Chương 117: Cơm rang thêm trứng
"Cậu đợi tớ một chút đã!"
Đỗ Hồng Viễn thấy Lưu Khổng lùa vài miếng cơm xong là chạy biến, cũng lập tức đuổi theo ngay.
Lưu Khổng quay đầu nhìn Đỗ Hồng Viễn đang đuổi tới, hỏi:
"Tớ đi tìm bạn gái, cậu đi theo làm gì?"
Đỗ Hồng Viễn nuốt vội miếng cơm trong miệng, rút tờ giấy trong túi ra lau miệng rồi nói:
"Thẩm Hà chắc chắn là đang ở cùng bạn gái cậu, tớ đi tìm cô ấy mà."
"Chà, cậu em hôm nay đột nhiên tích cực thế nhỉ."
Bước chân của Lưu Khổng chậm lại, cậu nhìn Đỗ Hồng Viễn từ trên xuống dưới một lượt rồi bảo:
"Cậu với Thẩm Hà có tiến triển gì rồi à?"
"Coi như... là có đi."
Đỗ Hồng Viễn vốn dày mặt là thế, lúc này lại bỗng trở nên bẽn lẽn. Cậu gãi gãi đầu, nói tiếp:
"Hôm qua, cô ấy... cô ấy đồng ý cho tớ theo đuổi rồi..."
Lưu Khổng giơ tay vỗ vai Đỗ Hồng Viễn, khích lệ:
"Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần tiếp tục cố gắng."
Trong nhà ăn, Vương Kỳ chỉ vừa húp một ngụm canh mà chỗ ngồi đã chỉ còn lại mình mình. Vương Kỳ thầm nghĩ: "Hai cái thằng này biến mất không sủi tăm luôn à? Mình bị bỏ rơi rồi sao? Vãi thật!"
Vương Kỳ ăn xong, lại ghé qua quầy cơm rang mua cho Trần Chí Thụy một phần cơm rang lớn thêm bốn quả trứng gà — Trần Chí Thụy ăn cơm rang chỉ thích thêm đúng bốn quả trứng.
Vương Kỳ thường xuyên mua cơm giúp ba người kia nên nắm rõ khẩu vị và thói quen của cả ba như lòng bàn tay. Chẳng thế mà cậu lại làm lớp trưởng ký túc xá sao, cậu đúng là người anh cả trong phòng, ngoài việc mua cơm thì chuyện dọn dẹp vệ sinh hay mua sắm đồ đạc thường ngày cũng đều do một tay cậu quán xuyến — đúng chuẩn "người cha quốc dân" của ký túc xá.
Vương Kỳ mua cơm xong quay về phòng, Trần Chí Thụy vẫn đang nằm trên giường với vẻ mặt chán đời.
Vương Kỳ đặt hộp cơm lên bàn của Trần Chí Thụy, nói:
"Tiểu Trần, đừng có EMO nữa, xuống ăn chút cơm đi."
Trần Chí Thụy mang theo vẻ u sầu nhàn nhạt, đáp:
"Tớ không ăn nổi."
"Haiz..."
Vương Kỳ thở dài, nói với cậu ta:
"Cậu chỉ là gặp mặt bạn mạng thất bại thôi mà, có phải thất tình hay chia tay đâu, có gì mà phải buồn thế không biết."
"..."
Trần Chí Thụy nghe Vương Kỳ nói thế, nhất thời không biết phải phản bác lại thế nào.
"Ục ục~~~"
Bầu không khí đang lúc gượng gạo thì cái bụng của Trần Chí Thụy lại không nể nang gì mà reo vang, khiến cậu ta càng thấy xấu hổ hơn.
"Nếu cậu không muốn xuống giường ăn thì tớ để cơm lên giường cho nhé. Tí nữa lúc nào muốn ăn thì dựng cái bàn gỗ lên, cứ ngồi trên giường mà ăn cũng được."
Vương Kỳ cũng chẳng thấy có gì to tát, cậu cầm hộp cơm từ trên bàn nhét lên giường cho cậu ta, còn tiện tay đưa luôn cái bàn gỗ nhỏ cho Trần Chí Thụy.
Từ đêm qua đến giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng, Trần Chí Thụy đã sớm đói đến mức cồn cào, đầu óc hoa mắt chóng mặt. Lúc này ngửi thấy mùi cơm rang thơm phức nức mũi, cậu ta cũng chẳng màng đến chuyện khác nữa, ngồi bật dậy mở nắp hộp ra rồi lùa cơm lia lịa.
Cậu ta vừa ăn vừa khóc, lúc khóc còn cố nói với Vương Kỳ:
"Anh Vương, cảm ơn anh nhé, hộp cơm rang bao nhiêu tiền tí nữa tớ gửi lại anh, hu hu hu."
"Không cần đâu."
Vương Kỳ xua tay, thản nhiên bảo:
"Có bữa cơm rang thôi mà, anh mời."
...
"Lưu Khổng, Tiểu Béo đâu rồi? Hôm nay em gọi cậu ấy đánh game mà cậu ấy chẳng thèm trả lời."
Chu Tiểu Nam vừa đung đưa chân vừa ăn cơm, đồng thời hỏi Lưu Khổng:
"Cậu ấy bị sao thế?"
"Cậu ấy à..."
Lưu Khổng suy nghĩ một lát rồi bảo:
"Tầm này chắc đang ở trong ký túc xá thút thít lau nước mắt rồi."
Chu Tiểu Nam cũng chẳng màng đến việc Cố Thần Hi đang ngồi ngay bên cạnh Lưu Khổng, cô ấy ghé sát mặt lại hỏi:
"Sao thế, cậu ấy gặp mặt bạn mạng thất bại à?"
"Hử?!"
Lưu Khổng hừ một tiếng, hơi nhíu mày hỏi:
"Sao em cũng biết tiểu Trần đi gặp mặt bạn mạng thế?"
"Lúc đánh game cậu ấy nói với em mà."
Chu Tiểu Nam mang vẻ mặt "chuyện gì em cũng biết", nói tiếp:
"Hai đứa em ngày nào chẳng đánh game cùng nhau, cậu ấy có chuyện gì cũng kể cho em nghe hết."
Lưu Khổng nghe vậy cũng không thấy lạ nữa. Trần Chí Thụy vốn không phải kiểu người tâm cơ, ai hỏi gì cậu ta cũng thật thà trả lời hết. Trước mặt con gái thì cậu ta lại càng lúng túng nói không nên lời, Chu Tiểu Nam mà hỏi thì chắc chắn là cậu ta khai sạch. Một cậu chàng đơn thuần như thế, đêm qua lại có thể đứng giữa đường cãi nhau với con gái, đủ thấy lúc đó cậu ta đã tức giận đến mức nào.
Lưu Khổng gật đầu:
"Ừ, đúng như em nói đấy, cậu ấy gặp mặt thất bại rồi."
"Kém quá đi."
Chu Tiểu Nam cười bảo:
"Em đã bảo cậu ấy đừng có đi gặp mặt bạn mạng rồi mà cậu ấy không tin cơ."
Lưu Khổng hỏi ngược lại:
"Sao em biết cậu ấy đi gặp mặt sẽ thất bại?"
"Thì chắc chắn là thất bại mà."
Chu Tiểu Nam lại ghé sát vào Lưu Khổng, nói nhỏ:
"Anh không biết đâu, cái cô gái đó lúc đánh game cùng bọn em, giọng cứ gọi là điệu chảy nước ra, làm em buồn nôn chết đi được. Nghe giọng là biết không phải hạng tốt lành gì rồi, chỉ có Trần Chí Thụy ngốc nghếch mới bị mấy tiếng 'anh trai' của cô ta làm mờ mắt thôi."
Lưu Khổng nghe Chu Tiểu Nam phân tích đâu ra đấy thì hỏi vặn lại:
"Thế em biết rồi sao không ngăn cậu ấy lại?"
"Em ngăn rồi chứ, nhưng không ngăn nổi."
Chu Tiểu Nam nhún vai, nói tiếp:
"Hơn nữa cậu ấy đi gặp mặt lần này, anh cũng có trách nhiệm lớn đấy nhé."
"Liên quan gì đến tớ?"
Lưu Khổng chỉ vào mặt mình, hỏi:
"Sao lại lôi tớ vào chuyện này rồi?"
"Sao lại không liên quan!"
Chu Tiểu Nam chống nạnh nói:
"Trần Tiểu Béo bảo là vì được anh khuyến khích phải có lòng tin, nên cậu ấy mới lấy hết can đảm đi gặp mặt ngoài đời đấy."
"Cái này... hả? Tớ... tớ rõ ràng là, tớ..."
"Tớ cái gì mà tớ, anh có phải đã nói với cậu ấy mấy câu kiểu 'phải tự tin vào bản thân mình' không?"
Lưu Khổng nghe Chu Tiểu Nam nói mà dở khóc dở cười. Cậu bảo Trần Chí Thụy phải tự tin là muốn cậu ta tự tin hơn để theo đuổi Chu Tiểu Nam cơ mà, sao lại biến thành khuyến khích cậu ta đi gặp bạn mạng rồi? Lưu Khổng thầm kêu trong lòng: "Oan uổng quá!"
Biết Trần Chí Thụy đi gặp mặt là vì lời khuyến khích của mình, Lưu Khổng vừa thấy oan vừa thấy có chút áy náy. Cố Thần Hi thấy Lưu Khổng và Chu Tiểu Nam càng nói càng hăng, mặt sắp chạm vào nhau đến nơi, trong lòng chua xót không chịu nổi. Cô đâu thể nhịn được nữa, liền trực tiếp xoay đầu Lưu Khổng về phía mình, nói:
"Anh nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, dựa sát vào Tiểu Nam như thế làm gì!"
Chu Tiểu Nam nhìn dáng vẻ của Cố Thần Hi thì thầm nghĩ: "Hê, chị Hi ghen rồi kìa, chị ấy chắc phải thích Lưu Khổng lắm mới vì em ghé sát nói vài câu mà đã ghen thế kia chứ?"
Chu Tiểu Nam đâu có biết, Cố Thần Hi không chỉ ghen với cô ấy mà ngay cả em gái ruột của mình cô cũng ghen tuông như thường.
"Thì tại đang... nói chuyện rôm rả quá mà..."
Lưu Khổng cũng ngửi thấy mùi giấm nồng nặc trong không khí, lập tức nhận ra mình hơi bỏ bê Cố Thần Hi rồi. Những lúc thế này, cách giải quyết tốt nhất chính là... lôi Cố Thần Hi vào tám chuyện cùng.
Cố Thần Hi nghe xong chuyện của hai người thì cũng tỏ vẻ kinh ngạc:
"Thật hay đùa thế! Trần Chí Thụy thảm vậy sao?"
"Đúng thế, đúng thế."
Nhìn ba người đang buôn chuyện rôm rả, Lâm Chi vừa cùng Đỗ Hồng Viễn mua đồ xong cũng lập tức gia nhập đội ngũ. Đỗ Hồng Viễn và Lưu Khổng đến nhà ăn số ba thì phát hiện Thẩm Hà không đi ăn trưa cùng bạn cùng phòng, hỏi ra mới biết Thẩm Hà thấy người không khỏe nên không đến nhà ăn. Thế là Đỗ Hồng Viễn liền năn nỉ Lâm Chi dẫn cậu ta đi mua ít món Thẩm Hà thích ăn để lát nữa mang về ký túc xá cho cô.
Vừa hay hai người họ cũng vừa quay lại.
(Hết chương)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
