Chương 01
Chương 1: Chuyện này không đúng chút nào (1)
Cảm nhận của tôi sau khi đọc tờ báo chỉ có thể gói gọn trong một từ.
Mọi thứ đã đi quá xa rồi.
Tôi viết cuốn sách đó chỉ để giết thời gian, nhưng đột nhiên cái thế giới này lại trở nên hỗn loạn. Tại nơi mà khoa học chưa phát triển, không có điện thoại thông minh hay thậm chí là radio này, tin tức chỉ được truyền tải qua những tờ báo giấy.
Và tờ báo này đang để cuốn sách của tôi làm tiêu đề chính. Tôi chỉ biết đứng hình vì sốc.
"Hahaha! Ta biết mắt nhìn người của mình không lầm mà! Làm tốt lắm, con trai út của ta!"
Trong khi tôi đang nhìn tờ báo với một cách ngớ ngẩn, một tràng cười sảng khoái vang lên từ phía đối diện. Tôi ngẩng đầu lên, gương mặt hãy bàng hoàng.
Mái tóc đỏ rực như bờm sư tử, bộ râu được cắt tỉa gọn gàng và đôi mắt vàng sắc lẹm như chim săn mồi. Người đàn ông trung niên toát bầu không khí của chiến binh dạn dày kinh nghiệm trận mạc này chính là Hawk Ducard Marshall.
Ông ấy là cha tôi.
"Thật tình, cha nó à. Em đã bảo với anh rồi. Isaac làm học giả sẽ tốt hơn là làm hiệp sĩ mà."
Ngồi bên cạnh ông là một người phụ nữ xinh đẹp, đang nũng nịu đánh nhẹ vào cánh tay vạm vỡ của Hawk. Bà sở hữu mái tóc thuần xanh đại dương dài đến thắt lưng với khuôn mặt có đôi nét thanh tú tựa như búp bê. Với đôi mắt mang sắc tím lạ thường.
Đến đây chắc ai cũng nhận ra rồi, người phụ nữ trông chỉ như mới ngoài ba mươi này chính là mẹ tôi, Anna Ducard Marshall.
"Isaac của chúng ta thật tuyệt vời. Ai ai cũng muốn được gặp con đấy."
Mẹ mỉm cười thanh lịch và chúc mừng tôi với vẻ mặt hạnh phúc.
'Con xin lỗi mẹ. Điều đó chẳng giúp ích gì cho con lúc này cả.'
Những lời đó dâng lên tận cổ họng, nhưng tôi đành nuốt ngược vào trong. Tôi không muốn phá hỏng bầu không khí hòa thuận này, nên chỉ biết cười gượng gạo như một tên ngốc.
"...Cha mẹ có thể giữ kín danh tính của con được không?"
Nhưng tôi vẫn cần một lá chắn cuối cùng. Tôi hỏi cha mẹ bằng giọng rụt rè. Nhờ có cha mẹ mà tôi mới có thể xuất bản tiểu thuyết dưới bút danh ẩn danh, nên có lẽ yêu cầu này vẫn khả thi.
Thành thật mà nói, tôi không muốn dính vào những vu ồn ào ngoài kia. Trên báo đã náo động thế này rồi, tôi còn chẳng dám tưởng tượng bên ngoài kia đang ra sao nữa.
"À, ta có thể làm thế nếu con muốn, nhưng sớm muộn gì thân phận của con cũng bị lộ thôi." "Tại sao ạ?" "Cha con tuy là quý tộc, nhưng cũng chỉ là một Nam tước. Chẳng nói đâu xa, ngay cả hoàng gia cũng đang tìm kiếm con đấy." "Ah..."
Tôi ngộ ra sau lời giải thích của cha. Dù cha là quý tộc, nhưng ông chỉ là 'Nam tước' – tước vị thấp nhất trong năm bậc. Hơn nữa, cha vốn là một hiệp sĩ thường dân đi lên nhờ chiến công, nên việc ông có được coi là một quý tộc "chính gốc" hay không vẫn còn là điều gây tranh cãi.
Điều này có nghĩa là nếu những người ở cấp cao hơn quyết tâm tìm tôi, chúng tôi chẳng thể làm gì được.
"Đừng lo lắng quá. Ta biết con đang lo điều gì. Ta sẽ cố gắng bảo vệ con hết mức có thể."
Nhìn thấy vẻ mặt phiền muộn của tôi, cha mỉm cười dịu dàng và xoa đầu tôi. Bàn tay ông thô ráp vì những vết chai sạn, nhưng sự đụng chạm đó lại khiến tôi cảm thấy bình yên.
"Mẹ cũng sẽ để mắt đến tình hình trong các buổi tiệc trà. Mẹ không muốn Isaac của chúng ta phải vất vả đâu." "Mẹ..."
Ấm áp làm sao. Tôi bị xúc động nhìn hai người bọn họ. Chính tình cảm nồng nàn này là lý do khiến tôi có thể chấp nhận họ là cha mẹ mình. Cuối cùng, mẹ mỉm cười hài lòng và nói với tôi bằng giọng dịu dàng:
"Vậy, Isaac. Mẹ hỏi con một chuyện được không?" "Chuyện gì ạ?" "Khi nào thì tập tiếp theo sẽ ra mắt?" "... ..." "Mẹ đang đợi Lily và Jin đến với nhau đây."
Cảm xúc xúc động trong tôi vừa bay sạch. Tôi nhìn gương mặt rạng rỡ của mẹ trong sự sững sờ, rồi gục đầu xuống. Ngoài sự cảm động, có một điều tôi không thể nói với mẹ.
'Jin chính là trùm cuối đó mẹ ơi...'
Trong số các nhân vật trong cuốn Biên Niên Sử Zenon mà tôi viết, có hai nhân vật phụ có tuyến tình cảm với nhau. Đó là 'Lily' và 'Jin' mà mẹ vừa nhắc tới.
Để tham khảo, Jin thuộc ma tộc còn Lily là một giáo sĩ, thậm chí còn được tôn sùng là Thánh nữ tương lai. Nhìn qua thì đây có vẻ là một chuyện tình có thể lấy đi biết bao nhiêu nước mắt, nhưng ở kiếp trước, tôi vốn nổi tiếng là "giáo sư đại học Satan"
Trong phần cuối, Jin được định sẵn sẽ trở thành trùm cuối của câu chuyện bằng cách chấp nhận tàn dư của đại ác quỷ để tiêu diệt nó hoàn toàn. Nam chính, dù tinh thần bị lung lay, vẫn sẽ đánh bại anh ta, nhưng lời trăng trối của Jin sẽ là kiếm tìm Lily một cách tuyệt vọng.
'...Mình tiêu đời thật rồi.'
Gia đình đọc truyện của tôi thì không sao. Nhưng nghe họ nói trực tiếp thế này khiến tim tôi đập loạn xạ. Tôi tự hỏi liệu có nên đổi sang kết thúc có hậu ngay bây giờ không, nhưng có quá nhiều gợi ý và điềm báo tôi đã cài cắm rồi, không thể thay đổi câu truyện được.
Dù sao thì vẫn còn thời gian cho đến khi kết thúc, nên mạng sống của tôi chắc vẫn được bảo toàn cho tới lúc đó.
"Ông nó này. Isaac sắp vào học viện rồi, đừng tạo áp lực cho con quá. Lỡ đâu cốt truyện lại rẽ sang hướng không ngờ tới thì sao?" "Ôi trời. Tác giả Isaac? Mẹ có làm con phật lòng không..." "A, thôi đi mà!"
Khi tôi cuối cùng cũng hét lên vì xấu hổ, cha mẹ tôi bật cười lớn theo các kiểu riêng biệt . Trong khi đó, mặt tôi đỏ bừng lên từng phút.
"Ta xin lỗi con trai. Dù sao thì, con sẽ vào học viện theo ngành văn học thay vì võ thuật chứ?"
Cha tôi ngừng cười và hỏi. Tôi lấy lại bình tĩnh và suy nghĩ về học viện mình sắp vào.
Học viện, hay 'Học viện Halo', là cơ sở giáo dục tốt nhất ở đất nước này. Nó tự hào với chương trình giảng dạy ấn tượng, giống như một trường đại học ở kiếp trước của tôi. Nó được chia thành hai mảng: võ thuật tập trung vào thể chất và văn học tập trung vào tinh thần.
'Tại sao mình phải vào võ thuật cơ chứ?'
Vì thế giới này có quái vật, có những sinh vật coi hổ, sư tử hay cả voi chỉ như bữa sáng. Và tôi thì không có tài năng chiến đấu như mấy nhân vật chính trong các tiểu thuyết khác. Trước đây, cha từng huấn luyện tôi khắc nghiệt để trở thành hiệp sĩ giống ông, nhưng ông đã bỏ cuộc vì tôi quá yếu.
"Vâng. Con thích văn học hơn võ thuật." "Hừm... Ta hiểu rồi. Nhưng rèn luyện thể chất hằng ngày vẫn là bắt buộc. Rõ chưa?" "Tất nhiên rồi ạ."
Tôi vẫn duy trì việc rèn luyện thể chất đều đặn. Nó không chỉ xây dựng thể lực mà còn cả sự kiên nhẫn. Trước đây tôi không thể ngồi trước máy tính quá 30 phút, nhưng giờ tôi có đủ sự tập trung để viết trong 3 giờ. Nhờ đó, tôi có thể xuất bản một cuốn sách mỗi tháng. Dù tay có vết chai vì viết bằng ngòi bút, tôi cũng không cần quá bận tâm.
"Con có kế hoạch tiếp tục viết sau khi vào học viện không?"
Lần này mẹ hỏi. Bà có vẻ lo lắng tôi sẽ chỉ tập trung vào việc học. Việc con cái chăm học là tự nhiên, nhưng mẹ tôi lại lo cho cuốn tiểu thuyết của tôi hơn. Thật nực cười, nhưng xét đến tầm ảnh hưởng của nó, tôi vẫn có thể hiểu được.
"Chà... con sẽ phải viết thôi. Con khá chắc sẽ có thời gian rảnh. Nhưng có lẽ sẽ mất một hoặc hai tháng để xuất bản một tập." "Tiếc thật đấy. Nhưng cứ tập trung vào việc học đi. Anh trai và chị gái con cũng ở đó, hãy gọi họ nếu con cần bất cứ điều gì." "Vâng ạ."
Học viện Halo là nơi tất cả quý tộc phải tham dự, nên các anh chị tôi đều ở đó. Tuy nhiên, họ không phải là sinh viên mà là trợ giảng. Đây là vị trí mà chỉ một số ít sinh viên xuất chúng mới có thể nắm giữ. Hơn nữa, họ đã là những tài năng đang được vô số đoàn hiệp sĩ để mắt tới.
"Lạ thật đấy. Anh và chị con đều thành hiệp sĩ, vậy mà con lại là một nhà văn." "Chắc nó giống em đấy. Hồi trẻ em viết lách cũng khá lắm." "Hay là chúng ta sinh thêm đứa nữa đi? Anh tò mò không biết đứa bé sẽ thế nào." "Ôi trời. Ông nó này! Isaac? Cha mẹ ra ngoài một lát đây, gặp con sau nhé~"
Cha mẹ tôi khoác tay nhau rời khỏi phòng. Tôi ngơ ngác trước tình huống vừa xảy ra một cách bất thình lình.
"...Sigh."
Tôi chỉ biết thở dài thườn thượt. Tôi vẫn chưa thể nắm bắt được mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. Tôi chỉ viết bằng những kỹ năng từ nghề nghiệp kiếp trước, nhưng tác động lại quá khủng khiếp.
'Hôm nay chắc không viết lách gì nữa.'
Lẩm bẩm điều đó, tôi mở tờ báo vừa mới gấp gọn . Ngay khi mở ra, nó tràn ngập tin tức về tác phẩm của tôi. Thỉnh thoảng có vài lời chỉ trích từ những nhân vật nổi tiếng nói rằng nó làm giảm chất lượng văn học, nhưng những phát ngôn đó hoàn toàn bị vùi lấp.
'...Nó thực sự xứng đáng với sự khen ngợi này sao?'
Gạt các đánh giá tích cực sang một bên, tôi không thể tin rằng cách đối xử với quỷ tộc đã thay đổi. Ác quỷ đã nuốt chửng thế giới 3000 năm trước, và giai đoạn phân biệt đối xử với quỷ tộc đã kéo dài hơn 1000 năm. Thật khó tin khi sự kì thị đó biến mất chỉ vì một cuốn tiểu thuyết tôi viết.
Trong thực tế, giả thuyết cha tôi đã nhúng tay vào hậu trường để tôi không thất vọng nếu tác phẩm bị vùi dập nghe còn hợp lý hơn. Sức ảnh hưởng nó tạo ra khó tin đến mức tôi không thể không nghĩ theo hướng đó.
"Sigh... Mình nên kết thúc nó sớm rồi sau đó... Hửm?"
Trong khi lật tờ báo một cách hờ hững, tôi đột nhiên chú ý đến một mẩu tin.
- Công chúa Cecily Dracht Icilia Vin của Helium cho biết cô sẽ nhập học Học viện Halo... Đế quốc Minerva vui lòng chấp thuận. - Với quan điểm phân biệt đối xử với quỷ tộc đã dịu đi nhờ ảnh hưởng của "Biên Niên Sử Zenon", vì tình hữu nghị giữa các quốc gia...
"... ..."
Đừng đùa với tôi, chết tiệt.
"Con thực sự chắc chắn về việc này chứ? Cecily, trước khi là vua của quỷ tộc, ta là..." "Không sao đâu cha. Con đã chuẩn bị mọi thứ rồi."
Trong không gian tối tăm chỉ được thắp sáng bởi một tia sáng mờ nhạt, một người đàn ông và một người phụ nữ đang trò chuyện. Mái tóc đen tuyền, đôi mắt đỏ như máu tỏa sáng ngay cả trong bóng tối. Và cuối cùng là cặp sừng nhô ra từ đầu như ác quỷ.
Họ thuộc ma tộc.
"Đây là lựa chọn của con. Và cha biết đấy, bây giờ là thời điểm hoàn hảo để thiết lập quan hệ hữu nghị giữa các chủng tộc khác và ma tộc."
Người đẹp với mái tóc đen dài đến thắt lưng nói với người đàn ông trước mặt. Đồng điệu với giọng nói quyến rũ, vẻ đẹp của cô thanh lịch và tuyệt mỹ đến mức chết người, và vóc dáng trưởng thành đủ để kích thích dục vọng của khối tên đàn ông. Chính vì ngoại hình này, cô toát ra một bầu không khí như luôn sẵn sàng hớp hồn người khác ngay cả khi chỉ đứng yên.
"Có thể là vậy, nhưng..."
Người đàn ông trước mặt cô khoanh tay và mỉm cười cay đắng trước câu hỏi của cô. Dù trông họ không chênh lệch nhiều về tuổi tác, nhưng ác quỷ tự nhiên có tuổi thọ dài hơn con người. Thế nên việc họ có ngoại hình trẻ trung không có gì lạ.
Cha của người cô gái, người được thế giới biết đến với danh hiệu 'Ma Vương', Descal Dracht Icilia Vin Helium, nhìn con gái mình và đáp.
"Ta chỉ là khó có thể tin được thôi. Ta biết kể từ khi cuốn sách đó xuất hiện, cái nhìn hướng về chủng tộc của chúng ta đã thay đổi. Nhưng những vết thương lòng thì không dễ dàng chữa lành như vậy."
Đúng như Descal đã nói, cái nhìn phân biệt đối xử với Quỷ tộc đã giảm đi đáng kể, nhưng những mâu thuẫn đã thành trầm tích qua thời gian dài vẫn còn đủ sâu đối với cả hai phía.
Trên thế giới vẫn còn những ma tộc đã biến chất thành ác quỷ thực thụ, và vẫn còn những người từng bị chúng làm hại. Dù không phải cố ý,vấn đề sẽ luôn tìm đến ngay khi đau thương xuất hiện.
Trước điều đó, con gái của Ma Vương và cũng là công chúa duy nhất của Helium, Cecily, mỉm cười rạng rỡ, nói với cha bằng tông giọng nhẹ nhàng:
"Cha này, cha cũng đã đọc Biên Niên Sử Zenon rồi đúng không? Cha có nhớ Sakran đã nói gì ở cuối tập 5 không?" "... ..."
Descal không trả lời. Cảnh tượng đó đã để lại ấn tượng sâu đậm ngay cả với ông, một Ma Vương.
Đồng thời, nó khiến độc giả nhận ra Ma tộc không phải là 'lũ ác quỷ', mà là một 'chủng tộc muốn chứng minh mình cũng là con người'. Có nhiều người đánh giá rằng vào khoảnh khắc đó, chính Sakran chứ không phải ai khác, mới là nhân vật chính thực sự.
Thấy Descal không đáp lại, Cecily tự mình nói tiếp:
"Vào giây phút cuối cùng, Sakran đã nhìn những người mà anh ấy bảo vệ và nói rằng: 'Đừng sợ hãi việc trở thành ác quỷ vì những người mình yêu thương. Đó mới chính là lòng dũng cảm và sự hy sinh thực sự của một con người. Ta chết đi không phải với tư cách một con quỷ, mà là một con người.'" "... ..." "Dù đây là tiểu thuyết, nhưng con không nghĩ nó hoàn toàn là hư cấu đâu. Chắc hẳn tác giả đã từng nhận được ơn nghĩa lớn lao từ chủng tộc chúng ta trong quá khứ. Nếu không, họ đã không thể viết nên một câu chuyện cảm động, lột tả trọn vẹn nỗi đau của tộc chúng ta đến thế."
Cecily nói với vẻ mặt say mê, hai tay nắm chặt vào nhau. Cô xúc động đến mức không nhận ra mình đang làm biểu cảm gì.
Tuy nhiên, nếu Isaac mà thấy cảnh này, cậu ấy chắc chắn sẽ nghĩ:
'Đó là nội dung trong một cái game tôi từng chơi thôi. Vì là kiến thức từ kiếp trước nên tôi cứ thế viết ra mà chẳng suy nghĩ gì, cũng chẳng cần lo vấn đề bản quyền đâu.'
Đáng tiếc là Cecily không đời nào biết được điều này. Cô ấy vẫn đang chìm đắm trong ảo tưởng của chính mình.
Descal nhìn Cecily đang mơ mộng với ánh mắt phức tạp, rồi khẽ bồi thêm:
"...Hơn nữa, Sakran còn là thủ lĩnh của 'Thợ săn Ác quỷ', những người chuyên hành quyết đồng loại đã biến chất. Như con biết đấy, ở Helium chúng ta cũng có một tổ chức bí mật với sứ mệnh tương tự."
Trong Biên Niên Sử Zenon, có một tổ chức bí mật chuyên tiêu diệt những con quỷ không thể vượt qua dục vọng mà trở thành ác quỷ. Họ được gọi là 'Thợ săn Ác quỷ' và được thiết lập là mạnh hơn nhiều so với những ma tộc khác vì họ đã chấp nhận một phần sức mạnh của ác quỷ vào cơ thể.
Vấn đề ở đây là Helium cũng có một tổ chức bí mật tương tự với cùng một sứ mệnh.
"Ý cha là 'Tử thần' sao? Tất nhiên là con biết. Con đoán là tác giả cuốn sách này chắc chắn đã nhận được sự giúp đỡ từ một thành viên của Reapers rồi."
Cecily gật đầu, tiếp tục lún sâu vào những suy diễn của bản thân.
Nếu Isaac thấy tình cảnh này, cậu ấy cũng sẽ lặp lại câu nói cũ:
'Cái đó cũng từ game mà ra thôi. Tôi thực sự viết nó mà không có ý đồ hay mục đích sâu xa gì cả.'
Nhưng như đã nói, họ không có cách nào thấu hiểu tâm trí của Isaac, thật là một sự tréo ngoe tội nghiệp.
"Chính vì điều này mà những người bên ngoài đang thắc mắc liệu 'Thợ săn Ác quỷ' có thực sự tồn tại hay không. Nhờ vậy, chúng ta đã có cơ hội để bước ra ánh sáng."
Những con quỷ tự tay hành quyết đồng loại đã biến chất. Chỉ riêng điều này thôi đã cho thấy “Tử thần” mạnh mẽ, thiêng liêng và cao quý đến nhường nào.
Ngoài ra, các Reapers phải chịu đựng nỗi đau tinh thần khủng khiếp mỗi khi tiêu diệt những kẻ từng là đồng loại. Đó là lý do tại sao tỷ lệ Reapers tự kết liễu đời mình vì không chịu nổi cú sốc tâm lý còn cao hơn cả tỷ lệ họ bị tha hóa bởi sức mạnh.
Do tính chất đặc thù của sứ mệnh, họ vốn hoạt động trong bóng tối, nhưng sau khi Biên Niên Sử Zenon được xuất bản, họ đã có cơ hội lộ diện. Thậm chí, một số ác quỷ cấp cao sau khi đọc sách còn đề nghị chính thức thành lập tổ chức này. Đây là một cơ hội tuyệt vời cho các Reapers, những người đang chấp nhận định mệnh nghiệt ngã và làm việc mà không cần bất kỳ sự đền đáp nào.
"Dù sao đi nữa, nếu đó là ý nguyện của con, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng đừng quá tin tưởng rằng tác giả đang ở Đế quốc Minerva. Thấy họ xuất bản ẩn danh như vậy, có lẽ đó là một vị hiền triết ẩn dật nào đó. Nếu con tình cờ gặp được, hãy nhớ thể hiện sự tôn trọng đúng mực." "Ôi cha ơi. Con đã là người lớn rồi mà."
Cecily vẫy tay đùa lại trước những lời lo lắng của Descal. Tuy vậy, Descal vẫn không giấu nổi vẻ lo âu trên mặt.
Không chỉ vì cô là con gái duy nhất, mà Cecily còn khá tinh nghịch, nên với tư cách là một người cha, ông không khỏi bất an.
Liệu ông có lo lắng về những bàn tay bẩn thỉu sẽ chạm vào vẻ ngoài xinh đẹp của con gái mình không? Chắc là không cần đâu. Bởi vì Cecily có sức mạnh đủ để thổi bay cả một ngọn núi một cách dễ dàng. Không phải tự nhiên mà cô được nhắc đến như là Ma Vương tiếp theo của Helium.
"Ah~ con muốn gặp họ sớm quá. Vị ân nhân của Quỷ tộc chúng ta..."
Cecily chắp hai tay vào nhau, mong đợi được gặp vị tác giả.
Descal chỉ biết lắc đầu trước hành động không khác gì một "fan cuồng" chính hiệu của con gái mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
