Chương 43
“Black Bear, nhờ anh xử lý hậu sự nhé.”
Cùng với mệnh lệnh ngắn gọn đó, chúng tôi rời khỏi phòng âm nhạc vấy máu. Ngay khi cánh cửa mở ra, Izana liền khoác tay tôi như thể muốn tỏ ra thân thiết, và tôi chấp nhận sự gần gũi đó một cách gượng gạo.
Lòng biết ơn vẫn còn đó, nhưng mỗi khi nhìn cô ấy, tôi lại tự hỏi tại sao cô ấy lại muốn kết bạn với tôi đến thế. Cả quốc tịch lẫn chủng tộc đều khác biệt, một kẻ thảm hại như tôi thì có gì đáng để mắt tới chứ?
Ngay cả chính tôi cũng đang ghê tởm bản thân mình những ngày này. Khẽ liếc sang bên cạnh, khuôn mặt Izana đang cười hớn hở như ông mặt trời trong đoạn kết phim Teletubbies. Thật không thể tin nổi đó là khuôn mặt của kẻ vừa nã súng không gớm tay vào cơ thể người khác. Phải chăng cô ấy cũng không bình thường?
Nếu vậy, tôi – kẻ đang thản nhiên khoác tay một người như thế – chắc chắn cũng chẳng bình thường gì cho cam. Thực tế, tôi đã bước qua con sông quá rộng để có thể quay đầu lại. Tư cách để bàn luận về chuyện bình thường hay bất thường có lẽ đã biến mất từ lâu rồi.
“Sia?”
“…”
“...Mình xin lỗi. Quả nhiên là hơi quá khích phải không?”
“...Cậu không có lỗi.”
Phải, Izana không có lỗi. Vì Seon-ah là một con điên. Không chỉ điên, cô ta còn là một con điên mất trí hoàn toàn với tính cách vặn vẹo hết thuốc chữa. Izana chẳng làm gì sai cả. Chỉ có tôi là kẻ khốn nạn khi vẫn còn nương tay với hạng người đó chỉ vì danh nghĩa bạn cũ. Một kẻ khốn nạn vừa mềm yếu, vừa vô dụng.
Dù biết rõ điều đó, biết rất rõ, nhưng tâm trạng u ám vẫn không tài nào xua tan được, tôi chỉ khẽ mấp máy môi. Liệu uống một chút rượu có giúp tôi đứng vững vàng hơn không?
Victor Hugo từng nói Chúa tạo ra nước, nhưng con người tạo ra rượu vang. Rượu vang ngon hơn nước, vậy phải chăng con người còn vĩ đại hơn cả Chúa?
“Hừm... Có vẻ tâm trạng cậu không được tốt lắm nhỉ. Với một Sia như thế này... mình sẽ tặng cậu cái này.”
“Cái gì đây?”
Làm sao tôi biết được đó là cái quái gì chứ. Tôi càu nhàu. Có lẽ vì thấy tôi đang liệt kê tên các loại rượu trong đầu và lộ rõ vẻ u uất ra mặt, Izana bắt đầu lục lọi túi áo khoác. Sau đó, một chiếc túi giấy phồng lên ở giữa lộ ra.
“Magic Mush— Ốp, mình vừa nói là Magic Mushroom (nấm thức thần) à? Chỉ là nấm bình thường thôi. Loại mà người da đỏ thường ăn ấy mà. Nó ngọt lịm, ăn vào tâm trạng sẽ cực kỳ tốt luôn đó.”
Nấm? Đột ngột thế sao? Từ trong túi áo á? Tớ đã nghĩ từ lần đầu gặp mặt rồi, cậu luôn vượt xa trí tưởng tượng của tớ đấy.
Gương mặt Izana vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Nghĩ lại thì, trước mặt tôi, cô ấy hầu như luôn mang vẻ mặt đó.
Nụ cười sáng rực như ánh mặt trời. Một phép so sánh quá đỗi tầm thường. A, giá mà tôi cũng có thể hạnh phúc như vậy.
‘Cảm ơn.’
Tôi giật lấy chiếc túi trắng nhét vào túi quần, từ chối lời đề nghị đưa về nhà của Izana rồi lảo đảo bước về. Ánh hoàng hôn nhuộm màu cam ấm áp. Đẹp đẽ, nhưng cũng thật phát ngán. Tôi muốn một màu sắc khác biệt hơn. Muốn xé toạc mọi thứ ra thành từng mảnh.
Làn khói thuốc nhả ra tích tụ trong cơ thể tôi. Bước đi trong cơn mộng tưởng màu đỏ, chẳng mấy chốc tôi đã đứng trước cửa nhà.
“...Sia? Em về rồi à? Bữa tối thì—”
“Em ăn rồi.”
Tôi thản nhiên đẩy chị tôi – người đang hỏi với vẻ mặt lo lắng – sang một bên rồi đóng sầm cửa phòng lại. Một chút hối lỗi nảy sinh, nhưng mà thôi kệ đi. Đây đâu phải lần đầu, chị ấy chắc cũng quen với việc đứa em gái duy nhất dở chứng rồi. Dù vậy, tôi vẫn yêu chị. À, chị hay cái gì cũng được.
Tôi lấy chiếc túi giấy ra. Dùng đôi tay thô bạo xé toạc lớp giấy, vài cây nấm rơi ra. Bảo là nấm thì đúng là nấm thật. Dáng vẻ khô héo, không chút hơi ẩm trông thật đáng thương. Dĩ nhiên là tôi chẳng thấy thèm ăn chút nào. Nhưng vì đây là quà Izana tặng. Phải ăn thôi. Phải ăn thôi. Tôi nhắm mắt lại rồi nuốt chửng tất cả cùng một lúc.
“Hưm...”
Ngay lập tức, cơn buồn nôn và sự rã rời ập đến. Sự giận dữ và lòng bình thản. Sự chóng mặt và niềm hòa bình. Chiếc lưỡi khô khốc sưng phồng lên như bị ong đốt, xương sống vô thức cong lại thành hình chữ M của McDonald's. Hoặc là nó đang cứng đờ lại.
Trong lúc những hình ảnh mờ ảo lướt qua như một cơn hồi quang phản chiếu, hình ảnh Seon-ah đẫm máu mà tôi thoáng thấy qua vai người đàn ông lúc nãy đột nhiên hiện về. Thật đỏ làm sao. Một cảnh tượng cứ lặp đi lặp lại trên đường về nhà.
Nhưng giờ đây, tôi không còn thấy buồn nôn nữa. Thậm chí khi thấy Seon-ah đang tỉ mỉ đóng gói chiếc đầu lìa cổ của tiền bối vào một hộp quà, tôi cũng chẳng thấy ghê tởm chút nào.
“Mai chắc không đi học được rồi...”
Dù có chút vướng bận, nhưng đêm đó tôi đã trải qua hạnh phúc hơn cả đêm qua.
Ngày hôm sau. Mặt trời đã lên cao từ lâu nhưng tôi vẫn không rời khỏi giường. Tôi cứ nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng vô định. Nghe thấy tiếng động lạch cạch ở phòng khách nhưng tôi nhất quyết không dậy.
Sự tĩnh lặng bao trùm ngôi nhà chỉ còn mình tôi. Nhà mình vốn dĩ là một nơi yên tĩnh thế này sao? Cảm giác như tâm hồn cũng bị phủ thêm một lớp tĩnh mịch, nhưng chuỗi suy nghĩ vẫn không ngừng lại. Giống như một con đập bị vỡ, chúng tuôn trào bất tận.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa ‘đính đoong’ vang lên đầy nhịp điệu.
Tôi bật dậy như cái thứ đó của đàn ông vào mỗi buổi sáng.
“Guten Morgen! Chào buổi sáng!”
“…”
Mở toang cửa chính trong bộ đồ ngủ, tôi thấy Izana đang cười rạng rỡ. Mái tóc vàng óng ả dưới nắng và hàm răng trắng muốt tỏa sáng hơn bao giờ hết. Tại sao cậu lại đột ngột tìm đến nhà tôi vậy?
“Cậu đang rảnh đúng không, Sia? Chúng mình đi công viên giải trí đi!”
“Phiền lắm...”
“Êế!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
