Chương 98: Sự Giúp Đỡ (4)
Một căn phòng mang phong cách trung cổ cổ kính.
Những khung tranh chứa đầy các tác phẩm nghệ thuật. Đồ nội thất nhìn qua là biết đẳng cấp.
Thánh Nữ đang ở trong căn phòng cổ kính đó.
Dù cùng là quý tộc, nhưng căn phòng chứa toàn những món đồ đắt tiền đến mức phải tặc lưỡi.
Thánh Nữ đang thong thả uống trà đen trong căn phòng đó.
Thoạt nhìn thì là một cảnh tượng tao nhã, nhưng bầu không khí xung quanh Thánh Nữ hoàn toàn không như vậy.
Vẻ mặt sợ hãi của các hầu nữ.
Không. Ngay cả vẻ sợ hãi đó Thánh Nữ cũng ghét nhìn thấy, nên các hầu nữ đang cố gắng che giấu.
Thánh Nữ nói gì các hầu nữ cũng cười. Nhưng đó chỉ là sự vùng vẫy để sống sót.
“Trà đen không ngon.”
Những ngày bị bắt bẻ thế này là sự khởi đầu của địa ngục.
“Ai chuẩn bị vậy?”
“X, Xin lỗi ạ. Thưa Thánh Nữ. Em đã chuẩn bị trà đen, nhưng do vụng về nên...”
“Không cần biện minh.”
Hầu nữ tự nhiên quỳ xuống. Và Thánh Nữ tát bốp vào má hầu nữ.
Mặt hầu nữ đỏ bừng trong nháy mắt. Hầu nữ bị tát vẫn cúi đầu xin lỗi.
“Nếu không hài lòng với cách xử lý của ta, thì cứ mách lẻo với cha ngươi là Nam tước như lần trước đi. Nếu tự tin gánh hậu quả.”
“K, Không ạ. Xin lỗi ạ. Thưa Thánh Nữ. Là lỗi của em không pha được trà ngon.”
“Được rồi. Biết thế là được. Pha lại đi.”
“Vâng. Thưa Thánh Nữ.”
Các hầu nữ đều biết.
Dù có pha lại trà thì cũng không thể làm hài lòng Thánh Nữ đang bực bội.
Hôm nay hầu nữ kia đã trở thành mục tiêu của Thánh Nữ. Các hầu nữ khác chỉ biết thở phào nhẹ nhõm vì không phải là mình.
Lúc đó một hầu nữ thận trọng nói.
“Thưa Thánh Nữ. Có thư từ tiểu thư Victoria của gia tộc Belarus ạ.”
“Gia tộc Belarus? Cái tên chưa nghe bao giờ. Chậc. Ngươi đọc thay rồi tóm tắt lại cho ta.”
“Vâng. Thưa Thánh Nữ.”
Một hầu nữ bóc con dấu của gia tộc Belarus và đọc thư.
Phải đọc nhanh và chính xác nhất có thể. Nếu không thì không biết sẽ bị Thánh Nữ hành hạ thế nào.
Hầu nữ đọc thư nhanh nhất có thể rồi nói.
“Tiểu thư Victoria nói đang đi du lịch cùng Dũng sĩ.
Nhân tiện muốn cùng Dũng sĩ tham gia buổi tiệc trà tiếp theo của Thánh Nữ ạ.”
“Dũng sĩ... Victoria? À. Giờ mới nhớ ra.”
Là người phụ nữ tóc vàng đã bắt chuyện với mình lúc đó. Nhớ là trông cũng có khí phách.
“Dũng sĩ... Dũng sĩ muốn đến tiệc trà sao... Hư hư hư.”
Lần đầu gặp mặt đã thất vọng tràn trề trước vẻ ngáo ngơ của người phụ nữ được gọi là Dũng sĩ.
Không hiểu sao cô ta nhìn mình mà căng thẳng thế.
Nhưng cái danh Dũng sĩ rất có giá trị.
Chỉ cần tin Dũng sĩ tham gia tiệc trà được lan truyền, thì sức ảnh hưởng thực tế của cô ta trong Đế quốc cũng coi như tăng lên.
“Làm thế nào ạ? Thưa Thánh Nữ.”
“Đến cũng được. Gửi thiệp mời đi.”
“Đã rõ ạ. Thưa Thánh Nữ.”
Trong góc đầu thoáng lo lắng không biết có phải rủ rê tham gia chuyến đi kém sang đó không, nhưng cô lắc đầu.
Rõ ràng đã dặn đừng làm phiền rồi, và nếu cô từ chối không đi là xong.
“Mong là đừng làm hỏng tâm trạng bằng mấy lời vô nghĩa.”
Trong lúc đó hầu nữ bị tát đã mang trà đen ra lại.
Hầu nữ vừa rót trà vừa run tay.
Sợ Thánh Nữ nên không kìm được cơn run rẩy.
Biết rõ dáng vẻ đó sẽ chọc tức Thánh Nữ nhưng không thể ngừng run.
“X... Xin lỗ... Á á á!”
Quả nhiên cái tát của Thánh Nữ lại giáng xuống.
Các hầu nữ thầm an ủi may mà không làm đổ trà nóng lên người.
Người phụ nữ không tên, tức là con bitch nhà quê (Country Bitch) đường hoàng bước vào Ma Tháp.
Kerry thấy lạ nhưng cũng không để tâm lắm.
Đằng nào con bitch nhà quê cũng chẳng nhớ mặt Kerry.
Kerry cũng vào Ma Tháp.
Vì đã liên lạc trước nên pháp sư Ma Tháp đang đợi sẵn chào đón.
“Chân thành chào mừng ngài trở lại Ma Tháp. Ngài Kerry.”
Kerry chào hỏi xã giao với pháp sư rồi bước vào.
Vừa vào Ma Tháp.
Giọng nói trầm ấm quen thuộc của ông lão vang lên.
“Huynh đệ! Nghe nói cậu đến, gặp thế này vui quá. Hư hư hư.”
Hiền Giả xuống tận tầng 1 đón Kerry.
Thấy Hiền Giả hiếm khi chào đón ai, mọi người ở sảnh xôn xao.
“Hiền Giả trực tiếp đón tiếp ai đó sao...?”
“Chưa từng thấy Hiền Giả đón tiếp đàn ông bao giờ.”
“Rốt cuộc vị kia là ai mà...”
Hiền Giả làm quá lên nên cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về đây.
Kerry cố lờ đi những ánh mắt đó.
“Lâu rồi không gặp. Hiền Giả. Thời gian qua ngài vẫn khỏe chứ ạ.”
“Già rồi thì lúc nào chẳng khỏe. Chỉ là giết thời gian ở cái Ma Tháp nhàm chán này thôi.”
Nhàm chán gì chứ. Ngày nào chẳng dùng ma pháp cao cấp làm mấy trò dâm dục.
Kerry và Hiền Giả nói chuyện ở tầng 1 rồi quyết định lên phòng Hiền Giả ở tầng cao nhất.
Định bước vào thang máy vận hành bằng ma pháp của Ma Tháp.
Một người phụ nữ vội vã chạy tới.
“Xin lỗi ạ. Tôi thay quần áo nên đến hơi muộn.”
“Không sao. Huynh đệ chắc cũng từng gặp rồi nhỉ? Là thư ký ta coi như con gái. Làm việc rất được việc. Hư hư hư.”
Coi như con gái á.
Vừa nói thế Hiền Giả vừa dùng nhẫn Arachne phóng ra dây mana trêu đùa cơ thể cô thư ký. Quả nhiên Hiền Giả luôn nghiêm túc với tình dục.
Nhưng Kerry chẳng nghe lọt tai lời nào của Hiền Giả.
‘Con bitch nhà quê... Con bitch nhà quê! Là thư ký của Hiền Giả sao? Hèn gì thấy quen quen!’
Biện minh một chút thì lúc đó ký ức về Hiền Giả quá mạnh mẽ nên không có chỗ cho ký ức về cô thư ký.
Đã cưỡng hiếp cái lỗ dùng để thủ dâm (onahole) của huynh đệ Hiền Giả.
Mình đã làm cái chuyện tày trời này sao!
Lúc đó mới hiểu tại sao con bitch nhà quê lại có cơ thể nhạy cảm đến thế.
Hiền Giả ngày nào cũng chơi đùa thế kia, cơ thể không nhạy cảm mới lạ.
‘Xin lỗi. Hiền Giả... Ngài đối xử với tôi như huynh đệ... mà tôi lại...!’
Thật lòng xin lỗi.
Hiền Giả chơi đùa thế kia mà không công lược lỗ hậu, chứng tỏ là để dành.
Thế mà không chỉ một lần, suốt mấy ngày đi xe ngựa tôi đã chịch nát bấy.
Lỗ hậu của con bitch nhà quê đã bị cự vật của Kerry khai thông hoàn toàn rồi.
“Huynh đệ. Sao thế? Sắc mặt không tốt... Có chuyện gì không hay sao?”
“... Kh, Không có gì ạ. Hiền Giả. Làm gì có chuyện đó.”
“Hưm... Có nỗi khổ tâm gì thì cứ nói với ta bất cứ lúc nào.
Nếu là lời nhờ vả của huynh đệ, ta sẵn sàng dốc toàn lực giúp đỡ.”
“!”
Lương tâm cắn rứt quá. Có nên thú nhận lỗi lầm với Hiền Giả ngay bây giờ không.
Nhưng Kerry lắc đầu. Chuyện này cứ chôn chặt suốt đời thì hơn.
Ngay lúc này Hiền Giả vẫn đang dùng nhẫn Arachne trêu đùa cơ thể thư ký nói.
“Aria... Không lẽ lần này đi gặp bạn trai về sao?”
“Dạ? Bạn trai... lần trước tôi đã nói là không có rồi mà. Thưa Hiền Giả.”
“Làm gì có chuyện đó. Vậy cái này rốt cuộc là...”
Hiền Giả nheo mắt lườm Aria.
Cái đó chắc là lỗi của tôi ạ. Hiền Giả! Con bitch nhà quê. À không. Aria không có lỗi.
Tất nhiên là không thể nói ra mồm được.
“Có bạn trai ta cũng không nói gì đâu. Aria.”
“Th... Thật sự không có bạn trai ạ. Lần này làm xong việc Hiền Giả giao tôi về ngay... Ha ư ưt!”
Hiền Giả dùng dây mana lăng nhục cơ thể thư ký dữ dội hơn. Có Kerry ở đó hay không cũng chẳng quan tâm.
Vô số dây mana luồn lách qua quần áo lăng nhục hoa huyệt và ngực.
Dây mana cũng chui vào cái lỗ hậu mà Kerry đã chịch suốt mấy ngày qua.
“Ha ư ưt... Ha ư ư ư...”
“Aria. Sao thế. Đau ở đâu à?”
“Kh, Không có gì ạ. Trưa nay ăn uống không tốt nên đau bụng... Xin lỗi ạ. Thưa Hiền Giả.”
Hiền Giả liếm môi tiếc nuối cái lỗ hậu đã bị khai thông hoàn toàn của con bitch nhà quê.
‘... Xin lỗi. Hiền Giả. Xin lỗi nhé. Con bitch nhà quê.’
Kerry không thể nói được lời nào.
Kerry giải thích sơ qua tình hình cho Hiền Giả.
Tất nhiên không thể nói đối tượng công lược là Thánh Nữ.
Quy mô sự việc quá lớn, và anh biết Hiền Giả cũng là tín đồ của giáo hội Elena. Dù không biết có tin thật hay không.
“Hưm. Tức là. Ý huynh đệ là muốn một người phụ nữ tính cách không tốt phải nghe lời răm rắp chứ gì.”
“Đại khái là vậy. Nhưng người phụ nữ đó là cao thủ rất mạnh. Item lởm khởm chắc chắn không có tác dụng đâu ạ.”
“Hư hư. Có nhiều item mà năng lực đơn thuần không thể thoát ra được lắm.
Item bị nguyền rủa hay trói buộc chẳng hạn. Đừng lo.”
Đúng như lời Hiền Giả.
Kho chứa bộ sưu tập của Hiền Giả đúng là kho báu tối thượng.
Lần trước cũng thấy rồi, nhưng mỗi lần dùng Mắt Nữ Thần kiểm tra Kerry lại kinh ngạc.
‘Cấp A là thấp nhất, cấp S cũng đầy rẫy. Kia là cấp SS mà. Nguyên liệu quý thế kia... mà dùng cho sở thích cá nhân...’
Đúng là phong cách Hiền Giả. Kerry lục lọi trong kho tìm trang bị phù hợp để xử lý Thánh Nữ.
Hiền Giả có giới thiệu vài món, nhưng không ưng ý lắm.
‘Sao lại giới thiệu viên thuốc cứ uống vào là ngực tiết sữa thế.’
Sữa chảy ra thì ảnh hưởng đến việc săn bắn của tổ đội lắm. Cái đó thì khó.
Thấy đầy rẫy những dụng cụ theo sở thích hardcore của Hiền Giả.
Cái này không được. Cái kia cũng không. Toàn mấy thứ biến thái...
Chẳng thấy cái nào hợp với tình huống cả.
Lúc đó có một món đồ đập vào mắt Kerry.
[Tên – Ngôi sao Trói buộc]
[Cấp – Truyền thuyết]
[Tóm tắt – Vòng cổ được cải tạo từ Ego Sword (Kiếm có linh hồn) cấp Truyền thuyết. Linh hồn của Ego Sword đã bị cải biến hoàn toàn sẽ huấn luyện tâm trí và thể xác của người đeo.
Liên tục giáo dục người đeo phải hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân đã thề nguyện phục tùng.
Không thể tháo ra cho đến khi lòng trung thành tuyệt đối với chủ nhân được khắc sâu. Người đeo bị tước đoạt mọi tự do ý chí.]
Bề ngoài là một chiếc vòng cổ đính đá quý tuyệt đẹp.
Nhưng nội dung bên trong hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài.
“Ồ. Chọn cái vòng cổ đó sao. Mắt nhìn tốt đấy. Đó là chiếc vòng cổ ta làm bằng cách rút linh hồn thạch của thanh Ego Sword truyền thuyết mà khó khăn lắm mới kiếm được.”
Tức là. Khó khăn lắm mới kiếm được Ego Sword truyền thuyết sao lại đi làm cái thứ này.
“Nó chứa lời nguyền tối thượng và sự trói buộc do chính ta khắc lên. Hơn nữa nó trói buộc hoàn toàn tự do ý chí... nên có thể coi như không ai có thể tự tháo nó ra được.
Dù sức mạnh hay năng lực có bá đạo đến đâu.”
“...”
Kerry ưng cái vòng cổ này. Nhưng nó là item cấp Truyền thuyết.
Lại còn tự tay làm nữa. Hiền Giả có cho không đây.
Dù là huynh đệ, nhưng đòi cái này cảm giác mặt dày quá, đồ tốt thế này nên không mở miệng được.
“Sao còn do dự thế. Không ưng cái đó à?”
“... Món đồ quý thế này mà hỏi mượn thì mặt dày quá nên tôi...”
Lúc đó Hiền Giả nhìn chằm chằm vào Kerry.
“Buồn đấy.”
“Dạ?”
“Ta thực lòng coi cậu như huynh đệ, mà cậu vẫn coi ta như bạn bè xã giao thôi sao.”
“Không phải thế đâu ạ. Hiền Giả. Tôi...!”
Tôi... là người đàn ông đã cướp mất cái lỗ thủ dâm của ngài!
“Sống đến từng này tuổi, cậu là người đàn ông đầu tiên ta cảm thấy đồng điệu. Cả anh em hay cha mẹ cũng không ai hiểu ta. Nhưng cậu thì khác.
Nên ta cảm thấy cậu thực sự như anh em ruột thịt. Nên đừng ngại.”
Hiền Giả và Kerry trao nhau ánh mắt đầy tình huynh đệ.
Quả nhiên Hiền Giả là hình mẫu và người thầy vĩnh cửu của Kerry. Đến cả item cấp Truyền thuyết cũng cho mượn không do dự, hào phóng thật.
Thời gian cảm động qua đi, Kerry hỏi.
“Nhưng cái này dùng thế nào ạ?”
Thực ra dùng Mắt Nữ Thần là biết hết, nhưng không thể nói ra được.
“Trực tiếp cho xem cách dùng thì nhanh hơn. Hư hư. Ra đây nào. Cecilia.”
Cecilia? Ở đây ngoài chúng ta ra còn ai nữa à.
Lúc đó. Cái bóng của Hiền Giả ngọ nguậy chuyển động. Dáng vẻ cái bóng chuyển động trông quen quen.
“Giới thiệu nhé. Đây là Succubus Queen. Tên là Cecilia.”
“Chào. Anh trai đẹp trai.”
“!”
Succubus Queen sao.
Thân hình dâm đãng và nhan sắc như nữ hoàng khiến thằng nhỏ tự động phản ứng.
“Altesman. Định đeo cái đó cho ta à?”
“Chậc. Lúc còn là Succubus hạ cấp thì đâu có phàn nàn thế này. Lúc đó ngoan ngoãn dễ thương biết bao.”
“Ôi dào. Nhắc chuyện ngày xưa làm gì.”
Kerry nghi ngờ tai mình. Succubus Queen trước mặt đã ở bên Hiền Giả từ lúc còn là Succubus hạ cấp sao. Vậy chẳng lẽ...
“Vừa nãy ngài bảo là lúc còn là Succubus hạ cấp sao ạ? Hiền Giả.”
“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”
“Thực ra tôi cũng đang nuôi một bé Succubus hạ cấp.”
“À. Ra vậy. Quả nhiên cậu giống ta thật.”
“Đồng ý ạ. Quả nhiên Hiền Giả là người thầy tâm linh của tôi.”
Hiền Giả gật đầu một cái rồi nói.
“Hư hư. Nếu chưa biết thì nhân cơ hội này nghe cho kỹ.
Tất cả Succubus đều có khả năng phát triển thành Succubus Queen.
Tùy thuộc vào cách cậu nuôi dạy thế nào.”
Quả nhiên hôm nay đến đây là đúng đắn. Cảm giác sẽ học hỏi được rất nhiều từ huynh đệ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
