Tôi rất chắc chắn, hai loại nước này giống nhau, đều tỏa mùi tanh hôi, trong nước mang theo vân đen như mực lại như tóc, sáng hôm qua khi mấy người dân nghèo mất tích, trên giường chính là vết nước như vậy, kéo dài đến trong sông.
Nghĩ đến giấc mơ lúc nãy, những xác chết đuối trong đó, và việc tôi vừa rồi không ngừng khạc nước, nếu Jayard không kịp thời đánh thức tôi, liệu tôi cũng sẽ chịu chung số phận mất tích như họ không?
"Vết nước gì? À! Ý em là sáng hôm qua ấy, lúc đó em nói giường của họ ướt!" Jayard lập tức liên tưởng được, muốn đi đến vị trí họ mất tích để xem.
"Thôi, không cần đi nữa, vết nước bên đó đã khô từ lâu rồi." Tôi nói, khi trở về từ hiệu sách tôi đã đi xác nhận rồi, giường bên đó cũng đã bị thu dọn đi.
Dù xảy ra chuyện kỳ quái như vậy nhưng những người dân nghèo này vẫn sẽ không bỏ qua bất kỳ di vật nào, người này không dùng thì người khác dùng, bây giờ đã được tái sử dụng, không biết phân phối cho ai rồi.
Chúng tôi ở đây không phát hiện được gì nữa, nên chỉ có thể quay vào hang động. Thành thật mà nói tôi vẫn rất sợ hãi, chuyện vừa rồi xảy ra chứng tỏ hang động này cũng không còn an toàn nữa.
"Hồi nhỏ, anh nghe người khác kể chuyện, bảo trong sông có thuỷ quỷ, chúng đều là những người bị chết đuối, sẽ kéo trẻ con xuống nước, anh còn tưởng chỉ là lời nói dối để dọa trẻ con đừng đi chơi ở bờ sông." Jayard nói, giọng anh cũng hơi sợ hãi.
"Vậy hay là chúng ta đổi chỗ ở đi, đừng ở gần sông nữa, bây giờ chúng ta có nhiều tiền thế này, thuê nhà ở cũng được mà." Tôi đề nghị.
Jayard rõ ràng có chút do dự, đây là nơi mà anh đã nỗ lực rất lâu, tốn rất nhiều công sức nịnh Bartholomew, mới có thể ở đây, còn có người chăm sóc nữa. Nhanh thế, mới vài ngày đã phải dọn đi, tự nhiên thấy rất tiếc.
Nhưng nghĩ đến có thể có thuỷ quỷ, Jayard cũng rất sợ, cuối cùng gật đầu, đồng ý đề nghị của tôi: "Hôm nào anh đi xem xem ở đâu có chỗ cho thuê nhà."
Tuy nói là sợ, thậm chí không dám ngủ, nhưng thân thể Parula quá yếu, hoàn toàn chịu không nổi, không lâu mí mắt tôi đã díu lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nhưng may mà, lần này tôi không mơ nữa, ngủ một giấc đến sáng. Còn Jayard bên cạnh tôi đang ngủ say, có vẻ đêm qua ngủ rất khuya, khi anh tỉnh dậy xung quanh mắt còn có quầng thâm nhạt, có vẻ không ngủ ngon lắm.
"Không sao chứ? Hay hôm nay anh nghỉ một ngày đi." Tôi thấy anh không có tinh thần, tốt bụng khuyên.
"Không cần, anh không sao cả, hôm nay còn phải đi giúp Parula lấy trộm mỹ phẩm nữa." Jayard chấn chỉnh lại tinh thần, lấy nước rửa mặt.
Tôi hơi lo về tình trạng của anh, nhưng việc có thể triệu hồi ác ma hay không là yếu tố then chốt để tôi có thể trở thành phù thủy, vì thế đồ tế phẩm là bắt buộc, một ngày này cũng không thể hoãn được.
Vì vậy chúng tôi xuất phát, hôm nay Jayard dẫn tôi đến là một khu phố tụ tập nhiều người giàu, bản đồ thành phố Cando mới mua của tôi đã đến lúc để phát huy tác dụng rồi.
Jayard chỉ biết ở hướng nào, còn tôi có thể xem bản đồ biết được, đây là khu Saint Lawrence, phố Carat. Ở đây lát gạch đỏ ngay ngắn, hai bên đường đều là đèn đường kiểu cột cổ điển.
Và những ngôi nhà hai bên không sát nhau, đều là biệt thự nhà vườn hai tầng thậm chí ba tầng, còn có sân lớn. Tôi thậm chí còn thấy trong sân có người làm vườn mặc áo gi-lê đen sơ mi trắng và những người hầu gái mặc tạp dề đen trắng.
Những người qua lại đa số đều mặc quần áo chỉnh tề. Các quý ông mặc lễ phục đen, các quý bà mặc váy dài màu sắc tươi sáng, một số váy dài còn khoét sau, lộ ra tấm lưng trần trắng mịn.
Rõ ràng, những người sống ở khu phố này nếu không giàu thì cũng sang, ít nhất cũng là người tiểu phú hào thuê được người hầu, so với cảnh tượng tôi thấy ở thành Cando mấy ngày nay đơn giản không phải là cùng một thế giới.
Nhìn màu sắc tươi sáng xung quanh, hai bên đường đều là cửa hàng, xuyên qua cửa kính trưng bày còn có thể thấy đầy ắp hàng hoá.
Trẻ con vui vẻ lựa chọn trong cửa hàng kẹo, các quý ông thanh lịch ngồi dưới dù ở ven đường uống cà phê, các quý bà mua đồ trang sức tinh xảo ở cửa hàng đồ trang sức, người đánh xe mặc chỉnh tề đánh xe ngựa trắng nhàn nhã lăn qua đại lộ.
Tôi đột nhiên sinh ra một cảm giác rất không thực, như thể xung quanh cũng là một giấc mơ, thực sự khó tưởng tượng những nơi này lại cùng với khu công nhân ở chung một thành phố.
Tuy nhiên, tôi và Jayard cũng không đến nỗi không hòa nhập vào con đường này, lý do rất đơn giản, những người giàu này thuê số lượng lớn người hầu. Không chỉ là những người đánh xe và quản gia ăn mặc chỉnh tề làm mặt mũi cho chủ nhân mà còn có rất nhiều nhân công, người làm thuê những việc nặng nhọc, tôi tớ.
Những người mặc quần áo vải thô cũ, hành động vội vàng đó, nhìn là biết thuộc loại người hầu tầng lớp thấp kém, và trong số những người này có không ít là thiếu niên thiếu nữ. Tôi và Jayard hòa nhập hoàn hảo vào giữa họ, tất nhiên cũng may là chúng tôi đã tắm rửa rồi.
"Chính là đây rồi, lần trước anh đã trộm một lần ở đây, thấy trên bàn trang điểm trong phòng có rất nhiều mỹ phẩm." Mục tiêu Jayard chọn là một căn biệt thự nhỏ, hướng anh chỉ là một căn phòng tầng hai.
"Đợi đã, lần trước anh trộm rồi thì gia chủ nên có phòng bị phải không? Trộm thêm một lần nữa không thấy nguy hiểm sao?" Tôi lo lắng hỏi.
"Không sao, đó là chuyện nửa năm trước rồi, lần đó là Macduff dẫn bọn anh đến trộm, và gia chủ nhà này là chủ trang trại ở ngoài thành, ban ngày sẽ ra ngoài thành tổ chức nông dân cày cấy, và dẫn theo số lượng lớn người hầu, tối mới về." Jayard nói.
Lần trước để làm một vụ lớn, Macduff đã quan sát xung quanh mấy ngày, còn theo dõi gia chủ này, xác nhận danh tính và quy luật hành động của ông ta, những điều này đều có lợi cho Jayard.
Anh dẫn tôi đi vòng quanh biệt thự mấy vòng, xác định gia chủ đã dẫn phần lớn người hầu ra ngoài rồi, và người dẫn đi toàn là những người hầu cường tráng có thể làm việc nặng nhọc.
Tuy nhiên có vẻ sau vụ trộm cắp nửa năm trước, ông ta cũng đã cẩn thận hơn, cửa trước có hai người hầu nam trông coi, trong nhà còn có mấy người.
"Những người hầu đó không được phép vào phòng chủ nhân, khi chủ nhân ra ngoài cửa phòng chắc chắn khóa, anh chỉ cần trèo lên, lấy trộm mỹ phẩm ra là được, Parula ở đây trông coi là xong." Jayard tự tin nói.
Anh để tiện cho việc trộm cắp đã chuẩn bị một chiếc túi vải, và để tôi ở một chỗ có tầm nhìn tốt canh chừng, tôi có thể thấy trong sân có người hầu đến sân sau hay không, rồi ước định mấy cử chỉ đơn giản, biểu thị có an toàn hay không.
Nhân lúc xung quanh không có người, Jayard ra tay, anh từ một góc ít người trông thấy, trèo qua tường rào vườn hoa, rơi xuống sân sau, rồi cúi thấp người dùng bụi hoa làm chỗ che, nhanh chóng tiếp cận biệt thự.
Đến dưới biệt thự, anh nhanh nhẹn trèo lên, thân hình linh động bất thường, mấy bước đạp đã leo đến tầng hai, từ mái hiên đi đến cạnh cửa sổ mục tiêu.
Trời ơi! Khi Jayard trộm đồ lại nhanh nhẹn đến thế, thân nhẹ như yến, động tác nhạy bén giống như khỉ vậy.
