Heart-pounding lily paradise

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

133 750

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

182 1754

Tập 1 Câu lạc bộ văn học vui vẻ! - Chương 14

Chương 14

"Về sớm thế chị?"

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực vẫn chưa kịp tắt hẳn, tại hiên nhà. Chị gái tôi bước vào với dáng vẻ có chút bất ổn, tôi đỡ lấy chiếc cặp sách đang đeo trên bờ vai nhỏ nhắn như trẻ con của chị và hỏi.

"Ừm... vì hôm nay việc ở Hội học sinh kết thúc sớm. Mà nghe nói sáng nay em xin nghỉ về sớm à?"

"À, tại em thấy người hơi mệt chút thôi. Giờ thì hoàn toàn ổn rồi ạ."

"Thế à?... Oáp, vậy chị đi ngủ một lát đây, đến giờ cơm tối thì gọi chị dậy nhé."

Giọng điệu của chị lúc trả lời tôi nghe uể oải hơn hẳn bình thường. Cùng với đó là đôi mắt lờ đờ nửa nhắm nửa mở vì mệt mỏi. Khuôn mặt thanh tú như búp bê giờ đây cũng lộ rõ vẻ phờ phạc.

Chị liếc nhìn tôi một cái như để kiểm tra xem lời tôi nói có thật không, rồi nhanh chóng bước vào phòng mình. Bước chân chao đảo của chị cứ mỗi khi tiến lên một bước lại như muốn khuỵu xuống.

Tôi dõi theo bóng lưng chị với ánh mắt nghi hoặc. Giờ nhìn kỹ mới thấy, bộ đồng phục vốn luôn được chị mặc chỉnh tề đúng phong thái Hội trưởng giờ đây lại nhăn nhúm, xộc xệch khắp nơi. Một hình ảnh hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với con người vốn coi sự ngăn nắp là lẽ sống như chị.

Chị vất vả đến mức đó sao? Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy chị trong bộ dạng này, nên trong phút chốc tôi cứ đứng ngẩn ngơ không biết phải làm gì.

Cảm thấy cứ để mặc chị như vậy thì hơi có lỗi, tôi đứng đắn đo trước cửa phòng chị suốt 5 phút, cuối cùng mới hạ quyết tâm vặn tay nắm cửa bước vào.

"..."

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, đập vào mắt tôi là hình ảnh chị đang ngủ thiếp đi trên giường mà còn chưa kịp thay đồng phục. Thậm chí chị còn chẳng thèm đắp chăn, cứ thế nằm dài ra như một chú lười. Chiếc sơ mi trắng bị kéo ngược lên trên, để lộ cả cái rốn nhỏ nhắn trông khá đáng yêu.

Tôi tiến lại gần giường để nhìn kỹ hơn khuôn mặt đang ngủ say của chị. Khi khẽ ngồi xuống phần giường còn trống, tôi nghe thấy tiếng chị mê sảng khe khẽ râm ran.

Tôi lặng lẽ cúi người xuống nhìn ngắm khuôn mặt chị. Một mùi hương cơ thể dịu nhẹ tỏa ra, khuôn mặt đáng yêu đến mức không thể tin nổi là của một nữ sinh cấp ba choáng hết tầm mắt tôi. Người ta thường bảo mỹ nhân dù đẹp đến đâu nhìn mãi 3 năm cũng chán, nhưng quả thực đây là nhan sắc mà nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần tôi vẫn không thấy chán.

Đôi mắt to tròn hơi rủ, sống mũi cao thanh thoát, hàng lông mày hơi đậm – tất cả các yếu tố kết hợp với nhau một cách tuyệt diệu, tạo nên một vẻ đẹp ngây thơ đến cực hạn. Việc một người như thế này lại là chị em chung dòng máu với tôi thật là một sự thật hiển nhiên mà đôi khi tôi vẫn thấy khó tin.

"...Hừm"

Chắc là đang mơ thấy được ăn món gì ngon lắm nên đôi môi căng mọng của chị cứ mấp máy, thốt ra những câu từ không rõ nghĩa. Tôi cúi thấp người hơn nữa, ghé sát tai vào môi chị để rồi nghe rõ mồn một ý nghĩa của câu nói.

"Ưm... của Sia... ngon lắm..."

...Chị đang mơ cái quái gì thế hả chị?

Cảm thấy tính mạng (hoặc trinh tiết) như đang bị đe dọa, tôi lập tức bật người ra xa khỏi chị. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc theo má và đọng lại ở cằm.

"...Hay là mình chuẩn bị cơm tối trước nhỉ."

Dựa vào việc chị bảo tôi gọi dậy, chắc hẳn chị định tự mình nấu cơm, nhưng tôi không muốn đánh thức chị khi chị đang ngủ sâu thế này. Vả lại, tuy không bằng chị nhưng tôi cũng khá tự tin vào khả năng nấu nướng của mình, đằng nào cũng rảnh, tối nay để tôi trổ tài vậy.

Tôi nhẩm lại những thứ có trong tủ lạnh rồi định bước ra khỏi phòng. Nhưng đúng lúc đó, một thứ gì đó nhỏ nhắn và mềm mại chộp lấy tay tôi khi tôi vừa đi ngang qua cạnh giường.

"Gì vậy, chị thức rồi à?"

"Chưa... chị mới tỉnh thôi. Mà đừng đi. Cho chị gối đầu lên đùi em đi."

"Gối đầu lên đùi em á?"

"Ừm..."

Giọng nói ngái ngủ của chị lầm bầm nghe chẳng rõ chữ. Chị hé mắt cười nũng nịu rồi cầm tay tôi lắc lắc. Dáng vẻ đó chẳng khác gì một đứa trẻ đang vòi vĩnh cha mẹ.

Chị vứt bỏ hết sự chín chắn thường ngày để mặc sức làm nũng. Đây là dáng vẻ hiếm hoi chỉ xuất hiện khi chị cực kỳ mệt mỏi hoặc đang trong cơn ngái ngủ.

Để kịp ăn tối đúng giờ thì phải chuẩn bị ngay bây giờ, nhưng tôi chỉ biết thở dài rồi ngoan ngoãn leo lên giường ngồi lại. Chị ở trạng thái này thực sự rất giống trẻ con và cực kỳ khó đối phó. Cảm giác như mình là phụ huynh đang nuôi một đứa trẻ hay nhõng nhẽo vậy. Mặc dù cái ngoại hình của chị thì cực kỳ hợp với những hành động đó.

"...Được chưa chị?"

"Ừm... đùi Sia mềm thật đấy. Cứ như gấu bông vậy..."

Tôi co chân lại để tạo chỗ ngồi trên giường, chị liền lồm cồm bò tới như một chú sâu bướm rồi đặt cái đầu nhỏ nhắn lên đùi tôi. Cùng lúc đó, mái tóc dài của chị xõa ra như thác đổ, che khuất cả đôi chân trần của tôi dưới lớp váy. Một cảm giác nhồn nhột và ấm áp lan tỏa trên đùi. Tôi vô thức mỉm cười nhẹ.

"Mà sao chị lại mệt đến thế này?"

"Hôm qua việc ở Hội học sinh kết thúc muộn quá, chị về nhà rất muộn."

Nghĩ lại thì hôm qua đúng là tôi không thấy mặt chị. Đến lúc tôi đi ngủ vẫn chưa thấy chị đâu, chắc là chị đã về vào đêm muộn. Hơn nữa là Hội trưởng nên sáng nay chị cũng phải đến trường sớm hơn người khác, chắc hẳn là kiệt sức lắm rồi. Với một người luôn sống quy củ như chị thì di chứng của việc thức khuya chắc chắn sẽ rất nặng nề.

"Được rồi... mệt thì chị ngủ thêm đi. Em sẽ cho chị gối đầu thế này mãi."

"Cảm ơn em..."

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu mềm mại của chị, đôi mắt đang chớp lờ đờ của chị từ từ khép lại. Nhìn chị nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tôi cũng tựa lưng vào tường. Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi rào rào bắt đầu vang lên trầm mặc.

Cứ thế, phải đến 2 tiếng sau chị mới tỉnh dậy. Sau khi định thần lại và dường như nhận ra mình vừa làm gì, chị đỏ mặt như trái cà chua, cuống cuồng chạy ra khỏi phòng bảo để chị đi nấu cơm. Còn tôi thì vì ngồi bất động suốt 2 tiếng nên chân tê cứng, mãi một lúc lâu sau mới đứng dậy nổi.

"...Hừm"

Việc chuẩn bị bữa tối vốn là tôi định làm, nhưng chân tôi giờ vẫn còn đang run lẩy bẩy. Cảm giác như có luồng điện chạy qua khiến đùi tê rần, tôi khó khăn lắm mới đứng vững được.

Thôi thì thay vì nấu cơm, tôi dọn dẹp lại đống chăn gối mà chị vừa làm xáo trộn lúc nãy vậy. Tôi chậm chạp tiến lại, nhấc chiếc chăn bông dày lên. Đúng lúc đó, một thứ gì đó hình chữ nhật rơi xuống "phạch" một cái.

"Cái gì đây?"

Tôi nhặt thứ đó lên giường và nhìn kỹ. Vật hình chữ nhật đó là một tấm ảnh. Trong ảnh là một cô bé đang nằm trên giường bệnh, bối cảnh là một phòng bệnh phổ thông. Có lẽ vì vừa phẫu thuật nên cô bé bị cạo trọc đầu, làn da trắng bệch trông rất ốm yếu. Khuôn mặt vốn dĩ rất dễ thương giờ lại hốc hác đến mức khiến người ta xót xa.

Tại sao chị lại giữ tấm ảnh này nhỉ? Tôi lật đi lật lại tấm ảnh để kiểm tra nhưng ngoài hình ảnh cô bé đó ra thì chẳng có thêm thông tin gì khác.

Chắc là ảnh của một người bạn nào đó đang nằm viện thôi. Tôi nghĩ bụng đó là chuyện bình thường nên đặt tấm ảnh sang một bên rồi trải lại chăn gối cho ngay ngắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!