How to Live as a Writer in a Fantasy World

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2093

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Tập 01 - Chương 0

Chương 0

Chương 0: Lời mở đầu

Tôi có khá nhiều điều muốn nói, nhưng thôi, cứ đi thẳng vào vấn đề chính vậy. Kiếp trước tôi là một nhà văn. Tuy cũng chả nổi tiếng gì cho cam, nhưng những tiểu thuyết “Fantasy” cũng kiếm về cho tôi một lượng độc giả trung thành.

Tất nhiên, đó là chuyện của "kiếp trước", vì giờ tôi đã chuyển sinh rồi.

Dù đôi khi vẫn thắc mắc tại sao mình lại đột ngột chuyển sinh, nhưng ký ức về cái chết trong tôi vẫn còn rất rõ ràng. Khi đang mải mê viết lách như mọi khi, lồng ngực tôi bỗng đau nhói dữ dội, rồi hơi thở lịm dần. Chắc là một cơn đau tim. Vì sống một mình sau khi tự lập nên chẳng có ai ở đó để cứu tôi cả.

Mà thôi, tôi cũng chẳng hối tiếc gì nhiều. Sau khi gia đình qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi ngay lúc tôi vừa vào đại học, tôi chỉ còn lại một mình. Có thể gọi sự ra đi của tôi là một "cái chết cô độc". Nếu có điều gì khiến tôi lấn cấn, thì đó là việc tôi chưa kịp hoàn thành bộ truyện đang viết dở. Xác tôi rồi cũng sẽ được phát hiện thôi, tôi chỉ thấy có lỗi với độc giả của mình.

Vậy nên, khi nhận ra mình đã chuyển sinh, tôi đã định viết một tác phẩm mới dựa trên ký ức kiếp trước, phần vì đam mê, phần để giải khuây cho bớt nhàm chán.

Cho đến khi tôi nhận ra nơi này chính là cái thế giới mà người ta thường gọi là "Fantasy".

"...Biết làm sao được giờ."

Thôi thì đành từ bỏ ý định đó mà sống tiếp thôi. May mắn thay, trong cái thế giới lấy bối cảnh trung cổ này, tôi được đầu thai vào một gia đình quý tộc. Dù lãnh địa mà gia đình tôi cai quản chỉ là một vùng quê yên bình, nhưng nó có mọi thứ tôi cần, và tốt hơn gấp trăm lần so với việc sinh ra làm thường dân. Ở đây, "thường dân" chỉ là thứ hữu danh vô thực, thực chất họ là tầng lớp thấp kém, chẳng bao giờ dám ho he với quý tộc.

Hơn nữa, tôi là con trai út chứ không phải người thừa kế, nên tôi chẳng cần dính dáng đến những cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa, cứ thế mà tận hưởng cuộc sống thong thả.

"Hừm..."

Và giờ, trở lại với hiện tại, khi tôi đã tròn 16 tuổi. Tôi đang nằm trên chiếc giường êm ái, tay cầm một cuốn sách dày cộp. Đọc sách là sở thích từ kiếp trước, nên sang đây tôi cũng tự nhiên mà duy trì thói quen này. Ngặt nỗi...

"Mẹ kiếp. Cái quái gì thế này?"

Tất cả sách ở đây đều là tuyển tập văn học. Toàn là những tập thơ đầy rẫy vần điệu sáo rỗng. Ngay cả những cuốn tiểu thuyết lãng mạn ăn khách cũng cực kỳ khó ngấm vì cách diễn đạt rườm rà và tối nghĩa. Nếu phải so sánh, chúng chẳng khác nào những câu hỏi tiếng Anh trong kỳ thi đại học (SAT) – đầy rẫy những từ ngữ đao to búa lớn vô bổ. Cái kiểu đề thi huyền thoại mà ngay cả người bản xứ cũng phải chào thua ấy.

"Thật là hết nói nổi. Bảo sao chỉ có đám quý tộc mới đọc thứ này."

Tôi bực bội quẳng cuốn sách sang một bên. Đầu tôi đau như búa bổ vì mỗi khi đọc một câu lại phải giải một "bản câu đố". Viết sao cho hình ảnh hiện ra ngay trong đầu người đọc không phải tốt hơn sao! Điều nực cười hơn cả là việc đọc những thứ này lại được coi là giáo dục cơ bản của giới quý tộc. Cái quy trình nó kiểu như thế này...

"Ngài đã đọc tác phẩm này chưa? Ngài nghĩ sao về đoạn này?" "Tôi nghĩ thế này thế kia vì lý do nọ. Còn ngài thì sao, Thưa Bá tước?" "Tôi lại có ý kiến khác. Ngài thấy đấy..."

Họ tổ chức những cuộc tranh luận kéo dài cả tiếng đồng hồ sau khi đọc xong một cuốn sách. Khi tôi hỏi cha mẹ, họ bảo đó là cách để kiểm tra xem nền tảng giáo dục của một người sâu sắc đến đâu. Thật nực cười. Trên hết, tôi nghe nói các quý tộc thường xuyên cãi vã, thậm chí đánh nhau khi ý kiến không thống nhất vì cái tôi của họ quá lớn. Nghe xong, tôi chỉ biết thầm cười nhạo sự ngớ ngẩn đó.

'Kiếp trước của mình đúng là một thế giới fantasy đối với đám người này.'

Tôi nhìn lên trần nhà và lẩm bẩm một mình. Thế giới này có quái vật, yêu tinh, người lùn, thú nhân , và cả ma tộc, cùng nhiều chủng tộc khác. Đặc điểm của họ có hơi khác so với những gì tôi biết, nhưng cũng có những nét tương đồng. Yêu tinh thì gần gũi với thiên nhiên, người lùn thì khéo tay, thú nhân thì mang đặc tính của động vật.

Tuy nhiên, "Ma tộc" lại khá đặc biệt — họ bị người dân thế giới này hắt hủi và khinh bỉ như những "kẻ bị nguyền rủa".

Ma tộc là hậu duệ của "Quỷ dữ", những kẻ suýt chút nữa đã hủy diệt thế giới này trong quá khứ xa xôi. Nghe thì có vẻ giống một câu chuyện thần thoại tầm thường, nhưng vấn đề nằm ở đặc tính bẩm sinh của ma tộc. Có lẽ vì mang trong mình dòng máu của quỷ, nếu họ không thể chế ngự được "dục vọng" của bản thân, họ sẽ hoàn toàn biến biến thành "Quỷ dữ". Một khi đã hóa quỷ, họ chẳng khác gì những con quái vật điên cuồng phá nát mọi thứ trên đường đi.

Chính vì đặc điểm chủng tộc này, những ai liên quan đến ma tộc đều chịu kết cục bi thảm. Bản thân ma tộc cũng căm ghét định mệnh của mình và khao khát được sống như một "con người". Đổi lại, hoặc có lẽ là mặc cho điều đó, họ vô cùng mạnh mẽ ngay cả khi chưa hóa quỷ, và họ đã lập nên quốc gia riêng, có tầm ảnh hưởng nhất định đến các khu vực lân cận.

"Hừm..."

Tôi cảm thấy một ý tưởng thú vị đang nảy ra trong đầu. Thế giới này có các vị thần, và có cả những giáo sĩ mượn sức mạnh thần thánh. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi kết nối hai sự hiện diện tương phản là ma tộc và giáo sĩ lại với nhau? Chắc chắn sẽ hay lắm đây.

'Bi kịch chính là thứ hằn sâu nhất vào tâm trí con người.'

Một tình yêu không thể thành, có thể nói là vậy. Một câu chuyện tình giữa một giáo sĩ và một thành viên ma tộc chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý lớn. Và rồi tôi sẽ tung ra một cú bẻ lái cực gắt.Như là, hóa quỷ để bảo vệ người mình yêu, hoặc tự hy sinh bản thân để ngăn cản đối phương. Nhân tiện nói luôn, ở kiếp trước, độc giả hay gọi tôi là "Giáo sư Đại học Satan". Có người còn gọi tôi là kẻ biến thái thích ngược đãi.

"Ồ. Không tồi."

Sau khi phải nuốt đống sách như đề thi SAT kia, tôi thực sự cần một thứ gì đó dễ đọc. Nhưng thay vì chờ đợi một cuốn sách như vậy được xuất bản trong thời đại này, chi bằng bản thân tự viết luôn. Sẵn tiện chẳng có việc gì làm, tôi bật dậy khỏi giường và tiến về phía bàn làm việc.

'Chà. Thời này mà viết sai một chữ là phải viết lại cả trang.'

Ở thời đại này, ngay cả bút chì còn chưa có, nói gì đến bút bi. Vậy nên tôi phải dùng mực và bút lông vũ, may là giấy viết ở đây khá phát triển. Cuối cùng, sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi trầm ngâm suy nghĩ xem nên viết lời mở đầu như thế nào.

Ngôn ngữ không phải là rào cản. Khi tôi nhập tiếng Hàn trong đầu, nó tự động được chuyển dịch sang ngôn ngữ thế giới này, và ngữ pháp thì giống hệt tiếng Hàn.

"Trước tiên, bối cảnh nên đơn giản thôi..."

Viết một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo ngay trong một thế giới kỳ ảo cảm giác đúng là lạ lẫm thật. Tôi chỉ viết như một sở thích lúc rảnh rỗi thôi, được thì tốt, không được cũng chẳng sao. Tôi cũng chẳng cần phải viết lách để kiếm sống, vì gia đình tôi đủ giàu có rồi.

"Tốt rồi. Thế này là đủ."

Tôi đưa ngòi bút với một tâm thế nhẹ nhàng. Dù đây là thế giới fantasy, nhưng với một kẻ chuyển sinh như tôi, việc này chẳng khác nào đang viết một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo bình thường cả.

'Họ có lẽ sẽ không thích thứ này?'

Tôi cũng chẳng lo lắng lắm, vì dù sao tôi cũng có thể cho người nhà xem trước để quyết định xem có nên xuất bản hay không.

"À. Để cho chắc ăn, mình nên thêm một dòng lưu ý rằng đây hoàn toàn là hư cấu, dù cho bối cảnh có đôi chút tương đồng."

Dù sao thì đây cũng chỉ là fantasy thôi mà. Hừm.

"Ma tộc" là hậu duệ của quỷ dữ. Đây là một sự thật không thể chối cãi và là lời nguyền đè nặng lên họ. Đôi sừng biểu tượng cho ác ma, đôi mắt đỏ ngầu như máu, và luồng mana đen tối đầy điềm gở — mỗi đặc điểm đều giống hệt chủng loài tà ác ấy. Và nếu họ mất đi lý trí, họ sẽ thực sự trở thành quỷ, khiến “Ma tộc” trở thành đối tượng bị xua đuổi.

Chính vì vậy, ngay cả khi họ đã lập quốc, các quốc gia khác vẫn không thừa nhận. Nhân loại run rẩy chấp nhận sự thật rằng, nếu ma tộc không sở hữu thứ sức mạnh quái dị đó, họ đã có thể tiêu diệt chủng tộc này từ lâu. Còn ma tộc lẳng lặng chấp nhận sự phân biệt đối xử bi thảm này và nỗ lực hết mình để được sống như con người. Tuy nhiên, tất cả đều đổ sông đổ biển khi những thành viên ma tộc hóa quỷ vẫn gây ra tai họa mỗi khi có cơ hội, khiến tâm nguyện của họ càng trở nên xa vời.

Cho đến khi một cuốn sách xuất hiện trên thế giới này.

- Một tác giả đã tạo ra một chuẩn mực mới trong tiểu thuyết. Người đó có thể là ai? - Bản anh hùng ca về một vị cứu tinh sẽ còn được lưu danh sử sách. Nhưng lại chứa đựng bi kịch và nỗi đau. - Khả năng diễn đạt phi thường và sự dễ hiểu trong từng con chữ trong trang sách khiến cậu truyện như thể những thước phim, sinh động và truyệ đẹp. đấy là lý do khiến cuốn sách này dễ dàng tiếp cận bất kể tầng lớp xã hội.

"Biên niên sử Zenon" (The Chronicles of Zenon). Xuất hiện không báo trước với một ai. Lúc đầu, người ta chỉ nghĩ đó lại là một cuốn tiểu thuyết văn học bình thường khác, nhưng sau khi tin đồn lan rộng rằng có một vị quý tộc nọ đã đọc nó quên ăn quên ngủ, cuốn sách dần dần thu hút được sự chú ý.

Câu chuyện tổng thể kể về một đại ác quỷ suýt hủy diệt thế giới trong quá khứ, một nhóm tà giáo cố gắng hồi sinh con quỷ đó, và một người hùng ngăn chặn điều ấy. Bên ngoài, nó có vẻ giống như một bản anh hùng ca bình thường, nhưng chính sự kết nối sâu sắc với "Ma tộc" đã khiến mọi người không thể rời mắt.

- Cuốn sách đại diện cho số phận bi thương và sự cô độc của Ma tộc. - Nó bày tỏ nguyện vọng của những cá thể sống đơn độc, không được chấp nhận bởi cả con người lẫn quỷ dữ. - Cái kết của nhân vật 'Sakran' đã lấy đi rất nhiều nước mắt của hàng vạn độc giả. Anh ta đã chết, đã ngã xuống như một con người, chứ không như chủng tộc tà ác mà bao người đã viết lên mình anh .

Đặc biệt là sau chương về sự hy sinh của một nhân vật Ma tộc, các mặt báo ngập tràn những tin tức về khúc ca bi tráng ấy. Nó len lỏi vào trong những trái tim sắt đá, khiến chúng nhỏ những giọt lệ tiếc thương. Trên hết, ngay cả những người bình thường vẫn khinh miệt Ma tộc cũng không khỏi cảm thấy xót xa và đồng cảm.

- Liệu ma tộc có xứng đáng với những bất công mà học đã chịu đựng bấy lâu? - Họ không phải quỷ dữ mà là những thực thể khao khát được sống như con người. Chính chúng ta đã biến Ma tộc thành quỷ.

Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là cái nhìn đối với Ma tộc đã thay đổi một cách ngoạn mục. Ban đầu, hầu hết mọi người coi Ma tộc là quỷ dữ, nhưng sau khi "Biên niên sử Zenon" được xuất bản, thái độ đã xoay chuyển 180 độ. Từ những "quả bom hẹn giờ" có thể nổ bất cứ lúc nào, họ trở thành một chủng tộc đáng thương luôn khao khát tính người. Không phải quỷ, mà là những sinh linh gánh trên vai định mệnh nghiệt ngã ngay từ khi mới lọt lòng.

Trước sự thay đổi không tưởng này, Helium — vương quốc của Ma tộc — cũng đã đưa ra những lời tán dương dành cho "Biên niên sử Zenon".

-  Chúng tôi không biết bạn là ai, nhưng tôi chân thành muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình. Người này thấu hiểu số phận bi thảm của Ma tộc hơn bất cứ ai. - Câu nói "Sự chân thành thực sự là quan tâm đến ai đó trong khi vượt qua dục vọng của bản thân" đã trở thành kim chỉ nam cho tất cả thành viên Ma tộc.

Ngay cả vua của Helium, người vốn bị khiếp sợ với danh xưng "Ma vương", cũng gửi lời cảm ơn tới tác giả. Trong khi câu chuyện vẫn tiếp diễn, vị tác giả đã khiến bao người thao thức ấy hiện đang...

"C-Cái quái gì đang xảy ra thế này?"

Tôi chết trân khi đọc tờ báo trên tay.

"Mình còn một đoạn đường dài nữa mới viết xong mà...?"

Tôi phải làm gì với tình huống này đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!