Chương 102: Cuộc Họp (1)
Kerry vừa vặn đến thủ đô đúng theo lịch trình.
Trước khi xuất phát, anh cứ ngỡ thời gian còn dư dả, nhưng hóa ra không phải vậy.
Từ việc uống rượu thâu đêm suốt sáng với Hiền Giả, đến việc bất tỉnh hơn một đêm vì hấp thụ Nhân Hình Tuyết Sâm.
Thêm vào đó, giữa chừng còn bận làm tình với Succubus hay cô ả lẳng lơ ở nông thôn, khiến xe ngựa phải hoãn khởi hành không biết bao nhiêu lần.
Không, cứ liệt kê ra thế này thì... làm sao mà đến đúng giờ cho được.
Lần sau phải làm tình sao cho vừa vặn với lịch trình mới được. Tự kiểm điểm.
Dù sao thì có vẻ như vẫn kịp giờ. Buổi tụ họp xã giao của Thánh Nữ diễn ra vào buổi trưa hôm nay mà.
Vẫn còn khoảng 2 tiếng để chuẩn bị.
Địa điểm hẹn gặp nhóm Lina ở thủ đô đã được thống nhất từ trước.
Đó là nhà trọ nằm xa cổng chính của thủ đô nhất.
Ban đầu anh định hẹn ở nơi gần cổng, nhưng những nơi đó thường đông đúc khách khứa, biết đâu lại hết chỗ.
Tóm lại, sau khi hỏi đường người qua lại, anh đã đến được nhà trọ xa cổng nhất.
Một bà cô có khuôn mặt phúc hậu xuất hiện.
Nhìn là biết ngay bà chủ nhà trọ. Bà đang cặm cụi dùng giẻ lau chiếc bàn phía trước.
“Xin lỗi làm phiền... Tôi là khách du lịch, tôi muốn hỏi xem đồng đội của tôi có trọ ở đây không.”
“Đồng đội? Tên là gì?”
“Là Lina Knightley.”
Bà cô phúc hậu vỗ tay cái đốp. Tự nhiên sao vậy?
“Trời đất. Sao cậu không đến sớm hơn một chút. Mấy cô gái xinh đẹp đã đợi cậu cả ngày từ sáng sớm đấy.”
“Đợi tôi sao? Vậy bây giờ họ...”
“Bây giờ họ không có ở đây. Thấy bảo có việc bận không thể đừng được nên đã đi rồi.”
Thế này thì rắc rối rồi.
Tất nhiên, tôi đến đó cũng chẳng có việc gì to tát để làm, nhưng liên quan đến Thánh Nữ thì để một mình Lina lo liệu tôi không yên tâm chút nào.
Lúc đó, bà cô đưa cho anh một phong bì.
“Họ bảo nếu cậu đến thì đưa cái này cho cậu.”
“Đây là gì vậy?”
“Tôi cũng không biết. Đâu phải đồ của tôi. Họ bảo cứ đưa cho cậu là cậu sẽ hiểu.”
Kerry gật đầu.
Rồi anh bóc phong bì ra.
Bên trong có vài tờ giấy. Trước tiên anh quyết định đọc tờ giấy có vẻ là thư nhắn lại.
Tóm tắt nội dung bức thư là vì không có thời gian nên họ đã xuất phát trước.
Anh cứ nghỉ ngơi ở đây cũng được. Lina bảo cô ấy sẽ tự lo liệu, nhưng làm sao mà không lo lắng cho được.
Đối thủ là Thánh Nữ đó. Kẻ thù không đội trời chung đã thao túng tâm lý Lina ở kiếp trước.
"Đây là bản đồ và thiệp mời sao. Và đây là... phiếu sử dụng cửa hàng quần áo mà Lina giới thiệu."
Đọc nốt bức thư của Lina, cô ấy dặn rằng để tham dự buổi tụ họp xã giao, bắt buộc phải ăn mặc đúng mực và đến đúng giờ. Nếu không sẽ bị đuổi ngay từ cửa.
"Đành chịu thôi. Bắt đầu từ bây giờ chắc vẫn kịp giờ."
Phụ nữ thì không biết, chứ đàn ông thì chỉ cần vuốt tóc tai gọn gàng rồi thay quần áo là xong mà.
Kerry di chuyển đến cửa hàng mà Lina đã giới thiệu.
Kerry ngượng ngùng nhìn vào gương.
Trong gương là Kerry với bộ tuxedo đen cứng nhắc và mái tóc đã được vuốt ve cẩn thận. Trông ngượng ngùng chết đi được.
Cũng chẳng biết có hợp không nữa.
Nhưng ông chủ cửa hàng quần áo cứ làm quá lên, khen lấy khen để là hợp lắm, nên anh đành tin một lần vậy.
Dù sao cũng là nơi Lina giới thiệu mà.
Sau khi hối thúc người đánh xe ngựa, cuối cùng anh cũng đến nơi đúng giờ.
"Đến nơi rồi thưa ngài."
“Cảm ơn bác.”
Kerry bước xuống xe ngựa.
Trước mắt anh là một hàng rào sắt. Phía sau hàng rào sắt đó là một dinh thự nguy nga tráng lệ.
Đây là dinh thự của Thánh Nữ sao.
Sân vườn rộng phải gấp mấy lần sân vận động trường cấp ba.
Khu vườn xinh đẹp và đài phun nước trước dinh thự càng làm tăng thêm vẻ sang trọng.
Cảm giác như có một thế giới khác mở ra sau hàng rào sắt vậy.
Anh thấy mọi người đang tụ tập đông đúc trước dinh thự nguy nga.
Các nhạc công đang tụ tập ở một góc để chơi nhạc, còn mọi người thì tụm năm tụm ba trò chuyện.
Toàn là nam thanh nữ tú. Chắc chắn là do ả Thánh Nữ tính tình tồi tệ đó đã tuyển chọn kỹ lưỡng rồi.
‘Nhóm của Lina ở đâu nhỉ?’
Có phải vì đông người quá không. Anh không thấy họ đâu cả.
Lần đầu tiên đến những nơi thế này nên thấy ngượng ngùng quá.
Tiếng cười nói ồn ào của mọi người hòa quyện cùng tiếng nhạc cổ điển.
Quả nhiên anh ghét cay ghét đắng những nơi thế này. Nếu không vì Lina, anh đã quay lưng bỏ đi ngay lập tức rồi.
Kerry cố gắng không tỏ ra ngượng ngùng, tự nhiên nhìn quanh.
"Ngài dùng chút gì không ạ?"
Một cô hầu gái đưa ra chiếc khay đựng những ly rượu vang.
Kerry nhìn những người khác cầm ly rượu vang rồi làm theo.
"Cảm ơn cô."
"A... Dạ. Không có gì ạ."
Nói lời cảm ơn thì có gì lạ sao.
Cô hầu gái lại tỏ ra bối rối trước lời cảm ơn của anh.
Nhưng nhìn kỹ cô hầu gái, anh thấy một vết bầm đỏ chót ở phía tay áo.
Không cần nhìn cũng biết là tác phẩm của ai.
Nói mới nhớ, Thánh Nữ đâu rồi nhỉ. Chết tiệt. Chẳng hiểu mô tê gì cả.
Đừng có tỏ ra quê mùa. Cứ tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
Kerry giả vờ thong thả nhấp một ngụm rượu vang.
Ngon đấy. Chỉ cần nếm thử một ngụm là biết ngay đây là rượu vang hảo hạng.
Thánh Nữ của chúng ta có vẻ nhiều tiền nhỉ. Vậy thì tốt cho tôi thôi.
Đúng lúc đó.
Có ai đó bắt chuyện với anh. Quay lại thì thấy những cô gái có vẻ là con nhà quý tộc đang đứng đó.
Ai cũng xinh đẹp. Chắc hẳn ai cũng cất công trang điểm kỹ lưỡng nên toàn thấy mỹ nhân.
“Lúc nào cũng chỉ thấy những gương mặt quen thuộc, có vẻ anh là người mới đến nhỉ.”
“À... Vâng. Chà. Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên của tôi.”
“Trời ạ. Nhưng anh cao thật đấy. Chắc là người cao nhất trong số các quý ông ở đây rồi.”
“Đúng vậy. Thân hình cũng vạm vỡ nữa... Thật sự rất phong độ.”
“Vết sẹo trên cổ anh là gì vậy?”
Vết sẹo trên cổ hình như là do móng vuốt của Goblin cào trúng thì phải?
“Là vết thương do chiến đấu với quái vật đấy.”
Ngay khi anh vừa dứt lời, các cô gái đã hét lên á á.
Trong số phụ nữ thỉnh thoảng cũng có những người như vậy.
Những người phụ nữ ngưỡng mộ việc chiến đấu với quái vật hay đi thám hiểm.
Các cô gái ríu rít trò chuyện bên cạnh Kerry.
Họ hỏi anh đã chiến đấu với quái vật nào, vì sao lại chiến đấu, v. v.
Họ hỏi anh còn vết sẹo nào nữa không, anh liền xắn tay áo lên khoe những vết thương vinh quang, khiến ai nấy đều trầm trồ.
Đúng là những thiếu nữ quý tộc ngây thơ.
Càng lúc càng có nhiều cô gái vây quanh Kerry.
Chắc hẳn là vì hiếm thấy.
Một người đàn ông mang đầy những vết sẹo vinh quang trong một buổi tụ họp xã giao của giới quý tộc như thế này.
Những người đàn ông khác tuy cũng chải chuốt bóng bẩy, nhưng làm sao sánh được với những vết thương vinh quang.
“Anh thật sự rất phong độ. Tên anh là Kerry phải không?
Nói sao nhỉ. Một vẻ đẹp hoang dã khác hẳn những quý tộc nam bình thường! Tôi cảm nhận được vẻ đẹp hoang dã đó.”
“Anh có quan hệ gì với Thánh Nữ vậy? Thánh Nữ cũng thật là.
Có một người tuyệt vời thế này mà không mời đến buổi tụ họp xã giao sớm hơn.”
“Xin lỗi... Nếu không phiền, tôi có thể sờ thử bắp tay anh một chút được không?”
Đúng là sự bùng nổ của sự nổi tiếng.
Dù biết mình khá nổi tiếng ở dị giới, nhưng đây là lần đầu tiên anh nhận được sự chú ý tập trung lớn đến vậy.
Có phải nhờ ăn diện không nhỉ. Tự tôi nhìn còn thấy ngượng ngùng cơ mà.
Mà cũng phải, tự tôi nhìn cũng thấy mình khác hẳn những quý tộc nam xung quanh.
Nhìn ánh mắt của mấy gã kia kìa.
Những người đàn ông xung quanh nhìn Kerry với ánh mắt khó chịu như muốn ăn tươi nuốt sống anh. Ngứa mắt thì các người cũng tự tạo sẹo đi.
Victoria thỉnh thoảng vẫn nói Kerry còn hơn khối con cháu nhà quý tộc, xem ra lời đó không hoàn toàn là nói suông.
Lúc đó, một cô gái thản nhiên hỏi Kerry.
“Xin lỗi nhưng họ của anh Kerry là gì vậy?
Anh là con cháu nhà nào? Với nhan sắc cỡ này thì không lý nào tôi lại chưa từng nghe danh...”
“...”
Kerry không có họ. Vốn dĩ ở cái dị giới phi lý này, bình dân không được phép có họ.
Làm sao đây. Bịa đại một cái họ thì cũng hơi kỳ.
Nhận ra sự bối rối của Kerry, những gã đàn ông đang nhìn anh với ánh mắt khó chịu xung quanh bắt đầu bám lấy không buông.
“Nói mới nhớ, tôi cũng tò mò thật đấy. Có vẻ như đây là lần đầu tiên anh bước chân vào giới thượng lưu. Anh là con cháu nhà nào vậy?”
“Thấy anh tự hào khoe khoang những vết sẹo chẳng mấy đẹp đẽ gì, chắc hẳn là gia tộc của một anh hùng chiến tranh vĩ đại nào đó nhỉ?”
“Đương nhiên. Chắc chắn là vậy rồi.”
Đáng ghét thật.
Nếu lỡ nói dối rồi làm ô uế danh tiếng của Dũng giả thì rắc rối to.
Vốn dĩ ở những nơi thế này, tin đồn lan truyền rất nhanh, hơn nữa lại còn hay bị bóp méo.
“Tôi là...”
Được rồi. Tôi chịu nhục một lần vậy. Bình dân thì đã sao.
Đúng lúc đó.
Những người đang vây quanh Kerry đột nhiên cẩn thận cúi đầu.
Bất kể nam hay nữ.
Thấy những cô chiêu cậu ấm quý tộc kiêu ngạo lại có thái độ như vậy, anh cũng thấy bối rối.
Lý do thì anh sớm biết được thôi.
“Có vẻ ồn ào quá nhỉ, có chuyện gì vậy.”
Chủ nhân của giọng nói mê hoặc đó chính là Thánh Nữ.
Bộ trang phục hở hang bó sát cơ thể vẫn y như cũ. Thế kia mà gọi là Thánh Nữ sao.
“Xin chào. Thánh Nữ. Không biết ngài có nhớ tôi không...”
Lời của Kerry còn chưa dứt.
“Tất nhiên rồi. Nhớ chứ sao không. Kerry. À không, anh Kerry. Đúng không? Thật sự rất vui được gặp anh.
Thấy anh không đi cùng đồng đội, tôi cứ tưởng anh không đến, tôi đã thất vọng biết bao.”
Sự thân thiết của Thánh Nữ khiến sắc mặt của những gã đàn ông đang ghen tị với Kerry tối sầm lại.
Địa vị của Thánh Nữ cao đến mức đó.
Ngay cả Hoàng đế hay Giáo hoàng cũng không thể tùy tiện đối xử với Thánh Nữ.
Nói một cách đơn giản, Thánh Nữ chính là người phát ngôn của Nữ thần Elena.
‘Đúng là phân chó cũng có lúc dùng đến. Chắc là nói về Thánh Nữ rồi.’
Ít nhất lúc này, có thể coi như anh đã thoát khỏi khủng hoảng nhờ Thánh Nữ.
Có nên khoan dung với Thánh Nữ một chút không nhỉ. Đúng là lúc đáng để suy nghĩ.
Thánh Nữ đột nhiên nở một nụ cười nhếch mép và nói.
“Nhưng mà mọi người đang nói chuyện gì vậy?
Không phải vì tôi đến nên mọi người giấu đi đấy chứ? Có vẻ là một câu chuyện rất thú vị...
Tôi cũng có thể nghe cùng được không?”
Con ả này.
Chắc chắn rồi. Con ả này đến đây là để trêu tức tôi. Chỉ cần nhìn nụ cười hơi nhếch mép đó là đủ hiểu.
Sự xuất hiện của Thánh Nữ đã thu hút sự chú ý của cả những người vốn không quan tâm đến góc này.
Thánh Nữ do con ả Nữ thần chọn thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Không sao. Muốn cười nhạo thì cứ cười nhạo đi. Bình dân thì có sao đâu.
Đối với một người hiện đại như Kerry, bọn quý tộc ra vẻ ta đây bên kia chỉ là một lũ ngốc nghếch.
“Vâng. Tôi là...”
“A a. Có vẻ như anh Kerry đang khó xử, vậy để tôi nói thay cho.
Anh Kerry xuất thân là ‘bình dân’ nên không có họ. Đúng không, anh Kerry?”
Ngay khoảnh khắc đó, cả hội trường xôn xao. Một bình dân lại xuất hiện trong buổi tụ họp của những tinh hoa quý tộc sao.
Những cô gái vừa nãy còn bám lấy Kerry cũng lập tức lùi lại.
Những gã đàn ông ghen tị thì nhếch mép cười giống hệt Thánh Nữ. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
“Vâng. Lời Thánh Nữ nói đúng đấy ạ. Tôi là bình dân.”
Khốn nạn thật.
Chắc Thánh Nữ không biết mình vừa làm ra chuyện gì đâu.
Cô ta sẽ không thể tưởng tượng được mình sẽ phải đối mặt với địa ngục nào trong tương lai gần vì chuyện này đâu.
“Chắc anh không thấy xấu hổ vì là bình dân chứ? Anh Kerry?”
“...”
“Hay là bây giờ anh muốn rời đi? Nói thật thì bình dân xen vào đây hơi không hợp đẳng cấp cho lắm.
Dù sao cũng là đồng đội của Dũng giả. Nên tôi mới gửi thiệp mời cho có lệ...
Không ngờ anh lại mặt dày đến thật. Phụt.
Chắc anh tò mò về buổi tụ họp xã giao của giới quý tộc lắm nhỉ?”
Có nên tròng ngay Ngôi sao Trói buộc vào cổ con ả này không nhỉ.
Không. Bình tĩnh nào. Không thể vì một phút bốc đồng mà làm hỏng việc được.
Lúc đó, từ xa lại vang lên tiếng xì xào.
Lần này lại chuyện gì nữa đây.
Bây giờ còn gì để mất mặt nữa đâu.
Kerry nhìn về phía mọi người đang xì xào, và anh không khỏi sững sờ.
Mái tóc vàng óng ả xõa ngang vai.
Đôi môi chúm chím như quả anh đào và chiếc mũi cao thanh tú.
Thân hình quyến rũ với những đường cong hoàn hảo nhưng không hề lả lơi, toát lên vẻ quý phái.
Khí chất cao quý không hề thua kém danh xưng Dũng giả, người phụ nữ đó chính là Lina.
Đây là lần đầu tiên anh thấy Lina trang điểm.
Cô ấy luôn để mặt mộc, hoặc cùng lắm là mặc trang phục thường ngày.
Nhưng khi nhìn thấy Lina trang điểm lộng lẫy, anh có cảm giác như nghẹt thở.
Anh tự hỏi mình đã từng đi cùng một người phụ nữ xinh đẹp đến thế này sao.
Nhưng... nhưng... trạng thái của Lina xinh đẹp đó có vẻ hơi kỳ lạ.
Trang điểm xinh đẹp là thế, nhưng cô ấy lại đang vô cùng tức giận.
Đây là lần đầu tiên anh thấy Lina tức giận đến vậy. Sao lại thế nhỉ.
Lina rẽ đám đông bước tới.
Và đứng trước mặt Thánh Nữ.
Lúc đó, tay Lina tát thẳng vào má Thánh Nữ. Tiếng tát vang dội khắp khu vườn.
Chát-
“Mau xin lỗi... xin lỗi anh Kerry ngay lập tức!”
Lina quả nhiên là một Hồi quy giả tuyệt vời đáng để anh trung thành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
