Trần Phong với gương mặt đầy khó hiểu lặng lẽ theo sau Ngân Tô lên lầu.
Phía trước, cô gái nhỏ xách một chân của chủ nhiệm giáo dục, kéo đi như thể chỉ là một cái bao tải.
Hơn trăm cân thịt, vậy mà cô lại xách nhẹ hều, lôi thẳng bà ta lên tầng cao nhất.
Trong phòng trống trơn — đừng nói là tủ sắt, đến cả cái bàn cũng chẳng thấy đâu.
Bị lừa rồi sao?
Ngân Tô túm cổ chủ nhiệm, kéo bà ta lại gần, giọng lạnh như băng:
“Đề thi của kỳ thi lớn đâu?”
Chủ nhiệm giáo dục: “……”
Cái… cái thứ này rốt cuộc là quái gì vậy chứ?!
“Chủ nhiệm, em đang hỏi đấy.”
Cô gái cúi người xuống, mặt kề sát, giọng nói âm u:
“Sao lại không trả lời học sinh khi được hỏi thế?”
Chủ nhiệm trừng mắt nhìn khuôn mặt vừa xinh đẹp vừa khiến người ta rợn tóc gáy kia, cắn chặt răng, nói khàn khàn:
“Không có chìa khóa thì dù tôi có muốn, cũng không mở được.”
“Em có.”
Ngân Tô giơ ra bảy chiếc chìa khóa, lắc lắc trước mặt bà ta.
“……”
Chủ nhiệm nghẹn lời, rồi nói:
“Có chìa khóa cũng vô dụng. Muốn mở được tủ sắt phải có bảy người cùng lúc vặn chìa.”
Ngân Tô cau mày:
“Phiền phức thật.”
Chủ nhiệm hừ lạnh:
“Đó là để phòng trường hợp đề thi bị đánh cắp.”
Rồi bà ta nhếch môi:
“Các em chỉ có vài người, kể cả tôi, cũng không mở nổi tủ đâu.”
“Không sao.”
Ngân Tô gọi tóc quái lại, để nó tách ra bảy sợi tóc — mỗi sợi cuốn một chìa khóa.
“Một cái cũng đủ thay bảy cái.”
Chủ nhiệm giáo dục: “……”
Tóc quái cầm bảy chiếc chìa khóa: “???”
Ngân Tô tìm quanh phòng và phát hiện ra các ổ khóa được giấu ở nhiều vị trí khác nhau, cách xa nhau đến mức người bình thường không thể đồng thời xoay chìa.
Tóc quái nghe theo chỉ dẫn, đưa từng chìa vào ổ và đồng loạt xoay.
Một âm thanh khẽ vang lên, trần nhà phía trên từ từ tách ra, lộ ra một tấm kim loại dày.
Lớp kim loại giữa trượt xuống, để lộ ra khối vuông đen bóng đang hạ dần.
Nhìn cảnh tượng phức tạp ấy, Ngân Tô nhướng mày — cái này không giống tủ chứa bài thi, mà như… long mạch quốc gia.
Phải vài phút sau, khối kim loại khổng lồ mới hạ xuống hoàn toàn.
Mặt trên lại hiện thêm nhận diện vân tay và khuôn mặt.
Ngân Tô hít sâu, kéo luôn chủ nhiệm giáo dục tới.
Vân tay quét xong — hợp lệ.
Nhưng phần nhận diện khuôn mặt thì lại hiện đỏ báo lỗi.
“……”
Ngân Tô chống cằm, nheo mắt quan sát kỹ gương mặt chủ nhiệm.
Mặt bà ta bầm tím, méo xệch, trông hung dữ như ác quỷ — nhận diện không qua cũng đúng thôi.
Ngân Tô bóp cằm bà ta, giọng ngọt như mật mà lạnh như băng:
“Chủ nhiệm, nếu cái máy này nhận không ra cô nữa, thì cô tồn tại còn có ích gì đâu?”
Bàn tay trên cổ lạnh lẽo đến tận xương.
Chủ nhiệm cố nuốt khan, run giọng nói:
“Em.. Em giết tôi thì càng lấy không được bài thi.”
“Ha…”
Ngân Tô bật cười, giọng nhẹ như gió:
“Vậy tôi cứ ngồi đây chờ. Kỳ thi mà không có đề thi, thi không diễn ra được, đến lúc đó cô nói xem, ai mới là người xui?
Học sinh không được phát đề, thì là lỗi của ai? Ai mới là người thất trách, hử?”
Chủ nhiệm giáo dục: “……”
Cuối cùng, bà ta cắn răng chịu đựng, mặt mày dữ tợn mà tím tái, nhưng lần nhận diện kế tiếp — thành công.
Cửa kim loại mở ra, bên trong là hàng loạt túi niêm phong xếp ngay ngắn.
Ngân Tô vỗ mặt bà ta một cái:
“Lúc này mới ngoan.”
Cô ném chủ nhiệm qua một bên, rút ra một túi, mở ra xem —
Bên trong chỉ có một tờ bài thi?
Ngân Tô kéo mãi mới lôi được tờ giấy ra, tờ nào tờ nấy to bất thường.
Trên cùng ghi:
《Quyển Tổng Hợp 57 Đề Thi》
Tốt lắm, tất cả các môn đều gộp chung một bài thi.
Nhưng… vẫn không thấy hệ thống báo thông quan.
“…… Không đúng?”
Cô lấy thẻ dự thi ra, đặt cùng bài thi.
Thẻ vừa chạm, số báo danh tự động hiện lên, đồng thời thẻ cũng phát sáng, xuất hiện dòng chữ mới:
【Chúc mừng người chơi 0101 đạt được chìa khóa vượt ải “ Trường Trung Học Lý Quang”. Ngài có thể rời phó bản bất cứ lúc nào.】
Hệ thống nhắc hiện lên trước mắt.
Sau khi nhận chìa khóa, Ngân Tô liếc qua thẻ dự thi:
【Tên: 404401】
【Số chứng nhận: 404401】
【Số ghế: 0404026】
Có vẻ như muốn tìm được phòng thi thật sự, cần làm cho thẻ hiển thị địa điểm và số ghế — chắc đó là cơ chế kế tiếp.
Nhưng hiện tại, cô không cần quan tâm đến việc tìm phòng thi nữa.
Nhận được chìa khóa xong, Ngân Tô không vội rời phó bản.
Cô thu lại bài thi và thẻ, “tặng” chủ nhiệm cho đám bạn đồng hành, rồi mới bước ra ngoài.
——
Trần Phong chờ cô rời khỏi phòng, thấy Ngân Tô chẳng nói gì, liền len lén bước vào.
Anh lấy luôn những túi bài thi còn lại, kể cả túi bị Ngân Tô làm rách.
“Nếu gặp Hồng Bằng, có thể chia cho cậu ta một tờ…” — Trần Phong nghĩ vậy, nhưng rồi lại thấy cơ hội ấy gần như bằng không.
Ngay lúc đó, hệ thống vang lên trước mắt anh:
【Chúc mừng người chơi 50798735 đạt được chìa khóa vượt ải “Trường Trung Học Lý Quang”. Ngài có thể rời phó bản bất cứ lúc nào.】
Trần Phong thở phào, cả người mới thả lỏng.
Anh ta… thật sự sống sót rời khỏi phó bản tử vong này.
Cảm giác may mắn dâng trào — cuối cùng, anh gặp được Tô Thiện.
Cho dù là thông tin, cách làm hay con đường sống, tất cả anh đều là nhặt được từ cô.
…… Nhưng cô rốt cuộc là ai?
Suốt 5 năm qua, chỉ có duy nhất một người chơi từng vượt qua phó bản tử vong.
Tại sao anh lại may mắn đến vậy, gặp đúng một người có thể sống sót như thế?
Chẳng lẽ… cô chính là người chơi “thông báo toàn cầu” kia?
Nhưng đây là phó bản dành cho tân thủ cơ mà.
Lẽ nào phó bản tử vong không bị giới hạn, người chơi kỳ cựu cũng có thể vào?
Không đúng — ngay cả Lương Thiên Dậu và nhóm của hắn cũng chỉ là người mới đã vượt qua hai phó bản, được huấn luyện chuyên nghiệp, có đạo cụ hỗ trợ.
Người trong phó bản này, đáng lẽ đều là tân thủ cả.
Chỉ là… bọn họ xui, sa vào loại phó bản chết chóc này thôi.
“Cô chưa rời đi phó bản à?” — Trần Phong ôm chặt túi bài thi, chạy theo hỏi.
“Ra ngoài thì cũng đi không được đâu.”
Ngân Tô dùng ống thép gõ nhịp xuống bậc thang, tiếng vang lanh lảnh.
“Trừ phi toàn bộ người chơi khác đều chết sạch.”
Nhưng bọn họ không biết liệu những người khác có còn sống hay không.
Một nửa khả năng — một nửa bất định.
Ngân Tô quyết định ở lại phó bản, vì cô chẳng hứng thú gì với cái không gian trắng toát, yên tĩnh đến phát điên kia.
Ít nhất, ở đây còn có tiếng thét chói tai.
“Ha…”
Trần Phong: “???”
Cười cái gì vậy? Đột nhiên cười như thế, đáng sợ thật.
Cuối cùng, Trần Phong vẫn không rời đi.
Anh quyết định tiếp tục đi theo cô — muốn xem, cô gái kỳ quái này còn định làm gì nữa.
