của tôi nữa.

Đến giờ tôi vẫn không hiểu toan tính của ngài gia chủ khi nhận nuôi tôi, nhưng từ giờ hãy để tôi tự lập. Để trả ơn gia tộc Helwilschein với tư cách cá nhân thì có thiếu gì cách.

Cứ thế, tôi vừa đi vừa suy ngẫm lại chỗ đứng của mình trong gia tộc Helwilschein từ nay về sau, nhưng mà—

"Gì thế này...... Cái cảm giác này......"

Giữa đám đông ồn ào của phố phường Foozyaars, tôi cảm thấy một sự sai lệch. Tôi khẽ mở rộng ma pháp gió, nhưng vẫn không thể xác định chắc chắn. Không, vốn dĩ tôi còn chẳng biết cái gì đang bất thường.

Vừa bối rối trước cảm giác lần đầu tiên gặp phải này, tôi vừa dè dặt đưa ra phỏng đoán.

"Mình đang bị ai đó theo dõi......?"

Không hiểu sao tôi lại nghĩ thế, nhưng chỉ có thể nghĩ là như vậy. Chân tôi tự động hướng về nơi vắng người.

Rời khỏi khu vực một chữ số của Foozyaars, xa dần những nơi náo nhiệt, tôi di chuyển đến tận rìa của Liên hiệp quốc.

Năm quốc gia của Liên hiệp quốc hầu như không có tường thành bao quanh, chỉ được giới hạn bằng 『Tuyến đường Đá ma thuật』. Không có hệ thống nào từ chối mạo hiểm giả, ai đến cũng không bị ngăn cản. Quái vật xung quanh bị 『Tuyến đường Đá ma thuật』 đẩy lùi, và các thám hiểm giả định kỳ đi săn để giảm bớt số lượng của chúng.

Thế nên, ra đến tận đây thì vật che chắn rất ít. Chỉ thấy đồng bằng, 『Tuyến đường Đá ma thuật』 và lác đác vài bóng người.

Tôi căng mọi giác quan, cố gắng ít nhất cũng xác định được vị trí kẻ địch.

—Ngay lúc đó.

"—Khá lắm. Quả nhiên là rất nhạy bén. Bé Liner à."

Một giọng nói cất lên. Lại còn là từ ngay sau lưng.

"—!!!?"

Kinh ngạc tột độ, tôi nhảy vọt ra xa theo phản xạ rồi quay lại. Và khi nhìn thấy nhân vật đang đứng đó, tôi còn kinh ngạc hơn nữa.

"T-Tại sao cô lại...... đang cử động......?"

Thay vì hỏi tại sao lại ở đây, tôi hỏi tại sao lại cử động trước. Đó là đối tượng mà tôi chỉ có thể hỏi như vậy.

Bởi lẽ, kẻ đang đứng đó là một thiếu nữ lẽ ra trái tim đã ngừng đập.

Dáng người cao hơn tôi một chút, mái tóc vàng sắc tố nhạt cắt ngang ngực, làn da trắng bệch thiếu máu được che đậy bởi độc một tấm vải lụa. Khuôn mặt ấy xinh đẹp tựa như Lastiara, nhưng so với hiện thân của cái đẹp kia thì có phần kém sắc hơn đôi chút. Có nốt ruồi ở đuôi mắt và khóe miệng, trên má lấm tấm tàn nhang mờ.

Không thể nhầm được, đó là thiếu nữ 『Người Đá ma thuật (Jewel Crous)』 mà tôi đã thấy được bảo quản dưới tầng hầm Đại Thánh đường một tuần trước — thiếu nữ mà chính tôi đã xác nhận là không còn hơi thở.

Thiếu nữ ấy đang cử động ngay trước mắt tôi, lắc lư cái đầu qua lại đầy vẻ sinh khí.

"He he. Ngạc nhiên chưa? Ta dùng ý chí để cử động đấy."

Thiếu nữ trả lời thắc mắc của tôi. Nhưng chừng đó không đủ để tôi buông lỏng cảnh giác. Tôi đặt hai tay lên kiếm bên hông trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, và hỏi tiếp.

"Cô, là ai......!?"

Câu hỏi đó đến từ trực giác. Thứ chứa đựng bên trong thiếu nữ trước mặt là một 『Cái gì đó』 đen ngòm và không bình thường. Tuyệt đối không phải là sự hiện diện mà một 『Người Đá ma thuật』 tầm thường có thể tỏa ra.

"Ta là Tiara đây...... Ở thời đại này thì được gọi là Thánh nhân nhỉ. Yeahhh." "『Thánh nhân Tiara』......!"

Thiếu nữ xưng tên của mình. Và tôi tin điều đó. Đây cũng lại là trực giác. Ngay từ trước khi nghe, tôi đã ngờ ngợ là vậy rồi. Thứ ma lực tỏa ra từ người cô ấy mang một ánh hào quang đủ để khiến người ta tin vào điều đó.

"Thực ra thì giống như chị Sith, ta đã có thể ra mặt từ khá lâu rồi. Vớ được cái body ngon nghẻ này nên ta tới luôn. Ngạc nhiên không? Nè nè, ngạc nhiên không?"

Và rồi, thiếu nữ tim không đập tự xưng là Thánh nhân vừa cười khanh khách vừa tiến lại gần.

"Đ-Đợi đã, đừng lại gần...... Không, không phải tôi không tin cô. Chỉ là, tôi muốn có chút thời gian suy nghĩ...... à không, xin hãy cho tôi thời gian."

Cuộc gặp gỡ đường đột có thể coi là đi trước cả kế hoạch này khiến tôi chỉ biết bối rối. Nếu lời thiếu nữ này là thật, thì hiện tại tôi đang đối mặt với bi nguyện của cả Foozyaars. Đương nhiên, phải đối ứng bằng kính ngữ — à không, còn hơn thế nữa. Nếu đây là sự thật, thì ngay cả việc đối thoại cũng là điều đáng sợ.

Cứ thế, tôi và cô ấy — 『Liner Helwilschein』 và 『Tiara Foozyaars』 gặp nhau. Trước bất kỳ ai ở Foozyaars đang mong chờ ngày 『Tái sinh』, trước cả chủ nhân Lastiara hay Christ, tôi là người đầu tiên gặp gỡ cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!