Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa? - Chương 166: Thế nào mới gọi là vợ chồng già?

Bữa ăn này, Đường Lỵ gọi không ít món, sáu món mặn bốn món chay, còn có cả canh và đồ tráng miệng, hơn nữa phần nào phần nấy đều đầy đặn. Bình thường mà nói, năm người ăn chắc chắn sẽ không hết, nhưng bàn ăn lại có một Hồ Mộng Ngữ.

Bà cứ thế mà lùa thức ăn vào miệng, cũng chẳng biết có nếm được mùi vị gì không, tóm lại là Tuyết Nhược Dao gắp cho bà bao nhiêu, bà ăn bấy nhiêu, tuyệt đối không kén chọn. Thậm chí cả những gia vị như gừng hay hoa hồi vô tình lẫn vào bát, bà cũng ăn nốt.

Còn về phần Tuyết Nhược Dao và Lạc Lam, hai người họ lại không ăn nhiều lắm.

Khả năng ăn uống của Tuyết Nhược Dao vốn không lớn, còn Lạc Lam thì chỉ mải uống rượu, cũng chẳng chủ động gắp món nào.

Những món anh dùng để nhắm rượu về cơ bản đều là những thứ Tuyết Nhược Dao cắn một miếng rồi thấy không hợp khẩu vị.

Nhưng dù đồ nhắm toàn là đồ Tuyết Nhược Dao đã cắn dở, anh lại thấy chúng có một hương vị rất riêng.

Ăn vào còn thơm hơn đồ nhắm bình thường.

Một mùi hương rất đặc biệt.

— Hương hồ ly.

Rau chân vịt hương hồ ly, vịt quay hương hồ ly, cần tây hương hồ ly...

Một ly rượu trắng, một miếng đồ nhắm còn vương dấu răng của Tuyết Nhược Dao, cảm giác thật mãn nguyện.

Thấy thức ăn đã vơi đi quá nửa, Đường Lỵ nhìn Hồ Mộng Ngữ dường như vẫn chưa ăn no, bèn hỏi: “Tiểu Tuyết, có cần gọi thêm món không? Dì thấy nương cô vẫn chưa no.”

“...Không cần đâu, bà ấy ăn không biết no đâu.”

Tuyết Nhược Dao nhìn Hồ Mộng Ngữ đang ăn đến miệng đầy dầu mỡ bên cạnh, rút một tờ giấy ăn giúp bà lau miệng. Nào ngờ Hồ Mộng Ngữ lại tưởng Tuyết Nhược Dao định đút cho mình, liền ngậm cả tờ giấy lẫn tay của Tuyết Nhược Dao vào miệng.

Tuyết Nhược Dao vội la lên: “Nương, đây là tay con!”

“... ...” Hồ Mộng Ngữ khẽ cắn một cái rồi mới chịu nhả ra, nhả ngón tay cô ra, “...Ồ.”

Lạc Lam nhìn cảnh đó mà tủm tỉm cười, rồi lắc đầu uống thêm một ly rượu trắng, hỏi: “Đường phu nhân, sao hôm nay dì gọi nhiều món vậy?”

“Haiz, chẳng phải thấy các cậu là tu sĩ, chắc là ăn khỏe lắm sao. Hơn nữa...”

“Vâng?”

Đường Lỵ nhìn Nguyệt Ý đang uống đến mặt đỏ bừng bên cạnh, khẽ thở dài, nói: “Năm đó tôi và ông ấy kết hôn, cũng tổ chức tiệc cưới ở đây. Sau này Linh Lung ra đời, tiệc đầy tháng và thôi nôi của con bé cũng làm ở nhà hàng này.”

“Ồ...” Nguyệt Ý say đến lờ đờ, nheo mắt lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hình như... là ở đây thì phải? Không đúng, tôi nhớ là quán bên cạnh cơ mà.”

Đường Lỵ chau mày, mắng: “Ông uống say rồi, chuyện này tôi nhớ rõ hơn ông nhiều.”

“Hơi ngà ngà thôi, chắc là tôi nhớ nhầm rồi.” Nguyệt Ý xoa trán, lại châm một điếu thuốc hít một hơi, quay sang nhìn Đường Lỵ, nói: “Dì Đường à, hai chúng ta... bảy năm rồi không gặp nhỉ.”

“Phải, bảy năm rồi.” Đường Lỵ ghét bỏ nhìn cái bụng của Nguyệt Ý, nói: “Ông phát tướng rồi đấy.”

“Haiz...” Nguyệt Ý vỗ vai bà, “Thường ngày hay đi nhậu với bạn bè, đồng nghiệp, uống riết rồi thành ra thế này chứ sao.”

“Chậc... uống ít thôi, ông cũng không còn trẻ nữa, cẩn thận ba cao (cao huyết áp, cao huyết đường, cao mở máu) rồi thêm bệnh gút, lại cả gan nhiễm mỡ, sau này nằm một chỗ thì ai chăm ông?”

Nguyệt Ý vỗ vỗ cái bụng bia của mình, sững lại một chút rồi cũng đặt ly rượu xuống, lại nheo mắt nhìn Đường Lỵ một lúc lâu, nói: “Hừm... Bà...”

“Sao?”

“Sao cảm giác bảy năm không đổi, bà lại còn như trẻ ra thế này.” Ông lắc lắc đầu, nói tiếp: “Hồi đó sau khi Linh Lung mất, bà tuyệt thực bao lâu, ngày nào cũng chỉ ăn cháo loãng, người suy sụp cả đi.”

“Nói thừa, tôi chỉ có một đứa con gái, đâu như ông? Con gái bị xe đâm, ông cứ như người dưng nước lã, khóc cũng chẳng khóc một tiếng.”

“Ai bảo tôi không khóc? Chỉ là không khóc trước mặt bà thôi.” Nguyệt Ý thở dài một hơi, nói: “Tôi là đàn ông, có câu nói thế nào nhỉ, nam nhi hữu lệ bất khinh đàn, cho dù trời có sập xuống, cũng chỉ có thể tìm một nơi không người mà nén vào trong. Đàn ông phải có trách nhiệm.”

Nói rồi, Nguyệt Ý nhìn sang Lạc Lam, hỏi: “Lạc Cốc Chủ, ngài nói có phải không?”

“...Vâng.”

Lạc Lam gật đầu hùa theo, sau đó bất giác quay sang nhìn Tuyết Nhược Dao bên cạnh.

Tuyết Nhược Dao lúc này đang ngậm miệng ly uống sữa đậu nành, thấy Lạc Lam nhìn mình, cô bèn nhả ly ra hỏi: “Làm gì?”

“Không làm gì, ngắm ngươi thôi.”

Chẳng biết là do men rượu hay vì lý do gì khác.

Lạc Lam bây giờ cảm thấy Tuyết Nhược Dao như đang tỏa sáng, càng ngắm lại càng muốn ngắm.

Anh bất giác đưa tay lên vuốt ve tóc mai của Tuyết Nhược Dao.

Tuyết Nhược Dao cũng không gạt tay anh ra, chỉ hơi đỏ mặt quay đi chỗ khác, lại ngậm lấy vành ly thủy tinh, khẽ liếm sữa đậu nành bên trong.

Tuy cô đang ở hình người, nhưng động tác uống sữa đậu nành này dường như lại đến từ dáng vẻ hồ ly của cô.

Động vật họ chó uống nước đều dùng lưỡi cuộn nước vào miệng.

Trông vô cùng đáng yêu.

Nhìn hai người họ, Nguyệt Ý ở phía đối diện bất giác nín thở, một lúc sau mới thở ra, quay sang nhìn Đường Lỵ, nói: “Dì Đường à.”

“Gì?”

“Vừa rồi bà nói muốn bán nhà đúng không?”

“Ừ, trên sổ đỏ vẫn còn tên ông và tôi, muốn bán thì ông cũng phải ký tên. Cho nên hôm nay mới gọi ông ra, định bụng bàn bạc với ông.”

“Được, tôi ký.” Nguyệt Ý bặm môi trên rồi bật ra một tiếng, nói: “Vậy sau này hay là bà đến ở với tôi đi?”

“Chúng ta ly hôn mười năm rồi.”

“... ...”

Nguyệt Ý cười có chút gượng gạo, sau đó dịch ghế lại gần bà hơn một chút, choàng tay qua vai Đường Lỵ, nói: “Hay là... quay lại với nhau đi? Thế nào?”

“... ...” Đường Lỵ sững người một chút, hỏi: “Ông uống say rồi à?”

“Không không không.” Nguyệt Ý vội xua tay, nói: “Bà xem, hai chúng ta tuổi cũng không còn nhỏ, sau này có người bầu bạn, cuộc sống cũng dễ chịu hơn, đúng không? Bà không ở đây, ngày nào tôi cũng tự nấu cơm hoặc xuống lầu ăn tạm cái gì đó, chẳng có ai trò chuyện cùng.”

Đường Lỵ đảo mắt một vòng, đẩy ông ra, nói: “Ông già này, coi tôi là người hầu à? Ông không thiếu tiền chứ gì? Vậy thì ông đi mà tìm gái bao ấy, hừ.”

“Ôi dào, vẫn còn giận à?”

“Chứ sao? Năm đó chẳng phải ông là người đòi ly hôn sao?”

“Chuyện đó...” Nguyệt Ý lúng túng liếm môi, dừng một lát, rồi chắp hai tay lại cúi đầu với Đường Lỵ, nói: “Xin lỗi! Lúc đó... chẳng phải tại bà sao, cái dáng vẻ muốn sống không được muốn chết không xong đó, tôi thật sự không chịu nổi. Con người mà, phải luôn nhìn về phía trước chứ? Linh Lung mất rồi, tôi cũng đau lòng, nhưng ngày tháng vẫn phải tiếp tục trôi qua.”

“... ...”

“Vốn dĩ lúc Linh Lung xảy ra chuyện, bản thân tôi cũng đã phiền lòng, hai ông bà nội thấy tôi là mắng, về nhà còn phải nhìn cái bộ dạng ủ rũ của bà... khó chịu lắm.”

Nghe những lời này, Đường Lỵ cúi mắt khẽ thở dài, do dự một lát rồi nói: “Tôi muốn theo Tiểu Lạc và Tiểu Tuyết, chăm sóc cho chúng nó.”

“À... chăm sóc...” Nguyệt Ý có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, nhỏ giọng hỏi: “Bà chăm sóc họ? Một người là Cốc Chủ, một người là Tông Chủ, sống mấy nghìn năm rồi, bà chăm sóc họ thế nào?”

“Chuyện thân phận thì tôi không nói đến, nhưng...” Đường Lỵ nhìn Lạc Lam, đáp: “Cái bộ dạng của Tiểu Lạc, tôi nhìn mà cũng sốt ruột.”

“Sao thế?”

Đường Lỵ hạ thấp giọng, nói nhỏ: “Tiểu Lạc và Tiểu Tuyết, họ nói họ ở Cổ Lan đã đối đầu mấy nghìn năm, nhưng Tiểu Tuyết thích Tiểu Lạc, Tiểu Lạc tuy cũng thích Tiểu Tuyết, nhưng cậu ấy lại không dám nói ra.”

“Đối đầu mấy nghìn năm...”

Nguyệt Ý chau mày, sắp xếp lại trong đầu một lúc lâu mới thông suốt.

“Nói cách khác, mối quan hệ của họ giống như... Hoàng Đế và Xi Vưu, Tôn Tẫn và Bàng Quyên, Lưu Tú và Vương Mãng?”

“... ...” Đường Lỵ ngẫm một lát mới nhớ ra mấy cái tên ông nói, gật đầu: “Chắc cũng gần giống mối quan hệ đó nhỉ? Tóm lại... trước đây họ không hòa hợp cho lắm, hình như là sau khi đến đây, quan hệ mới tốt lên một chút.”

“Hừm...” Nguyệt Ý rít một hơi thuốc, dùng mũi thở ra hai vòng khói, lại hỏi: “Vậy thích là sao? Đơn phương à?”

“Cũng không hẳn là đơn phương.” Đường Lỵ chau mày chống cằm suy nghĩ, nói: “Chắc là thích nhau, nhưng lại thiếu một cái gì đó ở giữa, tôi cũng không biết thiếu cái gì, Tiểu Lạc dường như còn có điều gì đó băn khoăn, nên cứ mãi không chịu chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó.”

Nghe vậy, Nguyệt Ý lại quay đầu nhìn về phía Lạc Lam.

Lạc Lam từ nãy đến giờ vẫn luôn nghịch tóc mai của Tuyết Nhược Dao, có lẽ vì thấy phiền, Tuyết Nhược Dao quay đầu trừng mắt nhìn anh, nói: “Vui lắm sao?”

“À...” Lạc Lam khựng lại một chút, rồi cười cười, nói: “Ta đang nghĩ...”

“Nghĩ gì?”

“Có phải vừa rồi ngươi nhân lúc ta không để ý, đã dùng mị khí với ta không?”

“... ...” Tuyết Nhược Dao im lặng một lát, nghiêng đầu hỏi: “Tại sao lại nói vậy?”

“Chỉ là cảm thấy, thôi bỏ đi.” Lạc Lam hít một hơi thật sâu, cố nén lại ham muốn tiếp tục nghịch tóc cô, quay đầu rót đầy rượu trắng vào ly của mình, “Không có gì.”

“...Đừng có nói chuyện nửa vời.”

“Thật sự không có gì...”

“... ...” Tuyết Nhược Dao lại thở dài một hơi, “Haiz...”

Quay lại phía Nguyệt Ý và Đường Lỵ, lúc này Đường Lỵ nói: “Ông thấy chưa, cứ... thiếu một chút gì đó...”

“À... ừm.” Nguyệt Ý lơ đãng gật đầu.

“Ừm cái gì?”

Nghe tiếng này, Đường Lỵ quay đầu lại, hơi chau mày, nhìn theo ánh mắt của ông, lại phát hiện ông không hề nhìn Lạc Lam và Tuyết Nhược Dao, mà dường như đang nhìn chằm chằm vào Hồ Mộng Ngữ bên cạnh Tuyết Nhược Dao.

Dừng một chút, Đường Lỵ hỏi: “Đẹp không?”

“Ừm, đẹp, đẹp quá.”

Bốp một tiếng.

Đường Lỵ giơ tay đánh vào sau gáy ông.

“Ái da!”

“Ông muốn chết à, lát nữa Tiểu Tuyết nhìn thấy, không lột da ông ra mới lạ.”

“Hả?” Nguyệt Ý ôm gáy, như vừa tỉnh mộng, vội hỏi: “Sao thế sao thế?”

“Đang nói chuyện của Tiểu Lạc và Tiểu Tuyết với ông, ông lại nhìn chằm chằm mẹ của Tiểu Tuyết cả buổi?”

“Ừm...” Nguyệt Ý chống cằm suy nghĩ, nói: “Hồ yêu à... chậc chậc chậc, haiz...”

“... ...”

Ông dừng một chút, sau đó đứng dậy, vẫy tay về phía Lạc Lam, nói: “Lạc Cốc Chủ.”

“Hửm?” Lạc Lam thấy ông gọi mình, tưởng ông muốn uống rượu, liền trực tiếp nâng ly lên, nói: “Sao vậy?”

“Ừm...” Nguyệt Ý ngập ngừng, nói: “Lạc Cốc Chủ, đi mua bao thuốc với tôi được không? Thuốc của tôi sắp hết rồi.”

“Ừm, được.”

Lạc Lam dừng lại một chút, rồi đứng dậy, đi theo Nguyệt Ý ra ngoài.