Chương 155: Chiến Tranh (2)
Tổ chức đang theo dõi sát sao hành tung của Dũng sĩ.
Và khi theo dõi hành tung của Dũng sĩ, họ tin chắc. Mục tiêu tiếp theo của Dũng sĩ là Hắc Bia thứ hai.
Không biết làm thế nào Dũng sĩ biết được những thông tin tuyệt mật của tổ chức, nhưng nhìn hành tung cho đến nay thì không còn nghi ngờ gì nữa.
Tất nhiên, tổ chức cũng không đứng nhìn. Tổ chức đã ra lệnh cho một trong những thuộc hạ tin cậy ngăn chặn Dũng sĩ.
Người nhận lệnh đó là Kẻ thờ phụng ngẫu tượng.
Kẻ thờ phụng ngẫu tượng vừa nhận lệnh là mặt mày xám ngoét.
“Lũ già khốn kiếp. Ta làm sao ngăn được Dũng sĩ.”
Hành tung của Dũng sĩ đã được nghe kể. Furuku và Nasen thì không nói, nhưng ngay cả Barikmeteo cũng đã chết.
Dù đã đưa cho Barikmeteo vũ khí bí mật là hòn đá tạo phân thân của kẻ địch.
“Cái này là bảo ta câu giờ rồi chết đi chứ gì.”
Đối với lũ bề trên, Kẻ thờ phụng ngẫu tượng chỉ là vật tiêu hao không hơn không kém.
Dù hắn đã cống hiến lòng trung thành cho tổ chức bao nhiêu năm tháng.
Nhưng không sao. Kẻ thờ phụng ngẫu tượng cũng chẳng ưa gì lũ già đó.
Hắn cũng vậy, chỉ cần đạt được mục đích thì lũ già đó chết hay không cũng chẳng quan trọng.
Vấn đề chỉ có một.
Ở đây không nghe lệnh mà giở trò thì không khó, nhưng nếu làm thế, Dũng sĩ có thể thực sự phá hủy Hắc Bia thứ hai.
Chuyện đó thì không được.
Không ai được phép cản trở sự hồi sinh của Ngài ấy. Đã có một Hắc Bia bị phá hủy rồi.
Trớ trêu thay, việc tuân theo mệnh lệnh của lũ già lại trở thành việc hợp lý nhất đối với Kẻ thờ phụng ngẫu tượng.
“Chết tiệt. Số ta bị sao quả tạ chiếu hay sao ấy.”
Nếu phải có vật hy sinh, giá mà là lũ già đó thì tốt biết mấy.
“... Hết cách rồi.”
Dũng sĩ đáng sợ và những đồng đội của cô ta.
Ngoài Dũng sĩ ra, kẻ đáng bận tâm là gã đàn ông phiền phức.
Barikmeteo cho đến khi nhận hòn đá từ Kẻ thờ phụng ngẫu tượng vẫn nghiến răng ken két về gã đàn ông phiền phức đó.
“Hừm. Trông bình thường nhưng là gã đàn ông phiền phức nhất sao...”
Tên đáng sợ.
Quả nhiên vào được tổ đội Dũng sĩ thì không phải dạng vừa. Barikmeteo có lẽ đến phút cuối cùng cũng đã khốn đốn vì gã đàn ông phiền phức đó.
Kẻ thờ phụng ngẫu tượng vò đầu bứt tai. Nghĩ mãi cũng không ra cách ngăn chặn nhóm Dũng sĩ.
Trước mắt cứ làm như mọi khi, dốc toàn lực gây rối loạn ở vùng biên giới vậy.
Tòa thành mang không khí chiến trường.
Tòa thành nằm sát biên giới nhất luôn bao trùm bởi sự căng thẳng.
Xung quanh thành Undead hoành hành, những cuộc khiêu khích lãnh thổ không ngớt. Ở đây không ai có thể lơ là cảnh giác.
Trong tòa thành sát khí đằng đằng đó, lần đầu tiên sự căng thẳng được giải tỏa. Như bông hoa nở rộ chiến thắng cái lạnh giữa mùa đông.
Tất cả là nhờ nhan sắc của nhóm Lina.
Nhan sắc của nhóm Lina đẹp đến mức làm tan chảy cả sự căng thẳng của chiến trường.
Tất nhiên, không có binh lính nào dám nhìn chằm chằm hay bắt chuyện lộ liễu.
Cái tên Dũng sĩ không nhẹ đến mức một binh lính quèn có thể tiếp cận dễ dàng.
Nhưng nhìn qua là biết mà. Những ánh mắt liếc trộm và sự chú ý đổ dồn.
Dù cố giấu cũng không giấu được bầu không khí đó.
Cảm giác như làm quản lý dẫn Idol thật sự đi lại vậy.
Chỉ huy William cũng cảm nhận được điều đó nên quát binh lính.
“Tất cả cút ra kia! Không thấy Dũng sĩ khó chịu sao!”
“Xin, xin lỗi!”
Những binh lính lén lút kiếm việc làm gần Dũng sĩ để liếc trộm biến mất.
“Xin thứ lỗi. Dũng sĩ.
Bình thường không thế này đâu, nhưng ở nơi toàn đàn ông cục mịch, thuộc hạ của tôi có vẻ mất kiểm soát.”
Cũng phải thôi.
Cái này chẳng khác nào Idol nữ đột ngột xông vào doanh trại quân đội.
Dù là lính gác hay lính dọn vệ sinh, tất cả đều giả vờ làm việc khác nhưng tâm trí đều dồn vào nhóm Lina.
Trong số đó cũng không ít người gửi ánh mắt ngưỡng mộ về phía Kerry.
‘Thực sự cảm nhận được mình đã trở thành tổ đội Dũng sĩ.’
Thời gian qua toàn cố tránh mắt người đời nên không nhận ra những điều này.
Quản lý Idol chắc cũng cảm thấy thế này nhỉ. À không. Quản lý Idol đâu có được chịch Idol.
Trong lúc Kerry đang suy nghĩ vẩn vơ.
Lina bắt đầu vào đề với William.
“Trước khi đến đây tôi thấy những binh lính sợ hãi. Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?”
William xua tay như thể xấu hổ.
“... Xấu hổ quá nhưng có lẽ cô đã thấy những kẻ đào ngũ. Dạo này tình hình không tốt nên chuyện đó thỉnh thoảng vẫn xảy ra.
Những kẻ hèn nhát đó Dũng sĩ không cần bận tâm đâu.”
“Tôi không bận tâm đến kẻ đào ngũ. Tôi bận tâm đến việc họ đã thấy gì mà sợ hãi đến thế.”
Tiền tuyến của Đế quốc là nơi thường xuyên xảy ra va chạm lớn nhỏ với Astria. Vì thế binh lính có kinh nghiệm thực chiến phong phú.
Bây giờ nhìn Dũng sĩ thì ngẩn ngơ thế thôi, chứ họ cũng là những cựu binh đấy.
Những cựu binh đó đã sợ hãi bỏ chạy.
“... Là do ý chí bị bẻ gãy bởi tà thuật mà bọn Astria sử dụng nên mới bỏ chạy.
Undead, ảo giác, dịch bệnh đều là những thứ bị cấm trong chiến tranh, nhưng bọn chúng không ngần ngại sử dụng. Lũ cực kỳ độc ác.”
“...”
‘Rõ ràng nghe nói Lina cũng là người Astria mà.’
Lina biết. Kẻ sử dụng tà thuật không phải Astria. Cũng không phải Đế quốc.
Là tổ chức đó.
Bọn chúng đang khiến cảm xúc của hai nước sục sôi để gây ra Thánh chiến.
Lina nhìn William với ánh mắt thương hại.
‘William... Đức tin ngoan đạo của ngài lại đang che mắt ngài.’
Lina không thể nói điều đó lúc này.
Có nói thì William cũng sẽ không nghe. Ông ta càng ngoan đạo thì sự phẫn nộ với tà thuật càng lớn.
‘Quả nhiên cách chắc chắn nhất để ngăn chặn Thánh chiến là tiêu diệt bọn chúng.’
Trong lúc Lina suy nghĩ miên man, William vẫn thao thao bất tuyệt với Lina về sự độc ác của Astria.
Trong ánh mắt và giọng nói chứa đầy hận thù đó dường như có chút điên cuồng.
Lina đang nghe chuyện bỗng nhiên nói.
“William. Chúng tôi muốn đến Astria. Có việc cần làm ở Astria.”
“... Là việc để hoàn thành sứ mệnh của Dũng sĩ sao?”
“Đúng vậy.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi cũng sẽ dốc sức giúp đỡ.”
Quả nhiên cái tên Dũng sĩ thật tiện lợi. Chỉ cần nói là sứ mệnh, tín đồ sùng đạo như William sẽ hiểu ngay.
“Nhưng, như cô biết đấy, hiện tại tình hình không tốt. Tình huống có thể xảy ra khiêu khích lẫn nhau bất cứ lúc nào.
Vì thế sự cảnh giác của Astria cũng sẽ rất nghiêm ngặt.”
“...”
“Chắc chắn giao tranh là không thể tránh khỏi. Nếu cô chấp nhận điều đó, tôi sẽ giải thích những nơi cảnh giác lỏng lẻo...”
“Không. William. Chúng tôi sẽ không giao chiến.”
“Dạ? Chuyện đó là không thể. Như tôi đã nói, hiện tại không khí không tốt nên cảnh giác rất nghiêm ngặt.”
“Hầm ngục... Đi qua Thung lũng Tiếng Hét là được chứ gì?”
“!”
“Nếu là hầm ngục thì có thể vượt biên giới mà không bị lính canh Astria phát hiện. Vì hầm ngục thì lính Astria cũng không canh gác.”
“Làm sao cô biết... Chẳng phải đây là lần đầu cô đến đây sao?”
“May mắn biết được thôi.”
Quả nhiên cứ tin tưởng đi theo Lina là không phải lo gì cả. Quan trọng hơn là hầm ngục à.
Nếu là hầm ngục thì tôi cũng tự tin có chút bản lĩnh đấy.
Trong đầu Lina đã lờ mờ có kế hoạch.
Nhưng Hồi quy giả Lina cũng có một vấn đề nhỏ.
‘Việc mình phải làm nhiều quá.’
Phải chuẩn bị kỹ càng để công lược hầm ngục. Thung lũng Tiếng Hét khác với những hầm ngục đã gặp từ trước đến nay.
Cần chuẩn bị triệt để.
Hơn nữa lần này đến vùng biên giới, phải nắm bắt xem thế trận đã thay đổi bao nhiêu so với kiếp trước.
Phải ướm thử xem kế hoạch của bọn chúng đã thay đổi thế nào. Nếu có thể, phải thuyết phục William xóa bỏ hận thù mù quáng với Astria.
Lina đã thấy rõ ở kiếp trước, hận thù nhỏ nhoi của từng người tụ lại phát triển thành Thánh chiến tiêu diệt cả đại lục.
“Nếu Dũng sĩ muốn công lược Thung lũng Tiếng Hét thì tôi sẽ không cản. Chắc chắn có cách nên cô mới nói ra chuyện đó.”
“...”
Dù William nói sẽ tích cực giúp đỡ nhưng vẻ mặt Lina vẫn u ám.
Sự im lặng như đang do dự điều gì đó.
Kerry nhận ra ngay nỗi lo của Lina. Vì nỗi lo của Lina hiện rõ mồn một.
‘Định làm một mình hết nên bận chứ gì. Lina?’
Kerry nói với Lina.
“Việc chuẩn bị công lược hầm ngục hãy giao cho tôi. Lina.”
“Anh Kerry?”
“Lina có vẻ còn nhiều việc khác phải làm mà. Không phải sao?”
“...”
Người đàn ông như ma quỷ. Lina cảm thấy như bị đọc thấu tâm can. Nhưng cũng vì thế mà anh ấy thật tài năng.
‘Nếu là anh Kerry thì có thể tin tưởng giao phó.’
Kerry đã từng khiến Lina ngạc nhiên với sự chuẩn bị hoàn hảo ở hầm ngục lần trước.
Hơn nữa sự dịu dàng của Kerry khi chủ động đứng ra dù không được nhờ vả khiến cô biết ơn.
“Tôi hiểu rồi. Việc chuẩn bị công lược hầm ngục xin giao cho anh Kerry.”
Kerry gật đầu.
Với Kerry, công lược hầm ngục chẳng khác nào đi thi mà có sẵn đáp án.
Lina có vẻ nhiều việc phải làm với William nên vội vã rời đi.
“Vậy nhờ anh nhé. Anh Kerry.”
Việc chuẩn bị công lược hầm ngục hoàn toàn giao cho Kerry.
Kerry được thuộc hạ do William phái đi hướng dẫn di chuyển đến Thung lũng Tiếng Hét.
Thung lũng Tiếng Hét đúng như tên gọi là một nơi rùng rợn. Chưa đến nơi mà đã thấy những cái cây khô héo trơ trọi và sương mù dày đặc.
Người lính sợ sệt nói.
“Nhờ cả vào Dũng sĩ. Ở nhà có vợ và con thơ đang đợi tôi ạ.”
“...”
Nhát gan thế kia liệu có hướng dẫn tử tế được không. Không cần lo lắng quá. Bên cạnh Kerry đã có Natasha bám theo. Cả Victoria nữa.
“Tướng công. Em sợ! Ở đây rùng rợn quá!”
“...”
‘Natasha còn mạnh hơn tôi nhiều mà.’ Kerry đành chấp nhận sự nhõng nhẽo của Natasha.
Hộ vệ thì chỉ cần Natasha là đủ, nhưng Victoria bảo không có việc gì làm nên nhất quyết đi theo.
“Kerry. Nhất thiết phải trực tiếp kiểm tra hầm ngục sao? Bên ngoài thành nguy hiểm vì quái thú đấy.”
“Cần phải kiểm tra.”
Dùng Mắt Nữ Thần nhìn lướt qua một cái là thấy hết thông tin hầm ngục mà. Nhưng không thể không xem.
Tuy nhiên cũng không thể nói thẳng ra được.
Không sao. Lý do thì bịa ra được mà.
“Chỉ cần quan sát xung quanh hầm ngục cũng có thể thu được nhiều thông tin.
Thông qua quái thú chui ra từ hầm ngục có thể biết bên trong có loại quái thú nào đang chờ đợi, và thông qua môi trường xung quanh cũng có thể đoán được phần nào môi trường bên trong hầm ngục.”
“...”
“Nếu quan sát kỹ thì thông tin thu được xung quanh hầm ngục vô số kể. Khó mà giải thích từng cái một.”
Toàn là nói hươu nói vượn nghe có vẻ hợp lý nhưng lại lọt tai.
“Hừm. Ngươi sẽ tự biết lo liệu thôi.”
“Đúng vậy. Tướng công sẽ tự biết làm tốt thôi.”
Natasha hay Victoria vốn chẳng quan tâm đến mấy việc này. Kerry nói gì thì hai người cũng tin sái cổ.
‘Không. Với tính cách hai người này thì có khi sau này điều tra cái gì cũng chẳng thèm hỏi ấy chứ...’
Dù sao thì, Kerry tiếp tục di chuyển về phía hầm ngục.
Dựa vào ngọn lửa leo lét người lính cầm, họ đi trong sương mù.
Thỉnh thoảng gió thổi làm cành cây khô rung chuyển. Cứ như phim kinh dị ấy.
Tôi ghét nhất phim kinh dị.
Cái tên Thung lũng Tiếng Hét nghe đã thấy bất an rồi. Phim kinh dị là không được. Mấy loại quái thú như Wraith (Oan hồn) là ghét nhất.
Cuối cùng nhóm Kerry cũng đến Thung lũng Tiếng Hét.
“Đây rồi ạ. Dũng sĩ. Từ thung lũng phía trước này đã bắt đầu tiến trình hầm ngục hóa nên không thể đi qua được.”
Thấy núi ở hai bên thung lũng.
“Tránh hầm ngục và leo lên sườn núi xung quanh không được sao?”
Tuy dốc đứng nhưng với tổ đội Dũng sĩ siêu phàm thì có vẻ không phải là việc bất khả thi.
“Có thể nhưng những con đường khác có thể đi qua đều bị bọn Astria canh gác rồi ạ.”
Bọn chúng thích canh gác đến thế mà lại không lo lắng việc công lược hầm ngục, chứng tỏ hầm ngục này không bình thường.
Kerry định hỏi người lính về khả năng công lược hầm ngục, nhưng thôi.
Trực tiếp xem thì tiện hơn.
Kerry sử dụng Mắt Nữ Thần lên hầm ngục.
Đồng thời thông tin hầm ngục hiện ra trước mắt.
[Tên – Thung lũng Tiếng Hét]
[Cấp – Cấp Huyền thoại]
[Tóm tắt – Hầm ngục chứa linh hồn của đao phủ được gọi là Tử thần. Đao phủ vẫn mong muốn thi hành án tử.
Những kẻ bị đao phủ giết chết sẽ mãi mãi lang thang trong Thung lũng Tiếng Hét và gào thét.]
“...”
Mẹ kiếp. Hầm ngục cấp Huyền thoại cơ đấy. Hèn gì bọn Astria không tính đến biến số công lược hầm ngục.
“Sao vậy? Kerry. Sắc mặt không tốt lắm...”
"..."
Thực sự phải đi qua đây sao. Tử thần đấy. Nghe tên thôi đã thấy mạnh vãi chưởng rồi.
Lina biết cái này mà vẫn định đi qua đây sao.
À không. Tin tưởng Lina đi. Không cần sợ trước.
Chắc chắn có cách công lược chắc chắn. Hồi quy giả bảo đi qua đây mà.
‘Mình chỉ cần tìm ra cách chắc chắn mà Lina biết là được.’
Trước mắt việc tìm hiểu chi tiết về công lược hầm ngục để sau.
Có cái cần kiểm tra trước. Hầm ngục cỡ này chắc chắn có phần thưởng ra trò.
Hoa của hầm ngục dù ai nói gì thì vẫn là phần thưởng mà!
Kerry kiểm tra phần thưởng hầm ngục.
“Cái này...”
Đúng là hầm ngục cấp Huyền thoại, có nhiều phần thưởng ngon.
Nhưng có một món đập vào mắt Kerry. Không ngờ món đồ cần thiết đúng lúc đúng chỗ lại xuất hiện.
Dạo này bận quá nên đang hoãn lại, nhưng Kerry đang học ma pháp từ Bạch Ma Nữ.
[Phần thưởng ẩn]
[Tên – Mặt Dây Chuyền Đại Ma Pháp Sư]
[Cấp – Huyền thoại]
[Tóm tắt – Hỗ trợ người đeo vận hành ma pháp. Giúp phát triển năng lực ma pháp của người đeo trên nhiều phương diện.
Có thể sử dụng Thần giao cách cảm thông qua sóng não.]
Kèo Đại Ma Pháp Sư tới rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
