Chương 47: Cái Bóng (3)
Một cỗ xe ngựa vẽ hình hoa hồng vàng lộng lẫy đang chạy. Ngay cả những con ngựa kéo xe cũng là bạch mã tao nhã.
Đi kèm theo đó là cả một đội kỵ sĩ hộ tống xung quanh.
Chủ nhân của đoàn xe lộng lẫy này là Đệ nhất Hoàng nữ của Đế quốc, Beatrice.
“... Nhất định phải đi sao ạ?”
Kỵ sĩ hộ tống của Beatrice với vẻ mặt ảm đạm hỏi.
“Billman! Rốt cuộc ông hỏi lại bao nhiêu lần rồi hả! Nhất định đi! Nhất định! Ai nói gì ta cũng đi!”
“...”
“Thử nghĩ xem. Ông không thấy người có thể cứu ta chỉ có Dũng sĩ thôi sao?”
“Vốn dĩ người đâu có gặp nguy hiểm gì...”
“Billman... Cái đồ ngốc chỉ biết đến kiếm này! Dũng sĩ chỉ có trong tiểu thuyết đã xuất hiện ngoài đời thực rồi đấy. Dũng sĩ cứu Hoàng nữ là ta, đó là motip đương nhiên còn gì!”
“Tôi đang gặp nguy hiểm lắm đây. Sơ sẩy một chút là phải kết hôn với tên hôn phu béo ú ngốc nghếch kia rồi!”
“Kết hôn với Dũng sĩ thì liên quan gì?”
“Nếu Dũng sĩ cầu hôn công chúa... thì biết đâu Phụ hoàng sẽ đổi ý và hủy bỏ hôn ước. Cái đó cũng không biết sao? Đồ ngốc! Đồ ngốc!”
“...”
Beatrice mỗi lần tưởng tượng đến Dũng sĩ oai phong lẫm liệt là mặt lại đỏ bừng.
Tuy chưa nghe chi tiết về Dũng sĩ, nhưng đã là Dũng sĩ thì chắc chắn phải mạnh mẽ và đẹp trai như trong truyện.
Beatrice cực kỳ không ưng tên hôn phu béo ú ngốc nghếch kia, nên coi đây là định mệnh ông trời ban cho.
“Hay là gọi Dũng sĩ đến lâu đài thì sao? Người trực tiếp đi tìm nguy hiểm lắm.”
“Có gì mà nguy hiểm? Billman lo xa quá đấy. Mang theo cả đống kỵ sĩ thế này cơ mà? Kỵ sĩ nhiều thế này mà không bảo vệ được một mình ta sao?”
“Tuy là lệnh của Hoàng đế bệ hạ nên tôi mới đi theo... nhưng thú thật tôi muốn quay về.”
Vừa nói xong. Mắt Beatrice rực lửa.
“... Billman. Giờ mà ông nói thế à? Cứ thế quay về, lỡ như... ta phải kết hôn với con lợn xấu xí ngốc nghếch kia... thì ông chịu trách nhiệm thế nào? Chịu trách nhiệm được không? Được không hả!”
“...”
“Hừ. Thật là! Mà sao xe ngựa chậm thế! Phải gặp Dũng sĩ nhanh khi ngài ấy còn ở Thành phố Ma pháp chứ.”
“Hiện tại đang chạy tốc độ tối đa rồi ạ. Đến Thành phố Ma pháp chắc cũng mất hơn một tuần.”
“Ư ư. Chậm quá! Bực mình ghê. Nếu ta đến muộn mà không cưới được Dũng sĩ... Billman! Ta sẽ hận ông suốt đời!”
‘Sao lại là lỗi của tôi!’
Billman đau cả đầu. Nhưng ông cũng không muốn bị Beatrice, người ông hộ tống từ nhỏ, oán hận suốt đời.
Rốt cuộc đành phải thúc giục thuộc hạ đang chạy hết tốc lực.
Khu mỏ bỏ hoang nơi nhóm Lina đang ở. Không lâu sau khi Kerry gửi liên lạc khẩn cấp cho Hiền Giả.
Các pháp sư tinh nhuệ của Ma Tháp đang mai phục bắt đầu ập vào khu mỏ.
“Đừng để tên phản bội nào sống sót!”
““Oaaaaa!””
Các pháp sư mặc áo choàng xanh ùa vào.
Từ sâu trong khu mỏ, Ghoul và bẫy tuôn ra, nhưng không đủ để ngăn cản các pháp sư.
Cuối cùng, các pháp sư phe Tổng trưởng và pháp sư phe Hiền Giả buộc phải đối đầu nhau.
“Lina. Tên Tổng trưởng đang lén bỏ trốn!”
“Vâng. Đã xác nhận! Kerry cứ ở yên đây. Natasha! Cùng chặn hắn lại. Tiểu thư Victoria hãy bảo vệ Kerry!”
“Ta sẽ làm vậy.”
Victoria đứng chắn trước mặt Kerry đầy vững chãi. Dáng vẻ Victoria cầm khiên và kiếm trông thật đáng tin cậy.
“Kerry. Cứ ở sau lưng ta. Ta sẽ không để ai làm hại chàng.”
“Cảm ơn cô. Victoria.”
Trận chiến thật kinh hoàng. Lũ Ghoul với khuôn mặt đầy giòi bọ lao tới, ma pháp lóe sáng ầm ĩ cả khu mỏ.
Victoria chém hết lũ Ghoul lao tới. Và dùng khiên chặn những ma pháp thỉnh thoảng bay tới.
Khiên được xử lý ma pháp à. Vững chắc thật.
Bên này an toàn là trên hết. Kerry nhìn về phía Lina và Natasha. Chẳng mấy chốc Lina và Natasha đã dồn ép Tổng trưởng không ngừng nghỉ.
Tổng trưởng cũng cố giữ cái danh tiếng, đang cầm cự trước hai người họ.
Dù chỉ là bật Shield lên đỡ đòn thôi.
Cũng phải, chuyển động của hai người họ nhanh đến mức Kerry đứng từ xa cũng không nhìn thấy.
Chỉ thấy tàn ảnh vút qua vút lại, tia lửa bắn tung tóe trên Shield.
Nếu lập tổ đội tử tế mà đánh thì Tổng trưởng cũng không đến nỗi bị hành ra bã thế kia đâu.
Nhưng bị bắt quả tang khi đang bỏ mặc thuộc hạ chạy trốn một mình thì cũng hết cách.
“Thuận lợi đấy.”
“Đừng chủ quan. Kerry.”
Victoria vừa chém bay đầu một con Ghoul vừa nói.
“Chuột cùng sào thì mèo cũng cắn đấy.”
Chà. Nói nghe ghê thế. Tổng trưởng Ma Tháp mà ví là chuột thì hơi to quá không.
Lúc đó.
Dưới những đường kiếm không ngừng nghỉ của Lina và Natasha, Shield của Tổng trưởng bắt đầu nứt ra từng chút một.
“Hự! Lũ khốn này!”
Tổng trưởng rõ ràng đang bị lép vế. Nếu cái Shield kia vỡ, Tổng trưởng có khi bị băm vằm bởi những đường kiếm nhanh đến mức không nhìn thấy.
Vẻ mặt căng thẳng của Tổng trưởng cho thấy hắn biết điều đó. Và cuối cùng Shield của Tổng trưởng cũng vỡ.
Choang!
Shield vỡ tan như mảnh kính. Bên trong, Tổng trưởng mặt cắt không còn giọt máu nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng nỗi đau lo sợ đã không ập đến.
Chỉ là phần trên bàn tay đang cầm gậy của hắn đã biến mất.
Lina kề kiếm vào cổ Tổng trưởng và nói.
“Kết thúc rồi. Tổng trưởng. Đầu hàng đi.”
Lina của chúng ta ngầu quá! Bắt được tướng rồi thì lũ lâu la cũng bỏ cuộc thôi. Tổng trưởng nhìn cổ tay bị cắt đang phun máu, hét lên.
“A a ức! Tay... Tay của ta!”
Khuôn mặt Tổng trưởng thoáng chốc trở nên độc địa. Đột nhiên cơ thể Tổng trưởng phình to, biến đổi thành một con quái vật khổng lồ.
“Kuaaaac!”
Tổng trưởng biến thành quái vật khổng lồ và bắt đầu tấn công loạn xạ. Lina và Natasha buộc phải tạm thời lùi lại.
Biết thế chém bay đầu luôn thì game over rồi.
Mà tính cách Lina thì đời nào làm thế được.
Tổng trưởng ngày càng to ra, biến thành hình thù như ác quỷ. Và vươn cánh tay khổng lồ về phía thuộc hạ.
Từ cánh tay mọc ra xúc tu tóm lấy thuộc hạ.
“A a a! Không được! Tổng trưởng! Không đượccc!”
“Cứu tôi với! Kh, Không muốn làm thức ăn đâuuu!”
Tổng trưởng bắt đầu hấp thụ từng thuộc hạ một. Không chỉ thuộc hạ mà cả lũ Ghoul gần đó cũng bị hút hết vào Tổng trưởng.
Mỗi lần như thế, cơ thể gớm ghiếc của Tổng trưởng lại to ra.
Giống con Ghoul hợp thể à.
Trông thì đỡ kinh hơn con đó. Ít nhất con này còn có cảm giác là sinh vật sống.
Nhưng áp lực thì lớn hơn nhiều.
“Khẹc khẹc. Một khi đã biến thành hình dạng này thì không thể trở lại làm người... Nhưng đành chịu thôi. Còn hơn là chết.”
“... Đến cả thuộc hạ của mình cũng... Tên đê tiện!”
“Đừng có nực cười. Thế giới này vốn dĩ cá lớn nuốt cá bé. Việc này cũng chẳng khác gì con người ăn thịt lợn cả.”
Két.
Tiếng Lina nghiến răng ken két nghe rõ mồn một. Lâu lắm mới thấy Lina giận dữ thế này.
Tổng trưởng vươn cánh tay khổng lồ tấn công Lina và Natasha.
Nhưng tấn công bằng cơ thể khổng lồ chỉ là cái bẫy. Đòn tấn công thực sự của Tổng trưởng là cái khác.
Kerry biết điều đó.
[Skill – Địa ngục hỏa, Chông băng, Chuỗi sét, Cầu lửa, Tường băng, Ma nhân hóa, Màn chắn, Mũi tên lửa, Hơi thở, Trói buộc, Mây độc, Thôi miên, Bão sét...]
Trong bảng skill của hắn vẫn còn nguyên ma pháp. Tức là ở trạng thái đó hắn vẫn dùng được ma pháp. Nguy hiểm rồi.
Cây gậy hắn bị mất vốn chỉ có tác dụng khuếch đại ma pháp thôi. Hắn biến thành quái vật nhưng vẫn là pháp sư.
“Lina! Bẫy đấy! Hắn có thể dùng ma pháp!”
Ngay sau khi Kerry hét lên. Xung quanh Tổng trưởng biến thành quái vật bắt đầu nổi lên các vòng tròn ma pháp.
“Muộn rồi!”
Hắn đã ăn thịt thuộc hạ và tăng ma lực lên đột ngột.
Dùng ma pháp với lượng ma lực đó. Không dám tưởng tượng uy lực sẽ thế nào.
Nhưng nhóm Lina không thể làm gì được.
Vì đòn tấn công loạn xạ của hắn đã khiến họ phải lùi lại một khoảng khá xa.
Lao vào ngăn cản niệm chú thì đã muộn.
Lúc đó.
Kerry rút Quả cầu trữ ma pháp ra. Hỏa ma pháp mà Bạch Ma Nữ khắc cho đang chứa trong quả cầu.
Hình ảnh là một khối cầu lửa rực cháy.
Ngay khi Kerry truyền mana vào Quả cầu trữ ma pháp và tưởng tượng.
Nhiệt độ không khí xung quanh Kerry tăng lên đột ngột.
Và một quả cầu lửa bắn thẳng về phía trước.
Ngọn lửa Kerry bắn ra trúng ngay vào mặt Tổng trưởng đang luyện thành vòng tròn ma pháp.
Phừng-!
Chỉ đủ đốt cháy khuôn mặt khổng lồ của Tổng trưởng, nhưng thế là đủ.
“Ư a a a! Mặt ta! Mặt ta! Thằng nào! Kuaac!”
Việc niệm chú ma pháp của hắn bị hủy bỏ, Tổng trưởng đau đớn vì ngọn lửa trên mặt.
Lina không bỏ lỡ cơ hội đó. Lập tức lao vào Tổng trưởng. Và chạy trên cơ thể khổng lồ của Tổng trưởng, chém tơi tả.
Mỗi lần kiếm Lina chém vào người Tổng trưởng là máu lại phun ra. Natasha cũng di chuyển nhanh nhẹn tấn công Tổng trưởng.
“L, Lũ khốn kiếp này!”
Tổng trưởng định tóm lấy những cô gái nhỏ hơn nắm tay mình, nhưng làm sao mà bắt được.
Tổng trưởng với khuôn mặt đang bốc cháy hừng hực giơ nắm đấm khổng lồ lên. Rồi đấm mạnh vào tường.
Một bên vách khu mỏ sụp đổ do cú đấm của Tổng trưởng, khiến cả khu mỏ rung chuyển dữ dội.
Ầm ầm ầm-
“Đã thế này thì tất cả chết chung với ta đi!”
Tổng trưởng trong lốt quái vật đang điên cuồng.
Nhưng dù Tổng trưởng có vùng vẫy thế nào, Lina vẫn giữ khoảng cách nhất định, không cho hắn cơ hội dùng ma pháp.
Lúc đó mắt Kerry và Tổng trưởng chạm nhau.
“Tại mày! Nếu không phải tại ma pháp của mày! Thì mọi chuyện đã xong rồi! Kuaac!”
Vãi. Tự nhiên lại chửi mình.
Nắm đấm của Tổng trưởng biến thành quái vật khổng lồ bay về phía Kerry. Phải tránh thôi.
Nhưng không hiểu sao Victoria đứng trước mặt Kerry lại không nhúc nhích. Định làm gì với cái nắm đấm to tướng kia.
“Kerry! Đừng di chuyển khỏi sau lưng ta!”
Liệu Victoria có đỡ được cú đấm to gấp ba bốn lần cơ thể mình không. Bình thường thì không đỡ được là cái chắc.
Lúc đó phía trước Victoria bắt đầu xuất hiện một màng chắn trong suốt. Màng chắn khổng lồ đủ để che chắn cho Victoria và xung quanh.
Victoria gồng cứng người chuẩn bị đón nhận cú đấm khổng lồ.
Rầm!
Victoria và nắm đấm của Tổng trưởng va chạm tạo nên tiếng nổ lớn.
Bên trong khu mỏ rung chuyển ầm ầm.
Nhưng Kerry thấy cú đấm khổng lồ đang lao về phía mình không hề nhúc nhích thêm chút nào.
Ngược lại, nắm đấm đó đang bị nát bấy như đấm vào sắt thép.
“Hự ư ức! Tên này!”
Victoria đã chặn đứng hoàn toàn cú đấm khổng lồ của Tổng trưởng. Quả nhiên là đồng đội kiếp trước của Dũng sĩ!
Victoria đúng là Tanker vững chãi.
“Kerry! Có sao không!”
“Vâng. Bình thường ạ. Victoria.”
“Ừ. May quá.”
Bóng lưng Victoria trông thật ngầu.
Lina tiến lại gần Tổng trưởng như muốn kết liễu.
“Kết thúc rồi. Tổng trưởng.”
“Đừng lại gần đây! Ta đã bảo không chết một mình đâu! Chỉ cần một đấm của ta là chỗ này sập hoàn toàn đấy!”
Tổng trưởng đe dọa và lùi lại.
Dáng vẻ khổng lồ mà lại sợ hãi tột độ trước nữ kỵ sĩ tóc vàng nhỏ bé.
Lina mắt sáng lên như đang tìm sơ hở của Tổng trưởng.
Lúc đó. Từ lối đi tối tăm của khu mỏ vang lên một giọng nói trầm thấp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
