Chương 116: Tiểu Trần gặp mặt bạn mạng thất bại
"Thôi được rồi, hai cậu đừng cãi nhau nữa."
Lưu Khổng ngắt lời cuộc đối thoại giữa Đỗ Hồng Viễn và Vương Kỳ, cậu bảo:
"Sáng sớm ra các cậu đứng dưới gầm giường tiểu Trần làm gì, làm ồn người ta ngủ bây giờ."
Đỗ Hồng Viễn quẹt sạch dầu mỡ trên miệng, nói:
"Tớ vừa xem rồi, cậu ấy vốn chẳng ngủ, mà là thức trắng cả đêm đấy."
"Hả?"
Lưu Khổng quay sang nhìn Vương Kỳ, hỏi:
"Cậu ấy bị làm sao thế?"
Vương Kỳ lắc đầu đáp:
"Tớ cũng chẳng biết nữa, đêm qua về là tớ lăn ra ngủ luôn, còn không biết tiểu Trần về lúc nào."
"Cậu khoan hãy quản chuyện đó đã."
Đỗ Hồng Viễn chỉ vào Lưu Khổng nói:
"Cậu dẫn đại hoa khôi Cố đi suốt đêm không về, có phải là làm chuyện gì mờ ám rồi không?"
"Không có."
Lưu Khổng lắc đầu đáp:
"Hôm qua hẹn em ấy đi ăn, ăn muộn quá nên ở lại nhà em ấy luôn."
Đêm qua, sau khi Lưu Khổng và Cố Thần Hi đón giao thừa ở khách sạn Hòa Bình xong vừa ra cửa thì tình cờ đụng mặt Cố Thiên Hàn vừa bàn xong chuyện làm ăn. Sau một hồi giải thích, Lưu Khổng bị kéo về nhà họ Cố ngủ lại một đêm trong sự ngơ ngác — vẫn là căn phòng khách lần trước, và vẫn là sáng sớm đã không ngủ được nên phải bò dậy.
Lịch sử luôn lặp lại một cách kinh ngạc.
Lần này Lưu Khổng còn chẳng ăn sáng ở nhà họ Cố mà đã giục Cố Thần Hi đưa mình về trường ngay. Vừa vào ký túc xá đã thấy Vương Kỳ và Đỗ Hồng Viễn đứng dưới giường Trần Chí Thụy không biết đang bàn tán chuyện gì, lại còn nghe thấy tiếng tiền nong. Thật khó để không khiến người ta nghi ngờ hai gã này có đang làm chuyện gì bất chính hay không.
Đỗ Hồng Viễn nở một nụ cười gian tà, nói:
"Tớ còn tưởng cậu đi đêm không về là đã 'ghi bàn' thành công rồi cơ đấy."
"Cút đi!"
Lưu Khổng đảo mắt trắng dã, cậu bảo:
"Tư tưởng của cậu đen tối thế, cẩn thận Thẩm Hà mà biết là cô ấy ghét cậu đấy."
"Thế thì chắc phải làm cậu thất vọng rồi."
Đỗ Hồng Viễn ưỡn ngực, hai tay chống nạnh, vẻ mặt đầy tự hào nói:
"Thiếu gia đây bây giờ đã chính thức bắt đầu theo đuổi Thẩm Hà rồi!"
"Xì~!"
Lưu Khổng hừ một tiếng đầy khinh bỉ, cậu bảo:
"Tớ thấy cậu đắc ý thế, còn tưởng cậu đã tán đổ người ta rồi, hóa ra mới bắt đầu theo đuổi à."
"Cậu dám xem thường..."
"Haiz..."
Lời Đỗ Hồng Viễn còn chưa dứt thì Trần Chí Thụy vốn nằm im lìm trên giường đột nhiên thở dài một tiếng. Vương Kỳ thốt lên:
"Ối giời, tiểu Trần cuối cùng cũng lên tiếng rồi!"
"Tiểu Trần, có chuyện gì thế, có phải có đứa nào bắt nạt cậu không?"
Đỗ Hồng Viễn cũng chẳng buồn đấu khẩu với Lưu Khổng nữa, cậu bám vào thành giường nói:
"Nếu bị bắt nạt thì cứ nói với người cha này, cha sẽ báo thù cho cậu."
"Không... không có gì đâu..."
Trần Chí Thụy vừa nói, nước mắt vốn khó khăn lắm mới ngừng rơi lại bắt đầu trực trào trong khóe mắt. Đỗ Hồng Viễn leo lên thang nhìn vào giường, gối của Trần Chí Thụy đã ướt sũng, có thể thấy cậu ta chắc chắn đã khóc suốt đêm.
Nhận thấy tình hình không ổn, Đỗ Hồng Viễn không đùa giỡn nữa mà nghiêm túc hỏi han:
"Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vương Kỳ nhíu mày, vẻ mặt đầy kinh hãi nói:
"Cậu em không lẽ... thực sự gặp phải 'quái vật' ngoài đời đấy chứ?"
"Vãi, thật hay đùa đấy!"
Đỗ Hồng Viễn sợ hãi nhảy phắt xuống giường, cậu bảo:
"Tiểu Trần, cậu đi gặp bạn mạng rồi bị 'nhiễm độc' à?"
"Hai cậu im lặng chút đi!"
Hai người họ cứ kẻ tung người hứng ồn ào không chịu nổi, át cả tiếng của Trần Chí Thụy. Lưu Khổng ngắt lời hai gã đó, cậu bảo:
"Để tự tiểu Trần nói."
"Haiz..."
Trần Chí Thụy lại thở dài, bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình gặp mặt đêm qua.
Đêm giao thừa hôm qua, Trần Chí Thụy được một nữ bạn mạng hay chơi game cùng rủ ra ngoài gặp mặt. Thời gian hẹn là mười một giờ đêm, Trần Chí Thụy đã đến đó đợi trước những hai tiếng đồng hồ. Sự chờ đợi đằng đẵng đó rốt cuộc lại đổi lấy sự khinh miệt của đối phương.
Cô gái chơi game cùng Trần Chí Thụy là một người có vóc dáng cao ráo, có chút nhan sắc. Khi gặp Trần Chí Thụy, vẻ lúng túng và thất vọng trên mặt cô ta hiện rõ mồn một không chút che đậy. Trần Chí Thụy cũng cảm nhận được đối phương không hài lòng về mình, nhưng cậu nghĩ bụng cứ coi như kết bạn bình thường cũng tốt. Thế là Trần Chí Thụy lấy hết can đảm chủ động bắt chuyện, nhưng đối phương chỉ trả lời nhạt nhẽo cho có lệ, trông vẻ rất mất kiên nhẫn.
Sau vài phút trò chuyện gượng gạo, cô gái đó nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi luôn. Trần Chí Thụy bị đả kích nặng nề, chạy vào nhà vệ sinh khóc một trận. Lúc đi ra, cậu tình cờ lại bắt gặp cô gái đó. Cô ta đang cùng bạn bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa đi vừa phàn nàn:
"Béo chết đi được, như con lợn ấy, uổng công mình còn trang điểm kỹ càng, lần sau chắc chắn phải gọi video xác nhận trước mới được."
Trần Chí Thụy nấp ở góc tường, nghe hết những lời nói xấu của cô ta về mình. Cậu tức giận lao ra cãi nhau với cô ta một trận...
Vương Kỳ nghe xong liền tổng kết lại:
"Vậy nghĩa là cô ta chủ động hẹn cậu gặp mặt, kết quả vì thấy cậu béo quá nên bỏ chạy, lại còn nói xấu sau lưng cậu?"
Đỗ Hồng Viễn nắm chặt nắm đấm, hằn học nói:
"Cậu đưa phương thức liên lạc của con mụ đó cho tớ, tớ dạy cho cô ta một bài học!"
"Thôi mà anh Đỗ."
Trần Chí Thụy cười khổ một tiếng, cậu bảo:
"Cô ta nói cũng đâu có sai, tớ vừa béo vừa xấu... ai mà thèm để mắt đến tớ chứ. Tớ với cô ta đã xóa kết bạn rồi, dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần phải dây dưa thêm nữa, anh Đỗ không cần phí tâm vì tớ đâu."
Trần Chí Thụy khi khuyên nhủ Đỗ Hồng Viễn thì nói năng rất bài bản, nhưng nếu cậu ta thực sự có thể buông bỏ thì sao lại khóc cả đêm chứ?
Cả buổi sáng hôm đó, không khí ở phòng 215 trở nên không mấy vui vẻ vì chuyện gặp mặt thất bại của Trần Chí Thụy. Lưu Khổng trước đây cũng từng khuyên Trần Chí Thụy giảm cân — nhưng đó là vì lo cho sức khỏe của cậu ta, còn lần này, cậu không nói thêm một lời nào. Bởi vì cậu biết có những chuyện người ngoài nói nhiều đến đâu cũng vô ích, chỉ khi tự mình trải qua, biết đau, biết khắc cốt ghi tâm thì mới thực sự thay đổi. Lưu Khổng cảm thấy lần đả kích này đối với Trần Chí Thụy chưa chắc đã là chuyện xấu. Bây giờ không chịu đả kích thì sau này ra ngoài xã hội làm sao chống chọi được với phong ba bão táp?
Buổi trưa, Lưu Khổng, Đỗ Hồng Viễn và Vương Kỳ đến nhà ăn dùng bữa, cả ba bàn luận về chuyện của Trần Chí Thụy. Đỗ Hồng Viễn nói:
"Cũng chỉ có tiểu Trần hiền lành quá thôi, mới chỉ mắng nhau với cô ta vài câu, chứ là tớ thì..."
"Cậu thì sao?"
Lưu Khổng liếc xéo cậu ta một cái, cậu bảo:
"Cậu định đánh nhau với con gái giữa đường chắc?"
Vương Kỳ thở dài nói:
"Tiểu Trần bây giờ bị mắng mà dám mắng lại đã là thay đổi nhiều lắm rồi. Nhớ hồi mới khai giảng, cậu ấy bị người ta đánh mà chỉ dám trốn trong nhà vệ sinh khóc thầm, không dám bảo anh em mình tiếng nào..."
Lưu Khổng chỉ vào Đỗ Hồng Viễn dặn:
"Chuyện lần này cậu đừng có xen vào linh tinh nữa, cứ để tự cậu ấy bình tâm lại."
Đỗ Hồng Viễn bĩu môi bảo:
"Cái bộ dạng đó của cậu ấy liệu có bình tâm lại nổi không?"
Lưu Khổng chẳng buồn trả lời câu hỏi thừa thãi đó. Vương Kỳ tiếp lời:
"Chút đả kích này tớ tin là tiểu Trần nhất định sẽ vượt qua được."
Lưu Khổng nhìn tin nhắn trên điện thoại rồi bảo:
"Hai cậu cứ ăn trước đi, bạn gái gọi tớ rồi, tớ sang nhà ăn số ba đây."
Lùa vội vài miếng cơm, Lưu Khổng nhanh chóng rời khỏi nhà ăn số một.
(Hết chương)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
