Sau khi lấy được cả một tảng đá hoa cương từ lão trưởng thôn, Lạc Lam liền lấy ra thanh linh kiếm mà Tuyết Nhược Dao đưa cho anh trước đó, khoanh chân ngồi bệt xuống đất, ôm lấy tảng đá.
Anh sống mấy nghìn năm nay, số hoành phi hay bia văn từng khắc cũng không ít, ví như tảng Trấn Linh Thạch cắm ở lối vào Thiên Đạo Cốc chính là do một tay anh làm ra.
Có điều, khắc văn bia mộ thì đây lại là lần đầu tiên.
Vừa chỉnh sửa tảng đá hoa cương, Lạc Lam vừa thầm nghĩ.
Đồ đệ kia của Tuyết Nhược Dao, chết đi cũng thật có số hưởng.
Trong số các tu sĩ ở Cổ Lan, có ai sau khi chết lại được hưởng đặc ân do chính tay Tiên Minh Thánh Chủ là anh đây điêu khắc văn bia mộ chứ?
Lại có ai mà lễ tế có sự góp mặt của hai vị tu sĩ Đạo Thiên Cảnh là anh và Tuyết Nhược Dao đến làm lễ?
Người biết chuyện thì biết Nguyệt Linh Lung là một tiểu tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.
Còn người không biết, có lẽ sẽ tưởng Nguyệt Linh Lung là một đại năng tu sĩ có tu vi còn cao hơn cả anh và Tuyết Nhược Dao nữa.
Nhưng suy cho cùng, cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
“Haiz, chỉ tiếc là ta và ngươi chưa từng gặp mặt.” Lạc Lam nhìn bia mộ, lẩm bẩm: “Cứ nghe Nhược Dao kể mãi, ta cũng thấy khá hứng thú với ngươi, nếu ngươi còn sống, ta đã định phá lệ nhận cả ngươi làm thân truyền đệ tử rồi đấy.”
Nói xong, các góc cạnh của bia mộ cũng đã được sửa sang gần xong.
Lạc Lam ngẩng đầu nhìn Đường Lỵ và những người khác đang bày nến và bài vị trong sân, dừng một chút rồi gọi: “Nhược Dao, qua đây một lát.”
“Hửm?” Tuyết Nhược Dao đi tới, nhìn tấm bia mộ trơn tuột trong lòng anh, hỏi: “Sao vậy?”
“Chuyện này... ta không biết gia phả của đồ đệ ngươi, khắc cái gì đây?”
“Ừm...” Tuyết Nhược Dao chống cằm suy nghĩ một lát rồi đáp: “Danh hiệu cứ khắc là Tông Chủ Đoạn Hồn Tông đi.”
“Tông Chủ à? Đời thứ mấy?”
“Chẳng có mấy đời, cứ khắc Tông Chủ là được rồi.”
Lạc Lam gật đầu, cầm thanh linh kiếm “soạt soạt soạt”, vô thức khắc tám chữ lớn lên bia mộ: “Tông Chủ Đoạn Hồn Tông Tuyết Nhược Dao”, sau đó ngẩng đầu lên hỏi tiếp: “Rồi sao nữa?”
“Rồi sao nữa?” Tuyết Nhược Dao nheo mắt lại, hỏi: “Ngươi khắc cái gì thế?”
“Ta khắc...” Lạc Lam cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện mình khắc nhầm tên, bèn ngớ ngẩn cười với Tuyết Nhược Dao, nói: “Haiz, ngươi vừa nói Tông Chủ Đoạn Hồn Tông, ta liền nghĩ ngay đến ngươi chứ sao.”
“... ...”
Sắc mặt Tuyết Nhược Dao dần sa sầm, vốn dĩ đã là ban đêm, giờ mặt cô đúng là đen như nhọ nồi.
Thấy vậy, Lạc Lam rụt cổ lại, vội vàng giải thích: “Ngươi xem, trong đầu ta chỉ còn lại mỗi ngươi thôi.”
Bốp...
Tuyết Nhược Dao giơ tay đánh một cái vào sau gáy anh, sau đó nhìn tấm bia mộ trong lòng anh rồi lại đưa tay lên bóp sống mũi, nói: “Lão trưởng thôn vừa nãy nói, trong kho của ông ấy chỉ có mỗi một phiến đá tốt này thôi.”
“Á... xì...”
Lạc Lam hít một hơi, suy nghĩ một chút, dứt khoát động thủ lần nữa, bên cạnh chữ “Tuyết Nhược Dao” bổ sung thêm một cái tên “Nguyệt Linh Lung” to hơn một chút, rồi trên đầu chữ “Tuyết Nhược Dao” thêm vào hai chữ “Sư phụ” nhỏ hơn.
“Thế này được chưa?”
“Ừm...”
Tuyết Nhược Dao dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi giật lấy thanh linh kiếm trong tay Lạc Lam, bên cạnh tên của mình lại khắc thêm hai chữ “Lạc Lam”, sau đó trên đầu thêm vào hai chữ “Sư công” nhỏ hơn.
“Thế này được rồi.”
“Sư công? Ta thành sư công của nó từ khi nào?”
“...Vậy ngươi muốn biến thành cái gì của nó?”
“Biến...” Lạc Lam khựng lại, mắng: “Biến thành cái rắm ấy, ta với cô ấy có quen biết gì đâu...”
“Vậy khắc chữ ‘rắm’ lên nhé? Rắm, Lạc Lam?”
“...Thôi cứ để sư công đi.”
“Sau đó khắc tên của vợ chồng Đường phu nhân lên, thêm hai chữ thiên cổ là được rồi, làm qua loa thôi.”
Tuyết Nhược Dao cười cười, sau đó quay lại giúp Đường Lỵ và Nguyệt Ý tiếp tục bày biện tế đàn.
Đợi cô đi rồi, Lạc Lam mới thở phào một hơi, nâng tấm bia mộ lên đặt ra xa ngắm nghía, xác nhận không khắc lệch chữ rồi, lại nhìn chằm chằm vào tên mình và tên Tuyết Nhược Dao trên đó một lúc lâu.
Càng nhìn, anh càng cảm thấy tấm bia mộ này trông như giấy đăng ký kết hôn của anh và Tuyết Nhược Dao vậy, cả mặt bia, tên của anh và cô đã chiếm hơn phân nửa, ba chữ “Nguyệt Linh Lung” chiếm vị trí còn không bằng hai người họ.
Tỷ lệ có chút mất cân đối.
Nhưng vừa rồi Tuyết Nhược Dao nói chỉ có một phiến đá này, cũng không thể khắc lại được nữa.
Thôi thì cứ tạm vậy, hy vọng Nguyệt Linh Lung trên trời có linh thiêng, nể tình tấm bia mộ này do chính tay Tiên Minh Thánh Chủ là anh đây điêu khắc, sẽ không báo mộng về phàn nàn.
Dù sao lát nữa cũng sẽ đốt thêm nhiều tiền vàng cho cô ấy.
“Haiz...”
Lạc Lam thở dài một hơi, sau đó làm theo lời Tuyết Nhược Dao, khắc tên Đường Lỵ và Nguyệt Ý lên, lại viền thêm một chút hoa văn ở mép, rồi ôm bia mộ mang ra cho Đường Lỵ và Nguyệt Ý xem.
Văn bia anh khắc là chữ của Cổ Lan, ở giới tu tiên Cổ Lan, văn bia trên mộ đều dùng chữ của âm giới, hoàn toàn khác với chữ tiểu triện và chữ Hán, người phàm tuyệt đối không thể đọc hiểu, nếu đọc hiểu được thì sẽ bị tụt giá trị SAN.
Đường Lỵ nhìn những ký tự ngoằn ngoèo trên bia mộ, quả thực không hiểu gì, nhưng chỉ cảm thấy loại chữ này có một vẻ đẹp riêng, bèn gật đầu nói: “Tiểu Lạc, cậu cho chúng tôi xem, chúng tôi cũng có hiểu gì đâu. Cậu và Tiểu Tuyết bàn bạc là được rồi, chúng tôi không có ý kiến gì.”
Ngược lại là Nguyệt Ý, văn bia này lại khơi dậy lòng nhiệt huyết khảo cổ của ông, ông cứ bám theo Lạc Lam hỏi về nguồn gốc của loại chữ này, hỏi đến mức Lạc Lam có chút đau đầu, cuối cùng vẫn là Đường Lỵ vỗ một cái vào lưng ông, mới dập tắt được lòng nhiệt huyết khảo cổ của ông.
Nhìn chung cũng coi như là đạt yêu cầu.
Sau đó, năm người có mặt bao gồm cả Hồ Mộng Ngữ, mỗi người cầm ba nén hương vái ba vái trước bài vị của Nguyệt Linh Lung, rồi Lạc Lam lấy những thứ mà Đường Lỵ đã ném vào túi trữ vật của anh ra, tìm một cái thùng sắt, lần lượt ném vào trong.
Năm người vừa trò chuyện, vừa đốt những thứ đó.
Áo len, quần lót, tất, nhật ký, giống như đang muốn hủy thi diệt tích, dùng lửa xóa đi gần như mọi dấu vết mà Nguyệt Linh Lung để lại trên thế gian này.
Thậm chí cả sim điện thoại cũ của Nguyệt Linh Lung cũng bị ném vào đốt.
Lửa cháy rất vượng.
Có câu nói rằng, đốt tiền cho người chết, lửa càng vượng, chứng tỏ người chết ở dưới địa phủ càng vui vẻ.
Đường Lỵ nhìn ngọn lửa lớn đủ để làm tan chảy lớp tuyết lạnh trong phạm vi mười thước xung quanh, cuối cùng cũng không kìm được nước mắt, nói: “Linh Lung, mẹ sẽ cùng ba con nhìn về phía trước. Hôm nay mẹ chuẩn bị cho con mười nghìn tỷ tiền âm phủ, nếu con ở dưới đó không đủ dùng, nhớ báo mộng cho mẹ, mẹ sẽ đốt thêm cho con.”
Nghe câu nói của bà, Nguyệt Ý bên cạnh lập tức nhíu mày, dùng khuỷu tay huých bà một cái: “Bà nói cái gì thế?”
“Hả?”
“Cứ từ từ đốt đi, không cần nói ra đâu. Linh Lung nó biết mà.”
Từng tờ tiền âm phủ từ tay mọi người bay vào ngọn lửa trong thùng sắt, cháy rụi, rồi hóa thành từng sợi tro trắng, theo gió lạnh từ từ bay lên, bay về phía tây nam.
Tro bụi vượt qua đỉnh Everest, cảm nhận niềm tự hào khi đứng trên nóc nhà của thế giới.
Bay vào Ấn Độ, nếm đủ các món mỹ vị “sạch sẽ và vệ sinh” của người Ấn.
Băng qua biển Ả Rập, đấu trí đấu dũng cùng cướp biển Somalia.
Chứng kiến cảnh cá lớn nuốt cá bé của các loài động vật hoang dã, vượt qua Thung lũng Tách giãn Lớn ở Đông Phi, lướt qua Vườn quốc gia Bwindi ở Uganda, cuối cùng, tụ lại trên đầu một thiếu nữ mặc đồ cổ trang đang ở Congo.
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!!”
Thiếu nữ quệt mũi, ngẩng đầu nhìn bầu trời vạn dặm không mây chỉ có một vầng thái dương, bỗng thấy trên đầu mình không biết từ đâu tụ lại một đám tro trắng.
“Cái quái gì đây?”
