Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 29: Giả cũng thành thật, thật cũng thành giả

— Bởi vì... ngươi và ta từ khi nhập thế đến nay, đã là tử địch.

Bị Tuyết Nhược Dao dắt tay đi cùng Châu Duyệt về phía “cửa hàng Apple” nọ, Lạc Lam lặng im không nói, trong đầu chỉ vang vọng mãi câu nói vừa rồi của cô.

Hai kẻ tử địch đấu đá mấy nghìn năm, bỗng một ngày không còn lý do để xem nhau là kẻ thù nữa, vậy họ sẽ trở thành thế nào?

Không còn nghi ngờ gì nữa, tử địch sẽ trở thành người bạn thấu hiểu đối phương nhất trên cõi đời này.

Bạn bè sát cánh bên nhau nghìn năm sẽ trở thành tri kỷ. Họ là kẻ địch của nhau nghìn năm, há chẳng phải cũng là một kiểu cùng tiến cùng lùi khác hay sao?

Giờ đây, thân ở dị thế, họ quả thực không còn một lý do nào để tiếp tục đối địch với nhau nữa.

Ở Cổ Lan, bất luận là Ma tu hay Tiên tu, khi đạo hạnh đã đạt đến một cảnh giới nhất định, đều cần phải nhập thế để gạn lọc, lắng đọng lại tu vi của mình.

Có người sẽ đến thành đô của phàm nhân mở một cửa tiệm.

Có người lại tìm một công việc trần thế, làm tiểu nhị trong quán trọ, hoặc vào nhà phú hộ làm gia nhân.

Anh và Tuyết Nhược Dao bây giờ mới có mấy nghìn năm đạo hạnh, vẫn chưa đến lúc cần phải “tu tâm” để lắng đọng tu vi.

Nhưng, ở dị thế này đóng giả một đôi tình nhân...

Há chẳng phải cũng là một cách nhập thế hay sao?

Lạc Lam nghiêng đầu nhìn sườn mặt của Tuyết Nhược Dao đang nắm tay trái mình, bất giác ngẩn ngơ.

Tuyết Nhược Dao tuy mắt vẫn nhìn thẳng, nhưng cũng cảm nhận được anh đang lén nhìn mình.

Ban đầu cô cũng không định lên tiếng, cứ thế im lặng đi hết nửa con phố mới không nhịn được mà hỏi: “Có đẹp không?”

“À...”

Nghe tiếng cô, Lạc Lam giật mình hoàn hồn, vội quay mặt đi.

Im lặng một lát, anh mới lí nhí đáp: “Cũng đẹp lắm.”

“Đẹp thì ngươi cứ nhìn thêm lúc nữa đi.”

Tuyết Nhược Dao vừa nói, vừa quay sang nghiêng đầu mỉm cười với anh, ánh mắt lạnh lùng thường ngày tựa như băng tuyết tan chảy.

“Hiếm lắm mới nghe được lời khen ta từ miệng ngươi đấy.”

“... ...”

Câu nói này vừa thốt ra, chẳng hiểu vì sao Lạc Lam bỗng cảm thấy tim mình như bị cô bóp nghẹt, hai tai cũng nóng bừng lên.

“Hồ ly...”

“Nhược Dao.”

“Hả?”

“Gọi ta là Nhược...”

— CỐP!!!

Câu nói của Tuyết Nhược Dao mới được nửa vời, trán Lạc Lam đã đâm sầm vào thân một cây hạnh ven đường.

Cây ven đường đến xe tăng đâm cũng không suy suyển, vậy mà vì cú húc đầu này của Lạc Lam, cả thân cây rung lên bần bật, lá trên cành xào xạc rơi xuống, một mảng vỏ cây lớn cũng bong ra.

Lạc Lam bất giác đưa tay lên ôm trán xoa xoa.

Còn Tuyết Nhược Dao đứng bên cạnh thì sững người một thoáng, rồi không nhịn được mà bật cười khúc khích.

“Phụt...”

Nghe tiếng cười khúc khích, Lạc Lam giật giật khóe mắt, liếc xéo cô một cái, gắt: “Ngươi cố ý đúng không?!”

“Hửm?” Tuyết Nhược Dao rụt cổ lại, nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu, “Cố ý cái gì cơ?”

“Ngươi cố ý bắt chuyện với ta, làm ta xao nhãng, rồi để ta đâm đầu vào cây! Đúng không?”

“... ...”

Trong phút chốc, băng giá trong mắt Tuyết Nhược Dao vốn đã tan thành nước, nay lại một lần nữa ngưng kết thành băng.

“Ngươi tự mình đi đường không nhìn, lại còn trách ta?”

“Thế sao ngươi không nhắc ta?”

“Ngươi đường đường là Thánh Chủ, mà còn cần người khác nhắc đi đường coi chừng đâm vào cây sao?”

“... ...”

Lúc này, Châu Duyệt đột nhiên quay đầu lại, thấy hai người bỗng dưng dừng bước, cô có chút khó hiểu nhìn cái cây trước mặt Lạc Lam, rồi gọi: “Sao hai người không đi nữa thế?”

Lạc Lam thở dài một hơi, dắt Tuyết Nhược Dao đi tới.

“Không có gì đâu.”

“... ...”

Châu Duyệt nhìn mẩu vỏ cây dính ngay giữa trán Lạc Lam, trán cô nhăn cả lại, nhưng cũng không nói gì, chỉ che miệng tủm tỉm cười rồi tiếp tục dẫn đường.

Thế nhưng, nhìn thấy vẻ mặt của cô, sắc mặt Lạc Lam lại càng khó coi hơn.

Anh lại liếc Tuyết Nhược Dao bên cạnh, khựng lại một chút rồi nói: “Vậy sau này ta sẽ gọi ngươi là Nhược Dao. Đóng giả tình nhân mà cứ gọi ngươi là hồ ly mãi cũng không hay cho lắm.”

Tuyết Nhược Dao mỉm cười, đáp: “Ừm, Lam nhi.”

Nghe một tiếng “Lam nhi” ngọt xớt, Lạc Lam tức thì cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả sau lưng.

Anh hít một hơi khí lạnh, vội gắt: “Đừng có gọi như thế.”

“Tại sao?”

“Ngươi không thấy buồn nôn... à?” Lạc Lam rùng mình một cái, lắc lắc vai, “Gọi Lạc Lam là được rồi.”

“Nhưng người khác cũng gọi ngươi là Lạc Lam được, ta không muốn gọi giống họ.” Tuyết Nhược Dao cười đáp.

“Vậy tùy ngươi, miễn là đừng có thêm chữ ‘nhi’ vào.”

“...Tiểu Lam Lam?”

“Hít...” Da gà vừa mới lặn xuống, câu này lại khiến chúng nó sống lại đầy ngoạn mục, “Đổi cái khác ngay!”

“Lam Lam?”

“Không được, cứ gọi là Lạc Lam.”

Lạc Lam lại lén liếc Tuyết Nhược Dao một cái.

Lúc này, nụ cười trên môi cô rạng rỡ như hoa.

Nói mới nhớ, hình như trước đây anh chưa từng thấy con hồ ly này cười bao giờ.

Trông cũng ngoan ngoãn, đáng yêu ra phết.

Tuyết Nhược Dao thờ ơ nhún vai, “Lạc Lam thì Lạc Lam vậy.”

“... ...”

Lạc Lam im lặng một lát, rồi lại gọi: “Hồ ly...”

“Nhược Dao.”

“Khi nào đóng giả tình nhân mới gọi ngươi là Nhược Dao.” Lạc Lam vội đính chính, “Ta muốn dùng thân phận Thánh Chủ để nói với ngươi một câu.”

“... ...” Tuyết Nhược Dao im lặng một lát, nụ cười trên môi cũng tắt dần, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Ừm, chuyện gì?”

“Chúng ta đang đóng giả tình nhân, đúng không? Đóng giả... giống như diễn kịch vậy, là giả thôi.”

“... ...”

“Tuy bây giờ chúng ta không còn lý do để đối địch, nhưng…” Lạc Lam cau mày, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị, “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở về Cổ Lan. Đến lúc đó, lý do để chúng ta quyết một trận tử chiến cũng sẽ quay lại. Đây là túc duyên, ngươi và ta đều không thể trốn tránh.”

Tuyết Nhược Dao khép hờ đôi mắt, im lặng một hồi, sau đó mới gật đầu đáp: “Ừm, là giả, tạm thời là thế.”

Cô không vội.

Mấy nghìn năm còn qua được, đợi thêm chút nữa thì đã sao?

Cô nhìn ra được Lạc Lam đã có chút dao động.

Vậy thì sớm muộn gì cũng có ngày, giả sẽ hóa thành thật.

Hai chữ “tạm thời” này, đâu thể xem là kết quả cuối cùng được.

Đáp xong câu đó, Tuyết Nhược Dao khựng lại, rồi nói: “Lạc Lam, chúng ta hôn thêm lần nữa nhé?”

“Hả? Để làm gì?”

“Lần trước ta chẳng phải đã nói, hôn môi có thể sẽ khôi phục được linh lực hay sao?”

“Đúng thế, lần trước hôn rồi, có khôi phục được đâu.”

Tuyết Nhược Dao mím môi, nghiêng đầu: “Cũng... có lẽ là do chúng ta hôn chưa đủ lâu? Lần này thử hôn lâu hơn một chút xem sao?”

Lạc Lam giật giật khóe mắt, “Cùng một chiêu, ngươi lừa ta một lần, còn muốn lừa lần thứ hai? Ngươi tưởng ta ngốc chắc?!”

Thấy không lừa được anh, Tuyết Nhược Dao thất vọng lắc đầu.

“Vậy xem ra ngươi cũng thông minh ra phết đấy chứ.”

“Ngươi…”

“Ta đang khen ngươi đấy.”