Hồi Quy Giả Này Làm Miễn Phí!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1166

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6184

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 311

Web Novel - Chương 48: Lời Thú Nhận (1)

Chương 48: Lời Thú Nhận (1)

Từ lối đi tối tăm của hang động vang lên một giọng nói trầm thấp. Đó là giọng đọc thần chú.

“Địa ngục hỏa.”

Ngay khi giọng nói dứt.

Dưới chân Tổng trưởng đã biến thành quái vật bắt đầu xuất hiện một vòng tròn ma pháp màu đỏ. Và ngọn lửa dữ dội bùng lên.

“Kuaaaaaac! Von... Von... Altesman! Tên khốn!”

“Hư hư hư. Đi mạnh giỏi nhé. Người bạn cũ ngu ngốc của ta.”

Hiền Giả xuất hiện. Không, làm cái gì mà giờ mới đến. Đã đến muộn lại còn cái vẻ thong dong kia nữa.

Là huynh đệ thì tí nữa phải nói cho một trận mới được.

Hỏa ma pháp của Kerry chỉ đốt cháy được bề mặt da, còn Địa ngục hỏa của Hiền Giả trong nháy mắt đã biến cơ thể Tổng trưởng thành tro bụi đen sì.

Xác Tổng trưởng biến thành đống tro đen sì không còn nhận ra hình thù, sụp xuống. Quả nhiên Đại ma pháp sư là Đại ma pháp sư.

Hự. Mùi thịt cháy.

Kerry đang bịt mũi thì Hiền Giả buồn bã nói.

“Chậc... Không ngờ lời huynh đệ nói lại là sự thật. Ta đã mong đó chỉ là hiểu lầm.”

Sau khi nhóm Lina dồn ép Tổng trưởng. Lũ lâu la cũng lần lượt nhận ra tình hình và buông vũ khí.

Trận chiến khốc liệt trong khu mỏ bỏ hoang đã kết thúc.

Hiền Giả công bố rộng rãi sự việc lần này.

Việc thông báo có kẻ phản bội tuy làm tổn hại hình ảnh Ma Tháp, nhưng ông bảo việc cảnh tỉnh Thành phố Ma pháp quan trọng hơn.

Tuy biến thái nhưng Hiền Giả vẫn là Hiền Giả.

[Người cứu Thành phố Ma pháp là nhóm Dũng sĩ. Người báo cho ta biết sự tồn tại của những kẻ bất chính cũng là họ. Khi huynh đệ của ta, mạo hiểm giả Kerry nói cho ta biết sự thật thì ta đã không thể...]

Bài diễn văn kiểu hiệu trưởng của Hiền Giả nghe lần nào cũng buồn ngủ.

Ngay cả Lina khi nghe phải nghe lại bài diễn văn kiểu hiệu trưởng của Hiền Giả mặt cũng đơ ra.

Tóm tắt đại ý lời Hiền Giả là: Nhóm Dũng sĩ đã cứu Thành phố Ma pháp! Ta chịu ơn họ rất lớn.

Sau bài diễn văn của Hiền Giả, thiện cảm của người dân đối với nhóm Lina lên đến đỉnh điểm.

"Kyaa! Dũng sĩ! Nhìn sang đây đi ạ! Ngầu quá!"

Lina không hiểu sao lại rất được lòng phái nữ.

"Dũng sĩ. Ngài với Kerry có quan hệ gì vậy? Có phải... người yêu không?"

Câu đó làm Lina đỏ mặt xua tay chối đây đẩy.

Tất nhiên Natasha và Victoria thì lườm người hỏi câu đó cháy mặt.

"Ngài Kerry cũng đẹp trai quá! Kyaa! Nhìn sang đây rồi kìa!"

"Ngầu lắm ạ! Ngài Kerry!"

"Nhóm Dũng sĩ muôn năm!"

Cảm giác cứ lâng lâng thế nào ấy. Ở dị giới mà được yêu mến thế này là lần đầu tiên.

Chà, trải nghiệm cũng không tệ.

Nhà trọ nhóm Lina ở bị người dân làm phiền quá mức nên đành phải chuyển sang chỗ ở do Ma Tháp sắp xếp.

Cả nhóm quyết định nghỉ ngơi vài ngày ở Thành phố Ma pháp. Lina vẫn có vẻ tiếc nuối vì không tìm thấy tên lợn và tên bộ xương.

Bọn chúng đi đâu rồi nhỉ. Trốn ở căn cứ khác à. Sao cũng được.

Kerry thu hoạch được rất nhiều trong chuyến đi này.

Kerry nhìn sợi dây chuyền trong tay. Gọi là dây chuyền nhưng giống mặt dây chuyền hơn, bên trong có một bức ảnh.

Thấy người giống bà lão ở cửa hàng ma đạo cụ.

Và thấy người có vẻ là đứa cháu trai mà bà lão nhắc đến. Tên là Jamie thì phải.

Tóc nâu, ước mơ làm mạo hiểm giả, người đàn ông giống tôi.

Kerry nhìn kỹ mặt Jamie.

"Mẹ kiếp! Thế này mà bảo giống tôi á! Chẳng giống tí nào!"

Jamie là một gã macho (cơ bắp) bình thường ở dị giới! Lại còn râu ria xồm xoàm nữa chứ.

Xin lỗi vì xúc phạm người đã khuất, nhưng xấu trai là sự thật không thể chối cãi.

Kerry tìm đến cửa hàng ma đạo cụ và đưa dây chuyền cho bà lão.

"Jamie... A a... Jamie... Hư ư ức hức."

Sợi dây chuyền dính máu như nói lên những gì Jamie đã trải qua.

Thực ra Jamie đã biến thành Ghoul và bị các pháp sư Ma Tháp tiêu diệt, nhưng Kerry không nói ra sự thật đó.

Không nỡ nói rằng Jamie đã lang thang làm Ghoul suốt 10 năm trời.

"Hức. Hức hức... Thú thật ta cũng biết. Rằng Jamie không thể quay về nữa. Đã 10 năm trôi qua rồi mà. Nhưng giờ ta nghĩ mình có thể chấp nhận được rồi. Tất cả là nhờ cậu."

Bà lão lau nước mắt rồi vào kho lấy ra một Quả cầu trữ ma pháp. Là quả cầu cao cấp hơn của Kerry.

[Quả cầu trữ ma pháp]

[Cấp - Anh hùng]

Cấp Anh hùng luôn. Ngon!

Quả cầu Kerry đang có là cấp Hiếm. Quả cầu cấp Anh hùng cao hơn một bậc. Trúng mánh rồi.

"Vậy tôi xin nhận không khách sáo nhé."

"Làm ơn hãy nhận lấy. Thế ta mới thấy thoải mái. Với lại nghe nói cậu thuộc nhóm Dũng sĩ đã cứu thành phố của chúng ta? Sao không nói sớm chứ."

Giờ cái đó không quan trọng. Với Kerry vẫn còn một vấn đề cần giải quyết.

“Nhưng mà này. Bà ơi. Nhìn ảnh thì... Jamie với tôi có giống nhau tí nào đâu...”

“Cậu nói gì vậy. Đặt ảnh cạnh thế này trông y hệt nhau mà.”

Không giống. Jamie là gã đàn ông bình thường xấu trai ở dị giới, còn tôi là người hiện đại có nét thanh tao. Khác hẳn về chất lượng với đàn ông dị giới!

Cái này cũng không thể xúc phạm người đã khuất trước mặt người nhà được.

Kerry đành thở dài rồi rời khỏi cửa hàng. Bà lão tiễn Kerry cực kỳ nồng hậu, vẫy tay chào mãi.

Tuy có chút sự cố nhỏ, nhưng nhìn những quả cầu trong tay thì tâm trạng cũng không tệ lắm.

Một, hai, ba, bốn.

Trong tay Kerry có tận bốn quả cầu.

Sao lại bốn cái á?

Nhờ huynh đệ Hiền Giả mà tôi đã tịch thu luôn cả quả cầu mà tên cánh tay phải của Tổng trưởng đang thu thập.

Không được bỏ sót phần của hắn chứ. Đúng thế.

"Ba quả cầu cấp Hiếm... một quả cấp Anh hùng. Ngon đấy chứ?"

Tuyệt vời ông mặt trời!

Bấy lâu nay chỉ có một quả cầu nên phải chắt chiu từng tí ma pháp, giờ thì có vẻ dễ thở hơn nhiều rồi.

Giờ mình cũng có thể hoạt động ra trò rồi đây.

Hơn nữa, lần này cả nhóm lần đầu thấy tôi dùng ma pháp nên có vẻ khá ngạc nhiên.

“Quả nhiên. Tài năng ma pháp của Kerry không tầm thường chút nào. Mới đó đã dùng được Quả cầu trữ ma pháp rồi.”

“Ta đã từng được Kerry dùng ma pháp giúp đỡ rồi.”

“Tướng công đúng là tuyệt vời.”

Kerry lén cả nhóm rời khỏi nhà trọ.

Cần phải cho Bạch Ma Nữ xem những quả cầu mới kiếm được.

Bạch Ma Nữ bảo khó kiếm lắm, mà tôi kiếm được từng này chắc cô ấy ngạc nhiên lắm nhỉ?

Kerry cầm Phong Ấn Cầu của Bạch Ma Nữ lên. Và hình dáng Kerry biến mất.

Kerry xuất hiện trong phòng ngủ của Bạch Ma Nữ. Giờ thì khung cảnh đã quen thuộc. Căn phòng trắng toát. Không bị bệnh tâm thần thật à.

Kerry nhìn quanh tìm Bạch Ma Nữ.

Giữa ban ngày ban mặt mà giường vẫn buông rèm. Người đẹp ngủ nhiều là cái lý lẽ gì đây.

Dù có ngủ nhiều thì giờ cũng phải dậy rồi chứ.

"Ma nữ. Dậy đi. Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi."

Khi Kerry vén rèm giường lên.

Bạch Ma Nữ quả nhiên đang nằm trên giường. Vẫn chưa dậy làm cái gì thế không biết.

"Ma nữ. Dậy đ..."

Kerry lặng lẽ nhìn Bạch Ma Nữ. Trạng thái của Bạch Ma Nữ khác với bình thường. Cái gì thế này. Đau ở đâu à.

Mặt Bạch Ma Nữ đỏ bừng, hơi thở hổn hển.

"Ma nữ?"

Khi Kerry lo lắng hỏi. Bạch Ma Nữ từ từ mở mắt.

Bạch Ma Nữ che miệng khẽ ho khan.

"Đến rồi à. Dạo này đến thường xuyên nhỉ. Khụ. Khụ."

"... Cô bị ốm à?"

"Không có gì đâu. Chỉ là cảm nhẹ thôi."

Kerry đặt tay lên trán Bạch Ma Nữ. Trán nóng như lửa. Thế này mà bảo cảm nhẹ cái nỗi gì.

"... Đã uống thuốc chưa?"

"..."

Bạch Ma Nữ không thể trả lời. Ở đây làm gì có thuốc.

Vốn dĩ nơi này là Utopia của Bạch Ma Nữ.

Lẽ ra, vi khuẩn gây bệnh không thể tồn tại trong Utopia do Bạch Ma Nữ tạo ra.

Nơi này chẳng khác nào phòng vô trùng tự nhiên do Bạch Ma Nữ tạo ra.

Phòng vô trùng. Đó mới là vấn đề.

Bạch Ma Nữ đã sống trong phòng vô trùng suốt 100 năm.

Bấy lâu nay chỉ có mình cô sống nên không biết, nhưng khi Kerry từ bên ngoài vào thì tình hình đã khác.

Kerry sống ở thế giới bên ngoài đã mang theo một lượng vi khuẩn cực nhỏ vào phòng vô trùng. Với người khỏe mạnh thì lượng đó chẳng vấn đề gì.

Nhưng Bạch Ma Nữ sống trong phòng vô trùng 100 năm nên hệ miễn dịch đã giảm sút cực độ.

Nên mới bị cảm.

Nhưng Bạch Ma Nữ không nói là tại Kerry.

"... Đã bảo là cảm nhẹ thôi. Không có gì phải lo... Khụ..."

"..."

Lần đầu tiên Kerry thấy Bạch Ma Nữ ốm. Nghĩ đến những việc mình đã làm, thấy có lỗi vô cùng.

Tất nhiên, Kerry cũng không nghĩ là do mình mà cô ấy bị cảm.

"... Nhìn là biết chưa uống thuốc rồi. À không... ốm thế này thì làm sao mà tự lấy thuốc uống được. Đợi ở đây một chút. Tôi đi kiếm ít thảo dược trị cảm về cho."

"Đã bảo không sao mà."

"Bướng vừa thôi. Tôi đi đây."

"... Nhờ ngươi vậy."

Không lâu sau Kerry quay lại. Đúng là Thành phố Ma pháp, nhiều dược liệu tốt nên dễ kiếm.

Kerry quay lại nhìn Bạch Ma Nữ. Cô ấy đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đầu vẫn còn sốt. Kerry bắt đầu chăm sóc Bạch Ma Nữ.

Việc chăm sóc không có ý nghĩa gì đặc biệt.

Chỉ là thấy Bạch Ma Nữ mọi khi kiêu ngạo giờ nằm bẹp dí trông hơi tội nghiệp thôi.

Kerry nhúng khăn vào nước rồi đắp lên trán Bạch Ma Nữ.

Khi Bạch Ma Nữ tỉnh dậy một chút, anh cho cô uống thuốc.

"Thuốc kiếm ở Thành phố Ma pháp đấy. Quý lắm đấy nhé. Vì là người hùng cứu Thành phố Ma pháp nên người ta mới cho đấy. Hay gì đó đại loại thế."

"... Trở thành người hùng ở Thành phố Ma pháp sao? Nghe có vẻ thú vị đấy. Kể ta nghe được không?"

"Bây giờ không được. Đang ốm mà. Khỏi rồi tôi kể cho. Nên mau khỏi đi."

"... Được rồi. Ngủ một giấc chắc sẽ khỏi. Lúc đó hãy kể cho ta nghe."

Bạch Ma Nữ có vẻ rất thích nghe chuyện phiêu lưu.

Cũng phải, ở đây một mình chẳng có gì giải trí cả.

Ban ngày Kerry chăm sóc Bạch Ma Nữ, ban đêm giả vờ về với nhóm rồi lại quay lại với Bạch Ma Nữ.

Đúng nghĩa là chăm sóc tận tình.

Nhờ sự chăm sóc của Kerry, Bạch Ma Nữ đã đỡ hơn nhiều. Đặc biệt, món súp Kerry mang đến rất ngon. Nghe bảo tự làm, tay nghề cũng ra gì đấy.

Thực ra lần trước bị Kerry cưỡng ép, Bạch Ma Nữ đã rất tủi thân. Tủi thân là còn may.

Thực ra đó là chuyện đáng để ghét Kerry.

Nhưng Bạch Ma Nữ không thể ghét Kerry.

Người duy nhất trên thế giới này Bạch Ma Nữ có thể nói chuyện cùng chỉ có mỗi Kerry.

Dù có ra ngoài, 100 năm đã trôi qua, những người biết Bạch Ma Nữ hay gia đình đều đã chết hết.

Bạch Ma Nữ vốn không sợ sống một mình nên mới tạo ra Utopia, nhưng giờ thì khác.

Giờ đã biết đến Kerry, cô sợ sự cô độc.

Bạch Ma Nữ vốn không biết cảm giác cô đơn là gì, nhưng giờ vì Kerry mà cô đã nhận ra sự cô đơn.

Nên Bạch Ma Nữ muốn ghét Kerry cũng không ghét được.

“Hạ sốt nhiều rồi đấy. Giờ chắc yên tâm được rồi.”

“...”

Người đàn ông hễ chút là làm loạn trong phòng ngủ của Bạch Ma Nữ giờ lại đối xử dịu dàng.

Cảm giác hơi lạ lẫm. Ốm cũng không tệ lắm. Kerry cũng không hẳn chỉ là gã đàn ông tồi tệ.

“... Cảm ơn.”

“Mau khỏi để còn làm việc chứ. Tôi kiếm được bốn quả cầu rồi đấy.”

“...”

“Đùa thôi. Không vui à?”

“Phụt. Cái tên ngốc nghếch này.”

Kerry vươn vai một cái thật mạnh. Thời gian qua chăm sóc Bạch Ma Nữ nên Kerry cũng chẳng được nghỉ ngơi tử tế.

Bạch Ma Nữ cũng đã cử động được rồi, giờ chắc nhẹ gánh được rồi.

Mình cũng về ngủ một giấc nhỉ?

“Ma nữ. Vậy tôi xin phép về đây.”

“... Về luôn sao?”

“Luôn gì chứ. Tôi ở đây bao lâu rồi.”

“Bên ngoài có việc gì à?”

“Không phải thế. Mệt quá định về ngủ trưa thôi. Vậy tôi đi nhé.”

Khi Kerry định quay đi.

Bạch Ma Nữ nắm lấy tay Kerry.

“... Nếu chỉ là ngủ thì ngủ bên cạnh Bổn nữ cũng được mà?”

Giả vờ bình thản nói nhưng mặt Bạch Ma Nữ đã đỏ bừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!